Nhà văn Phạm Đình Trọng - Gửi người đang yêu (Thư gửi tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ)

  • Bởi Hồ Gươm
    28/07/2012
    14 phản hồi

    Nhà văn Phạm Đình Trọng

    <strong>Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ</strong>: Tôi phải post ngay bức thư của nhà văn PHẠM ĐÌNH TRỌNG gửi cho tôi khi tôi muốn ông nhận xét bài viết này. Ông không muốn đăng cái comment này trực tiếp vì thương tôi!!! Cảm ơn ông anh Trọng!!!Không bao giờ em tự ái!!! Em chỉ muốn nghe lời nói thật, đặc biệt từ các "Con Ông, cháu Cha"

    Với cảm hứng dạt dào nghệ sĩ, với tâm thế vừa siêu thoát như nhập đồng, vừa quằn quại đau đớn cho thân phận dân tộc Việt Nam trong cuộc đời thực, tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ nức nở nói với đám Con Ông Cháu Cha, những người mà Đỗ Xuân Thọ coi đang là rường cột của thể chế chính trị này rằng: Hãy vạch mặt lừa bịp của lũ thầy cúng đang cố sơn son thếp vàng ngôi đền Mác Lê nin để hưởng lộc thánh, để chia nhau vớ bẫm món tiền công đức, hãy vất bỏ mớ kinh sách, giáo lí sai lầm và tội lỗi của họ đi để chuyển đổi đảng Cộng sản của giai cấp vô sản hư vô thành đảng của dân tộc Việt Nam có thật, rồi đảng Dân tộc đó trong quá trình chuyển hóa sẽ tự chia tách theo những khuynh hướng, màu sắc khác nhau như cuộc đời phong phú, sinh động, thành những đảng chính trị khác nhau cùng nói tiếng nói của cuộc đời có thật.

    Đọc mà thấy thương anh tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ. Thương vì anh trong sáng quá nên anh vẫn tin vào những người không còn đáng tin, anh vẫn chờ đợi ở một đảng đã bộc lộ quá rõ, không có gì để chờ đợi. Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn còn tin, vẫn còn chờ đợi vì tiến sĩ Thọ quá trong sáng, cả tin, vị tha, bao dung, độ lượng. Đảng của anh đã phản bội tình yêu của anh mà anh vẫn yêu, vẫn tin. Thư anh gửi cho Con Ông Cháu Cha là đề xuất của anh để cứu vãn cho tình yêu, cho lòng tin đã bị phản bội đó.

    Những người đang còn đắm đuối, đau khổ, đang còn tin tưởng, chờ đợi ở đảng Cộng sản Việt Nam như tiến sĩ Thọ không phải là số ít, phải là con số hàng triệu. Chính số lớn người còn gửi lòng tin, tình yêu, sự chờ đợi vào đảng đã tạo nên sức ỳ của đảng, tạo nên sự sống lay lắt của một tổ chức chính trị đã không còn sức sống tự thân.

    Cũng chính vì số lớn người còn đang yêu đắm đuối, đơn phương này mà tôi phải viết đôi điều với những người hồn nhiên, trong sáng, đáng yêu và đáng thương đó.

    Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn tin: Sự thâm thúy này của Người có lẽ chỉ có Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, Nguyễn chí Thanh cuối đời mới hiểu được...Anh tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ đáng yêu ơi, từ năm 1951 ở Việt Bắc trong đại hội đổi tên đảng Cộng sản Đông Dương thành đảng Lao động Việt Nam chính ông Trường Chinh đã áp đặt tư tưởng Mao Trạch Đông cho đảng Lao động Việt Nam, rước tai họa về cho dân tộc Việt Nam từ ngày đó! Chính ông Trường Chinh đã quyết liệt bóp chết tư tưởng giải phóng sức sản xuất cho người nông dân của ông Kim Ngọc. Còn ông Nguyễn Chí Thanh, một nông dân thâm căn cố đế? Chính ông Nguyễn Chí Thanh là người phất cao ngọn cờ tư tưởng Mao Trạch Đông, là người đứng đầu lực lượng đàn áp những người có tư tưởng đổi mới muốn thoát khỏi kinh sách giáo điều Mác Lê nin, muốn thoát khỏi đai sắt tư tưởng Mao Trạch Đông đang xiết trên đầu những người Cộng sản Việt Nam. Những người tôn thờ tư tưởng Mao Trạch Đông như ông Nguyễn Chí Thanh đã ngụy tạo ra vụ xét lại chống đảng, đầy đọa những người thức thời, mẫn cảm, tinh hoa của trí tuệ Việt Nam trong cực hình ngục tù tăm tối.

    Còn đám Con Ông Cháu Cha mà tiến sĩ Thọ kì vọng thì nhân cách như ông thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, con trai ông đại tướng Nguyễn Chí Thanh đấy, có đáng để tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ gửi niềm tin không nhỉ? Mà Nguyễn Chí Vinh không phải là cá biệt. Không phải tất cả nhưng số lớn Con Ông Cháu Cha đều như Nguyễn Chí Vịnh cả thôi!

    Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ vẫn chờ đợi: Anh đã hi vọng, hi vọng và hi vọng vào đại hội ĐCSVN lần thứ 11 và Sau đại hội ĐCSVN lần thứ 11 anh uất quá muốn khóc và hét lên... Có gì đáng để tiến sĩ cơ học Đỗ Xuân Thọ chờ đợi, hi vọng để rồi phải thất vọng đến thế đâu nhỉ. Một đảng đã đưa dân tộc Việt Nam đi từ thảm họa này đến thảm họa khác thì có gì để hi vọng, chờ đợi nhỉ?

    Thảm họa chia cắt đất nước. Chia đôi dân tộc Việt Nam thành hai phe, hai trận tuyến chém giết nhau cả chục năm đằng đẵng, hàng triệu người lính Việt Nam, hàng triệu dân thường Việt Nam bị chính người Việt giết chết, hàng triệu người vợ góa bụa, hàng triệu người mẹ cô đơn, hàng triệu gia đình tan nát. Đất nước thành núi xương, sông máu. Cả dân tộc điêu linh, nghèo đói vì đất nước bị chia đôi, hai miền Nam, Bắc thành hai trận tuyến bắn giết nhau.

    Thảm họa Cải cách ruộng đất. Chia một dân tộc vốn yêu thương đùm bọc nhau, thương người như thể thương thân, thành những giai cấp đối kháng luôn hằm hè đấu tranh giai cấp, luôn nung nấu hận thù giai cấp, đấu tố, thanh trừng, sát phạt, hãm hại nhau dẫn đến hàng trăm ngàn cái chết oan ức, tức tưởi cho người lương thiện. Cải cách ruộng đất hủy diệt những giá trị vật chất, hủy diệt cả những giá trị văn hóa, tâm linh. Khối đoàn kết dân tộc vốn là sức mạnh, là tài sản của dân tộc Việt Nam bị phá nát. Đạo lí, văn hóa dân tộc bị hủy hoại. Niềm tin tôn giáo thánh thiện bị loại bỏ để bây giờ chỉ còn niềm tin thô tục, thấp hèn, sì sụp lễ bái cầu tài, cầu lộc, cầu thi đỗ, cầu được cơ cấu, cầu được trúng cử trong đại hội đảng kì, cầu tiêu diệt, trừ khử được đối thủ cạnh tranh trong chính trị, trong làm ăn.

    Thảm họa Nhân văn Giai phẩm. Đầy đọa cả một đội ngũ trí thức, nghệ sĩ, xóa sổ đội ngũ trí thức, nghệ sĩ đích thực, chân chính để chỉ còn những trí thức, những nghệ sĩ bị công chức hóa, nô lệ hóa, giết chết sự sáng tạo cả một nền văn học nghệ thuật.

    Thảm họa tập trung cải tạo. Tù đày không án hàng trăm ngàn người Việt Nam khác biệt ý thức hệ. Đất nước thống nhất mà vẫn phân chia ta, địch trong lòng dân tộc, vẫn khoét sâu trận tuyến ý thức hệ trong lòng dân tộc, dân tộc mãi mãi li tán.

    Thảm họa tha hương. Hơn ba triệu người phải xa người thân yêu ruột thịt, rời bỏ quê hương đất nước ra đi để chối bỏ sự phân biệt đối xử, trốn tránh cuộc đấu tranh giai cấp độc ác, vô lương. Nửa triệu người bỏ xác dưới đáy biển. Xa nước đã hơn ba chục năm, đến nay nhiều người vẫn chưa được một lần về thăm nước chỉ vì khác biệt ý thức hệ, bị chính quyền trong nước vẫn coi là thế lực thù địch, bị cấm cửa không cho về. Những ai đã xa nước mới thấm thía việc ngăn cấm con người trở về với quê cha đất tổ, trở về với cội nguồn dân tộc là độc ác, vô lương không còn tính người như thế nào!

    Thảm họa Bắc thuộc. Chính quyền nhà nước ở Việt Nam hiện nay như không còn là chính quyền của nhân dân Việt Nam, như không còn là chính quyền của đất nước Việt Nam nữa mà là chính quyền của Đại Hán phương Bắc.

    Chính quyền đó luôn mở lòng hướng về phương Bắc, tụng ca những chữ vàng, những điều tốt với phương Bắc, răm rắp lắng nghe ghi lòng tạc dạ từng lời ban phát của phương Bắc.

    Chính quyền đó cắt đất, nhượng rừng, nhượng tài nguyên khoáng sản cho phương Bắc, giành hầu hết các công trình xây dựng lớn nhỏ cho phương Bắc để phương Bắc đưa người, đưa hàng hóa vào tràn ngập Việt Nam, làm chủ đất đai Việt Nam, nắm sinh mạng, quyết định sự sống còn của nền kinh tế Việt Nam, cướp cơm của người lao động Việt Nam, giết chết thị trường hàng hóa Việt Nam, tạo ra những lãnh địa rộng lớn của phương Bắc ở khắp nơi trên đất nước Việt Nam. Người Việt Nam không được bén mảng đến, chính quyền Việt Nam không được nhúng mũi vào trong việc quản lí hành chính những lãnh địa của Đại Hán Phương Bắc.

    Chính quyền đó làm ngơ trước tội ác của phương Bắc bắn giết cướp bóc dân Việt Nam nhưng lại xây dựng một bộ máy cảnh sát đông đúc, hùng mạnh, khắc nghiệt đàn áp, kìm kẹp người dân Việt Nam. Nhà nước phương Bắc đã ngang ngược thực sự cướp đất, cướp biển của Việt Nam nhưng nhà nước Việt Nam vẫn coi phương Bắc là ân nhân để nhớ ơn, để hớn hở hiếu hỉ.

    Phương Bắc xâm lược đã vào tận chốn thâm nghiêm của Việt Nam rồi mà nhà nước Việt Nam chỉ lo đối phó, đàn áp dân, làm lòng dân li tán, sức mạnh dân tộc suy yếu thì thảm họa Bắc thuộc đã treo trên đầu người dân Việt Nam rồi, mọi người có chút lòng với nước đều thấy, đều không yên, chỉ những kẻ giá áo túi cơm mới dửng dưng.

    Còn nhiều lắm, thảm họa về văn hóa, thảm họa về giống nòi...Tất cả những thảm họa đó của dân tộc Việt Nam là do chủ nghĩa Mác Lê mang lại. Thế mà những người lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam ngày nay vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác Lê, kiên trì rước họa về cho dân tộc Việt Nam thì họ có còn chút lương tâm con người, chút hồn Việt Nam không mà tiến sĩ Thọ hi vọng, trông chờ?

    Nhà lãnh đạo Cộng sản một nước châu Âu khẳng định dứt khoát rằng chế độ Cộng sản không thể cải tạo mà phải vất bỏ. Chế độ Cộng sản châu Âu phải vất bỏ thì chế độ Cộng sản châu Á càng đáng nhiều lần vất bỏ, anh Đỗ Xuân Thọ ạ. Đừng chờ đợi, hi vọng, gửi niềm tin vào đó nữa để rồi lại ê chề thất vọng!

    Phạm Đình Trọng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    “…các nhà lí luận, các chính trị gia và các trí thức phản biện, theo tôi, phải làm tất cả những gì có thể được để các doanh nhân nhận ra được sứ mệnh có tính khách quan-vật chất của họ đối với tiến trình lịch sử VN hiện đại, chứ kho phải chỉ là những phản biện có tính bới móc, hoặc ác cảm, chỉ trích hay kích động những cảm xúc chân thực của nhân dân lao động...”
    ---------
    Bác Huy Canh lại muốn “ra Nghị quyết” cho mạng XHVN…rằng , giới nào , phải phản biện cái gì, phản biện ra sao ư ? Xin sorry vậy, PBXH là thế giới thực của lòng người, không phải thế giới của chủ trương nghị quyêt chỉnh chu trơn láng. Mạng XH chỉ ở đó để đón nhận mọi phải hồi cao ,thấp, sâu, cạn… của cái sự thật thượng vàng hạ cám . Thanh niên có thể ghét Trọng lú vì không còn được hò hét đón sao Hàn, giới trí thức có thể ghét Trọng lú vì Lú và Láo…giới quân sự ghét vì y quá Hèn…giới buôn bán thương mãi ghét vì y là họ bế tắt mất tiền…EFG ghét vì bản mặt y già ,xấu, hay khóc thút thít…Thế không được sao ? "Cảm xúc thực" của "nhân dân lao động EFG" là như vậy đấy, có gì không được ? "Ác cảm" hay "Thiện cảm" thì cũng đòi hỏi trước hết phải có một tấm lòng biết yêu ghét, thán phục, phẫn nộ" của con người thười bằng xương bằng thịt, chỉ cần "đừng vô cảm" ,hay "ác -thiện" theo chủ trương là được rồi !

    Đã dùng cụm từ “con Ông, cháu Cha”…tức, trong lòng người cũng chẳng phải xem trọng gì một ..."lũ người" như thế ! Cụm từ ấy ở VN mang ý nghĩa chủ yếu là dè biều, khinh chê đối với những kẻ vô tài bất tướng sống làm lợi bằng thế thần vây cánh ông cha. Nó hoàn toàn không phải cụm từ gọi một cách trân trọng “ Con giòng, Cháu giống” đối với con cháu các họ tộc VN có tài năng, đức độ nổi tiếng. Cụm từ mang tính đề cao ấy , khó mà áp dụng cho “con của giòng…thiến heo, hoạn lợn, sát nhân” , hay cho “cháu của giống …cai chột đồn điền, bần nông thất học, ngu dốt , hung ác ..

    Nhưng nếu đi sâu vào “lí lịch” thì phản biện của ta cũng chỉ đáng Zero, vì ta không thể sống bẩn hèn như Việt cộng được, chuyện đời cha chẳng cần phải xét đến đời con, mỗi thế hệ có quan niệm sống của mình và nếu thật sự “thượng tôn pháp luật” thì tự chịu trách nhiệm lấy. Là COCC, nếu có lòng, có tài thì phải biết bắt đầu nghĩ đến 90 tr. con người thật sự của dân tộc VN. Hãy giả sử, không cần 30 năm như Lý quang Diệu, mà cứ cho là sau 40 năm , nếu “Việt cộng con” các anh làm cho VN thành một Singapore hay Hàn ,Nhật …thì các anh sẽ có sự ủng hộ đông đảo (và có thể hàng năm những người mừng nhất trong ngày “thống nhất đất nước” sẽ chính là những người lính VNCH, chớ có đánh giá nhân phẩm người miền Nam thấp quá, nhé các anh Việt cộng !)
    Ngược lại, khi các anh liên tục làm ác, làm hại quốc gia, dân tộc đến tận cùng như hôm nay, thì đừng nói người lính, đến một “cậu bé ở Long An” cũng biết căm thù các anh….Chỉ biết ăn cắp , tàn phá đất nước …phát triển tỉ lệ giàu nhanh nhất thế giới ở đất nước mạt nhất thế giới thì ai cũng hiểu các anh COCC là loại gì rồi ?

    Bác PĐT viết thẳng và rất hay, cám ơn bác. Thật ra, thế giới”thương tôn pháp luật” đúng nghĩa, chẳng dung chứa bất kỳ loại “tình yêu mù loà” nào cả, (vì thật ra, cũng chẳng làm gì có mấy thứ ấy? ). Chẳng những không có, mà mọi trò hề “tâm sự loài chim biển” vờ vịt trăn trở , thay đổi nhắm đến TPP ….của các “anh lính Tuyên Huấn”, thật ra khôn không ra khôn, dại không ra dại, xảo trá đến thối chảy cả ra rất vô dụng, nhạt nhẽo , rẻ tiền…
    Luôn bốc mùi thối xa vạn dặm.

    Lê Đăng Thích"Còn cái chế độ hiện hữu ở nước ta hiện nay thì có nhiều điều đúng như nà văn PĐT đã nói, nó gây ra nhiều tai họa vì nó lừa dối, thực chất nó chẳng theo chủ nghiã nào hết. Nó làm cho xã hội suy nhược toàn thân, ngày càng trầm trọng, không ngóc đầu lên được viết:

    Sai nhá. Cái đảng cộng sản ở xứ lừa theo chủ nghĩa "Tào vi, vì tao", chủ nghĩa "Trần Dân Tiên, tiền trên dân", từ hồi nẳm, tù hồi thành lập đảng nhá. Nghe đây: "bao lợi quyền ắt qua tay mình" nằm chình ình trong bài"Quốc tế ca" hổng nhớ sao? Còn nữa nhá, "Đường vinh quang xây máu quân thù" trong bài Quốc ca của xứ lừa. Quân thù nầu nhể? Bọn tư bản , bọn có tài sản, vật chất chứ còn ai dô đây? Uýnh cho chúng ngã nhào rùi cướp tài sản của chúng. Rành rành ra đó, cái chủ nghĩa cộng sản từ trong ý thức.

    Sai nhá,

    No

    huycanh viết:
    Các nhà lí luận, các chính trị gia và các trí thức phản biện, theo tôi, phải làm tất cả những gì có thể được để các doanh nhân nhận ra được sứ mệnh có tính khách quan-vật chất của họ đối với tiến trình lịch sử VN hiện đại, chứ kho phải chỉ là những phản biện có tính bới móc, hoặc ác cảm, chỉ trích hay kích động những cảm xúc chân thực của nhân dân lao động...

    Ồ, vậy mà khi có mấy ông trí thức doanh nhân dấn thân thì lại bị mấy "nhà lý luận" trên bàn phím như ông huycanh chỉ trích không tiếc lời đấy.

    Nói như ông thì chỉ việc ngồi rung đùi ủng hộ các loại mafia xanh đỏ cướp đất của nông dân tàn bạo hơn nữa. Khi đó lực lượng nông nghiệp sẽ nhanh chóng giảm xuống 10% đồng thời Việt Nam sẽ có một "giai cấp tư sản" giàu sụ và họ sẽ là lực lượng cách mạng đem dân chủ tới cho dân tộc "ta".

    Cái lý luận sặc mùi duy vật và phồn thực của ông sai toét từ hàng ngàn năm nay rồi, đơn giản vì vật chất không tạo ra sự văn minh. Đã có những triều đại vô cùng giàu có, vật chất dư giả, thương mại và nông nghiệp phát triển ngang nhau, lực lượng trung lưu hùng hậu nhưng không dẫn tới sự ra đời nhà nước dân chủ. Xã hội sống đều đều qua ngày, vật chất ngày càng đầy đủ, tinh thần ngày càng sung túc, nhưng cuối cùng vẫn là khủng hoảng rồi suy tàn, kết thúc một nền... văn minh. Nền văn minh vật chất đó không có nhu cầu hưởng thụ các giá trị về chính trị hoặc luôn cho rằng nó "nhạy cảm", không nỗ lực bổ sung nó vào phần khuyết thiếu của đời sống tinh thần nên cuối cùng đều bị khủng hoảng... chính trị.

    Ngược lại, có những thời kỳ vật chất rất thiếu thốn, xã hội lộn xộn nhưng lại phát sinh những giá trị văn minh vĩ đại từ những bộ óc vĩ đại và dũng cảm, giúp nhân loại có được những bước tiến vượt bậc. Từ việc sống bạo lực hoang dã đã biết từ bi hướng thiện, sống có đạo lý, xa dần chữ con để gần hơn với chữ người; từ việc tổ chức xã hội một cách mông lung theo bản năng bầy đàn đã biết xây dựng nhà nước, điều hành xã hội theo các nguyên tắc chính trị bền vững... Rõ ràng kiến thức, sự suy tư và sự đột phá tích cực trong suy nghĩ của con người mới tạo ra sự văn minh. Vật chất chỉ là hệ quả đi kèm, là sản phẩm của các giai đoạn văn minh mà thôi.

    Nhận thức của mỗi người, từ quan đến dân, thay đổi thì xã hội sẽ thay đổi, chẳng cần lực lượng nào cả. Nhưng thay đổi nhận thức là việc khó, trừu tượng, mất thời gian nên nhiều người sốt ruột quay ra bám víu vào chủ nghĩa vật chất tầm thường.

    Mơ mộng thì hão huyền, thực tế thì tàn nhẫn. Đọc bài của bác Thọ tuy có giọng bề trên gửi lũ em, làm hơi khó chịu đôi chút, nhưng thấy bác còn chút mơ mộng, nhưng thực là mơ hão, ít nhiều thấy niềm vui, lóe lên tia sáng mờ nhạt. Nhưng suy nghĩ kỹ, nhất là liên hệ với thực tế bác Trọng đưa ra thì thấy bác Thọ quả là không tưởng. Con ông cháu cha có tiếp ngôi cha ông họ thì cũng chẳng đem lại quyền lợi gì cho nhân dân. Thực ra bây giờ Đảng CS đã tự biến đổi rồi, không còn nguyên chất CS nữa. Mà nói nguyên chất CS thì cũng khó biết cái nguyên chất nó như thế nào, chỉ biết nó khác xưa, tức là còn để vai trò của người lao động cao hơn tí chút, mặc dầu là lừa dối, nghĩa là còn có khẩu hiệu "lao động là vinh quang". Nay thì vừa tôn vinh chiến sĩ CS lại vừa vinh danh đội ngũ doanh nhân mà thực chất là tư bản, chỉ thay bằng tên gọi mới thôi.
    Đọc bài của bác Trọng thì ôi buồn quá, đau xót quá, nhưng nó lại là sự thật trần xì, sự thật 100%. Chẳng những trong quá khứ đã đi vào lịch sử, CS mới gây ra tội ác tầy trời, mà ngay trong hiện tại CS cũng gây ra nhiều tai họa, cái họa lớn nhất là họa mất nước về tay phương Bắc. Ta đã DÀNH (chứ không phải GIÀNH) hết các chỗ béo bở cho Trung quốc để nó quay lại làm hại dân ta. Cũng chẳng hiểu vì sao dân biểu tình chống họa xâm lâng thì chính quyền vu cho họ là làm mất trật tự trị an. Cứ giữ trật tự trị an để kẻ thù vào gậm dần đất nước ta hay sao? Coi cái "trật tự trị an" quan trọng hơn họa mất nước hay sao? CS nay cũng chẳng mặn mà gì với Mác Lê, họ cũng chẳn cần Mác Lê, mà họ cần giữ ghế, giữ cái chế độ hòan toàn không phù hợp với quy luật lịch sử. Lại có ý kiến là xã hội ta là xã hội nông dân thì không thể đòi hỏi dân chủ và tam quyền phân lập được. Thế tác giả ý kiến này (huycanh) quên rằng chính ta bỏ qua thời kỳ tư bản mà từ nước phong kiến nửa thuộc địa tiến thẳng lên CHXH là đốt cháy giai đoạn là sai quy luật hay sao? TA đốt cháy giai đaọn để rồi giai đoạn nó đốt cháy ta và ta phải nhóm lửa từ đầu. Quay lại thời kỳ tư bản nghiã là thực hiện chế độ dân chủ, tam quyền phân lập sau đó mới tiến lên CNXH rồi tiến lên CNCS mới đúng quy luật theo học thuyết của Mác và Ăng ghen. Còn cái chế độ hiện hữu ở nước ta hiện nay thì có nhiều điều đúng như nà văn PĐT đã nói, nó gây ra nhiều tai họa vì nó lừa dối, thực chất nó chẳng theo chủ nghiã nào hết. Nó làm cho xã hội suy nhược toàn thân, ngày càng trầm trọng, không ngóc đầu lên được. Tất cả các mặt giáo dục, ý tế pháp luật, đạo đức ....đều xuống cấp cả rồi. Nó đang ở giai đọan cấp cứu đấy.

    Gửi nhà văn PHẠM ĐÌNH TRỌNG:Trong rất nhiều bài viết của anh, tôi thấy bài này gắn gọn và ý tứ rất rõ ràng. Tôi muốn có điều nhắn gửi anh.Anh đã viết về những thảm họa trong lịch sử do đảng gây ra. Đúng thôi, nhưng có phần quá hằn học, và thiên lệch. Anh cũng biết nhận thức là một quá trình. Đem cái nhận thức hôm nay, cũng như trình độ của hiện thực lịch sử hôm nay để phán xét, phê phán với một tình cảm ác ý cái đã qua, tôi thấy có cái gì đó thiếu khách quan, công bằng.
    Anh nói chế độ cộng sản phải xóa bỏ(tức là chế độ XHCN tập quyền này phải được thay đổi). Xin hỏi ai? lực lượng nào có khả năng này thì anh ko nói đến. Anh mong muốn về một sự chuyển đổi ĐCS thành Đảng Dân tộc là một mong muốn luẩn quẩn và thừa, cũng giống như NGUYỄN THANH GIANG mong ĐCS tách làm đôi là một sự ngớ ngẩn, hoang đường, chủ quan duy ý chí của tư duy chính trị.
    Một đất nước có gần 70% là nông dân, và một nền sản xuất chủ yếu là nông nghiệp với lối canh tác rất lạc hậu, cùng với sự tồn tại và chi phối mạnh mẽ của các quan hệ thân tộc, cũng như còn quá nhiều cảm xúc, tư duy về một làng quê êm ả, những con đò và các làn điệu dân ca, thì thử hỏi làm sao đòi hỏi tự do, dân chủ và tam quyền phân lập được. Tôi cho rằng đó chỉ là những cảm xúc, những gào thét cho sướng miệng các nhà bất đồng chính kiến mà thôi. Để làm được công cuộc biến cải lịch sử vĩ đại này, kinh nghiệm cho tôi thấy rằng, ngoài những tác động mạnh mẽ của các quốc gia hiện đại, thì trong nước phải có một giai cấp, giai tầng tư bản đủ mạnh chi phối được các quan hệ sản xuất cũng như nhu cầu của đời sống văn hóa chính trị. Đó chính là lực lượng VẬT CHẤT XÃ HỘI ko thể thay thế được. Chừng nào chưa có sự lớn mạnh của lực lượng này thì đừng nói đến một sự đổi mới chính thể từ chuyên chế sang dân chủ.
    Điều đó muốn nói đến phải có sự ủng hộ và trong thực tiễn lịch sử cũng phải có sự hi sinh nữa cho những hoạt động, những công cuộc làm ăn của các chủ doanh nghiệp tư nhân, dù là tư bản đỏ, xanh hay lưu manh- cái đó ko quan trọng, bởi vì tất yếu phải có những mặt trái đó trong quá trình vận động của lịch sử.
    Các nhà lí luận, các chính trị gia và các trí thức phản biện, theo tôi, phải làm tất cả những gì có thể được để các doanh nhân nhận ra được sứ mệnh có tính khách quan-vật chất của họ đối với tiến trình lịch sử VN hiện đại, chứ kho phải chỉ là những phản biện có tính bới móc, hoặc ác cảm, chỉ trích hay kích động những cảm xúc chân thực của nhân dân lao động...

    Anh Trọng ạ, những dòng này không phải gửi cho anh mà gửi cho các nhóm "DIỀU HÂU" đang ngồi trong phòng lạnh ở các nước phương Tây, ở Mỹ ...gào thét phải chọc tiết hết các Đảng viên của ĐCSVN ...
    Ha ha ha...Bọn trong Cung Tướng đang ôm bụng cười bởi sự ngu xuẩn của các con DIỀU HÂU giống như các ông ôm bụng cười bởi câu nói nổi tiếng của Nguyễn Minh Triết phát biểu ở Cu ba về việc THỨC NGỦ để canh giữ hòa bình thế giới...
    Tôi đã nhận được 5 cú điện thoại đe dọa của các đ/c an ninh....
    Họ biết rất rõ nước cờ này cùng với nước cờ ĐÁNH THẲNG VÀO CUNG TƯỚNG của CIA sẽ làm cho họ không thể đỡ nổi vì đấy là quy luật của Thượng Đế!!!!

    Có thể vì cái tư duy thích phải có lãnh đạo hoàn mỹ như thần thánh cho nên dễ dàng bôi nhọ đảng mới, PT mới

    Có thể vì cái tư duy trung thành mù quáng như "trung với đảng" nó khiến tư duy nô lệ phong kiến

    Còn chờ đợi gì ở những con sâu trong đảng ? viết:
    Những người đang còn đắm đuối, đau khổ, đang còn tin tưởng, chờ đợi ở đảng Cộng sản Việt Nam như tiến sĩ Thọ không phải là số ít, phải là con số hàng triệu. Chính số lớn người còn gửi lòng tin, tình yêu, sự chờ đợi vào đảng đã tạo nên sức ỳ của đảng, tạo nên sự sống lay lắt của một tổ chức chính trị đã không còn sức sống tự thân.

    -----------------

    Có thể vì không có đảng nào khác để tự do lựa chọn cho nên đành phải chờ đợi ở đảng Cộng sản Việt Nam !
    Có thể vì chính cái tư duy của mình thích ù lì, không chịu sáng tạo để lập ra đảng mới, phong trào mới !
    Có thể vì chính cái tư duy của mình thích chụp mũ, bôi nhọ bất kỳ tổ chức nào khác, cho dù mình không biết rõ về nó ?

    Đảng chỉ là một tổ chức, tập hợp một số con người. Nó không phải là cái gì thiêng liêng vì tập hợp một số con người này có thể biến chất thành bọn bất tài, lưu manh, cơ hội
    Nếu nó không đem lại kết quả mong muốn, hãy rời bỏ nó, không làm gì hoặc tự mình lập phong trào khác theo ý mình
    Còn chờ đợi gì ở những con sâu trong đảng ?

    Bạn Kép Tư Bền, Phan Sơn, WB, NiNi, itnoi, ... có ý kiến gì để bảo vệ đảng CSVN không ?
    Để bảo vệ một đảng, không nhất định phải có thẻ đảng viên, bác NiNi có đồng ý không ?

    Một bài viết quá hay! Xin chân thành cám ơn tác giả Phạm Đình Trọng. Ước gì nhân dân ta trong nước, nhất là các vị TRÍ THỨC, cũng ngộ ra điều mà nhà văn Phạm Đình Trọng đã chất chứa và TÓM GỌN lại trong câu nói ĐỂ ĐỜI dưới đây thì thật là phúc đức, quý hóa cho tương lai tổ quốc biết bao:

    "Một đảng đã đưa dân tộc Việt Nam đi từ thảm họa này đến thảm họa khác thì có gì để hi vọng, chờ đợi nhỉ?" (Phạm Đình Trọng)

    Quả thực, phải nói ra điều này mong anh THỌ cảm thứ, PHẠM ĐÌNH TRỌNG tuy là một nhà văn, nhưng ông PĐT đã hơn TS THỌ một cái đầu về cả tâm và tầm

    Cảm ơn nhà văn Phạm Đình Trọng và xin có đôi lời với tiến sĩ Thọ :Tiến sĩ thọ với cái tâm trong sáng và tấm lòng u mê đã mất đi khả năng suy luận một cách logic

    Những người đang còn đắm đuối, đau khổ, đang còn tin tưởng, chờ đợi ở đảng Cộng sản Việt Nam như tiến sĩ Thọ không phải là số ít, phải là con số hàng triệu. Chính số lớn người còn gửi lòng tin, tình yêu, sự chờ đợi vào đảng đã tạo nên sức ỳ của đảng, tạo nên sự sống lay lắt của một tổ chức chính trị đã không còn sức sống tự thân.

    -----------------

    Có thể vì không có đảng nào khác để tự do lựa chọn cho nên đành phải chờ đợi ở đảng Cộng sản Việt Nam !
    Có thể vì chính cái tư duy của mình thích ù lì, không chịu sáng tạo để lập ra đảng mới, phong trào mới !
    Có thể vì chính cái tư duy của mình thích chụp mũ, bôi nhọ bất kỳ tổ chức nào khác, cho dù mình không biết rõ về nó ?

    Đảng chỉ là một tổ chức, tập hợp một số con người. Nó không phải là cái gì thiêng liêng vì tập hợp một số con người này có thể biến chất thành bọn bất tài, lưu manh, cơ hội
    Nếu nó không đem lại kết quả mong muốn, hãy rời bỏ nó, không làm gì hoặc tự mình lập phong trào khác theo ý mình
    Còn chờ đợi gì ở những con sâu trong đảng ?

    Phải quyết liệt, dứt khoát tư tưởng như nhà văn Nguyển Đình Trọng thì mới đưa đất nước thoát vòng kiềm tỏa của cộng sản Trung Quốc được.

    Cám ơn bác Phạm Đình Trọng đã viết ra rất rõ về những sự thật. Hy vọng giới trẻ Việt Nam trong và ngoài nước nhìn thấy những sự thật nầy mà đoàn kết một lòng đi đúng đường để cứu nguy đất nước trong giai đoạn đất nước đang tiến dần đến Bắc thuộc một lần nữa. Mà Bắc thuộc lần nầy rất thâm độc, khác hẳn các lần trước, khó mà đánh đuổi chúng và máu xương dân tộc chắc chắn sẽ phải hy sinh trăm lần hơn các lần Bắc thuộc trước.

    Ai đã gây ra nguy khốn nầy? Ai đã để giá trị con người và xã hôị Việt Nam hoàn toàn biến thể (hệ quả tất yếu), tiến dần đến biến mất? Đã ít nhất là hai thế hệ vì yêu nước đã trao thân gởi phận cho Đảng, thể hệ nầy sang thế hệ khác hy vọng Đảng sẽ thay đổi, nhưng đã không bao giờ thay đổi. Có chờ đợi thêm hai thế hệ nữa thì cũng không bao giờ thay đổi, mà làm gì có đến hai thế hệ nữa; Trong nước thì người Tàu đã được cấy sâu vào mọi mặt, mọi miền của tổ quốc; Ngoài nước (biển đảo) thì chúng ngang nhiên chiếm đóng, chỉ để dân ta “bơi lội” trong vòng 12 hải lý từ đất liền.

    Hậu quả (Bắc thuộc, mất nước) đã rõ. Nguyên nhân gây ra hậu quả đó thì nhiều người đã thấy, cũng có nhiều người chưa thấy hoặc không cần thấy; Và cũng có nhiều người có thấy nhưng vì quá yêu nó nên khó dứt khoát!