Huỳnh Thục Vy - Anh ơi! Em xin lỗi!

  • Bởi Admin
    06/07/2012
    8 phản hồi

    Huỳnh Thục Vy

    Anh ơi,

    Em xin lỗi anh.

    Em biết rằng em đã làm nhiều người lo lắng cho em, em có lỗi với gia đình và tất cả những người yêu mến em.Từ hôm đi biểu tình bị bắt về công an phường Cô Giang, quận 1 đến lúc lại bị bắt ở Công an phường Tân Quy, quận 7 (Sài Gòn), rồi bị đưa về Quảng Nam em hiểu rằng có nhiều người đã vì thương yêu em mà mất ăn mất ngủ, đặc biệt là những người trong gia đình mình. Những tình cảm đó, những mối ưu tư đó của cô chú bác và bạn bè em không biết cuộc đời mình có dịp để đền đáp hay không?

    Nhưng nếu có ai đó em phải xin lỗi trước tiên thì đó là anh. Ba và các cô lo cho em nhưng mọi người đã có nhiều kinh nghiệm khổ đau từ hai mươi năm về trước, khi ba em bị bắt; nên mọi người dễ hiểu và dễ chấp nhận. Còn anh, anh chưa từng đối mặt với cảnh huống như thế. Em xin lỗi anh.

    Hôm ngày 1 tháng 7 chúng ta bị đạp, bị nắm tóc lôi lên xe khi tập trung biểu tình ở công viên 30-4, cùng với Minh Đức và Hiếu, anh bị đánh rất nhiều; anh đã hét to: “Các anh có phải người Việt Nam không?” “Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam” trong nước mắt. Em biết từ giây phút đó, anh đã rất hụt hẫng và lần đầu tiên trong đời, tự tâm can, anh đã cảm nhận sống động về sự nhỏ bé, yếu đuối của người dân Việt Nam chúng ta trong chế độ độc tài, cũng như sự tàn ác của công an Cộng sản và sự bất công tột độ trong thể chế này.

    Từ trưa ngày 4 tháng 7, sau khi em làm việc với công an phường Tân Quy xong thì em bị giằng khỏi tay anh, bị xô lên xe, chở đi mất tích cho đến khi ngồi viết những dòng này, mình vẫn chưa được gặp nhau vì anh còn ở trong Sài Gòn. Hình ảnh cuối cùng mà em nhìn thấy khi rời khỏi đồn công an phường Tân Quy, Sài Gòn trong tức tưởi là khi anh khóc và nói: “Các anh bắt vợ tôi đi dâu? Các anh định làm gì vợ tôi?”. Khuôn mặt anh thất sắc, xám ngắt và nước mắt chảy ròng. Em có thể cảm nhận rõ nỗi đau khổ mà anh phải chịu đựng, cả con người anh lúc đó là một khối khổ đau.

    Em xin lỗi anh, anh ơi…

    Cho tới hơn 9h tối ngày 5 tháng 7 (34 giờ đồng hồ sau khi bị bắt ở Tân Quy) em bị an ninh tỉnh Quảng Nam bỏ giữa đường trong đêm tối, phải đi bộ về nhà. Em đã mất tất cả chút tự do còn lại của mình, em đã bị thẩm vấn liên tục, bị đói khát, bị khủng bố tâm lý, nhưng người mà em lo nghĩ nhiều nhất vẫn là anh. Anh đã từng nói với em rằng : “Em là tất cả hạnh phúc mà anh có trong cuộc đời này. Không có em, anh không còn gì cả”. Em hiểu anh cần có em biết bao! Em cũng biết mấy hôm nay anh như người mất hồn khi bị nhiều đe dọa từ những “kẻ lạ mặt côn đồ” rằng chuyến này Huỳnh Thục Vy sẽ hết đời. Tất cả những đau đớn đó, em thấu hiểu cả và… em xin lỗi anh.

    Nhưng anh ơi, không có gì trên đời này mà không có nguyên nhân-kết quả và chúng ta biết rằng vạn vật tồn tại trong mối quan hệ tương tác. Nỗi sợ hãi của em đã giảm đi rất nhiều khi em nghĩ về nguyên lý đó. Với mỗi hành động mà chúng ta thực hiện, không sớm thì muộn chúng ta sẽ nhận lãnh phản lực của nó; vì thế chúng ta phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về hậu quả của hành động do mình gây ra. Những người cộng sản biết rõ điều đó anh ạ.

    Dù bị khủng bố tinh thần và mệt mỏi về thể xác; nhưng anh ơi, niềm tin của em , sự khao khát của em đối với tự do vẫn là cả một nỗi niềm to lớn không dứt. Anh hiểu em mà, phải không anh? Em là đứa không chịu nổi những sự lố bịch, những bất công và sự “chướng tai gai mắt”. Đối với những thứ đó, dù biết mình chỉ là một cá nhân nhỏ bé và bất toàn, em luôn muốn san phẳng chúng đi.

    Ngồi trong đồn công an nhìn ra ô cửa kính, từ đáy lòng mình em đã tưởng nhớ và tri ân bao thế hệ người đã vì Việt Nam này mà lãnh nhận đau khổ, tù đày, thậm chí là cái chết. Dù bị thẩm vấn liên tục, em vẫn cố tạo cho mình những giây phút nghĩ ngơi bằng cách không trả lời những câu hỏi cá nhân hoặc nhưng câu hỏi liên quan đến bạn bè. Chỉ những gì người ta đã biết bằng cách rình rập, nghe lén điện thoại… thì em mới kể cho họ nghe. Những lúc em ngồi nhắm mắt, im lặng và hít thở sâu, em nghĩ rất nhiều về cuộc đấu tranh hôm nay, và em nhớ đến một người anh hùng trong lịch sử : Phó Đức Chính. Ông đã bị thực dân Pháp đưa lên máy chém khi mới 23 tuổi. Nhắc đến ông, chúng ta tự nhiên sẽ thấy bình an hơn, vì những đau khổ mà chúng ta đang chịu đựng làm sao có thể so sánh với sự hy sinh tính mạng của một người đang tuổi xuân xanh?

    Không thể so sánh cuộc đấu tranh chống Pháp và cuộc đấu tranh hiện nay, nhưng nhìn vào lịch sử, chúng ta biết rằng “Freedom is not free”, phải không anh? Mọi thứ đều có cái giá của nó. Những ai hy sinh vì điều tốt đẹp, sẽ nhận được hoa quả tốt tươi. Nhưng ai hành động tàn ác, hy sinh nhân tính để bảo vệ quyền lợi của mình, sẽ nhận lấy những điều tồi tệ do chính mình tạo ra. Đó chính là Công lý anh ạ.

    Vì vậy, anh ơi, anh đừng lo lắng, đừng đau khổ. Anh phải mạnh mẽ lên. Chúng ta phải mạnh mẽ lên. Mọi khó khăn còn chưa kết thúc, nhưng chúng ta cũng không đầu hàng.

    Em biết rằng chỉ mới có năm ngày nhưng ông chồng 64 kg của em bây giờ đã gầy nhom. Em sẽ bồi dưỡng cho anh. Em sẽ dùng cả cuộc đời này để thương yêu anh, cũng như chúng ta sẽ dùng cả cuộc đời này để yêu thương đất nước này.

    Nhiều cô chú bác, anh chị em tuy không ở bên chúng ta nhưng họ luôn giúp đỡ và ủng hộ chúng ta. Dù bị an ninh cộng sản tịch thu nhiều thứ mà anh chị em trong gia đình chúng ta đã nhịn ăn nhịn mặt để mua như: hai điện thoại di động, hai laptop; cho đến giờ chúng ta vẫn được bình an vì có mọi người. Chúng ta phải ghi nhớ ân tình đó, anh nhé.

    Anh ơi, anh cố gắng lên. Chúng ta còn một lễ cưới phải lo thu xếp. Cả anh và em hãy cùng cầu nguyện nhé. Em tin chúng ta sẽ được bình an, hạnh phúc.

    Em đang ở quê chờ anh. Hãy tha lỗi cho em vì đã làm anh phải lo lắng quá nhiều. Em yêu anh.

    Vợ của anh

    Huỳnh Thục Vy

    Tam Kỳ ngày 6 tháng 7 năm 2012

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Lá thư này là của cô Vi viết cho chồng, nhưng cũng là viết cho đồng bào, lời lẽ trong thư rõ là thể hiện nỗi oan ức của một người vợ, một người phụ nữ vì đấu tranh cho quyền lợi của đất nước mà bị đối xử bất nhân tàn ác, thâm hiểm.
    Công an nhân dân gì mà có thủ đoạn vừa thâm hiểm vừa hèn hạ, đẩy người phụ nữ xuống đường vắng giữa đêm khuya, nếu cô ta bị làm sao thì trốn tránh trách nhiệm. Công an nhân dân như vậy có đáng mang danh công an nhân dân nữa hay không?
    Nói chung người có văn háo thì không nên phơi bầy chuyện riêng tư cho bàn dân thiên hạ biết, nhưng chuyện của cô Vi vừa có cái chung vừa có cái riêng.

    Dân oan bày tỏ nỗi oan khiên cho người thân thì nên, đấu tranh cho dân chủ thì không nên. Người đấu tranh cũng có thể biểu lộ tình cảm riêng tư, nhưng phải đúng nơi đúng chốn.

    Thơ gởi cho chồng thì để chồng đọc. Đưa lên diễn đàn như thế này có cần thiết không?

    Tôi đã đọc lá thư này nhiều lần cho mấy người nghe, tuy lá thư mới được công bố có vài chục giờ gần đây. Mỗi người có một ý nghĩ có khía cạnh khác nhau nhưng đều chung tâm trạng là rất thương đôi vợ chồng trẻ và phục người con gái can trường, bất khuất. Đồng thời căm giận lũ mặt người dạ thú khoác lên mình vỏ bọc "công an nhân dân".
    Riêng bản thân tội lại có thêm ý nghĩ đau xót và tự dằn vặt mình là chính mình, chính thế hệ những người lứa tuổi chúng tôi đã hy sinh cả tuổi thanh xuân, mù quáng đã góp phần tạo ra cái công viên có tên 30 tháng tư trên đất Sài Gòn nay mang tên Hồ Chí Minh, để nay cái công viên đó chứng kiến cảnh tàn ác của người mình với người mình. Có nguyên nhân, có kết quả. Liệu tôi và những người thế hệ chúng tôi có góp phần vào cái nguyên nhân đó không? Dĩ nhiên là có. Nếu như theo chủ nghiã tập thể thì tất cả mọi người có lỗi thì chẳng ai có lỗi cả. Điều này thì rõ ràng là như thế. Xét về lý hay xét theo quan niệm của thời đại này thì như thế. Nhưng nếu xét theo theo sâu thẳm của trí tuệ và cả chiều sâu của lương tâm thì không thể như thế. Một thời đại có thể nhầm, một thế hệ có thể nhâm, nhưng lịch sử không thể nhầm. Ai làm nên lịch sử, thì chính những con người từng thế hệ làm nên lịch sử.
    Nếu như vợ chồng HTV là con cháu ruột thịt của chúng tôi thì sao? Rõ ràng là chúng tôi có tội với con cháu mình. Điều này không thể chối cãi được. Chính điều này làm chúng tôi ứa nước mắt.
    Tội lỗi đã xẩy ra sau vài chục năm. Kết quả của ngày hôm nay bắt nguồn từ nguyên nhân xẩy ra từ vài chục năm trước. Vài chục năm sau chúng ta mới thấm thía những gì sai lầm chúng ta đã gây ra hôm nay. Thì xã hội ta là như vậy. Ta chỉ nhận sai lầm sau vài chục năm. Ngày hôm nay ta mới mở mắt ra nhận ra sai lầm của ngày hôm qua. Ngày hôm nay lên án ngày hôm qua. Vậy ngày mai có lên án ngày hôm nay hay không? Điều này thì ta biết rõ. Không giống như trước đây, chỉ nhận ra sai lầm sau khi thời gian đã trôi đi. Ta biết rõ sai lầm ngay trong ngày hôm nay ta đang sống, nhưng ta làm gì đây để ngày mai không còn cảnh thế hệ mai sau lên án ta? Biết là sai lần nhưng ta bất lực. Nhưng có đôi vợ chồng trẻ không khoanh tay đứng nhìn mà họ xông pha, họ dám ngửng cao đầu đấu tranh cho hôm nay và cho cả ngay mai. Họ sáng suốt hơn hồi ta bằng tuổi họ hôm nay. Họ thông minh hơn ta hồi ta bằng tuổi họ. Họ dũng cảm hơn ta dù tuổi ta gấp hai, gấp ba tuổi họ.
    Niềm vui cuối cùng và cũng là niềm an ủi là "con hơn cha là nhà có phúc". Có lớp trẻ như thế này là hòng phúc cho nước nhà. HTV đã thắp nên đốm lửa, biết đâu nó sẽ thành đám cháy. Đây là niềm tin, mong sẽ thành hiện thực.

    Đây là lá thư tình hay nhất mà tôi được đọc trong mấy mươi năm qua. Chúc cho đôi bạn trẻ Vy+Duy trăm năm hạnh phúc. Bạn Vy chẳng có lỗi gì cả, lỗi là thuộc về những nngười như tôi, vì lợi ích riêng tư và cuộc sống mà không làm gì đuoc để cải tthiện tình hình xã hội VN...

    Anh Lê Khánh Duy,

    Chúc mừng anh !!!!!

    Xin anh chị hãy mời mọi người đến dự tiệc cưới của anh chị sắp tới!!!

    Mình đã khóc khi đọc bài viết này của Huỳnh Thục Vy.
    Xin chân thành chia xẻ cùng Vy và gia đình những khó khăn, gian khổ đang gặp.

    Cảm ơn em, em gái HTV. Cảm ơn trí tuệ và lương tri của em. Cảm ơn sự dấn thân của em. Cảm ơn sự can đảm của em khi đối mặt với bạo quyền. Cảm ơn cả hai vợ chồng em, những con người xứng đáng để đại diện cho tuổi trẻ Việt Nam. Anh, Iris Vinh Hayes.

    Xin chia sẻ lỗi đau về thể xác và tinh thần của Huỳnh Thục Vi ! Người phụ nữ đất Quảng Nam anh dũng và kiên cường, trước sự ngông cuồng của những kẻ cường quyền không còn biết gì là lẽ phải ...???