Lỗ Trí Thâm - Nhân sinh nhật Cụ Hồ Chí Minh 19.05

  • Bởi Lỗ Trí Thâm
    18/05/2012
    64 phản hồi

    Lỗ Trí Thâm, thành viên Dân Luận

    Viết về lịch sử Việt Nam cuối thế kỉ hai mươi mà không nói tới một nhân vật sáng chói, Hồ Chí Minh, thì không phải nói về lịch sử.

    Cụ Hồ Chí Minh đã đi vào lịch sử như tất cả các ánh hào quang vinh của dân tộc như Lê Lợi, Quang Trung, do đó có nói thêm hay nói xấu cũng bằng thừa.

    Nhưng vì phần lớn người Việt sống cùng hoặc cận kề với thời của Cụ, nên những nhận xét vẫn mang đầy cảm tính cá nhân, do sự chao đảo của thời cuộc mà vì số phận cá nhân vô tình hay bắt buộc, mà có những nhận xét nghiêng về chiều này và chiều kia.

    Bài nói sơ qua sau đây, trong mục chung viết về Đông Nam Á, sẽ cố gắng tóm tắt một cách trung thực nhất về nhân vật lịch sử này, trên quan điểm khoa học xã hội, đứng ngoài các tranh chấp lợi ích về chính trị.

    Trước hết, Cụ Hồ Chí Minh xuất thân từ một gia đình dòng họ sĩ phu. Thân sinh ra Cụ là bạn bè đồng tâm đồng cốt với các bậc tiền bối nhà nho yêu nước của Xứ Nghệ như Phan Châu Trinh hay Phan Bội Châu. Ông tổ của dòng họ là Hồ Dưng Dật. Dòng họ này trước đã từng hai lần làm Đế Vương nước Nam: Hồ Quí Ly và Hồ Thơm (Nguyễn Huệ). Nên khi thành danh Cụ lấy lại tên là Hồ Chí Minh, họ cũ của ông nội Hồ Sĩ Tạo.

    Ở Cụ Hồ Chí Minh, theo nhân tướng học Á Đông, là người có hội tụ tất cả những ưu điểm của người Á Đông, lanh lẹn, tinh tường, thông minh với đôi mắt sáng long lanh, tai dơi, mặt thuôn hình chuột và đặc biệt có giọng nói rất ấm áp, ai cũng có thiện cảm, kể cả đối thủ, khi gặp mặt nói chuyện.

    Nhưng cũng vì là tiêu biểu cho người Việt Nam thì Cụ cũng có cái hạn chế tiêu biểu nhất của người Việt Nam: Không có tư duy sâu sắc và cho nên thiếu tầm nhìn chiến lược, đưa ra những lựa chọn gây thảm cảnh rất ghê gớm trong những bước ngoặt của lịch sử đất nước, sẽ nói rõ ở sau trong từng trường hợp cụ thể.

    Ngược lại, cách giải quyết tình thế rất nhanh trí, khôn khéo giúp cho đạt được rất nhiều thành công. Và đặc biệt, trong lúc đàm phán tranh chấp hay công việc bình thường, Cụ thường tấn công theo ngả tình cảm cá nhân, lấy lòng đối phương. Ví dụ khi đi Pháp đàm phán về Hiệp Định sơ bộ 06-03, Cụ cho Phạm Văn Đồng làm trưởng đoàn đàm phán còn mình đi vận động vòng ngoài. Lúc đàm phán bế tắc, có nguy cơ bị tan vỡ, Cụ phải hai lần một mình lúc 02 giờ đêm đến nhà Bộ Trưởng thuộc địa, trưởng đoàn đàm phán Pháp, nói chuyện “tình cảm”. Sau này, vị bộ trưởng người Pháp đó trở thành bạn thân của Việt Nam, hết lòng ủng hộ Việt Nam trong chiến tranh với Mỹ và là chính khách phương Tây duy nhất có mặt tại đám tang Cụ.

    Vào năm 1946 ở Hà Nội, khi tiếp chuyện viên sĩ quan phái bộ Đồng Minh, sau khi làm việc, Cụ đã mời dùng cơm, căn dặn gia đình tư sản giúp làm bữa cơm thân mật ấy phải tìm cho bằng được loại rượu mà viên sĩ quan này thích uống. Lúc đó Nguyễn Tường Tam dựa vào Quốc Dân Đảng chống phá chính phủ lâm thời, Cụ phải vận động dân góp vàng và thuốc phiện đút lót Tướng Quốc Dân Đảng, và Cụ thân chinh bất ngờ đến nhà riêng thăm Nguyễn Tường Tam. Cụ cho cận vệ vào nói “Cụ Hồ đến thăm anh đó." Nguyễn Tường Tam đang mặc pijama nằm trên võng, vừa chuẩn bị đứng dậy Cụ đã vào đến nơi, khiến chủ nhà hoàn toàn ở thế bị động. Hay trong lúc ốm đau được các y tá bác sĩ Trung Quốc chăm sóc Cụ thích nghe bài hát Trung Hoa, chả phải vì mê nhạc Trung Hoa mà vì tính mạng mình nằm trong tay người ta, phải lấy lòng một chút. Hay Cụ thích ăn món sườn chua Quảng Châu, mặc dù các đầu bếp của phủ đã được học, nhưng cứ nhất thiết đại sứ Tàu tự nấu mới khen ngon...

    Tư tưởng Hồ Chí Minh, nếu có, là tư tưởng ưa dùng bạo lực. Ngay từ thời thanh niên khi sinh hoạt trong nhóm người Việt yêu nước ở Paris, Nguyễn Tất Thành luôn luôn đưa ra và bảo vệ lý lẽ đến cùng là phải dùng bạo lực ngay tức thì đánh đuổi thực dân Pháp. Các sĩ phu đã nói ngay: “Anh nói dùng sức đuổi Pháp ngay bây giờ thì lấy gì mà đánh, chẳng khác chi nướng mạng dân đen cho giặc. Anh có muốn đánh Pháp hãy về nước ngay để đánh, ở lại đây làm chi” Nguyễn Tất Thành vẫn quả quyết: “Thế còn đợi Pháp đè đầu cưỡi cổ đến bao giờ nữa?” Một sĩ phu cao tuổi từ Mác-xây (Marseille)lên Pari họp, đang định phát biểu, Nguyễn Tất Thành đã sẵng giọng: “Còn bác này, lại muốn nói gì nữa đây?” Thái độ của Nguyễn Tất Thành khiến vị chí sĩ này định phát biểu lại thôi.

    Trước khi về nước, có bậc đại sĩ phu gửi bức thư ngỏ cho anh Nguyễn, nói việc nước có gì cứ hỏi anh Nguyễn nhưng Cụ cũng lưu ý là anh Nguyễn chưa lường hết được hậu quả của việc anh sẽ làm. Cụ đã lo ngại cách làm đó mang mâu thuẫn của thế giới về cho dân Việt, thành đại hoạ. Và Cụ đã có lý.

    Trong thời đất nước tạm thời chia cắt, trước sự đắn đo thống nhất đất nước bằng hoà bình hay bằng bạo lực, Cụ Hồ Chí Minh gọi ngay Lê Duẩn, một con người cương quyết dùng bạo lực trong Nam, và là người hoàn toàn xa lạ tại Trung Ương ra ngoài Hà Nội, trao cho chức Bí Thư Thứ Nhất Đảng Lao Động, nay là đảng Cộng Sản Việt nam. Bằng cách đó, Cụ đã quyết thống nhất đất nước bằng con đường bạo lực, nhưng bên trong các cuộc phỏng vấn phát biểu vẫn nói yêu hoà bình ghét chiến tranh. Câu nói “Ta có chính quyền trong tay các chú sợ gì” hay “Cái đũa cong muốn uốn thẳng thì phải bẻ quá sang phía bên kia” đã bật đèn xanh cho chính quyền của Cụ đàn áp không thương tiếc những người trái chiều. Khi đội cải cách kết án tử hình bà Nguyễn Thị Năm, Cụ nói không muốn tử hình người đầu tiên là đàn bà, không đánh đàn bà dù chỉ bằng cành hoa nhưng dưới bút danh khác, cụ viết trên tờ Chiến Sĩ, tiền thân của báo Quân đội Nhân dân, bài “Địa chủ ác ghê” kể rằng địa chủ Năm đã giết tới hai trăm nông dân. Còn tại sao lại có cải cách ruộng thì ta đi ngoài lề nói thêm một chút.

    Cho đến thời điểm này, chưa ai nói đúng nguyên nhân chính của cải cách ruộng đất. Đúng? Sai? Hay thực hiện sai? Đi quá đà?

    Cải cách ruộng đất đối với nạn nhân và xã hội miền Bắc là thảm khốc, nhưng đối với đảng Cộng Sản Việt Nam là bước đi đúng đắn hoàn toàn cần thiết. Vì sao?

    Trước khi giành được chính quyền, Đảng Cộng Sản là tổ chức ngoài vòng pháp luật, hoạt động bí mật. Cơ sở của đảng hoàn toàn không có gì, chỗ ăn ở còn phải nhờ người dân. Nhưng khi giành được chính quyền, ngoài lực lượng chính trị cần phải có rất nhiều nhu cầu khác để hình thành một chính quyền, một bộ máy hành chính có thể hoạt động được. Từ trụ sở làm việc, cái ghế cái bàn để cán bộ ngồi hay những chi phí cho hoạt động của chính quyền cũng phải nhờ các nhà tư sản. Và chính quyền phải có giấy tờ, có người biết chữ làm sổ sách. Hồi đó dân ta hầu hết mù chữ, tức là tầng lớp vô sản.Và để chính quyền hoạt động được tất phải có sự trợ giúp của những tầng lớp đã từng bám đít tây, tiểu tư sản, nhà văn, bác sĩ, nghệ sĩ, địa chủ...Như vậy chính quyền vô hình chung, được xây dựng bằng vật chất cuả giai cấp tư sản và kỹ năng hoạt động được nhờ vào tầng lớp tri thức khác. Và mặc định, những người của hai tầng lớp đó, vì có công có khả năng nên đã nắm nhiều chức vụ trong chính quyền kháng chiến. Đảng Cộng Sản biết điều đó, nhưng không thể làm khác được vì bản thân không dựng nổi một chính thể hành chính có thể hoạt động được, nhất là về kỹ năng và vật chất. Và cách mạng “vô sản” Việt Nam có lẽ sẽ chuyển dịch sang hướng khác nếu như Mao Trạch Đông không thắng Tưởng Giới Thạch.

    Sau khi đảng Cộng Sản Việt Nam đã tìm được người đỡ đầu là đảng Cộng Sản Trung Quốc, thì Trung Quốc hoàn toàn chịu trách nhiệm về tất cả mọi mặt, hành chính chính sách tổ chức cán bộ và tất nhiên cả về vật chất. Nên đảng Cộng Sản Việt Nam bắt đầu có đủ sức, đã nắm lấy cơ hội gạt những phần tử trên ra khỏi chính thể của mình. Cải cách ruộng đất, người cầy có ruộng, chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài của chiến dịch đó. Nhiều sĩ phu trí thức lúc sắp bị bắn mà vẫn kêu oan, vì họ nghĩ rằng đảng chỉ làm cải cách RUỘNG ĐẤT nên nếu bắt họ là oan. “OAN CHO TÔI LẮM CỤ HỒ ƠI” là câu nói cuối cùng của nhiều nhà tư sản, trí thức ngay từ đầu mang tài sức tiền bạc theo Cụ Hồ đánh Pháp, trước khi bị đội cải cách xử tử.

    Có một sự lầm lẫn lớn, nhất là phía hải ngoại, nói Cụ Hồ là người mang chủ nghĩa Mác Lê vào Việt Nam. Khi đảng Cộng Sản đang hoạt động mạnh mẽ nhất tại ba xứ Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ thì Cụ hầu như vẫn đang đứng bên lề cuộc đấu tranh, đang làm cái chân nghiên cứu sinh vô bổ tại đại học Phương Đông Matxcơva (Moscow). Chỉ khi Cụ làm liên lạc viên, phụ trách chuyển giao thư từ Đông Dương đến Quốc Tế Cộng Sản và ngược lại, lúc đó Cụ mới bắt đầu bám rễ vào đảng Cộng Sản Việt Nam. Trong văn khố của Trung Ương Đảng Cộng Sản Liên xô vẫn còn lưu tài liệu của tổng bí thư Hà Huy Tập, phàn nàn chuỵện Nguyễn Ái Quốc tự động sửa đổi thư từ Đông Dương gửi cho Quốc Tế Cộng Sản.

    Cụ Hồ là con người thực dụng, hiểu theo nghĩa tích cực, Pragmatisch, biến hóa khôn lường nhưng đối với tiêu chuẩn của người Cộng sản là vô nguyên tắc. Chính Stalin đã công khai nhận xét như vậy.

    Cái vô nguyên tắc trầm trọng nhất là liên hệ với Lâm Đức Thụ. Mặc dù Quốc Tế Cộng Sản đã chính thức thông báo Lâm Đức Thụ là mật thám Pháp, cụ vẫn dùng cơ sở của họ Lâm ở Quảng Châu làm địa điểm học tập cách mạnh cho các đảng viên từ Việt Nam qua. Trong cuốn hồi ký có viết, sau khi khoá học kết thúc, có chụp ảnh. Hồi đó chưa có phim mà chụp bằng miếng kính tráng nitrat bạc, Cụ Hồ giả vờ xem miếng kính rồi “lỡ tay” đánh rơi miếng kính chụp hình Cụ. Hà Huy Tập viết thư lên Quốc Tế Cộng Sản, đòi khai trừ ra khỏi Đảng và đề nghị tử hình Nguyễn Ái Quốc.

    Sai lầm về chiến lược lớn nhất là vào năm 1945. Khi Nhật đảo chính Pháp, sau đó phát xít Nhật đầu hàng đồng minh, giai đoạn này ở Việt Nam đang có khoảng trống quyền lực, thời cơ chín mùi để cướp chính quyền. Nhân cuộc tuần hành biểu tình của công chức Hà Nội ủng hộ chính quyền thân Nhật của Trần Trọng Kim ngày 19 tháng Tám năm 1945, Việt Minh lên khán đài giật micro, kêu gọi lật đổ chính quyền, thành lập chính thể mới. Và đến ngày 02-09 tuyên bố độc lập. Và điều tai hại Cụ đã lựa chọn nhầm chiến lược. Cụ đã không nhìn ra xu thế chung của khu vực là sự thắng thế đang đi lên của phe Xã Hội Chủ Nghĩa, và Việt Nam không thể tách rời ra khỏi xu thế này. Nhất là khilực lượng nòng cốt của cách mạnh Việt Nam lúc đó là Việt Minh. có đến 90% là lực lượng cộng sản, hoàn toàn có khả năng lập được một nhà nước chuyên chính lúc đó.

    Nhưng Cụ đã chọn cho Việt Nam là một nhà nước Cộng Hòa, theo xu hướng - xin nhắc lại- chỉ theo xu hướng phương Tây, nhằm bật đèn xanh cho phe đồng minh, phe thắng trận. Nhưng Anh Mỹ biết Cụ là người Cộng Sản, còn Stalin từ trước đã biết Cụ là người theo hướng dân tộc chủ nghĩa, do đó không bên nào công nhận chính quyền của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Nếu Việt Nam lúc đó tuyên bố theo Chủ Nghĩa Xã Hội thì có khả năng Stalin sẽ đứng ra bảo trợ. Hậu quả tai hại là phe thắng trận coi Việt Nam là nước vô chủ. Phía Nam thì quân Anh, phía Bắc thì quân Tưởng Giới Thạch vào tiếp quản. Sau đó quân Pháp vào thay thế quân Anh, mở đầu cho cuộc xâm lăng lần thứ hai của thực dân Pháp.

    Không thể phủ nhận ý và tâm của Cụ, dù với mục đích gì chăng nữa, muốn nước Việt Nam thành một nước Cộng Hoà và Dân Chủ. Nhưng ý và tâm muốn mà không nhận ra trào lưu lịch sử lúc đó, khi phe Xã Hội Chủ Nghĩa đang thành một cơn giông bão kéo dài từ nước Đức qua Đông Âu, sang Liên xô, Trung Quốc, và tới Việt Nam, thì chỉ gây thảm hoạ cho dân tộc.

    Sai lầm tiếp theo là ký Hiệp Ước Sơ Bộ ngày 06 tháng 03 với Pháp. Mục đích chính là muốn đuổi quân Tưởng giới Thạch về nước, nhưng phải trả giá rất đắt và sự thành công lại trông mong vào “thiện chí” của người Pháp. Thực tế đã xảy ra cuộc chiến đẫm máu không cần thiết và chính quyền Việt Nam càng lệ thuộc vào người khác, vào ông hàng xóm nhiều hơn.

    Đành rằng quân Tưởng vào giải giáp phát xít Nhật là đội quân ô hợp, mang theo cả gồng gánh vợ con sang. Tướng lãnh nghiện hút, quân lính nhõng nhẽo làm tiền, thậm chí khi đi ăn phở còn xin thêm hai ba lần nước dùng; nhưng nguy hiểm hơn cả là Quốc Dân Đảng Việt Nam dựa hơi quân Tưởng định tiếm quyền. Nhưng để đuổi được quân Tưởng về, qua Hiệp Ước Sơ Bộ phải nhường toàn quyền quản lý 06 tỉnh Nam Bộ cho Pháp, đồng thời quân Pháp được thay thế quân Tưởng kéo ra miền Bắc. Làm như vậy chả khác nào đuổi cáo cửa trước rước báo cửa sau, và là một tính toán rất sai lầm về chiến lược.

    Thứ nhất, Pháp quay trở lại Việt Nam đã không giấu giếm là muốn lập lại thời thuộc địa huy hoàng trước kia, như tên tướng Charles de Gaulle đã hống hách tuyên bố, và làm như vậy chả khác nào giúp Pháp chiếm được miền Bắc không tốn một viên đạn. Cụ đã phải luôn thanh minh “Hồ Chí Minh này không bán nước”. Nhưng tính toán của Cụ quả là ngây thơ về chính trị, khi mà muốn nước nhà độc lập lại mời kẻ cướp trông nhà hộ. Thực tế sau đó đã xảy ra điều hiển nhiên: Pháp đòi tước vũ khí của Vệ Quốc Quân Việt Nam, và chính phủ phải bỏ chạy khỏi Hà Nội, bắt đầu cuộc kháng chiến chống Pháp.

    Thứ hai, về quân Tưởng Giới Thạch. Quân Tưởng sẽ tự phải tan rã không cần dùng con bài Pháp, vì lúc đó bên Trung Quốc lực lượng của đảng Cộng Sản Trung Quốc đang trên đà thu được lợi thế. Về phần này, Cụ Hồ Chí Minh đã đánh giá thấp tài năng của Mao Trạch Đông, khi luôn tin vào khả năng của Tưởng Giới Thạch. Thời gian này, Cụ đã cử riêng đặc phái viên của mình là Hoàng Văn Hoan, luôn túc trực tại đại bản doanh của Tưởng Giới Thạch. Nếu có tầm nhìn chiến lược cộng với những thời gian dài hoạt động trong phong trào Quốc Tế Cộng Sản, thì Cụ phải biết lúc đó Liên Xô vừa thắng trận, kết thúc chiến tranh, sẽ có điều kiện dồn vũ khí cho phe Mao Trạch Đông tạo thế áp đảo đối với phe Tưởng. Và giả sử lúc đó phe Tưởng Giới Thạch thắng trận tại Trung Hoa, thì chính phủ kháng chiến của Cụ Hồ Chí Minh khó mà chống cự nổi với quân Pháp, khi mà không có người chống lưng ở Việt Bắc. Về sau khi cách mạng Trung Quốc thành công năm 1949, chính phủ kháng chiến Việt Nam được Trung Quốc giúp đỡ từ khâu tổ chức, hành chính, vật chất đường lối chính trị và điều quan trọng hơn cả, là có hậu phương an toàn phía sau khi bị Pháp dồn và o ép.

    Tóm lại, bước ngoặt của dân tộc vào năm 1945, nếu Cụ Hồ Chí Minh tuyên bố thành lập nhà nước theo Liên Xô thì chắc chắn Stalin, với tư cách ở phe đồng minh thắng trận, sẽ đồng ý cho chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà quyền giải giáp phát xít Nhật tại Đông Dương. Giai đoạn này sẽ không có cơ hội cho thực dân Pháp và quân Tưởng quay trở lại Việt Nam, đất nước tránh khỏi chiến tranh và bị chia cắt.Lúc đó hoàn toàn có thể làm được điều này, vì lực lượng cướp chính quyền hơn 90% là cộng sản. Nên nhớ rằng hồi đó chưa có khái niệm “Quốc Gia” và “Cộng Sản”. Khái niệm đó chỉ có sau này, khi Pháp nhận ra là không thể tiêu diệt được chính phủ kháng chiến Vệt Nam nên bày trò trao trả độc lập cho Việt Nam, thành lập ra nhà nước quốc gia Việt Nam, và sau đó nhà nước này chuyển vào Nam dưới sự bảo trợ của Mỹ.

    Thứ ba, nếu không có Hiệp Định Sơ Bộ 06-03, sẽ không có cuộc chiến tranh với Pháp mà vẫn giữ được một nửa đất nước.

    Hiệp định Giơnevơ (Genevo) được ký kết tạm thời lấy Vĩ Tuyến 17 làm ranh giới, và sẽ tổng tuyển cứ để thống nhất đất nước. Thật là nực cười cho đến bây giờ vẫn có người Việt còn ngây thơ nghĩ rằng: Không có tổng tuyển cử, không có thống nhất đất nước là do phía Cụ Diệm hay do phía miền Bắc phá hoại. Sự chia cắt đất nước đã được quyết định bởi những thế lực bên ngoài. Do hệ quả của Chiến Tranh Lạnh, nên vòng quanh hệ thống xã hội chủ nghĩa được bao vây bởi những khu đệm để tránh xung đột giữa hai khối. Phía Tây có Đông và Tây Đức. Phiá Đông có Nam và Bắc Triều Tiên và phía Nam có Bắc và Nam Việt Nam.

    Do đó Miền Nam Việt Nam là một mắt xích quan trọng trong chuỗi dây an toàn của “Thế Giới Tự Do” do Mỹ đứng đầu. Trong thế đối đầu của Chiến Tranh Lạnh, Mỹ phải bằng mọi giá bảo vệ Miền Nam, tức là phải giữ thế cân bằng về chiến lược cũng như Liên Xô giữ bằng được các mắt xích của mình, sẵn sàng can thiệp đẫm máu vào Tiệp Khắc và Hung Ga Ri vì quyền lợi an ninh của chính mình. Việc Cụ Hồ Chí Minh tiến hành ngay Giải Phóng Miền Nam bằng bạo lực, ngay tại thời cao điểm của Chiến Tranh Lạnh(Cold War) chẳng khác gì thách thức Mỹ, thách thức cả thế giới trước nguy cơ phá vỡ thế cân bằng đối đầu giữa hai phe khổng lồ. Và việc Mỹ phản ứng điên cuồng là đương nhiên. Hàng triệu thanh niên miền Bắc chỉ có AK và B40 làm mồi cho cỗ máy quân sự khổng lồ hiện đại của bom đạn Mỹ. Cứ 100 thanh niên miền Bắc vào Nam chiến đấu thì chỉ có 20 người vào tới chiến trường, còn 80 người bị bom Mỹ sát hại.

    Việc Tổng Bí Thư Lê Duẩn đưa ra đề cương cách mạng vũ trang miền Nam là hoàn toàn đúng, cả việc Nguyễn Chí Thanh vào tận Sài Gòn thị sát tình hình rồi quả quyết có thể đánh được là đúng. Nhưng cả hai người đều chỉ đánh giá thực tại Miền Nam riêng biệt, tách rời với bối cảnh quốc tế. Nhưng Cụ Hồ Chí Minh phải biết vị trí của Miền Nam ở thế đối đầu trong hoàn cảnh Chiến Tranh Lạnh cực kì căng thẳng, nếu dùng bạo lực tất sẽ mang xung đột của hai phe về diễn ra trên đất nước mình, thảm khốc khôn lường. Nhưng Cụ vẫn làm. Đây là sự Nhẫn Tâm hay Không Có Tư Duy Chiến Lược?

    Theo tôi, nó nằm ở trong day dứt cá nhân. Hoàng Tùng có viết về 10 điều day dứt của chủ tịch Hồ Chí Minh, chẳng có điều nào là day dứt cả. Ở Cụ, điều day dứt duy nhất là đất nước bị chia cắt. Không có ai muốn đi vào lịch sử như một vĩ nhân mà trước khi đi cứu nước, Đất Nước Còn Nguyên Vẹn khi thành danh vương, đất nước lại chia cắt, hổ thẹn muôn đời.

    Cuộc chiến Miền Nam ngày càng khốc liệt, không phân thắng bại, hao người tốn của và thực tế chỉ có người Việt Nam đánh nhau từ khi Mỹ áp dụng học thuyết “Việt Nam hóa chiến tranh”. Mỹ chỉ dùng hoả lực tối đa bằng pháo và máy bay ném bom, lính Mỹ không ra trận nữa.

    Dịp may cho dân Việt, Kissinger, cố vấn an ninh của Tổng Thống Mỹ đã có bước đột phá ngoạn mục. Mỹ đi đường tắt, bắt tay với Trung Quốc chống lại Liên Xô, tạo ra một bước ngoặt trong thế toàn cầu, phá vỡ thế đối đầu Chiến Tranh Lạnh, bỗng chốc Miền Nam Việt Nam không còn là vị trí chiến lược của Mỹ nữa. Và tất nhiên Mỹ tìm cách rút lui trong danh dự, bằng cách ký hiệp định Paris, mặc dù thừa biết, sau đó phía Bắc Việt sẽ thôn tính Nam Việt Nam.

    Mặc dù Trung Quốc bắt tay với Mỹ là vì quyền lợi của riêng của Trung Quốc, nhưng qua đó Mỹ đã bỏ ngỏ Miền Nam Việt Nam và miền Bắc có cơ hội kết thúc chiến tranh, giành phần thắng về mình. Do đó,lẽ ra ban lãnh đạo miền Bắc phải thầm cảm ơn Bắc Kinh, nhưng thực tế lại quay ra đối đầu vì Trung Quốc “phản bội”, gây ra hậu quả tai hại về sau này.

    Ban lãnh đạo miền Bắc còn phạm nhiều sai lầm về chiến lược, ngây thơ và tự cao tự đạo khi cho rằng: Chiến thắng toàn vẹn cuối cùng là do sức mạnh của hệ thống cùng chế độ cùng ý thức hệ, mà không biết rằng do đối đầu Chiến Tranh Lạnh đã kết thúc. Ban lãnh đạo miền Bắc không nhìn ra thế chiến lược toàn cầu mới, nên không còn đối đầu với các hệ thống chính trị khác nhau nữa mà đối đầu về quyền lợi quốc gia lãnh thổ; do đó vẫn coi Mỹ là kẻ thù và Trung Quốc thuộc phe ta. Ngay cả khi Trung Quốc tấn công xâm lược Việt Nam, mà vị lãnh đạo cao nhất Việt Nam vẫn chỉ đạo là “dù sao Trung Quốc vẫn là nước Xã Hội Chủ Nghĩa cùng với ta”.

    Trong hồi ký của Thứ Trưởng Ngoại Giao Trần Quang Cơ có viết rằng: Việt Nam và Mỹ cũng có những cuộc tiếp xúc để bình thường hoá quan hệ sau khi chiến tranh kết thúc, nhưng vướng mắc về phía Việt Nam đòi Mỹ phải bồi thường 06 tỷ đô la là điều kiện tiên quyết nhưng phía Mỹ không chịu, lý do Quốc Hội Mỹ sẽ không chấp nhận??? Điều khoản bồi thường chiến tranh 06 tỷ đô la nằm trong Hiệp Định Paris trong đó nêu rõ: Miền Nam Việt Nam có hai chính phủ, hai quân đội, là chính phủ Việt Nam Cộng Hòa với cờ vàng sọc đỏ và Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam với cờ đỏ và xanh có ngôi sao vàng ở giữa, nhưng miền Bắc đã san phẳng Nam Việt Nam. Bản thân mình thì xé toạc hiệp định, song bắt người khác phải thực hiện hiệp định thì mới thấy nó trơ cùn tới mức nào, mà ông thứ trưởng không nhìn ra??

    Tưởng cũng nên biết, trong thời kỳ căng thẳng của Chiến Tranh Lạnh, Mỹ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Mỹ đã kiềm chế được các bên cho khỏi đụng độ giữa hai phe khổng lồ với kho vũ khí hạt nhân. Nếu Mỹ không can thiệp vào Nam Việt Nam thì lúc đó những người Cộng Sản sẽ tràn xuống và tạo ra hiệu ứng domino, gây bất ổn vùng Đông Nam Á vì lúc đó Mao Trạch Đông đang chủ trương xuất khẩu “cách mạng”, nước nào cũng có nhóm Mao ít có vũ trang. Chưa kể đến, vào thời đó, Chủ Nghĩa Xã Hội vẫn đang là Euphorie trên toàn thế giới, sẽ tạo ra một loạt các “Bắc Triều Tiên” chứ không chỉ một Bắc Triều Tiên như bây giờ. Nói sự can thiệp của Mỹ vào Việt Nam là xâm lược thật bất công, khi mà họ bỏ ra hàng trăm tỉ đô la và sinh mạng của 80 nghìn con em họ ở một đất nước xa lạ, vì sự ổn định chung của thế giới. Điều đó cũng giống như bảo bộ đội Việt Nam xâm lược Campuchia, khi mà người Việt Nam phải mất đi hàng trăm nghìn người thân của mình, để cứu dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng mà không được một lời cám ơn, thậm chí tượng đài bộ đội tình nguyện Việt Nam ở Phnom Penh thỉnh thoảng còn bị làm nhục.

    Nhân đây cũng nói tại sao các chính trị gia phương Tây thừa biết chế độ diệt chủng Cam puchia tàn bạo man rợ, thừa biết chủ mưu là Trung Quốc, thừa biết bộ đội Việt Nam sang can thiệp là cần thiết mà vẫn lên án là Việt Nam xâm lược, thậm chí ra nghị quyết tại Liên Hiệp Quốc kết án Việt Nam? Là vì họ có tầm nhìn chiến lược, bằng động thái đó, có thể phải thí mạng cả hai dân tộc Việt và Campuchia, họ tỏ thái độ đứng hẳn về phía Trung Quốc để lùa hẳn Trung Quốc ra khỏi thế đối đầu trong Chiến Tranh Lạnh. Và nguyên nhân thật của cuộc chiến tranh gây hấn với Việt Nam năm 79 của Trung Quốc, không phải để dạy một bài học cho Việt Nam như Đặng Tiểu Bình tuyên bố, mà Trung Quốc muốn đưa ra một tín hiệu dứt khoát, rõ ràng với phương Tây là: Không còn hệ thống cùng ý thức hệ, xã hội chủ nghĩa, không còn Chiến Tranh Lạnh nữa và Chiến Lược của họ Đặng đã rất đúng: Từ đó, Tây Phương bỏ cấm vận, hợp tác làm ăn với Trung Quốc và bây giờ họ đang vươn lên nhất nhì thế giới.

    Nói tóm lại, sự nghiệp của Cụ Hồ Chí Minh hiện đã thành công mỹ mãn. Đất nước đã thống nhất, chính quyền nằm trong tay đảng của Cụ. Hồ Chí Minh, cũng như các bậc tiền nhân khác của dân tộc, đã lèo lái con thuyền dân tộc trong những bước hiểm nghèo của lịch sử. Nhưng những bậc tiền nhân khác chỉ có mỗi một nỗi lo đánh ngoại xâm giành độc lập, sau đó sẽ lập lại chế độ như lúc trước đã có sẵn. Riêng Hồ Chí Minh muốn đi xa hơn nữa, một lúc làm hai việc: Vừa giành độc lập vừa xây dựng chế độ khác tốt đẹp hơn, như Cụ nói. Nhưng Cụ đã thất bại ở việc thứ hai. Hiện tình đất nước hiện nay là bằng chứng hiển nhiên. Việc thứ hai đã thất bại thì việc thứ nhất cũng không gọi là thành công, mặc dù tốn xương máu của hàng triệu người, như Cụ đã nói “Độc lập tự do mà không có hạnh phúc ấm no thì chẳng có ý nghĩa gì”.

    Ở Việt Nam hiện nay thì Hồ Chí Minh được tôn thờ nhiều nhất, bởi vì Cụ là người thành công trong lịch sử, mặc dù mắc nhiều sai lầm hay đi đường vòng tốn xương máu không cần thiết. Nhưng ít ai để ý, vì quyết lược giải phóng miền Nam bằng mọi giá, mọi xương máu không chùn tay không nản của Cụ và các đồng đảng trong thời kỳ căng thẳng của Chiến Tranh Lạnh buộc Mỹ mệt mỏi, dân Mỹ chán ghét chiến tranh làm cho chính quyền Nixon phải tìm liệu kế khác. Họ đã tìm và thấy cái mắt xích quan trọng là Trung Quốc, và chặt phăng nó ra khỏi hệ thống xã hội chủ nghĩa, mở đầu cho thời kỳ kết thúc Chiến Tranh Lạnh, bắt đầu cho sự khủng hoảng và tan rã dần của các nước Xã Hội Chủ Nghĩa, mở lối thoát cho các nước Đông Âu tự giải thoát mình khỏi cái lồng Xã Hội Chủ Nghĩa.

    Nhân dân Đông Âu phải biết ơn Bác Hồ hơn dân Việt Nam mới phải, tôi nghĩ vậy.

    PS: Bài viết này nhân dịp ngày 19-05 ngày sinh của Hồ Chí Minh. Nhưng ngày này Cụ cũng phịa ra để nhân dân Hà Nội treo cờ đỏ sao vàng, sau đó nói với phái bộ Đồng Minh là người dân treo cờ chào đón họ.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    64 phản hồi

    Thưa anh Trí Luận.

    Có lẽ anh biết Nhà văn Thụy Khuê vừa giới thiệu tác phẩm biên khảo gần 1.000 trang với tựa đề "Nhân văn giai phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc"? Tôi ước mình có được tácphẩm này (chắc chắn không có được ở thị trường sách VN).

    Theo phỏng vấn, bà Thụy Khuê đã mất gần 20 năm cho tác phẩm này. Tôi đọc tóm tắt và giới thiệu từ một số trang báo, nhận thấy đây là một tác phẩm giá trị và đạt tính chân thực khách quan cao nhất về "NVGP và vấn đề Nguyễn Ái Quốc", bởi sự cố công tìm tòi từ nhiều nguồn tư liệu trung thực với phân tích, so sánh, nhận định sắc bén và thuyết phục của bà Thụy Khuê. Rõ ràng ông HCM đã mạo nhận và lừa dối khi dùng tên Nguyễn Ái Quốc (vốn dĩ từ một nhóm người bạn) như ông ta đã tự nhận nhiều bút danh khác: Trần Dân Tiên, T. Lan, CB v.v... mà tôi nhớ chị Trần Thị Hồng Sương trước đây đã nhắc đến tên Nguyễn Ái Quốc là giả mạo của ông HCM, nhưng chưa trình bày đầy đủ chứng cứ vào năm ngoái. (Nhắc chị Sương, lâu quá không thấy chị xuất hiện trên diễn đàn để chia sẻ nhiều vấn đề chính trị, lịch sử đáng quý).

    Sách vừa ra mắt ngày 20/5/2012 vừa qua. Tôi tin tác phẩm này sẽ là một quả bom kinh thiên động địa để vạch trần và tố cáo những tội ác cùng sự gian dối của Việt Minh ngày xưa và những kẻ cơ hội về sau cũng như liện hệ về tính thời sự cho nền chính trị áp đặt và xảo trá hiện nay.

    Chỉ có sự thật mới giải phóng con người. Nếu anh Trí Luận đọc xong, tôi mong anh có bài phê bình, nhận định để góp chút tâm sức cho công cuộc giải phóng dân tộc thoát nạn độc tài. Cám ơn anh.

    Bạch Hùng viết:
    Các bác cứ thử ra quán bia bất kỳ rồi xúc phạm thử cụ Hồ xem, có bị ngay một chai bia vào đầu không?

    Quá đúng. Tình cảm đối với lãnh tụ thì nhân dân nước nào cũng vậy thôi. Vài chục năm trước mà xúc phạm Lenin trong quán bia ở Kiev xem (không cần ở Moscow), ăn hai chai bia vào đầu ấy chứ. Nhưng hình như giờ hết rồi.

    Thôi đi các bác, các bác chính trị xa lông với tự lừa dối bản thân mình nó vừa thôi. Cứ nên nhìn thẳng vào sự thật, vào đời sống hằng ngày và đặc biệt là thái độ của chính nhân dân với các bác.
    Như là Paul Lê Sơn bị bà con xóm làng tẩy chay, như nhà văn Đào Hiếu ngỡ ngàng ngã ngửa người ra khi nhận ra mình bị nhân dân cô lập. Đó chính là thể hiện một cách rõ ràng nhất, trung thực nhất.
    Các bác cứ thử ra quán bia bất kỳ rồi xúc phạm thử cụ Hồ xem, có bị ngay một chai bia vào đầu không? Cứ thử lên bất cứ một diễn đàn nào của dân trong nước rồi tua bài chửi cụ Hồ xem, có bị chúng nó chửi cho ươn người không?
    Nên, các bác mà làm thơ thì cứ thích chém gió không có ai ý kiến gì, nhưng liên quan đến chính trị mà cứ thích ảo tưởng xa rời cuộc sống mà như thế thì hại người hại mình.

    Việc đánh giá số người like trong các slogan/bài viết về ông Hồ so với số người like các bài viết về dân chủ trên facebook thì tôi cho rằng không đủ căn cứ để nói lên điều gì cả. Thường những slogan/bài viết về ông Hồ được nhiều người Post/Sharp sang người khác, những người đầu tiên làm việc này là các anh CAM, đảng viên (số đông vẫn trung thành). Việc like nhiều khi không phải vì quý mến ông Hồ mà vì quý mến chủ nhà của face đó. Còn các bài về dân chủ hầu hết không dám post/sharp sang face người khác vì sợ, hoặc đọc nhưng thấy hay cũng không dám like cũng vì sợ.
    Để đánh giá khách quan hơn thì phải có 2 mục like và unlike dưới mỗi bài viết, và cũng phải không biết được ai bấm like ai bấm unlike giống như bên Yahoo News mới được.

    "Thăm dò dư luận"
    Gửi bác Nguyễn Ngọc Già

    Tôi cũng không rành PC, nhưng cũng tìm cách kiểm tra được.
    Việc "thăm dò dư luận" là việc tốt, các xã hội có sinh hoạt dân sự lành mạnh đều làm những việc này, theo nhiều chủ đề thời sự. Có thể gọi qua điện thoại với tùy chọn "Yes - Tel-Nr.A" - "No - Tel-Nr.B" hoặc dùng internet như trưng dẫn.
    Với mục đích "để biết", thì cần nắm chức năng của tiện ích để có sự đánh giá chính xác. Thí dụ trên Anh Ba Sàm đang có mục "TDDL" và Trang chủ đã cài đặt chương trình để không cho một người dùng một máy được "Yes/No" nhiều lần; Nghĩa là khả năng này tồn tại.
    Ý nghĩa của TDDL là để biết suy nghĩ của cộng đồng. Thí dụ tôi thường xem số ý kiến phản hồi để đọc tiếp những topik mình thích trên Dân Luận. Trên Thông Luận cũng có "tiện ích" hay là "số lần đọc". Một tác giả nào đó muốn biết đúng số lần bài viết được đọc thì nên trừ (-) số lần tự mình đọc đi.
    Vậy con số bác nghi ngờ về độ chính xác thì chỉ có chủ Trang nhà biết vì họ dùng "tiện ích" nào và như thế nào? mục đích của họ là gỉ?
    Tục ngữ Đức có câu: "Không ai điếc hơn người không muốn nghe". Hiện có việc làm Luật cho người dùng Internet ở VN là cách "không muốn nghe" đó. Có thể nghi ngờ việc dùng một tiện ích TDDL, nhưng bản thân việc này cũng chứng tỏ là đã "muốn nghe", hoặc chí ít cũng "muốn nói" để chấp nhận việc "con người có tiếng nói".

    Góp vui chút, chắc không vô ích.
    Thân mến.

    Nguyễn Ngọc Già viết:
    Tôi không rành công nghệ thông tin, vì vậy các bạn cho tôi hỏi, con số "50.657 people like this", có là số thật hay chủ trang facebook có quyền chỉnh sửa? Tôi hỏi thật.

    - Về mặt tin học có thể chỉnh sửa được

    Database :
    Theo nguyên tắc con số này phải là một dữ kiện lưu trữ trong một table của database cho nên có thể chỉnh sửa được nếu có quyền admin hoặc một chủ owner của database hoặc của table này

    Application :
    Đây là một dữ kiện của một web application, nó có thể chỉnh sửa bởi chính application đó chẳng hạn như phép đếm counter = counter + 20 thay vì counter = counter + 1

    - Về mặt tâm lý xã hội, "có thể" là có thật mặc dù khó tin và hoang đường.

    Tôi nghe đồng nghiệp kể khi đi du lịch ở Nga là vẫn có người rất tôn sùng Stalin là người tốt hoặc vẫn có người không tin có phòng hơi ngạt của phát xít Đức để giết người Do Thái

    Ngoài ra phải kể thêm thói bầy đàn và tin của con người nữa!
    Ở VN bác NNG không thấy có những tin rất hoang đường nhưng nếu có người được cho là nghiêm túc tin thì cả đám đều tin sái cổ hay sao ?

    Hơn nữa mỗi nơi mỗi khác. Tôi nói chuyện với đám bạn học ở VN thì họ hay kể chuyện cá độ, nhậu nhẹt, di đoan, mê tín, bói toán và gái gú. Còn đám bạn ở nước ngoài, cùng học một lớp như đám bạn đang ở VN thì họ kể chuyện nhậu nhẹt, du lịch, xã hội, việc làm nhiều hơn

    Số công an mạng dư 50 ngàn người .

    Tớ đã đề nghị nếu nhà nước muốn chứng minh dân đang theo mình, đang "hồ hởi phấn khởi" tin tưởng vào công cuộc xây dựng XHCN, chỉ cần kêu công an tới từng nhà "thuyết phục" mọi người ký vào bản cam kết ủng hộ chính phủ . Bảo đảm khoảng 90% dân sẽ ký . Ai dám không ký ?

    Nhưng ký xong họ sẽ lên mạng phàn nàn .

    Tôi không rành công nghệ thông tin, vì vậy các bạn cho tôi hỏi, con số "50.657 people like this", có là số thật hay chủ trang facebook có quyền chỉnh sửa? Tôi hỏi thật.

    Con số dưới đây phần nào cho chúng ta thấy quan điểm / lối suy nghĩ của xã hội VN ra làm sao. So sánh với nó, bao nhiêu thanh niên Việt Nam bấm "like" một bài viết mang tính khai sáng, ủng hộ dân chủ hóa trên Facebook? Sự so sánh này là cần thiết: Nó cho thấy con đường dân chủ còn nhiều chông gai, và những người ủng hộ dân chủ phải biết dựa vào những suy nghĩ / tình cảm của thanh niên để thúc đẩy dân chủ, đừng đi ngược lại những tình cảm này (như kiểu chống cộng cực đoan), sẽ chỉ chuốc lấy thất bại.

    sinhnhatbac.png

    Nguồn ảnh: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=421545241195378&set=a.462106940472541.126311.100000197174396&type=1&theater

    Tên tác giả viết: "1-Cụ thích nghe nhạc Trung Quốc là việc của cụ, vì cụ có người yêu là người Trung Quốc nên nghe nhạc giúp cụ bồi hồi nhớ lại kỷ niệm năm nào."

    Ô hay, anh bạn này lại "phỉ báng" cụ Hồ rồi, bởi vì theo chính sử từ trước tới nay thì cụ Hồ là "Neutrum". Hay một kẻ "rân chủ" và "tiểu nhân" như tôi có sự nhầm lẫn?

    Viết tặng những người bạn

    dẫn:
    Thế giới thông tin phát triển có tính chất vũ bão mang đến vấn nạn cho người đọc mọi cấp độ. Tôi đã ghi lại một câu đọc trên một tạp chí rằng „đừng để mất phương hướng trong đống thông tin hỗn tạp tràn ngập“; Tôi chắc chắn đã lưu câu đó trong hơn 2 ổ đĩa cứng dữ liệu mà tự mình cũng rất ngại tìm lại, đành nhớ nội dung mà không kèm theo được tên tác giả (một người nữ). Vậy thì người đọc chỉ còn cách phải tự nắm bắt mạch nguồn chính của kho dữ liệu, tự tổng hợp thành những „sợi chỉ đỏ“ (ý tưởng chủ đạo) cho riêng mình như nguồn tri thức và cảm hứng sở nguyện.
    Tôi đặt riêng cho topic này của mình là „cách mạng tri thức“ và có ý viết riêng tặng những thân hữu nơi đây và các bạn đã gặp trên đường „đọc-học“ của mình. Thời khắc của „đọc-học“ quan trọng, nhưng chỉ có thể là một phần năm hay một phần mười (1/5, 1/10) của thời gian mưu sinh; Xin cho từ từ suy nghĩ và trình bày và bắt đầu từ gần đến xa.

    *
    Kỷ niệm văn nhân hay nhân văn là ý nghĩ đã đến khi quý bạn gợi nhớ lại hai người nữ sỹ Ngân Giang và Hằng Phương. Có một bài viết về quán nước của Ngân Giang (bậc tiền bối, nhưng cho viết như thế để tỏ lòng thiện ái), nhưng cũng không tìm lại nữa vì Wikipedia đã cho đọc nhanh hơn. Tôi cảm ơn các bác đã chỉ ra thông tin nhanh và chính xác.
    Điều quý với tôi là những gợi mở này đã đưa tôi trở lại những suy tưởng về thời gian cũ: Một dân tộc (Việt) hồ hởi và phấn chấn trước một khung cảnh tự do rộng mở sau khi thoát ách thực dân. Tôi nhớ đến ông chú rể (nay đã mất) là người thuộc gia đình dòng dõi ở Hải Dương. Ông đã học „trường Tây“, đi bộ đội làm công binh trong chiến dịch Điện Biên Phủ mở đường bằng cách dùng một cây sào nứa cầm ngang đi làm hướng để đồng đội tiếp sau phạt cây thành vết mở đường. … Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được dựng lên do ý chí và máu xương của cả Dân tộc mà những tinh hoa trí thức mọi nguồn hướng đã dấn thân hy sinh: Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đại Nghĩa, Văn Cao, … Bản Hiến pháp đầu tiên cũng đã tập hợp những tri thức văn hiến và luật pháp thời đại.
    Sống trở lại (phần nào) không khí thời đại đó, mới thấm cảm những tình cảm như của Ngân Giang ca ngợi Cụ Hồ ngang tầm Quang Trung, Trần Hưng Đạo, … Nhưng „sống qua“ thì không có nghĩa là „giòng sông nào cũng trôi về biển cả“: Ngân Giang chấp nhận cuộc đời như bà nhận thức từ kinh Phật; Cụ Lê Hiền Đức cũng còn đó, để nhận thức và chỉ ra: „Phản cách mạng đã rõ ràng“. Rồi Lê Hữu Hà, Lê Hiếu Đằng, Lê Đăng Doanh, … đang phải/buộc/dám nói lên những điều cần thiết. Thật rất (cố không dùng chữ „quá“) nhiều để người đọc có thể lách vượt qua những tầm thường, vụn vặt hầu thâu lượm cho mình những điều „hữu ích“.

    Để rút gọn ý kiến vì thời gian không cho phép, xin hồi đáp như lời cảm ơn bác Khách Qua Đường (58764): Khi tôi viết „nhìn xa thêm chút“ là tôi nghĩ đến Ngọc Quỳnh (Mẹ Nấm) một mình đến Philippine tham gia biểu tình chống bành trướng Tàu; Thư gửi Ngài Đại sứ Philippine ở Hà Nội do một số nhân sỹ viết không thông báo thâu nhận thêm chữ ký: Họ khẳng khái đứng lên làm tiếng nói riêng mà rất chung. Tôi cũng đọc Trang nhà của một nhà báo bình thường: „Hãy xê ra, cho Nhân Dân được Yêu Tổ Quốc mình!“. Tôi rất lý thú khi đọc bài của anh Trương Nhân Tuấn: Có thể các bãi đá ở Trường Sa đã được cài đặt bom, mìn; Ý tưởng thực tế đó mà tôi chưa nghĩ đến được! – Vì sự tồn sinh của Tổ Quốc như điều kiện tiên quyết, chúng ta cần nhau và cần tất cả những nỗ lực cho điều tâm huyết và chính đáng này.
    Tôi vẫn đọc Dân Luận; Nhưng chỉ ghi nhận được những gì mình cho là „hữu ích“ trong khả năng cho phép.
    Thân kính.

    Tên tác giả viết:
    Hay trong lúc ốm đau được các y tá bác sĩ Trung Quốc chăm sóc Cụ thích nghe bài hát Trung Hoa, chả phải vì mê nhạc Trung Hoa mà vì tính mạng mình nằm trong tay người ta, phải lấy lòng một chút. Hay Cụ thích ăn món sườn chua Quảng Châu, mặc dù các đầu bếp của phủ đã được học, nhưng cứ nhất thiết đại sứ Tàu tự nấu mới khen ngon...

    Đúng là bài viết của bọn rân trủ toàn thể loại nhét chữ vào đầu người ta, lấy dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử.
    1-Cụ thích nghe nhạc Trung Quốc là việc của cụ, vì cụ có người yêu là người Trung Quốc nên nghe nhạc giúp cụ bồi hồi nhớ lại kỷ niệm năm nào. Chúng ta ai chẳng có những lúc như thế. Tôi cũng thế, thích nghe nhạc nhật lúc buồn vì nhớ lại kỷ niệm xưa với em Nhật.

    2-Đến cả ẩm thực, tất nhiên là đầu bếp ta học không thể bằng đầu bếp chính tông giữ bí kíp nhà nghề phục vụ riêng cho đại sứ quán TQ rồi. Vịt Quay Bắc Kinh, món ăn ưa thích của tôi thì phải do người đầu bếp Bắc Kinh nấu, người Mỹ học theo cũng bị hỏng vị.
    Giống như giờ tôi đòi ăn bánh gối ở phố Lý Quốc Sư, thì có học đi nữa cũng không thể bằng được chính hàng bánh gối ở đấy.

    Chỉ có thế thôi, tư duy người bình thừong ai cũng thấy, cũng hiểu, vậy mà lọt vào tai của những kẻ tiểu nhân xuyên tạc thì thành cái gì?|

    Haha, còn luận quân tử - tiểu nhân nữa .

    Hóa ra cách mạng kiểu này chỉ là cách mạng nông dân, lập lại một triều phong kiến mới với đầy đủ bộ giá trị của nó .

    Cái mà ông "quân tử" xây dựng được là một xã hội đầy Nhạc Bất Quần -Kim Dung đặt tên hay đấy chứ- không cần thiến . Quân tử thật trở thành có tội vì chỉ cần đối chiếu với họ, sẽ lộ ngay đám ngụy quân tử .

    Tội ác là tội ác .

    Người ngu thà nhận mình ngu có phải đỡ khổ, người ta có thể đổ cho "mấy ông kia kìa" về những tội ác dưới thời của mình . Cứ khiêm tốn kiểu giả thơ ngây thế, thiên hạ đổ tất cả lên đầu mình, cứ gọi là la bài hải .

    "Ái tử thi" đối với đa số dân chúng là một thứ bệnh, nhưng đối với những người mắc chứng, họ xem đó là một thứ tình yêu mãnh liệt . Khổ thế!

    slinkee viết:
    Thế còn câu của thần bạch mi Quản Trọng mà nhà nước ta luôn làm cho dân nghĩ đấy là tư tưởng của bác thì nàm thao ?
    Con tàu nào của bác thì trả cho bác, những bài báo nào của bác thì trả lại cho CB. Nhưng những gì không phải của bác thì trả lại cho người khác . Ông HCM còn đủ tâm trí để thú nhận chả có tư tưởng gì cả, tất cả là "của mấy ông kia kìa", bác 6 hôm nay bênh bác chằm chặp thế! Vừa vừa, chứ không người ta nói bác đang mắc "ái tử thi" đấy .

    Khừ khừ. Câu người ta nói khiêm tốn "Tôi chẳng có tư tưởng gì đặc biệt", cũng tương tự như câu nói "bác có nói thế, thành tích của tôi từ xưa đến nay cũng bình thường thôi, cũng chẳng có gì đặc biệt, cũng chỉ có mỗi cái giải Fields ấy mà", "Tôi chẳng có mấy tiền, chỉ có 5 tỷ $ thôi",thể hiện tính khiêm tốn nhu mì của bác.

    Tuy nhiên lọt vào tai của kẻ lấy dạ tiểu nhân để đo lòng quân tử thì lại trở thành "thú tội". Bọn rân trủ có 01 thì nói gấp lên thành 01 vạn, được 14 người ủng hộ thì khống lên thành "hàng triệu dân Việt Nam" nhốt vừa trên một chiếc xe bus, sau đó dùng tư duy đấy để đánh giá người khác.

    Thảo nào cuộc sống của kẻ lấy cái tâm xấu để đi xuyên tạc lại khốn khổ như thế, không oan.

    Thế còn câu của thần bạch mi Quản Trọng mà nhà nước ta luôn làm cho dân nghĩ đấy là tư tưởng của bác thì nàm thao ?

    Con tàu nào của bác thì trả cho bác, những bài báo nào của bác thì trả lại cho CB. Nhưng những gì không phải của bác thì trả lại cho người khác . Ông HCM còn đủ tâm trí để thú nhận chả có tư tưởng gì cả, tất cả là "của mấy ông kia kìa", bác 6 hôm nay bênh bác chằm chặp thế! Vừa vừa, chứ không người ta nói bác đang mắc "ái tử thi" đấy .

    PhanTheVu viết:

    ...
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Phải chăng khổ tận, đến ngày cam lai.
    (HCM, “Cảm ơn người tặng cam”)

    Câu "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", đã đến lúc phải trả lại cho dân gian Việt Nam:

    1.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa.

    2.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Uống nước sông nầy nhớ suối từ đâu.

    3.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng.

    4.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Có bát cơm đầy, nhớ đến nhà nông.
    Đường đi cách bến cách sông,
    Muốn qua giòng nước, nhờ ông lái đò!

    5.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Ăn gạo nhớ kẻ đâm xay, giần sàng.
    (Nguyễn Tấn Long & Phan Canh: Thi Ca Bình Dân VN, nxb Sống Mới 1969).

    và câu "phải chăng khổ tận, đến ngày cam lai" lại là của cụ Tố Như:

    Thương vui bởi tại lòng này,
    Hay là khổ tận đến ngày cam lai?
    (Kim Vân Kiều, sđd, câu 3209-3210, trang 262)

    (trích « Lại đọc thơ Bác, Hàn Lệ Nhân » (http://danlambaovn.blogspot.fr/2011/12/lai-oc-tho-bac.html )

    Vớ vẩn!!!

    - cái gì không cấm, là được phép! (đang tranh luận sôi nổi trên DL)
    - cái gì không có bảo vệ bản quyền, hoặc có bảo vệ, nhưng hết thời hạn, cũng được phép sử dụng.

    - Trong quá trình phát triển của XH, người đi sau dùng kiến thức, kết quả của người đi trước để tiếp tục sáng tạo là chuyện thường!!! Ví dụ 1 chiếc xe hơi có 4 bánh nằm dưới bụng, tiếp xúc với mặt đất. Thế bây giờ ai sản xuất 1 chiếc xe hơi cũng như thế thì là đạo ý tưởng của người khác chắc???

    Các nhà chống cộng đạo đức đầy mình lại lương thiện, không đạo ý tưởng của người khác, thử chế tạo 1 chiếc xe hơi 4 bánh nằm trên lưng hoặc bên sườn không tiếp xúc với mặt đất xem nó hoạt động ra sao???

    - "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" có nguồn gốc trong văn học dân gian VN, là tài sản chung của dân tộc. Tất cả mọi người, kể cả bác Hồ, đều có quyền truy cập mà không phải dẫn chứng nguồn.

    - "Phải chăng khổ tận đến ngày cam lai" tuy là câu ở trong truyện Kiều, nhưng chuyện Kiều cũng là tài sản chung, phổ quát của toàn dân tộc. Trong trường hợp này bác Hồ cũng không vi phạm bản quyền và cũng không có nghĩa vụ phải dẫn nguồn. Người ta lẩy Kiều ầm ầm, sao không ra đó mà vặn vẹo???

    Muốn truy ông Hồ vi phạm bản quyền, cũng có thể truy ông Tố Như (Nguyễn Du) vậy??? ông Tố Như có vi phạm bản quyền của Thanh Tâm Tài Nhân bên Tầu khi dùng Kim, Vân, Kiều truyện để viết truyện Kiều không??? Có là cái chắc! mà ông Nguyễn Du dùng cả nghìn điển tích trong truyện Kiều thì sao???

    Chẳng qua không ưa thì dưa có giòi, tìm cách tỉa bác Hồ bằng những tiểu tiết không đáng quan tâm.

    Làm thơ mà cứ luôn luôn phải dẫn chứng, chú thích thì chỉ có làm kiểu Bút Tre!!!

    Anh đi công tác qua đèo
    Thấy có con mèo* nó sủa gâu gâu

    *mèo ở đây là con chó.

    Yep, đem nguyên con tất cả những gì xảy ra dưới thời bác Hồ vĩ đại; cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, tem phiếu, 2 cửa hàng nổi tiếng ở Tôn Đản và nhà thờ, nông trường chuyên cung cấp thức ăn cho lãnh đạo, công hàm Phạm Văn Đồng, cố vấn Trung Quốc, lạy lục Stalin, cô Nông Thị Xuân, bộ trưởng công an Trần Quốc Hoàn, Pimp-daddy Vũ Kỳ ... các bác nhớ gì cứ thêm vào .

    Giá như ngày nay có một Bác Hồ hay Hồ Chí Minh 2 thì mọi bế tắc đều được gỡ hết chứ không như 1 lớp người ươn hèn , làm thì dở mà nói thì hung , bung xung vô tích sự .

    Cám ơn bác Nguyễn Ngọc Già,

    Bạn bè tôi ở VN tôi quen qua Mạng như bác không ít đâu, ví dụ bác Lò Văn Nhẻn ở miền thượng du Bắc Việt chẳng hạn hay anh chị em trong BôXit VN.

    Tôi cũng mong ngày hồi hương sớm để chung vui với các bạn bè bốn phương trong khung cảnh đất nước hữu tình, nhưng để tiến đến ngày đó tôi hãy còn nhiệm vụ phải đóng góp của một người làm KHKT hải ngoại vào công cuộc đấu tranh chung của dân tộc, bác ạ!

    Thân ái chào bác,

    Lê Quốc Trinh, Canada

    Người tặng Hồ Chủ tịch bức thêu là nữ sĩ Ngân Giang, còn người biếu bác Hồ gói cam là nữ sĩ Hằng Phương:

    [ Vợ nhà văn Vũ Ngọc Phan, nhà thơ Hằng Phương có đem biếu nhà-thơ-chủ-tịch-Hồ-Chí-Minh mươi quả cam và được Hồ chủ tịch đáp tạ bằng thơ:

    Cảm ơn bà biếu gói cam,
    Nhận thì không đáng, từ làm sao đây!
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Phải chăng khổ tận, đến ngày cam lai.
    (HCM, “Cảm ơn người tặng cam”)

    Câu "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây", đã đến lúc phải trả lại cho dân gian Việt Nam:

    1.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa.

    2.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Uống nước sông nầy nhớ suối từ đâu.

    3.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng.

    4.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Có bát cơm đầy, nhớ đến nhà nông.
    Đường đi cách bến cách sông,
    Muốn qua giòng nước, nhờ ông lái đò!

    5.
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Ăn gạo nhớ kẻ đâm xay, giần sàng.
    (Nguyễn Tấn Long & Phan Canh: Thi Ca Bình Dân VN, nxb Sống Mới 1969).

    và câu "phải chăng khổ tận, đến ngày cam lai" lại là của cụ Tố Như:

    Thương vui bởi tại lòng này,
    Hay là khổ tận đến ngày cam lai?
    (Kim Vân Kiều, sđd, câu 3209-3210, trang 262)

    (trích « Lại đọc thơ Bác, Hàn Lệ Nhân » (http://danlambaovn.blogspot.fr/2011/12/lai-oc-tho-bac.html )

    Anh Lê Quốc Trinh thân mến!

    Hổm rày thấy anh trở lại diễn đàn DL tôi thấy vui vô cùng. Tôi ước có ngày anh em mình, anh, tôi, anh Phan Châu Thành, anh Trí Luận, cùng những anh em khác gặp mặt một bữa công khai, chân thành để hàn huyên cho đã. Tôi cảm nhận ngày đó đang rất gần đó anh Trinh! Các anh ở nước ngoài thì kể cho tụi tôi nghe chuyện tha hương, tụi tôi ở trong nước kể cho anh nghe tâm trạn viết "báo chui" và nhiều chuyện khác. Tôi nghĩ, có nhiều thú vị lắm. Hãy giữ niềm tin. Tôi tin ngày đó đang tới gần lắm.

    Trí Luận viết:
    Tìm lại tài liệu cũ

    Chuyện Cụ Hồ, tôi không muốn bàn ở đây. Thế nước đang như "chỉ mành treo chuông"; Những người có suy nghĩ đúng đắn đang làm những việc hữu ích như viết thư ủng hộ cuộc chiến đấu với tinh thần quật cường của Philippine. Không được như thế thì cũng nhìn xa thêm chút có lẽ hữu ích hơn chăng?

    Kính.

    Thưa Bác Trí Luận.

    Bác nói như vậy e không đúng lắm. Tại sao hiện nay thế nước đang như "chỉ mành treo chuông". Xin thưa đó là do ĐCSVN đã không biết cách cai trị đất nước, không biết đoàn kết toàn dân và dựa vào dân tộc để giữ nước. Trái lại, họ chỉ biết cúi đầu ô nhục nhận phần thiệt về cho quê hương ta. Họ chỉ biết bảo vệ ngôi vị của họ bất chấp nỗi đau của toàn dân, chỉ biết chìu chuộng và thỏa mãn tham vọng đất đai của bọn bá quyền TQ, bằng cách đi từ nhượng bộ này sang nhượng bộ khác. Trước sự lộng hành của quân cướp nước TQ trên Biển Đông, họ đành chịu bất lực và bất động, chẳng làm được điều gì để cứu vãn tình thế, ngoài việc cho ông phát ngôn viên lãi nhãi những câu phản đối sáo mòn và rỗng tuếch.

    Bác nói nên nhảy ra ký tên ủng hộ Phi Luật Tân trong cuộc tranh chấp của Phi ở Scarbơugh shoal với TQ. Điều này không sai. Tôi cũng nghĩ điều này nên làm, vì nếu TQ thành công đối với Phi, thì họ sẽ làm y chang như vậy cho VN ta. Cho nên, ủng hộ cuộc đấu tranh chính nghĩa của Phi cũng là tự ủng hộ quyền lợi của VN thôi. Nhưng trông người lại nghĩ đến ta. Thấy chính phủ và nhân dân Phi đường hoàng, khẳng khái đối đầu với TQ một cách cưong trực, ngay thẳng, thì tôi không khỏi cảm thấy nhục nhả, đau xót cho đồng bào và nhà nước VN khi phải co vòi, thụt cổ trước những hành động phi lý của TQ đối với ngư dân ta ở Biển Đông. Tại sao? Ai đã đào tạo, giáo dục và xây dựng trên quê hưong ta cái đảng CSVN hèn vói giặc, ác với dân này nếu không phải là ông Hồ Chí Minh? Ai đã đưa đất nước ta trở về vòng BẮC THUỘC, trở nên yếu ớt, suy sụp, tan rã và đang là miếng mồi ngon của giặc Tàu, đang bị bọn Tàu cướp đi từng mãng đất dọc biên giới và trên Biển Đông?

    Chính ông Hồ là đầu mối của những tang thương đổ vỡ của quê hương ta trong hơn 60 năm qua, vậy khi đất nước đang lâm cảnh chỉ mành treo chuông vì sắp lọt vào tay người đồng chí anh em TQ của ông ta, thì việc mọi người nói lên những sai sót, lỗi lầm của ông Hồ, để thức tỉnh đồng bào ta trong nước, đừng có mơ mang thờ phụng người gây ra những đại họa cho Tổ quốc, Bác Trí Luận lại bảo nên nhìn XA HƠN, tôi thiển nghĩ điều này không đúng. Nhìn xa hơn là sao? Bỏ qua những lỗi lầm của ông Hồ và tiếp tục chấp nhận ĐCSVN vĩnh viễn cai trị đất nước để lãnh thổ lãnh hải của Tổ tiên lọt dần vào tay Tàu, và cuối cùng nước ta bị Tàu thôn tính ư? Hay nhìn xa hơn là tìm đủ mọi cách để CỨU NƯỚC, kể cả chuyện nói lên SỰ THẬT về nhân vật Hồ Chí Minh để đồng bào ta hiểu rõ sự việc và cùng nhau vùng lên giành lại quyền làm chủ đất nước, cái quyền thiêng liêng mà hầu hết mọi dân tộc khác trên thế giới đã có được, ngoại trừ VN và một nhúm các nước sống dưới chế độ độc tài toàn trị.

    Chúng ta vẫn có thể vừa bàn về ông Hồ như trong bài này, đồng thời vẫn có thể ký tên ủng hộ cuộc tranh đấu của Phi Luật Tân chống sự xâm lấn đảo biển của họ. Nhưng hơn tất cả, chúng ta cần nhìn rõ sự thật CHUA XÓT là, không giống như nhân dân Phi, nhân dân VN ta đã bị ĐCSVN tước đoạt cả ngay quyền YÊU NƯỚC. Nghĩ như thế ta mới ý thức hơn thân phận đau đớn hiện nay của gần 90 triệu người dân Việt trên quả địa cầu. Vì ai nên nổi? Vì ông Hồ đó, thưa bác.

    Tìm lại tài liệu cũ

    Thưa bác VN2006A,
    Tôi đã có đọc tài liệu về một nữ danh sỹ Hà Nội nhưng nhất thời chưa tìm lại được. Bà này, năm 1945 còn trẻ nhưng đã có tài thơ. Hình như bà đã biếu Cụ Hồ những quả cam quý hay một bức thêu gì đó; trong thư gửi Cụ Chủ tịch, bà đã ví công nghiệp Cụ Hồ lớn như (hoặc hơn?) Đức Thánh Trần Hưng Đạo.
    Nhân dịp này, tôi sẽ tìm lại trong hồ sơ lưu của mình.

    Chuyện Cụ Hồ, tôi không muốn bàn ở đây. Thế nước đang như "chỉ mành treo chuông"; Những người có suy nghĩ đúng đắn đang làm những việc hữu ích như viết thư ủng hộ cuộc chiến đấu với tinh thần quật cường của Philippine. Không được như thế thì cũng nhìn xa thêm chút có lẽ hữu ích hơn chăng?

    Kính.

    Cả bài này chỉ chú ý có mỗi chi tiết ông Hồ họ Hồ, quê ở Nghệ An. Dòng dõi Hồ Quý Ly, Hồ Thơm (Nguyễn Huệ). Chi tiết này mình cũng nói 1 lần trên DL, có nhận xét thêm:

    Các triều đại nhà Hồ ngắn, chỉ được 1 đời!?

    Bên Mẽo có nhà Kennedy, vừa mới có 1 chị gái treo cổ tự tử. Nhà này cũng quái, lâu lâu lại có người chết 1 cách không bình thường.

    Chuyện so sánh ông Hồ với Quang Trung đâu có gì sai??? Quang Trung cũng tàn bạo, giết người như ngóe. Lấy binh lính Thanh Nghệ ra đánh quân Thanh, đánh xong bỏ mặc kệ, chỉ giữ mỗi quân miền trong, rút về Nam.

    Các tướng dưới quyền toàn lục lâm, thảo khấu. Lúc Quang Trung còn sống, họ sợ, sau khi chết là đánh lộn lẫn nhau ngay.

    Dân VN có cái lạ, lúc đầu coi Nguyễn Huệ là giặc. Sau khi đuổi quân Thanh thì thành anh hùng dân tộc (Đầy thành già trẻ mặt như hoa, chen vai, sát cánh cùng nhau nói, cố đô vẫn thuộc núi sông ta).

    Nguyễn Huệ không phụ thuộc vào Tầu chắc???

    PS.:

    - Có chứng cứ gì bài thơ "tôi dẫn 5 châu đến đại đồng" là của ông Hồ không???

    - Nếu đúng là của ông Hồ, thì chắc lúc ấy ông ấy say rượu, nói bậy!!!

    Cãi nhau như 2 đoạn trích dưới đây thì đến Tết Công gô!!!

    Lỗ Trí Thâm: viết:
    Ở Cụ Hồ Chí Minh, theo nhân tướng học Á Đông, là người có hội tụ tất cả những ưu điểm của người Á Đông, lanh lẹn, tinh tường, thông minh với đôi mắt sáng long lanh, tai dơi, mặt thuôn hình chuột và đặc biệt có giọng nói rất ấm áp, ai cũng có thiện cảm, kể cả đối thủ, khi gặp mặt nói chuyện. "
    Vô Trí viết:
    ...
    Người thường nhìn HCM bằng trực giác thôi cũng thấy rỏ rằng đó là một khuôn mặt đầy nétlưu manh, gian ác, xảo quyệt (được lịch sử xác định rồi!). Những yếu tố nhân tướng học như mặt dơi, tai chuột chỉ là để minh họa thêm hình tượng cùng hung cực ác mà thôi.

    Bác Nguyễn Ngọc Già thân,

    Một trong những tội lỗi lớn nhất của ông Hồ là sử dụng tối đa thủ đoạn gian manh, lấp liếm mập mờ, nấp sau những chiếc mặt nạ bí danh, tên giả (ông là vị lãnh tụ duy nhất trong lịch sử cận đại có hành tung bí ẩn) để hành động nhằm đạt mục tiêu duy nhất: đưa dân tộc VN vào con đường XHCN nằm trong quỹ đạo CS quốc tế. Ông Hồ không từ nan bất kỳ thủ đoạn nào dẫu có tàn bạo, phi nhân. Ông đã để lại một di sản tàn tệ ảnh hưởng cả ba thế hệ, những kẻ sùng bái ông như thần thánh đã học hỏi bắt chước lối sống không trung thực, thi đua mang tên giả, bí danh, trở thành một nề nếp tự nhiên. Hầu như các đồng chí của ông Hồ và lãnh tụ ĐCS VN đã tự hào với những biệt hiệu, tên giả cho đến bây giờ, đất nước đã hoàn toàn thanh bình mà tên thật cha sinh mẹ đẻ không bao giờ nghe nói.

    Hậu quả tất yếu đưa đến là con người đến chỗ nghi kỵ nhau, dò xét nhau, âm thầm thanh toán nhau vì quyền lợi, danh vọng, luật pháp không có chỗ dựa để kiến tạo một xã hội kỷ cương. Đó là một xã hội chứa đầy ma quỷ chỉ biết sử dụng mánh khoé thủ đoạn, ném đá dấu tay, mập mờ đánh lận con đen, hại ngầm nhau trong bóng tối. Rất dễ hiểu khi bị nhân dân tố cáo lật mặt nạ thì bọn chúng dễ thông đồng với xã hội đen để trấn áp hăm doạ nhũng người đấu tranh trung thực.

    Nếu không nhờ mạng lưới INTERNET hiện đại, phổ thông nhanh cấp kỳ để nối kết người dân với nhau, chia sẻ thông tin, vạch trần sự thật thì con số nạn nhân bị thủ tiêu thanh toán trong ba năm gần đây chắc chắn sẽ lên đến hàng triệu người (trong những nước CS và độc tài đảng trị). VN sẽ không thành ngoại lệ nếu không có những bloggers can đảm, những nhà đấu tranh dân chủ kiên cường và những Trang Mạng ở hải ngoại tiếp ứng từng giây từng phút.

    Nhân dịp sinh nhật cụ Hồ, em xin đóng góp chút quà mọn (*), đặc biệt gởi tặng anh Hy Văn, anh Bạch Hùng, anh Kép Tư bền, anh Phan Sơn, anh Phạm Văn Điệp, anh Chu Hảo, anh Nguyễn Trung, anh Lân Dũng và các anh nào "yêu Bác", vì nói như bác gì bên bài "em có Bác vì em có đất". He he he! Cái tay bí thư Hải Dương này đúng là hưởng dai he? các bác nhỉ? Trên DL có bác nào ở Hải Dương không? Cho xin ít thông tin về tay bí thư này cho bà con cùng thưởng lãm với!

    http://www.saigonnews.vn/index.php/kinh-doanh/48370-bi-thu-tinh-uy-hai-duong-giau-co-nao.html (*)

    Đinh Mạnh Vĩnh

    Tôi thấy có cái (-1 cám ơn), nghĩa là chê bài viết của bác Lỗ Trí Thâm?

    Tôi lại cám ơn bài viết này (+1 cám ơn). Bài viết nhẹ nhàng, tuy vậy mang đầy ý nghĩa lột mặt và cả sự mỉa mai, lên án sâu sắc tội lỗi tràn ngập, thói trí trá mưu mô của ông Hồ và CSVN trong tình hình VN hiện nay.

    Cần lắm những bài như thế này được phổ biến rộng khắp cho càng nhiều người dân biết càng tốt.

    Bởi tôi thấy quanh mình còn nhiều người vẫn tin vào ông Hồ như một ông thánh, bên cạnh đó một trào lưu khác đó là thờ ơ, lãnh đạm với HCM. Chính trào lưu này hiện nay chiếm đa số tại Saigon. Làm sao hướng những bài viết này đến đối tượng là thanh niên, trung niên hiện nay? Đó là điều tôi băn khoăn.

    Xin có mấy lời về bài này.

    Bác Lỗ có nhiều nhận xét khách quan và góc nhìn mới về HCM.

    Tuy nhiên, chỉ riêng việc bác xếp HCM ngang các vị vua/anh hùng dân tộc lớn nhất như Lê lợi, Quang Trung thì hợp ý BH (xếp HCM trên cả LL, QT..., số 1 luôn, và cả ý Đảng CSVN quá (HCM là chỗ dựa, chỗ bám duy nhất con lại của Đảng CSVN trong lòng dân hiện nay), và nhất là hợp ý chính HCM, kẻ đã hỗn xược tự xếp mình trên cả Lê Lợi: "Bác đuổi ngoại xâm gìn giữ nước, Tôi dắt Năm châu đến Đại đồng".

    Chỉ riêng điều trên/việc trên của bác Lỗ thôi làm tôi ngờ rằng bác muốn "thổi thơm" cho đảng CSVN? Vì nếu HCM là người VN Số 1 qua mọi thời đại thì sự nghiệp của ông Hồ phải là số 1 và cái bè đảng CSVN của ông cũng phải là bè đảng có công số 1 đối với dân tộc Việt Nam, đúng không ạ? Và đoa chính là điều Đảng muốn, nói và làm, và mơ và tin suốt mấy chục năm nay, để mà có chính danh ngỗi trên đầu mà "lãnh đạo" dân tộc!

    Tóm lại là, bác Lỗ sai rồi.

    Tôi tin một ngày không xa cả dân tộc ta sẽ bừng tỉnh, sẽ không mơ màng về HCM và CSVN nữa, và Lịch sử sẽ xếp lại chỗ HCM đúng vị trí của ông, là cái vị trí mà Dân tộc Nga đang và sẽ mãi mãi dành cho Lênin, Stalin, vị trí mà dân tộc TQ bà Bắc Hàn sẽ dành cho Mao và Kim tàn bạo thôi...

    Lúc đó vị trí của đảng CSVN cũng sẽ tương xứng (có thể là ngoài vòng pháp luật, như 1 số nước cựu XHCN đang dành cho các băng đảng tội đồ dân tộc họ).

    JLN

    Pages