Huy Đức - Đặt Mình Trong Vị Trí Người Dân Văn Giang

  • Bởi Admin
    26/04/2012
    12 phản hồi

    Huy Đức

    Chính quyền Hưng Yên nói họ đã không sai khi tổ chức cưỡng chế 70 hecta đất của 160 hộ dân Văn Giang. Chưa có cơ sở để tin rằng Thủ tướng sẽ nói quyết định này của Hưng Yên là sai như ông đã làm với chính quyền Hải Phòng. Nhưng, cho dù bên thua trận là nhân dân thì hình ảnh hàng ngàn cảnh sát chống bạo động, “khiên-giáo” tua tủa, đối đầu với vài trăm nông dân cuốc xẻng trong tay không chỉ phản ánh mối quan hệ Chính quyền – Nhân dân hiện nay mà còn có tính dự báo không thể nào xem thường được.

    Làm luật cũng là Chính quyền, giải thích luật cũng là Chính quyền, chỉ có người dân là thiệt. Kể từ năm 1993, Luật Đất đai theo tinh thần Hiến pháp 1992 đã được sửa đổi 5 lần. Chỉ riêng các điều khoản thu hồi, nếu như từng được quy định khá chặt chẽ trong Luật 1993, đã trở nên rắc rối và dễ bị lũng đoạn hơn trong Luật 2003.

    Điều 27, Luật Đất đai 1993, quy định rằng: “Trong trường hợp thật cần thiết, Nhà nước thu hồi đất đang sử dụng của người sử dụng đất để sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh, lợi ích quốc gia, lợi ích công cộng thì người bị thu hồi đất được đền bù thiệt hại”. Điều Luật tiếp theo còn đưa ra những điều kiện ràng buộc nhằm tránh sự lạm dụng của Chính quyền. Luật sửa đổi 1998 gần như giữ nguyên tinh thần này. Nhưng, đây là thời điểm mà các đại gia bắt đầu phất lên nhờ đất. Tiến trình ban hành chính sách bắt đầu có sự can dự của các nhóm đặc lợi, đặc quyền.

    Luật Đất đai 2003 đã đặt rất nhiều rủi ro lên người dân khi điều chỉnh mối quan hệ này thành một chương gọi là Mục 3. Trong phần “Thu hồi đất”, Luật gần như đã đặt những mục tiêu cao cả như “lợi ích quốc gia” ngang hàng với “lợi ích của các đại gia”. Điều 39 định nghĩa những “lợi ích quốc gia” chủ yếu là những “dự án đầu tư có nhu cầu sử dụng đất phù hợp với quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất được cơ quan nhà nước có thẩm quyền xét duyệt”. Dự án Ecopark đã được Thủ tướng phê duyệt, nếu chiểu theo Luật 2003, việc nông dân Văn Giang không chịu bị thu hồi nên bị cưỡng chế là hoàn toàn phù hợp với Điều 39.

    Việt Nam không có một tối cao pháp viện để nói rằng Luật 2003 ở những điều khoản nói trên đã vi Hiến; Việt Nam cũng không có tư pháp độc lập để nông dân có thể kiện các quyết định của chính quyền. Chỉ vì không có niềm tin Hệ thống có thể mang công lý đến cho mình mà gia đình anh Đoàn Văn Vươn, hôm 5-1-2012, và 160 hộ dân Văn Giang, hôm 24-4-2012, phải chọn hình thức kháng cự chịu nhiều rủi ro như thế.

    Cho dù “đất đai thuộc sở hữu toàn dân”, người dân chỉ có các quyền của người sử dụng. Nhưng, sở dĩ ai cũng gắn bó với mảnh đất mà mình đang cắm dùi là bởi: Đất ấy không phải được giao không từ quỹ đất công như những quan chức có đặc quyền, đặc lợi; Đất ấy họ đã phải mua bằng tiền; Đất ấy họ phải tạo lập bằng nước mắt, mồ hôi; Đất ấy là của ông cha để lại.

    Không thể nói một thứ có thể quy đổi thành tiền mà không phải là tài sản. Không thể bỗng dưng một khối tài sản có khi phải đánh đổi cả cuộc đời lại có thể bị thu hồi. Không thể nhìn đất ấy đang làm lợi cho các đại gia qua quyết định hành chính của một cấp chính quyền, thường chỉ là, hàng huyện.

    Đất đai của các doanh nghiệp, của nông dân, vì thế, phải được coi là “tài sản hợp pháp của cá nhân, tổ chức”. Trong bài “Ba khâu Đột phá của Thủ tướng” tôi có đề nghị đa sở hữu hóa đất đai, công nhận quyền sở hữu đã có trên thực tế của người dân. Nhưng, sau gần một năm, tôi nghĩ là, những người lạc quan chính trị nhất cũng không còn hy vọng ấy. Cho dù chưa có những thay đổi về mặt ngôn từ thì việc tuân thủ Hiến pháp 1992 là điều không nên bàn cãi. Điều 18 Hiến pháp 1992, nói: “Nhà nước giao đất cho các tổ chức và cá nhân sử dụng ổn định lâu dài”. Nghĩa là việc giao đất cho dân là vô thời hạn. Khi bình luận về các điều khoản quy định thời hạn giao đất, chính một trong những tác giả chính của Luật Đất đai 1993, ông Tôn Gia Huyên, cũng cho rằng, Luật đã có “một bước lùi so với Hiến pháp”.

    Hiến pháp đã cho “chuyển quyền sử dụng” có nghĩa là công nhận quyền ấy như một tài sản của người dân. Nghĩa là, thay vì “thu hồi đất” như các quy định trong Luật Đất đai, “trong trường hợp thật cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh và vì lợi ích quốc gia”, Nhà nước nên chiểu theo Điều 23 của Hiến pháp mà “trưng mua, trưng dụng”. Luật trưng mua – trưng dụng cũng nên định nghĩa minh bạch “lợi ích quốc gia” để phân biệt với “lợi ích của các đại gia”. Và khi trưng mua thì nên lấy giá giao dịch trên thực tế chứ không phải là giá hành chánh được nghĩ ra trong các phòng máy lạnh.

    Với những dự án lớn, dụng chạm xã hội, như Ecopark, cho dù là tư nhân đầu tư, thì cũng nên đòi phải minh bạch trong từng bước đi. Phải buộc kiểm toán để thấy rằng, đất đai của nông dân chiếm bao nhiêu phần trăm trong tổng vốn đầu tư và mời nông dân tham gia bằng cách góp vốn và chia lãi theo tỉ lệ vốn bằng quyền sử dụng đất.

    Vì sao trong trường hợp vì lý do quốc phòng, an ninh và lợi ích quốc gia mà Hiến pháp vẫn yêu cầu phải trưng mua theo giá thị trường? Vì sao các nhà nước của dân vẫn đền bù thỏa đáng cho các trường hợp rủi ro ví dụ như bồi thường cho ai đó đang đi dưới hè đường bị một cành cây rơi trúng. Cái cành cây ấy, mọc ở ven đường, mang lại phúc lợi bóng mát cho hàng vạn con người nên khi nó gãy không thể để một người chịu thiệt.

    Người dân Văn Giang không chống lại dự án Ecopark, người dân chỉ không đồng ý với giá và cách mà Chính quyền đền bù. Nếu con số 90% nông dân Văn Giang đã nhận đền bù là đúng thì cũng không thể coi 10% phản ứng là sai. Trước anh Đoàn Văn Vươn đã có những người cam chịu lệnh thu hồi đất của chính quyền Tiên Lãng.

    Đừng nghĩ những người chân lấm tay bùn không biết tính toán. Đừng nghĩ nông dân không biết xót xa khi nhận chưa tới 150 nghìn đồng/ m2 rồi nhìn đất của họ được đem bán với giá hàng chục triệu đồng. Chính quyền nói, “chỉ có 30% diện tích được phục vụ vào mục đích kinh doanh, tức là phần chủ đầu tư làm nhà để bán, còn lại là diện tích đất dành cho phát triển giao thông, công trình phúc lợi, cây xanh”. Tất nhiên phải có phần hạ tầng và cây xanh này thì người ta mới đến Ecopark mua nhà. Nhưng, cho dù nó thực sự là phúc lợi thì cũng không thể đòi hỏi 1.500 hộ dân ở Văn Giang phải chịu thiệt cho các đại gia đến hưởng.

    Sáng 17-4-2009, khi bị cưỡng chế thu hồi đất, chính người thân của Thủ tướng đương nhiệm cũng đã kháng cự. Cho dù 185 hecta đất cao su mà những người này có được ở huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương, nhẹ nhàng hơn cách mà thường dân có được vài nghìn mét ruộng nương. Đất ấy họ được địa phương bán với giá bình quân 50 triệu/ hecta và sau đó khi thu hồi lại, Bình Dương đã đền bù mỗi hecta gần một tỉ. Tôi nhắc lại điều này chi để đề nghị tất cả ai quan tâm nên đặt mình trong vị trí của người dân Văn Giang. Từ các quan chức ra lệnh cho đến những cảnh sát đã đánh vào đầu dân đều phải nghĩ đến ngày đất đai của nhà mình bị Chính quyền cưỡng chế.

    Đừng nghĩ Đoàn Văn Vươn hay Văn Giang là đơn lẻ. Không nên coi một chính sách luôn giữ kỷ lục trên dưới 80% tổng số người khiếu kiện trong suốt hơn 20 năm qua là không có gì sai. Cho dù quyết tâm cưỡng chế 160 hộ dân ở Văn Giang có thể chỉ vì lợi ích của một số cá nhân; có thể sau thất bại trong vụ Đoàn Văn Vươn, Chính quyền muốn cứng rắn để dập tắt khát vọng đòi đất của những nông dân muốn noi gương anh Vươn. Thì, hình ảnh cuộc cưỡng chế hôm 24-4-2012 đã trở thành một vết nhơ trong lịch sử.

    Một chế độ luôn lo sợ mất ổn định không nên nuôi dưỡng quá nhiều những mầm mống đang làm mất ổn định. Một chế độ rất sợ các thế lực thù địch không nên tạo quá nhiều thù địch ngay chính trong lòng mình. Đất nước này tao loạn quá nhiều rồi, hơn ai hết người dân cũng cần ổn định.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Phản hồi: 

    Chẳng biết nhà nước có điều luật nào quy định công an được huy động lưu manh côn đồ trong các vụ đàn áp dân chống cướp đất hay không? Và có điều nào quy định công an và lưu manh côn đồ được đánh dân hay không? Chẳng hiểu sao vụ ông Vươn ở Hải Phòng thì nhiều quan chức về hưu lên tiếng, còn vụ VĂn Giang này thì chẳng thấy ai lên tiếng.
    Trung tướng CA Hữu Ước người Hưng Yên nhưng dửng dưng trước cảnh đau khổ của những người đồng hương. Phải chăng như thế mới là có trái tim CA, do CA rèn đúc thành con người có trái tim loài CA và được thay dòng máu lạnh? Công an chỉ biết "còn đảng còn mình" giống như bán linh hồn cho quỷ, còn mất nhân tính, mất danh dự, mất họ hàng, mất tổ tông cũng chẳng sao, phải không ông trung tướng CA Hữu Ước nhỉ?

    Phản hồi: 

    [quote=thichkhach]Điêu làm tơ suy nghĩ là: Khi nào thì họ thay đổi luật đất đai?.

    Khi toàn bộ đất đai đã về tay các quan, thì lúc đó họ sẽ công nhận quyền tư hữu đất đai?

    Quả là khôn ngoan, các bác chớ coi thường chính sách nhà nước!

    Ăn cướp có bài bản đấy.[/quote]

    Luật đất đai phải xét quay lại quyền sở hữu vài chục năm, ít nhất cho đến 1980

    "Quả là khôn ngoan" => chính xác hơn là "lưu manh" chứ không phải "khôn ngoan"

    Phản hồi: 

    Việc cướp đất của nông dân không dừng lại ở Văn Giang mà còn tiếp tục xẩy ra ở nhiều địa phương khác nữa. Thế là nhà nước lại phải "nhờ" đến bàn tay của của các bạn, các em và các cháu trong trang phục cảnh sát và CSCĐ. Như thế là chính quyền đã đẩy các bạn, các em và các cháu vào vòng tội lỗi chống nhân dân, có thể bàn tay các bạn, các em và các cháu sẽ nhuốm máu đồng bào. Nếu nông dân chống lại như ông Đoàn VĂn Vươn thì có thể có bạn (từ nay tôi sẽ dùng từ này thay cho cả từ các các em và các cháu) sẽ mất mạng. Liệu cái chết này của các bạn có được liệt vào sự hy sinh cho Tổ quốc cho nhân dân hay không? Cái chết như thế có vinh quang không? Các bạn có đáng lĩnh cái chết như vậy không? Xin để các bạn tự suy nghĩ.
    Một cô gái ở Văn Giang đã chết, cái chết này xứng đáng là anh hùng. Cô biết rằng cản chiếc máy xúc rất nguy hiểm nhưng cô vẫn hiên ngang ra cản chiếc máy hàng tấn. Còn các bạn trang phục oai phong lẫm liệt, có lá chắn nhưng lại núp sau bọn lưu manh côn đồ, để rồi tiến từng bước. Sao hèn hạ thế? Danh dự của người công an nhân dân của cácc bạn để đâu? Chẳng biết những lời này của chúng tôi có đến với các bạn không? CÁc bạn hãy suy nghĩ đi, rồi chúng ta sẽ bàn tiếp. (Còn tiếp-CT)

    Phản hồi: 

    Trông trang phục của CSCĐ thì thật oai phong lẫm liệt, họ là lực lượng vũ trang, nếu là bộ đội thì có thể ghi vaò trang thành tích mới là lập chiến công trong "một trận đánh đẹp". Nhưng mà ĐÁNH AI? Đó là tràn đánh một "lũ" nông dân đàn bà không một tấc sắt trong tay. Ôi, những anh CSCĐ, anh hùng quá, anh hùng kiểu này có đáng phỉ nhổ không? Không hề ra trận đánh giặc, cũng không hề trấn áp bọn lưu manh côn đồ mà lại núp sau bóng bọn lưu manh côn đồ đeo băng đỏ để rồi nhích lên từng bước. Các bạn, các em, các cháu đang khóac những trang phục hiện đại do tiền thuế của dân đóng góp để mua sắm, rồi quay lại đàn áp những người dân nghèo. Đêm về nghĩ lại, các bạn, các em, các cháu có cảm thấy tự hào không? Có cảm thấy xấu hổ nhục nhã vì mình đã bán mình để nuôi dạ dầy không? Sau này các bạn, các em và các cháu có dám đem những bức ảnh ấy khoe với con cháu mình không? Liệu thế hệ sau khi mà họ giác ngộ, họ có tự hào về truyền thống cha anh trong ngành Công an đi đàn áp dân nghèo không? Chế độ này thối nát lắm rồi đến chủ tịch nước còn bảo "có cả bầy sâu" trong bộ máy Đảng và chính quyền, vậy sao các bạn, các em và các cháu vẫn cúc cung tận tụy phục vụ cho một bầy sâu? (CT)

    Phản hồi: 

    Chúng tôi phải tạm dừng để soạn "bài" mới vì sợ viết theo bài cũ sẽ lại xẩy ra trường hợp máy sập do một thằng chó nào đó phá thối. Bài này chúng tôi phải giảm "đô", không dám lên án chế độ nhiều như bài cũ, cũng không dám có lời kiểu như hô hào nổi dậy chống chính quyền, lý do nữa là gõ bài này không tuôn trào nước mắt.
    Cũng chẳng biết là nếu như nông dân cố tình chống đối thì máu có chẩy không, nhưng đã có một cô gái trẻ chết lúc đang tuổi thanh xuân, mà lại là cái chết oan uổng trong thời bình, chứ không phải chết trong chiến tranh. Cô đứng ra ngăn cản xe máy xúc thì bị gầu xúc phang vào đầu, chết ngay tại trận. Ở Thiên An Môn Trung quốc, có người đứng ra cản đường xe tăng thì xe tăng còn tránh. Còn ở ta thì một cô gái trẻ qua đời. Cái chết tàn nhẫn quá. Chúng tôi là những người đã từng cầm súng, đã từng chứng kiến nhiều cái chết, nhưng chưa thấy cái chết nào thương tâm như cái chết này, bởi cái chết không đáng chết của một cô gái trẻ. Đến phát xít cũng không nỡ đối xử với phụ nữ như thế. Vậy mà biết bao con người vẫn dửng dưng thi hành nhiệm vụ, họ là sắt hay là đá? Hay họ là robot?
    Chẳng biết các bạn trẻ đang cầm súng nghĩ gì hay không nghĩ vì trong đầu các bạn chỉ tâm niện duy nhất một điều: "Còn Đảng còn minh". Còn mình ở đây là còn tiền, còn cuộc sống. Vì tiền, vì cuộc sống của riêng mình, các bạn đã quên cả đồng bào. Chẳng biết trong huyết quản của các bạn có dòng máu Lạc Hồng không? Hay đã được thay bằng dòng máu lạnh mang chất cộng sản do bọn đại gia sẵn tiền cùng các quan
    chức Cộng sản bơm vào rồi? Chính vì cái dòng máu ấy mà biết bao bà mẹ, người vợ, người chị, người em cùng cô dì chú bác và cả ông bà các bạn đã mang biết bao đau khổ. Nếu trái tim của các bạn còn là trái tim con người thì các bạn hãy nghĩ lại, đừng dùng súng của nhà nước đán áp nhân dân. Các bạn hãy quay mũi súng lại đi. (CT)

    Phản hồi: 

    TRong cuộc đán áp người nông dân Văn Giang thì bọn ác ôn đỏ này ra tay mạnh nhất. Trước sự đán áp vô cùng tàn ác của chính quyền người nông dân không còn cách nào khác là phải dùng bạo lực chống lại bạo lực. Nhưng người nông dân chỉ biết quen với cuốc cầy đồng ruộng, làm sao chống lại đội quân chuyên nghiệp được trang bị vũ khí hiện đại. Thuyết phục họ cũng không được vì họ được đào tạo trong môi trường chỉ biết "còn đảng còn mình", mặc quách nỗi đau khổ của đồng bào đồng loại, người dân mình không dám để xảy ra tình trạng như Thiên An Môn hồi cuối thế kỷ trước. (Còn tiếp)

    Phản hồi: 

    Nhân dân nhiều nơi bị cứp đất đã đi kiện cóa khăp nơi, nhưng chính quyền áp đặt không giải quyết. Để đáp trả thì chính quyền dùng bạo lực để đàn áp một cach vô cùng dã man không thương tiếc, lại huy động cả những kể lưu manh côn đồ táng tận lương tâm đàn áp dân nghèo. NHững kẻ vô lại này thươgnf có mặt trong các cuộc đàn áp từ thành thị đến nông thôn và tỏ ra RẤT TRUNG THANH VỚI ĐẢNG...CƯỚP. Đây là đội quân mẫn cán được đảng tin yêu. (còn tiếp)

    Phản hồi: 

    Các bác hay bàn về chuyện luật, nay tôi có mấy lời về luật trong nhà nước pháp quyền XHCN:
    1- Đầu tiên xin hỏi: Luật là gì? Đối với nhà nước CS thì: LUẬT LÀ NHỮNG ĐIỀU DO NHÀ CẦM QUYỀN ĐẶT RA BẮT NHÂN DÂN PHẢI TUÂN THEO ĐỂ MANG LẠI LỢI ÍCH CHO NHỮNG NGƯỜI CẦM QUYỀN. NHư vậy chính quyền có thể áp giá đền bù tùy tiện, miễn sao đem lại lợi nhuận nhiều nhất cho nhóm lợi ích, bỏ qua lợi ích của người khác. NHư vậy người dân chỉ có sai luật do nhà nước đặt ra. Nhà nước lúc naò cũng đúng vì đã có quy định trong luật rồi.
    2- Luật của nà nước thiếu tính pháp lý. Nói luật thì ai cũng hiểu rồi, còn "pháp lý" là gì? Đó là những quy định về luật, đồng thời cũng là nguyên tắc phổ biên của luật ở những nước văn minh tiên tiến. Tức là những điều luật đưa ra đều phải tuân theo đạo đức, lẽ phải, sự công bằng và bảo đảm cả tính khoa học. NÓi tuân theo đạo đức và lẽ phải thì ai cũng hiểu, nhưng còn tính khoa học thì như thế nào? NÓi cụ thể cho dễ hiểu: Đó là những điều luật đưa ra thì phải bảo đản mang lại lợi ích cho cộng đồng, ví dụ cấm phá rừng, cấm gây ô nhiễm môi trường, cấm kết hôn giữa những người cùng dòng máu gia đình hay dòng tộc. Nếu kết hôn gần dòng máu thì dân tộc thoái hóa vì có gien chết.
    Dựa trên tính pháp lý thì luật của nhà nước ta có rất nhiều đièu sai, nghĩa là nó thiếu tính công bằng, chỉ đem lại quyền lợi của người này mà bỏ qua quyền lợi của người khác, Có thể nói đó là đạo luật lưu manh, luật của kẻ cướp. (Còn tiếp)

    Phản hồi: 

    Tôi không ghiểu khi đang gõ máy thì có bị theo dõi và kiểm duyệt không, nhưng tôi thấy có hiện tượng này xẩy ra nhiều lần: khi tôi đang gõ máy do mấy người đọc, đến đoạn tôi tâm đắc nhất, có người nghe đọc cũng chẩy nước mắt, người đọc thì mắt nhòe lệ, phải lau mắt nhiều lần mới đọc tiếp thì máy sập. Thế là chúng tôi mất oan mấy nghìn. Đối với những người tàn phế như chúng tôi, mầy nghìn đồng là to lắm, may mà cửa hàng coi là khách quen nên giảm giá, có khi phải gom nhau từng đồng để thanh toán sòng phẳng. Sao ai mà ác vậy, không cho người ta nói. Nay tôi phải phân ra nhiều đoạn để có đoạn mất đoạn còn. Sẽ gõ tiếp.

    Phản hồi: 

    Trong 20 % thiệt hại "có thể chấp nhận được" trong tất cả chính sách trên 80 triệu dân, chỉ cần 10 % đứng lên phản kháng như Văn Giang là ta bắt đầu có chuyện để nói .

    Phản hồi: 

    Nói với chính quyền bằng luật cũng không được, bằng tình cũng không xong, phải sử dụng biện pháp "cực chẳng đã" là "hạ độc thủ" thôi. Lòng tham của CSVN là vô cùng vô tận không có giới hạn, không thể dùng lý luận và tay không nói chuyện với chúng nó được. Rất buồn hiện nay chưa có lãnh tụ và tổ chức đủ mạnh để đối lập với CSVN, bắt chúng phải đối thoại, phải chùn tay cướp bóc.

    Phản hồi: 

    Điêu làm tơ suy nghĩ là: Khi nào thì họ thay đổi luật đất đai?.

    Khi toàn bộ đất đai đã về tay các quan, thì lúc đó họ sẽ công nhận quyền tư hữu đất đai?

    Quả là khôn ngoan, các bác chớ coi thường chính sách nhà nước!

    Ăn cướp có bài bản đấy.