Hậu Tiên Lãng: Xung đột đất đai lại manh nha bùng phát

  • Bởi Admin
    24/04/2012
    12 phản hồi

    Thường Sơn, CTV Phía Trước

    Rõ ràng đã chưa có gì thay đổi đáng kể sau vụ Tiên Lãng. Bài học mà giới chức lãnh đạo cao cấp ở Việt Nam tưởng chừng đã “ngộ” ra, thì nay vẫn bị căn bệnh hoang tưởng chính trị chèn ép. Nguy cơ xung đột đất đai giữa người dân và chính quyền lại càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

    Việc gì phải sợ nó!

    Vào thời gian này, có một lời than phiền rất phổ biến trong giới cán bộ chính quyền “Sau vụ Tiên Lãng, anh em mình hình như nhát tay hơn, hơi một chút là sợ xung đột”.

    Nhưng lại vẫn có những cán bộ cố gắng lên gân: “Chính quyền, luật pháp trong tay, việc gì phải sợ nó!”.

    Không phải giải thích, chắc bạn đọc cũng hiểu “nó” là ai.

    Vào đầu tháng 4/2012, tại một cuộc họp sơ kết tình hình khiếu nại tố cáo đầu năm, Tổng Thanh tra Chính phủ đã phát ra thông tin là từ sau vụ Tiên Lãng, số lượt người, số đoàn đông người lẫn số vụ việc tăng hẳn lên. Cụ thể, số lượt người khiếu nại tố cáo trong tháng 3 tăng 50% so với tháng 2/2012, số đoàn đông người tăng 30%. Trong số này chủ yếu vẫn là các vụ khiếu kiện liên quan đến đất đai với tính chất rất phức tạp, gay gắt.


    Gần 1000 bà con ba xã thuộc huyện Văn giang đã kéo ra cánh đồng, gần cầu đang xây để biểu tình, phản đối cưỡng chế đất cho Ecopark hôm 20 tháng 4, 2012. Ảnh: Blog Nguyễn Xuân Diện

    Khá tương đồng với cuộc khiếu kiện tập thể đông người hơn 500 người tại trụ sở Văn phòng 2 Quốc hội tại quận Phú Nhuận vào năm 2007, lần này người dân khiếu kiện cũng đến từ nhiều tỉnh như Bình Thuận, Bà Rịa – Vũng Tàu, Đồng Nai, An Giang, Tiền Giang, Kiên Giang, Cần Thơ, Đồng Tháp, Bình Dương, TP.HCM… Không hẹn mà gặp, giữa người dân các tỉnh đã có một mối dây tương thích về chia sẻ cảnh ngộ và phương thức đấu tranh đòi quyền lợi chính đáng của mình.

    Tính chất khiếu kiện có tổ chức cũng được thể hiện qua “đồng phục” như những cái áo cùng màu, trên đó được viết tay hoặc in những hàng chữ với nội dung phản đối chính quyền và một số cá nhân lãnh đạo trong chính quyền địa phương về chính sách bồi thường không thỏa đáng, chèn ép dân, nạn cướp đất…

    Lẽ đương nhiên, các cơ quan của đảng và chính quyền, từ Ban Dân vận, Ban Tuyên giáo đến cơ quan giải quyết khiếu nại tố cáo, chính quyền địa phương và đặc biệt là cơ quan công an đã có lý do để ghép hành vi người dân khiếu kiện đất đai thành “gây rối có tổ chức”. Vô tình hay hữu ý, cán bộ của những cơ quan này, trong khi không mấy quan tâm đến nguồn gốc đầy mất mát thương tâm của các vụ việc khiếu kiện, lại vẫn một lần nữa nhấn mạnh hình ảnh “các thế lực thù địch” đang kích động, lôi kéo người dân đi khiếu kiện, tiến đến gây mất ổn định trật tự xã hội và an ninh chính trị.

    Chỉ có điều, từ ngữ “cưỡng chế” đã được hạn chế đến mức tối thiểu trong các văn bản chỉ đạo nội bộ và càng được tiết giảm trong các cuộc tiếp xúc, đối thoại giữa cán bộ giải quyết khiếu nại với người dân. Dường như sau vụ việc Tiên Lãng, cái từ mà một thời hết sức thịnh hành và thịnh bạo kia lại trở nên rất “nhạy cảm” trong tâm trí và nơi cửa miệng của giới chức chính quyền.

    Từ Hà Nội nhìn lên Bắc Kinh

    Một điểm tương đồng thú vị cũng đã diễn ra trong cùng thời gian đầu năm 2012, khi từ ngày 10/4 năm nay, các quy định mới về cưỡng chế, thu hồi đất đai do Tòa án Nhân dân Tối cao Trung Quốc ban hành chính thức có hiệu lực. Theo đó, chính quyền không được tiến hành cưỡng chế nếu gặp phải một trong những tình huống như: thiếu căn cứ thực tế, thiếu căn cứ pháp luật, bồi thường không công bằng, không rõ ràng, ảnh hưởng nghiêm trọng tới quyền lợi hợp pháp của người bị cưỡng chế, không đảm bảo điều kiện sống cơ bản hoặc điều kiện kinh doanh sản xuất của người bị cưỡng chế.

    Việt Nam và Trung Quốc từ lâu đã có mối quan hệ “môi với răng”, và giờ đây dường như giới chức Hà Nội cũng đang theo dõi sát sao từng động thái đối nội của chính phủ Bắc Kinh để tái hiện nguyên tắc hành xử trong quốc gia mình.

    Như một hiệu ứng đồng pha, từ giữa năm 2011 đến nay đã đồng thời diễn ra một phong trào khiếu kiện đất đai lan rộng và với mức độ gay gắt bất thường ở cả hai nước Trung Quốc và Việt Nam. Đặc trưng mà giới chức chính quyền đã tổng kết về khiếu kiện là hình thức tập trung và đông người, trong hơn một năm qua đã “vươn lên một tầm cao mới”: phản ứng đất đai, được biểu thị cụ thể bằng phản ứng tiêu cực đối với bản thân của người dân và hành vi xung đột của người dân với chính quyền.

    Vào năm 2011, nếu ở Trung Quốc đã từng xảy ra trường hợp ba anh em một gia đình nông dân ở Hà Bắc đồng lòng tự thiêu để phản đối nạn cướp đất của chính quyền, thì ở Việt Nam cũng có những trường hợp tương tự ở Bắc Giang, TP.HCM, Bình Phước… Nếu ở Việt Nam đã xảy ra vụ việc Đoàn Văn Vươn dùng mìn và súng hoa cải để chống đối lực lượng cưỡng chế, thì mới đây ở Vân Nam (Trung Quốc), trong một cuộc biểu tình chống ô nhiễm môi trường và do bị đàn áp, người dân biểu tình đã dùng lưỡi hái phản ứng quyết liệt và gây ra cái chết cho ít nhất một cảnh sát.

    Có rất nhiều minh họa về biểu tình và chống biểu tình đất đai mà đã dẫn đến xung đột triền miên tại nhiều địa phương. Về mặt từ ngữ, chắc chắn đã đến lúc cụm từ “khiếu kiện đất đai” lạc hậu kia cần được thay thế bởi một cụm từ với ngữ nghĩa đầy đủ hơn nhiều: “phản ứng đất đai”. Trong “phản ứng đất đai” không chỉ có hình thức tập trung khiếu nại và tố cáo đông người, mà còn được đẩy đến hành động tự bảo vệ tài sản, gây ra xung đột với quy mô và tính chất quyết liệt ngày càng tăng giữa người dân với các cơ quan hành pháp. Đó cũng là một dạng bi kịch ở Việt Nam hiện thời.

    Sẵn sàng đối đầu!

    Nhưng chuỗi bi kịch đó vẫn hoàn toàn chưa có cơ may nào chấm dứt khi sau vụ việc Tiên Lãng, khi trong mấy tuần qua, ở Hà Nội lại liên tiếp xảy ra các vụ biểu tình của người dân ở Hưng Yên và chính người dân Hà Nội chống lại nạn cướp đất đến từ những chủ đầu tư dự án trong mối câu kết với các quan chức chính quyền. Khác nhiều với không khí đấu tranh ở khu vực phía Nam, người dân phía Bắc lại tỏ ra “giác ngộ” hơn về nhận thức và thái độ sẵn sàng quyết liệt đối với lực lượng chống biểu tình, bao gồm cảnh sát cơ động và dân phòng.

    Rõ ràng đã chưa có gì thay đổi đáng kể sau vụ Tiên Lãng. Bài học mà giới chức lãnh đạo cao cấp ở Việt Nam tưởng chừng đã “ngộ” ra, thì nay vẫn bị căn bệnh hoang tưởng chính trị chèn ép. Những gì mà giới chức chính quyền địa phương lẽ ra phải được giáo huấn một cách thật sự nghiêm khắc thì lại bị chính quyền trung ương phớt lờ. Hoặc cho rằng vụ việc Đoàn Văn Vươn chỉ là “hành động cá nhân đơn lẻ”, hoặc cho rằng sự can thiệp của đích thân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào vụ việc này đã đủ để thuyết phục và làm dịu dân chúng, hoặc vẫn tiếp tục bị các nhóm lợi ích của chủ đầu tư và đương nhiên có cả quyền lợi của giới chức chính quyền lấn át…, nội bộ Đảng và guồng máy chính quyền lại tái diễn tình trạng nửa thức nửa ngủ cùng mối bận rộn về thói quen chia rẽ và bè phái, trong khi để mặc cho chính quyền địa phương tự tung tự tác tại các dự án giải tỏa và lấn chiếm đất đai.

    Cứ như thế, trong khi mọi chuyện vẫn chưa có gì được cải thiện, nguy cơ xung đột đất đai giữa người dân và chính quyền lại càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

    Với người dân bị mất đất, rõ ràng là không còn cách nào khác, họ phải liều lĩnh hành động để giành giật sự sinh tồn cuối cùng cho gia đình mình. Thái độ và bản lĩnh trong việc thách thức và sẵn sàng đối đầu, chống đối chính quyền cũng vì thế đang có chiều hướng bùng phát – một sự bùng phát mà đến một thời điểm nào đó, mọi cố gắng kềm chế sẽ trở nên bất khả kháng.

    © 2012 TCPT

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Khach1111 viết:

    Một lần nữa, đây không phải là văn của Phan Sơn. Đoạn trên đã được trích dẫn nhưng không ghi nguồn và vẫn ngang nhiên giữ chủ từ "Tôi" nên maile hết lời khen ngợi. Xin vào xem "Lời thú Tội Của Một Sát Thủ Kinh Tế" tại đây:

    http://www.wattpad.com/336726?p=4

    Đây là sách dịch từ quyển Confessions of an Economic Hit Man của John Perkins, do nhà xuất bản Thanh Niên phát hành.

    Phan Sơn đọc nhiều nhưng chuyên môn trích dẫn của người khác như vẹt mà không ghi nguồn, lấy của người làm của mình.

    Cám ơn bác khách 1111. Hơi buồn tí thôi vì " Lỡ trao duyên cùng tướng cướp ".

    @bác Phan Sơn:
    Em lấy lại chữ " mến " em lỡ tặng cho bác vì nghĩ đó là tư duy của bác.

    @bác Nguyễn Jung:
    Em đồng ý nội dung trong còm bác viết về trích dẫn, nguồn.
    Nhưng em thấy chữ " tội nghiệp " bác nên dành cho bác Phan Sơn hơn là dành cho em. Em cả tin, vì em ngay thẳng, thành thật và được giáo dục là không nên nhập nhằng gian dối, ăn cắp tư duy người khác làm tư duy của mình, nếu có mượn thì phải nói là mượn. Bác sống lâu ở Đức, chắc bác biết câu tục ngữ " Những gì ta không muốn người khác làm cho ta, thì ta đừng nên làm cho người khác.". Câu tục ngữ này em dành cho bác Phan Sơn.

    Phan Sơn viết:
    Khach1111 viết:
    Một lần nữa, đây không phải là văn của Phan Sơn. Đoạn trên đã được trích dẫn nhưng không ghi nguồn và vẫn ngang nhiên giữ chủ từ "Tôi" nên maile hết lời khen ngợi.

    Phan Sơn đọc nhiều nhưng chuyên môn trích dẫn của người khác như vẹt mà không ghi nguồn, lấy của người làm của mình.

    Rất tiếc tôi phải nói là bạn đã hiểu theo nghĩa đen của comment này, vì tôi dùng để bình luận đoạn văn của bài chủ, những người mà bạn chỉ trích thật ra là họ hiểu đúng, trừ bạn.

    Ý kiến của tôi trong vấn đề này là:

    Khi trích dẫn tư duy của ai đó, bác Phan Sơn nên ghi nguồn. Điều này đã được nhắc đi, nhắc lại nhiều lần.

    Chúng ta có quyền trích lời người khác, nhưng cần phải ghi là tôi mượn ý của ông A; ông B để diễn tả ý của tôi (vì tôi không có khả năng diễn đạt tư tưởng của mình). Hay là phải để cả đoạn văn trong ngoặc kép, để người khác không hiểu lầm.

    Không ai cười ai, nếu chúng ta ngay thẳng, đừng gian dối, nhập nhằng.

    Tội nghiệp Mai Lê cả tin Phan Sơn đã có tư duy.

    Nguyễn Jung

    Khach1111 viết:
    Một lần nữa, đây không phải là văn của Phan Sơn. Đoạn trên đã được trích dẫn nhưng không ghi nguồn và vẫn ngang nhiên giữ chủ từ "Tôi" nên maile hết lời khen ngợi.

    Phan Sơn đọc nhiều nhưng chuyên môn trích dẫn của người khác như vẹt mà không ghi nguồn, lấy của người làm của mình.

    Rất tiếc tôi phải nói là bạn đã hiểu theo nghĩa đen của comment này, vì tôi dùng để bình luận đoạn văn của bài chủ, những người mà bạn chỉ trích thật ra là họ hiểu đúng, trừ bạn.

    maile viết:
    Phan Sơn viết:

    Một số người đổ lỗi cho việc chúng tôi mắc phải những vấn đề như hiện này là do một âm mưu có tổ chức. Tôi ước gì nó chỉ đơn giản như vậy. Các thành viên của một âm mưu có thể bị phanh phui và đưa ra xét xử. Song, những gì thực sự đang nuôi dưỡng hệ thống này còn nguy hiểm hơn cả âm mưu. Nó không chỉ do một nhóm người nhỏ lẻ nào điều khiển mà nó chịu sự chi phối của một khái niệm đã được coi là chân lý: đó là ý tưởng cho rằng mọi sự tăng trưởng kinh tế đều có lợi cho loài người và rằng càng tăng trưởng thì lợi ích càng lớn… Tất nhiên các khái niệm này hoàn toàn sai lầm. Chúng ta biết rằng ở rất nhiều nước, tăng trưởng kinh tế chỉ đem lại lợi ích cho một bộ phận nhỏ người dân và thực ra là đẩy đa số những người còn lại đến bờ tuyệt vọng…

    Khi con người được thưởng vì lòng tham thì sự tham lam sẽ trở thành một động lực tồi tệ.

    Lần đầu tiên, em đồng thuận với bác Phan Sơn.

    ...
    Em hy vọng là bác sẽ có nhiều những suy nghĩ cá nhân như suy nghĩ này.

    Em tặng bác chữ mến, em chưa bao giờ dành cho bác.

    Mai Lê

    Một lần nữa, đây không phải là văn của Phan Sơn. Đoạn trên đã được trích dẫn nhưng không ghi nguồn và vẫn ngang nhiên giữ chủ từ "Tôi" nên maile hết lời khen ngợi. Xin vào xem "Lời thú Tội Của Một Sát Thủ Kinh Tế" tại đây:

    http://www.wattpad.com/336726?p=4

    Đây là sách dịch từ quyển Confessions of an Economic Hit Man của John Perkins, do nhà xuất bản Thanh Niên phát hành.

    Phan Sơn đọc nhiều nhưng chuyên môn trích dẫn của người khác như vẹt mà không ghi nguồn, lấy của người làm của mình.

    Phan Sơn viết:
    Trích dẫn:
    Lẽ đương nhiên, các cơ quan của đảng và chính quyền, từ Ban Dân vận, Ban Tuyên giáo đến cơ quan giải quyết khiếu nại tố cáo, chính quyền địa phương và đặc biệt là cơ quan công an đã có lý do để ghép hành vi người dân khiếu kiện đất đai thành “gây rối có tổ chức”. Vô tình hay hữu ý, cán bộ của những cơ quan này, trong khi không mấy quan tâm đến nguồn gốc đầy mất mát thương tâm của các vụ việc khiếu kiện, lại vẫn một lần nữa nhấn mạnh hình ảnh “các thế lực thù địch” đang kích động, lôi kéo người dân đi khiếu kiện, tiến đến gây mất ổn định trật tự xã hội và an ninh chính trị.

    Một số người đổ lỗi cho việc chúng tôi mắc phải những vấn đề như hiện này là do một âm mưu có tổ chức. Tôi ước gì nó chỉ đơn giản như vậy. Các thành viên của một âm mưu có thể bị phanh phui và đưa ra xét xử. Song, những gì thực sự đang nuôi dưỡng hệ thống này còn nguy hiểm hơn cả âm mưu. Nó không chỉ do một nhóm người nhỏ lẻ nào điều khiển mà nó chịu sự chi phối của một khái niệm đã được coi là chân lý: đó là ý tưởng cho rằng mọi sự tăng trưởng kinh tế đều có lợi cho loài người và rằng càng tăng trưởng thì lợi ích càng lớn… Tất nhiên các khái niệm này hoàn toàn sai lầm. Chúng ta biết rằng ở rất nhiều nước, tăng trưởng kinh tế chỉ đem lại lợi ích cho một bộ phận nhỏ người dân và thực ra là đẩy đa số những người còn lại đến bờ tuyệt vọng…

    Khi con người được thưởng vì lòng tham thì sự tham lam sẽ trở thành một động lực tồi tệ.

    Nhận định này không sai nhưng dường như từ bao nhiêu năm nay đảng CSVN theo TQ, cố tình nâng tăng trưởng mà bỏ qua phúc lợi cho dân và công bằng xã hội.
    Chỉ mới gần đây Nguyễn Tấn Dũng mới phát biểu câu tăng trưởng bền vững !
    Nhưng không phải chỉ có kinh tế, phải thay đổi tất cả hệ thống tổ chức nhà nước VN, kể cả hiến pháp. Một nhà nước lãnh đạo và quản lý do dân trực tiếp bầu ra

    Tất cả cố gắng làm người có tâm trong sáng bác Phan Sơn ơi

    Còm của bác Phan Sơn khôn bỏ xừ. Một kiểu "phản biện trung thành" rõ rệt. Bác phát biểu hàng đôi, ứng vô xã hội nào cũng đúng (có xã hội phải bươi mói thấy, có chỗ nó diễn ra trước mắt hàng ngày). Không sao, miễn là chỗ nào cũng có là ok.
    Cách thức biện luận mang tính biển lận, nó làm cho người viết cảm thấy nhẹ nhõm phần nào vì không phải nói trái lại với những gì mình suy nghĩ bấy lâu nay, nhưng dù gì mình cũng lên tiếng, để góp nó vào một cái chung chung. Nó chung nên nó...lành thì việc gì phải lăn tăn?

    Tình hình ở VĂn Giang hiện nay rất căng, phần thua thiẹt thuộc về những người nông dân nghèo bị chính quyền cướp đất trắng trợn và man rợ, chính quyền dùng vũ khí và huy động cả bọn lưu manh côn đồ như những ro bot đàn áp thẳng tay. Có lẽ cướp đất là nguồn thu để làm giầu cho quan chức nên họ kiên đánh bại người dân chống đối. Không biết có thể nhờ được quốc tế can thiệp hay không?
    Nếu tinh hình này tiếp diễn thì nếu có giặc ngoại xâm, ai sẽ ra trận đây? Liệu nông dân có đứng lên cầm súng bảo vệ Tổ quốc như hai cuộc kháng chiến trước mà họ đã nghe theo lời Đảng hay không?
    Bây giờ thì những người còn bênh chính quyền đã sáng mắt rồi, đây là điều đáng mừng. thực tế đã trả lời. Mong các bác có cách gì thông báo cho toàn thế giới hiểu chính quyền do CS lãnh đạo không?

    Phan Sơn viết:

    Một số người đổ lỗi cho việc chúng tôi mắc phải những vấn đề như hiện này là do một âm mưu có tổ chức. Tôi ước gì nó chỉ đơn giản như vậy. Các thành viên của một âm mưu có thể bị phanh phui và đưa ra xét xử. Song, những gì thực sự đang nuôi dưỡng hệ thống này còn nguy hiểm hơn cả âm mưu. Nó không chỉ do một nhóm người nhỏ lẻ nào điều khiển mà nó chịu sự chi phối của một khái niệm đã được coi là chân lý: đó là ý tưởng cho rằng mọi sự tăng trưởng kinh tế đều có lợi cho loài người và rằng càng tăng trưởng thì lợi ích càng lớn… Tất nhiên các khái niệm này hoàn toàn sai lầm. Chúng ta biết rằng ở rất nhiều nước, tăng trưởng kinh tế chỉ đem lại lợi ích cho một bộ phận nhỏ người dân và thực ra là đẩy đa số những người còn lại đến bờ tuyệt vọng…

    Khi con người được thưởng vì lòng tham thì sự tham lam sẽ trở thành một động lực tồi tệ.

    Lần đầu tiên, em đồng thuận với bác Phan Sơn.

    Thế bác có cách gì để thay đổi không?
    Bác sống " trong cái nôi " , trong cái hệ thống, được bác đánh giá là " nguy hiểm hơn cả âm mưu ".?

    Tâm lý chung của con người là, khi biết là nguy hiểm thì phải tìm cách dẹp bỏ cái nguy hiểm đó đi, không cổ vũ người khác lao đầu vào nguy hiểm.
    Nhưng thực tế ở VN ngày hôm nay ra sao, bác biết thừa.
    Vậy thì tại sao bác vẫn cố gắng biện luận và bào chữa cho cái hệ thống mà chính bác cho là nguy hiểm?

    Điều khác nữa là: Mức độ nguy hiểm đó đã đến mức nào? Có nổ tung ra như một quả bom không? Tổ quốc và Nhân dân VN sẽ ra sao, nếu nó nổ tung?

    Có bao giờ bác băn khoăn về hậu quả của quả bom khi nó nổ tung ra, không kiểm soát được nữa?

    Em hy vọng là bác sẽ có nhiều những suy nghĩ cá nhân như suy nghĩ này.

    Em tặng bác chữ mến, em chưa bao giờ dành cho bác.

    Mai Lê

    Đúng như những gì mà đại đa số nhân dân Việt Nam đã tiên đoán ngay từ lúc đầu. Vụ án "ăn cướp trắng trợn đất đai, đầm hồ, tài sản ..." của gia đình anh Đoàn Văn Vươn. Mà, nhà cầm quyền xã địa phương đã được sự đồng ý và hậu thuẫn của huyện Tiên Lãng, cũng như TP Hải Phòng. Đã và đang bị thành ủy TP Hải Phòng lặng lẽ từ từ cho vào quên lãng, cho chìm xuồng !!!
    Sau vài ba thông cáo báo chí, một hai quyết định kỷ luật nội bộ của thành ủy Hải Phòng. Không một tờ báo quốc doanh nào, cũng như những trang mạng "ngoài lề" nào thèm để ý hay bận tâm nhắc nhở đến vụ án của gia đình anh Đoàn Văn Vươn nữa cả ! Một vụ án tưởng chừng một thời đã làm rung động đảng và NCQ/csVN, một vụ án đã từng được đặt trang trọng ở những trang đầu báo chí quốc doanh, một vụ án "nóng" mà trang mạng ngoài lề nào cũng chạy tít "hot" nhất ... một thời ! Một vụ án điển hình của những cách hành xử kẻ cả, mang đầy tính chất bất công và phi lý nhất mà đảng và NCQ/csVN thường áp đặt cho chính nhân dân của họ ! Một vụ án mà những kẻ phạm tội lại được giao phó cho cái quyền điều tra và xét xử chính mình, và những nạn nhân của nó !!! Mà, trong đó, những kẻ chủ trương, những nhân vật chính phạm tội đang còn hiên ngang đứng ngoài vòng pháp luật !!!
    Những gì còn lại chỉ là những âm vang, những tiếng động của "tiếng súng hoa cải, và tiếng mìn ga " vọng lại trong đầu óc mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam. Cộng với một bài học thuộc lòng để mọi "nạn nhân của những cướp bóc bất công" học tập và bắt chước hành động đúng như những gì mà gia đình anh Đoàn Văn Vươn đã làm trong công cuộc đi đòi và chống lại những bất công từ nạn cướp bóc dất đai, tài sản của nhân dân Việt Nam.

    Trích dẫn:
    Lẽ đương nhiên, các cơ quan của đảng và chính quyền, từ Ban Dân vận, Ban Tuyên giáo đến cơ quan giải quyết khiếu nại tố cáo, chính quyền địa phương và đặc biệt là cơ quan công an đã có lý do để ghép hành vi người dân khiếu kiện đất đai thành “gây rối có tổ chức”. Vô tình hay hữu ý, cán bộ của những cơ quan này, trong khi không mấy quan tâm đến nguồn gốc đầy mất mát thương tâm của các vụ việc khiếu kiện, lại vẫn một lần nữa nhấn mạnh hình ảnh “các thế lực thù địch” đang kích động, lôi kéo người dân đi khiếu kiện, tiến đến gây mất ổn định trật tự xã hội và an ninh chính trị.

    Một số người đổ lỗi cho việc chúng tôi mắc phải những vấn đề như hiện này là do một âm mưu có tổ chức. Tôi ước gì nó chỉ đơn giản như vậy. Các thành viên của một âm mưu có thể bị phanh phui và đưa ra xét xử. Song, những gì thực sự đang nuôi dưỡng hệ thống này còn nguy hiểm hơn cả âm mưu. Nó không chỉ do một nhóm người nhỏ lẻ nào điều khiển mà nó chịu sự chi phối của một khái niệm đã được coi là chân lý: đó là ý tưởng cho rằng mọi sự tăng trưởng kinh tế đều có lợi cho loài người và rằng càng tăng trưởng thì lợi ích càng lớn… Tất nhiên các khái niệm này hoàn toàn sai lầm. Chúng ta biết rằng ở rất nhiều nước, tăng trưởng kinh tế chỉ đem lại lợi ích cho một bộ phận nhỏ người dân và thực ra là đẩy đa số những người còn lại đến bờ tuyệt vọng…

    Khi con người được thưởng vì lòng tham thì sự tham lam sẽ trở thành một động lực tồi tệ.