Đào Tuấn - Ụ tàu hố rác, cây cầu chuột bạch.

  • Bởi Hồ Gươm
    10/06/2012
    0 phản hồi

    Đào Tuấn


    Con tàu đồng nát vinashin, cái ụ tàu lên lão Vinalines, cho đến cái cầu dây văng hiện đại nhất, kỷ lục nhất đang cho thấy bảo Việt Nam là cái hố rác cũng đúng mà bảo chuột bạch cũng không sai.

    2 năm trước, 90 tỷ đã phải chi ra để vá những “hố bom” trên mặt cầu Thăng Long. Và bây giờ, lại thêm 100 tỷ nữa tiếp tục ném ra cho vẫn lại nguyên si các “hố bom”. Và chưa có gì để đảm bảo rằng 2 năm tới…Nghĩ cũng tội thay cho hai từ “thế kỷ” khi mà cây cầu từng được gắn tính từ “thế kỷ” để chỉ sự hoành tráng và vĩnh cửu này chưa qua thời “thanh niên” đã kịp “lên lão”. Có lần, Bộ trưởng Thăng “xin lỗi nhân dân”, bằng việc kêu khó: “Chuyên gia Đức cho biết, cầu Thăng Long làm từ những năm 80, thiết kế mặt cầu bản thép sau 30 năm đã bị võng xuống….Việc hỏng mặt cầu do dùng công nghệ về bám dính của Anh nhưng công nghệ thi công vật liệu của Singapore”. Bộ trưởng quả là sành điệu và sính ngoại bởi bản chất của câu chuyện là một Bộ trưởng Việt, dẫn lời chuyên gia Đức bảo sửa cái mặt cầu Nga bằng công nghệ Anh và vật liệu Singapors - là khó.

    “Hỏng đâu vá đấy, hỏng đấy vá đâu, vá đâu hỏng đấy” - Câu chuyện này hình như đúng không chỉ với cái mặt cầu Thăng Long. Bởi suốt tuần rồi, những cái ụ tàu Vinalines đã lên lão, đã mãn kinh, sự tiếp nối của con tàu Hoa Sen đồng nát tiên tục được các nghị sĩ đưa ra Quốc hội như những điển hình cho việc dùng tiền thuế của dân để… nhập rác. 1,6 tỷ được ném ra mỗi ngày khi mà cái ụ này thậm chí còn chưa dùng được.

    Những con đường và những cây cầu “tiền chùa” luôn đồng nghĩa với việc “chưa xong đã hỏng”, nói như đại biểu Đồng Hữu Mạo là “những con đường gian khổ” khi mà cả ngàn tỷ đồng được ném ra, xuống QL 1a đoạn tránh Huế chẳng hạn, gần như ném đá ao bèo trong tương quan với tốc độ hư hỏng.

    Đầu tháng trước, Tuổi trẻ đưa ra thông tin giật mình: Chi phí làm đường cao tốc ở Việt Nam cao hơn 1,5-2 lần so với các nước xung quanh như Trung Quốc, Indonesia, Malaysia, Thái Lan, thậm chí cao hơn cả Mỹ. Đại lộ Thăng Long được đầu tư với 250 tỷ đồng/km. Đường cao tốc TP.HCM – Trung Lương có chi phí 9,9 triệu USD/km. Đường TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây dự kiến chi phí 18,3 triệu USD/km. Đường cao tốc Bến Lức – Long Thành có chi phí xây dựng dự kiến … 28,2 triệu USD/km. Trong khi đó, chi phí xây dựng đường cao tốc tại Trung Quốc chỉ khoảng 6 triệu USD/km, tại Mỹ chỉ khoảng 8 triệu.

    Hay là chúng ta đang thử nghiệm công nghệ đắt nhất thế giới?

    Bộ trưởng Thăng đã chính thức lên tiếng “xin nhận lỗi trước nhân dân” nhưng dường như ông sẽ còn phải xin lỗi nhiều nữa. Bởi ngoài chuyện Hoa Sen đồng nát, ụ tàu lão làng, mặt cầu hố bom, những con đường thời chiến nổi tiếng đắt đỏ nhất thế giới, hôm qua, nghị sĩ QH Lê Văn Học (Lâm Đồng) còn đề cập đến khía cạnh “chuột bạch” của những công trình hạ tầng giao thông nói riêng, và cơ sở hạ tầng nói chung.

    Cầu Cần Thơ được tung hô là cầu dây văng có nhịp chính dài nhất Đông Nam Á. Trước đó, Cầu Bãi Cháy là cầu dây văng một mặt phẳng dây có chiều dài nhịp chính lập kỷ lục thế giới (435m). Hơn cả cầu Pháp (Cầu Elorn với chiều dài nhịp chính 400m). Hơn cả cầu Mỹ (Cầu Sunshine Skyway với chiều dài 366m). “Chúng ta muốn công nghệ mới nhất, dài nhất, hiện đại nhất, như các cầu dây văng. Nhưng kinh phí cho cầu dây văng gấp từ 1,5- 2 lần so với cầu bê tông thông thường” - ông Học nói và khẳng định “Chúng ta không phải là nơi thử nghiệm công nghệ mới, kỷ lục mới”.

    Bởi công nghệ mới để làm gì khi cứ đến hẹn lại lên trên dưới 100 tỷ đồng phải ném xuống cái “ao bèo Thăng Long”? Bởi kỷ lục làm gì khi mà dân nghèo khắp nơi còn phải leo cầu khỉ, thậm chí “cầu treo” qua sông. Bởi vấn đề là có nên “tự sướng” với những cái nhất, những “kỷ lục khu vực”, “kỷ lục thế giới” về sự hoành tráng, hay nên xấu hổ với những kỷ lục đắt nhất tồn tại ở một đất nước còn chưa thoát nghèo?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi