Hiệu Minh - Cú bắt tay ở Hà Nội

  • Bởi Admin
    10/07/2012
    12 phản hồi

    Hiệu Minh

    Nhưng ai cũng biết, vẻ đẹp khó mà tồn tại với thời gian. Một hôm nào đó, đứng trước gương, nàng chợt nhận ra những vết nhăn trên trán xuất hiện. Gửi email không ai trả lời, nhắn tin vào hư không, điện thoại không ai nhấc máy. Thảm họa cuộc đời bắt đầu. Vì thế, người đẹp nên chọn bạn tình khi còn đang trẻ đep, đang có giá. Để làm được việc đó, cần có cái đầu lạnh.

    clinton-100712-6.jpg
    Cú bắt tay này có thay đổi khu vực?

    Tại Hội nghị Genèva năm 1954 về Đông Dương, Ngoại trưởng Mỹ John Foster Dulles đã không bắt tay Chu Ân Lai. Trong ngoại giao, đó là sự khinh thường, không thể chấp nhận được.

    Sự băng giá trong quan hệ Mỹ Trung kéo dài tới 25 năm. Henry Kissinger, thế hệ đàn em của Dulles, đã tìm mọi cách liên lạc với Bắc Kinh, nhằm khai thông bế tắc.

    Người ta còn nhớ, đối đầu Xô-Trung bắt đầu là phong trào Quốc tế Cộng sản mất đoàn kết. Sự rạn nứt bắt đầu từ ý thức hệ, về cách tiến hành cuộc cách mạng vô sản toàn thế giới, về bạo lực cách mạng. Liên Xô muốn là anh cả, nhưng Trung Quốc cũng muốn là anh hai.

    Có lần “hai ông anh” sang tận Romania chửi nhau. Tháng 6 năm 1960, Đại hội Đảng Cộng sản Romania được tổ chức long trọng thì Khrushchev và Bành Chân công khai lên án nhau trên diễn đàn.

    Khrushchev gọi Mao “một người theo chủ nghĩa quốc gia, một kẻ cơ hội, và kẻ xa rời đảng”. Bành Chân gọi Khrushchev một người theo chủ nghĩa xét lại, “gia trưởng, độc đoán và chuyên chế”.

    Đỉnh điểm xung đột trực tiếp giữa hai nước là cuộc chiến tranh biên giới Xô-Trung năm 1969, chút xíu nữa thôi, Liên Xô đã tấn công Trung Quốc bằng bom nguyên tử.

    Trong lúc ấy, Liên Xô và khối Đông Âu như một cái gai trong mắt Mỹ và cần phải nhổ. Hoa Kỳ lại sa lầy vào cuộc chiến Việt Nam và đang tìm cách rút ra.

    Để giải quyết bài toán chiến tranh Việt Nam và phân chia lại thế giới, Trung Quốc là lựa chọn tốt nhất của Hoa Kỳ.

    Phần còn lại là ngoại giao bóng bàn, là chuyến đi bí mật của anh chàng Do Thái, Henry Kissinger, Ngoại trưởng Hoa Kỳ, tới Bắc Kinh.

    Ước muốn của Nixon thăm Trung Quốc cháy bỏng đến nỗi ngày 5-10-1970, ông tuyên bố trên báo Times “Nếu có điều gì đó tôi muốn làm trước khi chết, đó là đi Trung Quốc. Nếu tôi không đi được tôi muốn các con tôi đi”

    Năm 1972, tại Bắc Kinh, Nixon chủ động bắt tay thân mật với Chu Ân Lai, ý muốn xin lỗi chuyện Dulles đã coi thường tiên sinh họ Chu. Ông này thừa nhận “Bàn tay của ngài (Hoa Kỳ) đã vượt qua đại dương lớn nhất thế giới: 25 năm vắng bóng đối thoại.”

    Không những thế, khi Nixon gặp Mao Trạch Đông, cả hai bắt tay, rung rung, đưa lên đưa xuống đúng 32 lần. Một sự thân mật hiếm có, đánh dấu sự thay đổi cục diện thế kỷ 20.

    Cái giá của cú bắt tay không nhỏ. Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh là Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan), thừa nhận chỉ có một nước CHND Trung Hoa và tặng luôn cái ghế tại Liên Hiệp Quốc.

    Sau đó là đồng minh ấy cũng tháo chạy ở Sài Gòn, chính quyền do Mỹ chống lưng sụp đổ. Đúng lúc tranh tối, tranh sáng, Trung Quốc tấn công chiếm Hoàng Sa. Hạm đội Mỹ ngay gần đó nhưng không cứu đồng minh vì ván bài phân chia thế giới quan trọng hơn.

    Chiến tranh Việt Nam kết thúc nhưng lại không đúng với kịch bản của Trung Quốc thỏa thuận với Mỹ. Ngày Tổng Bí thư Lê Duẩn tuyên bố chiến thắng 1975 “không kẻ thù nào dòm ngó đất nước ta”, Campuchia bất ngờ tấn công đảo Thổ Chu.

    Sau chuyến thăm Mỹ, tới Texas cưỡi ngựa, đội mũ cao bồi với diễn viên phim Reagan, Đặng Tiểu Bình trở về và quyết dạy cho đàn em Việt Nam một bài học. Môi đã cắn răng, hết tình hữu nghị.


    Cú bắt tay thay đổi thế giới.

    Hệ lụy của cú bắt tay năm 1972 khó mà nói hết. Liên Xô bị cô lập, chạy đua vũ trang tới đỉnh điểm, kinh tế kiệt quệ và cuối cùng toàn bộ phe XHCN sụp đổ. Quốc gia lớn nhất thế giới, hùng mạnh một thời, bỗng biến mất trong một đêm.

    Thế giới thành đơn cực do Mỹ lãnh đạo.

    Đúng lúc ấy, Trung Quốc lặng lẽ trỗi dậy một cách không ngờ. Từ năm 1978, với chính sách mở cửa và đổi mới, Trung Quốc đã liên tục tăng trưởng trong 3 thập kỷ, GDP hàng năm tăng trung bình tới 9-10%.

    Hiện họ là siêu cường kinh tế thứ hai trên thế giới, sau mỗi Hoa Kỳ. Người ta dự đoán, vài năm nữa, quốc gia 1.3 tỷ dân này sẽ vượt Mỹ.

    Hoa Kỳ bỗng nhận ra, cú bắt tay năm 1972 đang làm lung lay vai trò lãnh đạo thế giới của chính mình. Sự nổi lên của Trung Quốc không đúng kịch bản của Mỹ, nước này không sụp đổ như Liên Xô. Châu Á, Thái Bình Dương có nguy cơ rơi vào tay kẻ khác.

    Bây giờ đến lượt Hillary tìm cách sửa lỗi lầm của người tiền nhiệm để lại. Bà tìm một cú bắt tay khác nhằm thay đổi cục diện ở Châu Á.

    Nếu Kissinger coi Trung Quốc là lá bài chống Liên Xô và Đông Âu, thì trong thời điểm hiện nay, Hillary coi Việt Nam là lá bài ở biển Đông để đấu với Trung Quốc.

    Biển Đông giầu trữ lượng dầu mỏ, khí đốt và nguồn hải sản vô tận. Quan trọng hơn cả nó là yết hầu đi lên phương Bắc. Ai nắm được vị trí chiến lược này sẽ nắm được châu Á. Các nước lớn đều hiểu, các nước nhỏ cũng biết.

    Việt Nam vừa có đất liền dính với Trung Quốc cả ngàn km biên giới. Có biển Đông, cửa ngõ của người Trung Quốc.

    Ngày xưa, Việt Nam là tiền đồn của phe XHVN, hứng tất cả tư tưởng, từ Lê Nin, Marx, Stalin, Mao Trạch Đông, rồi Domino và…bom đạn. Ngày nay, đất nước này là tiền đồn chống bành chướng…Thái Bình Dương.

    Việt Nam đang kẹt giữa nhiều làn đạn. Một bên là hệ tư tưởng Cộng sản, một bên là biển Đông đang dậy sóng, mặt khác muốn hội nhập để quốc gia mạnh lên nhờ kinh tế thị trường có định hướng XHCN. Xem chừng chưa có lối thoát nào.

    Tam giác Nga-Mỹ -Trung luôn là mối quan tâm của cả thế giới. Ba anh này vui cười với nhau trên sân khấu chính trị, “đồng sàng dị mộng” như đôi vợ chồng, dù nằm chung giường hàng đêm, nhưng lại nghĩ đến tình nhân riêng của mình.

    Tại Á Châu, có một người tình rất đẹp để ba anh kia ve vãn. Nhưng chân dài lại đỏng đảnh, lúc nghiêng anh Trung, lúc hẹn chàng Mỹ ra chỗ vắng, ngày khác lại nhắn tin cho lão Nga già lụ khụ tới quán café mờ.

    Nhưng ai cũng biết, vẻ đẹp khó mà tồn tại với thời gian. Một hôm nào đó, đứng trước gương, nàng chợt nhận ra những vết nhăn trên trán xuất hiện. Gửi email không ai trả lời, nhắn tin vào hư không, điện thoại không ai nhấc máy. Thảm họa cuộc đời bắt đầu.

    Vì thế, người đẹp nên chọn bạn tình khi còn đang trẻ đep, đang có giá. Để làm được việc đó, cần có cái đầu lạnh.

    Ngày xưa các nước lớn từng mua bán sau lưng các nước nhỏ, bây giờ đến lượt người bị bán rẻ năm nào lên tiếng.

    Nếu giàn xếp được một cuộc bắt tay của Obama tại Hà Nội trong tương lai, như đã từng xảy ra ở Điếu Ngư Đài năm 1972, thì đó là cơ hội vàng cho Việt Nam góp phần thay đổi thế giới trong thế kỷ 21.

    Nếu không ai giơ tay ra thì có thể cần thêm 25 năm nữa, bằng khoảng thời gian mà nước Mỹ đã mất để sửa lỗi ngoại giao, do John Dulles không bắt tay Chu Ân Lai tại Genèva năm 1954.

    HM. 9-07-2012

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=The one who thinks clearly]Supreme Court Justice vừa thông qua nghị định "Universal Healthcare". Không cần bác Trọng thì Obama cũng đã định hướng từ lâu rồi.[/quote]

    Đúng ra thì US Supreme Court không hề "thông qua nghị định Universal Healthcare." Vì có một số tiểu bang kiện luật healthcare của Obama là vi hiến khi luật này bắt nhửng người không mua bảo hiểm y tế phải đóng thuế thêm 1% trên tiền lương, US Supreme Court chỉ phán rằng điều khoản đó không vi hiến.

    Phản hồi: 

    Supreme Court Justice vừa thông qua nghị định "Universal Healthcare". Không cần bác Trọng thì Obama cũng đã định hướng từ lâu rồi.

    Phản hồi: 

    Trong cuộc chiến tranh tứ 1954 đến 1975 cả hai miền Nam -Bắc chúng ta đều là những con tốt thí;miền Bắc là con tốt để TRUNG CỘNG mở mang bờ cõi;miền nam là con tốt để MỸ giải quyết những quyền lợi của họ ở châu á.
    Hãy dũng cảm gạt bỏ những tên gọi huyền hoặc trong quá khứ và hãy vị tha bỏ qua những tội ác đã gây ra với dân tộc VIỆT ;hãy vì sự phát triển của dân tộc VIỆT các nhà lãnh đao VIỆT NAM hãy sáng suốt tạo ra một vị trí là một mắc xích trong một hệ thống của cộng đồng tiến bộ tren thế giới.THỜI CƠ CHỈ ĐẾN CÓ MỘT LẦN.HÃY TẬN DUNG KẺO TRỄ.

    Phản hồi: 

    Thấy hình bà Hillary chụp với ông Trọng mà tôi quíu.

    Không biết ông Trọng cao hứng làm một bài diễn văn như ở trường Đảng bên Cuba không, chưa kể là lần này lợi thế sân nhà. Ổng thuyết một hồi về tính ưu việt của CNXH, bà Hillary nghe bùi tai, về Mỹ đề nghị với Obama chuyển nước Mỹ theo "định hướng XHCH" thì bỏ bu.

    Hoảng.

    Phản hồi: 

    Bài này viết hay, phân tích sâu. Nàng nào đó liền một lúc có tới 3 người tình thế thì là ca ve bán chuyên nghiệp hay sao? Cũng có kẻ chê người kahcs làm đĩ nhương chính bẩn thân mình lại làm ca ve. Thì cuộc CM tháng tám của ta là đánh đổ địa chủ thì lập nên chủ trang trại, đánh đổ tư sản thì lập nên doanh nhân, đưa đĩ điếm đi lao động cải tạo thì tạo ra ca ve, cám buốn bán vì sợ tự phát tiến lên CNTB thì lại đẻ ra nền kinh tế thị trường định hướng XHCN
    Có khách đạt câu hỏi :"Có ai tin Nguyễn Tấn Dũng là người CS?" Nhiều người lại bảo tất cả ủy viên Bộ chính trị đều không phải là người CS mà là 14 ông vua tập thể. Có người lại bảo đó là một bầy sâu, những người ấy là ai thì mọi người đều biết cả rồi vì đó là những ông cốp nổi tiếng. Còn dân thì bảo đó là lũ lưu manh chuyên lừa dân và bán nước. Thể hiện rõ nhất là bán đát và biển đảo rồi cướp đất của dân. Khi dân biểu tình chôgns giặc thì cho công an và côn đồ lưu manh đánh dân chứ không đánh giăc.
    Trước kia thì hô hào "chống Mỹ cứu nước" vu cho chế độ Sài Gòn là bám gót giầy Mỹ, nay thì đang làm ca ve uốn éo cái thân gầy guộc mồi chài Mỹ.

    Phản hồi: 

    Bảo mấy ông trong Bộ Chính Trị lấy mấy tỷ ĐVN chi phí thật hoành tráng , tạo ra một lối dạo thơ mộng cho bà Bill Clinton , cho nếm mấy món chè cung đình, tặng nón , lụa là gấm vóc thật hậu hĩnh thì mọi thứ của VN sẽ được khen là tốt là chuyện bình thường. Chán mặt với dân sống bằng nghề ngoại giao.

    Phản hồi: 

    [quote=Admin]
    ...

    Bà Clinton thúc giục Việt Nam bảo vệ quyền con người

    ...[/quote]

    à thế thì bà Clinton, một cách vô tình, là cảm tình viên của PT CĐVN rồi đấy

    Các bác Long, Huỳnh, Huân, ... nên chính thức mời bà Clinton làm thành viên danh dự của PT CĐVN. Chỉ là TV "danh dự" vì bà Clinton không phải là người VN.

    Phản hồi: 

    [quote]
    Việt Nam đang kẹt giữa nhiều làn đạn. Một bên là hệ tư tưởng Cộng sản, một bên là biển Đông đang dậy sóng, mặt khác muốn hội nhập để quốc gia mạnh lên nhờ kinh tế thị trường có định hướng XHCN. Xem chừng chưa có lối thoát nào.
    [/quote]

    Hệ tư tưởng Cộng sản còn tồn tại ở VN hay sao ? Có lẽ không còn một đảng viên CSVN nào tin vào chủ nghĩa CS. Nhưng phải công nhận hệ tư tưởng Cộng sản là hệ thống độc tài, toàn trị hoàn hảo nhất để mị dân, dễ đàn áp. Bạn không tin nó nhưng bạn vẫn phải duy trì vì nó cho phép bạn thống trị một cách có hệ thống. Nó gần như một loại tôn giáo kiểu mới ở trong hệ thống lãnh đạo VN. Có ai tin Nguyễn Tấn Dũng là người CS ?

    Hệ tư tưởng Cộng sản chỉ giúp để duy trì lãnh đạo toàn trị nhưng nó không giúp để chống lại một bọn độc tài bá quyền khác, như TQ. CS Stalin đã bắt tay với Phát xít Đức để làm thịt các nước nhỏ chung quanh trước khi cả hai bọn độc tài quay lại đánh giết nhau

    Phản hồi: 


    Bà Clinton chụp chung với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội, ngày 10/7/2012.

    Bà Clinton thúc giục Việt Nam bảo vệ quyền con người

    Ngoại trưởng Hoa Kỳ, bà Hillary Clinton, đã nhấn mạnh nhu cầu của Việt Nam là phải bảo vệ quyền con người.

    Bà Clinton nói hôm thứ Ba sau buổi gặp gỡ với Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao Phạm Bình Minh tại Hà Nội, rằng bà đặc biệt quan ngại về việc bắt giam các nhà hoạt động xã hội, luật sư và blogger vì thể hiện quan điểm của mình một cách hòa bình.

    Tổ chức Quan Sát Nhân Quyền có trụ sở ở New York đã thúc giục bà Clinton đề cập vấn đề này với các quan chức Việt Nam, nói rằng các ngăn cản đối với tự do Internet là một vấn đề quan trọng hàng đầu.

    Bà Clinton cũng có kế hoạch tiếp kiến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, cũng như gặp gỡ các lãnh đạo các doanh nghiệp Việt Nam và Hoa Kỳ.

    Chuyến viếng thăm là một phần của chuyến đi vòng quanh châu Á, nơi bà đã ghé Nhật Bản và Mông Cổ. Bà sẽ tiếp tục ghé thăm Lào và Căm-pu-chia tuần này.

    Theo VoA
    http://www.voanews.com/content/clinton-urges-vietnam-to-protect-human-ri...

    Phản hồi: 

    Sai lầm của người Mỹ là đã vô tình giúp TQ trở thành đối thủ của mình. Nếu Hoa Kỳ không đổ tiền vào TQ để kiếm lời thì còn lâu lắm TQ mới có thể được như hôm nay.
    Sai lầm thứ hai có thể xảy ra khi Hoa Kỳ bắt tay với chính quyền Việt Nam mà không đòi hỏi sự thay đổi về đường lối chính trị. Hoa Kỳ sẽ thất bại vì chính phủ Việt Nam đi hàng đôi. Một mặt bắt tay với người Mỹ; một mặt họ sẽ tiếp tục dâng đất và biển cho TQ để đổi lấy quuyền lực và tiền bạc.
    Những người đứng đầu chính phủ hiện nay không còn theo chủ nghĩa dân tộc. Họ theo chủ nghĩa cá nhân và sẳn sàng làm bất cứ đều gì chỉ để có lợi cho cá nhân của họ. Bao lâu TQ còn cung cấp tiền bạc và ủng hộ quyền lực của những người này, họ sẽ tiếp tục làm những gì TQ yêu cầu.
    Người Mỹ chỉ có một đồng minh thật sự khi người dân Việt Nam thật sự có tự do dân chủ, Việt Nam có một chính quyền biết tôn trong pháp luật và biết lắng nghe tiếng nói của người dân, và một quân đội/công an thật sự bảo vệ tổ quốc và nhân dân của mình.

    Phản hồi: 

    [quote=Hiệu Minh]Tại Á Châu, có một người tình rất đẹp để ba anh kia ve vãn. Nhưng chân dài lại đỏng đảnh, lúc nghiêng anh Trung, lúc hẹn chàng Mỹ ra chỗ vắng, ngày khác lại nhắn tin cho lão Nga già lụ khụ tới quán café mờ.[/quote]

    Xin phép bác Hiệu Minh được hoạ lại:

    Người đời dạy “lắm mối, tối nằm không”
    Một mình đỏng đảnh với 3 ông người tình:
    Khi ve vãn nịnh hót anh Trung
    Khi hẹn hò tỏ tình chàng Mỹ
    Lúc lẳng lơ với lão Nga già.
    Hết thời mới vỡ mộng ra
    Rằng mình xấu xí chẳng ma nào them!

    Phản hồi: 

    Nếu được uống 1 viên thuốc sâm bổ óc, chắc là cái đầu tôi cũng không được mở mang bằng đọc bài này của Hiệu Minh