Trần Bình Nam - Nhìn lại kinh nghiệm đối lập thời VNCH

  • Bởi Hồ Gươm
    15/06/2012
    13 phản hồi

    Trần Bình Nam </br>
    Gửi cho BBC từ California, Hoa Kỳ


    Mô hình dân chủ thời chiến của Việt Nam Cộng Hòa có nhiều khập khiễng

    Năm 1971, tôi là một Thiếu Tá Hải quân (VNCH) đang phục vụ tại trường Sĩ quan Hải Quân Nha Trang. Tôi quyết định ra ứng cử dân biểu quốc hội nhiệm kỳ 1971-1975.

    Vào thời gian đó cuộc chiến tại Việt Nam đang dâng cao và cuộc hòa đàm tại Paris sắp kết thúc. Tôi muốn có một diễn đàn để đóng sức vào công cuộc xây dựng dân chủ cho miền Nam Việt Nam.

    Qua cuộc bầu cử 1971, Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Chủ tịch Ủy ban Lãnh đạo quốc gia đã kiểm soát được quốc hội với đa số tuyệt đối dân biểu thân chính quyền. Phật giáo chiếm 19 ghế, phần còn lại cho nhóm ông Dương Văn Minh, cho Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDĐ) và Phong Trào Cấp Tiến (Đại Việt) của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy.

    Khối Dân Tộc Xã Hội

    Sau khi đắc cử tại thành phố Nha Trang cùng với dân biểu Nguyễn Văn Cử, tôi gia nhập Khối đối lập Dân Tộc Xã Hội (DTXH) một kết hợp của Khối Xã Hội (XH) và Khối Dân tộc (DT).

    Khối XH thành hình trong nhiệm kỳ 1967-1971 do dân biểu Phan Thiệp lãnh đạo gồm các dân biểu gốc VNQDĐ và một số dân biểu độc lập có khuynh hướng Phật giáo. Phật giáo không có đại diện chính thức vì tẩy chay cuộc bầu cử quốc hội 1967-71. Lập trường của Khối Xã Hội là chống chính quyền quân nhân (dưới lốt dân sự) của tổng thống Thiệu. Khối Dân Tộc gồm 19 dân biểu thân Phật giáo, đắc cử do sự ủng hộ của Phật Giáo miền Trung. Tôi là một trong 19 dân biểu được Phật giáo ủng hộ. Dân Biểu Đinh Xuân Dũng (Phan Thiết) ra tranh cử với tư cách độc lập. Vào Quốc hội ông gia nhập khối DTXH.

    Sau thủ tục hợp thức hóa sự đắc cử của các dân biểu, Khối DT và XH nhập lại cho đủ túc số theo nội quy và thành lập khối đối lập Dân Tộc Xã Hội. Khối DTXH gồm 29 dân biểu, 19 thân Phật giáo, 10 dân biểu còn lại thuộc các đảng phái và những thành phần ủng hộ tướng Dương Văn Minh.

    Lúc bầu trưởng khối của Khối DTXH, quý vị lãnh đạo Ấn Quang có ý chọn anh Lê Đình Duyên. Anh Duyên là con trai của bác sĩ Lê Đình Thám, người có công chấn hưng Phật giáo tại Việt Nam thập niên 1930. Nhưng sau khi cân nhắc hơn thiệt đề nghị của dân biểu Lý Trường Trân, quý vị đồng ý mời luật sư Trần Văn Tuyên, lãnh tụ VNQDĐ, một nhân vật có uy tín làm trưởng khối.

    Sinh hoạt tại quốc hội trong bốn năm 1971 – 1975 cho thấy đây là một sự chọn lựa có viễn kiến. Khối đối lập có một khuôn mặt lãnh đạo có tầm vóc quốc tế, có lập trường chống Cộng vững chắc và với khéo léo và uy tín luật sư Trần Văn Tuyên đã giữ cho khối đối lập mà đa số chưa có kinh nghiệm sinh hoạt nghị trường không bị các khuynh hướng quá khích và thân Cộng sản lôi kéo.

    Từ khi còn làm Phó thủ tướng, luật sư Tuyên đã biết rằng con đường cứu vãn VNCH là xây dựng một chế độ dân chủ được sự hậu thuẫn của toàn dân và một nền kinh tế tự lập. Ông nghĩ nếu Nam Hàn trong cùng cảnh ngộ tồn tại được thì tại sao VNCH không tồn tại được, nhất là VNCH được Hoa Kỳ viện trợ nhiều hơn Nam Hàn.


    Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu muốn đẩy đối lập ra ngoài sinh họat chính trị trong một thời gian

    Nhưng có hai khác biệt căn bản: Nam Hàn có lãnh đạo tốt, trong khi VNCH không có. Các tướng lãnh của VNCH đều là sản phẩm của nền thống trị cuối mùa của Pháp để lại. Thứ hai tại Nam Hàn Hoa Kỳ quyết ở lại, trong khi tại Nam Việt Nam Hoa Kỳ muốn đi.

    Sau Hiệp Định Paris, nhìn thấy trước mắt con đường liên hiệp, tâm lý các khối thế lực: Phật giáo, Công giáo, Đảng phái đều ra sức chống tổng thống Thiệu để dành chỗ làm cho tình hình trở nên rối ren hơn. Và chỉ có lợi cho cộng sản.

    Trong giai đọan đó, 3 nhóm họp thành khối đối lập DTXH theo đuổi ba chương trình khác nhau:

    (1) nhóm Phật giáo chống Thiệu và muốn Thiệu ra đi bằng mọi giá.

    (2) nhóm Đảng phái (VNQDĐ, Đại Việt) lo cũng cố đảng

    (3) nhóm thân tướng Minh muốn ông Dương Văn Minh thay thế Thiệu.

    Trong thâm tâm hình như luật sư Trần Văn Tuyên nghĩ rằng tình hình vô vọng. Nhưng bản năng tự tồn loay hoay trong một ván bài không dễ thấy lời giải, làm cho ông nghĩ rằng có thể vì quyền lợi toàn cầu của ba thế lực Nga- Mỹ-Trung Quốc, và nhất là địa lý chính trị Á châu – Thái bình Dương, Hà Nội sẽ không thanh toán VNCH bằng vũ lực mà tìm một giải pháp ôn hòa. Kết luận: Minh thay Thiệu có thể là một giải pháp.

    Khối Dân Tộc Xã Hội và tướng Dương Văn Minh

    Với phân tích đó trong 2 năm sau cùng (1974, 1975), Khối DTXH đã ủng hộ giải pháp Dương Văn Minh. Đây là một sai lầm. Vì sau khi ký Hiệp Định Paris người Mỹ chỉ muốn rút lui khỏi Việt Nam an toàn không bị quân lực VNCH ngăn cản.

    Từ năm 1972 đến năm 1974 có sự tranh chấp căng thăng giữa tổng thống Thiệu và đối lập do sự vận động của Hành pháp thông qua Luật Ủy quyền (1972) sau khi quân đội cộng sản tấn công qua Bến Hải chiếm nửa tỉnh Quảng Trị và đe dọa Huế, để ông Thiệu cai trị bằng sắc luật. Mục đích của ông Thiệu là đẩy đối lập ra ngoài sinh họat chính trị trong một thời gian để ông rãnh tay ban hành những sắc luật cần thiết để củng cố quyền lực mà ông cho là cần thiết trong giai đoạn khẩn trương.

    Nam Hàn có lãnh đạo tốt, trong khi VNCH không có. Các tướng lãnh của VNCH đều là sản phẩm của nền thống trị cuối mùa của Pháp để lại. Thứ hai tại Nam Hàn Hoa Kỳ quyết ở lại, trong khi tại Nam Việt Nam Hoa Kỳ muốn đi.

    Căng thẳng khác là đầu năm 1974 ông Thiệu vận động tu chính Hiến pháp để ông ra ứng cử tổng thống nhiệm kỳ 3 (1975-1979). Theo ông phụ tá Nguyễn Văn Ngân tình hình bắt buộc vì “không ai thay ngựa giữa dòng”. Cuộc chiến nổ rộ toàn quốc, trong khi Hoa Kỳ đang cắt dần viện trợ.

    Sau khi tu chính Hiến pháp tin tức Trung Quốc tấn chiếm quần đảo Hoàng Sa ngày 19/1/1974 tràn ngập và không ai còn thì giờ để lên án sự tham quyền của tổng thốngThiệu.

    Trung Quốc chiếm Hoàng Sa

    Những sự việc chung quanh vụ Hoàng Sa vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được trả lời. Quần đảo Hoàng Sa cách bờ biển Đà Nẵng 230 hải lý (379 km) do quân đội VNCH và một đơn vị Địa phương quân tỉnh Quảng Nam trấn giữ.

    Tổng thống Thiệu không báo cáo nên Quốc hội không biết những gì đang diễn ra ngoài Hoàng Sa cho đến khi tin tức quốc tế loan báo Hải quân Trung Quốc đã đánh bại một Hải đội của Hải quân Việt Nam trong ngày 19/1/1074 và mấy hôm sau cho đổ bộ chiếm trọn quần đảo Hoàng Sa. Gần 80 binh sĩ gồm biệt kích, thủy thủ, sĩ quan VNCH tử trận. Ông Gerald Kosh, một cựu sĩ quan Hoa Kỳ thuộc tòa lãnh sự Hoa Kỳ tại Đà Nẵng đi theo quan sát bị bắt.

    Lệnh bảo vệ Hoàng Sa bằng sức mạnh vũ trang do chính tổng thống Thiệu ban ra. Tổng thống Thiệu không tham khảo ý kiến của tòa đại sứ Hoa Kỳ khi ban lệnh này.

    Sau khi Hoàng Sa bị chiếm, Khối DTXH yêu cầu chính phủ điều trần, nhưng ông chủ tịch quốc hội Nguyễn Bá Cẩn không đưa vào nghị trình.

    Chính phủ Thiệu lúng túng vì các đơn vị Hải quân Hoa Kỳ thuộc hạm đội 7 ở gần đó đã không đáp ứng lời kêu cứu của Bộ Tư Lệnh HQVN xin vớt thủy thủ Việt Nam của chiến hạm HQ 10 bị đánh chìm đang trôi dạt trên biển. Hình như có một sự đồng ý giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc để Trung Quốc chiếm Hoàng Sa.

    Lúng túng

    Yếu tố quan trọng nhất của sự thất bại của đối lập là thiếu kinh nghiệm dân chủ và sinh hoạt nghị trường. Cho đến đầu thập niên 1970 Việt Nam chưa bao giờ là một nước dân chủ.

    Khối DTXH lại có thêm một lần lúng túng khác khi lưỡng viện quốc hội họp ngày 27/4/1974 để thông qua một quyết nghị cho phép tổng thống Trần Văn Hương (vừa nhận quyền tổng thống ngày 21/4 khi tổng thốngThiệu từ chức) trao quyền tổng thống cho tướng Dương Văn Minh. Quyết nghị này vi hiến, nhưng khối DTXH quyết định bỏ phiếu thuận xem đây con đường duy nhất còn lại để có một giải pháp chính trị cho Việt Nam. Tướng Minh nhậm chức chiều ngày 28/4 cũng là lúc Không quân Bắc Việt oanh tạc phi trường Tân Sơn Nhất.

    Cho đến phút kết thúc, luật sư Trần Văn Tuyên giữ đúng vai trò một lãnh tụ đối lập có lập trường chống Cộng kiên quyết. Luật sư Tuyên quyết định không bỏ nước ra đi dù tòa đại sứ Hoa Kỳ qua đệ nhất tham vụ Joe Bennett hẹn đưa ông và gia đình di tản.

    Đầu tháng 5/1975, sau khi Hà Nội chiếm Sài Gòn, tướng Võ Nguyên Giáp gởi một sĩ quan cán bộ đến nhà cho biết ông ta sẽ can thiệp với Ủy ban Quân quản Sai Gòn Gia định cho phép ông khỏi đi trình diện học tập. Luật sư Tuyên cũng từ chối. Ông muốn chia sẻ số phận của người bại trận cùng với các đồng bào miền Nam và chiến sĩ của ông.

    Sau đó luật sư Tuyên được tập trung cùng với 3000 quân cán chính VNCH tại trại Long Thành. Rồi cùng một số nhỏ được đưa qua nhà tù Thủ Đức. Mùa thu năm 1976 ông được đưa ra giam tại một trại giam trong tỉnh Hà Sơn Bình. Tại đây ngày 26/10 luật sư Tuyên đột trụy khi cùng với các tù nhân khác tham dự một buổi học tập tự phát biểu lập trường “đề cao cách mạng, nhục mạ chế độ VNCH, xỉ vả cá nhân tội lỗi của mình” như yêu cầu của ban quản trại. Ban quản trại cho rằng ông chỉ bị xâm xoàng, tiếp tục buổi học tập. Sau đó ban y tế trại mới cho xe chở ông đi bệnh viện tỉnh, và mấy hôm sau cho biết ông đã chết sáng ngày 28/10/1976.

    Nhìn lại, luật sư Tuyên đã hiến trọn cuộc đời chống Pháp, chống Cộng sản để giành độc lập và tự do của Việt Nam. Ông đã không thành công, nhưng ông thành nhân.

    Đóng góp

    Khối DTXH đã đóng góp được gì trong công cuộc xây dựng dân chủ tại Việt Nam?

    Yếu tố quan trọng nhất của sự thất bại của đối lập là thiếu kinh nghiệm dân chủ và sinh hoạt nghị trường. Cho đến đầu thập niên 1970 Việt Nam chưa bao giờ là một nước dân chủ. Thời gian 1946-1954 với chính phủ Bảo Đại, bên trên là một Ủy viên toàn quyền người Pháp. Chỉ là một chính quyền đô hộ Pháp với các vỏ quốc gia của cựu hoàng Bảo Đại. Dưới chính thể ông Ngô Đình Diệm, VNCH chỉ là một nước dân chủ trên giấy tờ. Và qua đệ nhị Cộng Hòa với hai nhiệm kỳ của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cũng vậy. Hiến pháp 1967 dân chủ hơn Hiến Pháp đệ nhất Cộng Hòa nhưng chỉ là hình thức.

    Dưới chính thể ông Ngô Đình Diệm, VNCH chỉ là một nước dân chủ trên giấy tờ. Và qua đệ nhị Cộng Hòa với hai nhiệm kỳ của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cũng vậy. Hiến pháp 1967 dân chủ hơn Hiến Pháp đệ nhất Cộng Hòa nhưng chỉ là hình thức.

    Mục tiêu chiến lược của Hoa Kỳ đến giúp Nam Việt Nam xây dựng một miền nam độc lập, dân chủ và phú cường ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản trong thập niên 1960 là một chiến lược đúng. Chỉ vì lãnh đạo chiến tranh (của Hoa Kỳ) kém cỏi, và các nhà lãnh đạo sót lại tại miền Nam thiếu bản lãnh nên cuối cùng Hoa Kỳ phải chấp nhận thất bại, rút lui để bày một ván cờ khác.

    Lý do địa phương cũng đóng góp không ít vào sự thất bại này. Miền Nam Việt Nam thiếu truyền thống dân chủ, lãnh tụ bất tài, và các chính trị gia – theo Thiệu hay chống Thiệu - thiếu khả năng. Chương trình của đối lập do sự thúc đẩy của Phật giáo là dân sự hóa chính quyền, nói chuyện với Mặt Trận Gỉai Phóng Miền Nam thay thế tổng thống Nguyễn Văn Thiệu để chấm dứt chiến tranh đã chứng tỏ là một đường lối sai lầm. Nó làm yếu chính quyền Thiệu thay vì đoàn kết các lực lượng chống Cộng và chống Thiệu thành một khối. Mặt khác Cộng sản cũng đã thành công xâm nhập vào mọi cơ cấu và định chế của VNCH.

    Làm gì?

    Sau 35 năm cục diện Á Châu thay đổi. Trung Quốc đang vươn lên thế siêu cường. Việt Nam đang chuyển đổi chính sách vì nhu cầu bảo vệ đất biển và an ninh quốc gia. Hoa Kỳ trở lại Á châu để bảo vệ vị trí siêu cường.

    Trên bàn cờ Á châu lại xuất hiện những con cờ cũ. Và bên cạnh là một lực lượng đối lập. Đối lập với chính quyền Việt Nam bây giờ là ai? Là khối người Việt hải ngoại và thành phần đấu tranh dân chủ trong nước.

    Chương trình của đối lập phải như thế nào để khỏi đi vào vết xe cũ? Chúng ta rút tỉa được gì qua sinh hoạt của đối lập qua hai nền Cộng Hoà 1955- 1975?

    Bài viết được rút ngắn từ một tham luận tác giả mang đến Hội luận tại đại học Cornell – Ithaca, New York, ngày 11 & 12, tháng Sáu 2012, của các nhân chứng Đệ Nhị Cộng Hòa.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    Phản hồi: 

    "...Mỹ trở lại Á Châu....trên bàn cờ xuất hiện những con cờ cũ... Sẽ có đối lập ở VN và đối lập này có thể sẽ đi vào vết xe cũ của đối lập thời VNCH"!!! Đúng là hoang tưởng hết thuốc chữa!

    Dân chủ "trên giấy tờ": chế độ nào?

    Khi ông Diệm thành lập chính phủ ở miền Nam, cơ quan quyền lực cao nhất mà ông đứng đầu là Phủ Tổng Thống ở quân 1, nhưng sòng bài Đại Thế Giới ở quận 5, ông không kiểm soát được! Nó nằm dưới quyền của Bảy Viễn! Rừng Sác, tức là huyện Cần Giờ TPHCM hiện nay, cũng thuộc "chủ quyền" của Bảy Viễn! Xa hơn nữa thì có Cao Đài của Trình Minh Thế ở Tây Ninh, rồi Ba Cụt, Năm Lủa là những ông vua một cõi ở miền Tây. Trong tình trạng miền Nam bị nạn sứ quân như vậy không thể một sớm một chiều tổ chức chế độ dân chủ được.

    Những ai hiểu biết về dân chủ đều biết rằng điều kiện đầu tiên nhất thiết phải có để thực hiện dân chủ là một bộ máy quyền lực xuyên suốt từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương. Có nghĩa là một sắc lệnh hay một đạo luật ban hành ở Sài Gòn phải được tôn trọng ở cả Quảng Trị lẫn Cà Mau. Nếu có vi phạm ở bất cứ đâu chính phủ phải có đủ phương tiện cưỡng chế hữu hiệu.

    Nói leo ra một chút, suốt 10m năm nay người Mỹ thất bại, không xây dựng được một chính quyền dân chủ hoạt động vững mạnh ở Afghanistan cũng chỉ vì thiếu sự thống nhất quyền lực xuyên suốt này.

    Chính phủ ông Diệm ra đời trong hoàn cảnh Bình Xuyên, Hoà Hảo, Cao Đài có quân đội riêng, cát cứ một vùng. Miến Nam bé tí mà đầy dẫy những "túi bong bóng" quyền lực như vậy, muốn có chế độ dân chủ, thử hỏi dân chủ loại nào đây?

    Trong tình hình đó việc tiêu diệt các "sứ quân" để thống nhất quyền lực (điều kiện đầu tiên để tổ chức chế độ dân chủ) là việc cần làm đầu tiên. Anh em ông Diệm đã làm được chuyện này mà công lớn có lẽ thuộc về ông Ngô Đình Nhu.

    Sau khi tạo được sự thống nhất và củng cố sức mạnh của quyền lực trung ương, chính quyền Ngô Đình Diệm tổ chức bầu cử.

    [URL=http://imageshack.us/photo/my-images/856/5382893545fb46cb8662b.jpg/][IMG...
    Nguồn: tạp chí LIFE (Internet)

    Lần bầu cử tổng thống này có 3 liên danh ứng cử. Mỗi liên danh nêu rõ chủ trương, chính sách sẽ thực hiện khi đắc cử để cử tri lựa chọn. Tổ chức bầu cử như vậy là dân chủ "trên giấy tờ" sao?

    [URL=http://imageshack.us/photo/my-images/269/5382896371d24f443785b.jpg/][IMG...
    Nguồn: tạp chí LIFE (Internet)

    Kết quả kiểm phiếu được công bố rộng rãi, số phiếu các liên danh được bầu ngang ngửa, neck-to-neck với nhau. Tổ chức bấu cử mà có kết quả như vậy là dân chủ "trên giấy tờ" sao? (chưa nói tới việc được tạo chí LIFE đưa tin)

    Lưu ý, quốc hiệu của miền Nam lúc đó là "Việt Nam Cộng Hòa", không có "dân chủ". Trong lúc miền Bắc chọn tên gọi cho mình là "Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa", nhưng có bao giờ có bầu cử như ở miền Nam không?

    Ở đâu mới đúng là dân chủ "trên giấy tờ"?

    Nói dân chủ thời ông Diệm là dân chủ "trên giấy tờ", tác giả nếu không phải thuộc loại hiểu biết quá thấp, thì có lẽ thuộc loại phát ngôn bừa bãi.

    (còn tiếp)
    Phần sau: Dân biểu đối lập: làm việc nước hay nối giáo cho giặc?

    Phản hồi: 

    - Thật là chuyện buồn cười nếu phải nhắc lại Hiến Pháp 1967- từ điều 6 đến điều 14- cho ông cựu DB Trần Bình Nam rằng HP này không phải chỉ tự do về hình thức. Dĩ nhiên do hoàn cảnh chiến tranh nếu nó không được áp dụng 100% thì cũng phải hơn 90% được tôn trọng. Thử đọc một đoạn trong điều 12 " Quốc gia tôn trọng quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận, báo chí và xuất bản miễn là sự hành xử các quyền này không phương hại đến danh dự cá nhân, an ninh quốc phòng hay thuần phong mỹ tục" rồi so sánh với chế độ CS bây giờ, ông sẽ nói gì?

    - Một điều đáng ngạc nhiên là mở đầu bài viết ông đã vấp phải một lỗi nghiêm trọng : " Qua cuộc bầu cử năm 1971, Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, Chủ tịch ủy ban lãnh đạo quốc gia đã kiểm soát được Quốc Hội...". Khi ông Thiệu làm Chủ Tịch Ủy Ban Lãnh Đạo QG có lẽ ông TBN còn là Thiếu úy hay Trung Úy ở Nha Trang. Tháng 9/71 khi TBN đắc cử DB thì ông Thiệu chuẩn bị ứng cử nhiệm kỳ 2. Hà cớ gì ông TBN lại gọi ông Thiệu là Trung Tướng, nếu TBN không công nhận tính chính danh của định chế QG do Tổng Thống Thiệu lãnh đạo thì ông ứng cử vào QH để làm gì?

    - Không hiểu dựa vào đâu ông TBN cho rằng " Nam Hàn có lãnh đạo tốt trong khi VNCH không có". Có cần nhắc lại Tướng Park Chung Hee đã lên cầm quyền qua cuộc đão chánh năm 1961 và được bầu làm TT từ năm 1963 cho đến khi bị ám sát năm 1979. TT Park có lẽ hơn TT Thiệu ở chổ năm 1972 ông đã ban hành tình trạng khẩn trương rồi giải tán Quốc Hội và ngưng thi hành Hiến Pháp. Chẳng lẽ ông TBN chê TT Thiệu không dám làm việc này?

    Phần trên TBN chê ông Thiệu nhưng cuối cùng ông lại viết khác : "Chương trình của đối lập do sự thúc đẩy của Phật giáo thay thế TT Nguyễn Văn Thiệu để chấm dứt chiến tranh đã chứng tỏ là một đường lối sai lầm. Nó làm yếu chánh quyền Thiệu thay vì đoàn kết lực lượng chống cộng và chống Thiệu thành một khối."

    Từ đó TBN đặt ra câu hỏi:"làm gì?"

    "Đối lập với chánh quyền bây giờ là ai? Là khối người Việt hải ngoại và thành phần đấu tranh dân chủ trong nước. Chương trình đối lập như thế nào để khỏi đi vào vết xe cũ?"
    Khi nhấn mạnh rằng vì đối lập mà VNCH đã thua cộng sản phải chăng tác giả muốn gởi thông điệp rằng bài học trước đây có thể lập lại nếu chúng ta tiếp tục chống đối cộng sản thì sẽ thua Tàu ,vậy tất cả phải đứng sau lưng Đảng CS.

    Nếu đây là ý của tác giả thì câu hỏi đặt ra là: Trần Bình Nam ông là ai?

    Phản hồi: 

    [quote=maile]

    Hic, bán nước và tay sai khác nhau ở chỗ nào ạ?
    Bán nước để cho dân và đất nước, trong đó là nhà nước làm nô lệ. Mà làm nô lệ thì đâu có được quyền tự chủ, tự quyết định được mọi điều mình muốn!

    Ý thức (tinh thần) dân chủ đến từ đâu? Nếu không là do giáo dục?
    Với tình trạng giáo dục VN hiện nay, giờ chính trị về lý thuyết Mac Lê nhiều hơn hay ngang với giờ chuyên môn. Không có giờ về công dân giáo dục thì đến chừng nào SV, HS VN, dân VN có được ý thức về dân chủ? Để có thể tự quyết định, tạo một cuộc cách mạng, thay đổi thể chế xã hội?

    Hic, hic[/quote]

    Hi, chào Mai Lê!!!

    Bán đất, biển...cũng là bán nước!!! Không phải bán toàn bộ mới là bán nước!? Và vẫn còn chủ động được (tương đối) trong chính sách của mình. Đấy là nói ngày xưa, bây giờ thì có lẽ còn cái lai quần cũng bán!

    Tay sai là chịu sự điều khiển, bị phụ thuộc quá mức vào người khác!!! Không nhất thiết phải nhượng đất, biển cho người.

    Ý thức dân chủ không nhất thiết phải đến từ giáo dục trong trường, tất nhiên có thì tốt hơn rất nhiều!!! Nhiều người bị khổ luyện dưới mái trường XHCN vẫn có ý thức dân chủ đó thôi. Ngược lại có nhiều người ở phương Tây mấy chục năm mà vẫn suy nghĩ rất chuyên chế.

    Thông qua cọ sát, tiếp xúc với thế giới bên ngoài, giao dịch, làm ăn kinh tế...v...v...và nhất là nhờ thông tin mạng như hiện nay vẫn có thể có ý thức dân chủ. Tất nhiên chậm và lượng chưa đủ biến thành chất!!!

    Một người bình thường chỉ cần trang bị kiến thức đến 1 mức nào đó thôi, còn lại là "tự diễn biến"!

    Mác Lê thì khỏi phải lo, học cho qua thôi, không phải để quán triệt.

    Đồng ý chưa???

    Phản hồi: 

    [quote=Innova]Tôi muốn triển khai thêm một chút ý kiến của mình.

    Có người cho rằng chế độ xã hội sẽ quyết định ý thức người dân, sẽ cải biến tư tưởng người dân, kinh tế, văn hóa, xã hội. Thế nên một chế độ dân chủ có vẻ như là liều thuốc thần dược đưa VN ra khỏi các căn bệnh hiện nay.

    Tuy nhiên tôi lại cho rằng chính ý thức con người, văn hóa, kinh tế, xã hội sẽ quyết định chế độ xã hội. Với điều kiện VN hiện nay nếu có khoác một tấm áo dân chủ trời ban vào thì nó cũng sẽ bị cái thực trạng xã hội làm cho tung tóe, không khác gì miền Nam VN trước đây.

    Lịch sử đã chứng minh một lần, với thực trạng nhân dân VN 2 miền vào thời 54-75, một miền Bắc hà khắc, độc đoán, sắt máu, lại có hiệu quả hơn miền Nam dân chủ lộn xộn. Ít nhất là qua chiến tranh (có người còn ước ao là giá như ... miền Nam phải sắt máu như miền Bắc lúc đó).

    Thế nên tôi ngán ngẩm cho rằng cuối cùng cũng là do con người VN thôi. Chế độ xã hội phải tương ứng với cơ sở vật chất, con người. Nói thật về khoản này, tôi thấy ông Mác ... hơi bị đúng.[/quote]

    Nên biết rằng sau ông Diệm thì lãnh đạo tại miền Nam chỉ còn các tướng tá vốn quen nhận lệnh và ra lệnh ở chiến trường điều hành, họ không phải các nhân vật có kiến thức, bản lãnh chính trị như miền Bắc .

    Vì từng quen nhận lệnh kiểu nhà binh, ngay đến ông Thiệu cũng chấp nhận nghe lệnh Mỹ .

    Cái dân chủ mà tác giả TBN nghĩ có lẽ là dân chủ tây phương chứ nhìn vào cuộc sống thời đó, người dân VN có nhiều quyền hơn người dân bây giờ, thời nay, chỉ có đúng quyền " ăn chơi " và " gian dối " là tha hồ tự do . Quyền tự do xây dựng đất nước vẫn còn trong " quy hoạch " .

    Phản hồi: 

    [quote=VN2006A]

    Đ/c Innova thân mến,

    Quán triệt câu này: không thể làm cách mạng để tạo ra 1 XH dân chủ, mà ngược lại cần ý thức (tinh thần) dân chủ để tạo ra 1 cuộc cách mạng!!!

    Trở lại vấn đề VN, VNCH và VNDCCH. Trước đây có 1 chiến sỹ CC, quên tên, có nói: CS có thể bán nước, nhưng họ không phải là tay sai!!!?

    Bi kịch của Dziệt Nam ta nằm ở chỗ đó: thằng không làm tay sai thì bán nước, thằng không bán nước thì làm tay sai!!!
    [/quote]

    Hic, bán nước và tay sai khác nhau ở chỗ nào ạ?
    Bán nước để cho dân và đất nước, trong đó là nhà nước làm nô lệ. Mà làm nô lệ thì đâu có được quyền tự chủ, tự quyết định được mọi điều mình muốn!

    Ý thức (tinh thần) dân chủ đến từ đâu? Nếu không là do giáo dục?
    Với tình trạng giáo dục VN hiện nay, giờ chính trị về lý thuyết Mac Lê nhiều hơn hay ngang với giờ chuyên môn. Không có giờ về công dân giáo dục thì đến chừng nào SV, HS VN, dân VN có được ý thức về dân chủ? Để có thể tự quyết định, tạo một cuộc cách mạng, thay đổi thể chế xã hội?

    Hic, hic

    Phản hồi: 

    [quote=Innova]Tôi muốn triển khai thêm một chút ý kiến của mình.

    Có người cho rằng chế độ xã hội sẽ quyết định ý thức người dân, sẽ cải biến tư tưởng người dân, kinh tế, văn hóa, xã hội. Thế nên một chế độ dân chủ có vẻ như là liều thuốc thần dược đưa VN ra khỏi các căn bệnh hiện nay.

    Tuy nhiên tôi lại cho rằng chính ý thức con người, văn hóa, kinh tế, xã hội sẽ quyết định chế độ xã hội. Với điều kiện VN hiện nay nếu có khoác một tấm áo dân chủ trời ban vào thì nó cũng sẽ bị cái thực trạng xã hội làm cho tung tóe, không khác gì miền Nam VN trước đây.

    Lịch sử đã chứng minh một lần, với thực trạng nhân dân VN 2 miền vào thời 54-75, một miền Bắc hà khắc, độc đoán, sắt máu, lại có hiệu quả hơn miền Nam dân chủ lộn xộn. Ít nhất là qua chiến tranh (có người còn ước ao là giá như ... miền Nam phải sắt máu như miền Bắc lúc đó).

    Thế nên tôi ngán ngẩm cho rằng cuối cùng cũng là do con người VN thôi. Chế độ xã hội phải tương ứng với cơ sở vật chất, con người. Nói thật về khoản này, tôi thấy ông Mác ... hơi bị đúng.[/quote]

    Đ/c Innova thân mến,

    Quán triệt câu này: không thể làm cách mạng để tạo ra 1 XH dân chủ, mà ngược lại cần ý thức (tinh thần) dân chủ để tạo ra 1 cuộc cách mạng!!!

    Nhìn xem Hàn quốc và Đài loan, thực sự có dân chủ từ khi nào??? Tất nhiên 2 thằng này may mắn hơn VN, là nó đi đúng hướng ngay từ đầu: kinh tế thị trường!!!

    Trở lại vấn đề VN, VNCH và VNDCCH. Trước đây có 1 chiến sỹ CC, quên tên, có nói: CS có thể bán nước, nhưng họ không phải là tay sai!!!?

    VNCH là tay sai (không tự chủ được) thì miễn bàn!!!

    Bi kịch của Dziệt Nam ta nằm ở chỗ đó: thằng không làm tay sai thì bán nước, thằng không bán nước thì làm tay sai!!!

    Phản hồi: 

    Tôi muốn triển khai thêm một chút ý kiến của mình.

    Có người cho rằng chế độ xã hội sẽ quyết định ý thức người dân, sẽ cải biến tư tưởng người dân, kinh tế, văn hóa, xã hội. Thế nên một chế độ dân chủ có vẻ như là liều thuốc thần dược đưa VN ra khỏi các căn bệnh hiện nay.

    Tuy nhiên tôi lại cho rằng chính ý thức con người, văn hóa, kinh tế, xã hội sẽ quyết định chế độ xã hội. Với điều kiện VN hiện nay nếu có khoác một tấm áo dân chủ trời ban vào thì nó cũng sẽ bị cái thực trạng xã hội làm cho tung tóe, không khác gì miền Nam VN trước đây.

    Lịch sử đã chứng minh một lần, với thực trạng nhân dân VN 2 miền vào thời 54-75, một miền Bắc hà khắc, độc đoán, sắt máu, lại có hiệu quả hơn miền Nam dân chủ lộn xộn. Ít nhất là qua chiến tranh (có người còn ước ao là giá như ... miền Nam phải sắt máu như miền Bắc lúc đó).

    Thế nên tôi ngán ngẩm cho rằng cuối cùng cũng là do con người VN thôi. Chế độ xã hội phải tương ứng với cơ sở vật chất, con người. Nói thật về khoản này, tôi thấy ông Mác ... hơi bị đúng.

    Phản hồi: 

    [quote=Innova]Các bác thân mến,

    Quay lại quá khứ từ lúc 1954 khi cụ Hồ oánh thắng ĐBP rồi ký hiệp định Geneva. Theo nhận định lịch sử lúc đó nếu không có Mỹ chống lưng thì làm sao VNCH có thể tồn tại độc lập. Trong một cuộc bầu cử thống nhất, tôi tin ĐCS lúc đó sẽ thắng thế vì họ có uy tín (lãnh đạo dân thắng Pháp) và tổ chức tốt.

    Thế nên việc dựa vào Mỹ, rồi để Mỹ thả quân vào miền Nam một cách không kiểm soát được rồi thả trôi số phận cho Mỹ quyết định. Điều đó nói lên sự yếu kém toàn diện, về khía cạnh nào đó, có thể nói miền Nam là đã làm lốt để Mỹ chặn CNCS. Bác nào không đồng ý xin đọc kỹ lại lịch sử khách quan rồi phản biện.

    Thứ ba là ngay chính trong nội bộ miền Nam, nhân dân cũng không hoàn toàn ủng hộ VNCH. Do đó tại sao một số bác vẫn cứ cho rằng theo MTGPMN là phá hoại... Nếu gạt họ ra ngoài thì các bác không tôn trọng quy luật dân chủ, không đếm xỉa đến tiếng nói người dân lúc đó.

    Nói tóm lại, số phận VNCH là sinh non, lớn trong bảo bọc, và người mang nhiều trọng bệnh (tham nhũng, đảng phái, v.v..). Thế nên nó ra đi theo Mỹ là điều rất hiển nhiên.[/quote]

    Nếu cho rằng miền Nam làm lốt cho Mỹ chặn CNCS thi cũng cần nói thêm là miền Bắc, với câu " tôi dẫn năm châu đến đại đồng " của ông HCM, là dụng cụ của CNCS nhằm nhuộm đỏ TG.

    VN đến năm 75, cả 2 miền Nam Bắc chỉ là con rối trong chiến tranh lạnh của 2 chủ nghĩa, là nơi để các cường quốc thử vũ khí.

    Nếu, trong nội bộ miền Nam, nhân dân hoàn toàn ủng hộ VNCH thì không có đối lập, không có chuyện CS Bắc Việt lợi dụng, đẻ ra và thành công với tổ chức MTGPMN.

    Ngày hôm nay CQ VN có được sự ủng hộ của toàn dân VN???????

    Không một CQ nào có thể có được sự ủng hộ của toàn thể dân chúng, có được một số phiếu 35% là may rồi. Ở VN bây giờ thì bầu cử luôn đạt được 99,5%.

    Ý đồ thôn tính miền Nam của ông Hồ, đại diện cho CNCS rất rõ ràng.
    Cộng vào đó là sự non yếu, thiếu kinh nghiệm, tham nhũng ( chưa bằng và cao siêu như bây giờ )của CQ VNCH.

    2 điều này đưa đến kết quả VN ngày hôm nay.

    Phản hồi: 

    Các bác thân mến,

    Quay lại quá khứ từ lúc 1954 khi cụ Hồ oánh thắng ĐBP rồi ký hiệp định Geneva. Theo nhận định lịch sử lúc đó nếu không có Mỹ chống lưng thì làm sao VNCH có thể tồn tại độc lập. Trong một cuộc bầu cử thống nhất, tôi tin ĐCS lúc đó sẽ thắng thế vì họ có uy tín (lãnh đạo dân thắng Pháp) và tổ chức tốt.

    Thế nên việc dựa vào Mỹ, rồi để Mỹ thả quân vào miền Nam một cách không kiểm soát được rồi thả trôi số phận cho Mỹ quyết định. Điều đó nói lên sự yếu kém toàn diện, về khía cạnh nào đó, có thể nói miền Nam là đã làm lốt để Mỹ chặn CNCS. Bác nào không đồng ý xin đọc kỹ lại lịch sử khách quan rồi phản biện.

    Thứ ba là ngay chính trong nội bộ miền Nam, nhân dân cũng không hoàn toàn ủng hộ VNCH. Do đó tại sao một số bác vẫn cứ cho rằng theo MTGPMN là phá hoại... Nếu gạt họ ra ngoài thì các bác không tôn trọng quy luật dân chủ, không đếm xỉa đến tiếng nói người dân lúc đó.

    Nói tóm lại, số phận VNCH là sinh non, lớn trong bảo bọc, và người mang nhiều trọng bệnh (tham nhũng, đảng phái, v.v..). Thế nên nó ra đi theo Mỹ là điều rất hiển nhiên.

    Phản hồi: 

    [quote=hmtd]Tác giả bài viết nhận định sai xót nhiều vấn đề quá. Miền Nam hồi xưa chưa bao giờ có dân chủ ?? Vậy như thế nào mới là dân chủ ??? Dân chủ (hay tự do) có thể định lượng bằng một thang điểm có nhiều mức độ, mức cao nhất (9-10 điểm) như đa phần các nước phương Tây, Nhật Bản, cỡ như Thái Lan cũng khoảng 7đ, tôi nghĩ VNCH cũng đc mức đó. Về sự sụp đổ của VNCH, nguyên nhân rõ ràng nhất là do sự hiếu chiến quá độ của tụi cộng sản, chúng muốn thôn tính miền Nam cho bằng được. Nam Hàn bình yên đến ngày nay là do cộng sản miền bắc ko hiếu chiến như Việt Cộng, chứ nếu Kim Nhật Thành muốn "giải phóng" Nam Hàn bằng mọi giá thì Nam Hàn chắc gì được như ngày nay, trường hợp xấu nhất có thể là cộng sản đã cai trị toàn bộ bán đảo Triều Tiên và Hoa Kỳ cũng muốn rút chân như ở miền Nam Việt Nam thôi. [/quote]

    Trừ câu cuối tôi đã xóa đi thì ý của bác đúng.

    Xã hội miền Nam đã có dân chủ, tự do, nhân văn.
    Nếu không, thì những cuộc biểu tình bởi đối lập, được giật dây, bị lợi dụng bởi và có hậu thuẫn sau lưng là MTGPMN và CS Bắc Việt đã bị bóp chết ngay từ trong trứng, như các cuộc biểu tình chống TQ năm ngoái. Thời đó cũng đã có báo tư nhân đối lập với CQ như tờ Tin Sáng của DB Ngô Công Đức...... bán rất chạy. VN ngày nay không có báo tư nhân, không có báo đối lập.

    CS Bắc Việt và con đẻ của nó là MTGPMN đã lợi dụng tối đa sự non yếu, thiếu kinh nghiệm của một chính quyền vừa được thành lập.

    Dù ngây thơ hay không, các bác đã góp phần làm đổ chế độ VNCH, tạo ra một chế độ như ngày hôm nay. TT Trần Độ đã hối hận về những gì ông đã làm. Còn các bác, chừng nào?

    Nguyễn Jung

    Phản hồi: 

    Tư duy của hmtd theo đúng bản chất của đảng CSVN dán mác đối lập:
    Mất mùa thì bảo thiên tai
    Được mùa thì bởi 'đảng ta' thiên tài!
    Rất may là chỉ bác nghĩ, chứ không mà rơi vào một lãnh đạo thì vô phúc cho nước nhà.
    [quote] Tôi nghĩ mọi vấn đề của VNCH đều xuất phát từ phía cộng sản cả [/quote]

    Phản hồi: 

    Tác giả bài viết nhận định sai xót nhiều vấn đề quá. Miền Nam hồi xưa chưa bao giờ có dân chủ ?? Vậy như thế nào mới là dân chủ ??? Dân chủ (hay tự do) có thể định lượng bằng một thang điểm có nhiều mức độ, mức cao nhất (9-10 điểm) như đa phần các nước phương Tây, Nhật Bản, cỡ như Thái Lan cũng khoảng 7đ, tôi nghĩ VNCH cũng đc mức đó. Về sự sụp đổ của VNCH, nguyên nhân rõ ràng nhất là do sự hiếu chiến quá độ của tụi cộng sản, chúng muốn thôn tính miền Nam cho bằng được. Nam Hàn bình yên đến ngày nay là do cộng sản miền bắc ko hiếu chiến như Việt Cộng, chứ nếu Kim Nhật Thành muốn "giải phóng" Nam Hàn bằng mọi giá thì Nam Hàn chắc gì được như ngày nay, trường hợp xấu nhất có thể là cộng sản đã cai trị toàn bộ bán đảo Triều Tiên và Hoa Kỳ cũng muốn rút chân như ở miền Nam Việt Nam thôi. Tôi nghĩ mọi vấn đề của VNCH đều xuất phát từ phía cộng sản cả.

    Phản hồi: 

    Thời 54-75 là thời gian chiến tranh (nhất là từ sau 1959), người VN mới bước qua phong kiến, ông TBN đòi "dân chủ" thế nào nữa mà còn tiếp tục nói "dân chủ chỉ trên giấy tờ"! Người miền Nam có nhiều quyền tự do hơn cả Nam Hàn và Đài Loan, Sing. Ông nói "Nam Hàn có lãnh tụ tốt" mà không biết ngượng! Nam Hàn sống sót chỉ vì chiến tranh chấm dứt năm 53 và Mỹ đã đóng quân ngăn cản tái xâm lăng; họ đã trải qua mọi khó khăn để chuyển mình từ phong kiến qua dân chủ TRONG BÌNH AN MỸ TẠO CHO!

    Còn những người như ông TBN - vì cái "tôi" quá lớn của ông và bè nhóm (cũng như nhóm Ấn Quang) - không biết mẹ gì hết! Thay vì nỗ lực vào ưu tiên chống cộng (xâm lăng cũng như nằm vùng), lại bày đặt chê chính phủ Diệm & Thiệu, bây giờ vẫn chưa hiểu cái tai hại của sự giựt dây của MTGPMN (mà người có kinh nghiệm với CS đã quá rõ chỉ là muppet của bọn CSBV) mà còn khoe nhóm đối lập DTXH! Trong thời chiến tranh mà ông làm như thế thì làm sao mà miền Nam vững nổi?

    Bài học của ông thì bây giờ dạy cho VN được cái quái gì, hay chỉ là bài học phản ngược lại cho CSVN là *không bao giờ tạo điều kiện cho nhóm đối lập giống như miền Nam trước đây* (để rồi sẽ lật đổ họ)? Tuy VN không còn chiến tranh đã lâu, ĐCS cũng sẽ không bao giờ chịu thuyết phục với vài nhóm trí ngủ đánh võ miệng!

    Trễ quá rồi ông ơi, dân chủ tự do cho VN sẽ chỉ đến qua rất nhiều máu! Ông còn giờ trước khi qua đời thì lo ăn năn đền tội thì hay hơn.