Trần Đức Việt - Dự án Ecopark (Hưng Yên) ngày càng nóng, có thể nổ lớn!

  • Bởi Khách
    15/04/2012
    4 phản hồi

    Trần Đức Việt, nhà báo tự do

    Vừa về đến nhà, vợ tôi thông báo: Điện thoại của anh reo chuông liên tục, có cả tin nhắn nữa. Cầm máy lên xem, hóa ra những ngày tôi vắng nhà xẩy ra quá nhiều chuyện. Tại phố Tràng Thi (trụ sở Mặt trận Tổ quốc), Ngô Quyền (trụ sở Quốc hội), rồi trụ sở Thanh tra Chính phủ ở Mỹ Đình liên tục xẩy ra khiếu nại đông người. Điểm mới là những cuộc tập trung này diễn ra cùng lúc của nhiều đoàn khác nhau. Có thể nhận ra dấu hiệu các đoàn bắt đầu liên kết lại, tạo ra áp lực mạnh hơn trước. Tất nhiên, sự liên kết này là chưa đủ mạnh, chưa bền chặt và thống nhất. Nhưng được như hiện nay cũng là quý lắm rồi, không nên vội vàng, vì "dục tốc bất đạt".

    Ngày 12/2/2012 có một sự kiện đặc biệt không thể bỏ qua. Đoàn thanh tra Chính phủ do một Phó Tổng thanh tra Chính phủ dẫn đầu đến UBND huyện Văn Giang (Hưng Yên) đối thoại trực tiếp với nhân dân. Nhưng rồi cuộc đối thoại này đổ vỡ vì mục tiêu của 2 bên quá khác nhau. Về phía đoàn nhà nước, UBND huyện Văn Giang chỉ mời 166 hộ gia đình ở xã Xuân Quan đến họp. Theo chủ tịch huyện, đây là các hộ có đất liên quan trực tiếp đến việc giải phóng mặt bằng 72 ha sắp tới để bàn giao cho chủ đầu tư. Huyện chỉ nghe tâm tư, nguyện vọng của các hộ này trước khi giải phóng mặt bằng, thực chất là cho dân nói "xả hơi" rồi... cưỡng chế! Về phía nhân dân, các đại biểu đòi hỏi phải đối thoại về toàn bộ dự án liên quan đến gần 2000 hộ dân, phải có đại biểu của cả 3 xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao dự họp. Chủ tịch huyện không đáp ứng yêu cầu này, tuyên bố sẽ thực hiện lệnh cưỡng chế vào ngày 20/4/2012. Đáp lại, nhiều người dân bày tỏ quyết tâm giữ đất, dù có phải "đổ máu" cũng không chịu mất đất. Cuộc đối thoại chưa thành đã phải giải tán, chưa biết được rồi ngày 20/4 sắp tới sẽ xẩy ra điều gì?

    Nhìn sắc thái của tôi, bà xã hỏi: Trông anh khác lắm, có chuyện gì vậy? Quả thật là sau khi biết thông tin tôi bứt rứt không yên. Có hiện tượng mới đang diễn ra: Một vài nhóm trí thức yêu nước bắt đầu đến với các hộ dân khiếu nại, động viên, tư vấn người dân về mặt pháp luật. Được động viên đúng lúc, nhiều người dân trở nên tự tin hơn, quyết tâm cũng tăng lên. Một số nhóm yêu nước ở xa đã đến Hà Nội, lẳng lặng quan sát sự kiện diễn ra ở Văn Giang. Trong đội hình các hộ dân mất đất ở Văn Giang đang nổi lên câu hỏi: Đến 20/4 liệu chính quyền có cưỡng chế không? Nếu có thì đối sách sẽ thế nào? Kinh nghiệm cho thấy trước đây chính quyền đã dùng côn đồ "xã hội đen" cưỡng chế rất tàn bạo, nhiều người bị thương, có bà mẹ 80 tuổi bị đánh ngất. Bây giờ chính quyền xem ra còn hung hãn hơn. Tuy nhiên, thời điểm này tình hình cũng khác trước. Sự kiện Tiên Lãng, Hải Phòng đã động viên nhân dân rất nhiều. Bộ mặt của chính quyền cấp huyện lộ rõ không che dấu được ai. Chính quyền huyện cưỡng chế, thực chất là cướp đất, cướp trắng từ tay nhân dân. Có lý nào người dân đang cầm sổ đỏ trong tay mà chính quyền bán đất cho công ty, không hề hỏi người chủ là nhân dân một tiếng?

    Tôi nghĩ những người đứng ở tuyến đầu trong đội hình các hộ dân Văn Giang đang phải đắn đo, cân nhắc kỹ. Nên phản đối thế nào? Mức nào là vừa? Họ không muốn để nhân dân tổn thất, nhưng cũng không muốn đầu hàng bọn cướp ngày! Bây giờ đất là sự sống. Sau sự kiện Tiên Lãng, những người dân mất đất trong cả nước đang cần đến một "sự kiện" khác mạnh mẽ hơn, có tiếng vang hơn nữa để thúc đẩy cuộc đấu tranh giành quyền sống. Thì đây, "sự kiện Văn Giang" đang đến. Khác với Tiên Lãng, Văn Giang là cả nghìn con người, trong đó có nhiều người muốn cầm lấy vũ khí. Trận đấu này có thể dẫn đến cái chết cho một số người thuộc cả 2 phía. Đó là hậu quả đau lòng nhất có thể thấy trước. Cũng có vài người hi vọng sự kiện Văn Giang sẽ mở màn một loạt sự kiện lớn lao hơn cho đất nước. Tôi không nghĩ thế. Dù biết rằng có một số nhóm yêu nước đã và đang đến theo dõi sát sự kiện Văn Giang nhưng cũng phải thấy rằng các nhóm chưa tạo ra mối liên kết đủ mạnh, có thể hỗ trợ lẫn nhau. Điều kiện khách quan và chủ quan chưa chín muồi cho những sự kiện lớn và đặc biệt lớn. Có thể có người sẽ hỏi: Lúc nào mới chín muồi? (Ai cũng bảo nó đổ này, nó đổ này... mà mãi không thấy nó đổ? Sốt ruột ơi là sốt ruột!). Tôi thì nghĩ phải đến năm 2013, khi hết hạn giao đất trên toàn quốc, chính quyền cấp cao phải phạm sai lầm tạm gọi là cực kỳ ngu xuẩn trước nhân dân (điều này tất yếu sẽ xẩy ra, những cái đầu đất của lãnh đạo không nhận thức được đâu), các đầu mối của nhiều phong trào (trong đó có phong trào giữ đất, đòi đất) liên lạc được để hỗ trợ lẫn nhau, lúc đấy mới có thể nói đến chuyện đã chín muồi hay chưa? Để đến được lúc ấy, về mặt chủ quan các nhóm yêu nước cần tích cực xây dựng niềm tin, liên lạc với nhau từ bây giờ. Sự kiện Văn Giang sắp đến chính là cơ hội để các nhóm yêu nước nhận ra nhau, tạo ra mối liên kết ngày mai. Tôi nghĩ bây giờ là lúc cần xúc tiến các hoạt động theo hướng này. Thế liệu Văn Giang có thể trở thành đốm lửa đốt cháy cả cánh đồng được không? Cũng có khả năng, dù chỉ là một phần nghìn tia hi vọng. Vì thế mới cần theo dõi tình hình thật sát sao và kỹ lưỡng. Cho dù thế nào thì các nhóm yêu nước cũng được thắp sáng niềm tin vào nhân dân. Nếu Tổ quốc và nhân dân kêu gọi, chúng con sẽ đến với Người.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Coi chừng chuyện lớn nổ ra trước ngày 20/4 . Bắt đầu có đối đầu giữa chính quyền và nông dân ngay ngày hôm nay .

    NHìn hinhg ảnh những người tạp hợp chống cướp đất toàn các cụ già, phụ nữ, thật ái ngại và thương tâm. Trong số đó có cả những cụ đã gần kề miệng lỗ. Đáng lẽ các cụ phải được hưởng thú điền viên ân nhàn. Vậy mà phải cơm đùm cơm vất ở tận làng quê lên thủ đô biểu tình chống cướp đất. Sao người mình lại nhẫn tâm tàn ác đến vậy? Trong số những người biểu tình chắc có người là thương binh, có huân huy chương hoặc những người thuộc gia đình có công với cách mạng, là gia đình thương binh, liệt sĩ, có bằng Tổ quốc ghi công, huân huy chương. Vậy khi đi biểu tình hãy đem theo những thứ ấy cho chính quyền và toàn dân biết, đẻ chính quyền không vu khống là bị các thế lực thù địch xúi giục. Chính là bọn cương hào mới xúi giục dân lành phải biểu tình đòi đất. Cướp của người nghèo chia cho người giầu phải chang là chính sách hay kế sách của Đảng?

    PHẢI ĐỌC BÀI VIẾT NÀY CỦA LỮ GIANG:
    (CLIK CHUỘT VÔ ĐÂY)

    LẠI ĐỐI CHIẾU VỚI THỰC TIỄN SUỐT NHIỀU CHỤC NĂM QUA THÌ THẤY RẰNG ÔNG TRẦN ĐỨC VIỆT ĐANG MỘNG DU GIỮA ĐỜI THẬT!
    HÃO HUYỀN VÔ CĂN CỨ.

    Đọc cái tin này tự nhiên tim tôi nhói lên, cảm giác đau đớn thường chỉ xuất hiện khi thay đổi thời tiết, nhưng sao cái tin này lại làm tôi đau? Hay là sự thay đổi thời tiết chính trị đang xẩy ra? Nếu đổ máu thì đau lòng lắm. Người minh giết người mình qua hàng chục năm chiến tranh chưa đủ sao? Bây giờ lại dùng xương máu để đối xử với nhau? Đánh nhau với ngoại xâm thì chúng tôi không sợ đổ máu. Nhưng người lính, người công an cũng là người dân nước mình, còn đồng bào thì chẳng phải nói, ai cũng biết là người mình. Người mình giết người mình, người nông dân hiền như đất chỉ biết cầy cuốc, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, một nắng hai sương trên đồng ruộng để kiếm ăn chứ có muốn giết ai đâu. Trước kia thì bị bắt buộc đi cầm súng để giết người và để bị người giết. Nay bộ đội và công an biến thành quân ăn cướp thì bắt buộc người nông dân phải cầm súng, dồn người ta đến bước đường cùng rồi, không đứng lên cầm súng không đươc.
    Sao TBT, chủ tịch nước, thủ tướng NTD không thấy lên tiếng?
    Các vị trí thức có cách nào khác ngăn chặn cuộc đổ máu có thể xảy ra hay không? Các cựu chiến binh Đại đoàn 308 trước kia và đại đoàn Đồng Bằng nghĩ thế nào đây?
    Các trí thức, nhất là các nhà văn cần lên tiếng tác động vào những anh bộ đội cụ Hồ và anh công an nhân dân hãy đứng về phía nhân dân. Tất cả quần áo, cơm ăn, súng các anh cầm là do những bà mẹ, những
    người vợ, người chị của chính các anh đang nai lưng ra cung cấp cho
    các anh. Ngày hôm nay các anh đi cầm súng cướp ruộng đất của gia dình nông dân này, thì ngày mai những người khác cầm súng đến cướp ruộng đất của gia đình anh. Các anh nên nhớ rằng trong số những người bị cướp ruộng đất có cả những người thuộc thế hệ cha chú các anh cũng đã từng cầm súng bảo vệ và góp phần xây dựng nên chế độ này. Có người đã thành tàn phế binh, nhưng tấm lòng trong sáng của họ không hề tàn phế. Các anh bộ đội cụ Hồ và công an nhân dân hãy nghĩ đến tương lại bản thân mình và tương lại gia đình mình trước khi bóp cò súng.