Khanh Sơn - Vài suy nghĩ về phong trào Con Đường Việt Nam

  • Bởi Admin
    16/06/2012
    13 phản hồi

    Khanh Sơn

    Có lẽ chưa một sự kiện chính trị nào không phải do Đảng CSVN tạo ra lại gây nên sự chú ý và lan tỏa nhanh chóng như phong trào CĐVN cách nay chưa đến một tuần. Đặc biệt là nó đã tạo ra nhiều luồng dư luận trái chiều từ giới trí thức, những người vốn biết hoài nghi và lật đi lật lại vấn đề. Ủng hộ có, chê bai đả phá cũng có, nghi ngại và ngờ vực cũng có. Nhưng luồng dư luận lớn nhất mà tôi cho là nó đã thành công trong mấy ngày đầu ngắn ngủi là nó đã làm cho rất nhiều người dân biết đến và phải tìm hiểu nó. Kết quả của sự tìm hiểu này còn phải chờ thêm một thời gian nữa. Nhưng tôi lại tin là chính những tài liệu mà nó đã kịp thời phát ra sẽ tạo nên một kết quả tích cực.

    Các ý kiến ngờ vực phản đối hầu hết đều là những phản ứng ngay ban đầu khi tiếp nhận một điều quá mới lạ ở trên đất nước mà nỗi sợ luôn kiểm soát vô thức của nhiều người. Họ chưa kịp tỉnh táo để đọc kỹ và phân tích để nhìn thấy được sâu xa của vấn đề thì đã phải vội vàng lên tiếng để phòng thủ cho mình. Nghiêm túc mà nhìn nhận sẽ thấy rằng chưa có một hoạt động chính trị nào từ trước đến giờ trên đất nước do Đảng CSVN chi phối này lại hướng vận động đến các tầng lớp dân chúng như phong trào Con Đường Việt Nam (CĐVN).

    Mà lại vận động cụ thể đến rất nhiều đối tượng từ công nhân đến nông dân, tôn giáo đến đất đai, kinh tế đến chính trị, văn hoá đến đạo đức, sinh viên đến doanh nhân, lão thành cách mạng đến nhà báo,... Các hoạt động chính trị của Đảng CSVN rất rầm rộ và luôn tìm cách tác đông đến tư tưởng người dân nhưng đó chỉ là sự mị dân mà ai cũng biết là làm ngu muội họ. Còn các hoạt động của nhiều đảng phái tổ chức chính trị khác ngoài Đảng CSVN thì cố gắng tuyên truyền cho những mô hình dân chủ, những quan điểm chính trị riêng của mình và phần nhiều là đả phá cộng sản. Rất ít thấy vai trò của người dân trong đó và chỉ dẫn vận động cho họ biết phải làm gì. Đây là nguyên nhân sâu xa làm người dân thờ ơ với các hoạt động chính trị của các tổ chức này.

    À, tôi biết Đảng CS xấu, không chỉ biết mà còn phải chứng kiến và chịu đựng nó, điều đó có nói nữa cũng chỉ thế thôi. Nhưng tôi cũng không chắc rằng anh sẽ làm được gì đó tốt hơn, có khi lại tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà bao đời nay tôi đã thấy thế. Anh nào cũng nói tốt nói hay nhưng khi cầm nắm được quyền lực rồi thì "vũ như cẩn". Thôi cứ thà để cho thằng chủ tịch xã cũ nó tiếp tục còn hơn vì dù sao nó cũng no đủ rồi, có ăn thì cũng vừa phải hơn thằng mới.

    Những người muốn làm đất nước này thay đổi mà không hiểu được thực trạng của lòng dân như thế thì chỉ làm chính trị salon uổng công sức. Một điều mà qúy vị cũng nên biết là đối với người dân, họ oán thán với cái xấu xa tởm lợm của chế độ hiện nay, nhưng họ chẳng có dị ứng mấy với hai từ CS và XHCN. Tên gì cũng được, miễn là cuộc sống của họ tốt đẹp. Dân Việt không có bản sắc hóa theo kiểu ý thức hệ, cái gì cũng được miễn là tốt cho mình và con cháu. Tây Tàu, Phật Chúa gì cũng chấp nhận được hết. Do vậy những nỗ lực tập trung đả phá CS là việc làm tốn công sức nhưng không đạt được kết quả gì từ người dân mà còn thu hút sự chống phá từ phía ĐCS mạnh hơn. Tôi cho rằng làm như vậy là chỉ thỏa mãn mình vì bế tắc chiến lược.

    Nên nhớ, ĐCS dù rất mị dân và lừa bịp nhưng họ đã thành công vì họ đã đi từ quần chúng, vận động hứa hẹn quần chúng. Nói chung là họ biết dựa vào dân để tạo sức mạnh cho mình. Nhưng quyền lực đã tha hóa họ theo qui luật nên đã dẫn đến sự tàn độc với dân chúng như hiện nay. Nhưng suy cho cùng lý do là tại người dân chúng ta. Tại chúng ta kém hiểu biết nên chỉ thích nghe lời ngon tiếng ngọt mà bị lừa để phục vụ cho quyền lợi của họ chứ không thực sự đấu tranh cho quyền lợi của mình. Chính PTCĐVN đã nhìn ra vấn đề và vận động người dân hãy đấu tranh cho quyền lợi của chính mình, đừng chạy theo bất kỳ chủ thuyết, tư tưởng chủ nghĩa nào. Điều làm tôi lý thú nhất khi đọc các tài liệu của phong trào này là nó đã chỉ ra một điểm chung cho tất cả mọi người dân đó là quyền con người. Cái này không mới nhưng cái hay của PTCĐVN là nó đã phân tích rất đơn giản và dễ hiểu để cho ai đọc cũng hiểu được là khi các quyền con người được bảo vệ bình đẳng thì xã hội mới có được một nền tảng công bằng tuyệt đối vì ai cũng có quyền như nhau giống như ai cũng có 24 tiếng 1 ngày bằng nhau. Chỉ nhờ cái nền tảng này mà xây dựng được một xã hội công bằng mà ai nỗ lực hơn thì được hơn. Đồng thời cho phép việc tái phân phối thu nhập theo quan điểm của số đông. Tôi đã đọc rất nhiều các tài liệu trong và ngoài nước. Tôi chưa bao giờ thấy được sự phân tích cốt lõi nào lại dễ hiểu và tác động đến nhận thức công bằng của người dân như vậy cả. Đứa con gái tôi mới 18 tuổi, khi tôi đưa nó đọc bài Quyền con người trong nhà nước pháp quyền và tôi hỏi có hiểu không. Nó trả lời rằng vậy lâu nay chúng ta bị tước đoạt sự công bằng từ gốc rồi mà mình cứ muốn có công bằng trên ngọn sao được.

    Càng đọc tài liệu của PT CĐVN tôi càng ngạc nhiên. Tôi thấy là chưa bao giờ có môt chiến lược và cương lĩnh chính trị nào được chuẩn bị kỹ càng như vậy cả. Nó khẳng định không phải là một đảng chính trị nhằm tìm kiếm sự cầm quyền ở VN nhưng là một tổ chức chính trị vận động quần chúng hành động để đạt được mục tiêu là quyền con người phải được bảo vệ tối thượng và bình đẳng tại VN. Trong các tài liệu vận động các tầng lớp nhân dân nó lập đi lập lại là người dân phải đấu tranh cho chính mình, quyền con người của mình và chỉ ra những cơ sở pháp lý trong nước và quốc tế để người dân dựa theo đó mà đấu tranh. Điều này khiến tôi nghĩ đến các phong trào Đại hội Dân tộc Phi (ANC) của Nelson Mandela, phong trào Quyền Công dân của Martin Luther King. Đây là những cuộc đấu tranh công khai mà kết quả cuối cùng đã tạo ra những thành tưụ bền vững cho người da đen ở các nước này. PTCĐVN khẳng định muốn tạo ra một nền tảng lấy dân làm gốc dựa trên ý thức làm chủ của người dân môt cách thực chất. Chứ không phải thông qua việc áp dụng hoặc áp đặt các mô hình từ trên xuống. Tôi tin vào điều này vì đơn giản là nó quá rõ ràng: người dân không có ý thức làm chủ thì làm gì có dân chủ. Các bạn thử trong gia đình mình mà xem, các bạn muốn con cái chủ động quyết định quản lý gia đình nhưng chúng không có ý thức, không muốn không biết thì chúng có làm chủ được không?

    Điều này cũng khiến tôi tôi nghĩ đến kế sách Đoài đánh Đoài mà ông Trần Huỳnh Duy Thức đã đưa ra. Nó được báo chí phổ biến rộng khắp vào giữa năm 2009 khi vụ án lật đổ chính quyền nhân dân lúc đó. Điều này có nghĩa là dùng CS để thay đổi CS mà bây giờ chúng ta thấy ĐCS đang sợ khủng khiếp qua cái họ gọi là tự diễn biến tự chuyển hóa. Nhiều người nhận thức sai lầm nên đánh đồng những người CS vào làm một. Thực ra họ có nhiều phe phái và trong đó không ít những người và phái tốt muốn thực sự tốt đẹp cho đất nước. Nhưng cái xấu đang hoành hành vì những người và các phe nhóm cơ hội, bảo thủ đang thắng thế. Ngay cả Bộ Chính Trị Đảng CSVN (BCT) cũng tồn tại như vậy. Nhưng vì ĐCS có nguyên tắc là khi đã thành chủ trương được bỏ phiếu thông qua thì những người có ý kiến đường lối khác cũng phải theo nên chúng ta chỉ nhìn thấy bên ngoài và tưởng rằng mọi cái mọi người đều như nhau. Tôi nghĩ rằng ông Thức đã rất sáng suốt khi nhìn ra điều này và muốn thúc đẩy xu hướng cấp tiến mạnh lên để xoay chuyển tình thế của đất nước. Song song đó là phải tạo ra sự chuyển biến về nhận thức của người dân về quyền làm chủ của mình, từ đó sẽ tạo ra một sự thay đổi mạnh mẽ mà không quay trở lại cái xấu được nữa. ĐCSVN đang trong giai đoạn đấu nhau quyết liệt. Cái tốt vẫn chưa vươn ra được vì còn thiếu yếu tố quần chúng. Có lẽ PTCĐVN sẽ làm điều này.

    Vào năm 2009 và 2010 khi diễn ra vụ án lật đổ chính quyền nhân dân chấn động thì cũng là lúc BCT chia rẽ sâu sắc về vụ án này. Chưa bao giờ BCT lại kém đồng thuận trong các vấn đề an ninh quốc gia đến như vậy. Dù cuối cùng BCT vẫn thông qua việc truy tố vụ án nhưng những người không đồng tình trong BCT cũng chiếm con số xít xao. Các vụ án an ninh lớn thì các ông to của ngành an ninh luôn trực tiếp tham gia vào quá trình điều tra là việc bình thường. Do vậy có người đề cập đến chuyện ông Lê Thăng Long gặp ông Hưởng trong quá trình điều tra là một nghi vấn thì quả là chuyện bé xé to. Hơn nữa với một vụ án mà BCT gây chia rẽ như vâỵ thì ông Hưởng đứng đầu ngành an ninh lúc đó phải gặp các bị can cũng là chuyện phải làm để có báo cáo trực tiếp quan điểm của mình cho BCT.

    Tôi thì cho rằng ông Long đã tính toán và chuẩn bị quá xuất sắc khi phát động PTCĐVN. Ông đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng khi RFA phỏng vấn lúc mới ra tù được 2, 3 ngày. Điều này rõ ràng là ông muốn tạo yếu tố bất ngờ. Trong thời điểm đó ông âm thầm chuẩn bị cho việc công bố mấy chục bài viết, lời kêu gọi. Nếu ông nói gì với RFA về PTCĐVN thì chắc chắn nó sẽ bị ngăn chặn trước khi ông làm được việc đưa hết các bài lên mạng. Rồi mấy ngày sau đó ông đồng loạt phổ biến PTCĐVN đến rất nhiều nơi và xuất hiện trả lời BBC ngay sau đó để khẳng định việc làm này của mình. Tạo ra thế đã rồi. Nếu ông bị bắt thì sự lan tỏa của Phong Trào sẽ từ đó mà loang rất nhanh một cách khủng khiếp. Mà ông đã sãn sàng cho tình huống này như ông viết trong lời kêu gọi của mình. Nhưng viêc bắt ông tiếp tục không còn là việc dễ dàng nữa rồi vì mục đích và phương thức hoạt động của PTCĐVN không tạo ra cái cớ gì để an ninh làm được điều này. Trước đây họ làm được vì nó chưa kịp công khai các tài liệu của mình, an ninh lập lờ và chế biến lời khai của họ để quy chụp họ. Còn mọi cái bây giờ là công khai cho mọi người trên cả thế giới đọc được, có cả tiếng Anh. Việc bắt giữ ông sẽ gây ra 1 làn sóng. Điều này chắc chắn sẽ làm chính quyền không kiểm soát nỗi trong tình hình hiện nay. Nhưng không bắt ông thì người dân sẽ dần tự tin và tìm hiểu PTCĐVN, càng tìm hiểu họ càng hiểu, càng ngấm vào ý thức của họ. Giống như hạt giống gieo đúng thời tiết. Mà đây chính mục tiêu mà Phong Trào này nhắm đến.

    Nói thật là tôi nghiêng mình bái phục ông Lê Thăng Long, cả về sự dũng cảm lẫn mưu trí. Tôi cũng muốn có đôi lời nhắn gửi đến những người đang hoạt động chính trị ngoài ĐCS rằng: trong khi PTCĐVN và ông Long đang cố gắng làm cho người dân tự tin thì một số người trong các ông đang vô tình càng làm cho người dân sợ hãi.

    Chúc cho PTCĐVN thành công

    Khanh Sơn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    Bài hay.
    Đáng phải suy ngẩm. Có khi mọi người đa nghi quá chăng(?). Suy cho cùng, chúng ta đều hướng đến mục đích chung.
    Nhớ hồi xưa, khi có chủ trương "đội nón bảo hiểm khi đi xe gắn máy", mọi người la toáng lên phản đối. Nói thật, giờ mà CP bỏ đi quy định đội nón BH bắt buộc, thì cũng kô ai để đầu trần ra đường.
    Vì vậy, thay phản đối, chúng ta nên suy nghĩ, và hướng "con đường" đi đúng đường?

    Thật hiếm hoi khi xuất hiện giữa một rừng blog chỉ biết chửi bới PTCĐVN. Bài viết này cho ta cách nhìn toàn diện hơn về PTCĐVN. Đọc những lời chửi đổng của các "trí ngủ" trong đất nước XHCN thấy mà kinh. Hình như sống trong cái chế độ CS phi nhân tính nên con người luôn tỏ ra run sợ trước cái nhân văn của con người và chỉ thích những cái như cướp, giết, hiếp mà thôi.

    TTT viết:
    Danny viết:
    Theo tôi dưới sức ép của Mỷ và được sự chấp nhận của Mỷ, con đường Việt Nam ra đời. Mục dích là biến đổi VN trở thành một quốc gia như Miến Điện, trong đó nhà cầm quyền vẩn là đảng cộng sản, phía đối lập sẻ là nhửng thành phần trong con đường VN.

    Người cs cũng có nhiều thứ hạng. Có ai trong chúng ta chê bai, dè bỉu được quý bác Trần Độ, tướng Nguyễn Trọng Vĩnh,.. T/s Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Xuân Diện,.. T/s Hà Sỹ Phu, nhạc sĩ Tô Hải, nhà văn Trần Mạnh Hảo,.. L/s Lê Hiếu Đằng, André Manras Hồ Cương Quyết.. ?

    Dưới sự lãnh đạo của các bậc thân hào nhân sĩ, dù là người trong đảng cs, nhưng biết đặt quyền lợi của nhân dân lên trên lợi ích của đảng phái mình, biết đặt Tổ Quốc trên hết, biết cùng dân tộc đồng hành,.. chúng ta còn mong gì hơn ?
    .

    Chế độ CS (cách tổ chức và quản lý xã hội và nhà nước) là xấu vì nó tiêu diệt, tước đoạt giá trị con người và quyền công dân.
    Đảng viên CS thì có người tốt, người xấu. Những đảng viên CS nào ủng hộ và xây dựng chế độ CS, là những người xấu và phạm pháp vì họ trực tiếp chà đạp mọi công dân khác

    Chỉ cần lật đổ chế độ CS để bảo vệ công dân VN và nhà nước pháp quyền VN.

    Danny viết:
    Theo tôi dưới sức ép của Mỷ và được sự chấp nhận của Mỷ, con đường Việt Nam ra đời. Mục dích là biến đổi VN trở thành một quốc gia như Miến Điện, trong đó nhà cầm quyền vẩn là đảng cộng sản, phía đối lập sẻ là nhửng thành phần trong con đường VN.

    Bao giờ người Việt nam hết còn vọng ngoại theo kiểu này thì Việt nam mới có tương lai. Người Việt nam phải biết làm chủ vận mệnh của đất nước mình. Những vọng tưởng ngoại quốc chi phối chính trường Việt nam theo kiểu mọi sự đã do Mỹ an bài thì việc gì phải bận tâm đến thế sự cho nhọc óc!

    donghailongvuong- viết:
    Bài này hơi đề cao Lê Thăng Long ! Cũng là một dạng ảo!

    Có bao nhiêu hoạt động đã diễn ra trong năm qua, một phần dân trí nói chung thông qua các hệ thống truyền thông trong nước cũng góp phần nâng cao nhận thực người dân chứ đâu có phải do Lê Thăng Long nhảy một phát lên tuyên truyền là gây tiếng vang.

    ... Cố nhiên là họ cũng có góp phần chút đỉnh như không phải là vì do tác động của họ mà chính do trực quan sinh động của cuộc sống khiến chính người làm việc trong chế độ họ suy luận cần có sự thay đổi.

    ... Nói chung các anh/bạn làm được việc gì tốt, cống hiến cho đất nước, dân tộc tự nhiên nhân dân sẽ ủng hộ bất luận các anh là ai? nghành nghề gì? thiên hướng ra sao nhưng tựu chung là phải có thực tế.

    donghailongvuong lại "loạn ngôn" rồi. Chính bạn là người ảo tưởng, thiếu thực tế nhất. Tôi nghĩ bạn chưa đọc hết, đọc kỹ các tài liệu liên quan đến PT CĐVN của 3 anh THTT, LTL, LCĐ nên mới có phát ngôn như vậy.

    "Thà thắp lên một que diêm còn hơn là ngồi nguyền rủa trong bóng tối" như tựa đề của Phương Bích blog.

    Danny viết:
    Theo tôi dưới sức ép của Mỷ và được sự chấp nhận của Mỷ, con đường Việt Nam ra đời. Mục dích là biến đổi VN trở thành một quốc gia như Miến Điện, trong đó nhà cầm quyền vẩn là đảng cộng sản, phía đối lập sẻ là nhửng thành phần trong con đường VN.

    Người cs cũng có nhiều thứ hạng. Có ai trong chúng ta chê bai, dè bỉu được quý bác Trần Độ, tướng Nguyễn Trọng Vĩnh,.. T/s Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Xuân Diện,.. T/s Hà Sỹ Phu, nhạc sĩ Tô Hải, nhà văn Trần Mạnh Hảo,.. L/s Lê Hiếu Đằng, André Manras Hồ Cương Quyết.. ?

    Dưới sự lãnh đạo của các bậc thân hào nhân sĩ, dù là người trong đảng cs, nhưng biết đặt quyền lợi của nhân dân lên trên lợi ích của đảng phái mình, biết đặt Tổ Quốc trên hết, biết cùng dân tộc đồng hành,.. chúng ta còn mong gì hơn ?
    .

    Đây là lời của một người bạn khi gọi điện cho tôi:

    "Mấy cha nội có ý định ủng hộ PT CĐVN nên chờ qua tháng 8, lúc đó tính vẫn chưa muộn"

    Hỏi: Tại sao ?

    Trả lời: Theo tin đồn đoán trong "Giang Hồ", tháng 7 sẽ có đại chiến giữa các băng đảng. Bất cứ sự ồn ào nào của các thành phần bên ngoài có thể ảnh hưởng đến kết quả chung cuộc. Khán giả không la hét đề phòng bị kẻ xấu hơn lợi dụng.

    Hắn nói vậy thì biết vậy; không hiểu lắm nên không dám bình luận gì thêm.

    PS: Cả tôi và gã bạn đều thuộc thành phần quần chúng, không có "Vé mời". Do ham vui nên hay có ý kiến ý cỏ lung tung, và do đó không đảm bảo độ tin cậy.
    Đây là tin vỉa hè nên trình bầy mơ hồ một chút để mọi người đoán cho vui. Đọc nếu không thích thì bỏ.

    Tôi hoàn toàn đồng tình với ý kiến của tác giả. Tôi là một người mong mỏi có dân chủ ở Việt Nam, mong mỏi có sự thay đổi nhưng cũng chưa biết làm gì để góp phần tạo nên điều đó. Trước giờ phong trào dân chủ ở VN nặng về chỉ trích, phê phán, đả phá nhưng chưa ai giương lên một ngọn cờ, vạch ra một con đường để tập hợp mọi người cùng đấu tranh một cách đúng đắn. Đó chính là cái lỗ hổng quá lớn của phong trào dân chủ hiện nay. Tôi không biết những người đả phá phong trào Con đường VN đã đọc kỹ về cương lĩnh, mục tiêu của phong trào này chưa hay chỉ đặt kinh nghiệm đa nghi của mình lên trên hết, chứ nội dung của phong trào này theo tôi là công trình của sự nghiên cứu kỹ lưỡng của những người có tâm huyết và có chất xám. Nó là một nền tảng hoàn toàn đúng đắn cho một nền dân chủ của một quốc gia hướng đến người dân.
    Theo tôi trong tình hình hiện nay chúng ta nên ủng hộ cho các phong trào dân chủ dù là mới manh nha, mới mẻ nhưng có nền tảng đúng đắn, không quá khích, không bạo lực nhưng tính đúng đắn của nó mới đảm bảo được khả năng tập hợp mọi người và tồn tại qua những thử thách, khó khăn, nguy hiểm đang chờ phía trước.

    Cách đây một năm trước khi sự kiện xuống đường của một bộ phận trí thức gây được sự chú ý lớn, tôi nhớ có một sự kiện khác không kém phần hấp dẫn đó là việc sinh viên Nguyễn Anh Tuấn viết đơn tự thú, sau đó là bức thư ngỏ có một đoạn khá phù hợp với tình hình hiện nay, xin phép được trích dẫn lại:

    http://danluan.org/node/8859

    Trích dẫn:
    Nguyễn Anh Tuấn
    Theo blog Anh Ba Sàm

    Bên cạnh đó, thời gian vừa qua, nhiều người biết chuyện, đã tỏ ra lo lắng và khuyên bảo tôi nên cân nhắc sự an toàn của bản thân. Tôi cảm ơn tất cả sự quan tâm đó. Ngoài ra, cũng nhờ thế mà tôi nhận rõ thêm một nguyên nhân khiến tiến bộ xã hội ở nước ta vẫn còn trì trệ. Cũng bởi chúng ta tham lam quá: vừa muốn những điều tốt đẹp- tự do hơn, dân chủ hơn lại vừa muốn yên lành, an toàn để hưởng những điều tốt đẹp ấy.

    Nhưng, không có hạnh phúc nào giá rẻ cả. Tôi vẫn hằng tin thế.

    Thứ Bảy, 21/05/2011

    Đôi lời với các vị đang "sỉ vả" Lê Thăng Long: Mong các vị dẹp bớt cái Tôi của mình xuống một chút. Có câu Hữu xạ tự nhiên hương, phong trào này sẽ tự tiêu tan nếu như nó thối.

    Theo tôi dưới sức ép của Mỷ và được sự chấp nhận của Mỷ, con đường Việt Nam ra đời. Mục dích là biến đổi VN trở thành một quốc gia như Miến Điện, trong đó nhà cầm quyền vẩn là đảng cộng sản, phía đối lập sẻ là nhửng thành phần trong con đường VN.

    Bài này hơi đề cao Lê Thăng Long ! Cũng là một dạng ảo!

    Có bao nhiêu hoạt động đã diễn ra trong năm qua, một phần dân trí nói chung thông qua các hệ thống truyền thông trong nước cũng góp phần nâng cao nhận thực người dân chứ đâu có phải do Lê Thăng Long nhảy một phát lên tuyên truyền là gây tiếng vang.

    Cần phải hiểu là cả xã hội đang thay đổi theo tác động của thế giới, chứ phải vào những năm 2000 trở về trước thì xin lỗi các bạn đi (không biết khi đó đã có danluan chưa) . Chính người trong Đảng họ cũng ý thức là cần phải thay đổi, cởi trói chứ không phải do 1 số nhà dân chủ bị cuồng vĩ, hoang tưởng do họ viết bài (vào đúng thời điểm) đã gây thức tỉnh, thay đổi của trí thức, xã hội. Cố nhiên là họ cũng có góp phần chút đỉnh như không phải là vì do tác động của họ mà chính do trực quan sinh động của cuộc sống khiến chính người làm việc trong chế độ họ suy luận cần có sự thay đổi.

    Để gây tiếng vang cá nhân thì phải nói là Cù Huy Hà Vũ, và sau này có GS Ngô Bảo Châu chỉ nói về khái niệm trí thức mà loạn khẩu cả lên.

    Nói chung các anh/bạn làm được việc gì tốt, cống hiến cho đất nước, dân tộc tự nhiên nhân dân sẽ ủng hộ bất luận các anh là ai? nghành nghề gì? thiên hướng ra sao nhưng tựu chung là phải có thực tế.

    Khanh Sơn viết:
    Nói thật là tôi nghiêng mình bái phục ông Lê Thăng Long, cả về sự dũng cảm lẫn mưu trí. Tôi cũng muốn có đôi lời nhắn gửi đến những người đang hoạt động chính trị ngoài ĐCS rằng: trong khi PTCĐVN và ông Long đang cố gắng làm cho người dân tự tin thì một số người trong các ông đang vô tình càng làm cho người dân sợ hãi.

    Tôi tâm đắc kết luận này của bác Khanh Sơn. Đọc bài viết của bác tôi nghĩ bác đọc rất kỹ các tài liệu liên quan đến PT CĐVN do Lê Thăng Long công bố, tôi ủng hộ ý kiến của bác. Rất đáng tiếc một số người nổi tiếng như ABS, CXN, HSP... đã vội vàng đưa ra những nhận xét thiếu thiện cảm đối với LTL, vô hình dung "đang vô tình càng làm cho người dân sợ hãi" như ý kiến của bác Khanh Sơn.

    Trích dẫn:
    Do vậy những nỗ lực tập trung đả phá CS là việc làm tốn công sức nhưng không đạt được kết quả gì từ người dân mà còn thu hút sự chống phá từ phía ĐCS mạnh hơn. Tôi cho rằng làm như vậy là chỉ thỏa mãn mình vì bế tắc chiến lược.

    Chỉ đúng một phần.

    Đối với mặt lý thuyết và những người đọc sách, trí thức, việc vạch ra những cái sai, không tưởng của CN Mac-Le là điều cần thiết
    Đối với dân thường thì chỉ vạch ra cái gì thực tế đem lại cái lợi cho họ là đủ và cái lợi này là lâu dài, công bằng hơn, hợp lý hơn, tôn trọng luật pháp chung. Và cái thực tế này phải làm sao để họ, tất cả mọi thành phần xã hội, có thể tham gia trực tiếp