Việt Nam - Anh hùng đến bần cùng

  • Bởi Khách
    31/03/2012
    1 phản hồi

    Lặng Yên chuyển ngữ

    Trong không khí mua bán nhộn nhịp và giao thông tậm tịt của thủ đô Việt Nam, vô số biểu ngữ giăng đầy nhắc nhở người dân "mừng Đảng, mừng xuân". Những ngày này, Hà Nội chẳng có nhiều thứ để ăn mừng. Cách đây không lâu, Việt Nam là một trong những nước phát triển hấp dẫn. Giờ nó đang tụt hậu nặng nề.

    Mối bận tâm cấp thiết nhất là lạm phát, đã vượt trên 20% trong năm ngoái, là lần thứ hai trong ba năm (xem biểu đồ). Việt Nam hiện có tỷ lệ lạm phát cao nhất châu Á, và thực tế chính phủ đã kiểm duyệt, yêu cầu các tờ báo ngưng lảm nhảm về nó. Hàng ngàn doanh nghiệp phá sản, bất động sản sụp đổ, các ngân hàng và các doanh nghiệp nhà nước (DNNN) đang vật vã với các khoản nợ xấu.

    Sự đảo chiều đến thật đột ngột. GDP của Việt Nam đã tăng hơn 8% mỗi năm từ 2003 đến 2007, khi đất nước thu hút một làn sóng đầu tư nước ngoài. Giờ thì Ngân hàng Thế giới dự đoán mức tăng trưởng chỉ đạt trung bình 6% một năm trong năm năm tính đến cuối 2012. McKinsey, một nhà tư vấn, lập luận rằng trừ khi Việt Nam tăng năng suất lao động hơn một nửa, tốc độ tăng trưởng có thể sẽ giảm dần xuống dưới 5%. Thấp hơn so với mục tiêu 7-8% của chính phủ. McKinsey lập luận, "sự khác biệt tưởng chừng nhỏ, nhưng thật ra không thế". Đến năm 2020, nền kinh tế của Việt Nam có thể nhỏ đi khoảng 1/3 so với trường hợp mức tăng trưởng ổn định 7%/năm.

    Mọi người, thậm chí các bác lãnh đạo cộng sản, đều đồng ý về những lý do chính cho sự suy giảm. Các DNNN hoạt động kém hiệu quả, tham nhũng, lãng phí, chiếm khoảng 40% sản lượng, kéo nền kinh tế đi xuống. Công thức sản xuất chi phí thấp với đồng lương thấp không còn phát huy hiệu quả. Các quốc gia như Campuchia và Bangladesh đang vượt trội Việt Nam về chi phí sản xuất rẻ. Mặc dù vậy, nước này đã thất bại trong việc nâng cao chuỗi giá trị bằng việc tăng cường hoạt động sản xuất và hướng đến hàng công nghệ cao hơn.

    Đáng chán thay, việc nhận ra điều này và làm gì đó với nó dường như là hai chuyện khác nhau trong đầu những nhà cầm quyền cộng sản. Một số người lạc quan hy vọng vào những thay đổi tại cuộc họp ba ngày của các cán bộ cao cấp của đảng vào tháng trước. Tuy nhiên, lại vẫn quá nhiều những lời to tát sáo rỗng và ít những điều cụ thể khác. Nguyễn Phú Trọng, TBT của Đảng Cộng sản, kêu gọi đảng cải cách để tránh một mối đe dọa hiện hữu. Nhưng dù bài phát biểu của ông được công bố công khai, phần còn lại của cuộc họp vẫn như lệ thường - diễn ra sau cánh cửa đóng kín.

    Những lời kêu gọi thay đổi hay là chết của Đảng không phải mới. "Họ nói điều này trong suốt 20 năm qua" - Carl Thayer, một chuyên gia về chính trị Việt Nam tại Học viện Quốc phòng Úc ở Canberra nói. Điều đang thiếu, lúc này cũng như ngày trước, là một kế hoạch chi tiết để thực hiện cải cách như tái cấu trúc khu vực nhà nước cồng kềnh, tinh giản đầu tư công và cải thiện tính minh bạch. Chín giám đốc điều hành của Vinashin, một công ty đóng tàu nhà nước ngập nợ nần, đã bị xét xử vào ngày 27 tháng 3 về trách nhiệm trong việc quản lý kém các nguồn lực nhà nước. Đây là trường hợp lớn nhất của thể loại này trong nhiều năm qua, nhưng các chính trị gia đã khuyến khích và tài trợ cho việc mở rộng hoành tráng công ty này, kể cả thủ tướng, hầu như chẳng phải giải trình gì cả.

    Ngay cả nếu có một sự thay đổi trong đầu mấy lão chóp bu, vẫn sẽ rất khó khăn để các chú lãnh đạo thực hiện thay đổi trên toàn hệ thống. Quyền lực tại Việt Nam phân tán hơn so với các nước láng giềng Trung Quốc, các lợi ích kinh doanh và chính trị là những trở ngại lớn hơn nữa cho việc thay đổi. Hơn nữa, trong khi Đảng Cộng sản Trung Quốc đã có một số thành công trong việc tái cấu trúc chính nó thành một mạng lưới tầng lớp tinh hoa kiểu Ivy League, đồng chí của họ tại Việt Nam vẫn bị mắc kẹt mãi trong quá khứ. Quyền lãnh đạo chính thống nhờ các chiến thắng quân sự cách đây hơn một thế hệ đang mờ dần đi theo thời gian, và đòi hỏi về lợi ích kinh tế của giới lãnh đạo Việt Nam đang khó khăn hơn để duy trì.

    Theo The Economist

    Từ khóa: Lặng Yên

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Đọc bài
    http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/66352/thu-nhap-nguoi-viet-nam-o-muc-nao-cua-khu-vuc-.html
    thấy sao buồn quá. Cũng cùng một kiểu chế độ XHCN, TQ một thời thu nhập người dân chỉ ngang với thu nhập của người VN. Nay thì thu nhập trung bình của người dân TQ đã gấp hơn 3 lần người VN rồi. Chả trách người TQ đang rất coi thường người VN cũng như tiềm lực của VN.