Trương Nhân Tuấn - Về các ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn

  • Bởi Hồ Gươm
    28/05/2012
    12 phản hồi

    Trương Nhân Tuấn

    Trên mạng Bô-Xít và Dân Luận có đăng bài của ông Phạm Quang Tuấn, chỉ trích các “điểm sai” trong các bài viết của tôi đã viết “Về bản lên tiếng ủng hộ Phi Luật Tân trong vấn đề tranh chấp bãi cạn Scarborough”. Tiếc là ông này chỉ gắn những thứ mà tôi không viết, hoặc suy diễn và xuyên tạc ý nghĩa một số điểm trong bài viết của tôi.

    Sau đây là 7 điểm “sai” của ông Phạm Quang Tuấn:

    1/ Tôi không hề nói bãi cạn Scarborough “đủ lớn để được vùng đặc quyền kinh tế”.

    Về các đảo, ở đây ghi lại cho rõ những gì tôi đã viết trong bài Tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough:

    4.1 Đảo Clipperton: có diện tích khoảng 6 Km², không có người ở, tọa lạc ở phía đông Thái Bình Dương, cách bờ Mễ Tây Cơ 1.120 Km, mang tên Clipperton là tên của một tên cướp biển nổi tiếng, lẩn trốn trên đảo. Năm 1858 Pháp tuyên bố chủ quyền ở đảo này. Năm 1897 Mễ chiếm đảo và tuyên bố chủ quyền. Năm 1931, Pháp đưa tranh chấp ra tòa án quốc tế, được xử thắng kiện. Năm 1979 Pháp tuyên bố vùng kinh tế độc quyền ZEE và thềm lục địa cho các đảo thuộc Pháp, trong đó có Clipperton. Năm 2009, Pháp đệ trình hồ sơ thềm lục địa mở rộng cho cả đảo này và không gặp phản đối của nước nào. Đảo này chỉ là một đảo san hô, không có người ở, hoạt động kinh tế duy nhất là đánh cá.

    4.2 Các đá St-Pierre và St-Paul: Đây là một tập hợp 12 đá nhỏ do núi lửa cũ cấu thành, ở phía đông Brésil. Đá cao nhất 22,5 mét. Đá lớn nhất có kích thuớc 350 mét X 200 mét, diện tích khoảng 10.000 m². Một ngọn hải đăng được dựng nơi đây. Đá này còn nhỏ hơn bất kỳ đá nào ở Trường Sa, nhưng nó được đầy đủ vùng ZEE và thềm lục địa. Năm 2004, Brésil đệ trình hồ sơ thềm lục địa mở rộng, xác định vùng biển và thềm lục địa tại hai đá này. Hồ sơ không bị bác, với 15 phiếu thuận và 2 phiếu chống.

    4.3: Các đảo McDonald và Herald của Úc: Các đảo này không có người sinh sống cũng như không có hoạt động kinh tế nào. Tuy vậy đệ trình của Úc về thềm lục địa mở rộng vẫn tính hiệu lực hai đảo này.

    4.4: Đảo Okinotorishima của Nhật: Đảo này thực ra là một đảo đang chìm, chỉ còn nổi lên mặt ba hòn đá nhỏ. Nhật ra sức củng cố đảo để không cho nó chìm xuống. Năm 2008, Nhật đã đệ trình hồ sơ thềm lục địa mở rộng, trong đó đảo này được tính đầy đủ hiệu lực.

    Điều muốn nói các đảo trong các thí dụ trên đây đều là các đảo san hô, không có người ở, không có nền kinh tế tự túc. Nếu áp dụng đúng đắn điều 121 của luật Biển 1982 thì các đảo này không thể có vùng kinh tế độc quyền ZEE. Vậy mà nó vẫn có. (Không ai nói các đảo này lớn hay nhỏ).

    Riêng đảo Okinotorishima của Nhật, hồ sơ thềm lục địa khu vực này bị Trung Quốc phản đối. Điều tôi muốn nói ở đây là đảo này vẫn được Nhật cho nó có hiệu lực như là một “đảo” thực sự.

    Các đá St-Pierre và St-Paul là hai hòn đá nhỏ hơn bất kỳ các đảo tại Hoàng Sa và Trường Sa, chúng vẫn có vùng ZEE, thềm lục địa 200 hải lý. Ở đây không nói đến các đá này nó nằm ở đâu. Điều muốn nói là nó có hiệu lực “đảo” như định nghĩa của luật Biển.

    Nếu các đá, đảo không người ở, không có nền kinh tế tự túc này có hiệu lực của “đảo”, tại sao các đảo ở Trường Sa, Hoàng Sa là các đảo có người ở, lại không được tính hiệu lực của đảo?

    Tôi viết trong bài như thế này:

    “Các thí dụ ở trên cho thấy một đảo, đá, có thể không có người sinh sống và nền kinh tế tự túc, đôi khi vẫn có hiệu lực đầy đủ về ZEE và thềm lục địa. Nếu so sánh các đảo Hoàng Sa và Trường Sa, thậm chí bãi cạn Scarborough với các đảo trên, đồng thời xét qua các án lệ về chủ quyền và tình trạng pháp lý của các đảo, thì các đảo Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi cạn Scarborough có thể được xem là “lãnh thổ”. Từ đó một nước có thể chiếm hữu, có thể đòi hiệu lực về ZEE và thềm lục địa”.

    Tôi không hề nói bãi cạn Scarborough “đủ lớn để được vùng đặc quyền kinh tế”. So sánh của tôi có “khập khễnh”, có “thuyết phục” hay không là tùy cách tiếp cận hay tình cảm của người đọc.

    2/ Đưa sự kiện sai lạc về diện tích các đảo Trường Sa

    Về câu so sánh “Đá này còn nhỏ hơn bất kỳ đá nào ở Trường Sa, nhưng nó được đầy đủ vùng ZEE và thềm lục địa”. Thực ra phải viết là “Đá này còn nhỏ hơn bất kỳ đảo nào ở Trường Sa, nhưng nó được đầy đủ vùng ZEE và thềm lục địa”. Đây là một sơ sót của tác giả.

    3/ Sai lầm về quan điểm của Phi về EEZ của Scarborough Reef

    Theo luật Đường cơ bản SB 2699 được Thuợng viện Phi thông qua ngày 28-1-2009, bãi cạn Scarborough được xem như là “đảo”, có hiệu lực của “đảo” (regime of islands). Nếu là đảo thì phải áp dụng luật Biển ở điều 121. Theo đó “đảo” có thể có lãnh hải 12 hải lý, có thể có thềm lục địa và vùng ZEE 200 hải lý.

    Luật này theo tôi biết đến nay vẫn còn hiệu lực.

    Các tuyên bố của bộ ngoại giao Phi, nếu có, sẽ không có giá trị về phương diện pháp lý. Bởi vì, chỉ có cơ quan quyền lực tối cao của Phi là Quốc hội mới có thể sữa đổi luật hay giải thích luật.

    4/ Hiểu lầm thuật ngữ “Area” (Vùng) trong UNCLOS

    Không hề có vấn đề “hiểu lầm thuật ngữ Area” trong bài viết của tôi. Chữ “Vùng” tiếng Việt và chữ “Area” tiếng Anh, tôi viết hoa để trong ngoặc kép:

    "Area" means the seabed and ocean floor and subsoil thereof, beyond the limits of national jurisdiction;. Được dịch ra tiếng Việt là: “Vùng” là đáy biển và lòng đất dưới đáy biển nằm bên ngoài giới hạn quyền tài phán quốc gia;

    Phần trích dẫn của tôi là nguyên văn trong luật Biển 1982. Đây là điều cơ bản, sơ đẳng, ai cũng biết.

    Trong khi đó tôi viết chữ “area – vùng” không viết hoa để chỉ “vùng” biển bất kỳ. Vấn đề ở đây là không hề có qui ước nào cho chữ “area - vùng” để chỉ “vùng kinh tế đặc quyền”, như trong bài ông Dương Danh Huy đã viết. Và đó là lý do có mặt của bài góp ý “Hiểu thế nào về nội dung của bản tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough?” của tôi.

    Trong bài ông Phạm Quang Tuấn có đưa vài thí dụ thú vị: “areas of internal waters” (vùng nội thủy) và “areas falling within archipelagic waters”. Tức “area - vùng” có thể chỉ một vùng biển bất kỳ. Câu “the sovereign rights of the Philippines in the Panatag Shoal area - quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal” trong bản tuyên bố. từ hai thí dụ trên, thuật ngữ “quyền chủ quyền” ở đây được sinh ra từ Panatag Shoal chứ không phải sinh từ đảo Luzon.

    5/ Lẫn lộn giữa “Chủ quyền”“Quyền chủ quyền”

    Cũng không hề có lẫn lộn nào về “chủ quyền”“quyền chủ quyền”. Vì đây là điều cơ bản, sơ đẳng. Tôi đã phân biệt rõ trong bài viết:

    "Quyền chủ quyền - sovereign rights" ở đây trước hết là quyền thuộc chủ quyền về lãnh thổ. Từ quyền chủ quyền lãnh thổ, ta có các quyền chủ quyền về việc thăm dò khai thác, bảo tồn và quản lý các tài nguyên thiên nhiên, sinh vật hoặc không sinh vật, của vùng nước bên trên đáy biển, của đáy biển và lòng đất dưới đáy biển, cũng như về những hoạt động khác nhằm thăm dò và khai thác vùng này vì mục đích kinh tế... đúng như định nghĩa của Luật biển 1982 (điều 55, vùng ZEE).

    “Quyền chủ quyền về lãnh thổ” ở đây tức là “la souveraineté – sovereignty”. “Các quyền chủ quyền”“sovereign rights”.

    Để ý đoạn: “quyền” thuộc chủ quyền về lãnh thổ.

    Chữ “quyền” ở đây là "Quyền chủ quyền - sovereign rights" . Nó thuộc về chủ quyền lãnh thổ.

    Trở lại câu “the sovereign rights of the Philippines in the Panatag Shoal area - quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal” trong bản tuyên bố. Thuật ngữ “sovereign rights – quyền chủ quyền” ở đây được sinh ra từ việc Phi có chủ quyền ở Panatag Shoal. Chỉ khi có chủ quyền ở một vùng lãnh thổ (giáp biển) thì mới có thể có lãnh hải, vùng ZEE, thềm lục địa. Quốc gia có chủ quyền vùng lãnh thổ đó có “quyền chủ quyền - sovereign rights” về các việc khai thác, thăm dò… đúng như qui định ở điều 55 của luật Biển 1982.

    6. Trích dẫn sai lạc

    Không hề có việc trích dẫn sai lạc mà điều cần là phải hiểu ý trong văn cảnh đó. Tôi viết:

    “Điều cần bàn, tôi đã viết trong bài phê bình, là việc “ủng hộ hoàn toàn các hành vi bảo vệ chủ quyền của Phi”.

    Điều tôi muốn nói là về việc “ủng hộ” “các hành vi bảo vệ chủ quyền…” của những người ký tên. Tôi đã viết rõ trong bài viết trước, nếu trường hợp Phi (hay Trung Quốc) dùng vũ lực để bảo vệ chủ quyền thì thái độ “ủng hộ” này sẽ ra sao?

    7/ Hiểu sai nghĩa từ “support”.

    Không hề có việc hiểu sai. Chữ “support” sử dụng ở đây là động từ. “We fully support the sovereign rights of the Philippines in the Panatag Shoal area and the Philippines’ actions to defend her sovereign rights”.

    Động từ “support” tiếng Anh có hai nghĩa tiếng Pháp: supporter và soutenir. Cả hai từ này đều có ý nghĩa gần như nhau (nâng đỡ, ủng hộ, giúp đỡ…). Dầu thế nào thì ý nghĩa của “support – supporter - soutenir” không hề là ủng hộ “miệng”.

    Bài viết của ông Phạm Quang Tuấn là một hành động cụ thể về ý nghĩa của “support”. Nhưng thật tiếc, ông chỉ cố ý vạch lá tìm sâu, bươi móc những chuyện lặt vặt. Không trúng đâu vào đâu!

    Kết luận:

    Tôi đã không ký tên vào bản tuyên bố này, vì lý do nó không có lợi cho Việt Nam. Tôi viết bài phê bình, hy vọng nhiều người khác sẽ làm như tôi.

    Nó không có lợi cho Việt Nam, vì nếu ủng hộ “quyền chủ quyền” của Phi tại bãi cạn Scarborough, là ủng hộ chủ quyền và “quyền chủ quyền” của Phi tại Scarborough trên tinh thần luật pháp của Phi. Tức theo tinh thần của luật về đường cơ bản SB 2699. Theo đó bãi cạn này có tư cách pháp lý như là một “đảo”. Mọi người nên biết, khi quốc hội Phi thông qua luật Biển 1982 vào năm 1984, nước này có những tuyên bố bảo lưu mà nhiều quốc gia phản đối. Theo đó luật Biển 1982 sẽ chỉ áp dụng nếu nó không làm tổn hại đến quyền lợi của nước Phi. Mà “quyền lợi” nước này thì làm sao định nghĩa? Tức luật SB 2699 có thể sẽ diễn giải một cách bất kỳ, theo cách có lợi nhất, bất chấp những hạn chế của luật Biển 1982.

    Nó không có lợi cho Việt Nam, ngoài những bất tiện đến từ bãi cạn Scarborough, còn những bất tiện liên quan đến bộ luật SB 2699 về các đảo ở Trường Sa. Bản tuyên bố là một “déclaration unilatérale – tuyên bố đơn phương”, với những cam kết đi quá xa thẩm quyền của một nhóm nhỏ. Nó có giá trị ràng buộc về pháp lý (nếu sau này có các tranh chấp liên quan). Nội dung tuyên bố mặc nhiên chấp nhận hiệu lực của đạo luật SB 2699 tại Scarborough, là ám thị chấp nhận hiệu lực bộ luật này lên các đảo Trường Sa (mà phần lớn có tranh chấp chủ quyền với Việt Nam).

    Tôi biết, ông Dương Danh Huy khi đọc bài phê bình của tôi, đã “ngộ” ra các bất lợi này. Do đó ông mới rút tên ra khỏi danh sách và viết bài hy vọng sửa đổi nội dung của tuyên bố.

    Nó không có lợi cho Việt Nam, ngoài các hệ quả về pháp lý, nó còn có hệ quả xấu lên tư cách và danh dự của tập thể trí thức Việt Nam. Bài viết của ông Dương Danh Huy, cùng với bài của ông Phạm Quang Tuấn, có nội dung lật ngược lại những gì mà những người đã viết bản tuyên bố ký vừa gởi cho Đại Sứ Phi còn chưa ráo mực. Bản tuyên bố đã tệ, nhưng ít ra nó thể hiện được thái độ “quân tử”, dám “chơi đẹp” của những người ký tên. Hai bài viết sau đã biến thái độ “quân tử” trở thành thái độ “quân tử nói đi nói lại”. Giúp người, người không mang ơn, lại còn bị cho là lật lọng thì không còn gì đau bằng.

    Cuối cùng, bài viết “Tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough” của tôi viết và đăng báo trước khi “bản tuyên bố ủng hộ” ra đời. Tức là nó “vô tội”. Ông Phạm Quang Tuấn cũng gộp chung bài này vào đây để vạch lông tìm vết! Và tôi cũng không không hiểu vì sao ông Phạm Quang Tuấn và Dương Danh Huy cố gắng gán cho các đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam một giá trị của hòn đá (chỉ có lãnh hải 12 hải lý) trong khi các nước khác, Phi, Trung Quốc… đều cho các đảo này có hiệu lực “đảo” (tức có lãnh hải, thềm lục địa và ZEE)?

    Trương Nhân Tuấn

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Dương Danh Huy]

    Trên thực tế ông còn chưa bao giờ dùng ngòi bút của mình để bênh vực ViệtNam, chống lại ý đồ bành trướng của Trung Quốc trước người ngoại quốc. Suốt mười mấy năm qua, là người sống ở nước ngoài và rành ngoại ngữ, tự hào là mình nghiên cứu về Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông, ông chưa bao giờ viết một bức thư nào để phản đối tạp chí khoa học hay bản đồ quốc tế đăng bản đồ đường lưỡi bò hay đăng Hoàng Sa là của Trung Quốc; ông chưa bao giờ tranh luận với các học giả nước ngoài để đả kích lập luận của Trung Quốc, bênh vực Việt Nam; ông chưa bao giờ tham gia tổ chức hội thảo với các học giả nước ngoài; ông chưa bao giờ công khai viết trên một ấn phẩm nước ngoài về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông.

    [/quote]

    Đoạn văn trên đây của ông Dương Danh Huy, tiếc thay, mang đầy vẻ CẢM TÍNH và HOANG TƯỞNG khi ông DDH tự xưng xưng ngạo mạn cho rằng những bài viết cho người nước ngoài đọc của ông mới BÊNH VỰC cho chủ quyền biển đảo của VN, còn bất cứ ai khác, viết cho người Việt đọc (với dụng ý đánh thức người dân về sự HẠI DÂN, BÁN NƯỚC của ĐCSVN và nhà cầm quyền CHXHCNVN) đều VÔ ÍCH và VÔ NGHĨA.

    Ông DDH đã làm lợi điều gì cho quê huơng ta về vấn đề tranh chấp biển đảo ở HS và TS với những bài kêu gọi tạm bỏ qua tranh chấp HS, TS để cùng TQ PHÂN ĐỊNH hải phận giữa VN với TQ, trong khi TQ đang cưỡng chiếm và thu lợi trên quần đảo HS thiêng liêng của Tổ quốc ta, đang chiếm đóng BẤT HỢP PHÁP nhiều đảo của VN ở TS và đang đối xử dã man, tàn độc với ngư dân VN trước sự NHU NHƯỢC, BẤT ĐỘNG của ĐCSVN và nhà cầm quyền CHXHCNVN.

    Ông DDH đà làm gì trước hành động bán nước của ông Hồ và ĐCSVN qua Công hàm Phạm Văn Đồng 14/9/1958? Xin thưa là chỉ tìm cách lấp liếm, bao che cho ông Hồ và Đảng ta. Như được chứng minh trong đoạn sau đây trích từ bài "Công hàm 1958 Phạm Văn Đồng theo “lý giải” của Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam" của tác giả Lê Thiên (http://www.danchimviet.info/archives/40076 ):

    " Có ý kiến (Trương Nhân Tuấn) (2) cho rằng công hàm ô nhục năm 1958 đã “làm cho lý lẽ của phía Việt Nam yếu đi” và cũng là một “yếu tố quan trọng được Trung Cộng khai thác tối đa để xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa,” công hàm ấy đã hợp thức hóa chủ quyền của Trung Hoa CS trên Biển Đông. Nhưng Dương Danh Huy thì lại bảo rằng: “Chưa chắc gì Công hàm 1958 có hiệu lực ràng buộc VN ngày nay. Chưa chắc gì thế giới cho là nó có hiệu lực ràng buộc VN ngày nay. Chưa chắc gì Toà sẽ cho như thế.”

    Cứ “chưa chắc, chưa chắc” mà không chứng minh cái “chắc” nó ở đâu, Dương Danh Huy (3) lại trách cứ: “Điều đáng buồn là thay vì nghiên cứu nghiêm túc nó có hiệu lực gì và tìm lý lẽ phản biện nó thì có khi người ta lại đem nó ra để phê phán nhau, vv.” Ông Huy cảnh báo “người Việt không nên góp phần làm tăng giá trị tuyên truyền cho Trung Quốc.”

    Thật ra, TÁC NHÂN “làm tăng giá trị tuyên truyền” cho Trung Quốc chính là Công hàm 1958 chứ không ai khác hay cái gì khác. Mỗi lần Biển Đông dậy sóng là mỗi lần Trung Cộng trưng cái Công hàm ấy ra trước công luận, vì sao? Có nhục không? Có đau không?" (Lê Thiên)

    Nói tóm lại, theo tôi, ông DDH chỉ làm những điều mà ĐCSVN muốn, chứ không làm những điều thật sự cần thiết vì mục đích bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải VN như ông tự cho mình có công lao, và tệ hơn nữa, là lớn tiếng chỉ trích và phủ nhận sự đóng góp của người khác (như ông TNT) nếu người đó không làm như ý ông (và, có lẽ, cũng là ý Đảng).

    Phản hồi: 

    Ma xui quỷ khiến kiểu gì mà mấy ông ở Bauxit lại lòi cái tật phát ngôn 1 chiều và chỉ cho người ta nghe chứ không được nói .Mấy ông trí thức đó đã kém hẳn trí tuệ so với các thành viên Dân Luân. Mà tôi cũng chẳng hiểu vì sao lại tệ quá như vây.
    Tuy nhiên tôi cũng có nhận xét riêng của mình . Cả 2 bài của ông Phạm quang Tuấn và Dương Danh Huy vẫn không đi ra ngoài cái bảo thủ, quan điểm sai trái và vào hùa .
    Về việc đọc , tiếp cận với các tài liệu liên quan đến biển Đông , có thể ông Trương Nhân Tuấn không có điều kiện và khả năng và thua xa mấy ông PQT ,Đ D H và các ông khác , nhưng tư duy và khả năng phân biệt đúng sai , nhìn thấy nguyên nhân , điểm gốc của vấn đề thì ông TNT đã thể hiện chắc chắn và thuyết phục hơn .
    Trong sự việc này có 2 điểm lớn .
    1. Hai quần đảo Hoàng Sa và Trướng Sa đang thuộc diện tranh chấp về CHỦ QUYỀN , chứ không phải về QUYỀN CHỦ QUYỀN . Việc đơn phương "công nhận" hay "nhượng" CHỦ QUYỀN cho 1 quốc gia khác( dựa vào tuyên bố đơn phương của nước khác đó ) là 1 việc nên hoặc PHải cấm kỵ . Việc này nhóm ông D D H đã làm , cố làm và bị " đòn" cũng không chừa thì KHÓ MÀ CHẤP NHẬN .
    2. Việc bãi cạn , nhóm ông D D H đã lạc điệu khi Phi có chủ ý chứng minh Phi có CHỦ QUYỀN ở Scarborough Reef. Việc này về pháp lý thì chỉ có Phi đơn phương thừa nhận và nhóm ông D D H ( ĐỪNG NGHĨvà VÕ ĐOÁN LÀ DÂN VN thừa nhận). Chủ ý của Phi khi đã hợp pháp hóa chủ quyền về Scarborough Reef thì Phi có quyền đuổi TRUNG QUỐC và cho dân tự do ra chỗ đó, chứ không như bây giờ dân Phi đòi ra đó thì cp Phi phải can ngăn là không được ra vì TQ đang chiếm .Khi Phi có chủ quyền với Scarborough Reef thì Phi sẽ ( có thể từng bước theo án lệ nào đó ) thực hiện QUYỀN CHỦ QUYỀN . Đây là chủ ý chính của Phi .
    Đôi khi Phi cũng muốn thanh minh thanh nga về việc QUYỀN CHỦ QUYỀN của các đảo, lãnh thổ của Phi ( phương án phụ )thì Scarborough Reef vẫn nằm trong EEZ của Phi . Nhưng phương án này sẽ bị vô hiệu hóa nếu TQ chứng minh được Scarborough Reef đã được họ sở hhu*~ trước kia và thuộc CHỦ QUYÊN của Trung Quốc . Trung Quốc hiện diện ở Scarborough Reef không phải TQ dựa theo EEZ mà theo CHỦ QUYỀN đơn phương của TQ .

    Nếu không chứng minh được CHỦ QUYỀN trên các thì KHÔNG NÊN bàn chuyện QUYỀN CHỦ QUYỀN ( cái chuyện này nhóm ông D D H đang làm.

    Phản hồi: 

    Trả lời bài “Về các ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn”

    Phạm Quang Tuấn

    (Nguồn: http://www.boxitvn.net/bai/37408)

    Ông Trương Nhân Tuấn không đáp ứng thỏa đáng được điểm nào trong bài trước của tôi.

    1. So sánh khập khiễng để chứng minh rằng Scarborough Reef đủ lớn để được vùng Đặc quyền kinh tế

    Ông Trương Nhân Tuấn (TNT) bảo ông không hề nói rằng Scarborough Reef đủ lớn để được vùng Đặc quyền kinh tế. Tuy nhiên, ông đã viết: “Các thí dụ ở trên cho thấy một đảo, đá, có thể không có người sinh sống và nền kinh tế tự túc, đôi khi vẫn có hiệu lực đầy đủ về ZEE và thềm lục địa. Nếu so sánh các đảo HS và TS, thậm chí bãi cạn Scarborough với các đảo trên, đồng thời xét qua các án lệ về chủ quyền và tình trạng pháp lý của các đảo, thì các đảo HS, TS hay bãi cạn Scarborough có thể được xem là ‘lãnh thổ’. Từ đó một nước có thể chiếm hữu, có thể đòi hiệu lực về ZEE và thềm lục địa”.

    Viết như vậy là để làm gì nếu không phải là để chứng minh rằng Scarborough Reef đủ lớn để được vùng đặc quyền kinh tế?

    2. Đưa sự kiện sai lạc về diện tích các đảo Trường Sa

    TNT công nhận ông viết sai nên đáng lẽ không cần phải bàn thêm. Tuy nhiên, TNT đổi “Đá này còn nhỏ hơn bất kỳ đá nào ở Trường Sa” thành “Đá này còn nhỏ hơn bất kỳ đảo nào ở TS” thì vẫn sai, vì vẫn có những đảo nhỏ hơn ở TS như đảo Bình Nguyên (0,57 ha), đảo Sinh Tồn Đông (0,8 ha), đảo Trường Sa Đông (rất nhỏ).

    3. Sai lầm về quan điểm của Phi về EEZ của Scarborough Reef

    TNT cho rằng việc Quốc hội Phi thông qua đạo luật coi Scarborough Reef là “regime of islands” có nghĩa là Phi cho rằng Scarborough Reef có thể có EEZ, và do đó Bộ Ngoại giao Phi nói sai khi tuyên bố là Scarborough Reef không thể có EEZ. Thật là chuyện động trời nếu một trang mạng chính thức của Bộ Ngoại giao Phi lại ngang nhiên tuyên bố một điều ngược với luật pháp Phi, nhất là khi con mắt thế giới đang đổ dồn vào đó! Thực ra, lý do giản dị là TNT chưa hiểu chữ “regime of islands”. UNCLOS nói về regime of islands rất ngắn, xin trích nguyên văn:

    Article 121

    Regime of islands

    1. An island is a naturally formed area of land, surrounded by water,

    which is above water at high tide.

    2. Except as provided for in paragraph 3, the territorial sea, the

    contiguous zone, the exclusive economic zone and the continental shelf of an

    island are determined in accordance with the provisions of this Convention

    applicable to other land territory.

    3. Rocks which cannot sustain human habitation or economic life of

    their own shall have no exclusive economic zone or continental shelf.

    Tức là, theo UNCLOS, những đá ở khoản 3 vẫn thuộc Regime of islands nhưng không có EEZ hay thềm lục địa. Như vậy, việc Bộ Ngoại giao Phi tuyên bố Scarborough Reef không có EEZ hay thềm lục địa hoàn toàn không có gì trái ngược với luật về Regime of islands của Phi. Bộ Ngoại giao Phi không nói sai, ông TNT mới là nói sai.

    Tôi tự hỏi tại sao TNT lười biếng đọc đến nỗi viết lách, tranh luận về biển đảo mà không đọc nổi dưới 90 chữ về Regime of islands của UNCLOS?

    4. Hiểu lầm thuật ngữ “Area” (Vùng) trong UNCLOS

    TNT viết: “Không hề có vấn đề ‘hiểu lầm thuật ngữ Area’ trong bài viết của tôi. Chữ ‘Vùng’ tiếng Việt và chữ ‘Area’ tiếng Anh, tôi viết hoa để trong ngoặc kép”. Nếu quả thật là TNT không hiểu lầm, tức là nếu ông biết sự khác biệt giữa “area” không viết hoa (vùng, khu vực) và “Area” viết hoa (chỉ các vùng biển chung của nhân loại), thì tại sao, khi bàn về chữ “area” không viết hoa trong lá thư của các nhân sĩ, ông lại đem chữ “Area” viết hoa ra giải thích? Lá thư của các nhân sĩ có đả động gì tới “Area” viết hoa đâu?

    TNT viết: Chữ ‘Vùng’ tiếng Việt và chữ ‘Area’ tiếng Anh, tôi viết hoa để trong ngoặc kép”. Thử xem lại ông đã viết ra sao trong bài “Hiểu thế nào về nội dung của bản tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough?”:

    Trong bộ Luật biển 1982, thuật ngữ “area“ được định nghĩa như sau:

    “Area” means the seabed and ocean floor and subsoil thereof, beyond the limits of national jurisdiction;. Được dịch ra tiếng Việt là: “Vùng” là đáy biển và lòng đất dưới đáy biển nằm bên ngoài giới hạn quyền tài phán quốc gia;

    “Vùng – area” ở đây không dính dáng gì đến “ZEE và thềm lục địa”, đơn giản vì nó “nằm bên ngoài giới hạn quyền tài phán quốc gia”.

    Trong đoạn trên chữ area hiện ra ba lần. Chỉ một lần nó được viết hoa là vì hiện ra ở đầu câu, TNT bám víu vào đó mà chống chế một cách gượng ép: “tôi viết hoa để trong ngoặc kép”. Nhưng hai lần kia (và nhiều lần trong các đoạn khác) thì ông đâu có viết hoa? Cho thấy chỉ là sự lấp liếm một cách vụng về để che đậy sai sót.

    Trong thư vừa rồi TNT lại viết: “Vấn đề ở đây là không hề có qui ước nào cho chữ ‘area – vùng’ để chỉ ‘vùng kinh tế đặc quyền’, như trong bài ông Dương Danh Huy đã viết”. Tuy nhiên thư của các nhân sĩ viết “the Panatag Shoal area” (“area” không viết hoa, tức là theo nghĩa thường ngày) thì đã rõ ràng chứ còn cần theo qui ước nào nữa? Không những thế, tôi đã chỉ ra rằng ngay UNCLOS đã viết “The exclusive economic zone is an area beyond and adjacent to the territorial sea” (Điều 55), mà TNT vẫn khăng khăng là không được dùng chữ area để chỉ vùng kinh tế đặc quyền thì không hiểu ông nghĩ gì?

    TNT viết thêm: “the sovereign rights of the Philippines in the Panatag Shoal area – quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal” trong bản tuyên bố. từ hai thí dụ trên, thuật ngữ ‘quyền chủ quyền’ ở đây được sinh ra từ Panatag Shoal chứ không phải sinh từ đảo Luzon”. Đây là một suy diễn không có cơ sở. Quyền chủ quyền (EEZ, TLĐ) có thể phát sinh từ nhiều chỗ. Chỉ khi nào người ta viết “the sovereign rights of thePhilippines generated by the Panatag Shoal” (quyền chủ quyền của nước Cộng hòaPhilippines phát sinh từ Panatag Shoal) thì mới có thể suy diễn như vậy. Trang của Bộ Ngoại giao Phi cũng đã khẳng định rằng EEZ và TLĐ ở vùng Panatag Shoal không phải là do Panatag Shoal (mà là do EEZ của Phi, tính từ đường cơ bản – baseline – của Phi quanh đảo Luzon):

    Obviously therefore, the rocks of Bajo de Masinloc is also within the 200 NM Exclusive Economic Zone (EEZ) and 200 NM Continental Shelf (CS) of the Philippines.

    (Do đó, rõ ràng những đá ở Bajo de Masinloc cũng nằm trong vùng 200 hải lý đặc quyền kinh tế (EEZ) và 200 hải lý thềm lục địa của Philippines.)

    Và:

    The basis of Philippine sovereignty and jurisdiction over the rock features of Bajo de Masinloc is distinct from that of its sovereign rights over the larger body of water and continental shelf.

    (Cơ sở của chủ quyền và quyền tài phán của Philippines trên các đá ở Bajo de Masinloc khác với cơ sở quyền chủ quyền của Phi đối với vùng nước và thềm lục địa lớn hơn [quanh đó].)

    5/ Lẫn lộn giữa “Chủ quyền” và “Quyền chủ quyền”

    TNT bảo ông không lẫn lộn giữa “Chủ quyền” và “Quyền chủ quyền”, nhưng trong khi thư của các nhân sĩ nói rằng họ ủng hộ “quyền chủ quyền” thì TNT lại bảo – thậm chí dẫn trong ngoặc kép – rằng họ ủng hộ “chủ quyền”!

    TNT viết thêm: “Thuật ngữ ‘sovereign rights – quyền chủ quyền’ ở đây được sinh ra từ việc Phi có chủ quyền ở Panatag Shoal. Chỉ khi có chủ quyền ở một vùng lãnh thổ (giáp biển) thì mới có thể có lãnh hải, vùng ZEE, thềm lục địa.” Điều này lại sai nữa, vì dù Phi không có chủ quyền ở Panatag Shoal, họ vẫn có quyền chủ quyền, tức là quyền khai thác EEZ và thềm lục địa, ở khu vực (chung quanh) Panatag Shoal, vì Panatag Shoal nằm gọn trong EEZ của đảo Luzon của Phi. Điều này nói rõ trong tuyên bố của Bộ Ngoại giao Phi, đã trích ở trên.

    6. Trích dẫn sai lạc

    TNT bảo rằng ông không hề có việc trích dẫn sai lạc, nhưng trong khi thư của các nhân sĩ viết “hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền” của Phi mà ông dẫn trong ngoặc kép là “ủng hộ hoàn toàn các hành vi bảo vệ chủ quyền của Phi” thì ta phải nghĩ sao? Trong học thuật có những quy ước về dẫn chứng mà chúng ta không thể không tôn trọng, huống chi sự khác biệt giữa “chủ quyền” và “quyền chủ quyền” rất quan trọng ở đây.

    7. Hiểu sai nghĩa từ “support”

    Ông TNT vẫn khăng khăng rằng ông không hiểu sai, và “dầu thế nào thì ý nghĩa của ‘support – supporter – soutenir’ không hề là ủng hộ ‘miệng’.” Như vậy là ông chưa bao giờ nghe nói tới “moral support”? Đề nghị ông TNT xem ở đây: http://en.wikipedia.org/wiki/Moral_support, hoặc đi học một lớp Anh ngữ. Không hiểu ông vụng về chống chế như vậy để mong lừa dối được ai, vì độc giả hầu hết đủ trình độ Anh hay Pháp ngữ để hiểu những từ này, và hầu hết đều là “supporter” (Anh) – “supporteur” (Pháp) của một đội thể thao nào đó!

    8. Vài điểm khác

    TNT phàn nàn tại sao tôi lại bàn về bài “Tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough” của ông viết trước khi có lá thư của các nhân sĩ. Xin ông xem lại tựa bài của tôi: “Những sai sót trong các bài về Scarborough Reef của ông Trương Nhân Tuấn”. Với tiêu đề đó thì tôi bàn về bài trên của TNT có gì là sai? Tuy không nói về lá thư, nhưng bài đó viết để chỉ trích những hành động của trí thức Việt Nam đã “lao nhao” ủng hộ Phi trong tranh chấp Scarborough Reef, tức là những hành động hoàn toàn phù hợp với lá thư.

    Cuối cùng, TNT viết: “Và tôi cũng không hiểu vì sao ông PQ Tuấn và Dương Danh Huy cố gắng gán cho các đảo HS và TS của VN một giá trị của hòn đá (chỉ có lãnh hải 12 hải lý) trong khi các nước khác, Phi, TQ… đều cho các đảo này có hiệu lực “đảo” (tức có lãnh hải, thềm lục địa và ZEE)?”.

    Thật ngạc nhiên khi tự dưng TNT đem chuyện HS, TS vào đây trong khi đang bàn về bãiScarborough. Việc các đảo HS – TS có EEZ hay không, nếu có thì có bao nhiêu, đảo nào có, lợi hại cho Việt Nam ra sao, v.v. là những vấn đề vô cùng rắc rối, không thể bàn trong vài chữ ở đây được. Tôi e rằng TNT đang cố gắng đánh lạc đề!

    P.Q.T.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

    Phản hồi: 

    Kính thưa quý vị,

    Trên trang mạng BAUXITE VIETNAM, tôi thấy đăng bài chủ của ông Trương Nhân Tuấn, đồng thời đăng THÊM 2 bài khác (trả lời cho bài chủ này) của hai ông Dương Danh HuyPhạm Quang Tuấn kèm theo câu kết luận CHẮC NỊCH là SẼ ĐÓNG CỬA không bàn thêm về vâ'n đề này trên trang mạng BX nữa.

    Đây, theo tôi, là THIẾU KHÁCH QUAN, có tính THIÊN VỊ hai ông DDH và PQT (là những người theo quan điểm GẦN HƠN với BBT trang mạng BX). Nó mang tính lấy thịt đè người trong việc muốn ÁP ĐẢO một cách THIẾU SÒNG PHẲNG, những lời biện hộ (nếu có) của một trong hai bên liên hệ đến cuộc "khẩu chiến" hay "bút chiến" hay "intơnét chiến" này.

    Tôi. qua tư cách một độc giả, cảm thấy hành vi này của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi là không CÔNG BÌNH, và kêu gọi ông cùng BBT thay đổi quyết định này, và để cho ông Trương Nhân Tuấn, hay bất cứ ai khác có liên quan, được quyền TRẢ LỜI theo quy ước trong những xã hội văn minh. Tối thiểu là số bài của ông TNT (nếu có) phải một đối một (one to one) cho mỗi ý kiến phê bình ồng (đăng trên BX). Chỉ qua cung cách này, độc giả mới cảm thấy được sự KHÁCH QUAN và tinh thần tôn trọng PHẢN BIỆN của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và BBT trang mạng BAUXITE VIETNAM.
    =========

    Những ngộ nhận của ông Trương Nhân Tuấn liên quan đến bức thư gửi Đại sứ Philippines

    Dương Danh Huy

    (Nguồn: http://www.boxitvn.net/bai/37406)

    Trước dã tâm xâm lấn và ngôn từ đe dọa của Trung Quốc trong tranh chấp với Philippines trong khu vực Scarborough, ngày 21/5/2012, một nhóm trí thức trong và ngoài nước đã gửi một lá thư bày tỏ sự ủng hộ cho Philippines [1]. Bức thư cũng khẳng định rằng bản đồ “đường lưỡi bò” do Trung Quốc tùy tiện vẽ ra là phi pháp và là mối đe dọa cho khu vực.

    Tuy nhiên, ông Trương Nhân Tuấn (TNT) đã có những lời chỉ trích lá thư [2]. Điều đáng chú ý là những chỉ trích của ông hoàn toàn không có cơ sở khoa học, phi lý, và có những chỗ thể hiện sự hiểu biết còn rất hạn chế.

    Trong một bài khác [3], ông Phạm Quang Tuấn (PQT) đã chỉ ra một loạt sai lầm và thiếu sót trong bài viết của ông TNT. Những sai lầm và thiếu sót bao gồm so sánh theo kiểu ngụy biện, đưa thông tin sai, hiểu sai hay không biết về quan điểm của Chính phủ Philippines, hiểu lầm tiếng Anh và thuật ngữ UNCLOS, lẫn lộn khái niệm. Thay vì cám ơn ông PQT, ông TNT tỏ ra vẫn chưa hiểu vấn đề. Chẳng những chưa hiểu, ông còn có những suy đoán rất ư dễ dãi và mang tính trẻ thơ. Chẳng hạn như ông khẳng định rằng “Tôi biết, ông Dương Danh Huy khi đọc bài phê bình của tôi, đã ‘ngộ’ ra các bất lợi này. Do đó ông mới rút tên ra khỏi danh sách và viết bài hy vọng sửa đổi nội dung của tuyên bố.” Vì thế, trong bài này, tôi sẽ bổ sung những gì ông PQT đã viết và chỉ ra thêm những bất cập trong các bài viết của ông TNT.

    Thứ nhất là hiểu sai về ý nghĩa của việc ủng hộ quyền chủ quyền Philippines trong khu vực Scarborough. Ông TNT viết rằng:

    “Theo bộ luật SB 2699 về đường cơ sở của Phi, được Thượng viện thông qua ngày 28-1-2009, theo đó bãi cạn Scarborough được hưởng qui chế “regime of islands”, tức có hiệu lực như là “đảo” theo Luật biển 1982. Nếu ta có ý muốn nói khác, tức chỉ ủng hộ vùng ZEE của Phi từ đảo Luzon, thì trong văn bản phải cần ghi cho rõ. Khi nói “ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vực bãi cạn Scarborough” mà không bảo lưu ý kiến nào khác là ủng hộ tình trạng pháp lý của bãi này theo quan niệm của Phi. Tức bãi này thuộc chủ quyền của Phi, được xem là đảo, có lãnh hải 12 hải lý (và có thể có ZEE đến 200 hải lý)”.

    Luận điểm này rất sai, nếu không muốn nói là sai toàn diện. Người ta có thể nói ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vựcScarborough, không cần bảo lưu gì, mà vẫn không có gì bắt buộc người ta, cũng như “vẫn không có gì” có nghĩa là phải:

    (a) ủng hộ chủ quyền của Phi đối với các mỏm đá ởScarborough.

    (b) ủng hộ quan điểm rằng quyền chủ quyền đó là xuất phát từ các mỏm đá đó.

    Người ta hoàn toàn có thể cho rằng quyền chủ quyền đó là xuất phát từ đảo Luzon mà không cần nói ra, và nếu không nói ra thì cũng không có logic hay pháp lý nào bắt buộc đi đến (a) hay (b).

    Trên thực tế, trang web chính thức của nước Cộng hòaPhilippinesmà ông PQT nêu ra cũng tuyên bố rằng quyền chủ quyền trong khu vực Scarborough là xuất phát từ đảoLuzon.

    Ông TNT ra vẻ mình là một người sốt sắng, chăm chỉ đọc sách, và chịu khó tìm tài liệu. Nhưng rất tiếc những gì ông viết thể hiện một sự hụt hẫng về kiến thức mà một số người đã nhiều lần chỉ ra trước đây. Chẳng những hụt hẫng về kiến thức, ông còn phạm phải những lỗi lầm về logic hết sức cơ bản. Ông cũng tỏ ra dễ dãi với việc xử lý tài liệu tham khảo, và để cho cảm tính chi phối trong những nhận xét và bài viết của ông. Những nhược điểm này làm cho những bài viết của ông trở nên thiếu nghiêm chỉnh.

    Thứ hai, ông TNT tỏ ra không hiểu về đòi EEZ cho các mỏm đá trong khu vực Scarborough. Thật ngạc nhiên khi ông TNT cho rằng có thể đòi EEZ và thềm lục địa cho các mỏm đá trong khu vựcScarborough, vì đây là nhận xét hết sức sai lầm. Trong giới học giả trên thế giới viết về Scarborough Shoal thì đại đa số đều cho rằng không thể dùng các mỏm đá ở đó để đòi EEZ.Philippines cũng có quan điểm đó. Có lẽ chỉ có vài học giả Trung Quốc và ông TNT cho rằng có thể đòi EEZ và thềm lục địa cho các mỏm đá đó. Dĩ nhiên là Trung Quốc làm thế, đi ngược với dư luận học thuật, là một cách để cố gắng biện minh cho đường lưỡi bò. Cái mà ông TNT cho là có thể chỉ là một cố gắng bất hợp pháp nhằm biện minh cho một yêu sách bất hợp pháp.

    Thứ ba, ông TNT có những phát biểu mang tính võ đoán. Chẳng hạn như ông TNT viết:

    “Tôi biết, ông Dương Danh Huy khi đọc bài phê bình của tôi, đã “ngộ” ra các bất lợi này. Do đó ông mới rút tên ra khỏi danh sách và viết bài hy vọng sửa đổi nội dung của tuyên bố.”

    Câu này cho chúng ta (ít nhất những người phụ trách về bức thư do nhóm BVN chủ xướng) thấy cái “biết” của ông TNT có thể lạ lùng như thế nào: không biết và nói đại. Ngay cả cái không tồn tại mà ông TNT cũng cho là nhờ bài phê bình của ông ấy mà có! Tôi có “ngộ” ra “các bất lợi này” hay không thì xin mời đọc lại bài viết của tôi [4], trong đó tôi kết luận:

    “Vì vậy, việc gửi bức thư đó là một hành động độc đáo góp phần vào những viên gạch tạo điều kiện cho việc xây dựng một sự hợp tác giữa Việt Nam và Philippines nhằm chống đường chữ U mà không gây phương hại gì cho Việt Nam”.

    Thứ tư, ông TNT tỏ ra đi lạc chủ đề và kết luận vội vã. Ông TNT viết rằng:

    “Ủng hộ và kêu gọi mọi người ủng hộ Phi, trong khi vấn đề của đất nước thì không thấy ai quan tâm. Không phải việc tìm cách đưa tranh chấp Hoàng Sa vào tranh chấp biển Đông là mục tiêu của Việt Nam đó hay sao?”.

    Bức thư đó không đề cập đến Hoàng Sa không có nghĩa là không ai trong những người ký tên quan tâm đến Hoàng Sa. Rõ ràng là họ có quan tâm. Nhìn vào danh sách ký tên có những người như Nguyễn Huệ Chi, Phạm Duy Hiển, Nguyên Ngọc, Đinh Kim Phúc, Phạm Hoàng Quân, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Trọng Vĩnh, Nguyễn Quang A, Nguyễn Đăng Hưng, v.v., tức những người rất quan tâm đến Hoàng Sa và Trường Sa. Họ quan tâm không chỉ bằng lời nói mà còn bằng hành động thực tế. Ấy thế mà ông TNT tự tin cho rằng “không thấy ai quan tâm”! Một lần nữa, ông TNT làm cho tôi phải kinh ngạc!

    Tôi cho rằng Chính phủ Việt Nam và các học giả, tác giả Việt Nam có trách nhiệm tranh thủ Philippines nói riêng và thế giới nói chung về Hoàng Sa (cũng như Trường Sa và Biển Đông), nhưng việc không đặt vấn đề Hoàng Sa trong một bức thư ủng hộ là nằm trong phạm vi của sự hợp lý.

    Điều quan trọng là Chính phủ Việt Nam phải đấu tranh, và các học giả, tác giả Việt Nam phải đấu tranh, chứ không phải là trong bức thư về Scarborough thì cũng phải bàn về Hoàng Sa hay nhiều vấn đề khác trong tranh chấp Biển Đông. Nếu bức thư ủng hộ đó gây được thêm cảm tình với người Phi và chính khách Phi, góp phần tạo điều kiện cho hai cuộc đấu tranh đó thì là cao quý rồi. Đòi hỏi những người chủ xướng và những người ký tên phải “đưa tranh chấp Hoàng Sa vào” trong bức thư ủng hộ là không hợp lý. Nhất là nếu bản thân người đòi hỏi đã không hề làm gì để giữ tranh chấp Hoàng Sa trong tranh chấp Biển Đông.

    Thứ năm, ông TNT tỏ ra thiếu nghiêm túc trong khi bàn luận. Thật vậy, việc ông TNT đặt câu hỏi:

    “Những người ký tên sẽ tình nguyện đi lính sang giúp Phi?”

    làm tôi kinh ngạc về một loại tư duy rất trẻ thơ. Nếu dùng tư duy và “logic” trẻ con đó, ông TNT phải tự hỏi mình liệu ông có về Việt Nam tình nguyện đi lính bảo vệ biển, đảo, thềm lục địa, ngư dân Việt Nam hay không.

    Trên thực tế ông còn chưa bao giờ dùng ngòi bút của mình để bênh vực ViệtNam, chống lại ý đồ bành trướng của Trung Quốc trước người ngoại quốc. Suốt mười mấy năm qua, là người sống ở nước ngoài và rành ngoại ngữ, tự hào là mình nghiên cứu về Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông, ông chưa bao giờ viết một bức thư nào để phản đối tạp chí khoa học hay bản đồ quốc tế đăng bản đồ đường lưỡi bò hay đăng Hoàng Sa là của Trung Quốc; ông chưa bao giờ tranh luận với các học giả nước ngoài để đả kích lập luận của Trung Quốc, bênh vực Việt Nam; ông chưa bao giờ tham gia tổ chức hội thảo với các học giả nước ngoài; ông chưa bao giờ công khai viết trên một ấn phẩm nước ngoài về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông.

    Ghi chú:

    Nguyên văn lá thư có thể đọc qua đường dẫn dưới đây: http://boxitvn.blogspot.co.uk/2012/05/thu-gui-ngai-jerril-galban-santos-...
    Xem bài “Hiểu thế nào về nội dung của bản tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough?” tại http://danluan.org/node/12732.
    Xem bài “Những sai sót trong các bài về Scarborough Reef của ông Trương Nhân Tuấn” tại http://www.boxitvn.net/bai/37370.
    Đọc bài “Gửi thư ủng hộ Philippines, nên hay không?” http://boxitvn.blogspot.co.uk/2012/05/gui-thu-ung-ho-philippines-nen-hay...)

    D.D.H.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

    Phản hồi: 

    [quote=PVĐ][quote=Khách Qua Đường]Tôi xin phép BBT trang Web Dân Luận cho tôi được nhắn đôi lời gửi Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và BBT trang web Bauxite VN như sau:

    Quý vị đã đăng ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn nhan đề
    Những sai sót trong các bài về Scarborough Reef của ông Trương Nhân Tuấn (http://www.boxitvn.net/bai/37370) trên trang mạng bôxitvn.net của quý vị, tôi kính mong quý vị cũng tỏ ra CÔNG BÌNH vá KHÁCH QUAN bằng cách cũng đăng bài chủ trên đây của ông Trương Nhân Tuấn đã trả lời những ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn. Đây cũng là cách để rộng đường dư luận về bức thư ủng hộ Phi Luật Tân của 66 vị trí thức nhân sĩ VN gửi ông Đại sứ Phi tại Hà Nội.

    Xin chân thành cám ơn quý vị trước.[/quote]
    Tôi tin chắc rằng trang BX không bao giờ đăng những bài đấu lại các bài đã đăng trên BX. Thực ra thì mấy ông trí thức len lỏi này chỉ hứng khi gió còn thổi nhẹ , chứ khi gió hơi mạnh 1 chút là rụt cổ và lôi mũ nỉ ra nai nịt đầu tai . Cũng do thái độ chứng tỏ ta đây cũng có quyền uy ... "kiểm duyệt" nên bị chế độ hiện tại coi là loại học đòi lăng nhăng và không cho tự do bày tỏ . Cái tầm của BX có hạn nên lời nhắn hay mong muốn của ông KQĐ không có giá trị gì cả , nhóm mấy ông này không làm , không nghe vậy đâu .Tôi nhìn kiểu cách và nhìn mặt họ mà tin chắc là như vậy .[/quote]

    Bạn PVĐ mến,

    Theo ngu ý của tôi thì trang mạng BAUXITE VIETNAM có thể LỜ lời nhắn của cá nhân tôi và bỏ qua không cho đăng bài phản biện trên đây của ông Trương Nhân Tuấn vì tôi chỉ là một độc giả của trang mạng khác (là trang web Dân Luận) và không liên can đến cuộc "khẩu chiến" giữa hai ông Phạm Quang TuấnTrương Nhân Tuấn.

    Tuy nhiên, nếu ông Trương Nhân Tuấn, một tác giả quen thuộc có tiếng và từng đăng bài trên BAƯXITE VIETNAM, gửi bài phản biên này TRỰC TIẾP cho trang Web BAUXITE VIETNAM đòi phải được đăng ngay trên trang web đã đăng bài chỉ trích ông, để trả lời nhưng câu chỉ trích của ông PQT, tôi tin chắc rằng Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và BBT của BAUXITE VIETNAM không bao giờ DÁM KHÔNG ĐĂNG bài này theo thông lệ của các báo chí truyền thông của xã hội văn minh. Ngoại trừ trường hợp (mà tôi không tin sẽ xảy ra) là Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và BBT trang mạng BAUXITE VIETNAM muốn tự hạ giá mình trước đôi mắt của độc giả bốn phương, và biến trang web của họ xuống ngang hàng với những trang web thuộc lề đảng.

    Phản hồi: 

    [quote=Cũng khách qua đường]Trong tình hình đất nước trong cơn nước sôi lửa bỏng, có những kẻ mang danh trí thức nhưng chỉ muốn tự khoe mình, khoe chữ, khoe hiểu biết…nên hiếu thắng, chỉ cốt sao “tự khẳng định mình”. ĐCS rất mong có những anh “hiền triết, thức giả”, say mê học thuật kiểu này để kéo trí thức ra khỏi những điểm nóng mà họ đang lúng túng.
    Nếu muốn đóng góp cho những thư ngỏ, kiến nghị được hoàn hảo không ai làm như ông Trương Nhân Tuấn. Tính nết của ông này vẫn thế xưa nay, ông ở nước ngoài bình chân như vại, chuyên thọc gậy bánh xe bất kể hiệu quả thực tế đối với sự an nguy của đất nước.
    Mong trang Bauxite đừng “dây” vào những cuộc tranh cãi triền miên của những anh học “giả” chuyên khiêu khích này làm gì ( đáng lẽ BVN chỉ cần đăng bài của Dương Danh Huy là đủ, ông DDH đã biết ông Trương Nhân Tuấn nên chỉ nói quan điểm mà không dây vào cái “thương hiệu” Trương Nhân Tuấn làm gì cho rách việc).[/quote]
    Tôi không tìm ra thiện ý trong góp y này , song tôi cũng nói luôn rằng tôi và nhiều người rất chán các vị trí thức nửa mùa, chỉ thích nói cái dốt của ai đó chứ không thích người khác nêu ra cái dở của mình .
    Thông thường , thảo luận, tranh luận , góp ý thường dựa vào 1 nên tảng lý lẽ ban đầu có thể mỗi vị , mỗi khẩu , nhưng khi chấp nhận tranh luận thì mục tiêu cuối cùng hướng đến là ĐƯA RA ĐƯỢC LẼ PHẢI HIỂN NHIÊN hay là CHÂN LÝ . Kẻ nào đó có thói quen viết ra , nói ra xong cho người khác hiểu thế nào tùy người thì kẻ đó mới là kẻ "chỉ muốn tự khoe mình, khoe chữ, khoe hiểu biết" . Trong trường hợp phản biện này , ông Trương Nhân Tuấn không có biểu hiện của kẻ đó .

    Phản hồi: 

    Đây là thư ủng hộ của móm trí thức Việt nam chứ đâu phải cái công hàm của chính phủ nước Việt nam như công hàm năm 1958 thừa nhận vùng lãnh hải, hải đảo mà Trung cộng đơn phương đua ra, do thủ tướng Phạm Văn Đồng ký thay mặt đảng và chính quyền nước VNDCCH. Vì vậy, thư ủng hộ này có giá trị đoàn kết với Philippine chống lại sự bành trướng biển Đông của Trung cộng nhằn chặt đứt đường lưỡi bò 9 khúc vô lý mà Trung cộng tự ý đặt ra và điều quan trọng là cho cái đảng và nhà nước cộng sản Việt nam thấy được quyết tâm của nhân dân trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải. Đảng và nhà nước cộng sản chỉ có duy nhất con đường đặt lợi ích Tổ Quốc và nhân dân lên trên hết.

    Phản hồi: 

    Trong tình hình đất nước trong cơn nước sôi lửa bỏng, có những kẻ mang danh trí thức nhưng chỉ muốn tự khoe mình, khoe chữ, khoe hiểu biết…nên hiếu thắng, chỉ cốt sao “tự khẳng định mình”. ĐCS rất mong có những anh “hiền triết, thức giả”, say mê học thuật kiểu này để kéo trí thức ra khỏi những điểm nóng mà họ đang lúng túng.
    Nếu muốn đóng góp cho những thư ngỏ, kiến nghị được hoàn hảo không ai làm như ông Trương Nhân Tuấn. Tính nết của ông này vẫn thế xưa nay, ông ở nước ngoài bình chân như vại, chuyên thọc gậy bánh xe bất kể hiệu quả thực tế đối với sự an nguy của đất nước.
    Mong trang Bauxite đừng “dây” vào những cuộc tranh cãi triền miên của những anh học “giả” chuyên khiêu khích này làm gì ( đáng lẽ BVN chỉ cần đăng bài của Dương Danh Huy là đủ, ông DDH đã biết ông Trương Nhân Tuấn nên chỉ nói quan điểm mà không dây vào cái “thương hiệu” Trương Nhân Tuấn làm gì cho rách việc).

    Phản hồi: 

    Cảm ơn bác Trương Nhân Tuấn. Bác đã nói hết những gì tôi muốn nói. Tôi đã thấy ngay sự sai lầm, ngây thơ của những người soạn và ký tên vào cái gọi là bản tuyên bố đó ngay từ khi nó mới xuất hiện. Tự dưng mấy anh "chí thức" (tự tưởng mình là trí thức) lại đi ỦNG HỘ ĐỨA KẺ CẮP CHỐNG LẠI THẰNG ĂN CƯỚP .

    Bản tuyên bố đó bất lợi cho VN, ngay cả ở thời điểm hiện tại. Và phải nhấn mạnh một điều là Philippines sẽ không bao giờ biết ơn sự giúp đỡ đó. Họ chỉ coi sự ủng hộ đó là đương nhiên, là miễn phí của một nhóm mấy anh chí ngây ngô ở VN. Nói nôm na là ngu thì chết chứ bệnh tật gì.

    Những người soạn và ký tên vào cái gọi là bản tuyên bố đó không đủ tư cách đại diện cho trí thức VN. Trí thức VN đủ thông minh và hiểu biết để phân biệt đúng sai. Đó là lí do vì sao người trong nước coi thường phong trào chống bô xít của một nhúm bất mãn. Giờ phong trào đó xẹp lép, mất hút như bị giật nước trong toa lét vậy.

    Phản hồi: 

    Chia sẻ (Tâm tình Biền Đông)
    Thân gửi Anh Trương Nhân Tuấn

    Thưa Anh Trương Nhân Tuấn,
    Xin cảm ơn anh về những bài anh viết trong chuyên mục này. Dù mới chỉ có 1 ý kiến chia sẻ, tôi cũng đã theo dõi đầy đủ những trao đổi trên Dân Luận quanh “Thư ủng hộ”. Qua ý kiến phản hồi, tôi cũng có được thông tin về người viết (điều tôi rất quan tâm) là ông Phạm Quang Tuấn.
    Tôi đồng ý với cách làm việc của Dân Luận là công bố thông tin đa chiều và khách quan; Ý kiến này muốn gửi riêng tới tác giả để ... dễ viết/nói. :-D!

    Vì không thuộc chuyên môn, tôi hoàn toàn tin tưởng vào những tri thức về “biển và luật biển” mà anh Trương Nhân Tuấn viết trong bài. Nhận xét của anh về Trường Sa thể hiện sự quan tâm cũng như tình cảm về đất nước là rất đáng trân trọng. Bài viết này càng thể hiện những suy nghĩ của anh có chiều sâu về cả tình và lý – Có thể coi như đã kết lại cuộc trao đổi giữa những người trí thức. Tôi đã đọc trên Trang “Anh Ba Sàm” và thấy các bài của “2 phía” đều được đăng tải; Trang chủ chỉ có 1 nhận xét nhẹ rằng “sự sắc sảo đâu rồi?”, trước khi có bài này...

    Về Trang BauxiteVN.info thì tôi thấy rằng đó là “Tiếng nói phản biện của trí thức” mà những người có uy tín đã rất nỗ lực để thể hiện quan điểm và nhiệt tình của mình đối với những chuyện nóng của Đất nước. Trong phạm vi những nỗ lực các nhân đó, Trang nhà (BVN) chỉ đăng những bài “do tác giả trực tiếp gửi” đến. Các “Kiến nghị” thường có hai cách: Thể hiện quan điểm của mình với những “thư, kiến nghị” (như trường hợp này) với số chữ ký cố định của các thân hữu. Cách thứ hai là những kiến nghị có tính chất đại chúng thì có phần thu thập thêm chữ ký “đồng thuận”. Ngay đây có thể thấy anh Trương Nhân Tuấn cũng thuộc số thân hữu được thông tin và việc anh viết bài chứng tỏ sự cẩn trọng suy nghĩ trước khi làm việc hệ trọng. Việc anh Trương Nhân Tuấn gửi đến Dân Luận những bài bao gồm cả tài liệu phản biện (của tác giả Dương Danh Huy) và bài trả lời (ông Phạm Quang Tuấn) đủ các điểm sau một thời gian đủ để suy nghĩ chứng tỏ sự nghiêm túc của anh và tôi đặc biệt quý trọng điều này.

    Ngày nay người Việt nào cũng hướng về “Hoàng Sa - Trường Sa”. Ý kiến của một bạn rất hay là công bố nhiều tài liệu về “biển, đảo Việt Nam”. Tôi không biết nhiều nên chỉ góp nhặt những gì đọc được. Tập tài liệu “Đặc khảo về Hoàng Sa và Trường Sa” (Sử địa 29, in lại năm 1992) có nhiều bài quý nhưng cũng chỉ là các bản vẽ. Cũng qua “cóp nhặt” mà nay tôi mới chỉ có tên và ảnh của 7 đảo ở Trường Sa và mấy “nhà dàn DK”. Coi hình “Scarbouroug” trong bài thấy rất rõ; Nếu anh Trương Nhân Tuấn còn các hình về Hoàng Sa và Trường Sa để công bố trên đây thì cũng là điều vui để ... đỡ nhớ, dù có thể sẽ đau hơn. Tôi mới đọc tin tỉnh Quảng Ngãi mới chỉ phủ sóng định vị (tầm 200 km) cho 300 tàu đánh bắt xa bờ, thuyền rất nhỏ - nghèo quá!

    Một ý nhỏ là ngay từ đầu, quý vị đã nhớ đến những trao đổi “thời talawas” – Cũng thú vị! Thực ra, theo cung cách “hội thảo trí thức”, talawas tạo các kênh trao đổi cá nhân trước khi “lên bàn hội nghị”. Những chuyện như định nghĩa “người trí thức” tôi cũng không tán thành hoàn toàn ý kiến anh Trương Nhân Tuấn; Nhưng chấp nhận những nhìn nhận khác nhau cũng là cần thiết để ta mở rộng tầm nhìn chăng?

    Trân trọng.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Qua Đường]Tôi xin phép BBT trang Web Dân Luận cho tôi được nhắn đôi lời gửi Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và BBT trang web Bauxite VN như sau:

    Quý vị đã đăng ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn nhan đề
    Những sai sót trong các bài về Scarborough Reef của ông Trương Nhân Tuấn (http://www.boxitvn.net/bai/37370) trên trang mạng bôxitvn.net của quý vị, tôi kính mong quý vị cũng tỏ ra CÔNG BÌNH vá KHÁCH QUAN bằng cách cũng đăng bài chủ trên đây của ông Trương Nhân Tuấn đã trả lời những ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn. Đây cũng là cách để rộng đường dư luận về bức thư ủng hộ Phi Luật Tân của 66 vị trí thức nhân sĩ VN gửi ông Đại sứ Phi tại Hà Nội.

    Xin chân thành cám ơn quý vị trước.[/quote]
    Tôi tin chắc rằng trang BX không bao giờ đăng những bài đấu lại các bài đã đăng trên BX. Thực ra thì mấy ông trí thức len lỏi này chỉ hứng khi gió còn thổi nhẹ , chứ khi gió hơi mạnh 1 chút là rụt cổ và lôi mũ nỉ ra nai nịt đầu tai . Cũng do thái độ chứng tỏ ta đây cũng có quyền uy ... "kiểm duyệt" nên bị chế độ hiện tại coi là loại học đòi lăng nhăng và không cho tự do bày tỏ . Cái tầm của BX có hạn nên lời nhắn hay mong muốn của ông KQĐ không có giá trị gì cả , nhóm mấy ông này không làm , không nghe vậy đâu .Tôi nhìn kiểu cách và nhìn mặt họ mà tin chắc là như vậy .

    Phản hồi: 

    Tôi xin phép BBT trang Web Dân Luận cho tôi được nhắn đôi lời gửi Giáo sư Nguyễn Huệ Chi và BBT trang web Bauxite VN như sau:

    Quý vị đã đăng ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn nhan đề
    Những sai sót trong các bài về Scarborough Reef của ông Trương Nhân Tuấn (http://www.boxitvn.net/bai/37370) trên trang mạng bôxitvn.net của quý vị, tôi kính mong quý vị cũng tỏ ra CÔNG BÌNH vá KHÁCH QUAN bằng cách cũng đăng bài chủ trên đây của ông Trương Nhân Tuấn đã trả lời những ý kiến của ông Phạm Quang Tuấn. Đây cũng là cách để rộng đường dư luận về bức thư ủng hộ Phi Luật Tân của 66 vị trí thức nhân sĩ VN gửi ông Đại sứ Phi tại Hà Nội.

    Xin chân thành cám ơn quý vị trước.