Đinh Tấn Lực - Có Nên Cứu Lực Lượng Chữa Cháy?

  • Bởi Admin
    20/03/2012
    21 phản hồi

    Đinh Tấn Lực

    ”Hỡi những người mẹ già hằng đêm sao khóc?
    Hỡi chúng ta hôm nay đang nghe gì không?”

    Trịnh Công Sơn

    Vừa tròn mười năm trước, tháng 3/2002, lâm ngư trường Trần Văn Thời và hai khu rừng tràm sinh thái U Minh Thượng /U Minh Hạ cùng biến thành “điểm nóng” và cùng khiến cả nước lên cơn sốt suốt mươi tuần lễ. Khói cháy rừng từ vùng đất mũi mù mịt đến mức che khuất cả đám tang ở Hà Nội của Văn Tiến Dũng, một nhân chứng sống từng dự phần điều quân chống lại cuộc chiến giáo trừng của bọn bá quyền bành trướng, khi đương sự đột xuất chuyển sang từ trần tại bệnh viện 108 ngày 17/3/2002.

    Qua ngày 19/3/2002, các lâm ngư trường Sông Trẹm, U Minh 2 và Vồ Dơi đã thành vựa than đước. Giặc lửa thừa thế ba mặt tiến công sang lâm ngư trường U Minh 3 và Trại tù K1. Tù lao cải được nhà nước huy động bung ra “tay không chống thần hỏa”. Gọi là một công đôi việc!

    Cũng vào tháng 3/2002 (chẵn chòi mười năm tình cũ), Chủ tịch Nguyễn Văn An thông báo một số quyết định khống của quốc hội Ba Đình về “những vấn đề lớn của đất nước” (và đều thuộc diện Bí Mật Quốc Gia):

    © Đứng đầu là “Thông qua Nghị quyết phê chuẩn Hiệp ước biên giới trên đất liền giữa nước Cộng hòa XHCN Việt Nam và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa”;

    © Khoảng giữa là đóng dấu phê chuẩn quyết định rất hồn nhiên của mười mấy “trên”, về các dự án Trồng mới 5 triệu ha rừng, xây dựng Nhà máy khí điện đạm ở Bà Rịa-Vũng Tàu, xây dựng Nhà máy thủy điện Sơn La;

    © Đứng cuối và quan trọng ở tầm dự án cấp khủng gọi là dấu ấn để đời của lãnh đạo thời bấy: xây dựng Nhà máy lọc dầu số 1 Dung Quất.

    Hai tuần sau đó, 300 ha rừng phòng hộ đầu nguồn tứ giác Long Xuyên tại khu vực kinh KH9 cũng đột xuất bốc khói/thành tro. Bộ trưởng bộ Nông nghiệp Lê Huy Ngọ bấy giờ lệnh rằng “bằng mọi giá, phải giữ lấy khu rừng nguyên sinh còn sót lại ở U Minh Thượng”.

    Chiến lược cũ là có lũ chống lũ, có cháy chống cháy, có dịch chống dịch.

    Chiến lược mới là bỏ rừng già, cứu lấy rừng non.

    Tiếc là trời không chìu lòng người.

    Cho nên, chiến lược mới tiếp theo đó là bỏ luôn rừng non, cứu lấy lực lượng chữa cháy.

    Chiến lược Cứu Lấy Lực Lượng Chữa Cháy đang được xài lại hôm nay, cho dự án khủng Dung Quất.

    * * *
    Tôi kính cẩn cúi đầu
    Vái mấy ngài chăn trâu

    Thần đồng thơ Trần Đăng Khoa

    Từ buổi giao thừa của thế kỷ 21, vẫn chính vị Bộ trưởng khả kính Lê Huy Ngọ đề xuất đề án “Thúc đẩy tiêu thụ nông sản hàng hóa để phát triển nông nghiệp, chuyển dịch cơ cấu nông thôn”. Cốt lõi hiệu năng kinh tế của nó là một bước tiến từ “làm để ăn” đến “làm dôi ra để bán”.

    Đề án này đã phần nào mở đường rộng dần cho nông dân ta mạnh dạn làm ăn. Nhưng chưa kịp làm đủ ăn thì đề án bị cải biên. Chủ trương của “trên” bấy giờ là phải chuyển đổi từ “cùng làm ra để đủ ăn” sang “tự vét vào để chóng thành trọc phú”.

    Dự án khủng Dung Quất (ngay sau Đường Tải 500Kv) là thí điểm cấp quốc gia của chủ trương đó. Vì sao Dung Quất? Người ta nêu ra một số điểm lý giải như sau:

    © Quảng Ngãi là sinh quán của lãnh đạo cực cao ngang hàng nguyên thủ bấy giờ;

    © Lãnh đạo có nhu cầu để lại dấu ấn cực to cho nhân dân địa phương nhớ đời;

    © Lãnh đạo có nhu cầu cân bằng lợi lộc vùng miền (giành dự án theo nguyên tắc chia ghế);

    © Dự án Dung Quất thuộc hàng nhiều tỷ đô la Mỹ;

    © Dự án Dung Quất có rất nhiều khả năng tự đội giá vượt ngưỡng hàng chục tỷ mỹ kim;

    © Dự án Dung Quất lại còn thừa khả năng tự phình nở thành khu kinh tế Dung Quất rồi phình nở lần nữa thành Đặc khu Kinh tế dẫn đầu miền Trung;

    © Các dự án ăn theo chung quanh Dung Quất đều thuộc loại đa dạng, màu mỡ và …rộng mở;

    © Cơ hội huy động vốn ở trong và ngoài nước rất cao, đặc biệt là khi thành hình cảng biển và thành phố công nghiệp nặng (cấp đô thị hiện đại) Dung Quất;

    © Dung Quất là con đẻ của lãnh đạo, do đó, có thể sử dụng giải pháp bán trái phiếu cứu nguy mọi lúc, khi cần, hay khi được …mô tả là cần.

    © Lãnh đạo có nhiều ưu thế vô đối và quyền hạn vô cực so với các đại gia Nguyễn Văn Mười Hai/Tăng Minh Phụng/Liên Khui Thìn trước đó hay cả Năm Cam về sau này;

    © Lãnh đạo còn có nhu cầu chứng tỏ uy quyền luôn luôn đứng trên trí tuệ, phải có uy quyền mới có trí tuệ, và kiến nghị của trí thức không đời nào cao hơn sọt rác…

    Có người còn (nhập nhằng/phản động)cho rằng tất cả các điều trên đều đúng.

    Song, phải thừa nhận, đúng nhất là điểm cuối. Lãnh đạo đảng đã tin chắc, cũng đã nhiều phen công chứng rằng quyền lực chỉ nằm trên nòng súng, và một khi cơ bẩm đã bật đạn lên nòng, cò mổ sắp đập đuôi kim hỏa, thì mọi bộ phận trên người của bất kỳ kẻ nào đứng trước nòng súng cũng đều phải… teo, kể cả óc não/tư duy/tầm nhìn và lắm khi (hay thường khi), cả nhân cách. Trí thức VN đã bị dí vào hoàn cảnh đó, mỗi khi thấy cần phải lên tiếng phản biện (dưới dạng ngoan hiền là góp ý/kiến nghị, hay tưng tửng kiểu chém treo ngành, hoặc nghiêm túc là “này, nghe đây…”).

    Dung Quất không hẳn là lần phản biện đầu tiên; cũng không phải mọi phản biện chỉ tập trung:

    © về vị trí địa dư và hạ tầng cơ sở địa phương bất cập/bất tiện/bất xứng cho cả việc vận chuyển dầu thô đầu vào và sản phẩm đầu ra;

    © về tính phi kinh tế của toàn bộ dự án khi giá thành cao hơn sản phẩm nhập khẩu;

    © về vốn đầu tư cao, không thỏa mãn hiệu quả kinh tế và tiềm ẩn khó khăn trong việc thu xếp tài chính;

    © về những hệ quả liên đới đến môi trường;

    © về sinh hoạt/tâm tư quần chúng địa phương…

    Và cũng không phải các phản biện chỉ kéo dài đôi ba tháng là sóng êm gió lặng… Mà thực tế là suốt 20 năm, tính từ những phác thảo ban đầu hồi 1990s của thế kỷ trước, xuyên qua các dự thảo Nghi Sơn (Thanh Hóa), thành Tuy Hạ (Long Thành/Đồng Nai), Long Sơn (Bà Rịa-Vũng Tàu), Đầm Môn (Vân Phong-Khánh Hòa), Hòn La (Quảng Bình), và Dung Quất (Quảng Ngãi).

    Thế nhưng, trí tuệ ở đỉnh đầu ruồi bao giờ cũng nắm nhiều lợi thế (bất đồng/bất chấp/bất kể/bất lương/bất trắc) hơn trí tuệ phân tích/định lượng/cân nhắc/lọc lựa hoàn toàn khoa học (phi chính trị) và đầy nhiệt tình của trí thức cùng các viện nghiên cứu VN; hay hoàn toàn dựa trên khả năng sinh lời, của các chuyên gia dầu khí và kinh tế nước ngoài (Total của Pháp, Broken Hill của Úc, lẫn Zarubezhneft của Nga).

    Ngược lại, loại trí tuệ mã tấu/đạn đồng nói trên còn thể hiện cả ưu điểm sở trường/sở cầu/sở kiến/sở nguyện/sở thích/sở đắc là “biến nguy cơ chung thành lợi ích riêng”. Và chính đây mới đích thực là động cơ tạo ra lực đẩy nhanh/đẩy mạnh tiến trình gọi thầu, cùng lúc, mở rộng cửa sâu sau các biệt thự dát vàng ở Hà Nội.

    Cho nên, Dung Quất vẫn là “quyết tâm lớn” của lãnh đạo, được quốc hội đóng dấu đỏ thành “chủ trương lớn” (cũng của lãnh đạo). Nghĩa là, Dung Quất vẫn là… Dung Quất.

    * * *
    Một chân mây xa
    sinh bao triết thuyết
    Những gì ta biết
    đến từ hư không
    Nẻo đường ta bước
    đi tới vô cùng…
    ”.
    Hoàng Cầm

    Cơ phận dây chuyền trao/nhận gói thầu thiết kế nhà máy lọc dầu Dung Quất, theo tiết lộ của một cố vấn kinh tế (xin dấu tên) ở Hà Nội, đã được bôi trơn bằng một cặp táp phong bì đợt đầu lên đến 20 triệu USD, không chỉ xoay vòng chia chác giữa Phạm Quang Dự/Nguyễn Xuân Nhậm/Ðinh Văn Ngà, mà loang rộng hàng ngang ra dàn tỉnh ủy (UBND Quảng Ngãi lấy lại vốn vận động), và hàng dọc lên cấp bộ trưởng (Kế hoạch và Đầu tư, Giao thông – Vận tải, Xây dựng, Tài chính, Khoa học – Công Nghệ & Môi trường, Quốc phòng, Công nghiệp, Văn phòng Chính phủ), rồi tới thủ tướng, đương nhiên không thể thiếu chủ tịch nước gốc địa chất/quê Quảng Ngãi, và cũng không thể né phần lại quả cho tay tổng bí thư đầu đảng bấy giờ. Dù lớn nhỏ, tất cả đều có phần, và mọi việc trôi chảy là nhờ các phần được phân bố “hợp lý hợp tình”.

    Rất tiếc rằng đó vẫn chưa phải là con đường vận hành (đầy chông gai) của các Cty sau khi nhận thầu. Người ta chưa quên cảng cá Cà Mau, rộng 42.000m2, vay vốn xây dựng 27 tỷ đồng từ WB, được khánh thành từ tháng 3/2001, rồi tự biến tướng thành chợ ba khía bán lẻ cho địa phương, vì không có tàu nào có khả năng cặp cảng. Dung Quất là bản sao phóng ảnh mười năm sau của cảng cá Cà Mau.

    Thời đó, Phó chủ tịch Thị trường chứng khoán Vũ Bằng đã nhanh nhẩu nhìn nhận: “Giữa kế hoạch và thực tiễn vẫn là một khoảng cách khá xa”. Cụm từ khá xa vẫn nặng tính ngoại giao/phải đạo. Thực tế là rất xa. Dung Quất, có quyết tâm chính trị cao đến mấy, cũng nằm ở tầm xa nhất nước.

    Lý do mà nhà nuớc liệt kê ra, hầu hết đều là lỗi của (nói leo theo nhà văn Phạm Thị Hoài là) …thằng khách quan. Chỉ riêng trong vòng hạn chế nội bộ, thủ tướng thời nhiệm là Phan Văn Khải đã thú nhận trong hội nghị quan chức toàn ngành Tài Chính ngày 26/6/2003 rằng: “Tình trạng thất thoát ngân sách còn rất lớn, không có gì thay đổi so với các năm trước… Có nơi kiểm tra thấy mức chi tăng tới gấp 5-7 lần mức tiêu chuẩn cho hành chánh”. Dung Quất là trọng điểm bòn rút ngân sách có hệ thống ngay từ trước khi mẻ bê tông đầu tiên được cho vào máy trộn tại đây.

    Mặt khác, ngay chính Phan Văn Khải cũng không ngại lên lớp và lên án dàn cán bộ điều hành các xí nghiệp nhà nước đã “Thiết lập sổ sách chi thu gian dối, một mặt rút rỉa tiền của nhà nước đầu tư, mặt khác, đội giá sản phẩm lên cao, khiến cạnh tranh không nổi với các hàng hóa tương tự của các nước khác”. Dung Quất có giá thành sản phẩm đầu ra cao hơn xăng dầu nhập khẩu là vì vậy.

    Trên Tạp Chí Cộng Sản tháng 4-2002, Trung tướng Trần Xuân Trường, tác giả bài xã luận “Đôi điều về cuộc đấu tranh tư tưởng-lý luận” đã thẳng thắn và công khai nhìn nhận: “Biểu hiện ra trên bề mặt các hiện tượng (xây dựng XHCN ở đây) những nghịch lý khó cắt nghĩa theo tư duy lô-gích thông thường”. Dung Quất là một hiện tượng không thể cắt nghĩa theo tư duy lô-gích của những người sinh hoạt lành mạnh.

    Chỉ quen chăn nhẵn rận như Trần Xuân Trường hay Trần Đức Lương thời đó, cùng Nguyễn Tấn Dũng thời này (là kẻ cắt băng khánh thành), mới họa may có thể hiểu được lý do tại sao công trình trọng điểm quốc gia có số vốn lớn nhất từ xưa đến nay là Dung Quất đã:

    © Phải mất 44 tháng xây dựng, tính từ lúc động thổ, sau nhiều năm tháng mô mìn và nhiều đợt ngừng nghỉ vì phải chuyển đổi từ dạng thức quốc doanh sang liên doanh rồi tự đầu tư, hoặc vì “những vấn đề phức tạp nảy sinh” giữa các nhà thầu;

    © Được bộ Tài chính rót thêm 300 triệu USD (Vnexpress – 30/1/2007)

    © Phải đội vốn đầu tư, từ 1,5 tỷ USD (bao gồm cả phí tài chính, trên luận chứng nguyên thủy) vượt quá mức 3 tỷ USD (không bao gồm phí tài chính, trên thực tế);

    © Phải mất tổng cộng 13 năm tính từ nghị quyết kỳ họp thứ 2 khóa X (tháng 12/1997) của quốc hội đóng dấu đỏ cho dự án số 1, nhà máy lọc dầu này mới gọi là hoàn thành. Trong đó, lý do đáng xấu hổ nhất cho vị chủ tịch nước gốc địa chất/quê Quảng Ngãi là bởi “công tác khảo sát địa chất công trình còn sơ sài, thiếu sót”;

    © Bị chậm tiến độ xây dựng 9 năm so với Nghị quyết số 07/1997/QH10 và Quyết định số 514/TTg; chậm 7 tháng so với tiến độ đã cam kết trong hợp đồng EPC;

    © Phải cúi mặt: “Bàn giao nhà máy Dung Quất: Hẹn, hẹn nữa, hẹn mãi…” (VietnamNet);

    © Chưa thể vận hành ổn định vì“còn 100 điểm tồn tại kỹ thuật của nhà máy vẫn chưa được xử lý triệt để” (Vnexpress, 25/2/2010)

    © Được 8 ngân hàng rót thêm 200 triệu USD để điều hành nhà máy (Vnexpress);

    © Sau cùng, phải nhận bàn giao trong tình trạng vận hành “còn nhiều trục trặc nhất định” (lời tự thú của Đinh La Thăng), do bởi “tình trạng đùn đẩy trách nhiệm giữa chủ đầu tư và các cơ quan quản lý nhà nước” (UBKHCNMT báo cáo trước Quốc Hội ngày 18/10/2010);

    © Chính thức đi vào hoạt động trong khi vẫn còn 7 điểm tồn tại và 34 lỗi kỹ thuật được đánh giá là nhỏ (VietnamNet);

    © Phải bó tay khi nhà thầu Technip đã cuốn gói, ngay khi các gói thầu 1, 2, 3 và 4 chưa hoàn toàn nghiệm thu đúng tiêu chuẩn theo hợp đồng, rồi chỉ để lại vỏn vẹn 2 nhân viên kỹ thuật trên toàn bộ nhà máy (Đinh La Thăng);

    © Phải huy động nhân viên VN tự tiến hành cục bộ quy trình nạp dầu thô đầu vào;

    © Phải chấp nhận lùi thời điểm bàn giao một số kho chứa, tiêu biểu là kho nổi FSO-5, vì lý lo rò rỉ;

    © Phải quyết định tiếp tục cho chạy máy, trong tình trạng không ổn định các van, “đến kỳ bảo dưỡng thì sẽ cho tiến hành sửa chữa, thay thế”, và tạo ra các khoảng trống đình động, có lần lên tới 62 ngày, gọi là để bảo dưỡng.

    © Phải tạm dừng máy nhiều lần (ít nhất là 3 lần dài hạn), vì các sự cố mất điện, hỏng van, và “chủ động dừng để tổng kiểm tra thiết bị” hoặc “thay thiết bị phù hợp hơn”;

    © Phải lắp đặt hơn 300 cột phát hiện chống đột nhập bằng tia hồng ngoại, camera, cổng kiểm soát ra vào bằng thẻ từ, huy động chó nghiệp vụ, tăng cường an ninh để bảo vệ an ninh trong quá trình bảo dưỡng tổng thể lần đầu;

    © Phải ký các hợp đồng trị giá 25 triệu USD với 5 đối tác gồm 3 nhà thầu trong và ngoài nước mỗi lần tham gia bảo dưỡng tổng thể nhà máy;

    © Phải xử lý 5 trọng điểm kỹ thuật và 20 điểm kỹ thuật cần phải cải thiện, ngay sau lần bảo dưỡng đầu tiên (hơn 2 tháng), trước khi khởi động lại;

    © Phải dựa vào hay chiếu theo quan điểm của “trên” để hướng dẫn dư luận rằng các sự cố xảy ra gây tình trạng đình động là rất bình thường khi vận hành, bởi vì đây “công trình dầu khí qui mô lớn đầu tiên của Việt Nam có công nghệ hiện đại, phức tạp ”;

    © Khiến đại biểu QH do dự khi bấm nút hoàn tất công trình Dung Quất, bởi nhiều sự kiện, “từ việc chậm tiến độ thi công, tăng tổng mức đầu tư, độ chính xác của dự toán công trình, hiệu quả kinh tế và đặc biệt là trách nhiệm giám sát của Quốc hội” (Nguyễn Thị Bạch Mai).

    © Được đánh giá: Chê không nỡ/Khen cũng dở (Vinacorp);

    © Phải nhập dầu thô đầu vào, vì nguồn chính trong luận chứng kinh tế là mỏ dầu Bạch Hổ sắp cạn, hệ quả là có khả năng bị lỗ vài trăm nghìn USD mỗi ngày (Phan Châu Thành);

    © Được thiết kế chế biến dầu ngọt, nhưng khi đi vào hoạt động phải sử dụng cả dầu chua, với lượng lưu huỳnh cao hơn, sinh nguy cơ mòn máy hỏng van cao hơn nhiều lần dự toán;

    © Phải chấp nhận Cty Petec tổ chức một mạng lưới tiêu thụ sản phẩm với sản lượng từ 6 – 6,5 triệu tấn/năm, cho dù đã biết tình trạng một “anh hùng lao động sắp phá sản” của Petec vì lý do thiểu năng chuyên môn và kém quản lý (Đinh La Thăng);

    © Phải tồn kho có lúc lên tới 750.000m3 sản phẩm xăng A92/A95/diesel, vì thiếu đại lý tiêu thụ đầu ra, trong lúc doanh nghiệp bên ngoài phải chi ngoại tệ nhập khẩu xăng dầu về tiêu thụ (9 tháng đầu năm 2010, cả nước chi 4,87 tỉ USD nhập xăng dầu, kể cả lượng xăng dầu nhập khẩu từ… Trung quốc);

    © Bị tồn đọng hàng triệu m3 xăng dầu, khí đốt “Made in Việt Nam” trong kho. Chỉ riêng sản phẩm khí, lượng hàng tồn lên tới 2 triệu m3. (thông tin của PVN giao ban trực tuyến tại bộ Công thương ngày 04/10/2010);

    © Bị đầy các bể chứa, hàng không bán được, nhưng không thể ép đối tác trong nước hủy hợp đồng mua xăng dầu nước ngoài (Vnexpress, 06/10/2010);

    © Phải chịu mức giá thành cao hơn giá xăng dầu nhập khẩu vì “thời tiết tại khu vực Quảng Ngãi bất lợi, thường xuyên có mưa lớn, cảng biển lại nhỏ rất khó khăn khi doanh nghiệp vào lấy hàng, thời gian chờ đợi lâu. Điều này khiến các mặt hàng xăng dầu mua tại Dung Quất về đến kho bãi và bán ra thị trường bị đội giá lên cao” (Nguyễn Quang Kiên).

    © Phải vận động ngay chính Vietnam Airlines, vốn là “người nhà”, cần chịu khó sử dụng xăng Jet A-1 do Dung Quất sản xuất. Tính tới thời điểm tháng 4/2011 Vietnam Airlines vẫn chưa được phép mua vì các nhà sản xuất động cơ phản lực chưa phê chuẩn chất lượng xăng A-1;

    © Bị chính phó tổng giám đốc Petrolimex Nguyễn Quang Kiên nhìn nhận rất tiêu cực: “Việc tiêu thụ sản phẩm Dung Quất đem lại những thiệt hại nhất định cho Petrolimex…(nghĩa là) chấp nhận rủi ro và thua lỗ”;

    © Bị các đối tác ký hợp đồng tiêu thụ một cách khiên cưỡng và chê giá mua đắt chẳng kém xăng nhập;

    © Bị coi là nguyên nhân chính của tình trạng điện thiếu/xăng thừa;

    © Phải giải quyết sự cố tắc đường tàu vận chuyển dầu, vì lượng tàu đánh cá của ngư dân địa phương;

    © Phải huy động thêm vốn bằng ngân sách 1 tỷ USD nợ trái phiếu bán ra nước ngoài;

    © Phải trả tiền bảo hiểm hàng tháng cho giá trị bồi thường lên tới 3 tỷ USD;

    © Phải điều đình việc bồi thường thiệt hại cho dân sống quanh nhà máy Bio-Ethanol Dung Quất vì đã xả chất thải ra ruộng;

    © Bị nhân dân quanh vùng khiếu kiện về việc nhà máy tiếp tục thải trực tiếp khí độc sulfur dioxide ra không khí, dù đã hứa chấm dứt nhiều lần trước đó;

    © Khiến nhân dân rà lại các phản biện từ 10 năm trước: “Xây xong nhà máy lọc dầu rồi mới thấy bất cập về cảng, tàu to không vào được. Người ta mua từ Singapore cùng giá như vậy, cước vận chuyển như vậy, nhưng nếu chở tàu 20.000 tấn sẽ rẻ hơn mua ở Dung Quất mà chỉ chở được 5.000 tấn” (Nguyễn Đình Xuân);

    © Khiến đại biểu QH nghi ngờ: “Tổng mức đầu tư của dự án hơn 3 tỷ USD, bỏ rẻ lãi suất vay trong và ngoài nước là 7%, mỗi năm riêng tiền lãi đã lên tới 210 triệu USD. Tính thêm phần khấu hao 150 triệu USD, vị chi mỗi năm nhà máy phải làm ra trên 360 triệu đôla mới có lãi. Liệu chúng ta có thể làm được như vậy không?” (Nguyễn Đình Xuân);

    © Bị lỗ trắng trên 3000 tỷ đồng VN trong năm 2011 (Phan Châu Thành);

    © Bị vạch trần cách báo cáo láo trước Quốc Hội: “Với khoản đầu tư lên đến 3 tỷ đô-la, giả thử nhà nước không bù lỗ lãi suất mà tính sòng phẳng bằng lãi suất phát hành trái phiếu quốc tế chừng 7%/năm thì tiền lãi phải trả chừng 210 triệu đô-la (còn lấy lãi suất bù lỗ là 3,6% thì tiền lãi hàng năm cũng chừng 108 triệu đô-la). Như vậy lợi nhuận gộp của Dung Quất làm ra có thể chưa đủ để trả lãi hoặc trả lãi xong cũng chưa đủ để khấu hao, trả lương nhân viên, chi phí… Lấy đâu ra các con số nói tổng thu nộp ngân sách khoảng 27,8 tỷ đô-la” (Nguyễn Vạn Phú);

    © Vẫn còn nguy cơ tiếp tục lỗ trắng trong năm nay và những năm kế tiếp (căn cứ vào chỉ tiêu danh thu suýt soát 2011);

    © Phải che dấu lầm lỗi cho nhau và không một ai chịu trách nhiệm sai phạm;

    © Bất đắc dĩ phải chọn giải pháp rao bán 49% cổ phần, tiếng là để “mở rộng doanh nghiệp”, song thực chất là một cách tống táng lỗ lã.

    Gút lại, bài học Dung Quất khá đắt: Lãnh đạo đảng và nhà nước đã tiêu phí ba tỷ đô la của dân và 13 năm để chứng thực các phản biện (từng bị cho là phản động) đang hiển hiện ra từng điểm một trước mắt. Và có thể còn hồn nhiên tiêu phí thêm nhiều tỷ đô la nữa để học lại bài học Dung Quất này, trong các công trình kế tiếp.

    * * *
    Cá không ăn muối cá ươn
    Con cãi cha mẹ trăm đường con hư

    Ca dao

    Comment của một độc giả trên báo Vnexpress như sau:

    Năm 1995, tập đoàn Total SA của Pháp đã chấm dứt thương lượng đầu tư với lý do rằng chính phủ đòi phải đặt nhà máy tại miền trung, (tức là) cách xa những cơ sở hạ tầng dầu mỏ trong nước.

    Năm 1997, Ngân hàng Thế giới nói dự án này sẽ “không làm gì cho nền kinh tế” và năm sau Quỹ Tiền tệ Quốc tế nói rằng giá trị của dự án này “đáng ngờ”.

    Năm 1998, mặc dù đã ký hợp đồng tham gia, tập đoàn Zarubezhneft (Nga) cho rằng vịnh Dung Quất là “một địa điểm rất xấu”, và đến năm 2002 đã rời bỏ dự án.

    Năm 2003, Liên Hiệp Quốc đã nhắc đến dự án này khi nói rằng Việt Nam nên tránh xa những “đầu tư có thu nhập thấp”.

    Điều này nhắc nhớ là trước đó nữa, khoảng giữa thập niên 1980s, ngay từ những dự tính ban đầu thiết lập một nhà máy lọc dầu ở thành Tuy Hạ, Long Thành, Đồng Nai: Không biết bao nhiêu phản biện của trí thức và nhân dân trong nước muốn đánh thức lãnh đạo đảng và nhà nước này giảm bớt cường độ dần cho đến mức triệt tiêu cái món duy ý chí, gọi cho đẹp là “quyết tâm chính trị”, trong các dự án kinh tế tầm quốc gia.

    Cái đuôi định hướng XHCN không đời nào đi trước cái đầu kinh tế thị trường được, nếu nó không là một quái vật tự gắn đuôi lên trán.

    Kế tiếp ngay sau vụ Vinashin, AgriBank, Jetstar Pacific tiêu tốn hàng chụ tỷ đô la… sự cố Dung Quất bồi thêm một tiếng chuông báo trước hàng loạt đám tang Tống Táng Lỗ Lã các “chủ trương lớn”, “công trình trọng điểm” và “dự án cấp quốc gia” sẽ diễu hành khắp VN bằng đoàn xe khủng treo đầy vòng cườm của lãnh đạo.

    Bên cạnh đó sẽ là hàng loạt chiến dịch chữa cháy dư luận, không loại trừ những cách chữa cháy bằng sản phẩm Jet A-1.

    Ngay trước mắt là các vụ cháy xe trên đường phố. Xa hơn chút nữa là mối lo nín thở của cả thế giới đang dõi mắt nhìn về kho bùn đỏ hàng trăm triệu mét khối đang treo lơ lửng trên Tây Nguyên. Kế đó là các nhà máy điện hạt nhân, đang hình thành cũng bằng các “quyết tâm chính trị cao độ” và sắp được đặt móng ngay trên những “phản biện bị coi là phản động” của nhân dân cả nước.

    Trước chập chùng hiểm họa giết dân đó, có kẻ kêu gọi hãy cứu lấy lực lượng chữa cháy của đảng.

    Bạn nghĩ thế nào, và chọn lấy cho mình cách giải quyết nào?

    20-3-2012

    Blogger Đinh Tấn Lực

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    21 phản hồi

    Bảo đảm không phải cá tháng tư -
    Ngay sau báo động đỏ cấp cứu bất động sản VN

    Tin mới keng trên báo VietNamNet:

    Chính phủ công bố hơn 2200 doanh nghiệp giải thể
    VietNamNet (1/4/2012)- Chính phủ công bố có hơn 2200 doanh nghiệp đã làm thủ tục giải thể và hơn 9700 doanh nghiệp đăng ký ngừng hoạt động có thời hạn hoặc dừng thực hiện nghĩa vụ thuế.

    Tiêu máu của dân như tiêu bạc giả

    Theo tác giả Phạm Tuyên - Tiền Phong Online:

    Nhiều tập đoàn loay hoay bán vốn

    TP - Theo yêu cầu của Chính phủ, các tập đoàn, tổng công ty sẽ phải hoàn tất việc cơ cấu và thoái vốn đầu tư ngoài ngành trước năm 2015. Tuy nhiên, trong bối cảnh thị trường chứng khoán ảm đạm, việc bán cổ phần rút vốn cũng chẳng dễ dàng...

    Áp lực ồ ạt rút vốn
    Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), sau khi chuyển EVN Telecom cho Viettel, hiện còn gần 3.000 tỷ đồng đầu tư ngoài ngành vào các lĩnh vực ngân hàng, bảo hiểm, bất động sản... Trong đó có 114,9 tỷ đồng vào Ngân hàng An Bình và 1.000 tỷ vào Cty Tài chính Điện lực. Trừ các doanh nghiệp bất động sản và bảo hiểm, Ngân hàng An Bình và Cty Tài chính Điện lực có lãi.
    Theo yêu cầu của Chính phủ, để thực hiện tái cơ cấu, EVN phải gấp rút thoái vốn triệt để ở tất cả các lĩnh vực bất động sản, chứng khoán, ngân hàng, bảo hiểm do đứng trước sức ép rất lớn do thiếu vốn đầu tư và mất cân bằng tài chính. Đến nay trong mảng ngân hàng, EVN đang trình Ngân hàng nhà nước về chuyển nhượng vốn 5,3% tỷ lệ sở hữu cổ phần của EVN tại ABBank cho HDBank để đảm bảo cho EVN nắm giữ về mức quy định theo luật tổ chức tín dụng. Còn lại lĩnh vực bất động sản, EVN đã giao người đại diện phần vốn của mình tại các công ty cổ phần bất động sản tìm kiếm đối tác đầu tư để chuyển nhượng toàn bộ cổ phần, tuy nhiên vẫn chưa thấy người mua.
    Với Tập đoàn Công nghiệp Than, Khoáng sản Việt Nam (Vinacomin), theo Tổng giám đốc Lê Minh Chuẩn, trong thời gian tới tập đoàn sẽ triển khai cơ cấu lại vốn tại một số đơn vị để tập trung vốn cho lĩnh vực kinh doanh chính. Hiện tập đoàn đã chuyển nhượng toàn bộ cổ phần Vonfram Đắc Nông giá trị 15,66 tỷ đồng; Cty cổ phần Cảng Hà Tĩnh (4,6 tỷ đồng); Cty cổ phần quốc tế Long Thành (7,5 tỷ đồng). Hội đồng thành viên Vinacomin cũng quyết định thoái toàn bộ vốn của mình góp tại Cty cổ phần Phát triển đường cao tốc BIDV (10,5 tỷ đồng), Cty cổ phần Đầu tư phát triển khu kinh tế Hải Hà (47,8 tỷ đồng); thoái vốn tại Cty Cổ phần bảo hiểm Hàng không (50 tỷ đồng), Cty cổ phần đường cao tốc Trung Lương-Cần Thơ (10,5 tỷ đồng); Quỹ đầu tư Việt Nam (48 tỷ đồng), nhưng cũng chưa biết khi nào bán được.
    Cùng với việc thoái vốn đầu tư ngoài ngành, tập đoàn tiến hành cơ cấu lại vốn tại các công ty con cổ phần như Cty cổ phần Đồng Tả Phời, Cty cổ phần chế tạo thiết bị điện và xây lắp công trình, Cty cổ phần vận tải và đưa đón thợ mỏ, Cty cổ phần cơ khí Hòn Gai… để đảm bảo quy định về việc công ty mẹ và công ty con không cùng tham gia góp vốn vào cùng một doanh nghiệp.
    Việc thoái vốn đầu tư ngoài ngành cũng đang là câu hỏi lớn với Tập đoàn Hóa chất Việt Nam (Vinachem). Theo kết luận của Thanh tra Chính phủ tại tập đoàn này, từ năm 2007 Vinachem đã góp 7,5 tỷ đồng vào Công ty Chứng khoán Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VICS). Vinachem còn để tỷ lệ vốn góp ở Công ty Tài chính Cổ phần hóa chất Việt Nam lên mức 39%, vượt mức cho phép (37%)-nhưng là tỷ lệ vượt đầu tư ra ngoài ngành đến 30% vốn điều lệ. Đến nay, tập đoàn này vẫn đang loay hoay để giảm tỷ lệ vốn góp về mức cho phép, song cũng chưa tìm được đối tác mua.
    Tại Tập đoàn Sông Đà (công ty Mẹ), đã đầu tư ra ngoài doanh nghiệp số tiền trên 4.204 tỷ đồng, trong khi vốn điều lệ có 3.046 tỷ đồng, đầu tư ra ngoài vượt vốn điều lệ hơn 1.158,6 tỷ đồng. Trong danh mục đầu tư của tổng công ty này có: Quỹ đầu tư Việt Nam, Quỹ Thành viên Vietcombank.
    Còn theo báo cáo tài chính năm 2010 của Tập đoàn Sông Đà, tập đoàn này đã đầu tư ra ngoài doanh nghiệp 6.942 tỷ đồng, trong đó đầu tư vào các công ty con trên 5.678,6 tỷ đồng, vào các công ty liên doanh, liên kết gần 700 tỷ đồng, đầu tư dài hạn khác 564 tỷ đồng... vượt vốn điều lệ số tiền trên 2.335 tỷ đồng.
    Kết luận của Thanh tra Chính phủ cũng cho thấy, đến tháng 6-2011, thời điểm Thanh tra Chính phủ vào thanh tra Tập đoàn Sông Đà, mặc dù hội đồng thành viên tập đoàn đã có nghị quyết thoái vốn nhưng các khoản đầu tư trên được xác định là đã không thu được lợi nhuận, chưa thu hồi được số tiền đã đầu tư và tiềm ẩn nguy cơ mất vốn nhà nước.

    Án tử của dân hay của đảng???

    Trời ơi, đọc đoạn này trong bài Những đại gia BĐS nợ hàng ngàn tỷ (VEF)
    http://danluan.org/node/12138
    mà rụng rời tự hỏi Chẳng biết có được mấy tay trong số hàng trăm doanh nghiệp bong bóng này là KHÔNG lấy vốn từ tiền thuế của dân:

    "Bên cạnh các doanh nghiệp nêu trên, trên TTCK còn rất nhiều doanh nghiệp bất động sản và xây dựng đang gặp khó khăn về bán hàng, kéo theo đó là thiếu vốn, thiếu tiền mặt, nợ dâng cao như S96 (tiền mặt 3,3 tỷ, nợ ngắn hạn 262 tỷ, VCSH 92 tỷ), NVT (tiền mặt 14 tỷ, nợ ngắn hạn 296 tỷ, VCSH 651 tỷ), MCG (tiền mặt 29,7 tỷ, nợ ngắn hạn 1.217 tỷ, VCSH 713 tỷ), TDC (tiền mặt 65 tỷ, nợ ngắn hạn 1.340 tỷ, VCSH 1.254 tỷ), SDH (tiền mặt 12,5 tỷ, nợ ngắn hạn 330 tỷ, VCSH 216 tỷ) ...

    Ngay cả trong các gương mặt rủng rỉnh tiền nêu trong đoạn đầu thì trên thực tế lượng tiền và tương đương tiền vẫn khá nhỏ bé so với số vay nợ ngắn hạn và dài hạn.

    Như VCG nợ ngắn hạn phải trả tính tới cuối năm 2011 lên tới 17.400 tỷ đồng, trong đó chỉ có gần 3.700 tỷ đồng là người mua trả tiền trước. Nợ dài hạn cũng khá lớn (so với VCSH 3.590 tỷ đồng) là 8250 tỷ đồng.

    HPG có nợ ngắn hạn lên tới 7.119 tỷ đồng (gần bằng VCSH 7.409 tỷ đồng), trong đó vay và vay nợ ngắn hạn là 4.545 tỷ đồng. Người mua trả tiền trước chưa tới 48 tỷ đồng. Nợ dài hạn là gần 2.370 tỷ đồng.

    Cửa nào thoát án tử?"

    Tin RFI - Thứ ba 27 Tháng Ba 2012

    Trích dẫn:
    TS Lê Đăng Doanh: Vụ xử Vinashin khó phục hồi tín nhiệm của Việt Nam

    ảnh: Vinashin đã trở thành biểu tượng của tập đoàn kinh tế Nhà nước làm tổn hại công quỹ.DR

    Thanh Phương

    Hôm nay, Tòa án Nhân dân Hải Phòng bắt đầu xét xử các cựu lãnh đạo Vinashin, tập đoàn Nhà nước làm ăn thua lỗ khiến bị nợ lên đến hơn 4 tỷ đôla. Cho dù kết quả xét xử như thế nào, phiên tòa này cũng khó mà phục hồi sự tín nhiệm của Việt Nam đối với giới đầu tư quốc tế. Đó là nhận định chung của tiến sĩ Lê Đăng Doanh, một trong những chuyên gia kinh tế hàng đầu của Việt Nam, khi trả lời RFI Việt ngữ hôm nay.

    Trong bài

    Nguyễn Vạn Phú - Can thiệp (http://danluan.org/node/12058)

    tác giả kết luận:

    Trích dẫn:
    "Môi trường kinh doanh hiện nay càng đòi hỏi phải nhanh chóng sửa đổi Luật Phá sản để luật không chỉ là công cụ cho giới chủ nợ đòi lại tài sản mà còn là chiếc phao cuối cùng cho doanh nghiệp gặp khó khăn vì dòng tiền bị nghẽn để luật bảo vệ và cho họ cơ hội làm lại từ đầu".

    Có khi Luật Phá Sản còn là công cụ ngăn chận phần nào tình trạng thi đua Phá Sản Để Làm Giàu Nhanh Chóng Và Hợp Pháp hiện nay chăng?

    Có vẻ như ngày càng chồng chất thêm nhiều dữ kiện...

    Vũng tối của các tập đoàn:

    Trích dẫn:
    EVNTelecom sang cho Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel quản lý, đồng thời chuyển toàn bộ tài sản viễn thông do các Tổng công ty Điện lực, Tổng công ty Truyền tài đầu tư cho Tập đoàn Viễn thông Quân đội Viettel….
    Tập đoàn Viettel tiếp nhận 30.000 tỷ tài sản viễn thông của Tập đoàn EVN giống như tiếp nhận cục nợ 30.000 tỷ.

    he he:

    BBC- Kinh tế Việt Nam: "nhà cháy" cần cứu gấp

    Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng vừa có cuộc họp thường niên lần thứ nhất trong năm, hôm Chủ Nhật 25/3/2012 với hơn 30 chuyên gia, cố vấn kinh tế trong và ngoài nước nhằm tham vấn chính sách kinh tế vĩ mô, đặc biệt trong lĩnh vực tài chính, tiền tệ.
    Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành, một trong các khách mời tại buổi làm việc với Thủ tướng cho BBC biết chi tiết về những vấn đề chính được trao đổi trong cuộc tham vấn này, đặc biệt là phản ứng, kiến nghị của các chuyên gia xung quanh các chỉ tiêu và lời hứa đưa ra trong việc bình ổn nền kinh tế của Chính phủ.
    "Trong một nền kinh tế mà động lực là doanh nghiệp, phần lớn các doanh nghiệp phải đối mặt với phá sản hay giải thể thì làm sao đạt được con số như Chính phủ đề ra," ông Thành bình luận về mức dự phóng tăng trưởng mà ông nói đã được Thủ tướng dự kiến lên tới 5,5%-6% vào cuối năm nay, tại cuộc họp.

    Trong bài Thực chất vụ bán 49% cỗ phần NMLD Dung Quất, tác giả Phan Châu Thành gút lại 6 đoạn phân tách thật chí lý bằng một kết lưận buồn. Gọi là Kết luận bực cũng chẳng sai. Bởi, không sôi máu ở khúc "lấy mỡ Việt chiên xù dân Việt" này thực không còn là con người bình thường

    Trích dẫn:
    Kết luận buồn:

    Thay vì dũng cảm nhận sai lầm của công trình NMLD DQ đã đầu tư và huy động vốn đầu tư 700 triệu USD thêm cho NMLD DQ để sửa chữa sai lầm cũ đó và mở rộng NM, nâng tổng mức đầu tư lên 3,5 tỷ + 0,7 tỷ = 4,2 tỷ USD (trong đó vẫn chỉ có 2 tỷ "ảo") thì VN cũng sẽ có NM LD DQ công suất 9 tr.t/năm, Đảng CSVN và CP VN cùng PVN lại chọn con đường tiếp tục lừa dối nhân dân, tiếp tục phá hoại dất nước, tiếp tục tham nhũng lớn công khai đồng tiền và tài sản của nhân dân!

    Họ sẽ mượn tay "nhà đầu tư nước ngoài mua 49% CP NM" để có thể đầu tư thêm 700 tr.USD nhưng cũng để có thể cùng tham nhũng thêm 1 tỷ USD nữa, nâng "giá trị ảo" của NMLD DQ lên thành trên 5,215 tỷ USD thay vì 4,2 tỷ USD...

    Đây sẽ là SAI LẦM LỚN TIẾP THEO CHE ĐẬY SAI LẦM LỚN ĐÃ MẮC của Đảng CSVN chỉ trong một công trình NMLD DQ mà họ luôn "tự hào" và bắt nhân dân phải nộp tiền cho họ và phải biết ơn đảng!

    Biết ơn gì? Biết ơn Đảng đã phá hoại và ăn cắp của đất nước, của nhân dân trên 2 tỷ USD (rồi) và sẽ còn cắn thêm hơn 1 tỷ USD nữa trong vụ bán 49% CP sắp tới?

    Và vì đảng CSVN đã và đang lấy NMLD DQ "rán" dân Việt ta ư?

    Làm người Việt hôm nay thật nhục nhã và thật chua xót lắm thay! Bị Đảng kính yêu "rán" giòn, rán "thơm" rinh lên và phải cảm ơn Đảng chối chết...

    Nguyễn Đình Thu - Tống táng lỗ lã có nhiều đường

    Tác giả Nguyễn Đình Thu nêu lên vài trường hợp khác rất chí lý:

    Một là Trần Anh Tuấn với chức vụ chính thức Vụ phó Vụ Tài chính Sự nghiệp của Bộ Tài Chính, đã chiếm đoạt của nhiều doanh nghiệp dưới hình thức vay mượn lên đến 80 tỷ, tương đương 4 triệu đô la, đã cao bay xa chạy ra nước ngoài.

    Hai là Tổng Giám đốc Công ty Beta BQP Nguyễn Anh Quân, người được mô tả “thường xuất hiện trước công chúng trong quân phục với quân hàm của một sĩ quan cao cấp, đi xe biển đỏ của Bộ Quốc Phòng”. Tổng số tiền lừa đảo nhiều nơi của Quân lên đến 500 tỷ VND. Đương sự đã đường hoàng qua Đức và sau đó được cấp visa sang Mỹ.

    Ba là, ở cấp tỷ đôla:

    Trích dẫn:
    "Khi “quả đấm thép” Vinashin đứng bên bờ vực của sự phá sản, không trả được nợ đáo hạn, nó cũng được giải quyết bằng “tái cấu trúc” nghe rất kinh tế nhưng thực chất nợ của Vinashin được gán qua cho hai con dê tế thần Tập đoàn Dầu khí Quốc Gia (PetroVietnam) và Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines), mỗi nơi gánh một phần ba số nợ của “Quả đấm thép”. Vinashin cũng như những tập đoàn kinh tế, tổng công ty khác trực thuộc thủ tướng, một thời được ca tụng hết lời lúc thành lập, nay cũng đột nhiên không còn là trách nhiệm của thủ tướng nữa qua một lời tuyên bố sống sượng "tôi không ra quyết định nào sai"!"

    Chỉ bấy nhiêu cũng đủ thấy 3D là tổ sư ngành chôn cất.

    Và coi bộ sợi dây chuyền này hơi bị dài...

    "chữa cháy bằng sản phẩm Jet A-1"

    À há. Cách này đã bắt đầu phổ biến rồi đấy.
    Từ Sầm Đức Xương đòi thoát y trước tòa,
    Cho tới Đỗ Hữu Ca đòi viết sách về chiến thuật tập kích đầm tôm...

    Hãy giúp cho các ủy viên TW quán triệt cách này.

    Mong sao Dung Quất sớm thực hiện phương án tiêu thụ hàng tồn kho bằng cách chuyển dời sản phẫm JetA1 về chứa gần khu hội trường Ba Đình.

    Có thể đảng và nhà nước không cần ngay, nhưng nhân dân chúng tôi thì cần nhiều nhiều trong quy trình xóa để xây.

    Trong 1 bài nào đó, bác Đinh Tấn Lực có viết rằng

    Trích dẫn:
    "mọi kiến nghị đều vô vọng: nước càng ngày càng hiếm mà lá môn thì vẫn xanh tận chân trời".

    Vậy thì mong gì còn đường nào cho đảng khỏi hư?
    Bỏ chỉnh, chỉ đốn?

    To fire or not to fire (them)?

    Tác giả cần phải làm gương:

    Bác Lực bảo:

    Trích dẫn:
    "Không biết bao nhiêu phản biện của trí thức và nhân dân trong nước muốn đánh thức lãnh đạo đảng và nhà nước này giảm bớt cường độ dần cho đến mức triệt tiêu cái món duy ý chí, gọi cho đẹp là “quyết tâm chính trị”, trong các dự án kinh tế tầm quốc gia".

    Nghe cũng được đấy, nhưng mà này: Nhiệt liệt đề nghị bác Lực làm gương trước: Tự giảm bớt cường độ dần cho đến mức triệt tiêu cái món phản động, trước khi bị bình bầu vào ghế trưởng ban phản động.

    Bác phải nhớ rằng người ta đã tốn biết bao tiền của và công sức để tổ chức 1 buổi hội nghị quy tụ hàng nghìn cán bộ nòng cốt, nói chung là cốt cán cấp cao, cùng bay về đây quán triệt cái món phòng cháy chữa cháy, mà bác lại hồi mã thương một đòn á khẩu thế này thì có phải bác là người phá hoại biết bao của cải công sức và phong bì tổ chức hội nghị đó không?

    Dân các nước không chỉ thương người, họ thương cả chó nữa đó bác Lực à!

    Bác có tập được vậy hay không thì bảo?

    hơ hơ hơ:

    Trích dẫn:
    "Cái đuôi định hướng XHCN không đời nào đi trước cái đầu kinh tế thị trường được, nếu nó không là một quái vật tự gắn đuôi lên trán".

    Chỉ tiếc là mấy con chó ít khi đi thụt lùi để thiên hạ thấy cái đuôi nó đi trước cái đầu, nhưng hướng đi của nó là ngược hướng với cái mặt.

    Do đó mà tôi suy đoán rằng bác Lực cố tình chơi chữ ở câu này: Khi cái đuôi gắn lên trán để toàn thân vẫn tiến về phía trước mặt thì điều gì xảy ra? Chẳng lẽ rằng Tiền Hậu Lưỡng Môn Thống Nhất?

    Thương mấy bác đầu não của đảng biết mấy cho vừa.

    hơ hơ hơ

    cá quên ướp muối cá ươn
    không nghe phản biện trăm đường đảng hư
    bỏ thói nhằng nhập công tư
    đừng chờ hoa cải nấu nhừ đảng tham

    Công Nghiệp Hoá từ bàn tay nông dân

    Tôi hoàn toàn nhất trí phương hướng Công Nghiệp Hoá đất nước để đuổi kịp đà tiến hoá của nhân loại, vì chúng ta (VN) đã bị tụt hậu hơn cả trăm năm rồi.

    Tuy nhiên công nghiệp hóa phải được vận động sâu rộng vào mọi tầng lớp dân chúng, nhất là thành phần nông dân đang chiếm hơn 80% mà tư tưởng và cách sống vẫn còn ở thời kỳ "con trâu đi trước, cái cày theo sau". Công nghiệp hoá phải dựa trên tầng lớp trí thức KHKT làm nhân tố tiên phong với tác phong kỷ luật, trung thực, minh bạch và lương tâm chức vụ cao. Những điều kiện này không hề được lãnh đạo ĐCS VN thi hành, họ chỉ biết nhắm mắt chạy theo mô hình "đổi xác" của TQ, cán bộ VN bị đồng Nhân Dân Tệ ru ngủ, bị áp lực chính trị phương Bắc đè lên đầu cổ từ 60 năm qua, cho nên những công trình xây dựng hạ tầng cơ sở và công nghiệp nặng (Dung Quất, Vinashine, Bô Xít Tây Nguyên, nhà máy xi măng, vv...) đã trở thành một trò hề công nghiệp, những cái xác không hồn, vì thiếu lục lượng công nhân kỹ sư lành nghề đảm nhiệm. Nhà Nước và lãnh đạo ĐCS VN với bản chất ngoan cố thời chiến đã gác bỏ ngoài tai những lời ngăn cản của giới trí thức KHKT trong nước để đi đến những sai lầm tày trời mà nạn nhân trước tiên là tầng lớp dân lao động nghèo khổ.

    Giấc mơ từ nông nghiệp lạc hậu biến thành công nghiệp hiện đại đã vỡ tan từng mảnh, niềm hy vọng của con rồng Đông Nam Á bị vùi dập trở thành con giun đất trong thời gian ngắn tới, khi mà kinh tế bị chao đảo, xã hội băng hoại, sau khi TQ rút hết vốn và thiết bị về để gây áp lực chính trị.

    Tôi tin chắc là bác Nguyễn Văn An có rất nhiều dữ kiện bên trong về vụ Dung Quất này.

    Mong sao bác An có đôi lời để giúp phần nào ngăn chận vụ cháy rừng kinh tế từ Vinashin qua AgriBank qua Dung Quất và lưỡi lửa sẽ còn đe dọa liếm tới nhiều Tổng Cty hay Tập đoàn Kinh tế khủng thuộc quyền chủ quản của Thủ tướng.

    Hay ít ra là bác An giúp cho giới quan tâm biết thêm phần nào cái xu thế làm ăn có thể dẫn tới hiện tượng domino doanh nghiệp như nó có vẻ là đang xảy ra.

    Cái cần cứu không phải là lực lượng chữa cháy của đảng hay cho đảng, mà là báo trước vùng lửa liếm để các doanh nghiệp nhỏ đừng dựa vào.

    Dung Quất là một điển hình để suy nghĩ về dự án nhà máy điện nguyên tử trong tương lai. Nghĩ thôi cũng đủ nổi da gà! Dung Quất chỉ rò rỉ lưu huỳnh, có thể còn nhìn hay ngửi thấy được để tránh. Với một tai nạn nhỏ của nhà máy hạt nhân là phóng xạ vô hình thải vào không khí, nước làm lạnh, đọng vào nước ngầm, ra biển...Nàm thao đây? Tai nạn Tchernobyl gây ra là do vụng về của hai kỹ sư trẻ thiếu kinh nghiệm, kỹ thuật viên của VN sẽ có kinh nghiệm hơn chăng? Rồi xử lý rác phóng xạ, chôn dấu ở đâu cho kỹ lưỡng vài trăm năm mà không bị rò rỉ hoặc bị ảnh hưởng do thiên tai? Đó là chưa kể đến hao tổn tiền bạc để xử lý một nhà máy hạt nhân đã qua xử dụng (tiếc là nó không giống tác nghiệp như với hai bao cao su!). Tính qua tính lại, điện hạt nhân không hể rẻ như người ta tưởng. Một nhận thức bị đánh lừa. Ngoài ra còn những chi phí y tế khổng lồ hao tốn để điều trị nạn nhân của những tai nạn rò rỉ (trong đó là qua nước ngầm, cá biển...).

    Cũng nên suy nghĩ lại là tại sao một nước kỹ nghệ như Đức vốn cần rất nhiều điện đã quyết tâm từ bỏ loại năng lượng này. Fukushima đã gởi một thông điệp mạnh mẽ và đã được nghe, duy những thiên tài với IQ dưới 80 của nhà cầm quyền VN là không hiểu thấu!

    Tác giả ĐTL này chắc chắn là khắc tuổi và khắc cả nhiều thứ khác với chú 3 Rạch Giá.
    Mà sao chả nhớ nhiều và nhớ dai lắm thế?
    Điệu này thì toi dũng nhà ta mất!
    Cảm ơn bác Đinh - bài đọc đã con ráy.

    Cái đám lãnh đạo ngoan cố thì không nói làm gì vì chúng nó có quyền và độc quyền.

    Hồi khoảng 1995 tôi có gặp một người bạn học, có lẽ cũng là đảng viên loại thường mà thôi. Có bàn về Dung Quất. Tay này đanh mặt cho rằng bọn tư bản đế quốc nước ngoài coi thường VN, xuyên tạc đảng và nhà nước. VN không cần ai cả, không muốn bị ai áp đặt, tự mình xây dựng Dung Quất

    Cả quan và dân VN, nhiều người mắc bệnh tâm thần, tự ti mặc cảm nhưng lại phản ứng tự tôn, duy ý chí một cách ngu xuẩn. Cái bọn tự gọi là CS này, chửi và chống đế quốc, tư bản mấy chục năm chưa chán thế mà vẫn bám đít làm theo, còn bóc lột hơn cả tư bản. Chẳng hiểu có thuốc nào chữa được bệnh tâm thần này !

    Trích dẫn:
    Comment của một độc giả trên báo Vnexpress như sau:
    Năm 1995, tập đoàn Total SA của Pháp đã chấm dứt thương lượng đầu tư với lý do rằng chính phủ đòi phải đặt nhà máy tại miền trung, (tức là) cách xa những cơ sở hạ tầng dầu mỏ trong nước.

    Năm 1997, Ngân hàng Thế giới nói dự án này sẽ “không làm gì cho nền kinh tế” và năm sau Quỹ Tiền tệ Quốc tế nói rằng giá trị của dự án này “đáng ngờ”.

    Năm 1998, mặc dù đã ký hợp đồng tham gia, tập đoàn Zarubezhneft (Nga) cho rằng vịnh Dung Quất là “một địa điểm rất xấu”, và đến năm 2002 đã rời bỏ dự án.

    Năm 2003, Liên Hiệp Quốc đã nhắc đến dự án này khi nói rằng Việt Nam nên tránh xa những “đầu tư có thu nhập thấp”.

    Điều này nhắc nhớ là trước đó nữa, khoảng giữa thập niên 1980s, ngay từ những dự tính ban đầu thiết lập một nhà máy lọc dầu ở thành Tuy Hạ, Long Thành, Đồng Nai: Không biết bao nhiêu phản biện của trí thức và nhân dân trong nước muốn đánh thức lãnh đạo đảng và nhà nước này giảm bớt cường độ dần cho đến mức triệt tiêu cái món duy ý chí, gọi cho đẹp là “quyết tâm chính trị”, trong các dự án kinh tế tầm quốc gia.

    Tập đoàn Sông Đà khó trả nợ ngân hàng nước ngoài

    Theo nguồn tin riêng của Sài Gòn Tiếp Thị, tập đoàn Sông Đà hiện đang gặp khó khăn trong việc cân đối vốn trả nợ các ngân hàng nước ngoài do một khoản nợ lớn từ công ty thành viên – công ty cổ phần ximăng Hạ Long.

    Trước đây, bộ Tài chính được Thủ tướng Chính phủ giao đứng ra bảo lãnh cho công ty cổ phần ximăng Hạ Long vay vốn nước ngoài, nhưng thực tế bộ Tài chính đã bảo lãnh cho tổng công ty Sông Đà (nay đã sáp nhập, làm nòng cốt trong tập đoàn Sông Đà) vay, sau đó, tổng công ty này ký hợp đồng cho công ty cổ phần ximăng Hạ Long vay lại trên 3.335 tỉ đồng, bằng lãi suất vay của các ngân hàng nước ngoài.

    Do đó, việc trả nợ của tổng công ty Sông Đà hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng trả nợ của công ty cổ phần ximăng Hạ Long. Tuy nhiên, dự án nhà máy ximăng Hạ Long sau đó lại bị chậm tiến độ một năm và bị thua lỗ (năm 2009 lỗ 78 tỉ đồng, năm 2010 lỗ 500 tỉ đồng) và đến nay đã đến kỳ trả nợ gốc cho ngân hàng nước ngoài (khoảng 400 tỉ đồng/năm). Nhưng do công ty cổ phần ximăng Hạ Long khó có khả năng trả nợ đúng hạn, nên tập đoàn Sông Đà phải trả nợ từ tổng công ty Sông Đà chuyển qua.

    M.Q (SGTT)

    http://www.vinacorp.vn/news/tap-doan-song-da-kho-tra-no-ngan-hang-nuoc-ngoai/ct-506819