Đặng Huy Văn - Mùng 1 Tháng 6 này em ở đâu

  • Bởi Khách
    06/05/2012
    2 phản hồi

    Tiến sĩ Đặng Huy Văn là một giảng viên đại học tại Hà Nội, thích làm thơ yêu nước.

    Tôi thật buồn khi phải kể ra câu chuyện gia đình của một cựu chiến binh chạy xe ôm tại bến xe Giáp Bát, Hà Nội. Anh là một nông dân ở xã Phụng Công, huyện Văn Giang có đất ruộng bị thu hồi cho dự án Ecopark, vợ anh ta bị suy thận phải chạy thận mấy năm rồi mất, đứa con gái bị mất tích cách đây hai năm khi mới 12 tuổi, nay chỉ còn lại hai bố con sống nhờ vào cái xe ôm (một loại xe gắn máy chở khách ngồi “ôm” ở phía sau). Nhân dịp ngày Quốc Tế Thiếu Nhi sắp đến, tôi xin trân trọng gửi đến quí vị độc giả bài viết này.

    Em ơi!
    Mùng 1 Tháng 6
    sắp đến rồi!
    Em ở đâu?
    Đội thiếu niên của xã
    vẫn chờ em về tham gia văn nghệ
    Các bạn ở trường hè năm nào cũng thế
    Đến hỏi thăm, em đang ở nơi nào?

    Nay ở đâu?
    Ơi em gái thương yêu!
    Đã hai mùa hè chim họa mi không hót!
    Hai mùa đông cam không còn trái ngọt!
    Em đã lạc về đâu khi mới tuổi mười hai?
    Lúc vào đưa cơm cho mẹ nằm ở bệnh viện Bạch Mai!
    Mẹ biết tin rồi đòi về không nằm trong viện nữa
    Bố nghỉ chạy xe ôm vì lại trở trời trái gió
    Bởi những cơn đau ở vết thương
    nơi Biên Giới năm nào![1]

    Em không trở về
    làm mẹ quá thương đau
    Tiền dự án “đền” cho 5 sào
    mẹ chạy thận ở Bạch Mai đã hết
    Rồi mẹ lặng lẽ ra đi vào đúng ngày giáp tết!
    Lúc lâm chung mắt mẹ cứ trân trân
    Nhìn mãi xa xăm như đang cố chờ em!

    Tuy cao lớn phổng phao
    nhưng còn khờ khạo như em
    Thân bé gái dặm trường dạt về đâu ai biết?
    Ai dắt em đi đâu đã hai năm biền biệt
    Nay trôi nổi nơi nào?
    Em ở đâu?

    Có lúc anh nghĩ dại
    em đã bị bán sang Tàu
    Để làm “vợ” những đại gia
    sáu bảy mươi rưỡng mỡ
    Lúc anh lại đoán em sang Căm pu chia
    hành nghề trong nhà chứa...
    Hay em đang phải làm “nô lệ” bưng bê
    trong các quán phở bình dân
    Rồi bị đánh đập hàng ngày
    bầm dập cả xác thân![2]

    Hay em lại bị bán vào
    một đường dây bí mật của các quan?
    Như ở trường THPT Việt Vinh[3]
    nơi Hà Giang heo hút gió
    Một lũ quan đầu tỉnh
    “xài” cả những em gái nhỏ!
    Đang còn tuổi học trò
    đáng gọi chúng bằng ông
    Ôi “muôn vàn tình thương yêu”
    của quan lớn thật mênh mông!

    Mùng 1 Tháng 6 này em ở đâu
    nếu chưa bị trôi sông?
    Về mà xem quê ta giờ đã thành
    “thiên đường xanh Ecopark”!
    Thiên đường của trẻ thơ
    không phải trong mơ mà thiên đường có thực
    Tại Phụng Công, Cửu Cao và ngay xã Xuân Quan!

    Về đi em!
    Chỉ cần lượm vỏ lon bia của những kẻ giàu sang
    Không cần mơ cũng đã trở thành “những thiên thần nhỏ”
    Giữa “thiên đường trên mặt đất” của các nhà tư bản đỏ
    Ôi biết mấy tự hào con cháu đất Văn Giang!

    Nông dân mình nay không còn phải ra đồng
    Rượu chè, cờ bạc... quanh năm tha hồ trò tiêu khiển!
    Một sào đất 360 mét vuông “đền” 36 triệu đồng
    thì có mất nghiệp cả đời cũng đâu cần lưu luyến
    Vì với số tiền này xài đến đời cháu “vẫn ung dung”!

    Tại Xuân Quan vừa rồi dự kiến sẽ “đền” lên giá khủng
    Có lẽ vượt cả sa mạc Xa-ha-ra, 360 mét vuông 48 triệu đồng![4]
    Ôi! Nông dân mình đã bao giờ “sướng” như thế này không?
    Tiền một sào đất, vào bệnh viện xài được những hơn 6 tháng!

    Bố dạo này đau luôn lại nhớ em nên cứ hay nói sảng
    Đang nửa đêm kêu lên “Cướp! Cướp! Cướp! Các con ơi!”
    Chắc bố mơ ngủ thôi chứ anh nào thấy cướp
    Mà không hiểu sao bố cứ kêu như thế mấy tuần rồi?

    Mùng 1 Tháng 6 năm sau
    nếu còn sống hãy cố trốn về quê em nhé!
    Em đừng lo an ninh vì đã có hàng ngàn công an bảo vệ
    Ecopark sẽ hoàn thành nay mai cho con trẻ vui chơi
    Tha hồ lượm ve chai về đem bán em ơi!

    Hà Nội, 5/2012

    Đặng Huy Văn

    [1] Chiến tranh Biên Giới Việt-Trung tháng 2 năm 1979 gữa Việt Nam và Trung Quốc.

    [2] Cháu Nguyễn Thị Thông (tức Bình) đã bị vợ chồng chủ quán phở Đức-Phương hành hạ dã man như nô lệ thời trung cổ suốt 10 năm trời ngay giữa thủ đô Hà Nội mà không hề được công an hay cấp chính quyền nào can thiệp. Cháu đã được cứu nhờ một người dân. (Nguồn: Theo Tiền Phong Online)

    [3] Là một đường dây mua bán dâm các học sinh nhỏ tuổi của Sầm Đức Xương, nguyên hiệu trưởng trường THPT Việt Vinh tỉnh Hà Giang. Người mua dâm có 16 quan chức đầu ngành của tỉnh, trong đó có cả ông chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Trường Tô. (Nguồn: Theo Baomoi.com)

    [4] 48 triệu đồng VN tương đương 2 ngàn 300 dollar Mỹ (giá qui đổi tháng 5/2012).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Đặng Huy Văn]

    Ơi em gái thương yêu!
    Đã hai mùa hè chim họa mi không hót!
    Hai mùa đông cam không còn trái ngọt!
    Em đã lạc về đâu khi mới tuổi mười hai?
    Lúc vào đưa cơm cho mẹ nằm ở bệnh viện Bạch Mai!
    Mẹ biết tin rồi đòi về không nằm trong viện nữa
    Bố nghỉ chạy xe ôm vì lại trở trời trái gió
    Bởi những cơn đau ở vết thương
    nơi Biên Giới năm nào![1]

    Em không trở về
    làm mẹ quá thương đau
    Tiền dự án “đền” cho 5 sào
    mẹ chạy thận ở Bạch Mai đã hết
    Rồi mẹ lặng lẽ ra đi vào đúng ngày giáp tết!
    Lúc lâm chung mắt mẹ cứ trân trân
    Nhìn mãi xa xăm như đang cố chờ em!
    Tuy cao lớn phổng phao
    nhưng còn khờ khạo như em
    Thân bé gái dặm trường dạt về đâu ai biết?
    Ai dắt em đi đâu đã hai năm biền biệt
    Nay trôi nổi nơi nào?
    Em ở đâu?.....[/quote]

    Một bài thơ rất cảm động. Hỡi những "công bộc" của dân ở Văn Giang, ở mọi miền đất nước này có trả lời được câu hỏi rằng ngày mồng 1 tháng 6 năm nay bé gái tội nghiệp 12 tuổi đang ở đâu không???, em bé Văn Giang có mẹ nằm viện bị mất, có cha thương tật trong chiến tranh chạy xe ôm bị kiệt sức vì mấy sào ruộng nuôi sống cả gia đình bị chính quyền cướp đi ...

    Cảm ơn bác Đặng Huy Văn đã nói hộ nỗi niềm trắc ẩn của bao người. Kính chúc bác sức khoẻ và an lành.

    Phản hồi: 

    BẠN TÔI Ở ECOPARK

    Khác với em nhỏ của anh Đặng Huy Văn
    Bạn tôi sẽ là những ông bà chủ trong kinh thành Ecopark
    Thủa nhỏ cũng là cô thiếu nhi của quê hương lúa Thái Bình trĩu hạt
    Cũng từng là sinh viên ăn cơm mì bo bo
    Cũng chạy thi nghiên cứu sinh, rồi bi bô học tiếng ở Thanh xuân
    Sang châu Âu những năm chín mươi - mưa vàng, chợ búa
    Có tiền rồi, đánh công đánh quả
    Quay vòng đất đai, dự án nhanh giàu...
    Nhớ những ngày đầu ở đất trời châu Âu
    Phải làm sinh viên trong khu nhà tập thể
    Tằn tiện chi tiêu những Rúp, những Lêva hàng tháng nhận về
    Khó đến nỗi chè bao phải giặt phơi, chia
    Phải sống chung lưng, tạm quên chồng vợ xa Hà Nội
    Chỉ chia tay nhau khi xuống đất Nội Bài...
    Trở lại giảng đường xưa, lại chiến đấu dẽo dai
    Lại thành giám đốc, trưởng ban, sao thêm nặng lon vai
    Nhóm lợi ích hình thành, hình hài tư bản đỏ
    Tiếc thương cha mẹ một đời ở quê cấy cày gian khó
    Không sống đến hôm nay hưởng thành đạt của cháu con
    Đất nhà khắp nơi, Hà Nội tới Sài Gòn
    Khiêm tốn mấy phần trăm trong Ecopark
    Phủ bê tông cho đất đai bớt bùn lầy
    Phá rừng đại ngàn đưa cây về trồng cho phong cảnh đổi thay
    Để uống cà phê ở Văn Giang mà tưởng mình đang trên Tây Bắc
    Thương trẻ nhỏ nhặt ve chai, khuyên người nông dân nhặt rác:
    Hãy uống nốt đi những gì sót lại trong bơ
    Rồi nguẩy nhanh quay đi sợ bẩn, sợ mất thì giờ...
    Rồi đây những ngày mồng 1 tháng 6, trung thu, lễ tết thi nhau về
    Ecopark rợp cờ hoa, xe đưa xe đón
    Trẻ con chơi trò, vui đùa nháo nhộn
    Người lớn đèn mờ đèn sáng tủ kính tủ mờ
    Lợi ích nhân lên, lại mưu kế, dự án nhỏ to
    Trên những tầng chót cao phóng tầm nhìn xa những xóm làng lân cận
    Khả ố cười nốc Chivas Mao đài, như thú hoang mắt sắt dao khay
    Phôn ngay cho "anh chị", "có quả này hay"
    Để rồi hàng trăm héc ta ruộng mất, hàng ngàn nông dân đi nhặt rác...
    Nhục nhã lắm cho bạn tôi
    Đau thương lắm quê Mẹ Việt Nam ơi!