Dương Danh Huy - “Không còn ai để lên tiếng bênh vực cho tôi”

  • Bởi Hồ Gươm
    15/05/2012
    12 phản hồi

    Dương Danh Huy

    Dương Danh Huy (Manila Times)

    Trong cuộc đối đầu với Trung Quốc tại bãi cạn Scarborough, Ngọai trưởng Philippines, Albert del Rosario đã phát biểu với tờ Inquirer rằng "Tất cả các nước khác chứ không chỉ có Philippines sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng nếu chúng ta không có một lập trường... mọi người nên nhìn kỹ TQ đang cố gắng làm gì tại bãi cạn Scarborough nhằm theo đuổi cái mà họ gọi là quyền chủ quyền của họ trên toàn bộ Biển Đông [Philippines gọi là Biển Tây Philippines] dựa trên yêu sách đường chín vạch, với một dẫn chứng lịch sử rõ ràng là vô căn cứ".

    Phản ứng, hay ít ra là phản ứng công khai,từ các quốc gia ASEAN xung quanh Biển Đông về lời kêu gọi của Manila về Biển Đông là yếu ớt. Gần như không có phản ứng nào được tường thuật trên báo chí, và không có phản ứng nào được công bố trên các trang web tiếng Anh của các bộ ngoại giao các nước ASEAN.

    Ngoại lệ duy nhất là một tuyên bố bằng tiếng Việt do người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam vào ngày 25/4/2012, đăng tải trên trang web bằng tiếng Việt của Bộ Ngoại giao Việt Nam, nêu rằng Việt Nam "hết sức quan tâm và lo ngại về tình hình tranh chấp bãi cạn Scarborough" và Việt Nam "cho rằng các các bên liên quan cần kiềm chế, giải quyết hòa bình các tranh chấp trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 và tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) nhằm duy trì hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải ở Biển Đông và khu vực."

    Có lẽ có thể hiểu tuyên bố đó như một ủng hộ ngấm ngầm cho đề nghị của Philippines về giải pháp pháp lý dựa trên UNCLOS, nhưng giả sử đúng là như thế đi nữa thì sự ủng hộ đó cũng là khá khiêm tốn. Nếu tính toàn bộ ASEAN thì mức ủng hộ công khai cho Philippines trong cuộc đối đầu ở bãi cạn Scaborough là đáng thất vọng, dù rằng các nước ASEAN kia không có tranh chấp với Philippines trong khu vực đó.

    Đáng tiếc là là sự thiếu tương trợ đó có vẻ như đã là một cung cách bất thành văn của các nước ASEAN trong tranh chấp Biển Đông. Ngược dòng thời gian trong khoảng một năm vừa qua, chúng ta có thể thấy khi TQ giam cầm các ngư dân VN đánh cá tại vùng Hoàng Sa, không có nước ASEAN nào lên tiếng để ủng hộ một cách giải quyết công bằng. Khi TQ gây sức ép lên các hoạt động dầu khí của Philippines trong khu vực bãi Cỏ Rong, không hề có nước ASEAN nào lên tiếng ủng hộ Philippines. Khi TQ gây áp lực lên tập đoàn dầu khí Ấn Độ ONGC Videsh nhằm khiến họ rút khỏi Lô 127 và 128, nằm giáp bờ biển đất liền Việt Nam, không có nước ASEAN nào lên tiếng ủng hộ Việt Nam. Khi tàu hải giám và các tàu đánh cá của TQ phá hoại thiết bị địa chấn của các tàu khảo sát Việt Nam, không có nước ASEAN nào lên tiếng ủng hộ Việt Nam. Khi tàu TQ dọa đâm vào tàu khảo sát cho Philippines tại bãi Cỏ Rong tháng 3/2011, không có nước ASEAN nào lên tiếng ủng hộ Philippines.

    Rõ ràng, bất kể các sai lầm mà các nước ASEAN trong tranh chấp đã mắc phải trong quá khứ và trong hiện tại, kể từ đây, các bên cần thay đổi cách tiếp cận không lên tiếng này.

    Trong thay đổi này, Philippines và Việt Nam nắm chìa khóa quan trọng. Vì vị trí địa lý của hai quốc gia này so với đường chữ U tai tiếng của TQ, không gian biển của hai nước này bị đe dọa vào bậc nhất so với các nước ASEAN khác. Ngoài ra, bản chất của các mối đe dọa mà hai nước này gánh chịu cũng tương tự nhau. Nếu Việt Nam và Philippines mà còn không thể cùng lên tiếng một cách rõ ràng thì khó có thể mong đợi các nước khác trong ASEAN có tranh chấp Biển Đông cùng lên tiếng như thế, và nếu mong đợi cả cộng đồng ASEAN làm thì còn khó hơn. Hiện nay, nếu ASEAN có thể tìm ra một tiếng nói chung về vấn đề Biển Đông thì e rằng tiếng nói ấy sẽ chỉ có thể là loãng, yếu và không rõ ràng.

    Đã đến lúc các chuyên gia và các nhà hoạch định chính sách Việt và Phi cần bàn thảo về một tuyên bố chung nhằm hỗ trợ nhau. Ví dụ, hai quốc gia này có thể ra thông cáo chung chống lại việc sử dụng đá hay đảo nhỏ để đòi quá nhiều không gian biển, chống lại lập luận đòi "quyền lịch sử" trên hầu hết diện tích Biển Đông, và ủng hộ việc xác định rõ ràng phạm vi của khu vực tranh chấp. Nếu phương án đàm phán bị bế tắc thì Philippines và Việt Nam có thể kêu gọi các bên khác trong tranh chấp cùng đồng ý đưa các câu hỏi phù hợp ra cho Tòa án Quốc tế về Luật Biển phân xử.

    Đi xa hơn, Philippines và Việt Nam có thể đàm phán với nhau để xác định phạm vi của các vùng nước phụ thuộc Trường Sa và sau đó lên tiếng ủng hộ nhau một khi TQ cố gắng gia tăng áp lực lên hai nước này bên ngoài các phạm vi ấy.

    Thí dụ, Philippines có thể đề nghị với Việt Nam rằng các vùng nước trong khu vực bãi Cỏ Rong phía ngoài vành đai 12 hải lý tính từ các đảo, đá, nếu có, trong khu vực đó là không thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Trường Sa, và Việt Nam có thể có một đề nghị tương tự cho bãi Tư Chính.

    Trên thực tế, bãi Cỏ Rong và bãi Tư Chính là những bãi ngầm và theo luật quốc tế thì không nước nào có thể tuyên bố chủ quyền đối với toàn bộ hai bãi này, mà chỉ có thể tuyên bố chủ quyền đối với những đảo, đá nổi từ chúng lên trên mặt nước, nếu có. Phần dưới mặt nước của bãi Cỏ Rong và bãi Tư Chính sẽ thuộc về hay lãnh hải 12 hải lý, hay vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý, hay thềm lục địa của những đảo,đá này, nếu có, hay của các vùng lãnh thổ chung quanh. Trong các loại vùng biển này, một nước chỉ có chủ quyền đối với lãnh hải 12 hải lý, nhưng thông tin đại chúng thường ghi lầm rằng một nước có chủ quyền đối với cả vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa.

    Như vậy, nếu Việt Nam có tuyên bố chủ quyền đối với đảo, đá nào cao hơn mặt nước trong khu vực bãi Cỏ Rong, thì Việt Nam vẫn tiếp tục khẳng định chủ quyền đối với những đảo, đá đó và lãnh hải 12 hải lý của chúng. Luận điểm ở đây là Việt Nam và Philippines nên đàm phán với nhau để xác định vùng đặc quyền kinh tế của chúng và của những đảo khác thuộc quần đảo Trường Sa vươn ra đến đâu ở bãi Cỏ Rong và bãi Tư Chính nói riêng và trên Biển Đông nói chung. Việt Nam và Philippines có thể tận dụng quy định của Tòa án Quốc tế về Luật Biển và cùng thi hành thủ tục để hai nước có thể xin Ý kiến Tư vấn của Tòa, nhằm giúp hai nước xác định phạm vi của vùng đặc quyền kinh tế thuộc Trường Sa, cũng như nhằm bác bỏ những lập luận của Trung Quốc.

    Sau khi thoả thuận về phạm vi của vùng đặc quyền khinh tế thuộc Trường Sa, Việt Nam và Philippines sẽ cùng nhau lên án những động thái của Trung Quốc nhằm biến những vùng bên ngoài phạm vi đó thành vùng tranh chấp. Nếu như Philippines và Việt Nam có thể cùng lên tiếng một cách dứt khoát rằng một sự kiện đối đầu cụ thể nào đó trên Biển Đông là do TQ mưu toan mở rộng vùng tranh chấp một cách không phù hợp với luật quốc tế quy định thì việc đó sẽ tạo ra một thế trận mới cho cuộc đấu tranh ngoại giao và việc tranh thủ dư luận quốc tế, so với chỉ có một nước tranh cãi với một nước.

    Như một thí dụ cụ thể, khi phía Trung Quốc cắt cáp địa chấn tàu Bình Minh 2 và Viking 2, Việt Nam đã khẳng định rằng hành vi xâm phạm đó đã xảy ra trong những vùng không phải là vùng tranh chấp. Nếu lúc đó có nước khác tuyên bố ủng hộ quan điểm của Việt Nam, thì điều đó sẽ có nhiều giá trị cho việc tranh thủ dư luận của chúng ta.

    Như một thí dụ khác, khi Trung Quốc gây sức ép nhằm khiến tập đoàn dầu khí Ấn Độ ONGC Videsh rút khỏi Lô 127 và 128, nếu có nước khác tuyên bố rằng Lô 127 và 128 không nằm trong vòng tranh chấp, thì điều đó cũng sẽ có nhiều giá trị cho cuộc đấu tranh của chúng ta.

    Nếu các nước ASEAN trong tranh chấp tiếp tục cách tiếp cận "lặng im khi TQ lất lướt kẻ khác" thì không khó đoán cách đó có thể dẫn đến đâu. Martin Niemoeller, một mục sư người Đức đã miêu tả hạn chế của cách tiếp cận đó một cách hùng biện:

    "Đầu tiên chúng nó (bọn Phát Xít) tìm đến xử những người Cộng Sản, nhưng tôi không phải Cộng sản nên tôi không lên tiếng. Kế đó chúng tìm đến xử những người theo tư tưởng Xã hội và Nghiệp đoàn lao động, nhưng tôi cũng không thuộc họ, nên tôi không lên tiếng. Sau đó chúng tìm đến xử người Do Thái, nhưng tôi không phải Do Thái nên tôi không lên tiếng. Và khi bọn Phát xít tìm đến bắt tôi, thì lúc ấy không còn ai để lên tiếng bênh vực cho tôi."

    Những nhà hoạch định chính sách của Philippines và Việt Nam sẽ hiệu quả hơn cho đất nước của họ nếu họ có thể để ý hơn đến phương diện này và tận dụng việc Philippines và Việt Nam có thể hỗ trợ ngoại giao cho nhau để bảo vệ quyền chủ quyền trên các vùng nước Biển Đông mà không ảnh hưởng đến quan điểm của mỗi nước về chủ quyền trên các đảo, đá Trường Sa.

    Lê Vinh Trương dịch từ Manila Times

    http://www.manilatimes.net/index.php/opinion/columnist1/22269-there-was-no-one-left-to-speak-out-for-me

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Phan Sơn viết:

    Ván cờ Mỹ-Trung đang đến hồi gay cấn, và Việt Nam trở thành ngư ông hưởng lợi. Chỉ có Việt Nam mới có đủ ý chí và khả năng để ngăn chặn Trung Quốc. Trong việc cung cấp khả năng nguyên tử cho Việt Nam, Hoa Kỳ thậm chí đưa ra ngoại lệ đối với truyền thống chính sách phi hạt nhân, bằng cách cho phép Việt Nam tự làm giàu uranium. Một động thái rõ ràng trong việc chuẩn bị khả năng phòng thủ cho Việt Nam. Cơ hội đã đến, thành hay bại, bây giờ hoàn toàn nằm trong tay Việt Nam.

    Dzậy là trăng (sao)?

    Ngày xưa nước VNDCCH là tiền đồn của phe XHCN chống lại bọn " giẫy hoài không chết ". Đại thắng mùa Xuân 75 lẫy lừng, vang dội cả toàn cầu. Thống nhất VN. Uy danh như chuông đồng gióng khắp bốn bể năm châu.

    Bi giờ cũng cái Quốc Gia ý, cũng cái chính quyền ý, nhưng mang một tên khác là nước CHXHCN, quay ngoắt 180 độ, đòi làm tiền đồn cho bọn đã từng " chạy vắt đầu lên cổ " uýnh người anh em một thời " răng hở môi lạnh " là nghĩa lý dzì?

    Hết làm tiền đồn cho " nó " bi giờ đòi làm tiền đồn cho " ta ". Sao nhà nước VN và đảng CS VN cứ muốn đem xương máu của Tổ Quốc và Nhân Dân VN hy sinh (cho ai) rứa??

    Bác Phan Sơn ui là bác Phan Sơn.

    NiMarxNiJesus viết:
    Phan Sơn viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    VN chưa thể ra mặt bênh vực Phi hay bất cứ nước nào khác trong lúc này vì:

    1/ Tiềm năng quân sự vẫn còn yếu kém so với TQ và còn phải lo tự bảo vệ mình, thử hỏi là trước kia, trong các tranh chấp với TQ hay Đài Loan về biển đảo, có bao giờ Phi lên tiếng ủng hộ và công nhận chủ quyền của VN chưa?

    2/ Bênh Phi chả khác nào công nhận cho Phi nắm chủ quyền biển đảo của mình và lại có khi rước họa vào thân.

    Vấn đề bênh nhau công khai chỉ có thể đạt được khi có Mỹ hậu thuẫn và giàn xếp chủ quyền các đảo này giữa các nước nhỏ, đây là việc rất khó và TQ biết tận dụng thời cơ ...

    VN cứ lên tiếng quan ngại … thế là đủ, há miệng dễ mắc quai. Chả nên ủng hộ tên ăn trộm để chống tay ăn cướp!

    Ván cờ Mỹ-Trung đang đến hồi gay cấn, và Việt Nam trở thành ngư ông hưởng lợi. Chỉ có Việt Nam mới có đủ ý chí và khả năng để ngăn chặn Trung Quốc. Trong việc cung cấp khả năng nguyên tử cho Việt Nam, Hoa Kỳ thậm chí đưa ra ngoại lệ đối với truyền thống chính sách phi hạt nhân, bằng cách cho phép Việt Nam tự làm giàu uranium. Một động thái rõ ràng trong việc chuẩn bị khả năng phòng thủ cho Việt Nam. Cơ hội đã đến, thành hay bại, bây giờ hoàn toàn nằm trong tay Việt Nam.

    Cá nhân tôi thì chưa biết là họa hay phúc và thực sự là do sự khôn ngoan của giới lãnh đạo, làm sao để HK ngăn chặn TQ cho mình thì tốt hơn là mình đi ... đánh TQ hộ Mỹ .

    Đã trải qua 1 cuộc chiến tranh, tôi rất sợ sự tàn phá và VN chỉ dọa được TQ khi mình có cái mà TQ không có chứ mình chưa làm giàu được thanh uranium nào đã bị TQ đánh phủ đầu có khi mình lại mệt hơn là không dây với nguyên tử bởi vì mình không có thì TQ chẳng dám lôi nguyên tử ra trấn mình , nếu chỉ chơi chiến tranh quy ước thôi, chưa chắc TQ đã thắng được VN và tôi hy vọng là minh nghĩ đúng .cho dù họ đông và mạnh hơn .

    Thái độ của HK đối với Phi cũng làm tôi ái ngại vô cùng, chả biết họ định đối phó kiểu nào ? Đợi Phi năn nỉ và đòi vài điều kiện hay tạm thời né các vấn đề đó để giải quyết xong trung đông hay vì cần tập trung cho cuộc bầu cử sắp đến ?

    Riêng VN, cho dù thật sự cần HK hỗ trợ để chiến đấu, tôi vẫn thấy là nên tự mình xoay sở , tự lực tự cường chứ đừng nương tựa hoàn toàn. 1 liên minh quân sự quả là cần thiết nhưng chỉ hữu hiệu khi chính quyền đạt được cả niềm tin của dân lẫn các liên minh; tình trạng đối xử với dân như những vụ cưỡng chế vừa qua quả là điều đáng lo ngại về sự ổn định cũng như bảo vệ đất nước . Tôi có cảm giác là không phải những người VN hải ngoại giật dây dân oan mà có khi chính TQ giật dây ... ai đó hihi ...

    Chứ bất cứ người lãnh đạo nào yêu nước, thương dân mà thấy dân bị như thế, nhà báo bị đập như thế mà không chạnh lòng .

    Đồng ý với một số nhận xét của bác NiNi.

    Tôi không phản đối điện hạt nhân nếu là ở các nước có truyền thống quản lý tốt, kỷ luật nghiêm minh, minh bạch. VN nên hiện nay không hề có các điểm cần thiết nêu trên ! Thụy Sĩ, Bỉ, Đức đang rút dần ra khỏi điện hạt nhân

    Về vũ khí hạt nhân thì phải càng tránh xa . Chẳng có công dân hiểu biết nào lại ham muốn cái thứ giết người hàng loạt và phóng xạ mội trường đó. Thảm họa ở Nhật chưa sợ hay sao ?

    Nói tóm lại VN không nên dính líu đến làm giàu hạt nhân vì bản chất của đảng CSVN không minh bạch, không kỷ luật và không biết quản lý.

    VN trước hết phải trở thành một cường quốc (về kinh tế, quản lý, kỷ luật, minh bạch, khoa học) thì sẽ có hậu thuẫn mạnh về quân sự của Mỹ.

    Nên làm sao cho Mỹ hiểu là Mỹ có quyền lợi trực tiếp ở biển Đông bị TQ đe doa để Mỹ ra mặt chứ không nên ngu xuẩn làm "tiền đồn kiểu xã hội chủ nghĩa" cho Liên Xô + TQ nữa.

    Tụi TQ chỉ có thể uy hiếp VN ở ngoài khơi chứ vào gần bờ khoảng 100-200 km chúng sẽ bị quân lực (không nên áp dụng chiến tranh nhân dân vì tổn thất dân sự rất lớn) VN tiêu diệt kể cả đánh quy ước trên bộ.

    Lo cho dân mà còn không xong, vũ khí hạt nhân cái gì ? Không thấy nông dân thì bị mất ruộng, nhà báo thì vừa bị chửi bị đánh tơi bời ?

    Bàiviết lang thang này đảo ngược với kế sách mà ông Dương Danh Huy lạm dụng ảnh hưởng của Quỹ nghiên cứu Biển Đôngvề Tạm gác tranh giành các đảo ở Hoàng sa và Trường sa. Quan điểm của ông D D Huy theo bài này là phải cùng nhau đuổi Trung Quốc ra khỏi chỗ Trung Quốc đang tranh giành và đưa nó lên hàng đầu , không có DOC hay UNCLOS gì cả mà là đuổi thẳng cổ TQ ra khỏi bãi cạn Scarborough là một việc làm gương , làm tiền đề cho mọi việc tiếp theo .
    Giả sử như Philippines cũng TẠM GÁC LẠI VIỆC TRANH GIÀNH ĐẢO THÌ HẾT CHUYỆN ĐỂ NÓI .

    NiMarxNiJesus viết:

    Cá nhân tôi thì chưa biết là họa hay phúc và thực sự là do sự khôn ngoan của giới lãnh đạo, làm sao để HK ngăn chặn TQ cho mình thì tốt hơn là mình đi ... đánh TQ hộ Mỹ .

    Đã trải qua 1 cuộc chiến tranh, tôi rất sợ sự tàn phá và VN chỉ dọa được TQ khi mình có cái mà TQ không có chứ mình chưa làm giàu được thanh uranium nào đã bị TQ đánh phủ đầu có khi mình lại mệt hơn là không dây với nguyên tử bởi vì mình không có thì TQ chẳng dám lôi nguyên tử ra trấn mình , nếu chỉ chơi chiến tranh quy ước thôi, chưa chắc TQ đã thắng được VN và tôi hy vọng là minh nghĩ đúng .cho dù họ đông và mạnh hơn .

    Thái độ của HK đối với Phi cũng làm tôi ái ngại vô cùng, chả biết họ định đối phó kiểu nào ? Đợi Phi năn nỉ và đòi vài điều kiện hay tạm thời né các vấn đề đó để giải quyết xong trung đông hay vì cần tập trung cho cuộc bầu cử sắp đến ?

    Riêng VN, cho dù thật sự cần HK hỗ trợ để chiến đấu, tôi vẫn thấy là nên tự mình xoay sở , tự lực tự cường chứ đừng nương tựa hoàn toàn. 1 liên minh quân sự quả là cần thiết nhưng chỉ hữu hiệu khi chính quyền đạt được cả niềm tin của dân lẫn các liên minh; tình trạng đối xử với dân như những vụ cưỡng chế vừa qua quả là điều đáng lo ngại về sự ổn định cũng như bảo vệ đất nước . Tôi có cảm giác là không phải những người VN hải ngoại giật dây dân oan mà có khi chính TQ giật dây ... ai đó hihi ...

    Chứ bất cứ người lãnh đạo nào yêu nước, thương dân mà thấy dân bị như thế, nhà báo bị đập như thế mà không chạnh lòng .

    Tớ khoái còm này của bác Ni.
    Mỹ, Trung, họ chỉ biết có đất nước họ thôi, không bao giờ giúp nước khác vô điều kiên. Ỷ lại là môt thói quen, một chính sách của đảng CS VN, từ khi đảng này du nhập vào VN, lấn sân chơi của các đảng khác bằng mánh mung, lừa bịp.

    Phan Sơn viết:

    Ván cờ Mỹ-Trung đang đến hồi gay cấn, và Việt Nam trở thành ngư ông hưởng lợi. Chỉ có Việt Nam mới có đủ ý chí và khả năng để ngăn chặn Trung Quốc. Trong việc cung cấp khả năng nguyên tử cho Việt Nam, Hoa Kỳ thậm chí đưa ra ngoại lệ đối với truyền thống chính sách phi hạt nhân, bằng cách cho phép Việt Nam tự làm giàu uranium. Một động thái rõ ràng trong việc chuẩn bị khả năng phòng thủ cho Việt Nam. Cơ hội đã đến, thành hay bại, bây giờ hoàn toàn nằm trong tay Việt Nam.

    Ha ha, ngư ông hưởng lợi, đất nước và nhân dân VN là ngư ông hưởng lợi hay đảng Cs VN với hơn 3 triệu đảng viên?
    Lợi ở đây là lợi gì? bác Phan Sơn hãy kể thử ra xem cái nào?

    " Chỉ có VN mới đủ ý chí và khả năng để ngăn chận TQ ", ha ha.

    Lại ngủ mơ trong hào quang " đánh bại 2 tên đầu sỏ của Thế giới!"
    VN sẽ đánh bại tên đầu sỏ thứ ba, là người anh em 4 tốt, 16 chữ vàng. Chưa đánh mà đã mất đất biên giới, mất đảo, đánh thì mất luôn cả VN.

    Bác đừng tiếp tục ru dân ngủ nữa, bác Phan Sơn!

    Phan Sơn viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    VN chưa thể ra mặt bênh vực Phi hay bất cứ nước nào khác trong lúc này vì:

    1/ Tiềm năng quân sự vẫn còn yếu kém so với TQ và còn phải lo tự bảo vệ mình, thử hỏi là trước kia, trong các tranh chấp với TQ hay Đài Loan về biển đảo, có bao giờ Phi lên tiếng ủng hộ và công nhận chủ quyền của VN chưa?

    2/ Bênh Phi chả khác nào công nhận cho Phi nắm chủ quyền biển đảo của mình và lại có khi rước họa vào thân.

    Vấn đề bênh nhau công khai chỉ có thể đạt được khi có Mỹ hậu thuẫn và giàn xếp chủ quyền các đảo này giữa các nước nhỏ, đây là việc rất khó và TQ biết tận dụng thời cơ ...

    VN cứ lên tiếng quan ngại … thế là đủ, há miệng dễ mắc quai. Chả nên ủng hộ tên ăn trộm để chống tay ăn cướp!

    Ván cờ Mỹ-Trung đang đến hồi gay cấn, và Việt Nam trở thành ngư ông hưởng lợi. Chỉ có Việt Nam mới có đủ ý chí và khả năng để ngăn chặn Trung Quốc. Trong việc cung cấp khả năng nguyên tử cho Việt Nam, Hoa Kỳ thậm chí đưa ra ngoại lệ đối với truyền thống chính sách phi hạt nhân, bằng cách cho phép Việt Nam tự làm giàu uranium. Một động thái rõ ràng trong việc chuẩn bị khả năng phòng thủ cho Việt Nam. Cơ hội đã đến, thành hay bại, bây giờ hoàn toàn nằm trong tay Việt Nam.

    Cá nhân tôi thì chưa biết là họa hay phúc và thực sự là do sự khôn ngoan của giới lãnh đạo, làm sao để HK ngăn chặn TQ cho mình thì tốt hơn là mình đi ... đánh TQ hộ Mỹ .

    Đã trải qua 1 cuộc chiến tranh, tôi rất sợ sự tàn phá và VN chỉ dọa được TQ khi mình có cái mà TQ không có chứ mình chưa làm giàu được thanh uranium nào đã bị TQ đánh phủ đầu có khi mình lại mệt hơn là không dây với nguyên tử bởi vì mình không có thì TQ chẳng dám lôi nguyên tử ra trấn mình , nếu chỉ chơi chiến tranh quy ước thôi, chưa chắc TQ đã thắng được VN và tôi hy vọng là minh nghĩ đúng .cho dù họ đông và mạnh hơn .

    Thái độ của HK đối với Phi cũng làm tôi ái ngại vô cùng, chả biết họ định đối phó kiểu nào ? Đợi Phi năn nỉ và đòi vài điều kiện hay tạm thời né các vấn đề đó để giải quyết xong trung đông hay vì cần tập trung cho cuộc bầu cử sắp đến ?

    Riêng VN, cho dù thật sự cần HK hỗ trợ để chiến đấu, tôi vẫn thấy là nên tự mình xoay sở , tự lực tự cường chứ đừng nương tựa hoàn toàn. 1 liên minh quân sự quả là cần thiết nhưng chỉ hữu hiệu khi chính quyền đạt được cả niềm tin của dân lẫn các liên minh; tình trạng đối xử với dân như những vụ cưỡng chế vừa qua quả là điều đáng lo ngại về sự ổn định cũng như bảo vệ đất nước . Tôi có cảm giác là không phải những người VN hải ngoại giật dây dân oan mà có khi chính TQ giật dây ... ai đó hihi ...

    Chứ bất cứ người lãnh đạo nào yêu nước, thương dân mà thấy dân bị như thế, nhà báo bị đập như thế mà không chạnh lòng .

    NiMarxNiJesus viết:
    VN chưa thể ra mặt bênh vực Phi hay bất cứ nước nào khác trong lúc này vì:

    1/ Tiềm năng quân sự vẫn còn yếu kém so với TQ và còn phải lo tự bảo vệ mình, thử hỏi là trước kia, trong các tranh chấp với TQ hay Đài Loan về biển đảo, có bao giờ Phi lên tiếng ủng hộ và công nhận chủ quyền của VN chưa?

    2/ Bênh Phi chả khác nào công nhận cho Phi nắm chủ quyền biển đảo của mình và lại có khi rước họa vào thân.

    Vấn đề bênh nhau công khai chỉ có thể đạt được khi có Mỹ hậu thuẫn và giàn xếp chủ quyền các đảo này giữa các nước nhỏ, đây là việc rất khó và TQ biết tận dụng thời cơ ...

    VN cứ lên tiếng quan ngại … thế là đủ, há miệng dễ mắc quai. Chả nên ủng hộ tên ăn trộm để chống tay ăn cướp!

    Ván cờ Mỹ-Trung đang đến hồi gay cấn, và Việt Nam trở thành ngư ông hưởng lợi. Chỉ có Việt Nam mới có đủ ý chí và khả năng để ngăn chặn Trung Quốc. Trong việc cung cấp khả năng nguyên tử cho Việt Nam, Hoa Kỳ thậm chí đưa ra ngoại lệ đối với truyền thống chính sách phi hạt nhân, bằng cách cho phép Việt Nam tự làm giàu uranium. Một động thái rõ ràng trong việc chuẩn bị khả năng phòng thủ cho Việt Nam. Cơ hội đã đến, thành hay bại, bây giờ hoàn toàn nằm trong tay Việt Nam.

    VN chưa thể ra mặt bênh vực Phi hay bất cứ nước nào khác trong lúc này vì :

    1/ Tiềm năng quân sự vẫn còn yếu kém so với TQ và còn phải lo tự bảo vệ mình , thử hỏi là trước kia, trong các tranh chấp với TQ hay Đài Loan về biển dảo, có bao giờ Phi lên tiếng ủng hộ và công nhận chủ quyền của VN chưa ?

    2/ Bênh Phi chả khác nào công nhận cho Phi nắm chủ quyền đảo của minh và lại có khi rước họa vào thân.

    Vấn đề bênh nhau công khai chỉ có thể đạt được khi có HK hậu thuẫn và giàn xếp chủ quyền các đảo này giữa các nước nhỏ, đây là việc rất khó và TQ biết tận dụng thời cơ ...

    VN cứ lên tiếng quan ngại .. thế là đủ, há miệng dễ mắc quai . Chả nên bênh thằng ăn trộm để chống thằng ăn cướp !

    Việt Nam ta là một nước tự chủ tự cường, kiên quyết không để ai xen vào nội bộ của mình, và cũng kiên quyết không để dân biết nội bộ của mình và nội bộ tất cả các nước khác . Chính phủ Việt Nam kiên quyết kiên trì chính sách đơn phương giải quyết các vấn đề còn tồn đọng với Trung Quốc trên tinh thần hữu nghị và tôn trọng giữa các nước Xã hội chủ nghĩa với nhau . Trên tinh thần đó, Việt Nam trân trọng kính gửi tới Đồng Chí Tổng Lý Trung Quốc lời xác nhận chủ quyền không dám tranh cãi của Việt Nam đối với các hòn đảo chỉ là chỗ chim ỉa, cho tranh cãi hay không tùy Đồng Chí Tổng Lý quyết định .

    Trong thời gian chờ đợi quyết định của Đồng Chí Tổng Lý, chính quyền Việt Nam dõng dạc tuyên bố không quốc tế hóa và không đa phương hóa vấn đề biển Nam Trung Hoa, và cũng không cho dân chúng biểu tình ảnh hưởng tới tình hữu nghị tươi thắm và sâu đậm từ thời hai vị tiền bối là Mao Chủ Tịch và Hồ chủ tịch, cao trào đỉnh điểm là bản Công hàm ủng hộ chủ quyền của Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đối với các đảo trên biển Nam Trung Hoa . Cuối cùng, chính phủ Việt Nam đề nghị chính phủ Philippines chấm dứt các cuộc biểu tình tự phát vì sẽ làm mất mặt chính phủ Việt Nam . Càng mất mặt chính quyền Việt Nam càng nổi xung mà đàn áp dân Việt Nam mạnh mẽ và tàn bạo hơn . Chính quyền Phi nên nhớ, càng khuyến khích dân Phi biểu tình, chính phủ Việt Nam càng đàn áp mạnh mẽ đối với dân Việt . Nếu chính phủ Phi muốn chính quyền Việt giảm đàn áp dân Việt, chính phủ Phi sẽ có những biện pháp chấm dứt ngay các vụ biểu tình chống Trung Quốc ở Phi .

    Tôi nghĩ ông Dương Danh Huy nói đúng. Mặc dầu VN ta và Phi Luật Tân có tranh chấp về chủ quyền trên một số đảo ở Trường Sa, nhưng so với tranh chấp giữa VN và TQ thì tranh chấp Việt - Phi dễ dàng sẽ có giải quyết công bình hai bên cùng có lợi và cùng chấp thuận được. Bởi vì Phi Luật Tân không phải là nước lớn và mạnh hơn VN nhiều như trường hợp của TQ. Tuy Phi không có bằng cứ lịch sử về chủ quyền ở TS và họ chỉ mới nhảy ra đòi chủ quyền gần đây thôi (so với chủ quyền của VN) nhưng họ ở gần TS và một phần của quần đảo TS nằm trong giới hạn 200 hải lý của đặc khu kinh tế của Phi Luật Tân. Do đó, trên lẽ công bằng, theo tôi, Phi Luật Tân có quyền hưởng một phần chủ quyền trên TS (nhiều hay ít là tùy theo sự thương thuyết giữa ha phía Việt Phi). Trái lại, TQ hoàn toàn không có lý do gì (về lịch sử, pháp lý cũng như địa dư) để xía phần vào chủ quyền ở TS.

    Rất đáng tiếc là trong quá khứ Phi Luật Tân đã xé lẻ để theo TQ làm tổn thương đến quyền lợi của VN (như đồng thuận cùng khảo sát địa chất ở TS chung với TQ mà không lý gì đến VN cả, đến nổi VN bó buộc cũng phải tham gia dự án này). Tệ hơn nữa là Phi Luật Tân nói riêng và ASEAN nói chung đã không ủng hộ VN khi loại bỏ tranh chấp ở Hoàng Sa ra khỏi tuyên bố chung về cách hành xử ở Biển Đông, để VN phải đơn độc đối đầu với TQ trong tranh chấp HS.

    Dù sao thì VN cũng cần thương lượng và lên tiếng CHÍNH THỨC ủng hộ Phi Luật Tân trong tranh chấp ở đá ngầm Scarborough với TQ và liên kết với Phi Luật Tân trong cuộc đấu tranh chung về chủ quyền của hai nước trên Biển Đông. Để đối đầu với TQ, đoàn kết với nhau giữa những kẻ yếu vì quyền lợi chung (và riêng) là điều cốt yếu.

    Theo tôi, tốt nhất là VN nên nhanh chóng từ bỏ chế độ lỗi thời XHCN hiện nay, dân chủ hóa, đa nguyên đa đảng hóa, thành lập thể chế CỘNG HÒA (không có đuôi XHCN) với một Hiến pháp mới, Quốc hiệu, Quốc kỳ, Quốc ca, Quốc Huy mới, hoàn toàn gia nhập vào cộng đồng thế giới văn minh hiện nay, và cùng với các nước Đông Nam Á liên kết vớ Mỹ, Nhật, Úc, Ấn, Nam Hàn để cùng nhau đối đầu với bọn bá quyền bành trướng Bắc Kinh trên Biển Đông.

    Giữa căng thẳng biển, TQ gia tăng khả năng hải giám

    Trong khi căng thẳng khu vực tiếp tục gia tăng vì những chồng lấn trong tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông và Hoa Đông, cơ quan hàng hải dân sự Trung Quốc tuyên bố, họ sẽ đặt mua hơn ba chục tàu mới từ năm tới.

    Tàu hải giám Trung Quốc. Ảnh: wordpress

    Dẫn lời quan chức chính phủ Trung Quốc, tờ Nhật báo Trung Quốc cho hay, để đảm bảo các lợi ích hàng hải to lớn của nước này, lực lượng Hải giám Trung Quốc (CMS) sẽ tăng thêm 36 tàu vào hạm đội của họ vào năm tới. Theo một quan chức CMS giấu tên, có bảy tàu trọng lượng 1.500 tấn, 15 tàu 1.000 tấn và 14 tàu 600 tấn.

    Việc xây dựng các tàu 600 tấn được thông tin là đã bắt đầu tại Uy Hải, tỉnh Sơn Đông. Các tàu này sẽ được chuyển giao cho 14 tỉnh, các vùng tự trị và thành phố duyên hải Trung Quốc.

    Tuyên bố trên đưa ra dường như cho thấy CMS đang đẩy mạnh việc mua sắm tàu mới trong bối cảnh Trung Quốc có những tranh chấp chủ quyền trên biển với một số nước trong khu vực. Phó giám đốc CMS Tôn Thụ Tiên từng nói rằng, việc mua 36 tàu mới trong 5 năm tới là một phần kế hoạch phát triển 5 năm lần thứ 12 mà chính phủ Trung Quốc đã thông qua.

    Theo kế hoạch này, CMS sẽ tăng số lượng nhân sự từ 1.000 lên khoảng 10.000 người. Trung Quốc sẽ "thực hiện các chuyến tuần tra trên biển thường xuyên hơn để tăng cường thực thi luật pháp ở các vùng biển liên quan với Trung Quốc để đảm bảo các quyền hàng hải của nước này".

    Tại thời điểm đưa ra tuyên bố của quan chức Tôn, CMS sở hữu hạm đội có 300 tàu hải giám gồm 30 tàu với trọng tải hơn 1.000 tấn, 6 máy bay và 4 trực thăng.

    Các tàu của CMS gần đây liên quan tới vụ đụng độ giữa Trung Quốc và Philippines gần bãi cạn Scarborough cũng như được dùng để khẳng định khu vực mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông. Tàu tuần tra của CMS cũng đã có những đụng chạm với tàu Nhật Bản ở quần đảo tranh chấp tại Hoa Đông.

    Hải giám là một trong năm tổ chức thực thi pháp luật biển của Trung Quốc (gồm Tuần duyên, một lực lượng quân sự tuần tra bờ biển; Ủy ban An toàn hàng hải phụ trách công tác tìm kiếm và cứu hộ ven biển; Cảnh sát ngư chính giám sát hoạt động đánh bắt cá; Cảnh sát hải quan ngăn chặn buôn lậu và Hải giám).

    Hải giám là một trong những cơ quan mới nhất trong số này, được thành lập năm 1998. Nó thực chất là lực lượng cảnh sát của Cục Hải dương Trung Quốc, chịu trách nhiệm giám sát các khu vực không thuộc lãnh hải Trung Quốc nhưng là những nơi nước này tuyên bố có quyền kiểm soát kinh tế (vùng đặc quyền kinh tế - EEZ), đây cũng là cơ quan thực thi pháp luật môi trường ở vùng duyên hải Trung Quốc.

    Theo giới phân tích, Trung Quốc đang thiên về xu hướng sử dụng các tàu phi quân sự hoặc bán quân sự (kiểu như tàu hải giám) để quấy nhiễu các tàu nước ngoài hoạt động ở các EEZ hoặc các vùng biển tranh chấp. Cách tiếp cận này ít có khả năng châm ngòi cho một cuộc xung đột vũ trang và tạo sự dễ dàng khi Trung Quốc muốn tuyên bố họ là nạn nhân.

    Kế hoạch gia tăng khả năng giám sát được đưa ra khi Trung Quốc có cuộc tranh cãi chủ quyền về quần đảo Điếu Ngư/Senkaku với Nhật Bản ở biển Hoa Đông. Trung Quốc cũng ngày một quả quyết hơn trong tranh chấp chủ quyền với một số quốc gia Đông Nam Á tại Biển Đông.

    Thái An (theo Thời báo Đài Bắc)

    Nguồn: VietNamNet