Bằng Công - Vài nhận định rời rạc về CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

  • Bởi Admin
    22/06/2012
    4 phản hồi

    Bằng Công

    Lòng dân đã khác, thời thế đã khác

    Cách đây 30 năm, những người có chút biểu hiện phản biện xã hội, dù rất ôn hoà, lễ độ, vẫn lập tức bị chính quyền của đảng Cộng Sản trấn áp nặng nề. Khổ nỗi, đa số dân lại cho sự trấn áp này là “cần”. Uy tín của đảng và lòng tin của dân đều cao. Không có khái niệm “phục hồi niềm tin”. Bị chính quyền vu cáo làm gián điệp càng chắc chết. Những người phản kháng ôn hoà, dù từng có công với chế độ, vẫn bị kỳ thị, cô lập, điêu đứng. Thành tích, công trạng của tiến sĩ Hà sĩ Phu đã là cái “đinh” gì so với trung tướng Trần Độ? Đảng thù cụ Trần Độ đến chết.

    Rất có kinh nghiệm hoạt động bí mật, đảng CS nhậy cảm tuyệt đối với sự tự liên kết của người dân. Một người dân càng tham gia nhiều đoàn thể, càng tốt; nhưng đó phải là các tổ chức do đảng lập ra. Khi đảng CS thấy tham nhũng là nguy cơ đưa đến mất địa vị cai trị, đảng vẫn khủng bố mấy vị cả gan lập ra “Hội nhân dân giúp đảng chống tham nhũng”… vì đây là sự liên kết ngoài ý đảng.

    Trong hoàn cảnh o ép ấy, việc có thể làm được - và cần làm trước hết - là khai dân trí. Không được phép liên kết công khai, những người giác ngộ đã dùng danh nghĩa cá nhân tìm mọi cách nâng cao dân trí. Đó là bước phải qua trước khi chấn dân khí.

    Dân trí cao dần, dù rất chậm (vì đảng chủ trương ngu dân), nhưng sẽ tăng đột biến nhờ sự cộng hưởng của cách mạng thông tin với lòng dân bất mãn. Ví dụ, người nông dân khi bị mất đất đã tự tìm hiểu rất kỹ Luật Đất Đai, nhờ vậy đủ lý lẽ để quyết đấu và đủ trình độ để ngay lập tức đưa tin toàn cầu. Cũng vậy, công nhân khi bị chủ tư bản bóc lột đã sớm nhận ra cái “công đoàn quốc doanh” là… đồ giả, đồ đểu. Trí thức ngay từ đầu đã thấy đảng xếp mình vào “đội ngũ” là mục tiêu của một âm mưu…

    Nhờ vậy, thời thế đã đổi khác như ta thấy. Ví dụ, bộ máy Tuyên Huấn đồ sộ hiện nay bất lực trước sự phát triển của blog, phải cầu cứu công an.

    Ngày nay, cho dù cái CON ĐƯỜNG VN có là “cạm bẫy” chăng nữa, nó cũng không thể nguy hiểm như thuở xa xưa. Nếu bị nhử chui vào bẫy (qua lời mời của ông Lê Thăng Long) mọi người vẫn rất dễ đối phó, mà chẳng cần quyết liệt phản đối (có lẽ sợ đảng, hoặc để khỏi bị đảng CS làm phiền?).

    Không liên kết, không chống nổi độc tài

    Không liên kết không bao giờ chống nổi thế lực độc tài. Nhất là thứ độc tài vừa hùng mạnh, có tổ chức, lại vừa có kinh nghiệm đánh phá, cài cắm nội gián, đã tồn tại nửa thế kỷ nay… Năm chục triệu người chết thời cách mạng văn hoá (ở bên Tàu) là chết với tư cách từng cá nhân. Chỉ cần 50% số đó liên kết lại, tình hình sẽ đảo ngược. Trong quá khứ, bên Nga và bên ta cũng vậy.

    Bài học liên kết quá dễ hiểu về nhận thức, nhưng viết bằng máu và nước mắt. Và phải có thời điểm mới có thể thực hành bài học. Dẫu nay lòng dân đã khác, thời thế đã khác, nhưng không vì thế mà độc tài tự đổ.

    Câu hỏi: đã tới thời điểm để xuất hiện một liên kết – ví dụ, Con Đường Việt Nam – hay chưa? Câu trả lời chỉ có một nghĩa: Đã, hoặc Chưa.

    Nếu “đã”, thì nên liên kết kiểu gì cho an toàn, rộng mở?

    Quyền Con Người: Mục tiêu tối thiểu

    - Người ta chỉ liên kết khi: a) có cùng mục tiêu bức xúc tới mức phải thực hiện ngay; b) từng cá nhân không thể riêng lẻ thực hiện được mục tiêu đó.

    - Muốn có sự liên kết rộng rãi, trong bước đầu chỉ nên đề ra mục tiêu tối thiểu.

    Có lẽ, mục tiêu tối hiểu trên con đường trừ bỏ độc tài là thực hiện quyền con người.

    Ai mà chẳng muốn được coi là “người”? Quyền Con Người (hay Quyền Làm Người) chẳng qua chỉ để phân biệt một con Người với một con Vật. Hãy được làm người “cho ra người” cái đã, rồi hãy nói đến các mục tiêu cao xa hơn.

    Về mặt sinh học, con người không khác nhiều so với con Vật, nhưng nhờ dáng đứng thẳng (bộ não và hai bàn tay được giải phóng), nên con người con người ngày càng tách xa khỏi con vật về trình độ văn minh của xã hội. Nói khác, ở xã hội sơ khai (nguyên thuỷ), ranh giới giữa con người và con vật rất mờ nhạt, nhưng ở xã hội văn minh thế kỷ XXI, quyền con người phải được thực hiện để chúng ta ngày càng “người” hơn. Phải là “người” cái đã, rồi mới nói tới dân chủ, tự do, công bằng, văn minh… và các chiêu bài hoành tráng khác, như lý tưởng XHCN, CSCN…

    Cùng Đảng Cộng Sản thực hiện lý tưởng

    Nó mời đảng; do vậy nó giúp liên kết rộng rãi.

    Đảng CS tuyên truyền những lý tưởng cao ngất ngưởng, đẹp lung linh… nhưng đang còn xa lắc. Vậy thì, ngay trước mắt, đảng hãy thực hiện những cái tối thiểu về quyền làm người cái đã. Nếu không, những cái xa hơn (như dân chủ, tự do, ứng cứ, lập hội…) sẽ thành bánh vẽ, nuốt không nổi; cố nuốt sẽ nghẹn; ai “tưởng bổ” nuốt lấy được, trước sau sẽ nhận ra nó vô bổ và có hại.

    Do vậy, mục tiêu thực hiện quyền con người (và những quyền cao hơn của công dân mà đảng CS đã ghi vào Hiến Pháp) không thể gọi là “chống đảng” hay “chống chế độ”. Ngược lại, Con Đường VN còn giúp đảng CS thực hiện lý tưởng tối thiểu của họ.

    Thái độ của đảng đối với mục tiêu mà Con Đường VN đề ra là thước đo chính nghĩa hay phi nghĩa; thật hay giả…

    Nói ngay: Không ham địa vị chính trị

    Con Đường VN tuyên bố: Chỉ phấn đấu thực hiện Quyền Con Người cho dân Việt mà không màng một địa vị chính trị. “Đảng ta” lo nhất là mất địa vị chính trị. Vậy nay đảng khỏi lo. Có điều, một khi 90 triệu dân đã được “làm người” rồi (trong đó có 60 triệu người trẻ), họ có thích quyền tự do ứng cử, bầu cử và lập hội, lập đảng… hay không, là chuyện khác. Và là chuyện sau này. Nếu đảng tin vào hiệu quả của đợt chỉnh đốn (mà đảng đang khởi đầu) thì đảng CS vẫn đủ thời gian, sức mạnh và biện pháp để giáo dục cho 30 triệu thanh - thiếu niên trở thành những “con người XHCN”. Họ sẽ không thèm lập đảng nào khác mà chỉ nằng nặc xin vào đảng CS mà thôi. Có điều, trước khi trở thành “con người XHCN cao đẹp”, họ phải là “con người bình thường” cái đã.

    Giúp chữ ký và lời cam kết của đảng thành chính danh

    Đảng và Nhà Nước đã đặt bút ký cam kết thực hiện Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền (từ 30 năm trước), đến nay vẫn bị các nước “đồng ký” phê phán về sự thực hiện. Chỉ riêng việc công bố rộng rãi và giải thích nội dung Bản Tuyên Ngôn này cho dân biết mà đảng ta còn lung túng (do thiếu giấy in? hay là do Ban Tuyên Giáo quá bận giáo dục dân về công ơn vĩ đại?). Vậy thì Con Đường VN xin làm giúp đảng chuyện công bố rộng rãi.

    Tin rằng những vị đã lên tiếng phản đối Con Đường VN là phản đối những cái vĩ mô gì gì đó, chứ không phản đối chuyện giúp đảng in ra và giải thích nội dung Bản Tuyên Ngôn này...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Thăng_Long][quote=Bằng Công]
    Những kẻ còn ích kỷ, run sợ, giả danh dân chủ hãy dẹp sang bên cho PT CĐVN phát triển.[/quote]

    Lời phán xét của bác Thăng_Long nghe quen quen...

    Phản hồi: 

    [quote=Bằng Công]
    Do vậy, mục tiêu thực hiện quyền con người (và những quyền cao hơn của công dân mà đảng CS đã ghi vào Hiến Pháp) không thể gọi là “chống đảng” hay “chống chế độ”. Ngược lại, Con Đường VN còn giúp đảng CS thực hiện lý tưởng tối thiểu của họ.
    Thái độ của đảng đối với mục tiêu mà Con Đường VN đề ra là thước đo chính nghĩa hay phi nghĩa; thật hay giả… [/quote]

    Ý này của bác Bằng Công không hiểu có làm vơi đi sự sợ hãi về cái gọi là “bẫy của CS” của các ông nhà văn, nhà báo, nhà “dân chủ” như Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Quang Lập, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, GS Ngô Đức Thọ… không?

    Tôi hoàn toàn đồng ý với những phân tích của bác Bằng Công trong bài này. Đây là cơ hội tốt cho người dân VN đoàn kết lại để chống độc tài, giải phóng cho mình. Ngọn cờ đã dựng lên, mọi người dân VN hãy đi theo để tranh đấu cho quyền được làm người bình thường. Những kẻ còn ích kỷ, run sợ, giả danh dân chủ hãy dẹp sang bên cho PT CĐVN phát triển.

    Phản hồi: 

    Quyền con người là những quyền tối thiểu để "con người" khác với con vật. Nó thấp hơn, nhưng rất cơ bản, so với Quyền Công Dân (ghi trong Hiến Pháp).
    Ở VN, những quyền tối thiểu đó chưa hoàn chỉnh, nếu đối chiếu với các điều trong Tuyên Ngôn Nhân Quyền thì còn thiếu sót (và bị bưng bít) nhiều lắm.

    Chỉ những con người "chưa thật người" ờ VN mới bị mê hoặc bới hình tượng "con người XHCN cao đẹp" mà thôi. Nếu một khi họ có đủ quyền làm người (bình thường) thì tự nhiên (tất nhiên) họ rất sợ trở thành "con người XHCN".

    Tôi tán thành mục tiêu tối thiểu của CON ĐƯỜNG VN: thực hiện nhân quyền để liên kết rộng rãi mọi người, gồm cả đảng viên CS.

    Phản hồi: 

    Cám ơn bác Bằng Công có một số nhận xét tâm lý rất đúng.

    Có điều, trước khi trở thành “con người XHCN cao đẹp”, họ phải là “con người bình thường” cái đã.

    Riêng bản thân tôi, tôi chỉ xin phép cố gắng mãi mãi làm “con người bình thường”