Đàm Mai Đạo - TÔI KHÔNG MUỐN LÀM NÔ LỆ CHO ĐẢNG NỮA! Để tôi yên!

  • Bởi Hồ Gươm
    24/06/2012
    10 phản hồi

    Đàm Mai Đạo

    Tác giả Đinh Văn Quế phản ánh đúng hiện trạng ra khỏi đảng lặng lẽ. Tuy nhiên, tôi không đồng ý 2 điểm:

    1/ Ông Quế đặt vấn đề cho hiện tượng này là: "Phải chăng đây cũng là một biểu hiện của sự “suy thoái” đối với một bộ phận đảng viên?".

    Bản chất khái niệm "suy thoái" ám chỉ cho biến chất hay tha hóa về tư cách con người nói chung, đảng viên nói riêng. Ông Quế cần nhận thấy một hiện trạng đang lan nhanh và ăn sâu vào các cá nhân đảng viên hiện nay, nhiều người không còn thiết tha với đảng mà tôi là một ví dụ. Nhưng tại sao lại như vậy là điều chính đảng cần nghiêm túc nhìn nhận lại vấn đề. Điều này không khó, cũng chẳng còn phải tốn thời gian phân tích nguyên nhân, mổ xẻ chi tiết làm gì nữa.

    Cần dũng cảm nhìn thẳng vào hệ quả ít nhất 30 năm qua, kể từ khi các đảng viên cao cấp ngày càng suy thoái về nhân cách, tư cách, lối sống, trách nhiệm đối với gia đình, dòng họ, sau đó đến với tổ chức đảng cơ sở, cũng như nơi họ đang sinh hoạt và làm việc. Hệ quả này lan rộng và ăn sâu vào từng cá thể, dần tác động theo hình ảnh "vết dầu loang". Các đảng viên cấp thấp (như tôi) nhìn vào đó thấy ê chề, bi quan, chán nản. Ông TGĐ, nơi tôi làm việc trước đây, một người nổi tiếng từ gia thế và núp bóng người cha lừng lẫy của ông để tham nhũng, chơi gái, vợ ghen tuông ầm ĩ cả cơ quan trong khi vẫn rao giảng đạo đức! Những người như tôi sẽ nói gì? Làm gì? Góp ý gì? Phê bình ư? Hậu quả sau đó ai cũng biết là gì, nếu như chúng tôi thực hiện cái gọi là "tính đảng". Một trong các "tính đảng" quan trọng là đấu tranh với cái xấu, dùng vũ khí "phê và tự phê" để làm đồng chí mình sửa đổi mà tốt lên. Hão huyền. Pháp luật, mà không, nội quy và quy chế làm việc đã vắng bóng và bị xé toang, dám nào mơ đến pháp luật xuất hiện như một "Bao Công"!


    Tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ: Tôi sẽ đốt thẻ, nếu như sau Đại hội, Đảng không vứt bỏ Chủ nghĩa Mác-Lênin và thay vào đó là Chủ nghĩa Dân tộc lành mạnh, không cực đoan của Hồ Chí Minh làm một bước đệm quan trọng.

    Đảng sinh hoạt hiện nay không khác gì là một gia đình, tùy phạm vi, mức độ, đó là một gia đình nhỏ hay lớn mà thôi. Đã như thế, nếu một đứa con trong gia đình thấy cha, mẹ mình làm sai hay thực hiện tội ác, nó cũng không dám lên tiếng, dù lên tiếng ôn hòa, vì cha hay mẹ của nó sẽ cho rằng nó là "Đứa con bất hiếu". Đảng đã xem các đảng viên cấp thấp như thế, thì đừng trách chúng tôi "lặng lẽ ra khỏi đảng", hình ảnh này tựa như đứa con cảm thấy cha, mẹ mình ngày càng lâm vào tội lỗi mà không muốn tiếp tay, buộc nó phải bỏ nhà ra đi, có thể gọi theo từ của đảng là "thoát ly". Nó ra đi để giải thoát tâm hồn cho chính nó trước tiên, nó không muốn mọi người xng quanh nhìn nó một cách đầy ghê sợ và tởm lợm. Nó đau đớn. Nó âm ỉ với nỗi đau vì vết thương luôn chực chờ nhức buốt vào những lúc trở trời - tức là những buổi "phê và tự phê", sinh hoạt chi bộ. Nơi đó, thời khắc đó, mọi thói xấu, hủ bại của "đồng chí mình" được xem là cơ hội để "các đồng chí khác" chớp lấy và hành xử theo cách đấu tố quen thuộc, nếu thời cơ đến với họ. Tôi ghê sợ với hình thức đấu tố, dù bất cứ dưới lớp áo nào. Tôi cho rằng cái hình thức mông muội và hoang dã này đã biến chất đảng viên. Trước khi chúng ta là đảng viên, chúng ta là công dân, trước khi chúng ta là công dân, chúng ta là con người.

    Con người đã suy thoái trong lớp áo đảng viên. Từ con người -> công dân -> đảng viên và từ đảng viên -> thần dân -> nô lệ.

    Chúng tôi - những đảng viên cấp thấp lại là số đông nhất. Quá trình biến chúng tôi thành nô lệ diễn ra hoàn toàn logic như nó đã và đang diễn ra. Đảng là thủ phạm chính.

    Đảng đừng trông mong gì ở các nô lệ mà chính đảng đã "sản xuất" ra. Chúng tôi đã trở thành "phế nhân" như thế.

    2/ Đảng cũng cần xem lại để tổ chức Đảng nắm được đảng viên khi chuyển sinh hoạt từ nơi này đến nơi khác, không nên để tình trạng đảng viên “tự ra khỏi Đảng” bằng cách không chuyển sinh hoạt Đảng như hiện nay.

    Đừng làm như thế. Vô ích và chỉ làm chúng tôi càng xem thường thêm. Chúng tôi đã nghỉ hưu và vì hèn nhát, nhục nhã hay không thiết tha gì cả ngoài những ưu tư một thời vụng dại, chúng tôi chỉ còn nỗi lo canh cánh về áo cơm, sức khỏe và những niềm vui nhỏ bé lúc tuổi già. Buộc chúng tôi vào những điều này để làm gì? Việc làm nào cũng có mục đích. Giả sử, việc làm này thực hiện cách đây 10 năm thì còn khả thi. Đã quá muộn. Nó tựa như thêm một chiếc còng số 8 hay một cái gông mà chúng tôi phải tròng thêm vào cổ. Nặng nề càng nặng nề thêm. Một kẻ nô lệ hàng chục năm qua, tròng thêm cái ách vào cổ nó chỉ càng làm nó suy sụp sức khỏe và mau... chết, không giải quyết được gì. Đừng "đóng trăn" chúng tôi nữa! Không thể đâu!

    Đảng đang cần thêm nhiều nô lệ, chắc hẳn? Nhiều nô lệ trong tay, đảng càng sung sướng. Ít nhất, nô lệ sẽ thay mặt đảng làm nhiều thứ. Ách tròng vào cổ chỉ làm chúng mau chết vì kiệt sức, còn ai để phục vụ đảng? Để nói lời tốt đẹp mà trong lòng đầy phỉ nhổ?

    Đây không phải là cách làm khôn ngoan. Nó chỉ cho chúng tôi thấy và hàng triệu người dân thấy một chân lý: Đã vào đảng là đừng hòng đảng buông tha.

    "Chân lý" đó làm bàng hoàng và chết lặng lòng người.

    Tôi là người hiền lành và nhút nhát, yếu đuối, nhưng hôm nay tôi đã buộc phải nói lên:

    TÔI KHÔNG MUỐN LÀM NÔ LỆ CHO ĐẢNG NỮA! Để tôi yên!

    Đảng còn, đảng mất, mặc kệ đảng, đừng tròng vào cổ chúng tôi thêm một cái ách tai ương và tàn ác như thế. Tôi không thực hiện đâu!

    Tôi muốn làm người, con người tự do. Tôi cần phải đi trên "CON ĐƯỜNG VIỆT NAM" để tự tình cùng đồng bào tôi, để rửa bớt những tội lỗi, để ăn năn, để ray rứt mà hàng chục năm qua, chúng tôi, kẻ nhiều người ít đã góp tay cùng đảng hãm hại, đày đọa DÂN TỘC VIỆT NAM.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Khách đọc Dân luận (khách viếng thăm) gửi lúc 20:02, 25/06/2012 - mã số 61352
    Cần thay đổi cờ Đảng để tránh kết nạp nhầm đảng viên mới

    Ủng hộ bác này chăm phần chăm . Em đề nghị biểu tượng mới là nhà lầu, xe hơi, mỹ nữ và Mác, hoặc hình ông Mác lồng trong tờ 500 đô la .

    Thưa ông Huy Canh

    Trước hết cám ơn lời khen của ông. Sau nữa, xin phép cho tôi khước từ hai chữ "đồng chí". Tôi không muốn tranh luận với ông hay bất cứ ông đảng viên nào còn tin tưởng vào đảng. Tôi không có lý tưởng gì cả. Tôi chỉ thấy tôi đã góp tay hãm hại đày đọa dân tộc, như tôi đã trần tình, dù ít nhất.

    Nếu ông còn niềm tin đối với đảng thì thật lòng, tôi chúc ông sống thanh thản vào những năm cuối đời.

    Xin có lời gửi đ/c ĐÀM MAI ĐẠO: Tôi đã đọc nhiều bài viết của đ/c trên Dân luận, nhưng tôi thất vọng vì sự hiểu biết, và tri thức của đ/c, nhưng với bài viết này thì quả thực hay. Hay về tính logic và tính tư tưởng. Tuy nhiên tôi vẫn còn niềm tin rằng ko phải tất cả các đ/c đảng viên của đảng đã hỏng đâu. Loại gái hú, tham nhũng- đó là những loại cặn bã nhất của xã hội. Tuy nhiên cũng phải thấy chính họ có thể còn là nạn nhân của cơ chế, thể chế, hoàn cảnh này. Ôi đau lòng cho Đảng ta lắm đ/c ạ. huycanh

    Cần thay đổi cờ Đảng để tránh kết nạp nhầm đảng viên mới:

    - Trước đây, Đảng cộng sản là đảng của giai cấp vô sản, cụ thể ở Việt nam là công nông, vì thế lấy biểu tượng búa liềm làm cờ Đảng. Nay với đường lối chính sách kinh tế mới, đảng viên được khuyến khích làm giàu, đảng không còn đại diện cho giai cấp vô sản nữa. Nếu cứ để biểu tượng búa và liềm đó thì có những công dân hiểu nhầm, cố gắng xin vào Đảng rồi lại phải tự ra khỏi Đảng khi biết mình lầm. Hoặc quần chúng hiểu lầm cứ dựa vào tiêu chí "vô sản" cũ để chỉ trích lãnh đạo Đảng hiện nay giàu nứt đố đổ vách.

    - Trước đây, khi khoa học kỹ thuật còn chưa phát triển ở Việt nam, búa và liềm là công cụ chủ yếu của công nông Việt nam. Nay Đảng đã chủ trương công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, không có lý gì cứ lấy biểu tượng búa và liềm làm biểu tượng về một nền kinh tế lạc hậu như thế.

    Đảng nghĩ sao?

    Kính ông Đàm mai Đạo. Tôi không biết phải gọi bằng gì cho phải đạo, bởi vì tôi chưa già nhưng không còn trẻ, gọi anh sợ thất kính, gọi chú (bác) sợ khách sáo, xin phép cho tôi gọi chung chung bằng ông. Đây là bài viết ngắn (chính xác là comment)rất hay, trên cả mức tuyệt vời, Vì sao ? Vì ông từng là Con-Người-Đỏ và đã nhận thấy, trong khi còn hàng triệu Con-Người-Đỏ có mắt mà như mù (thực chất là giả mù sa mưa). Nhưng chưa đủ, tất nhiên sẽ không bao giờ đủ, vì tính từ ngày Đảng (Cộng sản) ra đời (80 năm) hay ngày lập quốc, Đảng đã cai trị 67 năm ở miền Bắc và 37 măm ở miền Nam, là khoảng thời gian không dài so với lịch sử dân tộc nhưng Đảng đã tạo ra vô số biến cố đến nổi vùi dập tất cả. Nhìn thoang bề mặt, vì đã được bưng bít che chắn, xã hội Việt nam có vẽ "hoành tráng", nào là Tây thua Mỹ cút, nào là xóa bỏ Phong kiến (cách mạng Dân tộc Dân chủ-phản đế phản phong), nào là vì dân vì nước..., nhưng nhìn xuyên thủng một chút (một chút thôi), tổ quốc Việt nam dưới thời Đảng, đã-đang-sẽ có một mảng đen cố hửu không bao giờ (khắc phục) giải quyết nổi, có khi sống dưới thời thực dân-đế quốc còn dễ chấp nhận hơn. Tiếc thay, dòng tộc tôi, cả Nội và Ngoại, và cả cha mẹ tôi nữa, vì ngộ nhận đã có vô số xa xỉ lãng phí cho Đảng, cá nhân tôi chưa bao giờ là đảng viên nhưng cũng mất vài năm "cống hiến", khoảng thời gian ngắn ngủi lãng phí của đời. Hãy nhìn đi, về Cải Cách Ruộng Đất, về phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm, rồi thì Đánh Tư Sản Mại Bản, Cải Tạo Công Thương Nghiệp, Hợp Tác Liên Kết Liên Doanh, Hợp Tác Hóa Nông Nghiệp, Ngăn Sông Cấm Chợ, Đổi Tiển (2 lần)...Gần đây có Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Kiên Giang, rồi thì Tù Nhân Lương Tâm, Hoàng Sa-Trường Sa...Tôi không hiểu Đảng thực hiện cuộc Cách Mạng Vô Sản để làm gì, khi có hàng khối người ở khắp mọi nơi bị từ Chết Chóc-Tù Đày-Sạt Nghiêp-Nghèo Hèn-Rên Xiết để bọn Tư Bản Đỏ và Bọn Dựa Hơi Tư Bản Đỏ phát triển như nấm khắp nơi. Tôi không thể hiểu dù thật sự muốn hiểu Đảng muốn làm gì cho lịch sử dân tộc !

    Tớ thì nói chung cũng nhất trí với các bác thôi. Nhưng để cho tớ xổ toẹt thế này nhá:

    (1) khi tớ còn trẻ, dưới thời tổng Duẩn, khi kinh tế của ta còn định hướng phát triển xã hội chủ nghĩa, không kinh qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa, trong đó thành phần kinh tế quốc doanh là lãnh đạo, thì tớ phải phấn đấu vào Đảng để có tương lai, để có xuất học bổng đi Liên xô, để có dịp phấn đấu thành tổng bí chứ. Ở ngoài Đảng, thì có lẽ bây giờ tớ chỉ đi phe phẩy, bán đồ chợ giời, thế thôi.

    (2) bây giờ Đảng đã chủ trương đổi mới, xây dựng kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa, với định hướng xã hội chủ nghĩa, thì bây giờ tớ đã thành tổng bí, con cháu tớ đang và sẽ phát triển theo kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa dưới sự bảo kê của tớ, đấy là phương án phát triển tối ưu.

    (3) cứ xem nhá, tớ không phải là trường hợp duy nhất. Đống chí Thủ Tướng Ba Dũng cho con đi học nước ngoài tư bản chủ nghĩa; về nước đứa thì quản lý khâu kinh doanh đầu tư cho tư bản nước ngoài, đứa thì quản lý khâu Đảng và nhà nước, thật là một gia đình hòa hợp tư bản - cộng sản, ngụy - vô sản. Mà Ba Dũng đâu phải là trường hợp duy nhất ...

    (4) cứ như các bác, đã vào Đảng mà chẳng được gì, bây giờ cuối đời nghĩ lại đâm ra bất mãn, có tham gia sinh hoạt hay không, lãnh đạo cao cấp của Đảng cũng chẳng cần. Mà tại sao tớ lại cần nhỉ? Có khối tay đang phấn đấu vào Đảng, tìm cách leo lên ghế bí thư đấy chứ?

    (5) cứ như tay Hoàng Yến thế mà hay, còn trẻ đã tìm ra được sự thật, bỏ Đảng đi kinh doanh, có chủ đích rõ ràng. Kinh tế thị trường như thế này, cần gì Đảng, chỉ cần có nhiều USD, thì có khối tay Đảng viên sẵn sàng phục vụ. Lý tưởng chẳng có nghĩa lý gì; thế nhưng, như ngưới Mỹ có câu: Money talks.

    Thôi tán gẫu với các bác thế thôi, chúc các bác về hưu vui vẻ, và như tớ đã viết: có tham gia sinh hoạt Đảng hay không, Đảng cũng chẳng cần.

    Đàm Mai Đạo viết:

    Tôi muốn làm người, con người tự do. Tôi cần phải đi trên "CON ĐƯỜNG VIỆT NAM" để tự tình cùng đồng bào tôi, để rửa bớt những tội lỗi, để ăn năn, để ray rứt mà hàng chục năm qua, chúng tôi, kẻ nhiều người ít đã góp tay cùng đảng hãm hại, đày đọa DÂN TỘC VIỆT NAM.

    Đây, theo ngu ý của tôi, là câu nói hay nhất, dễ thương nhất và thành thật nhất từ một người cựu đảng viên cộng sản VN mà tôi đọc được.

    Bạn Đàm Mai Đạo viết bài này quá hay và gây xúc động trong lòng người. Cá nhân tôi rất xúc động và cảm thông với bạn.

    Xin cám ơn bạn và cầu chúc bạn được nhiều sức khỏe và được hưởng những năm dài bình an trong tuổi già.

    Tôi tin là bạn đã làm đúng vì bạn đã thành thật với chính bản thân mình.

    Hy vọng là nước ta sẽ thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn, để những người cộng sản tử tế như bạn được đôi phần an ủi lúc cuối đời.

    Mong được đọc những bài khác của bạn.

    Trân trọng.

    Cám ơn anh Đàm Mai Đạo. Tôi xúc động với bài viết ngắn mà đầy chân thực, da diết của một Con Người Tự Do.