Lời phát động phong trào Con Đường Việt Nam

  • Bởi Admin
    11/06/2012
    46 phản hồi
    Chào các bác,

    Dân Luận nhận được thông tin về Phong Trào Con Đường Việt Nam qua email, và có tham khảo thêm thông tin qua trang blog của họ (http://movementcdvn.wordpress.com). Chúng tôi chưa có điều kiện kiểm chứng cụ thể đây có phải thực sự do anh Lê Thăng Long lập ra hay không, do đó xin các bác tham khảo với sự dè dặt cần thiết.

    Nhân đây rất mong độc giả có điều kiện liên hệ với nhóm Con Đường Việt Nam có thể giúp Dân Luận kiểm chứng nguồn tin này.

    Mến,
    Ban Biên Tập Dân Luận

    Việt Nam, ngày 10 tháng 06 năm 2012,

    LỜI PHÁT ĐỘNG PHONG TRÀO CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

    Thưa quốc dân đồng bào,

    Cách đây hơn 100 năm phong trào Đông Du, phong trào Duy Tân đã ra đời và được nhân dân ta hưởng ứng nhiệt thành. Nếu như chính quyền cai trị của Pháp lúc đó không đàn áp thành công các phong trào yêu nước này thì giờ đây tinh thần “Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh” đã đưa nước ta trở thành một quốc gia phát triển không thua kém gì Nhật Bản và các nước thuộc thế giới thứ nhất khác.

    TIẾP CON ĐƯỜNG DUY TÂN

    Tinh thần đó, nói một cách hiện đại chính là “Hiểu biết để Tự tin để Làm giàu cuộc sống” cho mình và mọi người. Phong trào Con đường Việt Nam xin được tiếp nối tinh thần này, tiếp quản sự nghiệp của tiền nhân, tiếp nhận hồn thiêng sông núi để tiếp tục một con đường đúng đắn mà dân tộc ta đã chưa đi đến đích. Chặng đường dở dang còn nhiều khó khăn nhưng chắc chắn chúng ta sẽ vượt qua nó chỉ cần một hành trang: tự tin sử dụng quyền con người của mình.

    Dưới chính quyền thực dân phong kiến, quyền con người của nhân dân ta bị tước đoạt trầm trọng. Nhưng từ khi thoát khỏi đô hộ của ngoại bang đến giờ các quyền mặc nhiên này của chúng ta chưa bao giờ được thực sự tôn trọng và bảo vệ. Đây chính là căn nguyên cốt lõi khiến nước ta đến giờ vẫn còn chậm tiến cho dù nhân dân ta đã rất vất vả, luôn cần cù chịu thương chịu khó và luôn khát vọng vươn lên đến cháy bỏng. Căn nguyên này được rút ra từ một quy luật mà chỉ khi tuân thủ nó – tức tôn trọng và bảo vệ đầy đủ quyền con người – thì xã hội loài người mới có thể phát triển công bằng, thịnh vượng và văn minh được.

    BẰNG CON ĐƯỜNG VIỆT NAM

    Do vậy phong trào Con đường Việt Nam xác định mục tiêu tối thượng phải hoàn thành là quyền con người phải được bảo vệ trên hết và bình đẳng ở đất nước chúng ta. Điều này có nghĩa rằng không có bất kỳ điều gì, bất kỳ ai, vì bất kỳ sự nhân danh nào được phép đứng trên các quyền con người thiêng liêng của chúng ta. Điều này cũng có nghĩa là mục đích cao nhất mà toàn bộ hệ thống pháp luật của đất nước ta phải bảo vệ chính là quyền con người bất khả xâm phạm của chúng ta chứ không phải bất kỳ tư tưởng chủ nghĩa, chủ thuyết, ý thức hệ nào hoặc bất kỳ ai hay tổ chức nào. Và như vậy mọi sự xâm phạm các quyền con người, từ quyền được sống đến quyền tự do, quyền được an toàn phải được ngăn chặn hiệu quả và phải bị trừng phạt nghiêm khắc nhất.

    Chỉ có như thế thì mọi quyền lực nhà nước mới có thể thực sự thuộc về nhân dân. Nhà nước đó mới thực sự là của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân. Những giá trị này không bao giờ có được do sự ban phát hay thiện ý của những người cầm quyền. Bất kỳ ai đó nếu đã có thể nghĩ, có thể nói mình làm được như vậy thì quyền lực đã thuộc về họ chứ không còn là của nhân dân nữa.

    NỀN TẢNG DÂN LÀM GỐC

    Chỉ có như thế thì đất nước ta mới có được một nền tảng chính trị vững chắc, thực sự lấy dân làm gốc để phát triển kinh tế – xã hội nhanh chóng và bền vững mang đến giàu sang và văn minh cho mọi người chứ không phải liên tục bất ổn như lâu nay.

    Chỉ có như thế thì chúng ta mới vượt thoát được cuộc khủng hoảng kinh tế, xã hội trầm trọng hiện nay và tránh lặp lại trong tương lai để lại gây tai họa tiếp tục về sau.

    Chỉ có như vậy thì chúng ta mới thực sự là những người tự do tự quyết định cuộc sống của mình để vươn lên mà không phải bị hạ thấp nhân phẩm vì sinh kế hay vì khát vọng làm giàu cho mình và cho mọi người.

    Chỉ có như vậy thì chúng ta mới thực sự là những người chủ của đất nước để quyết định vận mệnh của mình và của dân tộc mà không phải sợ và lệ thuộc vào sức mạnh nào của cường quyền và bá quyền.

    VẬN HỘI CỦA NGHÌN NĂM

    Hỡi nhân dân yêu mến,

    Hơn lúc nào hết, bây giờ là thời cơ tốt nhất để chúng ta thay đổi tận gốc rễ vấn đề thâm căn có nguồn gốc phong kiến kéo dài hàng ngàn năm làm nước ta lạc hậu đến tận ngày nay; là thiên thời để dân tộc ta đảo chiều sự gia tăng khoảng cách tụt hậu đang ngày càng lớn rồi nhanh chóng vượt lên khẳng định vị thế của chính mình trong thế giới toàn cầu hóa ngày nay.

    Hãy đừng nghĩ rằng chúng ta không thể làm được như thế hoặc ai đó sẽ tặng nó cho chúng ta. Hãy tin vào chính mình và hành động vì chính mình để có được đầy đủ và toàn vẹn các quyền con người không thể phân chia mà Tạo hóa trao cho chúng ta, chứ không ai có quyền ban phát chúng cho ai cả.

    Hãy hưởng ứng phong trào Con đường Việt Nam để tiếp tục phong trào Duy Tân, làm cho nó lớn mạnh thành một hoạt động chính trị thực sự của nhân dân chứ không phải của bất kỳ đảng phái chính trị nào, vì bất kỳ một tư tưởng chủ nghĩa nào của bất kỳ ai để nói lên nguyện vọng của chúng ta, khẳng định mong muốn của chúng ta và đòi hỏi yêu cầu của chúng ta đối với bất kỳ thiết chế quyền lực nào muốn nhân danh nhân dân chúng ta.

    CHÍNH NGHĨA VÀ THỊNH TRỊ

    Hãy đừng ghét, sợ hoặc không thích chính trị mà xa lánh nó vì chính trị đúng đắn là những hành động chính nghĩa để mang lại một nền thái bình thịnh trị. Ở đâu người dân thờ ơ với chính trị thì ở đó đất nước sẽ suy thoái và những “trò chính trị” sẽ hoành hành và lên ngôi. Không chỉ có quan chức mới được làm chính trị mà bất kỳ thường dân nào cũng có thể, bằng cách biểu thị thái độ và lên tiếng nói cho nguyện vọng và yêu cầu chính đáng của mình đối với đất nước. Chính nghĩa là như vậy.

    Hỡi con Hồng cháu Lạc,

    Hãy tự tin và nhiệt thành tham gia các chương trình mà phong trào Con đường Việt Nam sẽ kêu gọi tới đây. Hãy tham gia làm người sáng lập, quản trị, điều hành, thành viên của phong trào sẽ được mở ra cho bất kỳ ai mà không có sự phân biệt. Hãy làm cố vấn, ủng hộ viên và tình nguyện viên cho phong trào. Hãy ra yêu cầu và đóng góp ý kiến cho phong trào để làm sao hoàn thành được mục tiêu tối thượng của nó là: “Quyền con người phải được tôn trọng và bảo vệ trên hết và bình đẳng tại đất nước Việt Nam”.

    Và để khởi đầu, hãy giúp trả lời câu hỏi: “Làm sao để người dân tự tin sử dụng tất cả quyền con người của mình mà không phải đợi ai cho phép trong hoàn cảnh của đất nước hiện nay?”

    Ý kiến xin gửi về email: [email protected]. Xin cảm ơn đồng bào và trân trọng kính chào.

    Những người khởi xướng phong trào Con đường Việt Nam

    Trần Huỳnh Duy Thức

    Lê Thăng Long

    Lê Công Định

    Xem Mục tiêu, Tôn chỉ, Cương lĩnh của Phong trào tại đây.
    Xem thêm quá trình hình thành, quy chế quản trị điều hành và nhiều tài liệu khác của Phong trào tại đây.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    46 phản hồi

    slinkee (khách viếng thăm) gửi lúc 23:52, 13/06/2012 - mã số 60449

    Bài này rất bổ ích, tôi đã copy gửi cho bạn bè. BBT xét xem có thể đưa thành một bài riêng được không, để khi anh chị em cần thì tìm cho dễ.

    Cám ơn,

    hanh dao viết:
    Cá nhân em không giảm sự tôn trọng với những người - thú tội. Việc thú tội của họ, dù với lý do gì, dù có thể được thông cảm, nhung vẫn thể hiện: 1- con người họ chỉ ở tầm của cố vấn, chưa có cái dũng, uy của lãnh đạo, 1 người cần cho 1 bước ngoặc lịch sử như bà Suu Kyi, lãnh đạo, biểu tượng, cảm hứng của Miến(việc VN có nhất thiết phải có 1 lãnh đạo như ông Mandela hay bà Suu Kyi như 1 điêu kiện cần & đủ là 1 việc khác); 2- Làm nhụt chí & mất lòng tin ở rất nhiều người, nhất là dân tộc đã có kinh nghiệm xương máu đã & đang liên tục bị lừa, lợi dụng trong những cuộc cách mạng, bàn cờ chính trị, thêm vào sự hả hê, cố tình châm biếm, xuyên tạc & hạ thấp uy tín của họ của những người cầm quyền, CAM,...
    Có 1 điều, gần đây, đọc 1 bài giới thiệu sách của Lưu Hiểu Ba, được biết, ông cũng là 1 người từng nhận tội & xin khoan hồng ngay biến cố Thiên An Môn.
    http://damau.org/archives/24591
    Các ông Định, Thức, Long, nếu đúng như ông L.T.Long nói, đã "binh" sai đường, khi cho rằng bằng việc thú tội, sẽ rút ngắn được thời gian ở tù cũng như quá trình đấu tranh, nhưng đổi lại phải cần nhiều, rất thời gian hơn để gầy dựng lại lòng tin của quần chúng.
    Thời gian sẽ trả lời.

    Tôi thích bác này nhiều , nói thật nha nhìn măt bác THNT tôi thấy giống người làm kinh doanh hơn là làm công tác tư tưởng ! (Ý kiến cá nhân của Hoàng nông dân tui thôi,hi!).

    Thưa Các Bác , tôi chỉ là một người nông dân quen với bưng biền đồng ruộng nên tôi biết rõ cái gì gọi là đất,nước(theo nghĩa đen mà nghĩa bóng thì cũng vậy thôi !).Tôi đồng cảm vớí mục đích tốt đẹp của họ !

    Con Đường Việt Nam đã tiến hành bước đầu phát động cuộc thi viết tìm hiểu về Quyền Con Người:

    http://conduongvietnam.org/quyen-con-nguoi-va-toi

    Mời các bác tham gia và giúp quảng bá cuộc thi này tới những người xung quanh, để tạo ra một làn sóng tìm hiểu về các quyền cơ bản này trong xã hội, nhất là giới trẻ.

    a4sizeposter_screen.png

    Ở đây có layout của tờ rơi với độ phân giải lớn, dùng để tự in và phát tại các khu vực trường đại học, siêu thị:

    http://conduongvietnam.org/files/upload/A4Flyer_300dpi.jpg

    http://conduongvietnam.org/files/upload/A4Flyer_300dpi_bw.jpg

    http://conduongvietnam.org/files/upload/A4SizePoster_300dpi.jpg

    http://conduongvietnam.org/files/upload/A4SizePoster_300dpi_bw.jpg

    Admin gửi lúc 23:45, 29/08/2012 - mã số 66342
    Theo bác Bạch Hùng thì người phát tán sẽ phải chịu hậu quả gì khi phát tán video này?

    Lợi dụng dân chủ, phát tán tài liệu không có lợi cho "chính quyền nhân dân", phát tán tài liệu với nội dung bôi bác về tình hình nhân quyền chống phá chính quyền nhân dân ...

    Nhiều lắm kể không hết . Bác thật sự không biết hay giả vờ không biết vậy ?

    Anh Phạm Hồng Sơn dịch bài về dân chủ từ trang web đại sứ Mỹ còn được mời đi chăn kiến, hình như bác quên mất .

    Nên nhớ lời bác Gấu, Đảng "ta" đang phấn đấu hướng tới, tức là chưa có . Chừng nào có rồi tính sau . Nhắc lại, hiện bây giờ chưa có tức là không/chưa có quyền đòi hỏi .

    Có thể gửi bằng đường bưu điện tới từng địa chỉ cá nhân, cơ quan, trường học. Như vậy có thể đến tận vùng xa, đến tận tay các vị chưa muốn tham gia phong trào CĐVN như anh Ba Sàm, các quan chức như cựu CT QH ông Nguyễn Văn An, ông bộ trưởng giáo dục, ...

    Admin viết:
    Chào các bác,

    Phong trào Con Đường Việt Nam bấy lâu nay im ắng là vì chúng tôi đang chuẩn bị cho một hoạt động mang tính rộng khắp, quá trình chuẩn bị này đã tương đối hoàn tất, và hoạt động sẽ được phát động trong thời gian tới.

    Trước mắt, các thành viên của phong trào đã tiến hành lồng tiếng phụ đề tiếng Việt cho đoạn video ngắn giới thiệu về Quyền Con Người sau đây:

    https://www.facebook.com/quyenconnguoi/posts/518649594828729

    Rất mong các bác mong muốn ủng hộ cho phong trào có thể giúp phát tán đoạn video này trên mạng để nhiều người xem được hơn. Và trong tương lai, khi hoạt động của phong trào chính thức ra mắt, không biết các bác có tình nguyện in các tờ rơi về hoạt động và phân phát tại khu vực mình đang sống không? Chúng tôi đang phải lựa chọn giữa nhờ thành viên phát tán hay đi... thuê người :)

    Mến,
    Huân

    Theo bác Bạch Hùng thì người phát tán sẽ phải chịu hậu quả gì khi phát tán video này?

    Bạch Hùng viết:
    Admin viết:
    Và trong tương lai, khi hoạt động của phong trào chính thức ra mắt, không biết các bác có tình nguyện in các tờ rơi về hoạt động và phân phát tại khu vực mình đang sống không? Chúng tôi đang phải lựa chọn giữa nhờ thành viên phát tán hay đi... thuê người :)
    Huân

    Đề nghị bác Huân nên có một cái thông báo:"Chúng tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm trực tiếp hoặc gián tiếp về bất cứ một hậu quả gì xảy ra trong khía cạnh pháp luật khi các thành viên phát tán video này".
    Như vậy mới thẳng thắn và Dân Chủ.

    Admin viết:
    Và trong tương lai, khi hoạt động của phong trào chính thức ra mắt, không biết các bác có tình nguyện in các tờ rơi về hoạt động và phân phát tại khu vực mình đang sống không? Chúng tôi đang phải lựa chọn giữa nhờ thành viên phát tán hay đi... thuê người :)
    Huân

    Đề nghị bác Huân nên có một cái thông báo:"Chúng tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm trực tiếp hoặc gián tiếp về bất cứ một hậu quả gì xảy ra trong khía cạnh pháp luật khi các thành viên phát tán video này".
    Như vậy mới thẳng thắn và Dân Chủ.

    Sorry, tôi viết lộn. Đúng ra phải là "lồng phụ đề".

    Tran Thi Ngự viết:
    Tôi chưa thấy lồng tiếng, mới chỉ có phụ đề tiếng Việt.
    Admin viết:
    Chào các bác,

    Trước mắt, các thành viên của phong trào đã tiến hành lồng tiếng đoạn video ngắn giới thiệu về Quyền Con Người sau đây:

    https://www.facebook.com/quyenconnguoi/posts/518649594828729

    Rất mong các bác mong muốn ủng hộ cho phong trào có thể giúp phát tán đoạn video này trên mạng để nhiều người xem được hơn. . .

    Mến,
    Huân

    Tôi chưa thấy lồng tiếng, mới chỉ có phụ đề tiếng Việt.

    Chào các bác,

    Phong trào Con Đường Việt Nam bấy lâu nay im ắng là vì chúng tôi đang chuẩn bị cho một hoạt động mang tính rộng khắp, quá trình chuẩn bị này đã tương đối hoàn tất, và hoạt động sẽ được phát động trong thời gian tới.

    Trước mắt, các thành viên của phong trào đã tiến hành lồng tiếng phụ đề tiếng Việt cho đoạn video ngắn giới thiệu về Quyền Con Người sau đây:

    https://www.facebook.com/quyenconnguoi/posts/518649594828729

    Rất mong các bác mong muốn ủng hộ cho phong trào có thể giúp phát tán đoạn video này trên mạng để nhiều người xem được hơn. Và trong tương lai, khi hoạt động của phong trào chính thức ra mắt, không biết các bác có tình nguyện in các tờ rơi về hoạt động và phân phát tại khu vực mình đang sống không? Chúng tôi đang phải lựa chọn giữa nhờ thành viên phát tán hay đi... thuê người :)

    Mến,
    Huân

    Vậy có thêm bà KTS. Trần Thanh Vân (một người được mời) phỉ báng LTL và ông Lê Quốc Trinh (cũng được mời) mà lại NÓI KHÔNG ĐƯỢC MỜI (tôi đọc được bên ABS)

    LeQuocTrinh đã nói
    16/06/2012 lúc 19:55

    Hú hồn! Trong bản danh sách “khách mời” của ông Lê Thăng Long không có tên tôi, nếu không giờ này phải thượng đài để giải thích , Hi Hi Hi !!!

    Tôi chỉ cười thầm trong bụng rằng những bộ óc sáng ngời trong Bộ Công An, trong BCT, đã chơi một nước cờ ấu trĩ với trí thức VN hiện nay. Phải chi các ngài kiên nhẫn một tý, để cho ông LT Long thư thả sau thời gian ngồi bóc lịch, để cho ông có thời gian tự giới thiệu, bôn ba xông xáo để lấy tiếng, thì ván cờ biết đâu lại gặt hái được nhiều thành quả ” lừa gạt dư luận”.

    Tôi cũng cảm thấy vui lây khi nhiều trí thức trong nước đã nhận ra chân tướng ông LT Long . Sau ba năm đấu tranh, biểu tình chống TQ về HS-TS, thảo luận nghiêm túc trên Mạng, quý vị trí thức trong nước đã tỉnh ngộ trước những thủ đoạn lường gạt của ĐCS VN.

    Riêng cá nhân tôi, bản năng làm KHKT phân tích cho tôi thấy một vấn đề trọng đại của đất nước xuyên qua 60 năm bị lừa phỉnh, bốn cuộc chiến đẫm máu, gần 10 triệu nhân mạng hy sinh, làm sao một cá nhân như ông LT Long lại có thể dễ dàng tìm giải pháp ôn hoà tốt đẹp trong bối cảnh căng thẳng như hiện nay ? ĐCS VN đang lúng túng trước sức ép của dư luận, đã và đang nằm trong tư thế “cưỡi lưng cọp TQ”, thì họ đành phải tìm bất cứ mọi phương án chữa cháy cấp thời, đó là hình ảnh ông Lê Thăng Long này.

    Chính trị là một trong những phạm trù nổi tiếng “vô thường” nhất trong lịch sử nhân loại. Đi vào phạm trù này phải có đầu óc “cool”, minh mẫn, luôn tỉnh thức, để không bị lừa dối như 60 năm qua.

    Chào đoàn kết,

    Ông Trinh khôn đọc kỹ hay đọc rồi mà sợ vãi đái ra quần nên chối là không được mời>

    Thế là ngoài 4 trự hôm qua, nay thêm 2 trự là Trần Thanh Vân và Lê Quốc Trinh.

    Đinh Mạnh Vĩnh

    Cá nhân em không giảm sự tôn trọng với những người - thú tội. Việc thú tội của họ, dù với lý do gì, dù có thể được thông cảm, nhung vẫn thể hiện: 1- con người họ chỉ ở tầm của cố vấn, chưa có cái dũng, uy của lãnh đạo, 1 người cần cho 1 bước ngoặc lịch sử như bà Suu Kyi, lãnh đạo, biểu tượng, cảm hứng của Miến(việc VN có nhất thiết phải có 1 lãnh đạo như ông Mandela hay bà Suu Kyi như 1 điêu kiện cần & đủ là 1 việc khác); 2- Làm nhụt chí & mất lòng tin ở rất nhiều người, nhất là dân tộc đã có kinh nghiệm xương máu đã & đang liên tục bị lừa, lợi dụng trong những cuộc cách mạng, bàn cờ chính trị, thêm vào sự hả hê, cố tình châm biếm, xuyên tạc & hạ thấp uy tín của họ của những người cầm quyền, CAM,...
    Có 1 điều, gần đây, đọc 1 bài giới thiệu sách của Lưu Hiểu Ba, được biết, ông cũng là 1 người từng nhận tội & xin khoan hồng ngay biến cố Thiên An Môn.
    http://damau.org/archives/24591
    Các ông Định, Thức, Long, nếu đúng như ông L.T.Long nói, đã "binh" sai đường, khi cho rằng bằng việc thú tội, sẽ rút ngắn được thời gian ở tù cũng như quá trình đấu tranh, nhưng đổi lại phải cần nhiều, rất thời gian hơn để gầy dựng lại lòng tin của quần chúng.
    Thời gian sẽ trả lời.

    Đăng lại một bài viết khá đầy đủ

    1. Tôi không phải là nhà dân chủ. Tôi là một nhân viên an ninh. Tuy nhiên, đất nước đang ở tình hình như thế này thì tôi cũng không thể không nói lên tiếng nói của mình. Tôi luôn được học tập và giáo dục là phải trung thành với Đảng. Vâng, với Đảng chứ không phải với Tổ quốc. Nói như thế thì ai cũng hiểu cơ quan an ninh cũng như các cơ quan tư pháp khác không hoạt động độc lập vì pháp luật, mà dưới sự lãnh đạo, chỉ đạo từ cấp trên.
    Năm 1989, sau các biến động chính trị ở Đông Âu, sự kiện Thiên An Môn và vụ Trần Xuân Bách, chúng tôi được tập trung học Nghị quyết 7/TW khẳng định không đa nguyên đa đảng.
    Thưa các đồng chí,
    Ðảng quang vinh của chúng ta muốn tồn tại và phát triển, giữ vai trò là đảng tiên phong và duy nhất lãnh đạo đất nước, thì có mấy mục tiêu quan trọng sau đây phải được quan tâm đúng mức:
    1. Phải làm cho dân chúng vừa yêu vừa sợ: Nếu không thể làm cho người dân yêu mến – điều mà tôi e là sự thật cay đắng cần chấp nhận – thì cũng phải tuyệt đối duy trì nỗi sợ hãi để họ không bao giờ có đủ ý chí mà nổi loạn.
    2. Phải giữ cho cái gọi là “phong trào dân chủ đối lập” không thể trở thành phong trào đúng nghĩa, không thể bén rễ và lan rộng. Phải làm sao để nó chỉ là hoạt động manh mún, rời rạc, tự phát của các cá nhân đơn lẻ; làm cho có nhiều “lãnh tụ” mà ít hoặc không có quần chúng; có nhiều “nhân sĩ trí thức” mà ít hoặc không có một tổ chức nào có thực lực; có nhiều những hoạt động lãng mạn hời hợt có tính phô trương – mà người dân có biết đến cũng chỉ mỉm cười ý nhị – chứ ít hoặc không có những hoạt động thiết thực có tầm mức ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội; có thật nhiều những hoạt động “chống cộng cực đoan” có tính chất phá hoại từ bên trong, gây phản cảm đối với người dân lao động, thậm chí làm cho những gia đình cách mạng và đội ngũ cựu chiến binh phẫn nộ… Tóm lại, phải làm cho người dân nếu không quay lưng thì cũng thờ ơ với cái gọi là “đấu tranh dân chủ”.
    3. Phải chủ động trong việc nâng cao dân trí để làm bàn đạp mà phát triển kinh tế, nhưng lại phải lèo lái để “dân trí cao” không đồng nghĩa với “ý thức dân chủ cao’.
    Phải làm sao để chất lượng giáo dục bậc đại học được cải thiện nhưng đa số sinh viên phải trở nên thực dụng hơn, có tinh thần “entrepreneurship” – khao khát tiền bạc và công danh, mạo hiểm và sáng tạo trong kinh doanh, cầu tiến trong sự nghiệp riêng, tôn thờ Bill Gates và chủ nghĩa tiêu thụ – nhưng đồng thời cũng tuyệt đối thờ ơ với những lý tưởng và hoài bão cải biến xã hội, xa lạ với những tư tưởng trừu tượng viễn vông, tìm kiếm những giải pháp cá nhân thay cho ý thức công dân, và đặc biệt là tránh xa âm mưu thay đổi chế độ.
    4. Phải chủ động trong việc mở rộng xã hội dân sự, thuần phục và trung hòa giai cấp trung lưu đang lớn mạnh (gọi là ‘co-optation’)…. Làm sao để trong mỗi tổ chức dân sự đều có chân rết của ta. Các tổ chức trung gian như Mặt trận Tổ quốc, Công đoàn, Hội phụ nữ, các hội cựu chiến binh, các câu lạc bộ hưu trí… phải phát huy vai trò tối đa trong việc trung hòa những nhân tố nguy hiểm, điều hòa những xung đột nếu có giữa nhà nước và xã hội, giảm thiểu sự bất mãn của dân chúng… Làm sao để xã hội dân sự vẫn được mở rộng nhưng theo hướng có kiểm soát của chúng ta, chứ không trở thành mối đe dọa. Quan trọng hơn cả là chúng ta phải tiếp tục nuôi dưỡng nỗi sợ hãi – dù chỉ là nỗi sợ mơ hồ trong tiềm thức – nhưng đồng thời cũng không để cho nhân dân cảm thấy tuyệt vọng….Cho dù người dân có bất mãn về chuyện này chuyện kia thì vẫn làm cho họ nuôi hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Và phải làm điều này một cách hết sức tinh vi, kiên nhẫn, đôi lúc phải can đảm cắt bỏ những khối u trong đảng để làm nguội bớt nỗi tức giận của nhân dân.
    Một người bất mãn cực độ là một người nguy hiểm. Một người tuyệt vọng đôi khi còn nguy hiểm hơn. Một người lạc quan, nhiều hy vọng, thì thường cũng là một người dễ bảo, yêu chuộng sự ổn định và do đó không có ý định phản kháng. Chúng ta phải biết dùng mồi để nhử, đánh vào thói tham lam ích kỷ lẫn thói háo danh của người đời, vừa phải làm sao để tinh thần thực dụng và chủ nghĩa mánh mung chụp giật trở thành bản tính của dân tộc – vốn đã rã rời về ý chí, tan vỡ về niềm tin, chán ngán các loại ý thức hệ; nhưng đồng thời cũng phải chuẩn bị sẵn những cái van để dân chúng có chỗ giải tỏa ẩn ức.
    Tuyệt đối không để sự bất mãn trong xã hội tích tụ lại vượt quá ngưỡng kiểm soát của chúng ta. Kiên quyết tiêu diệt mọi mầm mống có khả năng dẫn đến các loại hoạt động đối kháng có tổ chức, có sự phối hợp rộng rãi; tuyệt đối ngăn chặn khả năng huy động được đông đảo quần chúng tham gia.
    Chúng ta phải nghiên cứu tất cả những tư tưởng gia vĩ đại trong việc chiếm đoạt quyền lực và duy trì vị trí độc tôn, từ Tôn Tử, Ngô Khởi, Trương Tử Phòng, Lý Tư… và Mao Trạch Ðông ở phương Ðông, cho đến Machiavelli – tác giả cuốn cẩm nang ‘The Prince’ nổi tiếng ở phương Tây, thậm chí cả Napoleon, Hitler, Stalin… hoặc Hugo Chavez thời nay. Tất cả đều có những điều rất đáng để chúng ta học hỏi, từ nghệ thuật mị dân cho đến những thủ đoạn cứng – mềm linh hoạt trong việc đối phó với địch, và cả những sai lầm chiến thuật của các vị này.
    Phải làm sao để chúng ta vẫn trấn áp được đối lập dân chủ, nhưng vẫn không làm sứt mẻ quan hệ ngoại giao đang ngày một tốt hơn với Hoa Kỳ và phương Tây – vốn là những kẻ đạo đức giả, duy lợi và thực dụng nhưng thích rao bán tấm áo “dân chủ tự do” cùng với những khẩu hiệu cao đẹp khác.
    Tuy nhiên, chúng ta cần phải khái quát những luận điểm của Machiavelli để có thể áp dụng cho một chế độ, một đảng phái có cơ cấu phức tạp, chứ không phải là một nhà độc tài quân phiệt giản đơn. Một nhà độc tài dù tàn độc đến đâu, ranh ma đến đâu, thì cũng chỉ là một kim tự tháp trên sa mạc, tĩnh lặng và không tiến hóa – nên trước sau cũng sẽ để lộ sơ hở chết người. Nhưng một đảng chuyên quyền thì luôn luôn biến động, thay đổi và lớn lên không ngừng; biết bù đắp khiếm khuyết, che dấu yếu điểm, phô trương sức mạnh một cách vô cùng linh động… và đặc biệt có đủ tài lực và nhân lực để lan tỏa chân rết đến mọi ngõ ngách của xã hội, kiểm soát cả dạ dày lẫn linh hồn của nhân dân.
    Hồ Chủ tịch đã dạy: Người cách mạng phải không ngừng học hỏi, học từ nhân dân và học từ kẻ địch; phải không ngừng tiến hóa về mặt tư duy lẫn thủ đoạn để sống sót mà vươn lên trong bất cứ hoàn cảnh nào; phải luôn uyển chuyển và linh động để sẵn sàng thay máu đổi màu khi cần thiết, thậm chí sẵn sàng đào thải cả những đồng chí quá tham lam và ngu dốt có hại đến lợi ích chung của đảng. Ðối với địch thủ thì phải thiên biến vạn hóa, ranh ma tàn độc đủ cả… và đặc biệt phải biết dùng hình nộm kết hợp với thủ đoạn đấu bò tót kiểu Tây Ban Nha để thu hút ám khí và sừng bò của đối thủ.
    Trong lúc đối thủ tiêu hao lực lượng vì đánh vào những hình nộm rơm, hoặc phung phí thời gian và sức lực vào những mục tiêu viễn vông, thì chúng ta lạnh lùng quan sát, phân tích thấu đáo địch tình, ra đòn bất ngờ và hợp lý để địch chết không kịp ngáp…. Ðặc biệt chúng ta ngầm khuyến khích những hành động tự sát theo kiểu “không thành công cũng thành nhân” – tất nhiên là phế nhân. Chúng ta cũng phải biết lắng nghe những phê phán của địch thủ mà thay đổi cho thích hợp. Kẻ đối địch luôn có những bài học quí giá mà chỉ có những người bản lĩnh và khôn ngoan mới nhìn ra.
    Nếu kẻ địch lãng mạn viễn vông với những khẩu hiệu trừu tượng như ‘dân chủ’, ‘nhân quyền’, ‘tự do’ … thì chúng ta phải thực tế với những tiêu chí cụ thể như ‘ổn định xã hội’, ‘tăng trưởng kinh tế’, ‘xóa đói giảm nghèo’….
    Nếu kẻ địch hô hào những điều khó hiểu du nhập từ phương Tây như ‘đa nguyên’, ‘đa đảng’, ‘pháp trị’, ‘khai phóng’…thì chúng ta phải tích cực cổ vũ mô hình Nhân trị của đấng Minh quân – nhưng ở đây Minh quân phải được hiểu là đảng cộng sản – cũng như đề cao những ‘giá trị Á châu’ một cách khéo léo.
    * Phát huy dân chủ cơ sở – tập trung.
    Chúng ta cũng phải phát huy ‘dân chủ cơ sở’, ‘dân chủ tập trung’, ‘dân chủ trong đảng’… để làm sao cho dân thấy đảng không phải là cái gì đó cao xa vời vợi, mà đảng cũng là dân, ở ngay trong dân, từ dân mà ra, đã và đang đồng hành cùng với dân. Ðặc biệt là phải tích cực tuyên truyền và giải thích để người dân hiểu được ý nghĩa của ‘dân chủ’ theo cách có lợi cho chúng ta: ‘dân chủ’ nghĩa là đảng luôn lắng nghe dân, phản ánh ý nguyện của dân qua những chính sách vĩ mô và vi mô, thỏa mãn niềm tự ái của dân vì được dạy dỗ đảng, cũng như kích thích lòng tự hào dân tộc của dân để hướng nó vào những kẻ thù mơ hồ dấu mặt ở bên ngoài.
    Ðối thủ của chúng ta thường lãng mạn và nhiều nhiệt tình nhưng ít chịu học hỏi, hoặc nếu có học thì chỉ qua quýt đủ để thuộc lòng những khẩu hiệu trừu tượng như ‘nhân quyền’, ‘dân chủ’… rồi nhai đi nhai lại làm dân chúng phát nhàm. Nói chung, đối thủ của chúng ta thường chỉ biết đến một số cuốn cẩm nang về dân chủ có ngôn từ rất kêu, rất đẹp, nhưng nghèo nàn về phương pháp thực tế, lẫn lộn giữa cứu cánh và phương tiện….Ngược lại, chúng ta cần phải tích cực nghiên cứu sâu sắc những trước tác của các học giả phương Tây về khoa học chính trị và kinh tế học. Chúng ta phải nhận thức được đã có rất nhiều những nghiên cứu khoa học về mối quan hệ biện chứng giữa ‘thể chế chính trị’ và ‘phát triển kinh tế’. Hai phạm trù ‘dân chủ’ và ‘phát triển’ có quan hệ hết sức phức tạp, phi tuyến, chứ không phải là quan hệ nhân – quả. Nghiên cứu kỹ về vấn đề này sẽ rất có lợi cho chúng ta trong việc chủ động phát triển kinh tế mà không cần phải ‘dân chủ hóa’.
    Chúng ta cũng phải nhìn nhận một thực tế là: phát triển kinh tế làm phát sinh một số yếu tố hiểm nguy cho chế độ. Tuy nhiên, điều này còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể, tùy thuộc vào khả năng ‘tháo ngòi nổ’ của chúng ta, cũng như khả năng khai thác những yếu tố hiểm nguy này của đối lập dân chủ. Chẳng hạn, học giả Daron Acemoglu của đại học MIT danh tiếng đã có nhiều phân tích về ‘nguồn gốc kinh tế của các chế độ độc tài và dân chủ’. Trong đó ông đã chỉ ra rằng phát triển kinh tế kèm theo việc phân bố của cải vật chất một cách tương đối công bằng, đồng thời với việc nới lỏng một cách chừng mực những tự do dân sự, thì bất mãn của xã hội sẽ không quá cao, do đó hoàn toàn có thể duy trì chế độ độc tài mà vẫn thúc đẩy kinh tế phát triển. Ðó là trường hợp của Singapore, điển hình của một nhà nước độc tài sáng suốt. Một ví dụ nữa là những nghiên cứu của Bruce Bueno de Mesquita, đã chỉ ra cho chúng ta những kinh nghiệm quí báu trong việc đàn áp cái gọi là ‘coordination goods’, tức là những yếu tố vốn không ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế, nhưng nếu được vận dụng bởi đối lập dân chủ thì lại trở thành những vũ khí đáng sợ. Ðó là nghệ thuật ‘đàn áp có chọn lọc’ mà tôi đã có dịp phân tích.
    * Giới trẻ và sinh viên học sinh
    Một kết quả bất ngờ mà theo tôi cũng là một kinh nghiệm quí trên mặt trận tuyên truyền nhồi sọ: việc chúng ta bắt ép sinh viên phải học tập chủ nghĩa Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã đem lại những kết quả ngoài mong ước. Thành công của chúng ta không phải đã đạt được mục đích ban đầu là làm cho thế hệ trẻ tôn thờ thứ chủ nghĩa mà ngay cả chúng ta cũng không tin. Ngược lại, thành công của chúng ta là đã làm cho thế hệ trẻ chán ngán đến tận cổ khi phải học mãi một thứ ý thức hệ lỗi thời, bị nhồi nhét đến phản cảm những tư tưởng cũ kỹ. Nhờ vậy chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ trẻ thờ ơ vô cảm với tất cả các loại tư tưởng và ý thức hệ, chai sạn với lý tưởng và hoài bão mà thanh niên thường có, trở nên thực dụng và ích kỷ hơn bao giờ hết.
    Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì chỉ còn le lói ‘tinh thần dân tộc’ vẫn còn sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt.
    Ðây là con dao hai lưỡi, là con giao long đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Ðình.
    Dưới chế độ chuyên chế nào cũng vậy, sinh viên và trí thức trẻ luôn luôn là những kẻ nguy hiểm nhất, là ngòi nổ của quả bom, là kíp mìn hẹn giờ, là hạt nhân của các phong trào đấu tranh. Các cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ độc tài bao giờ cũng do sinh viên và trí thức dẫn đầu; công nhân, nông dân, và các tầng lớp lao động khác chỉ là sức mạnh cơ bắp..
    Chỉ có trí thức và sinh viên mới đủ lý luận để huy động được đông đảo quần chúng, mới có lý tưởng để dấn thân, và mới có khả năng tổ chức và phối hợp. Triệt tiêu được những phong trào sinh viên, cô lập được những trí thức phản kháng, chính là đánh vào đầu não chỉ huy của địch. Những thứ còn lại như ‘dân oan biểu tình’, ‘công nhân đình công’… chỉ là cơ bắp của một cơ thể đã bị liệt não.
    Như trên đã nói, chúng ta đã thành công trong việc làm cho sinh viên trở nên lãnh cảm về các loại ý thức hệ, thờ ơ với những tư tưởng tự do khai phóng từ phương Tây. Chúng ta chỉ còn phải đối phó với tinh thần dân tộc của sinh viên đang có nguy cơ thức dậy, mục đích là để nó ngủ yên, nếu không phải lèo lái nó theo hướng có lợi cho chúng ta.
    * Trí thức
    * Ðối với tầng lớp trí thức, những biện pháp ‘vừa trấn áp vừa vuốt ve’ từ xưa đến nay đã đem lại kết quả khả quan. Chúng ta đã duy trì được một tầng lớp trí thức hèn nhát, háo danh, và nếu không quá ngu dốt thiển cận thì cũng chỉ được trang bị bởi những kiến thức chắp vá, hổ lốn, lỗi thời.
    * Nói chung, đa số trí thức của chúng ta đều hèn, đều biết phục tùng theo đúng tinh thần ‘phò chính thống’ của sĩ phu xưa nay. Phần lớn những kẻ được coi là trí thức cũng mang nặng cái mặc cảm của việc học không đến nơi đến chốn, ít có khả năng sáng tạo, và so với trí thức phương Tây về cả tri thức lẫn dũng khí đều cách xa một trời một vực.
    * Trí thức của chúng ta vẫn mãi mãi giữ thân phận học trò, kiểu sĩ hoạn mơ ước được phò minh chủ, hanh thông trên đường hoạn lộ, chứ không bao giờ vươn lên thành những nhà tư tưởng lỗi lạc.
    * Tầm mức ảnh hưởng của trí thức đến xã hội không đáng kể, không dành được sự kính trọng từ các tầng lớp nhân dân, thậm chí còn bị người đời khinh bỉ bởi sự vô liêm sỉ và thói quen ném rác vào mặt nhau.
    * Chỉ có một số ít trí thức vượt qua được cái vỏ ốc hèn nhát, nhưng thường là quá đà trở nên kiêu ngạo tự mãn, coi mình như núi cao sông sâu, là lương tâm thời đại. Những người này quả thật có dũng khí, nhưng cũng không đáng sợ lắm bởi đa phần đều có tâm mà không có tài, có đởm lược mà ít kiến thức.
    * Ða phần trong số này cũng chỉ đến khi về hưu mới thu gom được dũng khí mà ra mặt đối đầu với chúng ta, do đó sức cũng đã tàn, lực cũng đã kiệt. Một số ít trẻ trung hơn, nhiệt huyết còn phương cương, thì lại chưa có kinh nghiệm trường đời, chưa được trang bị lý luận chu đáo, chưa có kiến thức về dân chủ sâu rộng. Với những kẻ này chúng ta đàn áp không nương tay, bỏ tù từ 3 đến 7 năm. Ðó là phương cách giết gà từ trong trứng.
    Thử tượng xem một tài năng trẻ phải thui chột những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong lao tù, cách ly với môi trường học vấn, gặm nhấm nỗi cô đơn thay cho việc học hành nghiên cứu, thì sao có thể phát triển hết khả năng? Khi ra tù thì cũng đã quá tuổi trung niên, mệt mỏi, chán chường. Nếu vẫn còn dũng khí thì cũng đã tụt hậu về kiến thức, bị trì néo bởi gánh nặng gia đình, còn làm gì được nữa?
    Với những phân tích như trên tôi cho rằng chế độ của chúng ta vẫn còn bền vững ít nhất thêm hai mươi năm nữa. Nhưng thời thế đổi thay. Chúng ta không thể kiêu ngạo mà tin rằng sẽ trường tồn vĩnh viễn. Chúng ta luôn học hỏi và thay đổi để sống còn và vươn lên, nhưng cũng nên biết rằng đối thủ của chúng ta có lẽ cũng không quá ngu ngốc.
    Nếu kẻ địch cũng nhìn ra được mạnh – yếu của chúng ta, cũng biết tự đổi thay để thích nghi, cũng biết học cách đấu tranh có phương pháp, có tổ chức, có chiến lược… thì chuyện gì sẽ xảy ra sau hai mươi năm nữa thật khó mà biết được.
    Ðó là một cuộc đua đường trường mà kẻ nào dai sức hơn, bền chí hơn, khôn ngoan hơn, thì sẽ đến đích trước.
    Và các bạn có thể hình dung ví von của một số nhân niên cấp tiến như chúng tôi về lực lượng an ninh của mình: Cả đất nước này cùng với toàn bộ tài nguyên là những thùng đồ cồng kềnh; được đặt lên lưng dân tộc này như một con ngựa; Đảng là con người cầm dây dắt con ngựa đi; cơ quan an ninh là con chó đi sau để giục con ngựa. Tất cả cùng đi để tiến lên nơi mà mọi người “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”. Con ngựa, con chó không thể đi theo cách của mình vì họ đã có một ông chủ. Ông chủ không cưỡi được ngựa nên cứ tiếp tục dắt đi.

    Tóm lại là thế này. Tôi là tôi ghét mấy anh bán đứng đồng bọn lắm. Dù có tư tưởng chính trị khác nhau thật, nhưng nhân cách những kẻ bán chúa cầu vinh, bán đồng bọn để được ra tù sớm là thứ không cần phải bàn cãi.
    Anh đã lừa thầy phản bạn được một lần thì cũng có thể lừa thầy phản bạn lần thứ hai.
    Đúng là mua danh ba vạn bán danh ba đồng.

    Chính ra, mặc dù không ưa mấy anh rân trủ, nhưng nghĩ kĩ thấy các anh ấy đáng thương quá. Đến mức phải dựng kẻ hèn nhát làm lãnh tụ, quả là thiếu người.

    Đa số trí thức nghe tới hai chữ "nhà tù" là nhũn cả người ra. Thật đáng sợ. Nhưng ở đời chả biết thế nào, đến một lúc nào đó tự dưng thấy nhà tù cũng là thứ bình thường. Đọc đâu đó câu: Khi trí thức sẵn sàng lũ lượt vào tù, đó là lúc lịch sử sang trang. Một người, hai người vào tù thì quả là lẻ loi, nhưng khi hàng trăm trí thức "lũ lượt" kéo nhau vào tù thì sức mạnh ấy thật là ghê gớm, đừng nói là một âm mưu chứ mười âm mưu của nhà cầm quyền đều sẽ tiêu tan như mây khói.

    Có người phát động là tốt rồi, những lời vo ve xung quanh không quan trọng. Sau một tuần ra tù, quả là phi thường.

    Nguyễn Ngọc Già viết:

    Việc nhận tội, xin khoan hồng không thể làm suy suyển lòng trân trọng của người hiểu biết, PVĐ ạ! Đừng xem việc nhận tội, xin khoan hồng như là sự đầu hàng, quan điểm đó xưa rồi.

    Không thể gọi là xưa được ông NNG ạ . Tôi nhìn các chính khách , chính trị gia nước ngoài mà thèm nhỏ dãi , nghiêng mình đến vẹo lưng . Còn người Việt Nam thì .... thôi khỏi phải nói . Về nghiệp vụ và tâm lý thì khi một kẻ nào đó nhận tội , cơ quan công an không bao giờ cho rằng đó là kết quả cuối cùng, vì họ thừa biết kẻ đó đã tự đánh mất cá nhân mình không cần phải quan tâm, thích kết tội , thích tha hay giam là phụ thuộc vào tùy hứng của họ , NHƯNG họ muốn phá cái lớn hơn là Tổ chức, họ muốn lùng , muốn reo rắc hoang mang lo sợ cho những người nhiệt huyết khác và Món qua của kẻ nhận tội với công an là khai tuốt tuồn tuột , kéo những người trung thực vào lao ly khi họ chưa kịp xoay sở.
    Không thể vậy và đừng nên như vậy. Ông NNG ạ . Tôi mong ông đừng học những tấm gương đó. Dân tộc Việt Nam thời nào cũng rất lắm anh hùng và tôi chỉ ngưỡng mộ những anh hùng mà thôi.

    „Bộp“ hay „Chộp“?

    Tin này đang làm nóng Dân Luận chăng? – Cũng tốt. Nó chứng tỏ đang có gì mong đợi, đang có gì chuyển động; Nghĩa là cái đang trị vì hiện tại đang cần thay đổi.
    Đọc danh sách, chưa hết vì dài quá; thấy nhiều, thì nghĩ đến câu của Cụ Phan Châu Trinh: Đông tay vỗ nên bộp; Nhưng có vị lại nghĩ đến cái bẫy của CAM (Công an Mạng) – “Bẫy” thì chỉ để CHỘP thôi!
    Đọc qua thấy ông Lê Thăng Long là “doanh nhân”. Lại nhớ đến Valesa của Poland, đến bà Aung San Suu Kyi của Myanmar, ... Đọc “phong trào” thì nhớ CHHV với “Nhất Việt” (tìm chưa có chi tiết). Một “Phong trào” thực chất là một “Nhóm, Hội”, thì cái quan trọng là chính cương, mục tiêu, chương trình hành động. Chưa biết những cái đó thì Ba Sàm gọi là RÁC cũng ... tạm đúng đấy.

    Dù sao, BỘP (cố gắng góp công sức vào việc Dân, việc Nước) hay CHỘP (mẹo gian để lừa) cũng chứng tỏ sự chuyển động. (Có mấy bác đang bàn về “cách mạng”, không biết đến đâu rồi? Nghiền ngẫm đường đi nước bước cần lắm, trước khi hành động.)

    Thân mến.

    PS.: Nhân dịp này, tôi cũng lần theo hiển thị để đọc tin nhắn do Dân Luân chuyển. Tôi cảm ơn Dân Luận và bạn viết. Mong được trao đổi để học hỏi.
    Thân kính,
    Trí Luận

    @ PVĐ

    Làm CM là phải chấp nhận thử thách thế đấy! Khiêu khích, bôi nhọ, chọc ngoáy là chiêu của CSVN, ông không bình tâm được, dễ nổi nóng là coi như trúng kế của họ. Chẳng qua họ xài "khích tướng kế" nhưng ở góc độ thấp hèn. Những trò đó nếu ông không chịu nổi thì làm sao tính chuyện lớn hơn? Ông thấy cụ Hoàng Minh Chính nó còn dám chơi trò bẩn thỉu cùng cực thì nó ngán ai nữa?

    Hãy bình tâm, hãy bắt đầu bằng từng việc nhỏ, PVĐ!

    Việc nhận tội, xin khoan hồng không thể làm suy suyển lòng trân trọng của người hiểu biết, PVĐ ạ! Đừng xem việc nhận tội, xin khoan hồng như là sự đầu hàng, quan điểm đó xưa rồi. Quan trọng là việc làm hiệu quả như thế nào. Ông thấy, khi lời kêu gọi cho phong trào CĐVN vừa phát ra, đa số đều nghi ngại CSVN chơi trò vu khống, gắp lửa bỏ tay người, nhưng LTL đã lên tiếng là coi như rõ ràng. Thậm chí, tôi biết hiện nay nhiều người vẫn chưa tin tưởng LTL không bị áp lực hay thỏa hiệp và thông đồng hay gì gì đó để phối hợp giăng bẫy những người nổi tiếng, đặc biệt dân trí thức có tầm ảnh hưởng lớn.

    Nếu quả vậy, tôi cũng không bao giờ tin LTL thành công đâu.

    Tôi tin CÁI TÂM của LTL cũng như THDT, LCĐ và nhiều người đang tù tội khác.

    Nguyễn Ngọc Già viết:
    @ PVĐ

    Đừng buồn.

    Ông Nguyễn Ngọc Già ạ .

    Làm sao có thể không buồn được khi nơi đó tan tác , tan hoang trước lũ lượt những người cúi đầu nhận tội , xin khoan hồng. Chúng tôi tuy có ân nghĩa với họ vì họ đã có thời tiếp hơi, thêm giọng cùng cố HMC để gây tín nhiệm cho Đảng DC , nhưng cũng không vì thế mà chấp nhận việc cúi đầu nhận tội của họ. Thành phần còn lại thì xa lánh và oán thán , bất an. Thời cố Hoàng Minh Chính còn sống , chuyện này không từng xảy ra ,Cương Lĩnh , Điều lệ không chỗ nào hướng dẫn đi đến chỗ tội lỗi, tôi chưa từng nghe Cố HMC dặn là phải biết xin khoan hồng và lẽ phải không bao giờ cho phép.
    Đáng lý ra , nơi tôi tham gia không thể gọi đó là nơi sinh hoạt của những thành phần phạm pháp . Nhưng họ cứ gán hình ảnh phạm pháp vào từ bên ngoài và cả từ bên trong .
    Rất mong những nơi khác, điều này không xảy ra.

    Nguyễn Ngọc Già viết:
    @ PVĐ

    Đừng buồn. Nói thật, tôi hay chọc ông chứ trong tâm tôi không hề có chút gì để bụng hay ghét ông cả. Khi biết ông là đảng viên ĐDCXXI tôi cảm phục và xúc động. Chỉ xin góp ý với ông, cách mạng không phải là chuyện một ngày một bữa. Nếu ông không kiên trì thì khó lắm. Lòng kiên trì và tâm trong sáng sẽ giúp con người vượt qua nhiều trở ngại.

    Điều tôi mong muốn nhất hiện nay là các tổ chức chính trị nên tin tưởng bắt tay nhau để làm đối trọng với ĐCSVN.

    Tôi tin việc dấn thân mau chóng của anh LTL là hữu ích và càng ảnh hưởng sâu sắc đến mọi người để suy nghĩ về tấm lòng trong sáng của anh ấy cũng như LCĐ, THDT và nhiều người khác. Từ đó càng tạo tin tưởng trong dân chúng về tấm lòng vì dân vì nước.

    Hãy có dân chủ sớm, rồi lúc đó các đảng phái khi đã hoạt động chính danh và công khai thì tổ chức nào lên cầm quyền mà vì dân vì nước, tôi cũng ủng hộ bằng lương tri của mình.

    Tôi chẳng theo đảng phái nào cả và là cử tri tự do.
    Đảng nào làm việc tốt, lần bầu cử sau bỏ phiếu tiếp
    Đảng nào làm sai, yếu kém, không bỏ phiếu

    Bây giờ là thời buổi internet, dễ check hơn tuy rằng trong khối thông tin khổng lồ
    Các đảng hoạt động trong kết quả thông tin minh bạch, dân sẽ ủng hộ. Không cần phải núp bóng ai cả nếu hoạt động trong môi trường bình đẳng và minh bạch

    @ PVĐ

    Đừng buồn. Nói thật, tôi hay chọc ông chứ trong tâm tôi không hề có chút gì để bụng hay ghét ông cả. Khi biết ông là đảng viên ĐDCXXI tôi cảm phục và xúc động. Chỉ xin góp ý với ông, cách mạng không phải là chuyện một ngày một bữa. Nếu ông không kiên trì thì khó lắm. Lòng kiên trì và tâm trong sáng sẽ giúp con người vượt qua nhiều trở ngại.

    Điều tôi mong muốn nhất hiện nay là các tổ chức chính trị nên tin tưởng bắt tay nhau để làm đối trọng với ĐCSVN.

    Tôi tin việc dấn thân mau chóng của anh LTL là hữu ích và càng ảnh hưởng sâu sắc đến mọi người để suy nghĩ về tấm lòng trong sáng của anh ấy cũng như LCĐ, THDT và nhiều người khác. Từ đó càng tạo tin tưởng trong dân chúng về tấm lòng vì dân vì nước.

    Hãy có dân chủ sớm, rồi lúc đó các đảng phái khi đã hoạt động chính danh và công khai thì tổ chức nào lên cầm quyền mà vì dân vì nước, tôi cũng ủng hộ bằng lương tri của mình.

    Lê Thăng Long nói về 'Con đường VN'

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120612_lethanglong_released.shtml

    Vậy đã rõ đây là sự thật từ LTL do BBC phỏng vấn.

    Chỉ ngạc nhiên về ABS, tham gia hay không là quyền tự do, nhưng sao lời lẽ mỉa mai và khinh bỉ dữ vậy? Nếu quả thật ABS viết những dòng chữ này thì quá đáng tiếc!

    Lê Thăng Long “Tôi vừa chính thức thay mặt ba anh trên phát động phong trào mang tên Con đường Việt Nam …” Mấy bữa nay Ba Sàm liên tục nhận được email mời tham gia món này, “được” có tên sẵn trong danh sách cùng rất nhiều vị nhân sĩ, trí thức, cựu quan chức chóp bu ĐCSVN. Thấy tếu quá, xóa liền! Một bác có tên trong danh sách cũng gọi điện hỏi, rồi cả hai cùng cười cho trò con nít. Hình như thấy mồi chưa đủ hấp dẫn, lại có thêm email cho BS chức tước khá to trong nhóm (Ha ha!). Không nghĩ ông LTL dính vô trò nầy, giờ nghe phỏng vấn thì gần như chắc chắn ổng là (đồng?) tác giả món “rác” đó. Vậy cái gì đây?

    http://anhbasam.wordpress.com/2012/06/13/tin-thu-tu-13-06-2012/

    Hôm trước tôi gọi đùa PVĐ là Phản văn Động, ai dè phản động thật, hề hề.

    Nhưng phải nói tôi có cảm nhận gì đó tốt về bác PVĐ. Thứ nhất là phản động trong nước, lại là phản động lộ danh tính thì có cái khó. Thứ hai, phản động có iu tư nhìn xa thì khác với phản động manh động. Phản động iu tư này dễ bị oánh hội đồng bởi các phản động thích động đậy và CAM. Làm phản động mà muốn đứng độc lập cũng khó.

    PVĐ viết:
    Hồ Gươm viết:
    Đảng viên đảng Dân Chủ XXI đang bị công an điều tra

    Nhìn lại mình cách đây 5 năm , tôi cảm thấy xấu hổ và có lỗi với lương tâm mình . Đảng Dân Chủ XXI tan tác , lang thanh với một đội ngũ thi đua xin khoan hồng của Đ CS VN . Các cảm tình viên nhiều phen mất ăn , mất ngủ . Tham gia thì không ổn , ủng hộ lại bất thành .
    Đăng lại tin cũ làm gì cho thêm buồn ?

    Bác PVĐ, tin cũ, và cả những phấn khích, nhiệt huyết, niềm tin tưởng khát khao của bác (và nhiều người khác) lúc đó, có lẽ vẫn cần đăng lại, nhìn nhận lại trước những chuyển động mới đang được khởi động trở lại, cổ nhân dạy "ôn cố tri tân" mà.

    Hồ Gươm viết:
    Đảng viên đảng Dân Chủ XXI đang bị công an điều tra

    Nhìn lại mình cách đây 5 năm , tôi cảm thấy xấu hổ và có lỗi với lương tâm mình . Đảng Dân Chủ XXI tan tác , lang thanh với một đội ngũ thi đua xin khoan hồng của Đ CS VN . Các cảm tình viên nhiều phen mất ăn , mất ngủ . Tham gia thì không ổn , ủng hộ lại bất thành .
    Đăng lại tin cũ làm gì cho thêm buồn ?

    Hãy khuyến khích họ tổ chức viết:
    NgàyMai viết:
    Khi loan báo lời phát động phong trào, (nếu là thật) ba ông Thức, Long, Định có lấy tư cách như những đảng viên của Đảng Dân chủ Việt nam không?

    Trong bài đề cập đến "phong trào không đảng phái" nhưng đáng lẽ họ nên tuyên bố rõ về liên hệ của họ với đảng DCVN. Nếu không thì có vẻ lập lờ, danh không chính ngôn không thuận, hơi khó thuyết phục người đọc vì quá nhiều trường hợp không mấy minh bạch đã xảy ra trong chính trị VN.

    Lúc trước hình như có đọc ở DL là bác PV Điệp cũng là đảng viên đảng Dân Chủ ?

    Đảng viên đảng Dân Chủ XXI đang bị công an điều tra

    28-02-2007

    DCVOnline — Tin ngắn

    HÀ NỘI — Theo một nguồn tin trong nước, tối ngày 24/2/2007 ông Phạm Văn Điệp vừa bị công an tại Hà Nội buộc về trụ sở công an phường Hàng Bài để làm việc sau khi rời khỏi nhà ông Hoàng Minh Chính.

    Ông Phạm Văn Điệp đang bị công an tại Hà Nội tạm giữ hộ chiếu và mời làm việc nhiều lần kể từ tối ngày 24/2.


    Phạm Văn Điệp: Ủy viên trung ương của đảng Dân chủ XXI
    Nguồn: DCVOnline

    Được biết buổi chiều cùng ngày ông Điệp đến thăm ông Hoàng Minh Chính, chủ tịch đảng Dân Chủ XXI, một đảng tự tuyên bố tái phục hoạt từ tiền thân là đảng Dân chủ Việt Nam trước đây đã được giải tán. Khi ông vừa ra khỏi nhà ông Hoàng Minh Chính liền bị công an mời về trụ sở phường Hàng Bài để làm việc.

    Tin cho hay trong quá trình làm việc với công an tại Hà Nội, ông Phạm Văn Điệp đã tự giới thiệu là Ủy viên trung ương của đảng Dân chủ XXI, phụ trách công tác thanh niên ở hải ngoại. Nguồn tin còn cho biết công an Hà Nội yêu cầu ông Điệp viết tường trình về những công việc được giao phó trong đảng Dân chủ XXI, về những bài viết của ông đã được đăng tải ở một số trang tin điện tử hải ngoại, trong đó có Đàn Chim Việt.

    Ngoài hộ chiếu, công an còn thu giữ điện thoại di động của ông Phạm Văn Điệp trong buổi làm việc ngày 28/2 mới đây với lý do là “để điều tra”, và yêu cầu Phạm Văn Điệp tiếp tục làm việc vào ngày hôm sau 1/03.

    Ông Phạm Văn Điệp, 40 tuổi, hiện đang sinh sống với vợ và ba con tại Cộng hoà Liên bang Nga và vẫn chưa vào quốc tịch Nga. Một nguồn tin cho biết khi đến văn phòng Luật sư của Nguyễn Văn Đài hôm nay, 28/2, ông Điệp bày tỏ ý định sẵn sàng ở lại công khai hoạt động cho đảng của ông tại Việt Nam nếu không được nhà cầm quyền cho xuất cảnh đến Nga.

    Nguồn: © DCVOnline

    NgàyMai viết:
    Khi loan báo lời phát động phong trào, (nếu là thật) ba ông Thức, Long, Định có lấy tư cách như những đảng viên của Đảng Dân chủ Việt nam không?

    Trong bài đề cập đến "phong trào không đảng phái" nhưng đáng lẽ họ nên tuyên bố rõ về liên hệ của họ với đảng DCVN. Nếu không thì có vẻ lập lờ, danh không chính ngôn không thuận, hơi khó thuyết phục người đọc vì quá nhiều trường hợp không mấy minh bạch đã xảy ra trong chính trị VN.

    Lúc trước hình như có đọc ở DL là bác PV Điệp cũng là đảng viên đảng Dân Chủ ?
    Nếu căn cứ vào tình hình thực tế ở VN, không ai có thể nhân danh một đảng nào khác ngoài đảng CSVN. Câu hỏi của bác NgàyMai thì e rằng những người đang ở VN không thể thực hiện được

    Nếu phong trào Con đường VN, được tổ chức họp mặt công khai ở VN và thông qua video internet, đây là một việc rất đáng khích lệ. Hãy khuyến khích họ tổ chức theo những chương trình có lợi chung cho VN cái đã. Chuyện đảng phái tính sau. Tôi đi bầu hoài, hiếm khi bỏ phiếu hai lần bầu cử liên tiếp cho cùng một đảng ở cấp quận và cấp quốc gia. Tôi không quan tâm đến đảng ở cấp địa phương như quận mà quan tâm đến người và chương trình làm việc của họ vì cấp địa phương, có người ra ứng cử không theo một đảng nào

    Pages