Lê Ngọc Thống - Việt Nam trước diễn biến mới của khu vực

  • Bởi Hồ Gươm
    22/07/2012
    7 phản hồi

    Lê Ngọc Thống

    Đấu tranh bảo vệ chủ quyền trên Biển Đông qua tổ chức ASEAN của Việt Nam đang gặp trở ngại. Trong khi Trung Quốc ngày càng hành động hung hăng, ngang ngược, bất chấp, gây nên tình hình hết sức nguy hiểm trên Biển Đông. Có vẻ như Trung Quốc đã đem chiến tranh đến trước cửa Việt Nam

    ASEAN, tổ chức có nội gián

    Ít nhất, Trung Quốc là nước đã chứng minh tính đúng đắn một nguyên lý của Chủ nghĩa Mác-Lênin, đó là “Tập trung dân chủ”.

    “Tập trung” là danh từ, “dân chủ” là tính từ. Dân chủ bổ nghĩa cho Tập trung.

    Tập trung dân chủ, theo Mác như “cái bì đựng khoai tây”. Cái bì là TT còn DC là như củ khoai tây. Không có cái bì thì củ khoai tây mỗi củ lăn mỗi đường.

    Đòn hiểm của Trung Quốc bắt đầu từ cơ sở lý luận này đã làm cho ASEAN như những củ khoai tây không bao bì. “Sự đồng thuận” hay “dân chủ” trong ASEAN đã nguy cơ phá vỡ khối. ASEAN nguy cơ sẽ phân hủy để biến đổi từ chất này sang chất khác.

    Trung Quốc đã biến ASEAN thành một khối “hữu danh vô thực”, Trung Quốc hỷ hả với chiến thắng này là không thể phủ nhận.

    Tuy nhiên, Trung Quốc có vui mừng quá sớm chăng khi mà chính “chiến thắng” này của Trung Quốc là nguyên nhân để cho trong khu vực Đông Nam Á này sẽ hình thành nên một tổ chức mới, với cơ cấu, thành phần, nguyên tắc hoạt động mới để có một sức mạnh mới, thực chất?

    Chỉ tội cho Campuchia, Trung Quốc biến Campuchia như một kẻ chỉ điểm và vì lợi ích của mình, Trung Quốc lại buộc Campuchia lộ nguyên hình mà không nghĩ đoái hoài đến số phận “chỉ điểm viên” của mình sống ra sao khi bị lộ?

    Ơi Campuchia thân mến và khốn khổ, ơi Campuchia ít đọc sách Tàu! Campuchia không biết Trung Quốc là con cháu của Tào Tháo mà Tào Tháo thì luôn diệt kẻ phản bội khi đã dùng xong bởi một nguyên tắc: “Hắn phản bội người người thân thiết của nó được thì ta nó tha gì” hay sao?

    Thương thay cho người dân Campuchia, bị diệt 3 triệu người rồi, giờ biết còn bị nữa không? Hay ông Hun-Xen có kế thượng sách?

    Vậy là, chiến lược bảo vệ chủ quyền trên Biển Đông của Việt Nam nói riêng và các quốc gia ven biển Đông Nam Á nói chung, thông qua kênh ASEAN, từ DOC đến COC là viễn vong, ảo tưởng.

    Việt Nam, Philipines thất vọng khi Hội nghị bộ trưởng NG khối ASEAN lần đầu tiên sau 45 năm không ra được thông cáo chung. Đương nhiên, Mỹ cũng không thể vui khi Trung Quốc ghi bàn, không thể vui khi ảnh hưởng của Mỹ ở khu vực Đông Nam Á này bị Trung Quốc thách thức.

    Dư luận cho rằng, Trung Quốc thắng keo vừa rồi chỉ ở cấp độ chiến thuật.

    Đúng vậy, bởi vì đây chỉ là nguyên nhân gây ra sai lầm chiến lược của Trung Quốc.

    Nếu như Trung Quốc chỉ hạn chế được COC (không đáng sợ cho Trung Quốc vì chỉ có ASEAN và Trung Quốc mà thôi) thì cũng chính Trung Quốc mở lối, tạo áp lực, thúc đẩy các quốc gia có tranh chấp quyết tâm hơn trong việc quốc tế hóa khu vực tranh chấp, mà đối tượng lúc này là những đối thủ không mấy dễ chịu cho Trung Quốc như Mỹ, Nga, Nhật, Ấn…và với công cụ hữu hiệu là UNCLOS mà Trung Quốc không ưa.

    Về quân sự, Mỹ và không ai trong các cường quốc bậc trung như Nga, Nhật, Ấn… muốn Trung Quốc chiếm trọn Biển Đông vì hậu quả khôn lường.

    Vì thế, hỗ trợ và tăng cường sức mạnh cho các quốc gia ven biển Đông Nam Á để kiềm chế Trung Quốc là sách lược đúng đắn, đôi bên cùng có lợi mà các cường quốc bậc trung hướng tới. Và, chưa biết chừng một NATO của Đông Nam Á đang phôi thai bắt đầu từ sự hung hăng, hiếu chiến của Trung Quốc khi họ không còn chỗ để lùi.

    Như vậy, tình hình ở khu vực Đông Nam Á, điều mà Inđônêxia, Singapo lo sợ đã xảy ra là: “Trong ASEAN bắt buộc phải có sự lựa chọn khắc nghiệt giữa Mỹ và Trung Quốc”.

    Việt Nam, đêm trước của cuộc chiến tranh?

    Mũi nhọn tranh chấp trên Biển Đông mà Trung Quốc hướng tới là Việt Nam.

    Nếu như giữa hòa bình và chiến tranh có một ranh giới tiếp giáp, thì có thể nói Trung Quốc đã đi hết ranh giới này với Việt Nam. Chỉ cần Trung Quốc hành động dấn thêm một bước là xung đột sẽ xảy ra, chiến tranh sẽ xảy ra mà không cần thời gian tạo cớ.

    Diễn biến gần đây cho thấy nguy cơ đó là không thể coi thường và do vậy phải cảnh giác cao độ.

    Việc mời thầu quốc tế trong EEZ của Việt Nam chẳng hạn, sự ngang ngược được coi như “rao bán nhà hàng xóm”.

    Điều gì sẽ xảy ra nếu Trung Quốc hành động cho giàn khoan xuống khai thác trong 09 lô dầu khí này của Việt Nam?

    Tiếp theo, Trung Quốc hùng hổ tổ chức 30 tàu cá xuống Trường Sa.

    Điều gì sẽ xảy ra nếu 30 tàu cá dả dạng đó tràn vào EEZ của Việt Nam?

    Tất cả đó là những điều mà coi như Trung Quốc đã dồn Việt Nam đến đường cùng. Việt Nam đời nào ngồi yên nhìn chủ quyền lãnh hải bị cướp trắng trợn. Vì thế chắc chắn xung đột, chiến tranh xảy ra là không tránh khỏi.

    Nếu như chỉ là thách thức, khiêu khích bình thường đúng nghĩa của 2 từ đó thì sự kiên nhẫn sẽ là đối trọng. Nhưng thách thức trắng trợn, khiêu khích ngang ngược thì thực chất đó là hành động chiến tranh, tấn công trước vào đối phương, buộc đối phương không đánh lại không được.

    Có thể đây chỉ là hành động của các nhóm lợi ích có thế lực lớn trong nội bộ Trung Quốc mà Bắc Kinh trục lợi, thông qua “đám âm binh” đó, Trung Quốc chơi bài ngửa, không thèm che đậy ý đồ, dọa dẫm gây sức ép.

    Nhưng dù sao đây là hành động hết sức nguy hiểm bởi nạn binh đao có thể bắt đầu từ “đám âm binh” thiếu kiểm soát này.
    Trung Quốc đã đem chiến tranh đến trước cửa nhà Việt Nam. Việt Nam đang như ở đêm trước của cuộc chiến tranh.

    Sự lựa chọn nào cho Việt Nam?

    Đương nhiên, đã đến nước này nếu chọn Trung Quốc, “xin hòa hiếu” với Trung Quốc, nói thẳng toẹt ra là đầu hàng, thì…chắc chắn Việt Nam không bao giờ chọn cách này.

    Ngả theo Mỹ để chống Trung Quốc?

    Ở thời điểm hiện nay, đây là một bí ẩn mà dư luận rất quan tâm. Điều chắc chắn là ngả theo Mỹ hay không còn tùy thuộc vào Trung Quốc.

    Lâu nay, chính sách quốc phòng của Việt Nam chủ trương không liên minh với ai để chống nước thứ 3. Vì thế Việt Nam không ngả theo Mỹ để chống Trung Quốc và lại càng không ngây thơ theo Trung Quốc để chống Mỹ. Nhưng khi Trung Quốc liều lĩnh, tham lam cướp đảo, cướp biển của Việt Nam thì…trẻ con nó vẫn hiểu được.

    Có điều không phải muốn ngả theo Mỹ là được ngay.

    Nếu như với Bắc Triều Tiên, điều kiện tiên quyết để thỏa thuận hòa bình là Mỹ yêu cầu Bắc Triều Tiên phải ngừng ngay chế tạo vũ khí hạt nhân, thì với Việt Nam, Mỹ cũng hành xử như vậy về nhân quyền để bãi bỏ cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam là sai lầm.

    Mỹ chưa hiểu Việt Nam đấy thôi. Mỹ quan trọng lý do nhân quyền theo kiểu Mỹ, nhưng với Việt Nam lý do đó không quan trọng, vì đường nào Việt Nam cũng đang từng bước tiếp cận nền dân chủ mà trong bản Tuyên ngôn độc lập Việt Nam đã trân trọng ghi.

    Thả người này, người kia, thậm chí thả cả hàng nghìn người như ông tiến sỹ vớ vẫn nào đó cũng chẳng là gì với Việt Nam. Việt Nam không quan trọng chuyện đó. Việt Nam quan trọng là vấn đề lòng tin.

    Mỹ chỉ có thể gây hại cho Việt Nam chứ không đời nào Việt Nam đủ sức gây hại cho Mỹ. Mỹ bỏ cấm vận cho Việt Nam nhưng nếu Việt Nam chưa có dấu hiệu đáp ứng sự tử tế của Mỹ thì cấm vận lại, Mỹ có quyền nói được, làm được cơ mà.

    Thế hệ 5X đã ít, từ thế hệ 6X trở đi ở Việt Nam, chẳng ai căm thù Mỹ, vậy tại sao Mỹ không đưa tay ra, Mỹ là nước lớn, là số 1 thế giới, Mỹ sợ cái gì?.

    Điều này chứng tỏ Mỹ và Việt Nam thiếu lòng tin nhau; Mỹ chưa hiểu Việt Nam, còn thù hận Việt Nam… trong khi lẽ ra phải ngược lại.

    Trong chuyện này có lẽ ông TNS McCain là hiểu Việt Nam nhất, ông nói: “Chúng tôi mong đợi sự tiến bộ (nhân quyền) chứ không phải là sự thay đổi tức thì”.

    Đúng vậy, cái gì cũng phải có thời gian. Thời gian sẽ làm cho 2 nền văn hóa tiếp cận nhau hơn, các hệ thống giá trị về đạo đức trở nên gần gũi hơn.

    Việt Nam mong chờ ở Mỹ sự tử tế để khiến Việt Nam tin cậy. Mỹ tử tế với Việt Nam, có lẽ đó là thứ vũ khí hiệu nghiệm nhất, hiệu quả thu được tuyệt vời nhất mà B52, tàu chiến hay cấm vận…không thể làm được.

    Thực tế cho thấy, với Việt Nam, Nhật đã giúp Việt Nam tăng cường an ninh trên biển sau chuyến thăm của Ngoại trưởng Việt Nam. Chắc chắn việc Mỹ bỏ cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam là vấn đề thời gian vì đó còn là lợi ích của Mỹ, việc đó, tuy chưa phải là nhu cầu bức thiết của Việt Nam nhưng là biểu tượng cho sự gần gũi nhau hơn, dễ dàng lựa chọn, tiếp cận các bước đi tiếp cho tương lai gần.

    Tuy nhiên, nếu ai đó cho rằng Việt Nam ngả theo Mỹ là Việt Nam yên bình, không sợ gì ông Trung Quốc là nhầm lớn. Mỹ có quyền lợi của Mỹ. Mỹ và Trung Quốc có thể mặc cả trên lưng Việt Nam (nỗi đau còn đó khi Mỹ bán đứng Hoàng Sa thân yêu của Việt Nam cho Trung Quốc) chứ không đời nào Mỹ đánh Trung Quốc cho Việt Nam.

    Đành rằng “Khi 2 con voi làm tình thì cỏ dưới chân chúng sẽ bị giẫm nát”. Nhưng khi cỏ dưới chân 2 con voi đó có “tổ kiến lửa” thì…ngu gì mà rủ nhau đến đó làm tình.

    Cho nên, Việt Nam phải tự mình làm lấy việc đó bằng sức mạnh tinh thần và vật chất. Việt Nam phải là một nhân tố quan trọng, có quyền “ra giá” cho sự mặc cả của họ nếu như có sự mặc cả.

    Và, đó chính là sự lựa chọn duy nhất đúng cho Việt Nam trong tình hình hiện nay.

    Làm thế nào để có sức mạnh tinh thần? Làm thế nào để cả nước đồng lòng, đồng bào trong và ngoài nước kết tinh thần yêu nước thành một làn sóng nhấn chìm quân xâm lược? Nếu như bọn tham nhũng, “lợi ích nhóm” đã làm chao đảo kinh tế và lòng tin thì chúng chẳng ngại ngần gì bán nước để yên vị, hưởng lợi, vậy làm gì để diệt bọn chúng?...Câu trả lời dành cho lãnh đạo Việt Nam.

    Lê Ngọc Thống

    Tác giả gửi cho viet-studies ngày 21-7-12

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Xin copy&paste nguyên cái còm của tôi ở http://truongduynhat.vn/thuoc-trnh-thai-cho-chu-nghia-bnh-truong/ về đây, góp 1 vài ý để mọi người cùng thảo luận:
    *****
    Đồng ý với các ý kiến của bài phân tích:
    - VN phải tự thay đổi để trở thành cường quốc, mà nhanh nhất là đi theo con đường tư bản.
    - VN phải kết giao đồng minh với các nước (đặc biệt là Mỹ) để không bị rơi vào thế cô lập.

    Xin góp thêm mấy ý thể này để mọi người cùng suy nghĩ:
    - TQ hiện bị bao vây 3 mặt: phải có Hàn Quốc, Nhật; trên có Nga; trái có Ấn, Iran, Afghanistan; duy chỉ có cửa VN bên dưới chưa theo phe nào mạnh. VN giờ ngả theo Mỹ liệu có đẩy TQ vào cái chủ nghĩa dân tộc mà ĐCS TQ đã và đang tuyên truyền 1 cách rất hiệu quả? Và kết quả của cú đẩy ấy sẽ là gì?
    - VN phải thay đổi nhưng thay đổi như thế nào khi mà ĐCS VN có gốc rễ thâm sâu với ĐCS TQ, đường lối chính sách phong cách tư tưởng đều có phần rập khuôn TQ? Khả năng tự thay đổi dần dần của chính phủ và Đảng hay là 1 cuộc thay máu toàn diện? Ai đảm bảo nguồn máu mới không xấu khi ta chịu ảnh hưởng lớn từ TQ như vậy? (cũng nên tính cả khả năng Mỹ thao túng bởi trên trường chính trị của ta hiện nay đã có ai là người xứng đáng?)
    - Không ai muốn xảy ra chiến tranh. TQ không và VN cũng không. Tuy nhiên nguy cơ chiến tranh là rất lớn nếu ta không biết cách ứng xử bởi TQ đang hướng tất cả bất động nội bộ sang đối ngoại với VN-Mỹ. Nếu thực sự có chiến tranh chắc chắn VN sẽ là chiến trường chính. Ai sẽ là đồng minh của VN? Ai sẽ cùng chiến đấu với nhân dân VN?
    - 15 năm từ Andrei Sakharov đến sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết. 20 năm từ Aung San Suu Kyi đến 1 Miến Điện đang bước vào con đường dân chủ hóa. Việt Nam đã có ai? Việt Nam phải đợi bao lâu nữa? Đúng là VN rất cần 1 toa thuốc tránh thai nhưng với tình hình hiện nay cái VN phải thực hiện là 1 cuộc nạo thai. Vậy nạo ra sao mà không để lại di chứng?

    Phòng bệnh hơn chữa bệnh nhưng 1 khi đã mắc thì phải tìm cách chữa chứ không phải tìm cách tránh nữa.

    Tiêu Sơn viết:
    Tui thì hổng thấy mấy cha Đảng Cộng này có chiến lược chiến thuật gì không hay chỉ chờ thằng Tàu nó đánh rồi xách quần chạy té cứt.

    ...

    Chời!!!

    Cứ tưởng Cộng sản chạy té cứt thì đó chính là cơ hội vàng cho các chiến sỹ chống cộng chứ nhỉ???!!!

    Miền Bắc VN đã từng là một con tốt thí cho công sản NGA-TÀU trong thế đối đâù với MỸ cho nên giờ đây đất nước đã bị thu hẹp.Để giữ vững đát nước và lấy lại những gì đã mất giờ chỉ còn một con đường là phải đặt quyền lợi của dân tộc VIỆT trên hết;xóa bỏ độc tài đảng trị;kiên quyết loại bỏ những thành phần trong lãnh đạo dựa vào tàu để bảo vệ mình;khôn khéo trong quan hệ ngoại giao để tránh đối đâù với TQ ;nhưng kiên quyết bảo vệ tổ quốc;cho người dân tự do biểu tinh phản đối TQ ;đặc biệt phải kiên quyết xừ lý những hành động phá hoại kinh tế của thương nhân TQ (VỪA QUA LÃNH ĐẠO ĐANG CSVN COI DÂN MINH LÀ KẺ THÙ ;THƯƠNG NHÂN PHÁ HOẠI người tq là anh em);đặc biệt là phải tao cho mình một mắc xích quan trọng trong sư phát triển của cộng đòng tiến bộ của thế giới;tuân thủ những điều đã cam kết với LIÊN HỢP QUỐC ;tranh thủ vai trò của VN hiện nay đối với HOA KỲ để tăng cường sức mạnh quân sự.

    Tui thì hổng thấy mấy cha Đảng Cộng này có chiến lược chiến thuật gì không hay chỉ chờ thằng Tàu nó đánh rồi xách quần chạy té cứt.

    Nôm na thì tui hiểu là Đảng Cộng đã thậm thấu tham nhũng rồi, cái con virus này đã vào sâu lục phủ ngũ tạng, hết đường trị. Cái này miễn bàn nghe.

    Tiền-quyền-rượu-gái đủ đầy thì còn thời gian và tâm huyết đâu mà lo chuyện quốc gia đại sự.

    Nhà bình lựng Lê N Thống của VietStudies Trần Hữu Dũng nói chuyện bao đồng chơi thôi, đời nào mà có cái gọi là ... câu trả lời là dành cho lãnh đạo Đảng, ngoài 16 chữ và 4 tốt, quái đản đếch có chịu được.

    Việt Nam không thể tiếp tục đu giây giữa Mỹ và Tàu cộng vì Tàu đã ra mặt răn đe và xâm lấn VN trắng trợn. VN cũng không thể chọn con đường trung lập vì cả Mỹ và Tàu vì quyền lợi đôi bên đều không chấp nhận, ngả theo Tàu chống Mỹ không hẳn là chỉ mất nước vào tay Tàu cộng mà Mỹ cũng sẽ không tha mà sẽ có kế hoạch lật đổ chế độ và thay bằng chế độ mới thân Mỹ và dân chủ. Đây mới chính là điều làm csvn lo sợ mà không dám ngả hẳn theo Tàu để chống Mỹ. CSVN yêu đất nước và dân tộc? Không! Chúng chỉ yêu quyền lực và quyền lợi phe nhóm, nhưng xét cho cùng, Hà Nội cũng phải chọn con đường theo Mỹ mà thôi, vì đây là con đường chúng sẽ hạ cánh an toàn và bảo đảm thế hệ con cháu có ăn học được đào tạo từ Tây Phương sẽ tiếp tục cầm quyền dưới sự bảo kê của Mỹ và nhân quyền và dân chủ cũng sẽ đổi thay.

    Vậy Hà Nội gần đây đã tỏ thái độ nghiêng về Mỹ nhưng tại sao Mỹ và VN vẫn chưa tin cậy lẫn nhau? Đúng như tác giả đã nói, Hà Nội chưa tin Mỹ vì sợ Mỹ sẽ bỏ rơi, nhưng sẽ không bỏ rơi VN mà chỉ bỏ rơi chế độ cầm quyên Hà Nội. Mỹ sẽ không bỏ rơi mà chỉ muốn Hà Nội dứt khoát từ bỏ con đường cộng sản cải tổ nhân quyền, dân chủ và tự do. Và vấn đề là Hà Nội có giữ được độc lập và chủ quyền quốc gia hay cũng chỉ như MNVN trước 1975, và VN có đứng vững được trước ép to lớn từ tên đàn anh phương bắc tham lam và hung tàn hay không? Điều này lãnh đạo VN, dù cs hay tự do dân chủ, phải hiểu và phải tìm một chiến lược an ninh lâu dài cho đất nước mà con đường duy nhất để đất nước và dân tộc tồn tại là VN phải có bom nguyên tử. Điều này cũng không khó khăn nếu VN biết tranh thủ được lòng tin và bảo đảm được quyền lợi tối thượng của Mỹ ở Biển Đông và Châu Á Thái Bình Dương.

    kbc3505

    Trích dẫn:
    Thế hệ 5X đã ít, từ thế hệ 6X trở đi ở Việt Nam, chẳng ai căm thù Mỹ, vậy tại sao Mỹ không đưa tay ra, Mỹ là nước lớn, là số 1 thế giới, Mỹ sợ cái gì?.

    Tác giả nhầm ở chỗ này , thực tế thế hệ 5X đang rất đông đảo trong đội ngũ lãnh đạo , cán bộ của VN . Họ thù Mỹ tận xương tủy vì những ký ức tang thương và căm hờn khó mà xóa được . Không những thế , họ đang có quyền , có tiền nên đôi khi họ không muốn thân thiện hoặc hạ mình với Hoa Kỳ. Trong đội ngũ này vừa lăng nhăng lý luận Vô Sản , vừa dai dẳng hận thù thì khó mà xem Hoa Kỳ là đồng minh . Hoa Kỳ sợ là phải.

    Tôi nghĩ những bước đi mới của Trung Quốc đã khẳng định nghi vấn là TQ và VN sẽ đối đầu trong một thời gian gần.

    VN không thể hòa hiếu với TQ mãi được.

    TQ đã mua chuộc được Campuchia.

    Việt Nam có thể cho Campuchia bài học bằng cách bắt tay với Lào, Thái Lan để gây khó khăn với Campuchia trong các vấn đề biên giới, thí dụ đền Preah Vihear. Vì Vn ở sát TQ nên TQ không tin VN, và vì VN ở sát Campuchia nên Campuchia không tin VN. Đó là lẽ thường.

    Nếu VN siết tay với Lào, Thái Lan, tức các nước có vấn đề biên giới với TQ, Campuchia thì họ sẽ tìm thấy điểm chung với VN.

    VN phải tiếp cận Mỹ. Tác giả nói đúng là có khác nhau trong cách tiếp cận nhân quyền của VN và Mỹ. Mỹ muốn mở tung, trong khi VN muốn dần dần. Có lẽ tốt nhất là VN cần biên rõ một lộ trình dân chủ, nhân quyền để người Mỹ tin. Cho dù lộ trình đó lâu, như 20 năm chẳng hạn, thì còn có thể thuyết phục người Mỹ, và thuyết phục lòng dân VN hơn là cứ khăng khăng khẳng định ĐCS độc quyền lãnh đạo. Cái này BCT Việt Nam cần quyết định.

    Cuối cùng làm sao thì làm, đừng biến VN thành chiến tuyến của cuộc chiến TQ-Mỹ như đã từng đối với cuộc chiến TQ-LX.