Huỳnh Công Đoàn - Giới Công Nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ

  • Bởi Hồ Gươm
    10/07/2012
    13 phản hồi

    Huỳnh Công Đoàn

    Điều 23 - Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền của Liên Hợp Quốc, 1948

    Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do lựa chọn nghề nghiệp, được hưởng những điều kiện làm việc công bằng, thuận lợi và được bảo vệ chống lại nạn thất nghiệp.

    Mọi người đều có quyền được trả công ngang nhau cho những công việc như nhau mà không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào.

    Mọi người lao động đều có quyền được hưởng chế độ thù lao công bằng và hợp lý nhằm bảo đảm sự tồn tại của bản thân và gia đình xứng đáng với nhân phẩm, và được hỗ trợ thêm từ các hình thức bảo trợ xã hội khác, nếu cần thiết.

    Mọi người đều có quyền thành lập hoặc gia nhập công đoàn để bảo vệ các quyền lợi của mình.

    Chúng ta đều hiểu rằng, để bảo vệ một cá nhân trước thế lực bạo quyền thì con người phải đoàn kết. Vì rằng đoàn kết tạo nên sức mạnh, đó là sức mạnh lớn lao của một tập thể. Và nữa, tiếng nói của đám đông thì bao giờ cũng có trọng lượng hơn là của một cá nhân đơn lẻ. Trong xã hội hiện đại ngày nay thì những người có cùng quan điểm, địa vị xã hội được tập hợp thành những Hội Đoàn và Tổ chức xã hội. Các Hội Đoàn này hoạt động có tôn chỉ riêng, phát triển và bảo vệ các quyền cũng như lợi ích của thành viên. Tất cả hợp thành xã hội Dân sự, đó là linh hồn của một xã hội. Nhưng ở Việt Nam, các hội đoàn không được hoạt động độc lập mà do nhà nước thành lập và quản lý, tổ chức Công đoàn của giới Công nhân cũng vậy.

    Khi những người Công Nhân không có tổ chức Công đoàn độc lập của mình, thì những quyền và lợi ích chính đáng của họ không được bảo vệ. Không những vậy, họ thường xuyên bị giới chủ phân biệt đối xử và bạo hành, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến an toàn sức khỏe của người công nhân. Tổ chức Công Đoàn nhà nước thì không bảo vệ cho quyền lợi của công nhân, mà còn kết hợp với giới chủ trong việc giám sát và bóc lột họ. Đó là nguyên nhân chính xẩy ra những vụ bạo hành công nhân của giới quản lý lao động. Tình hình đã trở nên báo động đến nổi đã nổ ra hàng loạt những vụ đình công tự phát của công nhân để phản đối.

    Tại khu Công nghiệp Hoàng Long – Hoằng Hóa – Thanh Hóa, đã xảy ra vụ bạo hành công nhân khiến dư luận phẫn nộ. Đó là việc Ông Vương (một quản lý người Trung Quốc) đã dùng keo 502 dán hai tay của một công nhân lại với nhau. Ngày 26/11/2011, khi ông Vương – xưởng trưởng xưởng hoàn chỉnh, công ty giày Hongfu Việt Nam – đi kiểm tra xưởng. Ông ta phát hiện mấy đôi dày bị lỗi, liền gọi trưởng ca là chị Phương (24 tuổi) đến để chứng kiến, liền sau đó bắt chị ngửa tay ra rồi đổ keo 502 vào lòng bàn tay. Quá sợ hãi, chị Phương đã co rúm người lại rồi ngất xỉu. Được biết, thời gian trước đó ông Vương cũng đã đổ keo vào tay một nữ công nhân và đánh đập nhiều công nhân khác. Dù phẫn uất nhưng những người công nhân này không dám phản đối và tố giác. Tổ chức Công Đoàn nhà nước đã không lên tiếng để bảo vệ những sự vi phạm này.

    Ngày 23/6/2011, đã xảy ra cuộc đình công của Công nhân công ty Giai Đức (Chương Mỹ - Hà Nội). Công nhân đã vây kín cổng ra vào khiến mọi hoạt động của công ty phải ngưng trệ. Hai chiếc xe ô tô chở phế liệu của công ty không thể ra ngoài. Được lệnh gián tiếp từ lãnh đạo công ty, bảo vệ ca trực đã mở cổng để cho xe đi ra. Vì vướng phải công nhân đang đình công nên xe không thể ra ngoài được. Tức giận, tay bảo vệ đã nhảy lên xe rồi đuổi lái xe xuống và tự lái, y đã cho xe tông thẳng vào những công nhân đang ngồi đình công. Kết quả làm 6 người bị thương và một người chết tại chỗ.

    Trên đây chỉ là vài vụ đơn cử trong số rất nhiều những vụ bạo hành công nhân diễn ra khắp nơi. Người công nhân trở nên đơn độc trong cuộc chiến không cân sức để chống lại sự áp bức, bóc lột của giới chủ. Những hành động bất công của giới chủ được sự tiếp sức của tổ chức Công đoàn nhà nước và nhân viên công lực. Chẳng những vậy, họ còn bị giám sát và theo dõi mỗi khi tổ chức những cuộc đình công phản đối. Như chúng ta đều biết, người công nhân ở Việt Nam hiện nay phải lao động và sống bằng đồng lương chết đói. Họ bị bóc lột thậm tệ, những quyền và lợi ích chính đáng bị vi phạm nghiêm trọng.

    Nhiều vụ bãi công, đình công của công nhân nổ ra khắp nơi để phản đối tình trạng phân biệt đối xử và đòi nâng cao mức sống. Tất cả đều vấp phải sự đối xử bất công từ phía chính quyền, nhiều vụ đình công đã bị công an đàn áp thô bạo. Lực lượng an ninh, cảnh sát chỉ biết bảo vệ các công ty (vốn có liên hệ mật thiết với nhà nước) mà quay lại đàn áp những người công nhân thấp cổ bé họng. Họ đàn áp những người công nhân đang đòi quyền lợi chính đáng của mình, trong tình trạng không có ai đứng ra bảo vệ. Những người công nhân Việt Nam đang trở nên đơn độc hơn bao giờ hết, trong khi những khu công nghiệp và nhà máy thì đang mọc lên khắp nơi. Giới sử dụng lao động thì lại đang liên kết với một nhà nước độc tài để mà bóc lột sức lao động của công nhân. Nhà nước thì chỉ quan tâm vơ vét của cải và tài nguyên đất nước, thân phận người lao động Việt Nam trở nên nhỏ bé trước lòng tham vô đáy của những kẻ lãnh đạo độc tài.

    Không những bị bóc lột và đàn áp như vậy, giới công nhân còn phải chịu sự giám sát và chia rẽ từ phía Công đoàn nhà nước. Vì vậy họ không thể đoàn kết để mà cất lên tiếng nói chân chính của mình, những tiếng nói đòi quyền lợi hợp pháp và chống bạo hành. Tại đây, cái quyền được thành lập hội đoàn của người Công nhân đã bị nhà nước cướp trắng. Những quyền của công nhân ngày càng tỉ lệ nghịch với sự phát triển của công nghiệp. Hơn lúc nào hết, ngay lúc này đây, giới công nhân cần phải có tổ chức Công đoàn của riêng mình, họ phải được bảo vệ khỏi sự đàn áp và bóc lột từ liên minh mà quỷ. Liên minh mà quỷ này bao gồm: Giới chủ - Công Đoàn quốc doanh – Nhà nước độc tài.

    Lẽ thường, thì giới công nhân phải được bảo vệ bởi tổ chức công đoàn đại diện, được pháp luật và nhà nước bảo vệ. Nhưng tại Việt Nam chúng ta, người công nhân đã trở nên đơn độc trong một cuộc chiến không cân sức. Tình hình càng trở nên nghiêm trọng khi mà lòng tham của những kẻ bất nhân ngày một gia tăng và sự phát triển của công nghiệp là xu thế không tránh khỏi. Ai sẽ là người sẽ bảo vệ cho giới công nhân Việt Nam khi mà nhà nước ngoảnh mặt làm ngơ? Ai sẽ bảo vệ công nhân Việt Nam khi tổ chức công đoàn quốc doanh giám sát và lực lượng công an đàn áp họ? Câu trả lời là chỉ có công đoàn độc lập mới là người đại diện và bảo vệ quyền lợi chính đáng của người Công nhân. Nhưng tổ chức này đã bị nhà nước độc tài cấm hoạt động và đặt ra ngoài vòng pháp luật.

    Giới Công nhân Việt Nam cần phải được bảo vệ. Họ phải được bảo vệ khỏi sự đàn áp, bóc lột của liên minh ma quỷ. Họ phải được thực thi các quyền chính đáng của mình là thành lập hội đoàn và tổ chức đình công, bãi công. Tình hình thực tại của giới Công Nhân Việt Nam đã trở nên khẩn thiết. Mọi giới, mọi tầng lớp hãy bày tỏ sự đoàn kết để bảo vệ giới công nhân đang bị áp bức trong một chế độ nhà nước độc tài.

    07.07.2012

    Huỳnh Công Đoàn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    diễn đàn công nhân viết:
    Xin mời các bạn vào xem và giới thiệu cho người khác cùng xem "Diễn Đàn Công Nhân"

    http://diendancongnhan.blogspot.com/

    Công thái học tin học (human factors and ergonomics) một trang web có nền tối + chữ trắng có thể gây chú ý hơn nhưng khi đọc sẽ mau làm mỏi mắt hơn

    Tôi nghĩ webmaster của "Diễn đàn công nhân" nên chuyển qua dạng standard nền trắng(hoặc sáng xanh) + chữ xậm cho dễ đọc

    Về nội dung nên chuyển hướng như một công đoàn công nhân để có thể tập hợp cố vấn cho công nhân VN trong nước về việc đấu tranh vì quyền lợi người lao động tại VN (và cả ở nước ngoài nếu có khả năng), gia đình họ, bảo vệ môi trường làm việc, nâng cao tay nghề mà những người chủ vẫn có lời, không phải đóng cửa công xưởng vì lỗ. Đối tượng chính hỗ trợ trực tiếp phải là công nhân (và nông dân) VN

    "Diễn đàn công nhân" làm được như vậy là một thành tích to lớn cho xã hội VN, hỗ trợ cho PT CĐVN

    Tôi coi TAB "Hoạt động" của www.conduongvietnam.org, chỉ có một số lá thư vận động báo chí tự do, các lãnh đạo VN, LHQ, ...

    PT CĐVN nên thành lập các nhóm sinh hoạt cho một số đề mục chuyên ngành như luật pháp, y tế, lao động. Như vậy mới mời được các bạn ở VN tham gia
    Nhóm nghiên cứu luật pháp là quan trọng hàng đầu vì tôi coi site luật pháp ở VN, có khá nhiều người đặt câu hỏi về đủ thể loại trong cuộc sống. Các bác nào là luật sư / luật gia hãy chung tay góp sức thành lập nhóm nghiên cứu và giải thích luật pháp cho PT CĐVN. Từ đó mỗi bài giải thích về quyền con người đều lồng vào các case law rõ ràng để minh họa.

    Đây là hoạt động trên mạng và cần nhân rộng ra trong xã hội bằng một số văn phòng tại một vài thành phố. Các bác ở VN hãy nhanh chóng xin giấy phép hoạt động. Đây là hoạt động từ thiện cho những ai có mức thu nhập thấp

    Tôi cho "Nhóm nghiên cứu luật pháp là quan trọng hàng đầu" nhưng các bác nào không khoái, vặn vẹo phải là nhóm y tế, giáo dục, lao động thì tùy ý, không sao cả. Cái quan trọng là hoạt động khởi sắc được trên mạng và công khai trong xã hội VN.

    Nhóm nghiên cứu luật pháp là quan trọng hàng đầu, để làm cơ sở cố vấn cho các nhóm khác như lao động công đoàn, y tế, ...

    Các TV của PT CĐVN :
    Bác Long, bác Huỳnh, bác Hoàng Dũng thử hỏi ý kiến, mời một vài văn phòng luật sư ở VN.
    Bác Huân khoái vận động giới trẻ, hãy vận động các bạn trẻ sinh viên học luật ở VN
    Bác Lê Quốc Tuấn vận động các luật sư, luật gia ở Canada tham dự
    Bác bác sĩ Ngải vận động các bác sĩ thành lập nhóm cố vấn y tế (chữa trị, quyền lợi, thuốc men)

    Tran Thi Ngự viết:
    Hôm nay bác Sáu nói chuyện . . . vui nghê. Bác có đọc điều lệ của Công Đoàn VN chưa mà bác . . . dám nói là tổ chức công đoàn ỡ VN chỉ "viết, tuyên truyền trên web."

    Đây, mời bác:

    ...

    he...he,

    Hình như bác Ngự hiểu nhầm 1 chút, nhưng mà là lỗi tại em diễn đạt không chuẩn!

    CĐVN = Con Đường VN (chứ không phải Công Đoàn VN)!!!

    Vừa thấy bài của Phong Uyên, có thể tóm tắt lại phương châm cụ thể cho CĐVN (Con Đường VN) như sau:

    - giới hạn mục tiêu ban đầu.
    - phát động trào lưu tìm hiểu về quyền công dân (sau đó đến quyền con người).
    - Nếu có điều kiện, xúc tiến các hành động cụ thể, như kiểu truyền đạo/Missionar.

    Dĩ nhiên, 2 điều kiện cuối cần sự tham gia của người "nổi tiếng" vào các sự kiện "đình đám"!!! (nhưng đừng để cho người khác có cảm giác là "háo danh", rắc rối ra phết!?)

    PS.: Hôm nay vừa ngồi dự 1 buổi "Interkulturelles Training Fokus Indien". 1 Chú Ấn độ giải thích sự khác biệt giữa văn hóa Đức và Ấn, trong đó có phần minh họa về chính trị. Ở Đức thì chính trị gia lên ghế ngồi, rồi lại phải xuống, nhường chỗ cho chính trị gia khác.

    Ở Ấn, chính trị gia lên ghế ngồi, lập tức ghế mọc rễ vào đất, chính trị gia quệt keo dán vào mông, lấy dây buộc thân mình vào ghế!!!

    Mình cười ầm lên, bảo chẳng khác gì ở VN nhà tao cả!!! :-))

    Tôi đã đọc Hiến pháp và nhiều bộ luật của nước ta, nhưng không thấy có điều luật nào cấm người ta lập ra Đảng khác, chỉ ghi rõ là Đảng CS nắm quyền lãnh đạo toàn diện nà thôi. Vậy mà trong thực tế thì nhà nước ta cấm người ta lập ra đảng khác. Tại sao vây?
    Ở những nước dân chủ thực sự (chứ không phải dân chủ trên giấy) thì người này lập ra đảng này, người khác lập ra đảng khác, cứ theo luật pháp mà làm. Đảng nào không tốt thì người ta không theo. Tôi đã thấy ý này nhiều lần trên mạng, nhưng lại chưa thấy ý kiến nào giải thích. Bác nào thử đưa ý kiến thắc mắc này lên trang "Dân hỏi bộ trưởn trả lời" xem sao, tôi không biết cách gửi ý kiến lên trang này, mò mãi không ra.
    Tôi cũng xin nhắc lại một thắc mắc nữa đã có trên mạng, nhưng cũng không thấy ai trả lời, ý này như sau: ta đi theo con đường CSCN, trên lý thuyết thì nhà nước CS phải do giai cấp công nhân lãnh đạo, nhưng trong thực tế thì trong hàng ngũ lãnh đạo của nước ta lại chẳng thấy có ông công nhân nào. Mác nói một câu kinh điển "người ta ăn ở thế nào thì người ta suy nghĩ thế vậy". Trong hàng ngũ lãnh đạo của ta không có người nào ăn ở như công nhân thì làm sao có ý nghĩ như công nhân? Lại một thực tế là ở nước ta hiện nay Đảng CS đang hợp tác với tư bản cả trong và ngoài nước đang dẫn đắt nước ta tiến dần lên CNTB. Con cái các quan chức thì cho sang các nước tư bản học. Công việc hành chính thì mời chuyên gia nước tư bản sang dạy cho người mình, lại còn hợp tác với các nước tư bản về luật pháp. NHà nước CS mà lại áp dụng luật pháp tư bản hay sao. Gần đây nhất, mới ngày hôm qua thôi thì thủ tướng Dũng đưa ý kiến là hợp tác chiến lược với Mỹ là nước trùm tư bản. Trước thì đánh Mỹ vì Mỹ là nước tư bản, nay hợp tác với Mỹ cũng vẫn là nước tư bản. Điều này làm chúng tôi những người đã một thời cầm súng chống Mỹ) không sao hiểu nổi. Liệu bây giờ tôi hô khẩu hiệu "chống Mỹ cứu nước" thì có bị nhà nước cho vào nhà tù không? Có bảo tôi là phản động không? Trước kia Đảng dạy tôi "chống Mỹ cứu nước".

    Bài Báo Nầy Là Bằng Chứng Liên Đoàn Lao Động và Công Đoàn Nhà Nước Tiếp Tay Giới Chủ Bóp Chết Người Lao Động: Hạn chế ngừng việc tập thể ( Người Lao Động )

    Thứ Bảy, 07/07/2012 21:47
    (NLĐ) - LĐLĐ TPHCM ngày 7-7 đã triển khai hoạt động trọng tâm trong 6 tháng cuối năm 2012

    Theo đó, ngoài việc tập trung tổ chức Đại hội Công đoàn (CĐ) các cấp tiến tới Đại hội X CĐ TP, LĐLĐ TP sẽ đẩy mạnh thành lập CĐ cơ sở, phát triển đoàn viên ở các doanh nghiệp đủ điều kiện; tổ chức hoạt động kỷ niệm 83 năm ngày thành lập CĐ Việt Nam.

    Song song với công tác tuyên truyền pháp luật, LĐLĐ TP sẽ tổ chức đối thoại cho đội ngũ cán bộ CĐ cơ sở. Đồng thời, lưu ý CĐ cấp trên đeo bám tình hình quan hệ lao động tại các điểm nóng, từ đó chủ động phối hợp với các cơ quan chức năng giải quyết, ngăn ngừa ngừng việc tự phát.
    V.Tùng
    http://diendancongnhan.blogspot.com/

    VN2006A viết:
    CĐVN ngoài chuyện lý thuyết ra -tức dịch, viết...v...v...- cũng nên có những hành động thiết thực, gần gũi, dễ truyền tải đến quần chúng như tinh thần của bài này!!! Nếu có được hành động đi kèm thì còn tốt hơn nữa?!

    . . . .

    Những việc như đấu tranh cho quyền lợi của công nhân, khiếu kiện hộ dân đen, kiến nghị về các vấn đề giao thông, xử lý rác, tiền điện, nước...v...v...có lẽ phù hợp với quan tâm của quảng đại quần chúng hơn. Và như thế tuyên truyền về quyền con người hay công dân có hiệu quả hơn là 1 số lời kêu gọi mở blog, tranh thủ tuyên truyền trong khi vui chơi, nhậu nhẹt...

    Nếu chỉ viết, tuyên truyền lý thuyết trên web không thì chắc không có hiệu quả!!! Bởi vì người thích, thì chẳng cần phải tuyên truyền họ cũng tự tìm hiểu được. Còn đối với kẻ không thích, mà không có cái gì cụ thể, thực tế liên quan đến cơm,áo,gạo,tiền đi kèm thì họ cũng chả quan tâm.

    Hôm nay bác Sáu nói chuyện . . . vui nghê. Bác có đọc điều lệ của Công Đoàn VN chưa mà bác . . . dám nói là tổ chức công đoàn ỡ VN chỉ "viết, tuyên truyền trên web."

    Đây, mời bác:

    Điều Lệ Công Đoàn VN viết:
    Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam là tổ chức chính trị - xã hội rộng lớn của giai cấp công nhân, đội ngũ trí thức và những người lao động tự nguyện lập ra nhằm mục đích tập hợp, đoàn kết lực lượng, xây dựng giai cấp công nhân Việt Nam lớn mạnh về mọi mặt; đại diện và bảo vệ các quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động, phấn đấu xây dựng nước Việt Nam độc lập, thống nhất đi lên chủ nghĩa xã hội.

    www.ctu.edu.vn/.../trade.../dieulecongdoan.doc

    Mời bác cái tin mới nữa này:

    Trích dẫn:
    Luật Công đoàn 2012: CÁN BỘ CÔNG ĐOÀN ĐÃ ĐƯỢC BẢO VỆ

    Luật Công đoàn (sửa đổi) được các đại biểu Quốc hội biểu quyết thông qua với tỷ lệ tán thành 90,18% đã xác định trách nhiệm của công đoàn trong việc chăm lo, bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động. Để hiểu rõ hơn về những quy định mới trong Luật Công đoàn (sửa đổi), chúng tôi có cuộc phỏng vấn đồng chí Mai Đức Chính – Phó Chủ tịch Tổng LĐLĐVN. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

    http://www.congdoanvn.org.vn/

    Với cái tin mới tinh này thì có nghĩa là cho đến gần đây, Công Đoàn VN không có trách nhiệm bảo vệ quyền lợi của công nhân mà phải chờ quốc hội . . . cho phép, hehe. Vậy thì với qui định mới, các công nhân viên chức thành viên của Công Đoàn (viết hoa) có thể vác đơn đi tố cáo Công Đoàn không làm đúng trách nhiêm khi quyền lợi của mình không được Công Đoàn bảo vê, hay cần chờ có luật của quốc hội cho phép?

    Nguyễn SG viết:
    Theo hiến pháp VN, có điều lệ nào không cho phép lập các công đoàn đại diện cho công nhân của các ngành nghề khác nhau ? Ngay cả các chủ nhân, họ cũng cần có công đoàn đại diện cho quyền lợi của họ

    Ở VN CÔNG ĐOÀN (viết hoa) là tổ chức duy nhất đại diện cho giới công nhân viên chức (theo lý thuyết). CÔNG ĐOÀN được đặt dưới sự lảnh đạo của Đảng CS (viết hoa), và là một thành phần của MẶT TRÂN TỔ QUỐC, một tổ chức được coi là cánh tay mặt hay tay trái gì đó của ĐẢNG TA. CÔNG ĐOÀN có mặt tại mọi nơi, mọi chổ có công nhân viên chức làm việc, và công nhân viên chức ở mọi ngành nghề đều đương nhiên là thành viện CÔNG ĐOÀN ở nơi mình làm việc để . . . đóng công đoàn phí.

    Còn chừng nào ở VN có luật lập hội thì khi đó các chủ nhân ông mới có thể lập hội để bảo vệ mình.

    Theo hiến pháp thì rất nhiều thứ được "cho phép", nhưng cách hành xử của chính quyền biến hiến pháp thành đồ mã . Hiến pháp nói cho phép biểu tình, cho lập báo tư, cho lập hội lập đảng, luật nói "tụ tập đông người" đã phải xin phép, nói gì biểu tình . Tức là phải hiểu như ngày xưa ở Liên Xô, anh có quyền muốn nói gì cũng được, nhưng sau đó thì không chắc . Có thắc mắc thì hỏi các chí thức VN và những ai đã từng ký vào mấy kiến nghị (lại kiến nghị!) bé ngoan, họ ý thức được quyền tự do của mình nắm nắm . Này nhá, chính quyền cướp đất của dân, họ bèn phản đối tư bản nước ngoài, rất quyết liệt .

    Admin viết:
    Từ nay trở đi ở mỗi bài viết, mỗi chủ đề khác nhau, tôi sẽ lồng ghép vào đó một điều khoản của Tuyên Ngôn Quốc Tế về Quyền Con Người để các bác thấy mối liên hệ giữa Nhân Quyền và mọi mặt của đời sống xã hội. Đảm bảo được Quyền Con Người tức là đảm bảo được một xã hội công bằng và ổn định.

    Theo hiến pháp VN, có điều lệ nào không cho phép lập các công đoàn đại diện cho công nhân của các ngành nghề khác nhau ? Ngay cả các chủ nhân, họ cũng cần có công đoàn đại diện cho quyền lợi của họ

    Bác Sáu nói chí phải... (nâng bi)
    Nhân quyền thì rất rộng, và nếu nói chung thì dễ bị lan man. Thí dụ nếu đòi đủ bộ nhân quyền, thí dụ tới quyền bảo vệ môi trường, quyền truy cập Internet, v.v... thì sẽ xa xôi. Nhưng có một số quyền khác thiết thực mà VN đang cần như quyền lập báo chí tư nhân, tức tự do báo chí (cho nhà báo), quyền đình công (công nhân), quyền biểu đạt ý kiến (nông dân). Mọi người nên chọn một số quyền cơ bản để tập trung mũi nhọn mà đâm.

    Theo tôi, trong số đó, quyền quan trọng nhất cần tranh đấu, và có khả năng tranh đấu là quyền thành lập báo chí tư nhân.

    CĐVN ngoài chuyện lý thuyết ra -tức dịch, viết...v...v...- cũng nên có những hành động thiết thực, gần gũi, dễ truyền tải đến quần chúng như tinh thần của bài này!!! Nếu có được hành động đi kèm thì còn tốt hơn nữa?!

    Trước đây mấy năm hình như bọn luật sư ở nhà có định lập ra 1 hội gọi là "vì công lý", nhưng bị giải tán, nếu mình nhớ không nhầm?

    Những việc như đấu tranh cho quyền lợi của công nhân, khiếu kiện hộ dân đen, kiến nghị về các vấn đề giao thông, xử lý rác, tiền điện, nước...v...v...có lẽ phù hợp với quan tâm của quảng đại quần chúng hơn. Và như thế tuyên truyền về quyền con người hay công dân có hiệu quả hơn là 1 số lời kêu gọi mở blog, tranh thủ tuyên truyền trong khi vui chơi, nhậu nhẹt...

    Nếu chỉ viết, tuyên truyền lý thuyết trên web không thì chắc không có hiệu quả!!! Bởi vì người thích, thì chẳng cần phải tuyên truyền họ cũng tự tìm hiểu được. Còn đối với kẻ không thích, mà không có cái gì cụ thể, thực tế liên quan đến cơm,áo,gạo,tiền đi kèm thì họ cũng chả quan tâm.

    Dĩ nhiên là phải có cả 2. Muốn có hành động cụ thể, lại phải có 1 lực lượng tiên phong, nòng cốt ở trong nước. Ngoài nước chỉ có thể giúp tư vấn hoặc tuyên truyền, quảng bá qua Internet.

    PS.: đ/c tác giả bài chủ lấy bút danh khá chuẩn!!! đấu tranh cho công nhân lấy bút danh Huỳnh Công Đoàn!!! Các đ/c khác tham gia phong trào CĐVN nên học tập điểm này, viết bài thật hoành tráng, lấy bút danh lại hoàng tráng hơn nữa, để tăng hiệu quả quảng bá!!! (Bác Hồ ngày xưa khi nước mất lấy tên là Nguyễn Ái Quốc!)

    Ví dụ: Tôn Nữ Thị Công Lý, Trần Dân Quyền (cháu cụ Trần Dân Tiên) hay Trần Tự Do (em anh Trần Như Nhộng)...v...v...

    Trước đây có chú lấy bút danh là Nguyễn Thương Dân, cũng khá hay, bắt chước cụ Nguyễn Ái Quốc. Nhưng 1 thời gian sau mình phát hiện ra chú này chỉ thương có 1 nửa dân, chỉ thương phụ nữ thôi. Lẽ ra phải đổi thành Nguyễn Thương Gái mới đúng!!!

    Từ nay trở đi ở mỗi bài viết, mỗi chủ đề khác nhau, tôi sẽ lồng ghép vào đó một điều khoản của Tuyên Ngôn Quốc Tế về Quyền Con Người để các bác thấy mối liên hệ giữa Nhân Quyền và mọi mặt của đời sống xã hội. Đảm bảo được Quyền Con Người tức là đảm bảo được một xã hội công bằng và ổn định.