Đoan Trang - Ngụy biện vì ông Đinh La Thăng

  • Bởi Khách
    29/03/2012
    12 phản hồi

    Đoan Trang

    Dành thời gian đọc, sau đó phân tích các lỗi ngụy biện ở một bài viết như bài “Kính thưa ‘quý cô cái gì cũng muốn’” của tác giả Hoàng Thắng trên Petro Times (http://www.baomoi.com/Home/AmNhac/www.petrotimes.vn/Kinh-thua-quy-co-cai-gi-cung-muon/8162668.epi) là một việc có lẽ chỉ nên làm trong lúc rảnh quá. Tuy nhiên, xét thấy sự ngụy biện đang lan tràn trong tất cả các cuộc tranh luận trên mạng, trên không gian báo chí, không loại trừ cả không gian học thuật, nên tôi nghĩ việc chỉ ra các lỗi ngụy biện sơ đẳng trong bài viết này cũng là điều cần thiết. Bên cạnh các lỗi ngụy biện là một số sai sót về kỹ thuật viết báo, tôi cũng sẽ cố gắng chỉ ra một phần.

    Xin lưu ý: Đây là bài viết phân tích về ngụy biện và báo chí, không nhận xét và không phán xét tác giả Hoàng Thắng.

    * * *

    1.

    Trích: “Trong bài trả lời phỏng vấn của mình, ca sỹ Mỹ Linh cho rằng: Thuế chồng lên thuế, phí chồng lên phí, chất lượng công trình giao thông chưa tương xứng với những khoản tiền mà dân phải đóng… và cuối cùng là kết luận một câu xanh rờn “Đề xuất giải pháp đó, theo tôi, chứng tỏ anh Đinh La Thăng quá kém cỏi!”

    Chỉ chờ có thế, các trang mạng đua nhau đăng lại bài phỏng vấn ca sỹ này với tiêu đề “Bắt dân đóng phí, anh Đinh La Thăng quá kém cỏi!” Đã không ít người tung hô cho bài phỏng vấn này của Mỹ Linh, đơn giản vì đó là lời nói của một người nổi tiếng. Tuy nhiên, để nói về hàm lượng kiến thức hay tư duy trong câu nói thì cũng chưa được nhiều cho lắm”.

    Về khía cạnh nghiệp vụ báo chí, để đảm bảo tính khách quan, nhà báo không được sử dụng tính từ, phó từ, nhất là các tính từ và phó từ mang tính phán xét, nặng hơn nữa là có hàm ý miệt thị. Các động từ, nếu không đảm bảo trung tính, cũng không được dùng. Trong đoạn viết trên đây, tác giả Hoàng Thắng, ngược lại, đã sử dụng ít nhất ba từ không khách quan: “xanh rờn”, “đua nhau”, “tung hô”.

    Suy luận “đơn giản vì đó là lời nói của một người nổi tiếng” là quá đơn giản. Người ta “tung hô” (nếu có) ý kiến của ca sĩ Mỹ Linh có thể còn vì nhiều nguyên nhân khác, như: cô ấy đẹp, cô ấy là dân thường (giống người ta) chứ không phải lãnh đạo, cô ấy là phụ nữ, cô ấy đã nói đúng điều người ta thích, v.v.

    2.

    Trích: “Mặc dù phát biểu văng mạng rằng “thuế chồng thuế, phí chồng phí” nhưng xin cam đoan là nữ ca sỹ sẽ chẳng thể nào chỉ ra nổi “phí chồng phí” ở đâu. Bởi đơn giản: Việc phân định có hay không chuyện “phí chồng phí” đang được các nhà hoạch định chính sách, các chuyên gia kinh tế tranh luận quyết liệt và chưa có hồi kết. Những phát ngôn của “người đẹp hát” cũng chỉ có thể là… nghe người ta nói thế thì biết thế thôi.

    Còn kết luận phê phán kiến thức của Bộ trưởng Bộ GTVT “Bắt dân đóng phí chứng tỏ anh Đinh La Thăng kém cỏi” thì có lẽ là nên miễn bàn vì đơn giản: Tiến sỹ Đinh La Thăng cũng sẽ không bao giờ tranh cãi với ca sỹ Mỹ Linh về âm nhạc”.

    Tác giả sử dụng các từ và lối diễn đạt sau đây: “văng mạng”, “phát ngôn của ‘người đẹp hát’”, “nghe người ta nói thế thì biết thế thôi”, “miễn bàn”… Về khía cạnh báo chí, lỗi lặp lại như ở trên: chủ quan, cảm tính, hàm ý miệt thị cá nhân. Có dấu hiệu của ngụy biện “tấn công cá nhân” với cách gọi Mỹ Linh là “người đẹp hát” trong ngoặc kép.

    Với cách diễn đạt “miễn bàn về…”, tác giả phạm lỗi ngụy biện “Appeal to Ridicule”, tạm dịch là “Lố bịch hóa”, nghĩa là (chưa gì đã) chế nhạo ý kiến của người nói thay vì chỉ ra lỗi của người đó. Ví dụ (trích tài liệu của TS. Michael C. Labossiere, dự án Nizkor, 1995):

    - Chắc chắn là đối thủ xứng đáng của tôi tuyên bố là chúng ta nên giảm bớt học phí rồi, nhưng điều này thật nực cười.

    - Ủng hộ ERA à? Tất nhiên rồi, khi nào phụ nữ trả tiền đồ uống đã! Haha!

    3.

    Trích: “Cô ca sỹ còn đưa ra bằng chứng khá ngô nghê là “Ai bảo bắt cái ô tô oằn mình chịu đủ thứ thuế, thứ phí… là sẽ giúp giảm thiểu được tai nạn giao thông, khi mà đi xe máy ở Việt Nam mới là dễ bị tai nạn nhất! Chỉ mới cách đây hơn hai tuần thôi, vào đúng ngày 8/3, chị bạn tôi vừa mất một câu con trai 10 tuổi cũng vì hai bố con chở nhau đi xe máy, bị người ta quệt phải. Còn trước đó đi ôtô thì không sao, nhưng ô tô đã phải bán vì bố mẹ cháu không chịu nổi cơn tăng giá, phí.

    Lấy ví dụ thế thì chả hóa ra chỉ có đi ôtô như Mỹ Linh mới an toàn còn những người đi xe máy đều nguy hiểm cả. Chẳng lẽ an toàn giao thông chỉ là thứ người giàu người riêng hưởng?”.

    Tương tự trên, tác giả dùng từ “ngô nghê” là vi phạm nguyên tắc báo chí, vì vừa chủ quan, vừa cảm tính, vừa miệt thị cá nhân.

    Ở đây, nếu muốn phản bác Mỹ Linh, tác giả hoàn toàn có thể chỉ ra lỗi ngụy biện trong ý kiến của ca sĩ Mỹ Linh. Tuy nhiên, thay vì thế, tác giả đã đánh phủ đầu bằng miệt thị, chế nhạo, và vẫn không có cơ sở khoa học nào. Ý kiến của tác giả, do không được chứng minh, cho nên cũng không có lý hơn Mỹ Linh là bao nhiêu.

    Lấy ví dụ thế thì chả hóa ra chỉ có đi ôtô như Mỹ Linh mới an toàn còn những người đi xe máy đều nguy hiểm cả”. Thật ra thì, căn cứ vào lời được trích dẫn trên báo, thì ca sĩ Mỹ Linh không nói rằng CHỈ có đi ô-tô thì mới an toàn. Tác giả phạm hoặc là lỗi quy chụp, hoặc là lỗi trích dẫn. Một khi đã phạm lỗi quy chụp hoặc lỗi trích dẫn rồi thì các lập luận tiếp sau đó của người phạm lỗi không còn ý nghĩa nữa.

    Tuy nhiên, ở đây cứ giả sử rằng chúng ta chấp nhận lỗi này của tác giả, giả sử rằng Mỹ Linh có ý cho rằng đi ô-tô an toàn hơn đi xe máy, thì Mỹ Linh vẫn đúng thay vì tác giả. Theo thống kê, tính trên 1 mile (dặm, tương đương 1,6 km), đi xe máy có nguy cơ gặp tai nạn cao hơn từ 30 đến 40 lần so với đi ô-tô. Còn khi tai nạn xảy ra, người đi xe máy có xác suất bị thương cao gấp 3 lần người đi ô-tô, và xác suất tử vong cao gấp 15 lần. Đây là các thống kê của US National Traffic Safety Board.

    Chả hóa ra chỉ có đi ô-tô như Mỹ Linh mới an toàn”. Đưa cụm từ “như Mỹ Linh” vào, tác giả đã phạm lỗi ngụy biện “Appeal to Spite”, tạm dịch là “gây thù chuốc oán”. Đây là ngụy biện theo đó, thay vì đưa bằng chứng cho thấy một người nào đó (Mỹ Linh) nói như vậy là sai, thì lại tìm cách làm cho người đó bị số đông ghét bỏ.

    Tương tự, “Chẳng lẽ an toàn giao thông chỉ là thứ người giàu người riêng hưởng?”, cũng là lỗi ngụy biện “gây thù chuốc oán”.

    4.

    Trích: “Hàm lượng “chất xám” trong phát biểu của ca sỹ Mỹ Linh có lẽ cũng chỉ nên bàn đến thế. Cái cần bàn của chúng ta ở đây là thái độ xây dựng, cách phát ngôn của những “con người công chúng” với công việc chung, với lợi ích chung của cả xã hội.

    Trong khi cả hệ thống chính trị, cả xã hội đang sôi sục để cùng chung lưng đấu cật tìm ra biện pháp tháo gỡ vướng mắc, giải bài toán ách tắc giao thông thì “người của công chúng” lại đăng đàn và phát ngôn một cách vô trách nhiệm như thế”.

    Hàm lượng “chất xám” trong phát biểu của ca sỹ Mỹ Linh có lẽ cũng chỉ nên bàn đến thế”: chủ quan, cảm tính, miệt thị, xúc phạm cá nhân.

    Trong khi cả hệ thống chính trị, cả xã hội đang sôi sục để cùng chung lưng đấu cật tìm ra biện pháp tháo gỡ vướng mắc, giải bài toán ách tắc giao thông thì “người của công chúng” lại đăng đàn và phát ngôn một cách vô trách nhiệm như thế”. Tác giả phạm các lỗi ngụy biện sau đây:

    - gây thù chuốc oán (Appeal to Ridicule), đã phân tích ở trên

    - có dấu hiệu của ngụy biện “viện đến tình cảm của số đông” (Appeal to Emotion): “trong khi cả hệ thống chính trị, cả xã hội đang sôi sục…”. Sở dĩ mới là “có dấu hiệu”, vì ngụy biện này của tác giả, ngay cả khi được sử dụng, vẫn không có hiệu quả. Trong khi cả hệ thống chính trị, cả xã hội đang sôi sục để cùng chung lưng đấu cật tìm ra biện pháp… thì Mỹ Linh cũng vậy, cô ấy cũng đang góp một tiếng nói trong cái hệ thống chính trị và cái xã hội đó, cho dù nó có vô trách nhiệm (như tác giả đã miệt thị một cách ngụy biện, thiếu căn cứ) hay không.

    - đe dọa (Appeal to Fear): Đây là kiểu ngụy biện trong đó thay vì lập luận, đưa ra bằng chứng cho thấy Mỹ Linh sai thì lại có hàm ý đe dọa: Tất cả mọi người đều đang như thế này mà cô lại như thế kia à?

    - “sức ép về bằng chứng” (Burden of Proof): Ví dụ của ngụy biện này như sau: “Theo tôi, chắc chắn là có ma. Vì sao à? Thì anh thử chứng minh xem? Đấy, anh không chứng minh được là không có ma. Như vậy tức là có ma”.

    Ở đây, tác giả cũng đẩy sức ép về bằng chứng sang cho ca sĩ Mỹ Linh: Cô có biện pháp tháo gỡ vướng mắc, giải bài toán ách tắc giao thông không mà cô dám lên tiếng?

    5.

    Trích: “Ngay sau khi cô ca sỹ này đăng đàn vài ngày, tại cuộc họp của Thành ủy Hà Nội bàn về vấn đề chống ùn tắc, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị tâm sự “Gia đình tôi đã hạn chế đi xe cá nhân để giảm ùn tắc”. Sự gương mẫu của Bí thư Phạm Quang Nghị hẳn sẽ là một tấm gương lớn cho nhiều người noi theo.

    Ông cho rằng: “Nhiều cá nhân khi bị đụng chạm quyền lợi thì phản ứng gay gắt. Bỏ ra cả tỉ đồng mua xe thì không công khai rằng tiền từ đâu ra, trong khi đóng vài triệu xây dựng đường thì phản ứng”.

    Lỗi nghiệp vụ báo chí: “Sự gương mẫu của Bí thư Phạm Quang Nghị hẳn sẽ là một tấm gương lớn cho nhiều người noi theo
    ” là một cách viết suy diễn, chủ quan, cảm tính (chưa nói đến sự thiếu công bằng, và dụng ý xu nịnh).

    Ngụy biện “Appeal to Authority”, tạm dịch là “viện dẫn thẩm quyền”: Đây là cách viện dẫn ý kiến của một người thực ra không phải là nhân vật chính đáng để có thể được trích dẫn. Phía trên bài, tác giả có ý cho rằng Mỹ Linh, với tư cách ca sĩ, không xứng đáng để nói về chính sách thu thuế và phí của Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng. (Trong khi thực ra Mỹ Linh hoàn toàn có thể phát biểu với tư cách một người dân có sở hữu ô-tô, và sử dụng ô-tô để tham gia giao thông). Vậy ở đây, ông Phạm Quang Nghị – với các chuyên ngành ông từng học là lịch sử và triết học trường Nguyễn Ái Quốc – có phải là nhân vật xứng đáng hơn Mỹ Linh để được tác giả viện dẫn, muốn số đông phải noi theo?

    6.

    Trích: “Nữ ca sỹ Mỹ Linh: Nhà rộng 1,3 hecta, hai vợ chồng mỗi người một chiếc xe hơi. Đấy là chưa kể xe của Mỹ Linh là xe Mitsubishi Grandis có 7 chỗ ngồi. Như vậy là một mình nữ ca sỹ mỗi khi ra đường đã chiếm diện tích bằng 4 người đi xe máy. Hẳn nữ ca sỹ cũng muốn đóng phí cho “đỡ ngại” với mọi người!

    Tôi cũng xin cược rằng: Ca sỹ Mỹ Linh với son phấn, váy vóc xúng xính, quần áo thời trang chắc hẳn sẽ hiếm khi dám rời xế hộp vủa mình để leo lên xe bus, chung tay góp phần giảm ách tắc giao thông như Bộ trưởng Thăng. Đơn giản thôi, xế hộp có, lên xe bus làm gì, vừa đông người vừa… hỏng váy!”.

    Ngụy biện “gây thù chuốc oán” được sử dụng triệt để. Bên cạnh đó là ngụy biện “tấn công cá nhân” (Personal Attack), một loại lỗi ngụy biện kinh khủng bởi vì nó rất… vô học.

    7.

    Chuyện Mỹ Linh đăng đàn khen chê cũng nhắc chúng ta nhớ lại một cái bệnh rất xấu mà truyền thông đang mắc phải: Khi nhà nước cần lấy ý kiến về một vấn đề gì đó thì không ít người nhảy vào chê bai một cách thiếu khách quan, không mang tính xây dựng:

    Lấy ý kiến về công trình xây dựng thì hỏi ý kiến… nhà thơ.

    Lấy ý kiến về việc bắt buộc đội mũ bảo hiểm thì hỏi… nhà văn hóa.

    Lấy ý kiến về chính sách giao thông, các kỹ sư còn chưa kịp nói gì thì ca sỹ, nghệ sỹ đã… lên tiếng ầm ầm”.

    Nếu bàn ra ngoài văn bản thì có thể đồng ý với tác giả phần nào, tuy nhiên, xét trên văn bản, đây là những đoạn viết chủ quan, cảm tính, miệt thị, không bằng chứng.

    8.

    Trích: “Ai cũng thừa nhận rằng: bất cứ một cuộc đại phẫu nào cũng phải chịu đau, trong cuộc sống muốn có được thứ này thì phải hi sinh thứ khác, muốn đạt được cái đại cục thì phải hi sinh cái tiểu tiết. Còn nếu muốn cái gì cũng được, chắc phải lên… thiên đàng – thông minh và xinh đẹp như Mỹ Linh, chắc sẽ hiểu điều đó!

    Người dân yêu mến Bộ trưởng Đinh La Thăng vì ông là con người hành động. Không lẽ giờ Bộ trưởng phải “nằm im thở khẽ”, đừng đụng chạm đến quyền lợi của ai thì mới làm cho nữ ca sỹ hài lòng!”.

    Xin nhắc lại một đoạn ở trên: Ở đây có lỗi nghiệp vụ báo chí: “Người dân yêu mến Bộ trưởng Đinh La Thăng vì ông là con người hành động” là một cách viết suy diễn, chủ quan, cảm tính (chưa nói đến sự thiếu công bằng, và dụng ý xu nịnh).

    Ngụy biện “gây thù chuốc oán” được sử dụng triệt để. Bên cạnh đó là ngụy biện “tấn công cá nhân” (Personal Attack), một loại lỗi ngụy biện kinh khủng bởi vì nó rất… vô học.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Khách giữa đàng viết:
    hê hê, đọc mấy comment này còn vui hơn đọc bài chính của tác giả Đoan Trang dù tác giả viết rát hay.
    Đám bồi bút (của đám quan chức đầu óc cá kèo nhưng thu nhập thì VIP) vốn được nhà cầm quần khuyến khích cho khoe khoang sự hợm hĩnh đầy ngu dốt của mình trên các phương tiện truyền thông lề phải, thế nhưng thật tội nghiệp, cứ mỗi khi họ tung ra một bài bốc thơm cho những thứ thối tha nhất thì lại bị những người còn lương tri, hiểu biết ... đập cho tanh bành khói lửa, ai thơm thì chưa thấy đâu nhưng cứt thì lại rơi vãi đầy vào chính đầu họ. hahaha...

    Kính đề nghị bác Huân xem thử xem đây có nên được coi là comment của người tự xưng có luơng tri và hiểu biết hay không?
    Và văn hóa Dân Luận đang bị xuống cấp?

    "Thậm chí có ả ca sĩ còn tỏ thái độ xấc xược cả Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải." => không hiểu câu này lắm?

    Thu phí để hạn chế ôtô, xe máy: Thích thì phải trả tiền

    (Petrotimes) - Một khi đã dám bỏ tiền ra mua ôtô để phục vụ cho những nhu cầu, sở thích cá nhân của mình thì có nghĩa là cũng phải dám bỏ tiền ra đóng các loại phí. Đó là lẽ đương nhiên và cũng là công bằng.

    Mấy ngày nay, dư luận lại “sục sôi” với đề xuất của Bộ Giao thông Vận tải về việc thu phí đối với ôtô, xe máy. Mục đích của loại phí này, nói không úp mở gì là nhằm hạn chế ôtô, xe máy.

    Quả thực, nếu mức phí này được Chính phủ thông qua, thì đây là một đòn chí mạng giáng vào những người đang sử dụng ôtô, xe máy, mà bấy lâu nay vẫn hát vang khúc quân hành “đường ta ta cứ đi”.

    Trong hơn 600 ngàn xe ôtô cá nhân, liệu có bao nhiêu chiếc được sử dụng làm phương tiện đi làm, đi mưu sinh? Hay khoảng ít nhất có quá nửa số xe đó là phục vụ cho các nhu cầu mà “có cũng được, không có chưa… làm sao”. Rồi những nhà có tiền, mua xe giải quyết khâu oai, hoặc mua xe vì “con gà tức nhau tiếng gáy”. Rồi lại có người hét lên rằng, một xã hội văn minh là phải lắm ôtô, xe máy… Thậm chí có ả ca sĩ còn tỏ thái độ xấc xược cả Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải. Rồi lại có người cho rằng ôtô, xe máy là biểu tượng của một nền kinh tế phát triển? Vậy thử hỏi Bắc Kinh, Thâm Quyến và rất nhiều thành phố khác của Trung Quốc cũng như trên thế giới họ cấm xe máy, người dân và quan chức vẫn lọc cọc đạp xe đi làm, nhưng ai dám nói họ không văn minh?

    Một khi đã dám bỏ tiền ra mua ôtô để phục vụ cho những nhu cầu, sở thích cá nhân của mình thì có nghĩa là cũng phải dám bỏ tiền ra đóng các loại phí. Đó là lẽ đương nhiên và cũng là công bằng.

    Không hiểu nếu Việt Nam mà thu phí xe đỗ, dừng như các nước phương Tây thì người có xe sẽ thế nào nhỉ? Chúng ta cứ nói nền kinh tế còn nghèo, thu nhập thấp kém… Nhưng chắc chắn hơn 600 ngàn người có xe riêng kia, thu nhập chả thấp chút nào. Vì nếu thu nhập thấp, thì lấy đâu ra tiền mà mua ôtô.

    Những người phản đối đóng phí là những người có tiền, đang có xe, nhưng họ không muốn bỏ thêm tiền. Đối với những người này, xe họ cũng thích, đường họ cũng thích thật thông thoáng và tiền thì… không thích đóng? Thật quái gở. Lẽ ra họ phải hiểu: Cái gì “thích” thì cũng phải trả giá. Đó là lẽ công bằng.

    Việc gì có lợi cho số đông người, nếu phải hy sinh lợi ích, sở thích của số ít người, thì cũng “nghiến răng” lại mà làm. Cho nên thu phí hạn chế xe cũng phải vậy.

    Lênin có câu nói bất hủ: “Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thất bại, nhưng nguyên nhân lớn nhất là người cầm quyền cố làm vừa lòng mọi người”.

    Thu phí để hạn chế xe ôtô là đúng và cần thiết, thậm chí cấp bách. Tuy nhiên, thu mức thế nào? Lộ trình thu ra sao? Thiết nghĩ Bộ Giao thông Vận tải cũng nên cân nhắc có lộ trình tăng “từ từ” để mọi người cảm thấy… “chầm chậm tới mình”. Chứ đằng này, từ tháng 6, đóng nghiến một cục vài chục tới cả trăm triệu, xem ra cũng hơi choáng thật.

    Như Thổ

    (Năng Lượng Mới số 107 ra ngày 30/3/2012)
    http://www.petrotimes.vn/xa-hoi/2012/04/thu-phi-de-han-che-oto-xe-may-thich-thi-phai-tra-tien

    hê hê, đọc mấy comment này còn vui hơn đọc bài chính của tác giả Đoan Trang dù tác giả viết rát hay.
    Đám bồi bút (của đám quan chức đầu óc cá kèo nhưng thu nhập thì VIP) vốn được nhà cầm quần khuyến khích cho khoe khoang sự hợm hĩnh đầy ngu dốt của mình trên các phương tiện truyền thông lề phải, thế nhưng thật tội nghiệp, cứ mỗi khi họ tung ra một bài bốc thơm cho những thứ thối tha nhất thì lại bị những người còn lương tri, hiểu biết ... đập cho tanh bành khói lửa, ai thơm thì chưa thấy đâu nhưng cứt thì lại rơi vãi đầy vào chính đầu họ. hahaha...

    Theo ý của Bộ trưởng Đinh La Thăng và được "nhà báo" (hay bồi bút) Hoàng Thắng tâng bốc thì ngành nào lo tiền cho ngành ấy, nghĩa là ngành giao thông thì lo tiền để sửa chữa đường mà đi, như vậy là chưa có kiến thức về xã hội, tức là chưa biết phối hợp hài hòa trong một xã hội có sự phân công, cứ ngành nào lo cho ngành ấy thì ngành giao thông quản lý đất đai (đường xá) là một phần của Tổ quốc, vậy ra là ngành giao thông kinh doanh Tổ quốc để mà ăn. Nếu vậy thì các ông ở Hội đồng lý luận TƯ lấy gì kinh doanh cái gì mà ăn để ra sản phẩm, mà cái sản phẩm ấy chưa chắc đã được ai mua mà có khi còn làm hại dân hại nước. Quân đội cũng tự nuôi quân đội, công an tự nuôi công an, vậy họ lấy gì mà nuôi hay đi ăn cướp của dân mà nuôi. Đường sá cũng thuộc loại phúc lợi xã hội, trừ loại đường đặc biệt. Nhà nước không có những bộ óc lớn nghĩ ra cách làm giầu mà cứ ăn quẩn thì đất nước chỉ có nghèo đi. Cũng cần biết là trong cái tổng thể của xã hội thì có khi ngành này lỗ, nhưng vẫn phải làm để ngành khác lợi và lấy cái lợi bù cái lỗ. Đầu óc ông Bộ trưởng Thăng quá hẹp, do không được dạy dỗ cách tư duy nên ông đã chỉ thấy lợi ích cục bộ. Ví dụ ngành lỗ rõ nhất mà vẫn phải làm, đó là thử vũ khí, nhiều khi thử chất nổ, chỉ "oàng" một phát mà mất tiền tỷ, nhưng không thử không được, đó là việc phải làm vì vấn đề bảo vệ tổ quốc. Hiện này nhà nước còn có rất nhiều chính sách bất hợp lý, nguyên nhân cũng chì do những cái đầu kiểu Đinh La Thăng đẻ ra. Ví dụ ngành quản lý đất đai, giá thu hồi thì quá thấp, giá kinh doanh lại quá cao thành ra có hiện tượng người bị thu 100m2 đất thì muốn mua lại 10m2 đất của mình trong khu quy hoạch thì phải trả giá gấp 10 lần hoặc hơn giá mình được đền bù, nghĩa là bán 100m2 thì mua được 10m2 đất của chính mình, hay tự nhiên mình mất toi 90m2 đất. Nay đến ngành nước, cũng do cơ chế độc quyền nên người đùng tiền nước phải trả tối thiểu mỗi tháng 4m3, dùng 1m3 hay không dùng cũng phải trả tiền mỗi tháng 4m3, đó là do quy định của ngành nước. Không hiểu căn cứ vào đâu mà bắt người tiêu dùng trả kiểu này, nếu như bắt người ta không dùng mà trả 10m3 thì người ta cũng phải trả. Quan chức CS quản lý, sờ vào đâu là thấy bất hợp lý ở đó, xuất xứ căn nguyên là do độc tài và độc quyền và không lấy lợi ích của dân làm gốc. Cứ tận thu cho chết hết dân thì thôi. Ông Thăng không biết rằng nguyên nhân cơ bản, nguyên nhân gốc của việc ùn tắc là do "trình độ" phát triển dân số cao quá nhiều so với trình độ phát triển của khoa học. Nghiã là dân số tăng vô tội vạ mà khoa học không phát triển kịp mức tăng dân số thì đường tắc. Nếu như thành phố Hà Nội chỉ có dưới 2 triệu dân thì làm gì có tắc đường. Nước nào càng lạc hậu thì dân số càng tăng nhanh. Đó là dân số tỷ lệ nghịch với trình độ văn minh, ông Thăng có hiểu không nhỉ? Ông cũng có bằng tiến sĩ đấy chứ. Quỹ kế hoạch dân số của LHQ viện trợ thì bị các ngài ăn mẹ nó rồi. Trước thì để nhà quân sự sang phụ trách dân số. Đó chỉ là biện pháp chơi xỏ nhau mà không tính đến hiệu quả. Xem dân số Thụy Điển hàng trăm năm nay có tăng đâu, kể cả người nhập cư. Nay tôi so sánh để ngài Bộ trưởng giao thông thấy và sáng ra vấn để: cuối thế kỷ XIX, người Pháp sang xâm lược nước ta thì người Pháp có 40 triệu dân, ta có 17 triệu. Sang khoảng 3 thập niên đầu thế kỷ XIX, dân số Pháp không tăng thì ta đã có 25 triệu dân. Sau ngày thống nhất 1975 dân số miền Bắc là 23 triệu, miền Nam là 22 triệu. Nay ta gần 90 triệu dân thì Pháp (kể cả nhập cư) là 63 triệu, trong khi đó diện tích nước Pháp khoảng gấp đôi nước ta. Nếu mức độ dân số cứ tăng thế này trong khi trình độ khoa học lẹt đẹt thì tài thánh cũng không tránh được ùn tắc, kể cả ông tăng các loại phí lên 100 lần. Tóm lại biện pháp lâu dài là phải giảm dân số, còn biện pháp tạm thời là mở mang thêm các thành phố khác, đừng tập trung xây dựng Hà Nội để dân nhập cư ngày càng đông vào Hà Nội. Quỹ xây dựng các vùng khác bị các quan chức thi nhau xơi thì lấy đâu ra tiền đầu tư. Một ý kiến đề xuất với các quan là các quan đừng dùng mỹ từ "tham nhũng" để thay cho từ ăn cắp của công, cứ gọi thẳng ra là các ngài ăn cắp cho gọn và để các ngài thấy nhục nhã và bớt ăn cắp đi cho dân được nhờ.

    Khách Tôn Thất Khanh viết:
    ...nên nhớ rằng, người ngoài đảng vẫn phải đóng đảng phí, nghiã là toàn dân đóng đảng phí, nếu dân không đóng thì Đảng lấy tiền đâu ra mà chi cho các kỳ đại hội vô cùng tốn kém và còn chi hàng nghìn thứ khác nữa. Đảng phí cũng là một thứ thuế cho đảng, nhưng đó là thứ thuế vô lý đối với người ngòai đảng. Cứ đi ra đường bằng ô tô là phải chịu thuế thì đó là "đặc sản" của nhà nước do Đảng này lãnh đạo đấy. Trên thế giới chẳng ai làm thế, người ta chỉ đóng thuế đường ở tuy đoạn thôi. Con đường nhiều tai nạn nhất là con đường XHCN, hiện nay thì con đường này do ông La Thăng là tổng cai lục lộ canh giữ.

    @Khách Tôn Thất Thanh viết rất hay. Người dân Đông âu cách đây gần 50 năm đã được hưởng cuộc sống tốt do xã hội CS mang lại như nhà nước lo nhà ở tốt, lo cho dân có xe hơi đi làm... thế mà người dân Đông Âu vẫn không chịu được, phải đứng lên làm cuộc "Cách mạng "Nhung" vào cuối những năm 80 của thế kỷ trước. Thế mà 50 năm sau CSVN đã không lo cho dân được sung sướng còn "hằn học" khi người dân có ô tô riêng, tận thu , bóc lột người dân bằng các loại thuế vô lý (chưa nói không lo chỗ để xe, lo làm đường tốt cho dân đi xe...). Chẳng hiểu tại sao cái ông nhà báo "mời" Hoàng Thắng "được trả nhiều" cho hành động ca ngợi ông Đinh La Thăng (đại diện cho chính quyền thu thuế)?. Lạ thật!

    Đây là một bài báo có vẻ chỉ là học thuật báo chí , phân tích về cách viết cách dùng từ sao cho chuẩn mực ... và mặc dù tác giả đã viết thêm "Xin lưu ý: Đây là bài viết phân tích về ngụy biện và báo chí, không nhận xét và không phán xét tác giả Hoàng Thắng."nhưng người đọc thực sự cảm thấy thú vị vì nó đã nêu lên được nhiều nét bẩn thỉu xấu xa của báo chí "lề phải"(đặc biệt là báo Công an và báo Quân đội). Riêng đối với Hoàng Thắng tuy tác giả không phán xét gì nhưng chỉ với hai mục 5 (dụng ý xu nịnh) và 6 (vô học) , nếu Hoàng Thắng còn là người biết liêm sỉ hẳn phải thấy nhục hơn con chó trước mắt đồng nghiệp .

    Bài viết của Đoan Trang rất thuyết phục. Đây không phải là lỗi riêng của Hoàng Thắng mà lỗi phần lớn của các ông "làm công tác tư tưởng" của đảng như môt buổi phát hình của Đài truyền hình Hà Nội lăng mạ những người biểu tình yêu nước (hồi tháng 8/2011), như bài của Quý Thanh phê phán GS Ngô Bảo Châu và nhiều bài báo khác đăng trên báo Công an, Quân đội.... Điều đó chứng tỏ một số nhà báo, nhà đài "lề phải" đã rất non yếu về nghề, mắc phải các lỗi mà Đoan Trang đã chỉ ra.

    Nói thật là nếu người ta đóng phí mà giao thông tốt lên hẳn, không có tắc đường, giảm thiểu tai nạn, xóa sạch mãi lộ của cảnh sát giao thông thì người dân chắc cũng cắn răng nộp tiền. Nhưng khổ một nỗi ở cái đất nước này, tiền dân nộp rồi lại chảy vào túi tham nhũng. Vì vậy không thể tin vào giọng lưỡi của bọn ăn cướp được.

    Có một thực tế là anh Thăng chưa đi xe buýt, anh ta chỉ nổ vậy thôi. Do vậy luận điểm của Hoàng Thắng về khuyên Mỹ Linh đi xe buýt như anh Thăng là sai.

    tiếp theo:

    Trích dẫn:
    Khi nhà nước cần lấy ý kiến về một vấn đề gì đó thì không ít người nhảy vào chê bai một cách thiếu khách quan, không mang tính xây dựng

    Đã gọi là lấy ý kiến là phải chấp nhận đa chiều, có khen có chê. Nếu một xã hội thực sự lành mạnh thì từ những cuộc trưng cầu dân ý, người ta sẽ tìm ra giải pháp phù hợp với lợi ích chung của đa số người. Nhưng theo giọng bình luận của Hoàng Thắng thì khi nhà nước trưng cầu ý kiến, cấm được chê bai.

    Nếu lập luận như ở các câu:

    Trích dẫn:
    Lấy ý kiến về công trình xây dựng thì hỏi ý kiến… nhà thơ.

    Lấy ý kiến về việc bắt buộc đội mũ bảo hiểm thì hỏi… nhà văn hóa.

    thì ai cũng có thể phát biểu tiếp như sau:

    "Ra quyết định mọi việc hệ trọng của đất nước là do một anh y tá."

    Báo Petrovietnam do Nguyễn Như Phong làm TBT, cũng là một tay bưng bô, thổi ống đu đủ có tiếng nên không lạ gì khi những bài thế này xuất hiện.

    Tay nhà báo này xứng đáng nhận giải "Báo chí bưng bô" của Quý I năm 2012.

    Nhà nước đã công bố một chiếc ô tô (phương tiện giao thông đại chúng ở các nước văn minh) ở nước ta phải chịu 3 loại thuế và 7 loại phí, cao gấp hơn hai lần ở các nước giầu có. Nếu ta phấn đầu thành nước văn minh thì ta phải tạo điều kiện cho dân ta có ô tô như các nước khác. Còn cứ thấy người ta có ô tô thì bắt phải nộp nhiều thuế là kiểu suy nghĩ hồi còn bao cấp, thấy người khác ăn hơn mình, mặc hơn mình thì tỏ thái độ ghen ăn tức ở và cho ra một câu đầy hằn học "Nhà bà (ông) có khả năng!!" Chẳng rõ ông La Thăng có bằng tiến sĩ gì? Nhưng xem ra cách làm việc của ông thì chính ông đã biết và đã phát biểu là bị dân chửi nhiều. Một trong những điều gây uy tín của người lãnh đạo là phải giữ lời hứa, ông hứa là đi xe bus nhưng ông có đi đâu, có lần ông còn nói "đến tôi cũng không chịu được (đi xe bus)". Vậy mà bao người lao động vẫn hàng ngày phải đi thì quả là ông coi mình hơn dân rồi. Vậy mà có người cứ cố tình bênh ông La Thăng thì tôi "phục" người này hết cỡ. Lại bảo ca sĩ không biết gì về giao thông thì không được chê. Hóa ra phải là người trong ngành giao thông mới được chê ông tướng giao thông này hay sao? Vậy người không biết hát thì không được chê ca sĩ hát dở hay sao? Người không biết đá bóng thì không được chê cầu thủ bóng đá hay sao?
    Hiện này trong xã hội ta đang có tình trạng "nhà báo thì cút, bồi bút thì mời". Chẳng rõ tác giả viết bài ca ngợi ông Thăng có được "mời" không đấy? Tác giả đồng tình với việc tăng các loaị thuế và phí thì có lẽ tác giả chưa biết rằng người lao động (kể cả lao động trí óc và và chân tay) khi làm ra bất cứ cái gì thì không bao giờ được thù lao 100% giá trị cái ấy mà đã phải chịu một phần đóng góp cho nhà nước bằng các khoản thu khác rồi, đấy cũng là một loại thuế. Ta học tập nước ngòai nhiều thứ nhưng không học tập cách nước ngoài trả lương, điều đó làm cho dân ta bị bóc lột nặng nề. Nay lại thêm một thứ thuế nữa thì dân sống làm sao được? Tác giả bênh ông La Thăng chắc là đảng viên, nên nhớ rằng, người ngoài đảng vẫn phải đóng đảng phí, nghiã là toàn dân đóng đảng phí, nếu dân không đóng thì Đảng lấy tiền đâu ra mà chi cho các kỳ đại hội vô cùng tốn kém và còn chi hàng nghìn thứ khác nữa. Đảng phí cũng là một thứ thuế cho đảng, nhưng đó là thứ thuế vô lý đối với người ngòai đảng. Cứ đi ra đường bằng ô tô là phải chịu thuế thì đó là "đặc sản" của nhà nước do Đảng này lãnh đạo đấy. Trên thế giới chẳng ai làm thế, người ta chỉ đóng thuế đường ở tuy đoạn thôi. Con đường nhiều tai nạn nhất là con đường XHCN, hiện nay thì con đường này do ông La Thăng là tổng cai lục lộ canh giữ.

    Bọn bồi bút có một đặc điểm thật giống nhau: Cong cớn và điêu ngoa. Thay vì nói năng từ tốn đi thẳng vào vấn đề, những luận điểm đám này đưa ra thường rất tủn mủn vụn vặt, chẳng ăn nhập gì, đặc biệt thích đánh lạc hướng cuộc đối thoại bằng cách soi mói đời tư đối phương, nghe vừa ngô nghê vừa trẻ con.

    Bác Whitebear thấy đúng không?

    Thực ra cái phong cách báo chí này cũng không lạ lắm. Nó rất quen thuộc với những ai chịu khó đọc báo Công An Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân. Báo chí là phương tiện đưa tin khách quan, nhưng một số tờ báo lại có chủ trương rất rõ ràng: Biến tờ báo thành công cụ định hướng dư luận đồng thời là cỗ máy cãi phục vụ cho một nhóm lợi ích nào đó.

    Cách cãi rất thô thiển bần nông lạc hậu, thiếu tư cách, thiếu tự trọng, vậy mà cứ trơ tráo nói tỉnh bơ như không. Dần dần trở thành những chiếc loa rè không ai buồn nghe, tự nói tự nghe một mình.

    Cảm ơn cô Đoan Trang đã viết bài phản biện có tính giáo dục này cho Hoàng Thắng. Tôi có đọc bài viết của HT và không thích lời lẽ của hắn. Tôi thấy những lời phát biểu của cô rất hợp với những gì tôi suy nghĩ khi đọc bài của HT mà chưa kip nói ra: hoàn toàn nhằm đã kích ca sĩ Mỹ Linh mà không có một lời phân tích lý luận nào cho lịch sự và có hiểu biết (chưa dám gán chữ trí thức cho tay HT này) để thuyết phục được người đọc theo ý kiến của ông ta. Phải nói cách nói của HT rất là vô học (chợ búa gọi là mất dạy). Mất dạy hơn nữa là có hình ảnh riêng tư về ca sĩ Mỹ Linh nữa với mục đích bôi nhọ, không nhằm để chứng minh cho ý kiến của hắn ta, nếu có. Thật ra hắn không có ý kiến gì riêng tư về vấn đề Mỹ Linh/đông đảo dân chúng quan tâm đến cả.