Trịnh Kim Tiến - Justice for all - Công lý cho tất cả!

  • Bởi Hồ Gươm
    10/06/2012
    5 phản hồi

    Trịnh Kim Tiến

    Ngày 06/06, một lần nữa gia đình chúng tôi nhận được giấy triệu tập của tòa án thông báo về lịch xử phúc thẩm vụ án liên quan đến cái chết của bố tôi - ông Trịnh Xuân Tùng.

    Phiên tòa sẽ diễn ra vào 8 giờ ngày 18/06/2012, tại trụ sở Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao tại số 48 phố Lý Thường Kiệt, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.

    Đây là lần thứ 3 gia đình chúng tôi nhận được thông báo về những phiên tòa, nhưng là lần đầu tiên cầm giấy triệu tập trên tay mà chúng tôi cảm thấy họ có sự nghiêm chỉnh và tôn trọng người dân.

    Những ai quan tâm đến vụ án, chắc hẳn vẫn nhớ rõ những sai sót không thể tin được trong thủ tục tố tụng của phía tòa án qua phiên xử sơ thẩm và phiên tòa phúc thẩm hoãn lại vừa qua.

    Trong phiên tòa sơ thẩm đầu tiên, mẹ tôi, vợ nạn nhân đã không được gửi giấy mời khiến tôi phải viết ra những điều lo lắng trong sự hồi hộp, trông chờ:

    “Quá đau đớn trước nỗi đau mất chồng, không còn đủ tinh thần, mẹ tôi đã ủy quyền cho tôi để giải quyết các thủ tục dân sự liên quan đến vụ việc. Phải chăng vì lý do này mà Tòa án tước luôn quyền tham gia phiên tòa với tư cách là người đại diện hợp pháp của mẹ tôi?

    Như tôi đã từng lo sợ, đây có thể sẽ là một vụ án nạn nhân bị đánh chết mà ngay đến cả vợ nạn nhân cũng không được tham dự phiên tòa?”.

    Rồi chúng tôi lại thêm nỗi lo khi mà tên họ rồi địa chỉ trong giấy mời nhầm lẫn và sai sót quá nhiều, dù làm đơn yêu cầu trả lời rõ ràng nhưng cũng không nhận được câu trả lời.

    Sau đó qua đấu tranh, gia đình tôi và họ hàng cũng được vào bên trong tham dự phiên xử, nhưng bản án sơ thẩm đó vẫn vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng hình sự vì tòa án sơ thẩm đã không triệu tập những người làm chứng khách quan là người dân xung quanh nơi xảy ra sự việc tham gia phiên tòa. Khi vắng mặt người làm chứng, luật sư và gia đình đề nghị hoãn phiên Tòa để triệu tập người làm chứng nhưng Tòa án vẫn cố tiến hành xét xử bất chấp sự vắng mặt của nhân chứng.

    Bản án sơ thẩm là một chà đạp lên công lý nên ngày 20/01/2012, gia đình chúng tôi đã làm đơn kháng cáo toàn bộ bản án hình sự sơ thẩm của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội ngày 13/01/2012.

    Tuy nhiên, trong phiên tòa phúc thẩm ngày 14/05/2012 vừa qua, một lần nữa những sai phạm tiếp diễn, khi mà gia đình tôi chỉ nhận được một giấy triệu tập duy nhất, triệu tập một mình bà nội tôi đã 90 tuổi đến dự phiên tòa. Sau đó tại Tòa chúng tôi đã được thư ký Tòa giải thích có lẽ là do đường văn thư nên xảy ra trục trặc. Chúng tôi đã phải đấu tranh kịch liệt để 4 người nhà chúng tôi được vào bên trong phiên tòa tham gia tố tụng nhưng chúng tôi vẫn yêu cầu hoãn lại phiên tòa vì đến em ruột, chị ruột của bố tôi cũng không được quyền tham dự phiên tòa.

    Phiên tòa phúc thẩm ngày 14/05/2012 được công bố là một phiên tòa mở nhưng cách hành xử thì không khác nào xử kín, đến các phóng viên cũng không được phép tham dự. Tôi xin khẳng định lại một lần nữa, vụ án liên quan đến cái chết của bố tôi không thuộc diện xử kín theo điều 18, Bộ luật Tố tụng hình sự đã quy định.

    Quan trọng hơn là trong phiên tòa, ngoài gia đình tôi, gia đình bị can, và một nhân chứng xe ôm thì ngoài ra không có thêm một ai liên quan đến vụ án có mặt tại Tòa. Toàn bộ cán bộ trực ban cùng dân phòng phường Thịnh Liệt, nhân chứng tại nơi xảy ra sự việc đều vắng mặt. Gia đình chúng tôi không muốn tham gia một phiên tòa mà như một cuộc cãi vã tay đôi nên đã quyết định yêu cầu hoãn phiên tòa dù đã bao ngày chờ đợi.

    Tôi chưa nói đến bản án hay quá trình tố tụng diễn ra phiên tòa, nhưng một phiên tòa đúng nghĩa thực sự phải là một phiên tòa công khai minh bạch và những người liên quan đến vụ án phải được triệu tập đầy đủ và phải có mặt để được đối chất trực diện.

    Lần này, dù chưa biết phiên tòa phúc thẩm sẽ diễn ra như thế nào, nhưng dẫu sao chúng tôi cũng cảm thấy được tôn trọng hơn khi nhận được trực tiếp những thông báo triệu tập từ thư ký Tòa. Sau bao nhiêu công sức và thời gian tranh đấu của gia đình tôi với sự hỗ trợ của bạn bè cũng như sự lên tiếng của dư luận, có vẻ như tòa án lần này đã biết tôn trọng người dân hơn, làm đúng với thủ tục mà pháp luật quy định.

    Tôi mong rằng mọi người đừng bao giờ buông tay, từ bỏ quyền lợi chính đáng của mình. Tôi đã đọc được một câu châm ngôn “Đừng thất vọng khi bạn vẫn còn có gì đó để cống hiến. Không có gì thật sự chấm dứt cho đến khi bạn dừng lại không muốn cố gắng nữa”.

    Có lẽ vào mỗi thời khắc chúng ta chưa đạt được những mong ước sau cùng cho một nền công lý đúng nghĩa được hồi sinh trên đất nước chúng ta. Nhưng cũng ở chính mỗi thời khắc này, trong nỗ lực kết hợp của nhiều người cho ước mong chung đó, chúng ta có thể cảm nhận được những thành quả của cuộc đấu tranh phục hồi công lý. Mỗi thành quả dù nhỏ bé nhưng nó như những viên gạch lót nền, thiếu nó sẽ không có được một ngôi nhà công lý vững chãi của tương lai.

    Vụ án Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết bố tôi không nằm trong phạm vi riêng tư của gia đình chúng tôi. Ngày hôm nay chúng tôi không còn đi tìm công lý riêng cho bố mình. Vì là một nạn nhân, chúng tôi hiểu rõ hơn ai hết, công lý cho riêng mình sẽ chẳng có ý nghĩa gì khi mà cả đất nước đang thiếu vắng công lý.

    Justice for all - Công lý cho tất cả!

    ab1.jpg
    ab2.jpg
    ab3.jpg
    ab4.jpg
    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Hà Nội, ngày 14/06/2012

    THƯ ĐỀ NGHỊ BÁO CHÍ THAM DỰ VÀ THÔNG TIN PHIÊN TOÀ PHÚC THẨM VỤ ÁN XỬ TRUNG TÁ CA NGUYỄN VĂN NINH

    Kính gửi:

    - Ban biên tập Báo Tuổi Trẻ

    - Báo Pháp Luật Việt Nam

    - Báo Pháp Luật và Xã Hội

    - Báo Thanh Niên

    - Báo Người Lao Động

    - Báo Điện tử VnExpress

    - Báo Sài Gòn Tiếp Thị

    … Cùng toàn thể các ban ngành báo chí Việt Nam.

    Tôi là Trịnh Kim Tiến, sinh năm 1990

    Trú tại 525 Trần Khát Chân, phường Cầu Dền, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.

    Tôi là con gái của nạn nhân Trịnh Xuân Tùng, sinh năm 1958, người bị Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh, nguyên phó Công an cùng dân phòng phường Thịnh Liệt đánh vào ngày 28/02/2011 và tử vong vào ngày 8/3/2011.

    Trước tiên, tôi xin được chân thành cảm ơn các cơ quan báo chí đã viết, đăng bài, quan tâm và theo dõi đến vụ án trong thời gian qua. Là những nhà báo chân chính, có đạo đức nghề nghiệp, tôi tin chắc rằng việc thông tin chính xác, đầy đủ của quý vị không những chỉ thể hiện trách nhiệm, lương tâm nhà báo mà còn góp phần vào việc xây dựng công lý cho xã hội Việt Nam, chấm dứt tình trạng công an đánh chết dân lành mà báo chí đã đăng tải trong nhiều năm qua.

    Với ngòi bút trung thực và lương tâm nghề nghiệp, ngay từ đầu vụ án đã có một số nhà báo đã đứng về phía người dân, bảo vệ sự thật bằng những bài viết công tâm và khách quan. Dù sau đó, không còn nhiều bài viết như vậy được đăng tải nhưng tôi biết những nhà báo đó, đã cố gắng làm những gì có thể để nói lên sự thật. Tôi luôn tin tưởng và hy vọng quý vị sẽ tiếp tục dùng ngòi bút của mình với sự công tâm và trung thực nhất để bảo vệ người dân trước những sai trái của những người thi hành luật pháp.

    Trong phiên tòa phúc thẩm vào lúc 8h ngày 18/06/2012 sắp tới đây tại Tòa phúc thẩm Tòa án nhân dân tối cao 48 Lý Thường Kiệt, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội tôi mong mỏi quý vị sẽ đến tham dự phiên tòa, để đưa tin đến công luận bằng những bài tường thuật khách quan và chính xác nhất. Chính vì vậy tôi viết lá thư này, gửi đến các cơ quan báo chí Việt Nam, với sự chân thành và khẩn thiết nhất, đề nghị các cơ quan báo chí đến tham dự phiên tòa phúc thẩm xét xử vụ án Trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết dân.

    Sự việc công an lộng hành, lạm dụng quyền lực đánh chết người dân đã và đang liên tục diễn ra mà không phải chịu sự chế tài nào của pháp luật, hoặc có hy hữu rất ít vụ án được đưa ra xét xử như vụ án liên quan đến đến gia đình tôi, nhưng bản án không công tâm và áp dụng sai luật pháp bởi sự bao che của những người nắm trong tay quyền lực và pháp luật. Tôi hy vọng rằng các cơ quan báo chí sẽ không im lặng trước những sự việc này, mà sẽ góp tiếng nói mạnh mẽ để bảo vệ người dân vô tội.

    Rất mong sự có mặt của quý vị trong phiên tòa sắp đến.

    Một lần nữa xin chân thành cảm ơn.

    Trịnh Kim Tiến
    http://www.facebook.com/notes/trinh-kim-kim/th%C6%B0-%C4%91%E1%BB%81-ngh%E1%BB%8B-b%C3%A1o-ch%C3%AD-tham-d%E1%BB%B1-v%C3%A0-th%C3%B4ng-tin-phi%C3%AAn-to%C3%A0-ph%C3%BAc-th%E1%BA%A9m-v%E1%BB%A5-%C3%A1n-x%E1%BB%AD-trung-t%C3%A1-c/420431934668495?notif_t=note_tag

    Kim Tiến ạ,

    Đường còn dài.

    Đừng bao giờ nghĩ rằng chế độ này biết nhận sai. Thủ đoạn của họ đểu cáng, lưu manh khôn lường.

    Trung tá công Nguyễn Văn Ninh phải đền tội, công lý phải được thực thi. Không đơn giản vì không đội mũ bảo hiểm mà bị trung tá công an đánh chết rồi huề cả làng.
    Nếu ngành công an ( vốn quá nhiều tai tiếng vì đánh chết người vô cớ) muốn thực thi nghiêm túc thì phải xữ lý tử hình Nguyễn Văn Ninh

    Trước ông Trịnh Xuân Tùng bị hại, đã có không biết bao nhiêu người dân vô tội bị công an lạm dụng quyền lực để giết hại. Sau ông Tùng, cũng vẫn còn rất nhiều người dân bị công an và viên chức nhà nước từ dân quân, an ninh phường khóm đến công an từ cấp thấp đến sỹ quan, lạm dụng quyền lực nhà nước ủy thác để hành hung, đánh đập và giết hại.

    Hành động can đảm của cô Trịnh Kim Tiến và gia đình sẽ gieo vào trong đầu những kẻ nào manh tâm lạm dụng quyền lực nhà nước để ức chế và hãm hại người dân. Chúc cô và gia đình thành công trong sứ mạng tự nguyện cao cả, đòi hỏi công lý cho không chỉ riêng cho bố cô và gia đình mà như cô đã khẳng định, công lý cho tất cả người dân Việt nam.

    Chúc cháu Trịnh Kim Tiến và gia đình mạnh khỏe và vững bước trên đường đi đòi công lý! Đúng, Công Lý Cho Tất Cả!