Phạm Minh Ngọc - Nhân vụ xử cán bộ Vinashin

  • Bởi Admin
    28/03/2012
    5 phản hồi

    Phạm MInh Ngọc

    Bài này tớ viết hồi tháng 8 năm ngoái thì phải, để trên blog cũ. Chắc vì nó và một số bài khác tương tự nên cái blog vô tội của tớ bị các đồng chí hacker mũ đen hay mũ đỏ tớ cũng chẳng biết nữa chiếm làm của riêng. Nay bác Bình được ra hầu tòa, tớ chợt nhớ ra bài này nên tìm và post lên đây cho bà con đọc chơi.

    526537_417811328245620_114731331886956_1709153_2095549727_n.jpg

    Ảnh minh hoạ của Dân Luận. Nguồn: Nhật Ký Yêu Nước

    Đọc bài “Cựu chủ tịch Vinashin Phạm Thanh Bình: “Do bung ra không đúng lúc...” trên Pháp luật & Đời sống mà cứ phải than trời về cái đầu, cái tầm, cái trình độ tư duy của một ông Tổng và những chuyện xung quanh chúng, để rồi phải thốt lên rằng với những người như ông Tổng này, và cả những ai đằng sau ông ấy thì Vinashin không phá sản mới là lạ!

    Trả lời câu hỏi của phóng viên, “nghĩ sao mà lại mua tàu Hoa Sen hơn ngàn tỷ rồi nay đắp chiếu?”, ông Bình đáp rằng: “Mua tàu Hoa Sen xuất phát từ chủ trương đầu tư một đội tàu biển cao tốc Bắc-Nam. Nếu đầu tư đường sắt cao tốc hoặc đường bộ Bắc-Nam thì phải mất hàng chục tỷ USD, thời gian mất hàng chục năm, khó đảm bảo an toàn khi bão lũ, tai nạn giao thông... Trong khi đó, đầu tư đội tàu chỉ hết khoảng 2 tỷ USD, hoàn thành trong vòng 3-5 năm và cần khoảng tám con tàu như Hoa Sen, 3-4 cảng, chi phí sẽ rẻ hơn vận chuyển trên bộ, không bị mưa lũ...”. Thật kỳ lạ khi ông đi so sánh vận tải thủy (thường để chở hàng hóa) với đường sắt cao tốc (chỉ chở được người), và cho rằng vận chuyển trên bộ sẽ chịu ảnh hưởng của mưa lũ, nhưng lại lờ đi chuyện vận tải đường biển sẽ bị ảnh hưởng của gió bão.

    Ông còn kể ra những nguyên nhân làm cho chủ trương này phá sản: “Nhưng không may là mới chỉ mua một chiếc đã gặp thời điểm khủng hoảng, phía Trung Quốc đóng cửa khẩu, xe hàng trong nước chưa quen đi đường biển, mà chúng tôi chỉ chở xe lớn nên ít khách. Chạy thêm được một tháng thì thấy lỗ quá, phải dừng lại”. Trung Quốc chắc đã mở cửa khẩu lại (nếu quả thật có đóng) nhưng chắc ông Bình vẫn không thấy có khách từ Trung Quốc? “Xe hàng trong nước chưa quen đi đường biển” mà ông vẫn nhắm mắt cho mua tàu, chứng tỏ ông và bộ sậu của ông không hề làm, không hề có khái niệm gì về điều tra thị trường khi xây dựng một dự án kinh doanh nào đó. Cái việc “chỉ chở xe lớn nên ít khách” càng chứng tỏ nhận định này.

    Khi được hỏi về phương hướng xử lý con tàu này, ông tự tin “Đã có hướng xử lý”. Đang phân vân không biết ông xử lý kiểu gì, thì ông nhấn mạnh “kiểu gì mình cũng phải phát triển. Mình chỉ cố chịu đựng thêm một thời gian nữa”. À, hóa ra là xử lý kiểu chịu đựng (tức cứ để nó nằm chịu lỗ ở đó), rồi tiếp tục mua thêm một vài con tàu cao tốc kiểu như vậy. Ông còn “tiết lộ” thêm: “Quan điểm của Chính phủ là vẫn phải phát triển đường cao tốc trên biển. Đến thời điểm nào thì do thị trường nhưng mình phải chuẩn bị trước”. Hóa ra chủ trương đầu tư mua tầu Hoa Sen và những con tàu tương tự không phải là do ông Bình nghĩ ra, mà ông chỉ là người thực hiện, nên chúng ta lâu nay vẫn chỉ trích sai người! Từ chi tiết này, có lẽ phải kêu gọi dư luận có cái nhìn nhân ái hơn với ông Bình, ít nhất trong chuyện mua tàu rồi để nằm chơi, vì ông Bình không phải là tội đồ duy nhất, và cũng không phải là người khởi xướng.

    Nhưng nói gì thì nói, vẫn không thể không tức khi nghe ông chống chế với phóng viên khi bị vặn rằng liệu tàu Hoa Sen chỉ là một cái xà lan được hoán cải. Ông cho biết: “Sai hoàn toàn. Đây là một tàu khách hiện đại, tiện nghi như tàu du lịch khách sạn năm sao. Trên thế giới ít có tàu như vậy”. Câu này chỉ làm cho người ta thấy ông không những nói câu sau “đá” câu trước, khi bên trên ông đổ tại rằng tàu chỉ để chở xe (tải) lớn nên ít khách, mà còn thấy ông (và những người có trách nhiệm trên ông cho duyệt phương án mua tàu, nếu có) rất “chịu chơi” và “sáng tạo”. Tại sao không những là tàu chở khách, mà còn “hiện đại” mà ông lại mang ra để chở xe tải? Tại sao thế giới ít dùng (vì có ít tàu như vậy) mà ông lại “sáng tạo, đi tắt đón đầu”, bê về dùng để chở xe tải ở Việt Nam?

    Khi biện minh cho vấn đề đầu tư dàn trải, ông chỉ nhận là “Dàn trải ở đây là dàn trải nhà máy đóng tàu chứ không phải ngành khác”, rồi lập luận “Khi trong tay tôi đã có cả mớ hợp đồng đóng tàu trị giá tới 17 tỷ USD mà tôi không đầu tư thì làm sao đáp ứng được nhu cầu của khách hàng”. Ông quả là có cái lối tư duy như của mấy tay tội phạm lừa đảo kinh tế, khi trong tay chỉ có chút tiền và năng lực chỉ có chút xíu nhưng bằng cách nào đó làm cho đối tác tin tưởng rằng ông là đại gia, có thể làm được những việc cực lớn, nên dễ dàng huy động được một lượng đặt hàng lên tới 17 tỷ USD đảm bảo đủ việc làm cho Tập đoàn cả vài năm trời. Cái gì xui khiến ông “có ít xít ra nhiều” và chạy theo con số để rồi phải ra sức mở rộng đầu tư như vậy? Có lẽ một trong những lý do là bầu sữa của Chính phủ tưởng vô tận trong mắt ông, minh chứng qua việc ông sẵn sàng “kể cả đề nghị Chính phủ hỗ trợ tiếp”.

    Ông còn cố tình loanh quanh khi bào chữa rằng “Số tôi không gặp may. Ký xong hợp đồng thì xảy ra khủng hoảng kinh tế. Nhiều đối tác chấp nhận bỏ tiền cọc, hủy hợp đồng. Vốn liếng mình cũng bị kém đi, nhiều dự án không thực hiện được”. Ai cũng hiểu rằng khi đối tác chấp nhận bỏ tiền đặt cọc, hủy hợp đồng thì về nguyên tắc Vinashin chẳng bị thiệt hại gì, thậm chí còn có lợi, vì tiền đặt cọc và tiền thanh toán là để cho từng công đoạn hoàn thành sản phẩm, nên Vinashin cho dù có bị hủy hợp đồng thì cũng chỉ có một phần công việc phải bị dang dở, nhưng quan trọng hơn là phần việc đó vẫn đã được thanh toán hoặc có tiền đặt cọc đảm bảo.

    Nực cười hơn nữa là chuyện ông cho biết tỷ số nợ trên vốn của Vinashin chỉ vào khoảng trên 4 lần (thực tế là trên 11 lần). Tôi không cho rằng ông cố tình nói sai vì chuyện này quá quan trọng và có thể dễ dàng kiểm chứng. Tôi tin rằng ông nghĩ tỷ số này đúng là như vậy. Vậy suy ra điều gì? Ông Bình là Tổng Giám đốc mà hoàn toàn mù tịt về tình hình tài chính của tổ chức của mình! Chắc vì thế mà ông cứ thỏa sức đầu tư, thỏa sức vay mượn, vì (chắc là) cho rằng nợ của Vinashin vẫn còn thấp chán, chẳng có gì đáng lo!

    Tương tự vậy, ông phủ nhận ý kiến của phóng viên cho rằng nợ quá hạn của Vinashin đã lên đến hàng nghìn tỷ đồng. Ông chỉ biết đến mỗi khoản nợ 750 triệu đôla, nhưng lại cho rằng đây là nợ dài hạn, và Vinashin chắc chắn trả nợ được vì “Tới đây, các nhà máy đều đi vào sản xuất, làm ra rất nhiều tiền”. Thưa ông, cứ cho là các nhà máy ông đang đầu tư sẽ có đủ tiền để hoàn thành, đủ hoàn chỉnh để đi vào sản xuất được, nhưng xin hỏi ông một câu đơn giản là khách hàng ở đâu để ông trông mong người ta sẽ đặt hàng đóng tầu ở Vinashin và mang lại rất nhiều tiền cho Vinashin? Hay ông tin rằng những khách hàng đã hủy hợp đồng trước đây nay sẽ quay lại và ngành đóng tàu vẫn ở thời hoàng kim của nó khi các đơn đặt hàng dồn dập đến các nhà máy đóng tàu trên thế giới vượt quá công suất của họ mà nhờ đó Vinashin – với tư cách là kẻ sinh sau đẻ muộn, chẳng có tên tuổi và uy tín gì (xin đừng ảo tưởng ở chỗ này!) sẽ được hưởng “sái” lây? Và “tới đây... làm ra rất nhiều tiền” là thời điểm nào vậy? Hy vọng nó không phải là sau dăm năm nữa, “mưa lắm cũng phải nắng” như lối tư duy “giản dị” của ông. Mà lúc đó thì tiền trả lãi và vốn của Vinashin biến thành nợ quá hạn đã lên đến con số khổng lồ rồi, sao mà còn để ông tự tin rằng nợ quá hạn không đáng kể và chắc chắn sẽ trả được nợ?

    Tóm lại, có lẽ phẩm chất duy nhất của ông Tổng Bình là liều và “giản dị”, “ngây thơ” trong tư duy và kiến thức quản lý, kinh doanh, lại được hậu thuẫn bởi một cái chống cực chắc, nên ông cứ thả sức tung hoành và chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi con tàu Vinashin được ông trực tiếp chèo lái cặp bến kết cục như hiện nay.

    Chủ đề: Kinh tế, Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Của đáng tội, ý tưởng xây dựng "cường quốc đóng tàu hàng đầu thế giới" hồi đó, trong đó lấy Vinashin làm "quả đấm thép" -Nguyễn Tấn Dũng nói mấy từ này nghiến răng trẹo cả mồm đi- là quyết tâm chính trị của đảng.
    Họ dùng những ý tưởng này cùng với những từ đao to búa lớn để mê hoặc, bơm lòng tự hào đểu vào nhân dân.
    Hợp đồng đầu tiên là 5 con tàu đóng cho Anh thì đóng xong con thứ nhất đã lỗ sặc máu mũi vì giá sắt lên nhưng trót ký rồi nên phải thắt họng làm tiếp chịu mất tiền. Tiếp theo họ khoa trương tên tuổi bằng cách dụ dỗ các nhà máy đóng tàu nhỏ treo tên Vinashin lên bảng hiệu, đổi lại là được bơm tiền. Dĩ nhiên chẳng ai được nhận khơi khơi mà không biết lại quả...
    Cũng trong chủ trương đó, tàu Hoa Sen được tha về sau khi 2 tàu đàn anh là Thống Nhất và Hạnh Phúc đã giải bản vì lỗ sau mấy năm chạy Bắc - Nam. Đã có quá nhiều ý kiến phản biện về những hành động này của chính phủ nhưng nước đổ lá khoai, chẳng đứa nào nghe. Phạm Thanh Bình nói trước tòa là chính phủ chấp thuận cho mua tàu, chánh án cãi là không. Nhưng bố bảo PTB cũng không dám nằm cả người đi tha mớ sắt phế thải này về, anh Ba anh biếc cho ý kiến mồm cả rồi. Nay khẩu thiệt vô bằng phải chịu làm dê tế thần. Cả một tổ chức chia chác nhau chứ nếu ăn một mình thì y bị bắn ngay từ loạt đạn đầu rồi.

    Không thể tin là bộ máy đảng và chính phủ ngu xuẩn đến nỗi không biết gì về thực tế trên. Chỉ có thể lý giải rằng họ đã bị đồng tiền làm mờ mắt, giật tiền bằng mọi giá bất chấp tổn thất nặng nề đối với Tổ quốc và Nhân dân. (Lúc đầu nói là gần Chín mươi nghìn tỷ 90.000.000.000.000đ nay thấy nói là hơn Chín trăm tỉ 900.000.000.000đ, nhỏ hơn một trăm lần ????????)

    Phạm Thanh Bình được đảng chỉ định cầm đầu băng nhóm làm kinh tài cho quan chức của đảng. Nay sập tiệm thì anh ta giơ đầu chịu báng và đổ tại số. Thật nực cười cho những kẻ cầm tiền máu tiền thịt, tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân để làm kinh tế mà lại dựa vào may rủi.

    Rồi PTB cùng đồng bọn sẽ lãnh án, sẽ ở tù vài năm nhưng là tù đảng viên. Không những đảng viên mà lại còn có tiền, được các loại cai ngục, quản giáo coi như bố đẻ, phục vụ ăn chơi nhảy múa, trơn lông đỏ da, về thăm em út ì xèo... cho đến khi hết án.

    Lúc ấy còn sợ đéo gì thằng nào con nào nữa phải không bác Bình? Tha hồ mà vinh thân phì gia, tha hồ mà ăn hút, tha hồ mà chơi bời, mà Đồ Sơn, mà gái gú.

    Nhể các bác hạ cánh an toàn nhể.

    Như vậy, tàu đã hạ cánh an toàn! Với giá trị bị phá hoại gần 5% GPD của cả nước VN, tổng Bình chỉ phải bị đề nghị mức tù 19-20 năm tù. Trần Huỳnh Duy Thức, chưa gây hại đến một cộng lông của ai, phải chịu 15 năm tù oan ức!

    Đất nước với đầy dẫy sự vô lý như thế này mà không tàn lụi phá sản mới là chuyện lạ.

    Điều lố bịch nhất là chẳng hề có chuyện tham nhũng nào được phát giác trong vụ này...

    20 năm ----> 5-7 năm ngồi đánh cờ tướng, uống trà! Mark my words! Chắc chắn không quá thời gian này...

    Đúng là không ở đâu, ăn và phá hoại được sung sướng như ở VN!

    Doanh nghiệp nhà nước có trách nhiệm cung cấp tiền cho quan tham.Nếu k? thì nghỉ đừng có làm giám đốc làm gì.
    Ô. Bình có trách nhiệm phải đưa cho xếp lớn , xếp nhỏ vài chục triệu $ , Nếu không có dự án tàu Hoa Sen,nhà máy điện . . . vô lý thì lấy tiền ở đâu ?

    Chẳng có gì khó hiểu cả,mọi người dân đã đều biết cả rồi,các doanh nghiệp nhà nước là các mỏ vàng cho các quan tham vơ vét chứ các DNNN chẳng làm được trò trống gì như li luận của các quan tham

    Trích dẫn:
    Tóm lại, có lẽ phẩm chất duy nhất của ông Tổng Bình là liều và “giản dị”, “ngây thơ” trong tư duy và kiến thức quản lý, kinh doanh, lại được hậu thuẫn bởi một cái chống cực chắc, nên ông cứ thả sức tung hoành và chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi con tàu Vinashin được ông trực tiếp chèo lái cặp bến kết cục như hiện nay.

    Một cái chống cực chắc mới là điều làm cho Tổng Bình ngông cuồng, làm ẩu. Tóm lại ngoài Tổng Bình liều và dốt, từ thanh tra chính phủ, hội đồng quản trị Vinashin, bộ giao thông vận tải, cho đến thủ tướng đều có lỗi và trách nhiệm lớn trong việc này