Phạm Quang Tuấn - Những sai sót trong các bài về Scarborough Reef của ông Trương Nhân Tuấn

  • Bởi Hồ Gươm
    27/05/2012
    7 phản hồi

    Phạm Quang Tuấn

    Thư của một nhóm nhân sĩ Việt Nam gửi ủng hộ Philippines trong cuộc tranh chấp bãi Scarborough đã nhận được sự đồng tình của rất nhiều người trong và ngoài nước. Nhà nghiên cứu Dương Danh Huy (“Gửi thư ủng hộ Philippines, nên hay không?”) viết: “Việc gửi bức thư đó là một hành động độc đáo góp phần vào những viên gạch tạo điều kiện cho việc xây dựng một sự hợp tác giữa Việt Nam và Philippines nhằm chống đường chữ U mà không gây phương hại gì cho Việt Nam”. Tuy nhiên, ông Trương Nhân Tuấn (TNT) đã viết nhiều bài đả kích mạnh mẽ (“Tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough”, “Về bản lên tiếng ủng hộ Phi Luật Tân trong vấn đề tranh chấp bãi cạn Scarborough”, “Hiểu thế nào về nội dung của bản tuyên bố ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp Trung-Phi tại bãi cạn Scarborough?”), cho rằng sự ủng hộ này là “phi lý”, “bất bình thường”, “ủng hộ Phi, trong khi vấn đề của đất nước thì không thấy ai quan tâm”, và “có thể đem lại bất lợi cho VN về sau”.

    Ông Trương Nhân Tuấn có quyền có những ý kiến đó và không ai bắt ông phải ủng hộ bản tuyên bố. Tuy nhiên, để bảo vệ quan điểm của mình, ông đã đưa ra nhiều luận cứ sai lầm hay lỏng lẻo, cần phải làm sáng tỏ.

    1. So sánh khập khiễng để chứng minh rằng Scarborough Reef đủ lớn để được vùng Đặc quyền kinh tế

    Theo Luật Biển (UNCLOS), Điều 121, những đảo đá không thích hợp cho người ở hoặc cho một đời sống kinh tế riêng thì không có vùng đặc quyền về kinh tế 200 hải lý (EEZ) và thềm lục địa. TNT đưa ra bốn thí dụ để chứng tỏ là Scarborough Reef có thể đủ lớn để có EEZ: (a) Đảo Clipperton; (b) McDonald và Herald; (c) Okinotorishima; (d) St-Pierre và St-Paul.

    (a) Đảo Clipperton có diện tích 6 km2 (600 ha).

    (b) Đảo Heard and McDonald (tác giả viết lầm là McDonald và Herald) có diện tích 369 km2 (36900 ha) với một ngọn núi cao 2845 m.

    Đem những đảo đó mà so sánh với Trường Sa thì thật nực cười: đảo lớn nhất ở Trường Sa là đảo Ba Bình chỉ có 43 ha. Đem so sách với Scarborough Reef thì còn nực cười hơn nữa, vì khi mực nước cao thì ở đó chỉ có vài hòn đá nhỏ, diện tích vài m2, nhô trên mặt nước (có thể xem ảnh ở http://www.scarboroughreef.com/srphotos.html).

    (c) Đảo Okinotorishima: đảo này là một bãi san hô hình vành khăn tương tự như Scarborough Reef. Nhật đòi EEZ cho đảo này nhưng bị Trung Quốc và Hàn Quốc phản đối và mọi việc chưa ngã ngũ.

    (d) St-Pierre và St-Paul: TNT viết: “Nó [St-Pierre và St-Paul] được đầy đủ vùng ZEE và thềm lục địa”: thực ra, Brazil đã đơn phương tuyên bố mở rộng EEZ ra 200 hải lý quanh quần đảo này, và vì vùng này ở giữa Đại Tây Dương, không chồng lấn lên EEZ của nước nào khác, nên không (hay chưa) có nước nào phản đối, nhưng điều đó không có nghĩa là EEZ này được quốc tế công nhận.

    TNT viết: “Năm 2004, Brésil đệ trình hồ sơ thềm lục địa mở rộng, xác định vùng biển và thềm lục địa tại hai đá [St Peter and St Paul] này. Hồ sơ không bị bác, với 15 phiếu thuận và 2 phiếu chống".

    Đoạn này viết mập mờ nên có thể hiểu là đòi hỏi EEZ cho đảo St Peter and St Paul của Brazil đã được quốc tế chấp nhận với 15 phiếu thuận và 2 phiếu chống. Thực ra không phải như vậy. Đây là phiếu bầu trong CLCS (Commission on the Limits of the Continental Shelf) để xét việc nhận đơn đòi thềm lục địa mở rộng (TLĐMR) (extended continental shelf) của Brazil. Ủy ban CLCS này không có thẩm quyền để xét về EEZ mà chỉ xét về thềm lục địa mở rộng. Khi đòi hỏi TLĐMR, Brazil không đòi hỏi vùng nào chung quanh quần đảo St Peter and St Paul (xem bản đồ những đòi hỏi của Brazil ở đây), và do đó CLCS không xét về EEZ quanh St Peter and St Paul. Nói tóm lại, quyết định của CLCS hoàn toàn không dính dáng đến EEZ của St Peter and St Paul.

    Từ những thí dụ trên mà TNT kết luận: “Các thí dụ ở trên cho thấy một đảo, đá, có thể không có người sinh sống và nền kinh tế tự túc, đôi khi vẫn có hiệu lực đầy đủ về ZEE và thềm lục địa. Nếu so sánh các đảo Hoàng Sa và Trường Sa, thậm chí bãi cạn Scarborough với các đảo trên, đồng thời xét qua các án lệ về chủ quyền và tình trạng pháp lý của các đảo, thì các đảo Hoàng Sa, Trường Sa hay bãi cạn Scarborough có thể được xem là ‘lãnh thổ’. Từ đó một nước có thể chiếm hữu, có thể đòi hiệu lực về ZEE và thềm lục địa” thì thật là thiếu thuyết phục!

    2. Đưa sự kiện sai lạc về diện tích các đảo Trường Sa

    TNT viết: “Đây [St-Pierre và St-Paul] là một tập hợp 12 đá nhỏ do núi lửa cũ cấu thành, ở phía đông Brésil. Đá cao nhất 22,5 mét. Đá lớn nhất có kích thước 350 mét x 200 mét, diện tích khoảng 10.000 m². Một ngọn hải đăng được dựng nơi đây. Đá này còn nhỏ hơn bất kỳ đá nào ở Trường Sa, nhưng nó được đầy đủ vùng ZEE và thềm lục địa”.

    “Đá này còn nhỏ hơn bất kỳ đá nào ở Trường Sa” là hoàn toàn sai, và không hiểu tác giả viết như vậy là vì không biết hay vì cố tình bịa đặt. Chẳng nhẽ một người quan tâm tới Trường Sa mà không có ý niệm gì về diện tích các đảo này? Theo CIA và Wikipedia tiếng Việt thì Trường Sa gồm khoảng 100 đảo và bãi (reefs), trong đó chỉ có 13 đảo và đá lớn hơn 1 ha (10000 m2): Loại Ta (Loaita) 6,45 ha; Vĩnh Viễn (Nanshan) 7,9 ha; Song Tử Đông (Northeast Cay) 12,7 ha; Thị Tứ (Thitu) 37,2 ha; Bến Lạc (West York) 18,6 ha; Ba Bình (Itu Aba) 46 ha; An Bang (Amboyna Cay) 1,6 ha; Nam Yết (Namyit) 5,3 ha; Sơn Ca (Sand Cay) 7 ha; Sinh Tồn (Sin Cowe) 8 ha; Song Tử Tây (Southwest Cay) 12 ha; Trường Sa (Spratly) 13 ha; Hoa Lau (Swallow Reef) 6,2 ha.

    3. Sai lầm về quan điểm của Phi về EEZ của Scarborough Reef

    TNT viết: “Khi nói ‘ủng hộ quyền chủ quyền của Phi trong khu vực bãi cạn Scarborough’ mà không bảo lưu ý kiến nào khác là ủng hộ tình trạng pháp lý của bãi này theo quan niệm của Phi. Tức bãi này thuộc chủ quyền của Phi, được xem là đảo, có lãnh hải 12 hải lý (và có thể có ZEE đến 200 hải lý)”.

    Có thật là quan niệm của Phi là như vậy? Trang mạng chính thức của Bộ Ngoại giao Phi, ngày 28/4/2012, viết rõ như sau:

    “As noted, there are only about five rocks in Bajo de Masinloc that are above water during high tide. The rest are below water during high tide. Accordingly, these rocks have only 12 NM maximum territorial waters under Article 121 of UNCLOS”. (Như đã nói, chỉ có khoảng 5 hòn đá ở Scarborough Reef cao hơn mặt nước lúc thủy triều cao. Phần còn lại chìm dưới nước lúc thủy triều cao. Do đó, những hòn này chỉ có tối đa 12 NM lãnh thủy theo quy định tại Điều 121 của UNCLOS).

    Như vậy không có chuyện rằng “theo quan niệm của Phi” thì bãi này “có thể có ZEE đến 200 hải lý” như TNT viết.

    4. Hiểu lầm thuật ngữ “Area” (Vùng) trong UNCLOS

    Nói về câu “Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines trong khu vực Panatag Shoal” (“We fully support the sovereign rights of the Philippines in the Panatag Shoal area and the Philippines’ actions to defend her sovereign rights”) trong thư của các nhân sĩ, TNT viết:

    “Trong bộ Luật biển 1982, thuật ngữ ‘area’ được định nghĩa như sau: ‘Area’ means the seabed and ocean floor and subsoil thereof, beyond the limits of national jurisdiction. Được dịch ra tiếng Việt là: ‘Vùng’ là đáy biển và lòng đất dưới đáy biển nằm bên ngoài giới hạn quyền tài phán quốc gia; ‘Vùng – area’ ở đây không dính dáng gì đến ‘ZEE và thềm lục địa’, đơn giản vì nó ‘nằm bên ngoài giới hạn quyền tài phán quốc gia’.”

    Ở đây TNT đã lẫn lộn chữ “area” (không viết hoa), hiểu theo nghĩa thường ngày, là vùng hay khu vực, và “The Area” (luôn luôn viết hoa), một thuật ngữ riêng được định nghĩa ở ngay Điều 1 của luật biển UNCLOS là vùng biển chung của nhân loại, nằm ngoài EEZ và thềm lục địa của bất cứ nước nào. UNCLOS dùng chữ “area” hay “Area” theo cả hai nghĩa này, nhưng không bao giờ sợ nhầm lẫn, vì một chữ viết hoa (và thường có chữ “The”), không có phụ từ, còn chữ kia thì viết thường và phải có phụ từ để bổ nghĩa.

    Chẳng hạn, Điều 35 nói tới “areas of internal waters” (vùng nội thủy), Điều 51 nói về “areas falling within archipelagic waters” (vùng nước trong quần đảo), Điều 55 định nghĩa “The exclusive economic zone is an area beyond and adjacent to the territorial sea...” (EEZ là một vùng ở ngoài và tiếp cận lãnh hải...”). Như vậy chữ “area” (không viết hoa) đã được UNCLOS áp dụng không những cho EEZ mà còn cho nội thủy, chứ không phải là “không dính dáng gì đến ZEE và thềm lục địa” như TNT viết.

    5. Lẫn lộn giữa “Chủ quyền” và “Quyền chủ quyền”

    Nói về thuật ngữ “quyền chủ quyền” (soverign rights) trong thư của các nhân sĩ, TNT viết: “‘Quyền chủ quyền - sovereign rights’ ở đây trước hết là quyền thuộc chủ quyền về lãnh thổ. Từ quyền chủ quyền lãnh thổ, ta có các quyền chủ quyền về việc thăm dò khai thác, bảo tồn và quản lý các tài nguyên thiên nhiên, sinh vật hoặc không sinh vật, của vùng nước bên trên đáy biển, của đáy biển và lòng đất dưới đáy biển, cũng như về những hoạt động khác nhằm thăm dò và khai thác vùng này vì mục đích kinh tế... đúng như định nghĩa của Luật biển 1982 (Điều 55, vùng ZEE)”. Từ đó, TNT kết luận rằng lá thư đã ủng hộ chủ quyền của Phi trên lãnh thổ Scarborugh Reef, chứ không phải là chỉ ủng hộ quyền khai thác vùng biển quanh lãnh hải của đảo này (vốn thuộc về EEZ của Phi do chỉ cách đảo Luzon dưới 200 hải lý).

    Ở đây TNT đã lẫn lộn hai khái niệm sovereignty (chủ quyền) và sovereign rights (quyền chủ quyền). Trong UNCLOS phân biệt hai khái niệm này rất rõ ràng:

    - Chủ quyền (sovereignty) áp dụng cho đất, đảo và lãnh hải 12 hải lý mà thôi, như trong Phần II Điều 2 viết: “The sovereignty of a coastal State extends, beyond its land territory and internal waters and, in the case of an archipelagic State, its archipelagic waters, to an adjacent belt of sea, described as the territorial sea” (Chủ quyền của quốc gia ven biển được mở rộng ra ngoài lãnh thổ và nội thủy của mình, và trong trường hợp một quốc gia quần đảo, ra ngoài vùng nước quần đảo, đến một vùng biển tiếp liền, gọi là lãnh hải).

    - Quyền chủ quyền (sovereign rights) áp dụng cho EEZ và Thềm Lục địa, như trong Điều 56 về EEZ ghi rõ: “In the exclusive economic zone, the coastal State has sovereign rights for the purpose of exploring and exploiting, conserving and managing the natural resources [...]” (Trong vùng đặc quyền về kinh tế, quốc gia ven biển có các quyền chủ quyền về việc thăm dò khai thác, bảo tồn và quản lý các tài nguyên thiên nhiên [...]), và Điều 77 về TLĐ: “The coastal State exercises over the continental shelf sovereign rights for the purpose of exploring it and exploiting its natural resources” (Quốc gia ven biển thực hiện các quyền chủ quyền đối với thềm lục địa về mặt thăm dò và khai thác tài nguyên thiên nhiên của mình).

    Như vậy, thư của các nhân sĩ (viết với sự đóng góp của các chuyên viên về luật biển) rõ ràng là không đề cập đến chủ quyền của Phi trên đảo Scarlborough Reef mà chỉ ủng hộ quyền của Phi khai thác vùng EEZ chung quanh nước này.

    6. Trích dẫn sai lạc

    Thư của các nhân sĩ viết: “Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ quyền chủ quyền và các hành động bảo vệ quyền chủ quyền của nước Cộng hòa Philippines...”. TNT dẫn một cách sai lạc (nhưng lại để trong ngoặc kép như thể là dẫn nguyên văn) là “ủng hộ hoàn toàn các hành vi bảo vệ chủ quyền của Phi”. Vẫn biết TNT không phân biệt được hai khái niệm “chủ quyền”“quyền chủ quyền” như đã nói trên, nhưng đã trích dẫn trong ngoặc kép mà còn trích sai thì quả là một việc không thể chấp nhận được nếu có một chút lương tâm chức nghiệp.

    7. Không hiểu nghĩa của từ “support” (ủng hộ) trong tiếng Anh

    TNT viết: “Trong tiếng Pháp, động từ ‘supporter’ sử dụng trong trường hợp này, không chỉ đơn thuần là ‘ủng hộ’ như trong tiếng Việt, mà còn có nghĩa là ‘prendre en charge’”. Từ đó, ông mỉa mai những người ký lá thư: “Nhưng nói cho cùng, nếu Phi và Trung Quốc có xung đột, quí vị trí thức ký tên trong bản tuyên bố có thể vận động quyên góp giúp phương tiện cho Phi chống Trung Quốc. Đó cũng là một hình thức ủng hộ vậy”.

    Ý TNT nói rằng bản tiếng Anh dùng chữ “support” (“We fully support the sovereign rights of the Philippines in the Panatag Shoal area and the Philippines’ actions to defend her sovereign rights”) là sai, vì “support” có nghĩa là ủng hộ bằng hành động, vật thể chứ không phải chỉ bằng lời nói. TNT tưởng rằng “support” trong tiếng Anh đồng nghĩa với “supporter” trong tiếng Pháp! Thực ra, “support” trong tiếng Anh hay “ủng hộ” trong tiếng Việt phải dịch ra tiếng Pháp là “soutenir”. Trong một ngữ cảnh khác, to support cũng có thể có nghĩa là hỗ trợ, chu cấp (như trong thành ngữ “child support”), nhưng rõ ràng là không thể hiểu vậy trong ngữ cảnh này. Ở chỗ khác TNT cũng mỉa mai: “Còn việc ‘hoàn toàn ủng hộ các hành động bảo vệ chủ quyền’ ở đây có nghĩa là như thế nào? Nếu Phi (hay Trung Quốc) sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp thì việc ‘ủng hộ hoàn toàn’ sẽ được giải thích ra sao? Những người ký tên sẽ tình nguyện đi lính sang giúp Phi?”.

    Dịch sai từ tiếng Anh sang tiếng Pháp, rồi từ đó liên tiếp mỉa mai các nhân sĩ đã ký vào thư: không biết TNT có ý định xin lỗi họ không?

    P.Q.T.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Trần Sinh].... Cho nên, biết nhả cho người cần nhả thì mất mà được. Tham lợi trước mắt, nhả cho kẻ cướp thì được mà mất và sẽ mất hết.[/quote]
    Cũng vì biết " nhả" cho người cần nhả nên Trung Quốc cần Hoàng Sa lúc đó ( cần cả Trường Sa nhưng do Hải quân VNCH với sự bảo vệ của chiến hạm Mỹ nên không làm gì được trước 1974) và VNDCCH cần sự yểm trợ để thống nhất Nam Bắc và được sự thống nhất Nam Bắc liền 1 dải . Thế giới sau này là thế giới phẳng , gần kề nhau lợi bất cập hại , nhưng xa nhau cũng có thể nguy hiểm không kém . Tóm lại cái gì của mình thì mình phải lấy , muốn lấy được thì phải mạnh , muốn mạnh thì phải có nội lực và ngoại lực đầy đủ. Trong trường hợp này , phải chọn Mỹ và có thể chia đôi lợi nhuận Biển Đông với Mỹ để tạo động lực cho các quyết định cùng có lợi cho cả 2 bên . Trung Quốc không bao giờ chia đôi lợi nhuận với Việt Nam ở Biển Đông mà còn xua đuổi Việt Nam để ăn cả và ăn no rồi đánh người. Việt Nam phải dứt khoát , càng để lâu càng bị thua thiệt, mất uy tín , mất tư cách và ngày càng bị siết trong gọng kìm tham lam vô độ của Trung Quốc .
    Quay lại bài phản biện của ông PQT[quote=PQT]Như vậy, thư của các nhân sĩ (viết với sự đóng góp của các chuyên viên về luật biển) rõ ràng là không đề cập đến chủ quyền của Phi trên đảo Scarlborough Reef mà chỉ ủng hộ quyền của Phi khai thác vùng EEZ chung quanh nước này.[/quote]
    Cái dở nó nằm trong sự đồng thuận này . Phía chính phủ Phi đề cập đến chủ quyền của Phi trên đảo Scarlborough Reef CHỨ CP Phi không đòi quyền khai thác vùng EEZ chung quanh nước này . Chính Phủ Phi đã khẳng định chủ quyền của Phi trên đảo Scarlborough Reef từ lâu và họ phải đòi chủ quyền ( khi phía Trung Của chiếm giữ) là việc đương nhiên . Hà cớ gì các chuyên viên về luật biển người VN lại xui Phi hay ủng hộ Phi đòi "quyền chủ quyền xung quanh Phi" trong khi Phi đã khẳng định chủ quyền của Phi trên đảo Scarlborough Reef ??? Có phải họ đang thổi kèn theo một bài nhạc thì "mấy ông nhân sĩ trí thức Việt Nam" lại bóp còi ô tô để trâu bò nhảy tung lên lao vào người nghe nhạc .

    Ngoài ra , khi nói về chủ quyền thì không có chuyện nực cười kiểu "tinh tinh" được vì dù là 1 hòn đá của ai đó thì họ có quyền sử dụng và bảo quản . Tuyên bố hoặc thực hiện về chủ quyền của một đảo to hàng trăm km2 hay một đảo nhỏ chỉ vừa cho 1 con chim đậu đều có giá trị ngang nhau.

    Phản hồi: 

    [quote=Trần Sinh]Việt Nam bây giờ chỉ có 2 lựa chọn:
    1/ Đơn phương đòi tất cả biển đông theo bằng chứng lịch sử cha ông để lại thì thua đứt Tàu (vì nó lớn mạnh và đầy chất lưu manh tầm thế giới) và tất nhiên sẽ có nguy cơ cực cực lớn mất hết tất cả từ khoảng cách 40 hải lý tính từ bờ hất ra. Và, mất biển đông đi liền với việc có thể mất nước.
    2/ Muốn không mất hết thì phải kéo nhiều nước vào cuộc. Vì nguyên tắc "nothing for nothing" là một trong những chuẩn mực không thể phủ nhận của cuộc sống thực tế, ta không thể không chia phần cho người khác để có thêm sức mạnh, có thể giữ lại phần lớn những gì của ta.
    Cái cách mà những gì ông Trương Nhân Tuấn đã viết ra và cho là đúng mang lại cho tôi cảm tưởng "tiếc bát mẻ mất cả mâm lành". Không khác gì người Việt năm xưa vì không chịu mất một số quyền lợi cho Pháp, Mỹ đã dẫn đến tình hình tồi tệ bây giờ: Mất dần biển, đảo, lãnh thổ và có nguy cơ thành một tỉnh của Tàu.
    Nói thêm cho rõ: Với Tàu ta không thể nhịn vì họ sát liền kề ta lại lớn mạnh hơn ta nhiều và thực tế lịch sử chứng minh hơn hai ngàn năm qua luôn lấn ép ta, tìn mọi cách hủy diệt ta. Còn với Philipin và các nước khác trong khu vực, họ chỉ ngang cơ với ta thôi, không có nguy cơ thôn tính ta được. Với các nước lớn như Mỹ, Pháp, Nhật thì cho dù có thôn tính được đi nữa cũng không ghép nước ta vào nước họ được vì không ở liền sát kề. Đấy là những cái ta phải nhận thức cho thật rõ.
    Không ai nắm tay được mãi từ tối đến sáng. Cho nên, biết nhả cho người cần nhả thì mất mà được. Tham lợi trước mắt, nhả cho kẻ cướp thì được mà mất và sẽ mất hết.[/quote]

    Ý kiến của bạn Trần Sinh, theo tôi là đúng. Tuy nhiên, ta chỉ có thể bảo vệ đất biển một cách hữu hiệu NẾU nước ta có một Chính quyền THẬT SỰ là đại diện của ý nguyện của toàn dân, và do đó, thực sự làm tất cả mọi chuyện để hoàn thành ý nguyện này. Tiếc thay, nhà cầm quyền CHXHCNVN và ĐCSVN chưa bao giờ, và không bao giờ THẬT SỰ là đại diện do nhân dân ta CHỌN RA qua một cuộc ứng cử và bầu cử công bằng, tự do. Trái lại nhà cầm quyền CHXHCNVN và ĐCSVN hiện nay đang cầm quyền là do một sự CƯỚP CHÍNH QUYỀN (nói theo đúng lời từ cửa miệng của chính ĐCSVN) và các hành động của họ luôn luôn được thúc đẩy bởi động lực chính là làm sao giữ vững sự SỐNG CÒN của đảng họ, bất chấp mọi hậu quả mang tới cho quê hương ta. Những nhượng bộ, quỵ lụy cầu khẩn đảng Cộng sản TQ cưu mang họ (như thỏa hiệp Thành Đô) và những thỏa hiệp nhượng đất, nhượng biển cho TQ từ thời ông Hồ còn cai trị đến nay cho thấy rất rõ điều này. Cho nên, theo ngu ý của tôi, còn ĐCSVN lãnh đạo, nước ta sẽ chắc chắn mất Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông vào tay TQ (và kéo theo sự mất nước vào tay Tàu), dù ta có làm như bạn Trần Sinh nói, là "biết nhả cho người, cần nhả thì mất mà được". Cái mà ĐCSVN đang làm ngày nay, theo tôi, là "nhả được cái gì thì nhả, nhưng nhất định không nhả quyền lãnh đạo". Bằng cớ là ĐCSVN đã NHẢ Hoàng Sa (cho Tàu) qua hành vi bất động từ cả chục nằm qua, NHẢ đất dọc biên giới phía Bắc, NHẢ hơn 11 ngàn kilômét vuông trong Vịnh Bắc Bộ cho Tàu qua hai Hiệp định biên giới 1999 và 2000, NHẢ nhiều đảo cho Phi Luật Tân ở Trường Sa.

    Tóm lại, theo tôi, ý kiến của bạn Trần Sinh chỉ có giá trị với một chính quyền biết đặt quyền lợi của dân tộc và Tổ quốc trên TẤT CẢ. Nhưng rất tiếc nhà cầm quyền CHXHCNVN hiện nay do ĐCSVN lãnh đạo không phải là một chính quyền như thế, nên ý kiến này hiện nay xem như THỪA dù đó là một ý kiến rất chính xác. Ngoại trừ trường hợp đồng bào ta trong nước giành lại quyền làm chủ ĐÍCH THỰC đất nước và bầu ra một chính quyền THỰC SỰ là của dân, do dân và vì dân để lãnh đạo toàn dân CỨU NGUY cho Tổ quốc trước tham vọng bành trướng của người đồng chí, anh em TQ, "bạn vàng" của ĐCSVN.

    Phản hồi: 

    Việt Nam bây giờ chỉ có 2 lựa chọn:
    1/ Đơn phương đòi tất cả biển đông theo bằng chứng lịch sử cha ông để lại thì thua đứt Tàu (vì nó lớn mạnh và đầy chất lưu manh tầm thế giới) và tất nhiên sẽ có nguy cơ cực cực lớn mất hết tất cả từ khoảng cách 40 hải lý tính từ bờ hất ra. Và, mất biển đông đi liền với việc có thể mất nước.
    2/ Muốn không mất hết thì phải kéo nhiều nước vào cuộc. Vì nguyên tắc "nothing for nothing" là một trong những chuẩn mực không thể phủ nhận của cuộc sống thực tế, ta không thể không chia phần cho người khác để có thêm sức mạnh, có thể giữ lại phần lớn những gì của ta.
    Cái cách mà những gì ông Trương Nhân Tuấn đã viết ra và cho là đúng mang lại cho tôi cảm tưởng "tiếc bát mẻ mất cả mâm lành". Không khác gì người Việt năm xưa vì không chịu mất một số quyền lợi cho Pháp, Mỹ đã dẫn đến tình hình tồi tệ bây giờ: Mất dần biển, đảo, lãnh thổ và có nguy cơ thành một tỉnh của Tàu.
    Nói thêm cho rõ: Với Tàu ta không thể nhịn vì họ sát liền kề ta lại lớn mạnh hơn ta nhiều và thực tế lịch sử chứng minh hơn hai ngàn năm qua luôn lấn ép ta, tìn mọi cách hủy diệt ta. Còn với Philipin và các nước khác trong khu vực, họ chỉ ngang cơ với ta thôi, không có nguy cơ thôn tính ta được. Với các nước lớn như Mỹ, Pháp, Nhật thì cho dù có thôn tính được đi nữa cũng không ghép nước ta vào nước họ được vì không ở liền sát kề. Đấy là những cái ta phải nhận thức cho thật rõ.
    Không ai nắm tay được mãi từ tối đến sáng. Cho nên, biết nhả cho người cần nhả thì mất mà được. Tham lợi trước mắt, nhả cho kẻ cướp thì được mà mất và sẽ mất hết.

    Phản hồi: 

    Tôi đã đọc bài viết của ông Trương Nhân Tuấn và bài phản biện này của ông Phạm Quang Tuấn . Trừ khoản dịch thuật ngoại ngữ vì tôi không hiểu , còn các ý khác thì ông Phạm Quang Tuấn đã phản bác sai . Cái sai của ông Phạm Quang Tuấn là không hiểu nội dung chính và quan điểm chính trong bài viết của ông Trương Nhân Tuấn. Ong^ PQT đã hiểu sai, trích sai các câu và ý của ông TNT kèm với sự cố tình hạ thấp giá trị bài viết nên đã lộ ra nhiều điểm yếu trong bài phản biện này . Đúng là tam sao thất bản . Chuyện này thường xảy ra , giá như có cuộc hội thảo trực diện thì phần thuyết phục được dư luận sẽ thuộc về ông Trương Như Tuấn . Tôi thấy luận điểm của ông Trương Như Tuấn dựa theo CHỦ. sẽ thuyết phục hơn QUYÊN CHỦ QUYỀN . Nó tương tự như CHỦ QUYÊN` của VN ở Hoàng Sa và Trường Sa

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]Tôi thực lòng không phục ông Phạm Quang Tuấn khi đã đưa ra cái mục số 6 này, dù những phần khác ông viết nhiều điều đúng và tôi đồng ý. Theo tôi, bài phản biện của ông Phạm Quang Tuấn sẽ có giá trị hơn rất nhiều nếu không có mục 6 đầy vẻ nhỏ nhen, chợ búa, và không công bình này.[/quote]KHông thể nói thế được, một khi đã đặt vào dấu " " thì phải nguyên văn, còn nếu không thì có thể Paraphrase. Ông ta nói đúng, không hề sai.
    Bởi vì rằng, một khi đã là vấn đề văn bản, tranh cãi bằng luật thì một con chữ thôi cũng có thể thay đổi tất cả.
    Cứ thử nhìn tấm gương của văn bản Phạm Văn Đồng thì biết, một câu chữ sơ sót thì thành ra thế nào?

    Phản hồi: 

    [quote=Khách ghé thăm ]Đúng là một bài phản biện đích đáng. Tôi cũng nghĩ giống như tác giả Phạm Quang Tuấn, nếu ai chỉ trích lá thư thì cứ chỉ trích, nhưng phải bằng những lý lẽ để người đọc có thể kết luận. Nhưng trường hợp của Trương Nhân Tuấn thì tôi nghĩ không phải là chỉ trích bình thường mà thể hiện một sự bệnh hoạn trong suy nghĩ. Trích dẫn sai là một điều tối kỵ trong viết lách, vậy mà TNT còn phạm thì đủ biết nhân cách của con người này ra sao. Về lý luận thì TNT rất linh tinh, chắc chắn không thể so sánh với nhóm Quỹ nghiên cứu biển đông. Là người đọc và theo dõi sự việc tôi chỉ có thể nói thế này, ông TNT chỉ là một tài tử có phần nhố nhăng.[/quote]

    Bác Khách ghé thăm coi bộ thừa nước đục thả câu, dựa vào lời chỉ trích không mấy "đẹp" và có tính "gắp lửa bỏ tay người" của ông Phạm Quang Tuấn để hạ thấp giá trị học thuật của ông Trương Nhân Tuấn một cách thiếu ngay thẳng, đồng thời đề cao giá trị "học thuật" của quý ngài trong phe "ta" cho bõ giận. Giá trị học thuật của quý ông Trương Nhân Tuấn, Dương Danh Huy, Phạm Quang Tuấn thiển nghĩ quý vị độc giả Dân Luận đều biết và có cách đánh giá riêng của mỗi vị.

    Thật ra, theo ngu ý của tôi, ông Trương Nhân Tuấn không có ý TRÍCH DẪN lời của nhóm ủng hộ Phi trong bức thư gửi ông Đại sứ Phi (như ông Phó Giáo Sư PQT cố tình gán ghép), khi ông ấy viết cái câu trong dấu ngoặc kép này, mà chỉ tóm lại phần ý chính THỨ HAI (bỏ qua phần ĐẦU) trong câu văn văn ấy, vì đây mới là điều ông ta muốn phê binh. Nếu ông TNT thật sự muốn trích dẫn, chắc chắn ông ta viết lại toàn nguyên văn trong dấu ngoặc kép và có khi còn viết thêm chữ SIC (như mọi người rành viết lách cỡ ông Tuấn đều biết). Thiển nghĩ một người trí thức có học vị Phó Giáo Sư của một Viện Đại học lớn như New South Wales University của Úc, ông Phạm Quang Tuấn nên sử dụng ngôn từ một cách XỨNG ĐÁNG hơn, và nên có cái nhìn KHÁCH QUAN và TRUNG THỰC hơn về bài viết của một người trí thức khác, thay vì chỉ biết vạch lá tìm sâu, tìm những lỗi lầm NHỎ không đáng nói của người khác để chỉ trích một cách thiếu tinh thần thượng võ.

    Tôi thực lòng không phục ông Phạm Quang Tuấn khi đã đưa ra cái mục số 6 này, dù những phần khác ông viết nhiều điều đúng và tôi đồng ý. Theo tôi, bài phản biện của ông Phạm Quang Tuấn sẽ có giá trị hơn rất nhiều nếu không có mục 6 đầy vẻ nhỏ nhen, chợ búa, và không công bình này.

    Phản hồi: 

    Đúng là một bài phản biện đích đáng. Tôi cũng nghĩ giống như tác giả Phạm Quang Tuấn, nếu ai chỉ trích lá thư thì cứ chỉ trích, nhưng phải bằng những lý lẽ để người đọc có thể kết luận. Nhưng trường hợp của Trương Nhân Tuấn thì tôi nghĩ không phải là chỉ trích bình thường mà thể hiện một sự bệnh hoạn trong suy nghĩ. Trích dẫn sai là một điều tối kỵ trong viết lách, vậy mà TNT còn phạm thì đủ biết nhân cách của con người này ra sao. Về lý luận thì TNT rất linh tinh, chắc chắn không thể so sánh với nhóm Quỹ nghiên cứu biển đông. Là người đọc và theo dõi sự việc tôi chỉ có thể nói thế này, ông TNT chỉ là một tài tử có phần nhố nhăng.