Nguyên Dung - Chúng tôi, Việt Kiều vẫn còn rất... lấn cấn

  • Bởi Khách
    18/02/2012
    33 phản hồi

    Nguyên Dung

    Mấy hôm trước tình cờ đọc qua lời phát biểu của ông Dương Trung Quốc: ”Tôi không nghĩ kiều bào còn lấn cấn nhiều về chế độ chính trị...“, trong bối cảnh nhà nước đang ra rả kêu gọi “hòa hợp dân tộc”.

    Đọc xong câu phát biểu quả quyết ấy, lòng tôi vẫn có gì rất lấn cấn…

    Tôi không thuộc tàn dư chế độ cũ, trái lại gia đình thuộc tầng lớp trí thức được hưởng nhiều ưu đãi của nhà nước. Bản thân tôi lớn lên dưới mái trường XHCN, đã được nhồi nhét kỹ lưỡng đạo đức XHCN, đạo đức người CS, lịch sử chói lòa của dân tộc, cuộc chiến hào hùng chống Pháp, chống Mỹ cứu nước… Tôi cũng bị học thuộc nằm lòng những nhân vật anh hùng có thật và cả không có thật trong lịch sử VN.

    Chỉ có điều khi trí não của tôi bắt đầu biết tư duy độc lập thì cũng là lúc tôi bắt đầu tự hỏi mình: Sao một đất nước tươi đẹp với lịch sử hào hùng, những nhà lãnh đạo tuyệt vời gần như thần thánh lại có hàng vạn, hàng trăm ngàn người dân ào ạt sống chết bỏ quê hương mà đi như vậy? Thế rồi tôi bắt đầu ngờ ngợ nhìn lại chung quanh mình… Thật khủng hoảng khi mỗi ngày vào lớp, những chiếc bàn, ghế trống rỗng, bạn bè cứ thưa thớt dần, thầy cô giáo cũng từ từ biến mất!… Chúng tôi thì thầm với nhau, chúng tôi buồn ngơ ngẩn vì không được nói lời chia tay. Làm sao cắt nghĩa được những đứa bạn học hàng ngày túm tụm chơi đùa, học hành cùng nhau, rồi bỗng dưng biến mất không một lời báo trước? Những cuộc chạy trốn thầm lặng mà quyết liệt những năm tháng đó vẫn ám ảnh tôi tới tận bây giờ.

    Trí óc non nớt của tôi không ngừng đặt những dấu hỏi. Có đôi lúc về nhà hỏi bố mẹ thì chỉ nhận được những cái lắc đầu chán ngán của mẹ, tiếng thở dài và lời đáp bâng quơ của bố:

    - Đất nước thế này thì không bỏ đi mới là lạ!

    Chẳng hiểu gì hơn, tôi bèn mở báo chí ra đọc thì chỉ thấy toàn những tin tức đại loại như: Toàn dân toàn quân quyết tâm thi đua lập chiến công mừng đại hội Đảng, mừng sinh nhật Bác, mừng kỷ niệm chiến thắng v.v…

    Hoặc Bộ A, bộ B đã đạt chỉ tiêu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao…

    Toàn những tin tức tốt đẹp, rặt một luận điệu như nhau!

    Không một tờ báo nào, không một ai giải thích cho tôi tại sao người VN từ Sài Gòn, Hà Nội tới tận những vùng đèo heo hút gió bấy giờ đều rùng rùng bỏ cha bỏ mẹ, bỏ nhà bỏ cửa, bỏ ruộng vườn để chạy trốn đất nước của mình. Có lần tò mò không chịu nổi, tôi bèn hỏi cô giáo chủ nhiệm lớp. Cô dạy văn, tôi nhớ mãi giọng cô đều đều khi giảng cho chúng tôi những bài thơ của Tố Hữu, và những bài thơ sặc mùi máu lửa cách mạng khác. Khi tôi hỏi cô tại sao ai cũng đi vượt biên hoặc tìm cách đi bảo lãnh, có phải người ta sợ CS phải không cô? Thì cô tái mặt lấm lét nhìn quanh, rồi bảo nhỏ với tôi: Em không được hỏi thế nữa nghe chưa? Hỏi như vậy là vi phạm kỷ luật.”

    Sau đó chừng vài tháng, cô cũng biến mất, chúng tôi tới tìm thì hàng xóm bảo cô đi vượt biên rồi, nhà đã bị tịch thu. Một lần nữa chúng tôi lại ngơ ngác!

    Chúng tôi, những đứa còn lại tiếp tục đi học với hàng ngàn hàng vạn câu hỏi trong đầu, với nỗi thắc thỏm không biết bao giờ đứa bạn ngồi bên cạnh lại biến mất. Rồi tôi cũng hiểu ra rằng học sinh chúng tôi không có quyền hỏi, không có quyền thắc mắc. Chúng tôi chỉ được quyền học những gì ghi trong chương trình giáo khoa. Dù là những điều vô lý nhất, những điều không có thật…. Các thầy cô giáo vẫn lên lớp, giờ Pháp văn cô bắt chúng tôi dịch ra tiếng Việt những bài văn ca tụng mái trường XHCN, sự độc ác, đời sống nghèo khổ, bất công ở XH tư bản, nơi đó trẻ em nghèo không được đi học. Cô giáo dạy Pháp văn ( một nữ tu, và cũng đã từng du học ở Châu Âu ) lúc giảng tới đoạn này, đã cau mày, và im lặng vài giây, có lẽ cô áy náy biết mình đang bắt học sinh học những điều bịa đặt!

    Thế rồi cũng đến lúc tôi bỏ xứ mà đi, vì thuộc vào diện được ưu đãi nên tôi dễ dàng xin qua Châu Âu du học.

    Năm đầu bên trời Âu, tôi vẫn mang trong người một tấm lòng đầy nhiệt huyết, một niềm kiêu hãnh vời vợi của dòng máu VN, dân tộc đã từng đánh thắng Tàu, Nhật, Pháp, Mỹ. Nhưng rồi ngoài cái niềm kiêu hãnh suông ấy, tôi nhận ra rắng mình chẳng có một tí vốn tri thức nào. Tất cả chỉ là những giáo điều học vẹt. Ngay cả lịch sử VN, tôi cũng rất mù mờ. Thế hệ chúng tôi chỉ được học một thứ lịch sử đã bị bóp méo, bẻ cong nhằm ca tụng và thần thánh hóa Đảng và những lãnh đạo Đảng. Qua sách vở,báo chí nước ngoài tôi mới biết tới vết nhơ lịch sử như Cải Cách ruộng đất, Mậu Thân, những góc nhìn đa khía cạnh của cuộc chiến hai miền Nam Bắc, ai thật sự vi phạm hiệp định Paris v.v...

    Câu hỏi cay đắng nhất của tôi là tại sao tôi phải học lịch sử của nước mình qua những thông tin lượm lặt ở nước ngoài? Tại sao và tại sao?

    Tại sao những chính sách sai lầm như: Cải Cách ruộng đất, đày đi cải tạo hàng trăm ngàn người lính chế độ cũ, đánh tư sản, đuổi dân đi kinh tế mới, đổi tiền, lại không bao giờ được chính quyền CS công khai đem ra mổ xẻ rút kinh nghiệm? Tại sao lại ỉm đi và thay vào đó là những khẩu hiệu được gào lên từ năm này qua tháng nọ: Đảng CS VN vinh quang dẫn dắt toàn dân đi từ thằng lơi này tới thắng lợi khác? Tại sao và tại sao???

    Tôi đi tìm gặp lại những người bạn, những thầy cô năm xưa. Từ khắp các nơi chúng tôi tìm về họp mặt. Giờ đây chúng tôi không phải e dè sợ sệt, nghi kỵ nhau nữa. Chúng tôi có thể nói với nhau tất cả những điều muốn nói.

    Cô lớp trưởng năm xưa bây giờ đã thành một doanh nhân thành đạt cười bảo chúng tôi:

    Nếu năm xưa, không đi vượt biên thì giờ chắc đang quét rác!

    Họ lần lượt kể cho tôi nghe lí do chạy trốn CS của họ. Thời gian đã làm mờ nhạt những ký ức đau đớn. Nhưng phải sống trong hoàn cảnh lúc ấy mới biết cái chết cận kề như thế nào, nguy hiểm rình rập từng người thế nào, nỗi đau kẻ ở người đi to lớn thế nào. Tất cả đều có một câu kết luận chung: Họ bỏ đi ngày ấy chỉ vì không còn sự lựa chọn nào khác! Qua những câu chuyện kể, lúc ấy tôi mới hiểu ra người ta bỏ chạy, sẳn sàng liều mạng, một sống hai chết, tự do hay là tù tội, kẻ liều mình đi trước phó mặc cho biển cả, cho sự run rủi của trời đất, để có cơ hội bảo lãnh kẻ đi sau. Những gia đình tan tác, những cuộc chia lìa bi thảm, chỉ vì chế độ CS quá hà khắc, quá nghèo đói. Vâng người ta sợ! Phải nói là sợ CS còn hơn sợ cái chết mất xác ngoài khơi. Tôi cũng gặp lại rất nhiều thầy cô, hơn hai mươi năm sau tôi lại hỏi cô giáo cũ của mình câu hỏi đã từng nung nấu tôi những ngày niên thiếu: Cô ơi ngày ấy cô dạy chúng em về cuộc sống tươi đẹp trong đất nước XHCN, thế cô có tin không? Cô trả lời rằng cô không tin, cô chưa bao giờ tin vào những điều cô dạy chúng tôi dưới mái trường XHCN.

    Đau lòng thay cho thế hệ chúng tôi đã buộc phải học những điều mà cả thầy lẫn trò đều biết là dối trá!

    Ông Dương Trung Quốc lập luận rằng kiều bào không còn lấn cấn nữa về chính trị!

    Thưa ông chúng tôi vẫn còn lấn cấn, rất lấn cấn là khác. Ở hải ngoại hiện giờ có hai nhóm: một nhóm chống cộng cực đoan, dị ứng tất cả cái gì liên quan tới hai chữ CS và HCM. Tôi không muốn bàn nhiều về họ, tuy hiểu và thông cảm cho mối hận thù sâu sắc dẫn tới sự quá khích của họ. Phần lớn đó là những người bị lừa mang quần áo đi học tập một tuần, sau đó bị bắt đi đày hàng năm dài trong những vùng rừng thiêng nước độc, sinh hoạt ăn uống còn kham khổ hơn cả một con chó, ngay cả chữ tù đày cũng bị bẻ cong để gọi là Học Tập. Đó là những gia đình bị CQ một ngày nọ tới xúc đi kinh tế mới, tịch biên nhà cửa của họ để chia chác cho cán bộ. Đó là hàng vạn con người miền Nam, một sáng đẹp trời bị liệt vào thành phần tư sản và công an ngang nhiên đến tận nhà vơ vét tất cả của cải, vàng bạc. Họ căm thù CQCS vô cùng! Họ càng phẫn hận hơn khi thấy những kẻ khi xưa không ngừng rêu rao chửi bới họ là ăn bơ thừa sữa cặn đế quốc Mỹ nay lại tìm mọi cách lũng đoạn, ăn bớt ăn xén công quỹ quốc gia, để có tiền cho con cái, dòng họ qua Mỹ, cái xứ tư bản xấu xa mà sách giáo khoa VN năm nào đã nói là trẻ em nghèo không được đi học. Những kẻ khi xưa liệt họ vào thành phần tư sản để có cớ cướp bóc tài sản của họ, nay lại giàu có hơn họ hàng ngàn lần, mà sự giàu có lại tới từ tham nhũng, đám người năm xưa đánh tư sản nay nghiễm nhiên trở thành tư sản đỏ mà không sợ ai trừng trị.

    Nếu nhà nước thật lòng muốn xóa bỏ hận thù, muốn hàn gắn những vết thương sâu hoắm thì hãy ngừng ngay việc kêu gào hòa hợp bằng miệng. Việc giảm bớt thủ tục nhiêu khê cho việt kiều về thăm nhà, những cởi mở cỏn con làm sao hàn gắn được hết những vết thương lở loét, những tội lỗi tày đình của quá khứ. Muốn xóa bỏ hận thù với tầng lớp VK chống cộng này, CQ còn phải nổ lực nhiều hơn nữa. Hãy nói thẳng và nhìn lại lịch sử. Hãy thẳng thắn nhận lỗi đã giam tù không xét xử hàng trăm ngàn người chế độ cũ, phân biệt đối xử con cái họ. Hãy cho du nhập báo chí, sách vở nói về cuộc chiến Nam Bắc với những cái nhìn đa chiều, những quan điểm của anh lính bộ đội và cả anh lính CH. CQCS không thể chỉ kêu gào hòa hợp trong khi chỉ áp đặt lý luận của mình lên quá khứ, vẫn bóp méo lịch sử. Tất cả những ý kiến trái chiều đều bị chụp mũ là phản cách mạng. Hòa hợp không có nghĩa là kẻ chiến bại phải im mồm, kẻ chiến thắng mới được quyền độc diễn và độc thoại.
    Hãy cùng nhau nhìn nhận những sai sót hôm qua để chữa lành những vết thương thù hận hôm nay.

    Ở đây tôi chỉ muốn đề cập một cách sơ xài về những VK chống cộng cực đoan, những con người còn mang nặng nỗi hận thù rất là chính đáng. Tầng lớp mà tôi muốn nói tới là những người Việt kiều lúc nào cũng hướng về quê hương, yêu nước và muốn cống hiến rất nhiều cho quê mẹ. Họ rất đông đảo, ở khắp năm châu, bốn bể, có tri thức cao, có tấm lòng, rất nhiều trong số ấy đã được đào tạo tại những môi trường tốt nhất. Thử nghĩ nếu thu hút được sự đóng góp của họ thì cơ hội cho VN vươn ra thế giới sẽ nằm trong tầm tay. Nhưng... cũng nên tự hỏi tại sao hòa bình hơn 35 năm rồi, mà lực lượng bà con về giúp đỡ quê nhà lại èo uột thế? Lèo tèo vài ba tổ chức giúp VN về khoa học kỹ thuật , có thấm tháp gì so với hàng triệu kiều bào tại nước ngoài?

    Tại sao tới giờ đóng góp của họ chỉ giới hạn trong việc gởi tiền cho thân nhân, thành lập các hội nhóm đoàn thể riêng lẽ làm từ thiện?
    Ông Dương Trung Quốc và các ông lãnh đạo có hiểu vì sao không? Tôi nghĩ các ông hiểu, cũng như mọi người đều hiểu tại sao, chỉ có điều phía các ông không ai nhìn thẳng vào vấn đề, mà thay vào đó chỉ biết kêu gào và kêu gào.

    Thưa là vì nhóm Việt kiều này tuy họ không mang lòng hận thù sâu sắc với CQ CS, nhưng họ chán và khinh bỉ (xin lỗi vì dùng từ xác đáng) chế độ chính trị tham nhũng, quan liêu, và ngu dốt đang thống trị tại VN.

    Xin thưa họ hoàn toàn không có lòng tin vào bộ máy CQ hiện nay tại VN.

    Đối với họ, CQ CS đồng nghĩa với tráo trở, khôn vặt, độc tài và tham lam vô tận.

    Khi nói về VN, hiện tình đất nước, họ thường thở dài và lắc đầu nguây nguẩy, buông những câu đại loại: Ai mà tin nổi tụi nó?

    Hay: Dại gì mà đầu tư ở VN! Tụi nó muốn cướp là cướp! Toàn là luật rừng!

    Hoặc: Thôi, làm ăn ở VN nhức đầu lắm, không đút lót không làm gì được đâu!

    Đó là những gì chúng tôi vẫn nói với nhau khi bàn về chế độ chính trị và môi trường làm việc tại VN.

    Ông chú tôi, VK Pháp, từng được huân chương kháng chiến, đã từng đưa đón các ông lớn CS VN qua Paris ký kết các hiệp định tại Pháp, lúc về hưu ky ca ky cóp được ít tiền tiết kiệm, cộng thêm đám sinh viên Pháp cũng hùn lại trao cho ông một món tiền. Ông hồ hởi, phấn khởi đem về VN, tính thực hiện giấc mơ cuối đời của mình: xây một ngôi trường tình nghĩa tại cái làng nơi ông sinh ra. Ba tháng sau ông trở qua, mặt mày tiu nghỉu, tôi hỏi và được ông trả lời rằng CQ địa phương đòi ông xùy tiền thì mới cho xây. Cuối cùng ông quyết định mang tiền về trả lại cho sinh viên Pháp, vì thật lòng không biết cắt nghĩa làm sao với họ về khoản tiền bôi trơn ấy! Tôi vừa thương hại lại vừa buồn cười ông là CS lão thành mà còn ngây thơ: Ở VN không bôi trơn thì làm gì cỗ máy chạy?

    Chúng tôi luôn nhìn về nước nhà để rồi càng nhìn càng… chán ngán, càng bàng hoàng!

    Sống và được giáo dục tại những nước mà luật pháp nghiêm minh, bình đẳng, tự do ngôn luận, tự do phản biện, đại đa số VK không chấp nhận và bất mãn về thể chế chính trị trong nước. Những ý kiến đóng góp của chúng tôi về sự cải tổ xã hội, giáo dục đều như nước đổ đầu vịt. Ngay cả các lãnh tụ thế giới qua VN hội họp, thì những phần phát biểu, “đụng chạm, nhạy cảm” đều bị báo Đảng cắt xén thảm thương huống chi những góp ý của chúng tôi?

    Các Việt kiều về nước đầu tư, thử hỏi có ai không bị thuế má hoạch họe để phải xì tiền ra? Thử hỏi có ai không chung chi mà yển ổn làm việc?Thử hỏi ai không bị guồng máy hành chính vật cho tơi tả?

    Nền giáo dục băng hoại, trộm cướp tràn lan, nạn tham nhũng hoành hành từ làng quê heo hút tới bản doanh trung ương. Nạn bằng cấp giả, nạn chạy chức chạy quyền. Càng làm chức cao càng vô liêm sĩ, không biết từ chức. Không tự do báo chí, văn học. Tiền cứu trợ dân nghèo cũng bị xà xẻo, hệ thống giao thông bát nháo, dự án công cộng nào cũng bị cắt xén, các quan lớn nhỏ thi nhau ăn vô tội vạ trên quê hương kiệt quệ, nợ nần ngập đầu. Những trí thức phản biện đều bị nhốt giam, quy chụp cái mũ phản động. Vài năm gần đây để đánh lừa dư luận lại dùng quái chiêu: “Quần chúng tự phát ức chế” để thẳng tay đàn áp, đánh đập nhân dân bất mãn. Những vấn nạn đó làm việt kiều yêu nước đau xót và làm kiệt quệ lòng tin của họ, dẫn tới việc bất hơp tác, thờ ơ với lời kêu gọi của CQ. Thử hỏi nếu Việt kiều ồ ạt kéo về nước làm việc,rồi lập hội lập nhóm, biểu tình họ có bị khép vào tội phản động không? Trong khi điều đó lại hết sức bình thường tại nước ngoài? Hay CQ chỉ muốn Việt kiều cũng ngoan ngoan và dễ dạy như người dân trong nước, lâu lâu cho ăn cái bánh vẽ Cải Cách, Đổi Mới là hài lòng trùm chăn, bịt tai bịt mắt trước mọi bất công của xã hội?

    Ngay bản thân tôi, nhớ lại hơn hai mươi năm trước, tôi đau đớn khi khám phá ra mình chỉ học những điều dối trá ở nhà trường. Hai mươi năm sau quay lại vẫn không có gì thay đổi! Cả một xã hội nói dối để sống, để làm việc, để được yên thân, để kiếm chác!

    Ngoài đường vẫn giăng đầy những khẩu hiệu sáo rỗng. Càng nhiều khẩu hiệu, đạo đức càng suy đồi, người ta càng chán ghét.

    Tóm lại qua kinh nghiệm bản thân tôi nghĩ con đường hòa hợp dân tộc là con đường rất nhiều chướng ngại vật. Việc ra sức kêu gọi bằng mồm các việt kiều đóng góp xây dựng cho nước nhà là một điều khó thành hiện thực lúc này.

    Chừng nào cơ chế chính trị trong nước thay đổi thì họa may. Chừng nào hai chữ hòa hợp không mang tính áp chế của phe chiến thắng thì mới nói tới chuyện cởi bỏ hận thù , hàn gắn dân tộc. Chừng nào những sai lầm chết người trong lịch sử không còn bị ém nhẹm, bóp méo, mà được công khai đem ra mổ xẻ trước bàn dân thiên hạ thì mọi người mới sẵn lòng ngồi lại với nhau, hàn gắn trên những đổ nát. Chừng nào?

    Nguyên Dung
    30/01/2012

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    33 phản hồi

    NJ viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    NJ viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    45 ngàn hay 450 ngàn đi nữa; vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ; tôi không phủ nhận giá trị những chữ ký ấy mà chỉ muốn nêu lên cách dẫn chứng của ông LQT,vụ " Vịnh Hạ Long " là một bằng chứng . Xác nhận cho rõ kẻo lại có người nhảy lên cho rằng tôi coi thường 45 ngàn người ... mọi ý kiến dù chỉ có 1 người nếu có giá trị vẫn có giá trị .

    Cộng đồng hải ngoại có nhiều khuynh hướng, không phải ai cũng chống cộng một cách " hùng hục " và đó là điều cần nêu ra . Thí dụ như tôi, từng thẳng thắn nói rằng không thích chế độ CS ; cũng giống như tôi có quyền nói rằng tôi không thích đảng đang cầm quyền ở Canada; điều đó, không có nghĩa là tôi chống lại đảng cầm quyền.

    Có những sự kiện như vụ Tiên Lãng, không chỉ người hải ngoại bênh vực gia đình anh Vươn mà ngay trong nước, có thể cho rằng đến trên 90% dân số trong nước ủng hộ như thế, điều đó cũng không đủ để lấy làm dẫn chứng là những người ủng hộ gia đình anh Vươn chống cộng , nhất là chống .. hùng hục như mấy người khi yêu cộng cũng hùng hục bằng cách gia nhập sinh hoạt cộng đồng VK đoàn kết , không chút đoái hoài và có khi còn cười vào mặt các thuyền nhân mà đến khi chống cũng hết mình làm như thế giới chỉ có mình ta là biết chống. Những người như thế chỉ là thiểu số và không thể nhân danh cộng đồng hải ngoại .

    Chào Bác NiNi,

    bác có thể cho tôi biết, bác căn cứ vào đâu để cho rằng: " vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ". Bác có thể dẫn chứng điều này không? Một người có thể thực hiện vài trăm chữ ký? Giả thuyết hay xác định của cá nhân bác? Nếuu xác định thì xin bác dẫn chứng cho mọi người biết!

    Bao nhiêu nước, có cả nhà nước VN bị lừa bịp, lường gạt trong vụ vịnh Hạ Long, mà bác lại đem ra đây để so sánh với chuyện đòi Nhân Quyền cho VN. Lòng yêu nước của người dân trong nước bị lợi dụng, bị ép buộc một cách trắng trợn chỉ vì ham danh hão cho cái vịnh Hạ Long.
    Còn vấn đề Nhân Quyền, đòi cho ai ở đây? Cho người dân trong nước. Chứ những người như bác và tôi thì chẳng cần đòi Nhân quyền làm gì. Nó như hơi thở, như không khí mà bác hằng ngày vẫn hấp thu dưới bầu trời Canada, tôi dưới bầu trời nước CHLB Đức. Còn như nếu tôi và bác có chết đi, thì cái không khí đó vẫn còn cho con cháu bác, con cháu tôi sống ở Hải ngoại.

    Tôi chỉ tiếc là ở Đức chưa có chiến dịch này, nếu có tôi sẽ ký, chỉ một lần thôi cũng đủ để nói lên tình cảm, ước ao của tôi dành cho người dân trong nước.

    Nguyễn jJung

    Phải chờ mấy ngày đợi lên list để bạn thấy người có tên ở đây không phải anh Lê Quốc Trình/DL .

    Cũng nên biết là các loại thư kiểu " tập thể " này; chả có ai hơi đâu mà đi tìm tòi chi tiết trừ mấy vị chủ chốt có tên , còn thì chỉ cần biết con số càng nhiều càng tốt thôi .

    Rảnh rang và chỉ làm chơi 1 cái để chứng minh cho bạn thấy chứ không phải phá phách muốn nâng cao con số, một khi người ta muốn là có thể làm thôi . Trên mạng ảo, chả ai cấm tôi lấy tên này và tôi cũng không ký nhiều lần dù muốn là làm được nên cũng không thể cho là tôi phá hoại bản kiến nghị đâu nhá .

    http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/02/co-1000-chu-ky-vao-ban-kien-nghi-vu_23.html

    1101 Thạch Ngọc Trinh Giáo viên trường THPT Trà Cú, tỉnh Trà Vinh.
    1102 Le Quoc Trinh Ky su, Canada
    1103 Ngô Hồng Ngô Quyền Hải Phòng

    Tiện đây cũng để anh LQT hiểu rằng : Trên mạng ảo, tên thật hay nick giả cũng chả có gì khác nhau cả, thấy anh so bì nhiều lần chuyện anh dùng tên thật và cứ coi như giá trị hơn nick làm tôi " mắc cừ " hehehe

    Bác căn cứ vào đâu để cho là, người ký tên vào bản kiến nghị cho anh Vươn không phải là là Lê Quốc Trinh Viết còm trên Dân Luận?

    Ở còm khác bác so sánh chuyện ký tên vào " chiến dịch vân động Nhân quyền cho VN " với chuyện vịnh Hạ Long.

    Bây giờ bác đem kiến nghị trả tự do cho anh Vươn ra chứng mimh?

    Tôi đã gửi mail ký tên (của tôi là Nguyễn Jung) xin trả tự do cho anh Vươn mà chưa thấy tên mình trên đó.

    Nguyễn Jung

    Hehehe ... Tôi căn cứ vào ... tôi ; chả lẽ tự nhiên mà tôi đi tìm cái tên này ! Tôi đã viết là sau mấy ngày chờ lên list rồi mà .

    Chuyện bạn chưa có tên không liên quan đến việc tôi đưa dãn chứng , bạn có thể email hỏi họ nhưng mà kiểm soát cho kỹ đã kẻo người ta lại ghi thêm; đã có mấy vụ 2 người chỉ là một đấy.

    NiMarxNiJesus viết:
    NJ viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    45 ngàn hay 450 ngàn đi nữa; vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ; tôi không phủ nhận giá trị những chữ ký ấy mà chỉ muốn nêu lên cách dẫn chứng của ông LQT,vụ " Vịnh Hạ Long " là một bằng chứng . Xác nhận cho rõ kẻo lại có người nhảy lên cho rằng tôi coi thường 45 ngàn người ... mọi ý kiến dù chỉ có 1 người nếu có giá trị vẫn có giá trị .

    Cộng đồng hải ngoại có nhiều khuynh hướng, không phải ai cũng chống cộng một cách " hùng hục " và đó là điều cần nêu ra . Thí dụ như tôi, từng thẳng thắn nói rằng không thích chế độ CS ; cũng giống như tôi có quyền nói rằng tôi không thích đảng đang cầm quyền ở Canada; điều đó, không có nghĩa là tôi chống lại đảng cầm quyền.

    Có những sự kiện như vụ Tiên Lãng, không chỉ người hải ngoại bênh vực gia đình anh Vươn mà ngay trong nước, có thể cho rằng đến trên 90% dân số trong nước ủng hộ như thế, điều đó cũng không đủ để lấy làm dẫn chứng là những người ủng hộ gia đình anh Vươn chống cộng , nhất là chống .. hùng hục như mấy người khi yêu cộng cũng hùng hục bằng cách gia nhập sinh hoạt cộng đồng VK đoàn kết , không chút đoái hoài và có khi còn cười vào mặt các thuyền nhân mà đến khi chống cũng hết mình làm như thế giới chỉ có mình ta là biết chống. Những người như thế chỉ là thiểu số và không thể nhân danh cộng đồng hải ngoại .

    Chào Bác NiNi,

    bác có thể cho tôi biết, bác căn cứ vào đâu để cho rằng: " vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ". Bác có thể dẫn chứng điều này không? Một người có thể thực hiện vài trăm chữ ký? Giả thuyết hay xác định của cá nhân bác? Nếuu xác định thì xin bác dẫn chứng cho mọi người biết!

    Bao nhiêu nước, có cả nhà nước VN bị lừa bịp, lường gạt trong vụ vịnh Hạ Long, mà bác lại đem ra đây để so sánh với chuyện đòi Nhân Quyền cho VN. Lòng yêu nước của người dân trong nước bị lợi dụng, bị ép buộc một cách trắng trợn chỉ vì ham danh hão cho cái vịnh Hạ Long.
    Còn vấn đề Nhân Quyền, đòi cho ai ở đây? Cho người dân trong nước. Chứ những người như bác và tôi thì chẳng cần đòi Nhân quyền làm gì. Nó như hơi thở, như không khí mà bác hằng ngày vẫn hấp thu dưới bầu trời Canada, tôi dưới bầu trời nước CHLB Đức. Còn như nếu tôi và bác có chết đi, thì cái không khí đó vẫn còn cho con cháu bác, con cháu tôi sống ở Hải ngoại.

    Tôi chỉ tiếc là ở Đức chưa có chiến dịch này, nếu có tôi sẽ ký, chỉ một lần thôi cũng đủ để nói lên tình cảm, ước ao của tôi dành cho người dân trong nước.

    Nguyễn jJung

    Phải chờ mấy ngày đợi lên list để bạn thấy người có tên ở đây không phải anh Lê Quốc Trình/DL .

    Cũng nên biết là các loại thư kiểu " tập thể " này; chả có ai hơi đâu mà đi tìm tòi chi tiết trừ mấy vị chủ chốt có tên , còn thì chỉ cần biết con số càng nhiều càng tốt thôi .

    Rảnh rang và chỉ làm chơi 1 cái để chứng minh cho bạn thấy chứ không phải phá phách muốn nâng cao con số, một khi người ta muốn là có thể làm thôi . Trên mạng ảo, chả ai cấm tôi lấy tên này và tôi cũng không ký nhiều lần dù muốn là làm được nên cũng không thể cho là tôi phá hoại bản kiến nghị đâu nhá .

    http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/02/co-1000-chu-ky-vao-ban-kien-nghi-vu_23.html

    1101 Thạch Ngọc Trinh Giáo viên trường THPT Trà Cú, tỉnh Trà Vinh.
    1102 Le Quoc Trinh Ky su, Canada
    1103 Ngô Hồng Ngô Quyền Hải Phòng

    Tiện đây cũng để anh LQT hiểu rằng : Trên mạng ảo, tên thật hay nick giả cũng chả có gì khác nhau cả, thấy anh so bì nhiều lần chuyện anh dùng tên thật và cứ coi như giá trị hơn nick làm tôi " mắc cừ " hehehe

    Bác căn cứ vào đâu để cho là, người ký tên vào bản kiến nghị cho anh Vươn không phải là là Lê Quốc Trinh Viết còm trên Dân Luận?

    Ở còm khác bác so sánh chuyện ký tên vào " chiến dịch vân động Nhân quyền cho VN " với chuyện vịnh Hạ Long.

    Bây giờ bác đem kiến nghị trả tự do cho anh Vươn ra chứng mimh?

    Tôi đã gửi mail ký tên (của tôi là Nguyễn Jung) xin trả tự do cho anh Vươn mà chưa thấy tên mình trên đó.

    Nguyễn Jung

    NJ viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    45 ngàn hay 450 ngàn đi nữa; vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ; tôi không phủ nhận giá trị những chữ ký ấy mà chỉ muốn nêu lên cách dẫn chứng của ông LQT,vụ " Vịnh Hạ Long " là một bằng chứng . Xác nhận cho rõ kẻo lại có người nhảy lên cho rằng tôi coi thường 45 ngàn người ... mọi ý kiến dù chỉ có 1 người nếu có giá trị vẫn có giá trị .

    Cộng đồng hải ngoại có nhiều khuynh hướng, không phải ai cũng chống cộng một cách " hùng hục " và đó là điều cần nêu ra . Thí dụ như tôi, từng thẳng thắn nói rằng không thích chế độ CS ; cũng giống như tôi có quyền nói rằng tôi không thích đảng đang cầm quyền ở Canada; điều đó, không có nghĩa là tôi chống lại đảng cầm quyền.

    Có những sự kiện như vụ Tiên Lãng, không chỉ người hải ngoại bênh vực gia đình anh Vươn mà ngay trong nước, có thể cho rằng đến trên 90% dân số trong nước ủng hộ như thế, điều đó cũng không đủ để lấy làm dẫn chứng là những người ủng hộ gia đình anh Vươn chống cộng , nhất là chống .. hùng hục như mấy người khi yêu cộng cũng hùng hục bằng cách gia nhập sinh hoạt cộng đồng VK đoàn kết , không chút đoái hoài và có khi còn cười vào mặt các thuyền nhân mà đến khi chống cũng hết mình làm như thế giới chỉ có mình ta là biết chống. Những người như thế chỉ là thiểu số và không thể nhân danh cộng đồng hải ngoại .

    Chào Bác NiNi,

    bác có thể cho tôi biết, bác căn cứ vào đâu để cho rằng: " vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ". Bác có thể dẫn chứng điều này không? Một người có thể thực hiện vài trăm chữ ký? Giả thuyết hay xác định của cá nhân bác? Nếuu xác định thì xin bác dẫn chứng cho mọi người biết!

    Bao nhiêu nước, có cả nhà nước VN bị lừa bịp, lường gạt trong vụ vịnh Hạ Long, mà bác lại đem ra đây để so sánh với chuyện đòi Nhân Quyền cho VN. Lòng yêu nước của người dân trong nước bị lợi dụng, bị ép buộc một cách trắng trợn chỉ vì ham danh hão cho cái vịnh Hạ Long.
    Còn vấn đề Nhân Quyền, đòi cho ai ở đây? Cho người dân trong nước. Chứ những người như bác và tôi thì chẳng cần đòi Nhân quyền làm gì. Nó như hơi thở, như không khí mà bác hằng ngày vẫn hấp thu dưới bầu trời Canada, tôi dưới bầu trời nước CHLB Đức. Còn như nếu tôi và bác có chết đi, thì cái không khí đó vẫn còn cho con cháu bác, con cháu tôi sống ở Hải ngoại.

    Tôi chỉ tiếc là ở Đức chưa có chiến dịch này, nếu có tôi sẽ ký, chỉ một lần thôi cũng đủ để nói lên tình cảm, ước ao của tôi dành cho người dân trong nước.

    Nguyễn jJung

    Phải chờ mấy ngày đợi lên list để bạn thấy người có tên ở đây không phải anh Lê Quốc Trình/DL .

    Cũng nên biết là các loại thư kiểu " tập thể " này; chả có ai hơi đâu mà đi tìm tòi chi tiết trừ mấy vị chủ chốt có tên , còn thì chỉ cần biết con số càng nhiều càng tốt thôi .

    Rảnh rang và chỉ làm chơi 1 cái để chứng minh cho bạn thấy chứ không phải phá phách muốn nâng cao con số, một khi người ta muốn là có thể làm thôi . Trên mạng ảo, chả ai cấm tôi lấy tên này và tôi cũng không ký nhiều lần dù muốn là làm được nên cũng không thể cho là tôi phá hoại bản kiến nghị đâu nhá .

    http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/02/co-1000-chu-ky-vao-ban-kien-nghi-vu_23.html

    1101 Thạch Ngọc Trinh Giáo viên trường THPT Trà Cú, tỉnh Trà Vinh.
    1102 Le Quoc Trinh Ky su, Canada
    1103 Ngô Hồng Ngô Quyền Hải Phòng

    Tiện đây cũng để anh LQT hiểu rằng : Trên mạng ảo, tên thật hay nick giả cũng chả có gì khác nhau cả, thấy anh so bì nhiều lần chuyện anh dùng tên thật và cứ coi như giá trị hơn nick làm tôi " mắc cừ " hehehe

    Tôi nghe tin chính thức thông báo rằng Toà Bạch Ốc (tổng thống Obama) đã chấp nhận lá đơn thỉnh nguyện của hơn 45000 chữ ký và sẽ tổ chức một buổi gặp mặt với cộng đồng NVHN ngày 05/03/2012 sắp tới.

    Theo tôi nghĩ, ở xứ Hoa Kỳ đầy đủ phương tiện văn minh hiện đại này, sự kiện một người giả danh ký cả trăm lần lên lá thư để đẩy con số tổng cộng lên cao khó có thể thực hiện. Huống chi đây là vị nguyên thủ quốc gia có địa vị cao ở Mỹ và thế giới, lại càng không thể chơi trò hạ cấp lừa gạt họ dễ dàng.

    Nhờ thông tin hiện đại Internet nhanh và phổ biến thì chuyện vào máy ghi tên ký tên quá sức dễ dàng ở Mỹ, cộng với tình hình nóng như lửa ở VN (vụ án Tiên Lãng, vụ án chết người ở trạm công an, vụ án chị Bùi Thị Bi'ch Hằng, anh Cù Huy Hà Vũ) đã hâm nóng bầu nhiệt huyết NVHN lên cao. Rồi đây ngọn lửa hải ngoại sẽ tiếp tục bùng cháy tiếp sức cho đồng bào trong nước.

    Hãy chờ xem.

    NiMarxNiJesus viết:
    45 ngàn hay 450 ngàn đi nữa; vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ; tôi không phủ nhận giá trị những chữ ký ấy mà chỉ muốn nêu lên cách dẫn chứng của ông LQT,vụ " Vịnh Hạ Long " là một bằng chứng . Xác nhận cho rõ kẻo lại có người nhảy lên cho rằng tôi coi thường 45 ngàn người ... mọi ý kiến dù chỉ có 1 người nếu có giá trị vẫn có giá trị .

    Cộng đồng hải ngoại có nhiều khuynh hướng, không phải ai cũng chống cộng một cách " hùng hục " và đó là điều cần nêu ra . Thí dụ như tôi, từng thẳng thắn nói rằng không thích chế độ CS ; cũng giống như tôi có quyền nói rằng tôi không thích đảng đang cầm quyền ở Canada; điều đó, không có nghĩa là tôi chống lại đảng cầm quyền.

    Có những sự kiện như vụ Tiên Lãng, không chỉ người hải ngoại bênh vực gia đình anh Vươn mà ngay trong nước, có thể cho rằng đến trên 90% dân số trong nước ủng hộ như thế, điều đó cũng không đủ để lấy làm dẫn chứng là những người ủng hộ gia đình anh Vươn chống cộng , nhất là chống .. hùng hục như mấy người khi yêu cộng cũng hùng hục bằng cách gia nhập sinh hoạt cộng đồng VK đoàn kết , không chút đoái hoài và có khi còn cười vào mặt các thuyền nhân mà đến khi chống cũng hết mình làm như thế giới chỉ có mình ta là biết chống. Những người như thế chỉ là thiểu số và không thể nhân danh cộng đồng hải ngoại .

    Chào Bác NiNi,

    bác có thể cho tôi biết, bác căn cứ vào đâu để cho rằng: " vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ". Bác có thể dẫn chứng điều này không? Một người có thể thực hiện vài trăm chữ ký? Giả thuyết hay xác định của cá nhân bác? Nếuu xác định thì xin bác dẫn chứng cho mọi người biết!

    Bao nhiêu nước, có cả nhà nước VN bị lừa bịp, lường gạt trong vụ vịnh Hạ Long, mà bác lại đem ra đây để so sánh với chuyện đòi Nhân Quyền cho VN. Lòng yêu nước của người dân trong nước bị lợi dụng, bị ép buộc một cách trắng trợn chỉ vì ham danh hão cho cái vịnh Hạ Long.
    Còn vấn đề Nhân Quyền, đòi cho ai ở đây? Cho người dân trong nước. Chứ những người như bác và tôi thì chẳng cần đòi Nhân quyền làm gì. Nó như hơi thở, như không khí mà bác hằng ngày vẫn hấp thu dưới bầu trời Canada, tôi dưới bầu trời nước CHLB Đức. Còn như nếu tôi và bác có chết đi, thì cái không khí đó vẫn còn cho con cháu bác, con cháu tôi sống ở Hải ngoại.

    Tôi chỉ tiếc là ở Đức chưa có chiến dịch này, nếu có tôi sẽ ký, chỉ một lần thôi cũng đủ để nói lên tình cảm, ước ao của tôi dành cho người dân trong nước.

    Nguyễn jJung

    Tôi chăm chú theo dõi cuộc tranh luận của bác Lê Quốc Trinh với bác Phan Sơn, đặc biệt là những câu hỏi thẳng thắn, thú vị mà bác LQT đặt ra một cách lịch sự.

    Khi mới thấy một vài comment của bác PS, tôi đã tưởng bác í biết lý sự - thậm chí có thể là một lý thuyết gia :)) - tuy nhiên khi đọc cái này thì tôi thất vọng hoàn toàn:

    Phan Sơn viết:
    Hầu hết các “comments” của ông không phải được viết cho mục đích trao đổi, tranh luận trong sự tương kính. Thật dễ dàng nhận ra ông chỉ là một loại ngụy quân tử chỉ biết tìm kiếm một vài tiểu tiết lặt vặt của đôi ba từ ngữ, bới lông tìm vết để nguyền rủa và mạt sát người đối thoại thay vì phản biện trên những chủ đề chính yếu. Ông trích dẫn vài ba câu văn ra ngoài văn cảnh, để tùy tiện diễn giải theo thành kiến chủ quan, đã chứng tỏ khả năng lý luận, chẳng biết đâu là điểm, đâu là diện, đâu là cấu trúc tương quan trong lập luận.

    Trong sự chỉ trích nhỏ nhặt này, sự cắt xén câu văn để suy diễn lặt vặt của ông cũng đã được lập lại. Ông đã không vượt lên những chi tiết để thấy rằng trong mạch tổng thể của cả một đoạn văn.

    Cứ chửi đi, không sao đâu!

    Bác PS, khi cùn bác buộc phải lảm nhảm những cáo buộc vu vơ này sao?

    Phan Sơn viết:
    Nguyên Dung viết:
    Ở đây tôi chỉ muốn đề cập một cách sơ xài về những Việt kiều chống cộng cực đoan, những con người còn mang nặng nỗi hận thù rất chính đáng.

    Tập thể đặc biệt này, không đại diện được cho tất cả các cộng đồng người Việt hải ngoại (bao gồm nhiều thành phần phức tạp về nguồn gốc, thế hệ, tầng lớp, tuổi tác, khuynh hướng) nhưng do có được danh nghĩa của một chế độ từng tồn tại trên một miền đất nước, được người Mỹ mang theo trong những ngày di tản, nên với một số lượng khá lớn chạy ra nước ngoài, họ đã đứng lên nhận lãnh nhiệm vụ phục hồi danh nghĩa cho thực thể chính trị ấy, qua đó lôi kéo những thành phần khác vào quỹ đạo của mình, xây dựng lực lượng, hy vọng có được cơ hội trở về tái tạo cơ đồ. Tâm thế lưu vong của họ vì vậy cũng khá đặc biệt. Là nạn nhân của hàng loạt những yếu tố đưa đến sự thất bại đau đớn, trông chờ mờ mịt, sự tồn tại ngày nay của họ là sự tồn tại của những dằn vặt, uất ức hận thù không thể nào nguôi.

    Eo ui, khi cần thì bảo họ chẳng đại diện cho ai. Đến khi không cần thì quơ đũa cả nắm: Nào là " cộng đồng người Việt " Cali thế này, thế nọ, bà Kim Thành (CCCĐ) thế nọ, thế kia.

    Vấn đề Vịnh Hạ Long, báo chi chính thống, báo chính thống ở VN ạ, đã nêu lên rất rõ ràng là đa số bị ép, và nhà nước VN bị một anh chàng người Thụy Sỹ bịp. Chiện này đến đâu rồi nhỉ?
    Còn chuyện ký tên vô " chiến dịch vận động Nhân quyền cho VN " là tự nguyện, chẳng có ai ép được ai, phát động từ một cá nhân ạ. Bản chất của 2 chiện và cách vận động chữ ký, gửi sms, khác nhau một trời, một vực bác Ni ui.

    Chán như con Gián.

    LeQuocTrinh viết:
    Cám ơn ông Phan Sơn đã hồi âm,

    Ông quên không trả lời những nghi vấn của tôi rồi. Ông quên không hiểu rằng trong đối thoại đôi bên, đâu phải chỉ nói và đáp qua lại mà thôi, đâu phải chỉ "cầm cuốn giáo điều Mác Lê" để rao giảng như thánh kinh mà thôi. Trong đối thoại còn có câu hỏi, hay nghi vấn để làm rõ chủ đề bàn luận, ông đừng quên chi tiết này. Đặt câu hỏi và giải đáp cũng là đối thoại nghiêm chỉnh, đâu cần đến giáo điều. Tôi đã từng trả lời bác Lò Văn Nhẻn nhiều lần, đâu có sao.

    Tôi đã lên tiếng hỏi ông rất nhiều lần, nhưng chưa hề nghe ông trả lời, ngược lại ông cứ tiếp tục rao giảng giáo điều và cứ thích chơi cái trò "tự ý sửa câu văn của người ta" để từ đó ông phản hồi lại. Và tôi lại khẳng định với ông Phan Sơn một lần nữa, khi ông từ chối giải thích những vấn đề trọng đại của lịch sử cận đại chính là ông đã tự thú nhận "đồng loã" với những sự kiện tối ám đó.

    Ông đừng nghĩ rằng tôi vào đây để chửi, ông mang nickname bí danh, tôi mang tên thật thì tôi chửi ông chẳng có lợi ích gì. Còn chửi ĐCS VN thì toàn dân đang chửi rủa họ hàng ngày xuyên qua vụ án Tiên Lãng, vụ án công an tra tấn đánh chết người, sự kiện bán nước của bản công hàm PV Đồng 1958. Tôi sẽ tiếp tục vạch trần những mánh khoé lừa bịp của tập đoàn lãnh đạo ĐCS VN cho tới khi nào dân chủ tự do đa nguyên đa đảng tái hồi trên đất nước.

    Thân chào ông,

    Em cũng đã hỏi chính cá nhân bác Phan Sơn đôi điều trên diễn đàn này, nhưng mail gửi đã đi " gồi " đợi hồi âm hổng thấy!

    Chán như con gián!

    Cám ơn ông Phan Sơn đã hồi âm,

    Ông quên không trả lời những nghi vấn của tôi rồi. Ông quên không hiểu rằng trong đối thoại đôi bên, đâu phải chỉ nói và đáp qua lại mà thôi, đâu phải chỉ "cầm cuốn giáo điều Mác Lê" để rao giảng như thánh kinh mà thôi. Trong đối thoại còn có câu hỏi, hay nghi vấn để làm rõ chủ đề bàn luận, ông đừng quên chi tiết này. Đặt câu hỏi và giải đáp cũng là đối thoại nghiêm chỉnh, đâu cần đến giáo điều. Tôi đã từng trả lời bác Lò Văn Nhẻn nhiều lần, đâu có sao.

    Tôi đã lên tiếng hỏi ông rất nhiều lần, nhưng chưa hề nghe ông trả lời, ngược lại ông cứ tiếp tục rao giảng giáo điều và cứ thích chơi cái trò "tự ý sửa câu văn của người ta" để từ đó ông phản hồi lại. Và tôi lại khẳng định với ông Phan Sơn một lần nữa, khi ông từ chối giải thích những vấn đề trọng đại của lịch sử cận đại chính là ông đã tự thú nhận "đồng loã" với những sự kiện tối ám đó.

    Ông đừng nghĩ rằng tôi vào đây để chửi, ông mang nickname bí danh, tôi mang tên thật thì tôi chửi ông chẳng có lợi ích gì. Còn chửi ĐCS VN thì toàn dân đang chửi rủa họ hàng ngày xuyên qua vụ án Tiên Lãng, vụ án công an tra tấn đánh chết người, sự kiện bán nước của bản công hàm PV Đồng 1958. Tôi sẽ tiếp tục vạch trần những mánh khoé lừa bịp của tập đoàn lãnh đạo ĐCS VN cho tới khi nào dân chủ tự do đa nguyên đa đảng tái hồi trên đất nước.

    Thân chào ông,

    LeQuocTrinh viết:
    Tôi đang chờ hồi âm của ông Phan Sơn. Nếu ông Phan Sơn có sĩ khí của người Cộng Sản chân chính thì hãy can đảm lên tiếng trả lời.

    Hầu hết các “comments” của ông không phải được viết cho mục đích trao đổi, tranh luận trong sự tương kính. Thật dễ dàng nhận ra ông chỉ là một loại ngụy quân tử chỉ biết tìm kiếm một vài tiểu tiết lặt vặt của đôi ba từ ngữ, bới lông tìm vết để nguyền rủa và mạt sát người đối thoại thay vì phản biện trên những chủ đề chính yếu. Ông trích dẫn vài ba câu văn ra ngoài văn cảnh, để tùy tiện diễn giải theo thành kiến chủ quan, đã chứng tỏ khả năng lý luận, chẳng biết đâu là điểm, đâu là diện, đâu là cấu trúc tương quan trong lập luận.

    Trong sự chỉ trích nhỏ nhặt này, sự cắt xén câu văn để suy diễn lặt vặt của ông cũng đã được lập lại. Ông đã không vượt lên những chi tiết để thấy rằng trong mạch tổng thể của cả một đoạn văn.

    Cứ chửi đi, không sao đâu!

    Xin lỗi NiMarxNiJesus nhé!

    Tôi đang chờ hồi âm của ông Phan Sơn. Nếu ông Phan Sơn có sĩ khí của người Cộng Sản chân chính thì hãy can đảm lên tiếng trả lời.

    Chào thân ái,

    LeQuocTrinh viết:
    Ông Phan Sơn này,

    Ông đã cố tình tránh né câu hỏi của tôi về Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc (mã số 52651), nay ông lại xuất hiện với một phán quyết chắc nịch về "cái gọi là hận thù" của một nhóm người trong cộng đồng NVHN, trích:

    ..."Tập thể đặc biệt này, không đại diện được cho tất cả các cộng đồng người Việt hải ngoại (bao gồm nhiều thành phần phức tạp về nguồn gốc, thế hệ, tầng lớp, tuổi tác, khuynh hướng) nhưng do có được danh nghĩa của một chế độ từng tồn tại trên một miền đất nước, được người Mỹ mang theo trong những ngày di tản, nên với một số lượng khá lớn chạy ra nước ngoài, họ đã đứng lên nhận lãnh nhiệm vụ phục hồi danh nghĩa cho thực thể chính trị ấy, qua đó lôi kéo những thành phần khác vào quỹ đạo của mình, xây dựng lực lượng, hy vọng có được cơ hội trở về tái tạo cơ đồ. Tâm thế lưu vong của họ vì vậy cũng khá đặc biệt. Là nạn nhân của hàng loạt những yếu tố đưa đến sự thất bại đau đớn, trông chờ mờ mịt, sự tồn tại ngày nay của họ là sự tồn tại của những dằn vặt, uất ức hận thù không thể nào nguôi"...

    ________________________

    Làm sao ông biết được tập thể này không đại diện cho tất cả các cộng đồng NVHN ? Ông vẫn chưa hiểu nổi hai chữ dân chủ và đa nguyên sao ? Ông có theo dõi thời sự mới nhất chắc biết rằng NVHN đang vận động gửi Kiến Nghị lên tổng thống Obama, để can thiệp vào tình trạng nhân quyền bị xúc phạm nặng nề ở VN (xuyên qua vụ án Tiên Lãng chẳng hạn). Trong vòng một tháng thôi, ngay ở Hoa Kỳ họ đã thu được hơn 45000 chữ ký, vượt qua con số 25000 tối thiểu đủ để ông Obama phải quan tâm và trả lời. Ông Phan Sơn hiểu rõ những người ký vào Kiến Nghị đó là ai rồi chứ. Cộng đồng NVHN (US) đấy.

    Ở đây tôi không muốn đào sâu vào hai chữ "hận thù", ông Phan Sơn trong bụng hiểu quá rõ vì sao có hận thù trong cộng đồng NVHN. Họ hận thù ai vậy? Ông Phan Sơn có can đảm trả lời không ? Họ mang hận thù đấy nhưng vẫn chí thú làm ăn chắt chiu từng đồng để gửi về giúp đỡ người thân, bạn bè ở VN, để hàng năm con số kiều hối lên đến gần 9 tỷ đồng, đóng vai trò quan trọng trong ngân sách quốc gia. Chắc chắn rằng họ không hận thù gì với dân tộc VN.

    Ông Phan Sơn nếu còn một chút tự hào là người VN thì hãy trả lời tôi xem lịch sử cận đại VN từ 60 năm qua giải thích thế nào sự kiện hàng triệu người VN chết oan ức trong những chiến dịch CCRĐ 1954-1956, Nhân Văn Giai Phẩm, Học Tập Cải Tạo, Đánh Tư Sản Mại Bản, chính sách lý lịch "Mỹ Nguỵ", vấn đề chủ quyền HS-TS. Ông không giải thích được thì hãy lặng yên tìm hiểu cho rốt ráo, chứ đừng tìm cách lấp liếm. Sự thật muôn thuở vẫn là sự thật, ông có tìm cách lẩn trốn mãi cũng không che dấu được đâu.

    Chào thân ái,

    45 ngàn hay 450 ngàn đi nữa; vẫn chỉ là con số các chữ ký mà một người có thể thực hiện vài trăm nếu họ muốn ; tôi không phủ nhận giá trị những chữ ký ấy mà chỉ muốn nêu lên cách dẫn chứng của ông LQT,vụ " Vịnh Hạ Long " là một bằng chứng . Xác nhận cho rõ kẻo lại có người nhảy lên cho rằng tôi coi thường 45 ngàn người ... mọi ý kiến dù chỉ có 1 người nếu có giá trị vẫn có giá trị .

    Cộng đồng hải ngoại có nhiều khuynh hướng, không phải ai cũng chống cộng một cách " hùng hục " và đó là điều cần nêu ra . Thí dụ như tôi, từng thẳng thắn nói rằng không thích chế độ CS ; cũng giống như tôi có quyền nói rằng tôi không thích đảng đang cầm quyền ở Canada; điều đó, không có nghĩa là tôi chống lại đảng cầm quyền.

    Có những sự kiện như vụ Tiên Lãng, không chỉ người hải ngoại bênh vực gia đình anh Vươn mà ngay trong nước, có thể cho rằng đến trên 90% dân số trong nước ủng hộ như thế, điều đó cũng không đủ để lấy làm dẫn chứng là những người ủng hộ gia đình anh Vươn chống cộng , nhất là chống .. hùng hục như mấy người khi yêu cộng cũng hùng hục bằng cách gia nhập sinh hoạt cộng đồng VK đoàn kết , không chút đoái hoài và có khi còn cười vào mặt các thuyền nhân mà đến khi chống cũng hết mình làm như thế giới chỉ có mình ta là biết chống. Những người như thế chỉ là thiểu số và không thể nhân danh cộng đồng hải ngoại .

    Ông Phan Sơn này,

    Ông đã cố tình tránh né câu hỏi của tôi về Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc (mã số 52651), nay ông lại xuất hiện với một phán quyết chắc nịch về "cái gọi là hận thù" của một nhóm người trong cộng đồng NVHN, trích:

    ..."Tập thể đặc biệt này, không đại diện được cho tất cả các cộng đồng người Việt hải ngoại (bao gồm nhiều thành phần phức tạp về nguồn gốc, thế hệ, tầng lớp, tuổi tác, khuynh hướng) nhưng do có được danh nghĩa của một chế độ từng tồn tại trên một miền đất nước, được người Mỹ mang theo trong những ngày di tản, nên với một số lượng khá lớn chạy ra nước ngoài, họ đã đứng lên nhận lãnh nhiệm vụ phục hồi danh nghĩa cho thực thể chính trị ấy, qua đó lôi kéo những thành phần khác vào quỹ đạo của mình, xây dựng lực lượng, hy vọng có được cơ hội trở về tái tạo cơ đồ. Tâm thế lưu vong của họ vì vậy cũng khá đặc biệt. Là nạn nhân của hàng loạt những yếu tố đưa đến sự thất bại đau đớn, trông chờ mờ mịt, sự tồn tại ngày nay của họ là sự tồn tại của những dằn vặt, uất ức hận thù không thể nào nguôi"...

    ________________________

    Làm sao ông biết được tập thể này không đại diện cho tất cả các cộng đồng NVHN ? Ông vẫn chưa hiểu nổi hai chữ dân chủ và đa nguyên sao ? Ông có theo dõi thời sự mới nhất chắc biết rằng NVHN đang vận động gửi Kiến Nghị lên tổng thống Obama, để can thiệp vào tình trạng nhân quyền bị xúc phạm nặng nề ở VN (xuyên qua vụ án Tiên Lãng chẳng hạn). Trong vòng một tháng thôi, ngay ở Hoa Kỳ họ đã thu được hơn 45000 chữ ký, vượt qua con số 25000 tối thiểu đủ để ông Obama phải quan tâm và trả lời. Ông Phan Sơn hiểu rõ những người ký vào Kiến Nghị đó là ai rồi chứ. Cộng đồng NVHN (US) đấy.

    Ở đây tôi không muốn đào sâu vào hai chữ "hận thù", ông Phan Sơn trong bụng hiểu quá rõ vì sao có hận thù trong cộng đồng NVHN. Họ hận thù ai vậy? Ông Phan Sơn có can đảm trả lời không ? Họ mang hận thù đấy nhưng vẫn chí thú làm ăn chắt chiu từng đồng để gửi về giúp đỡ người thân, bạn bè ở VN, để hàng năm con số kiều hối lên đến gần 9 tỷ đồng, đóng vai trò quan trọng trong ngân sách quốc gia. Chắc chắn rằng họ không hận thù gì với dân tộc VN.

    Ông Phan Sơn nếu còn một chút tự hào là người VN thì hãy trả lời tôi xem lịch sử cận đại VN từ 60 năm qua giải thích thế nào sự kiện hàng triệu người VN chết oan ức trong những chiến dịch CCRĐ 1954-1956, Nhân Văn Giai Phẩm, Học Tập Cải Tạo, Đánh Tư Sản Mại Bản, chính sách lý lịch "Mỹ Nguỵ", vấn đề chủ quyền HS-TS. Ông không giải thích được thì hãy lặng yên tìm hiểu cho rốt ráo, chứ đừng tìm cách lấp liếm. Sự thật muôn thuở vẫn là sự thật, ông có tìm cách lẩn trốn mãi cũng không che dấu được đâu.

    Chào thân ái,

    Khach1111 viết:
    NiMarxNiJesus viết:

    Nhưng ở phần sau, tôi nghĩ rằng tác giả vẫn còn viết dựa trên những suy nghĩ của thế kỷ trước về VN .

    Chuyện đòi hỏi được đối xử tốt đối với VK do anh nêu ra làm cho tôi thắc mắc : Phải chăng các anh muốn chính quyền phải cho lính đứng nghiêm bồng súng chào , trải thảm đỏ tận chân máy bay rồi đưa các VK lên ngựa , lên võng hát bài " vinh quy " ?

    ... ngày nay, cửa khẩu VN cũng lại có những dễ dãi thậm ư " phi hành chánh " là du khách hoàn toàn không phải ghi vào bất cứ phiếu khai báo gì cả , cứ đưa hộ chiếu có thị thực là vào và thời gian thị thực có giá trị tới 5 năm .

    Tôi cũng đồng ý là nạn hối lộ vẫn có , nhưng ai bảo anh vác về lung tung thứ mà không muốn khai báo ? cứ mang hành lý và tôn trọng giống như khi mình ở nước ngoài xem có ai dám hạch sách gì không ? Còn vác về theo " thời vụ " nhằm gỡ tiền máy bay hay cho đào nhí thì chớ than van mà hãy tự hỏi : Tại sao các anh ở nước ngoài thì nhũn như con chi cchi, ký lạp xưởng cũng không dám mang vì sợ bị phạt mà về VN thì lại cứ thích mang theo hàng va li " quà " ... tôi nói là có căn cứ chứ chả loạn ngôn, 1 điều rất dễ nhận ra về sự trái ngược ở sân bay là Tây nó to con nhưng hành lý nó bé tí, còn VN mình người thì bé tí nhưng hành lý của ai cũng to hết mức giới hạn .
    ...
    Vì vậy, những đòi hỏi về hòa giải để cho một số VK hồi hương đông thêm thì tôi cho là không chính đáng, ai thích về cứ về, ai không thích về thì đừng về.

    Đây chỉ là những chuyện nhỏ. Chuyện lớn : bao giờ thì VN đón rước được những nhân tài VK lỗi lạc về phục vụ nâng cao công nghệ và kinh tế VN như Hàn kièu đã làm cho Hàn quốc, Hoa kiều đã làm cho Trung quốc và Singapore? Chính thế hệ trẻ của Nguyên Dung không tin tưởng chính quyền VN, chứ không phải những cựu quân nhân viên chức VNCH muốn hay không muốn về thăm bồ nhí.

    Người phát xướng đầu tiên và xin HHHG là nhà nước CS VN, khi nhận ra CĐHN là một kho bạc khổng lồ. Mục đích của nhà nước chỉ là để moi tiền chứ không phải là để kêu gọi Nhân Tài về nước phục vụ, vì vậy chưa và sẽ không bao giờ tạo ra những điều kiện thuận lợi để các nhân tài có thể về, phục vụ mà không sợ một ngày nào đó bị chụp mũ, vắt chanh bỏ vỏ. Bao nhiêu gương tày liếp còn sờ sờ ra đó.
    Đúng như bác khách 1111 đã viết, lớp trẻ bây giờ, có điều kiện là họ sẽ ở lại vì không còn, không dám tin vào nhà nước ta.

    Nguyễn Jung

    Nguyên Dung viết:
    Ở đây tôi chỉ muốn đề cập một cách sơ xài về những Việt kiều chống cộng cực đoan, những con người còn mang nặng nỗi hận thù rất chính đáng.

    Tập thể đặc biệt này, không đại diện được cho tất cả các cộng đồng người Việt hải ngoại (bao gồm nhiều thành phần phức tạp về nguồn gốc, thế hệ, tầng lớp, tuổi tác, khuynh hướng) nhưng do có được danh nghĩa của một chế độ từng tồn tại trên một miền đất nước, được người Mỹ mang theo trong những ngày di tản, nên với một số lượng khá lớn chạy ra nước ngoài, họ đã đứng lên nhận lãnh nhiệm vụ phục hồi danh nghĩa cho thực thể chính trị ấy, qua đó lôi kéo những thành phần khác vào quỹ đạo của mình, xây dựng lực lượng, hy vọng có được cơ hội trở về tái tạo cơ đồ. Tâm thế lưu vong của họ vì vậy cũng khá đặc biệt. Là nạn nhân của hàng loạt những yếu tố đưa đến sự thất bại đau đớn, trông chờ mờ mịt, sự tồn tại ngày nay của họ là sự tồn tại của những dằn vặt, uất ức hận thù không thể nào nguôi.

    NiMarxNiJesus viết:

    Nhưng ở phần sau, tôi nghĩ rằng tác giả vẫn còn viết dựa trên những suy nghĩ của thế kỷ trước về VN .

    Chuyện đòi hỏi được đối xử tốt đối với VK do anh nêu ra làm cho tôi thắc mắc : Phải chăng các anh muốn chính quyền phải cho lính đứng nghiêm bồng súng chào , trải thảm đỏ tận chân máy bay rồi đưa các VK lên ngựa , lên võng hát bài " vinh quy " ?

    ... ngày nay, cửa khẩu VN cũng lại có những dễ dãi thậm ư " phi hành chánh " là du khách hoàn toàn không phải ghi vào bất cứ phiếu khai báo gì cả , cứ đưa hộ chiếu có thị thực là vào và thời gian thị thực có giá trị tới 5 năm .

    Tôi cũng đồng ý là nạn hối lộ vẫn có , nhưng ai bảo anh vác về lung tung thứ mà không muốn khai báo ? cứ mang hành lý và tôn trọng giống như khi mình ở nước ngoài xem có ai dám hạch sách gì không ? Còn vác về theo " thời vụ " nhằm gỡ tiền máy bay hay cho đào nhí thì chớ than van mà hãy tự hỏi : Tại sao các anh ở nước ngoài thì nhũn như con chi cchi, ký lạp xưởng cũng không dám mang vì sợ bị phạt mà về VN thì lại cứ thích mang theo hàng va li " quà " ... tôi nói là có căn cứ chứ chả loạn ngôn, 1 điều rất dễ nhận ra về sự trái ngược ở sân bay là Tây nó to con nhưng hành lý nó bé tí, còn VN mình người thì bé tí nhưng hành lý của ai cũng to hết mức giới hạn .
    ...
    Vì vậy, những đòi hỏi về hòa giải để cho một số VK hồi hương đông thêm thì tôi cho là không chính đáng, ai thích về cứ về, ai không thích về thì đừng về.

    Đây chỉ là những chuyện nhỏ. Chuyện lớn : bao giờ thì VN đón rước được những nhân tài VK lỗi lạc về phục vụ nâng cao công nghệ và kinh tế VN như Hàn kièu đã làm cho Hàn quốc, Hoa kiều đã làm cho Trung quốc và Singapore? Chính thế hệ trẻ của Nguyên Dung không tin tưởng chính quyền VN, chứ không phải những cựu quân nhân viên chức VNCH muốn hay không muốn về thăm bồ nhí.

    Trích dẫn:
    Thưa là vì nhóm Việt kiều này tuy họ không mang lòng hận thù sâu sắc với CQ CS, nhưng họ chán và khinh bỉ (xin lỗi vì dùng từ xác đáng) chế độ chính trị tham nhũng, quan liêu, và ngu dốt đang thống trị tại VN.

    Xin thưa họ hoàn toàn không có lòng tin vào bộ máy CQ hiện nay tại VN.

    Đối với họ, CQ CS đồng nghĩa với tráo trở, khôn vặt, độc tài và tham lam vô tận.

    Khi nói về VN, hiện tình đất nước, họ thường thở dài và lắc đầu nguây nguẩy, buông những câu đại loại: Ai mà tin nổi tụi nó?

    Tôi và các bạn hữu quen biết của tôi thuộc nhóm Việt kiều này.
    Gởi tiền tặng thân nhân, từ thiện thì yes
    Thỉnh thoảng về thăm họ hàng, du lịch VN thì yes
    Mua hàng hóa VN thay vì mua hàng TQ thì yes

    Nhưng hoàn toàn không tin tưởng đảng CSVN, không tin tưởng nhà nước CSVN bởi họ đã, đang và sẽ luôn luôn tráo trở, lưu manh và tham lam vô tận trong chính sách toàn trị độc đảng của họ.

    Bằng chứng cụ thể gần đây nhất là tính hồ đồ, tráo trở của đảng CSVN và nhà nước CSVN trong việc Tiên Lãng đối với các gia đình nông dân như anh Vươn, anh Luân, ...

    Thế này nhá, các bác Việt Kiều để tớ giải trình thế này nhá:

    Mặc dù ở xa Tổ quốc vì bất cứ lý do gì trong quá khứ, các bác nên ghi và biết ơn Đảng và Nhà nước, vì Đảng và Nhà nước đã phỏng giái miền Nam, mở ra một cơ hội chưa từng có trong lịch sử nước nhà cho các bác có dịp ra đi với số lượng cao như thế.

    Nay thì đất nước hãy còn nhiều lấn cấn, nghịch lý trên con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội, nhưng Đảng và Nhà nước vẫn có tầm nhìn lãnh đạo rất xa, và cũng rất gần. Ví dụ là đồng chí Ba Dũng đã gửi cái Phượng, thằng cu Nghị, cu Triết đi học hỏi ở các nước tư bản hàng đầu, không thua kém gì các bác hay con cháu các bác Việt kiều.

    Như thế thì truyền thống cách mạng sẽ được đảm bảo và vai trò lãnh đạo sẽ được giao truyền cho thế hệ đích tôn mới, trong tương lai gần cũng như xa.

    Các bác Việt kiều cứ an tâm: chế độ Cộng sản sẽ được xây dựng xong trong tương lai ở nước ta, có thể là 1000 năm nữa. Hậu phương Trung quốc sẽ là một đảm bảo liên tục và vững vàng về kinh tế và chính trị trong quá trình này.

    Khi chủ nghĩa cộng sản được xây dựng xong, các bác Việt kiều về nước cũng được. Bây giờ thì các bác không về cũng được vì đã có con cháu cán bộ đang từng bước kế thừa vai trò lãnh đạo. Hòa hợp hòa giải chỉ là tuyên truyền đầu môi; sự thực là ai mà tin được các bác Việt kiều mà giao vai trò lãnh đạo?

    Thế đấy, lộ trình phát triển nhân sự cách mạng ở ta được tóm tắt thế đấy. Các bác đừng bôi Bác nữa nhá.

    anhnguyen viết:
    Tác giả Nguyên Dung cần biết cách gọi "chống cộng cực đoan" là một sản phẩm của những người sử dụng Internet thân Đảng Cộng sản Việt Nam và chính quyền đương nhiệm ở Việt Nam dành cho những người nói lên sự thật về những tội ác của những người cộng sản trong nước trong quá khứ và hiện nay nhằm mục đích cô lập họ trong cộng đồng sử dụng tiếng Việt trên Internet. Hoà hợp và hoà giải chỉ có thể thực hiện khi công lý được thi hành thực sự. Nhưng sự thực là những người đòi công lý luôn bị chụp mũ là "chống cộng cực đoan" và phản động khủng bố trong khi họ không hề nổ bom hay ám sát những người làm việc cho chính quyền Hà Nội như cách hoạt động của Quân giải phóng miền Nam Việt Nam trong vùng kiểm soát của chính quyền Việt Nam Cộng Hoà thì làm sao có thể thực hiện hai điều trên. Ở Việt Nam, những người cộng sản đã chà đạp công lý để có được quyền lực nên họ không muốn đối diện với công lý để rồi bị trừng phạt nghiêm khắc. Những lời lẽ trên đây của tôi đã đụng chạm đến một hay nhiều người thân của tác giả Nguyên Dung nhưng đó là sự thật.

    Cá nhân em thấy bác Nguyên Dung rất chân thành khi viết ra những suy nghĩ của bác. Em cảm động khi đọc bài này.

    Có mỗi cụm từ " chống cộng cực đoan " thì em thấy như bác Anh Nguyên đã phát biểu: "là một sản phẩm của những người sử dụng Internet thân Đảng Cộng sản Việt Nam và chính quyền đương nhiệm ở Việt Nam dành cho những người nói lên sự thật về những tội ác của những người cộng sản trong nước trong quá khứ và hiện nay nhằm mục đích cô lập họ trong cộng đồng sử dụng tiếng Việt trên Internet ".

    Như thế nào là CCCĐ, nếu so những việc một số người Việt hải ngoại đã và có thể đang làm với những gì đã xảy ra dưới thời VNCH do Việt Cộng và Mặt Trận Giải Phóng miền Nam đã làm trước năm 1975 thì cụm từ này là một vu cáo trắng trợn của nhà nước CS VN cho những người này.

    Cứ hễ phê bình nhà nước VN bằng ngôn từ gay gắt là bị chụp ngay cái mũ CCCĐ ở Hải Ngoại, còn ở trong nước thì được mời đi uống Cà phê, là vào nhà đá, vào trại giáo dục Nhân phẩm, là mất tích......
    Còn phản biện trung thành, dĩ hòa vi quý, hay đi hàng hai thì được cỗ võ, được cho phép.

    Tuy nhiên dẫu CCCĐ hay phản biện trung thành, đi hàng hai đều không được đảng và nhà nước quan tâm.

    Về HHHG, em cho rằng, giữa người dân VN với nhau chưa bao giờ có hận thù để phải " Hòa hợp Hòa giải ".

    Những hận thù đã và vẫn còn đang từng ngày sinh sản ra ở VN là do đảng CS VN, " chính quyền " CS VN đã và vẫn còn đang tạo ra do những chính sách và đường lối cai trị sai lầm.
    Đảng và nhà nước cứ kêu gào về HHHG với Việt kiếu sống ở nước ngoài (vì túi tiền của họ) nhưng không hề nghĩ đến HHHG với người dân trong nước, thực sự đang là thùng thuốc súng, chưa biết phát nổ lúc nào! Nhà nước vẫn còn chủ quan, tin tưởng về chính sách cai trị, đàn áp dân bằng phương pháp " công an trị " với những thành phần CA thật và CA " quần chúng nhân dân tự phát ".

    Để có được HHHG với Việt kiều, để có được một đóng góp tích cực từ họ, nhà nước CS VN cần phải trước tiên là HHHG với TOÀN THỂ người dân trong nước, tạo niềm tin cho người hải ngoại. Nếu điều này không xảy ra thì người Việt hải ngoại mãi vẫn chỉ " Chiều chiều ra đứng ngõ sau, trông về Quê Mẹ ruột đau chín chiều! "

    Ông Phan Sơn và anh chàng NiMarxNi. cứ tìm cách đổ lỗi cho quá khứ, cho những cựu chiến binh miền Nam trong vấn đề hòa hợp hòa giải dân tộc. Những "cựu binh chủ chiến" đấy (từ của ông Phan Sơn) phần đã chết thảm thương trong trại cải tạo, phần đã chết mất xác trên biển Thái Bình dương, phần đã chết già tha phương... người còn trẻ nhất cũng ở ngưỡng tuổi cổ lai hy. Họ không phải là lực lượng chính yếu hiện nay đang chống lại nhà cầm quyền (mệnh danh) cộng sản.

    Cứ xem những trang mạng kiên quyết đấu tranh cho tự do dân chủ ở Hải Ngoại, như Talawas, Đàn Chim Việt, Dân Luân... từ thành phần Ban Biên Tập đến thành viên đa phần đều là người miền Bắc. Ai bảo người miền Bắc không thù hận chế độ cộng sản? Ai bảo người dân các nước Đông-Âu không thù hận cộng sản? Ai bảo nhân dân các nước bị chế độ cộng sản độc tài cai trị không thù hận cộng sản? Lòng thù hận này do chính cộng sản tự gây ra và đang tiếp tục gây ra hay do một cuộc chiến xưa cũ nào đấy trong quá khứ để lại?

    Đổ lỗi sự chia rẽ dân tộc cho cựu chiến binh miền Nam là một mánh khóe thiếu lương thiện cần được cộng đồng mạng lên án. Tâm hồn người Việt Nam hiền lành nhân ái luôn sẵn sàng bước qua nỗi đau để xóa bỏ hận thù. Nhưng, chà đạp lên sự thật và cài đặt những âm mưu chia rẽ để khua chiêng gõ trống diễn cái trò tuồng chèo "hòa hợp hòa giải" thì chỉ có bọn người bất lương đội lốt cộng sản.

    Vấn đề xóa bỏ hận thù đã là chuyện xưa cũ, chuyện của quá khứ. Có còn chăng chỉ là những vết thương tâm hồn đang cần được sự thật xoa dịu. Vấn đề của chúng ta ngày nay, của thế hệ không liên quan đến cuộc chiến "huynh đệ tương tàn" do cộng sản từng chủ mưu, là hướng cái nhìn về tương lai. Chính chúng ta, những con người của ngày hôm nay, cần có sự thật, cần có lý trí, cần có niềm tin - gạt bỏ những thủ đoạn chia rẽ dân tộc của nhà cầm quyền (mệnh danh) cộng sản và bọn tay sai bồi bút - để xóa bỏ bất công áp bức và cường quyền, tìm về một tương lai tươi sáng.

    Đừng quật mồ quá khứ để đánh tráo xác chết.

    Người miền Bắc không căm thù người miền Nam và chắc chắc là ngược lại, người miền Nam cũng không căm thù người miền Bắc. Chẳng có lòng căm thù nào ở đây cả, chỉ có tình đồng bào qua cơn chinh chiến. Cài đặt lòng thù hận giữa hai miền là một hành động tội lỗi phi nhân!

    Cũng đừng xúc phạm từ ngữ Việt Kiều làm gì. Việt kiều hiểu nôm na là những kiều bào người Việt. Họ cũng từng ngày vất vả việc mưu sinh, cũng bươn chãi học hành đỗ đạt... cũng là những con người bình thường có đầy đủ tham sân si hỉ nộ ái ố như 80 triệu người VN ở trong nước, như hàng tỉ con người trên thế giới. Đừng nhơn nhơn làm kẻ trong sạch vạch tội nhỏ nhen để gây chia rẽ trong - ngoài. Đừng tiếp tay những phương tiện thông tin tuyên truyền của nhà nước (báo Nhân Dân, báo Quân Đội, báo Công An...) đổ cho Việt Kiều hàng đống tội lỗi bẩn thỉu "diễn biến hòa bình", "phá hoại kinh tế", "âm mưu thù địch"...

    Quá khứ đau thương đã là quá khứ. Chúng ta, những con người Việt Nam của ngày hôm nay bằng niềm tin vào sự thật cùng hướng về tương lai.

    Bài phỏng vấn ông Dương Trung Quốc được đăng trên VietNamNet:
    http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/57567/-toi-khong-nghi-kieu-bao-con-lan-can-.html
    Xin gởi cho những ai muốn biết ô.DTQ đã nói gì.

    Riêng bài viết này của Nguyên Dung, tôi nhận thấy những nhận xét của anh rất chính xác, hoặc ít ra đã nêu được những tâm tư của người Việt ở Hải Ngoại của nhiều thế hệ khác nhau: Kiều bào thời chống Pháp, thời chiến tranh VN, thời kỳ sau 75, và bây giờ là các em du học sinh với tỉ lệ khá cao không muốn về nước sau khi học xong (ít ra là ở trong ý muốn của các du học sinh mà tôi đã từng gặp ở Úc này)! Cho nên nói người Việt ở nước ngoài có điều lấn cấn về chế độ chính trị thì cũng không đúng, chính quyền CSVN phải nên tự nhìn lại mình vì sao các em sinh ra và lớn lên sau 75 từ trong nước vẫn có "lấn cấn" với chính quyền CS? Đó là chưa kể đến các thành phần khác trong xã hội VN hiện nay mà tôi nghĩ, nếu có cơ hội bỏ quê hương ra nước ngoài sống, họ vẫn sẵn sàng.

    Phan Sơn viết:
    HongLac viết:
    Tôi trích ý kiến của ông Phan Sơn, nhưng chỉ nói về những điều tôi tô đậm thôi.

    “Những người Việt thù địch với nhau”, ông Phan Sơn nên nói rõ “thù địch với nhau” về vấn đề gì? Theo tôi thấy, nếu có thì cũng một số rất ít có “nợ máu” với nhau. Vả lại những người nầy hoặc đã chết, hoặc già nua không còn quyền lực, ảnh hưởng gì để cần “hòa hợp hòa giải”.

    Đại đa số những người đã từng sống trong hai chế độ VNCH và CHXHCN VN mà hiện đang sống trong nước hay ở hải ngoại không có “nợ máu” thì “hòa giải” cái gì?. Những người nầy chỉ muốn đời sống tự do, dân chủ, nhân quyền được nhà cầm quyền tôn trọng, luật pháp phải rõ ràng, nghiêm minh, không có sự phân biệt ưu đãi giữa người trong và ngoài Đảng, các cấp lãnh đạo phải theo tiêu chuẩn chuyên hơn hồng.

    Ông Phan Sơn nên cổ vũ cho những điều tôi tô đậm phía trên, đó là những điều mà theo tôi nghĩ cũng là những điều đại đa 87 triệu người dân trong nước mong muốn. Ngày nào mà những điều đó xảy ra ở Việt Nam thì “ hòa họp hòa giải” thành hiện thực.

    “Cuộc chiến cũ, đang hình thành” là “cuộc chiến” gì vậy ông Phan Sơn? Có phải ông muốn nói cuộc chiến “quốc - cộng” hay cuộc chiến mà người Mỹ gọi là “Vietnam war” hay không? (sẽ bàn tiếp nếu ông Phan Sơn nói rõ "cuộc chiến cũ, đang hình thành" là gì!).

    CNCS vẫn là đối tượng phê phán của xu hướng mới này nhưng điều đó chỉ xuất phát từ ý hướng muốn dân chủ hoá đất nước chứ không phải vì thù hận cần phải dùng bạo lực để triệt tiêu.

    Bác Phan Sơn viết như vậy là sai đối tượng. Một chế độ tư do và dân chủ phải tôn trọng con người. CNCS có rất nhiều mô hình như của châu Âu, chấu Á.

    Đảng CS Pháp đã từ bỏ mô hình Sô Viết, tức từ bỏ chủ nghĩa Mác - Lê từ 1976 vì đây là mô hình bạo lực phát xít.

    Phan Sơn phải hiểu rõ rằng các chế độ theo chủ nghĩa Mác - Lê và các biến thể của nó, với chuyên chính vô sản, đang được áp dụng một cách toàn trị ở VN, TQ, BTT mới là đối tượng phê phán để loại bỏ.

    Phan Sơn đừng mập mờ đánh lận con đen

    CNCS được áp dụng một cách dân chủ, hòa bình, tự do công chúng như ở Pháp, Na Uy, ... vẫn luôn tồn tại một cách hợp pháp, được một bộ phận dân chúng ủng hộ trong ứng cử và tranh cử QH

    Phan Sơn viết:

    CNCS vẫn là đối tượng phê phán của xu hướng mới này nhưng điều đó chỉ xuất phát từ ý hướng muốn dân chủ hoá đất nước chứ không phải vì thù hận cần phải dùng bạo lực để triệt tiêu.

    Theo tôi thấy, CNCS không phải là đối tượng phê phán của xu hướng mới nầy. Đối tượng phê phán là chế độ độc tài toàn trị của đảng CSVN, một chế độ sử dụng bạo lực công an trị “còn Đảng còn mình” để xây dựng một tập đoàn Mafia tư bản đỏ do tham nhũng, cưỡng chế chiếm đoạt tài sản của nhân dân, trấn áp, bỏ tù bất cứ ai (ở trong nước) đòi hỏi, tranh đấu cho nhân quyền, cho tự do, dân chủ bằng phương pháp bất bạo động.

    CNCS thật ra không còn ai thật sự muốn theo đuổi trên hành tinh nầy nữa. Chính CAND VN còn "thấy nhột” khi nhà cầm quyền của ĐCSVN được gọi là “chính quyền cộng sản”.

    Bùi đình Quyên bình luận đầu xuân
    10 giờ sáng ngày 15/2, bất ngờ có hai đoàn nông dân gần 200 người thuê nhiều xe khách từ Hưng Yên và Hà Nội về thẳng vùng đầm hồ gia đình anh Đoàn Văn Vươn. Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, bà con đều quê ở xã Phụng Công, xã Xuân Quang, xã Cựu Cao huyện Văn Giang thuộc tỉnh Hưng Yên và bà con tổ dân phố Trung Bình, Dương Nội, Hà Đông ( Hà Nội), họ đều là những nạn nhân bị chính quyền cưỡng chế thu hồi đất một cách bất công, đã đâm đơn kiện nhiều nơi nhưng vẫn chưa được giải quyết thỏa đáng
    Chỉ mới 3 xã mà dân oan đã đến 1800 hộ ! Thử hỏi trong cả nước có bao nhiêu hộ dân oan ? Trung bình mỗi hộ có 5 người .

    Hiện nay :Một số cán bộ Đảng viên lớn , không hề nhỏ là cán bộ Đảng viên từ địa phương tới trung ương mà đã đi ăn cướp đất của nông dân nghèo trắng trợn , giữa ban ngày , đối sử với dân như kẻ thù , với số lượng lớn , rộng khắp trên toàn Quốc ? khác chi bọn giặc có 3 mặt , vừa có cái mặt là lối giáo cho giặc ngoại xâm , vừa là cái mặt của bọn giặc nội xâm , vừa có cái mặt là lãnh đạo rởm giả nhân giả nghĩa với nhân dân , trong những kẻ cướp ngầm có cả một số cán bộ Đảng viên là nguyên thủ quốc gia : Xem đây là một Quốc nhục : Bởi một lẽ : Đảng cộng sản lấy dân làm gốc , nông dân Việt nam là 80% dân số , công nhân là 17% cũng là con cháu của người nông dân ? Ngày xưa Đảng cộng sản Việt nam và bác Hồ Chí Minh đã lãnh đạo nhân dân lấy đất đai của địa chủ cường hào ác bá , của thực dân đế quốc về chia cho nông dân ? Nay một số lớn không nhỏ cán bộ đảng viên chính quyền kết hợp với một số cán bộ Đảng viên ngành Tòa án , viện kiểm sát của nhà nước , mặt trận tổ quốc và một số không nhỏ cán bộ Đảng viên ngành Công an….. lại câu kết với nhau lợi dụng chức quyền cướp đất của dân, phá nhà của dân.. đưa người dân lương thiện vào vòng khiếu kiện , lao lý , tù đầy , tự tử , tự thiêu … , dồn hàng triệu nông dân bần cùng hóa… : Nhưng Đảng cộng sản Việt nam là lãnh đạo toàn diện , Đảng là đảng cầm quyền : Nhưng nhân dân gửi bao nhiêu đơn thư tới Đảng , Đảng không giải quyết ,không kỷ luật ai , Đảng lại gửi về chính Quyền , công an , tòa án. Viện kiểm sát , Mặt trận tổ quốc … để giải quyết . Nhưng trong chính quyền , công an , và tòa án , thì số cán bộ có ý đồ và đã có hành vi cướp đất của dân lại là những người cán bộ chủ chốt thường đã từng lĩnh huân huy chương về thành tích , thì sai phạm đúng ra ông ta phải chịu kỷ luật là lẽ đương nhiên và lại là đa số , có thể ước tính là trên 75% cán bộ chủ chốt có tư tưởng thoái hóa , còn 25 % đều bị phụ thuộc hoặc đang bị nhiễm từ ( có nghĩa là để kẻ sai phạm đi giải quyết sai phạm của mình , để kẻ ăn cướp giải quyết việc ăn cướp ) , do vậy đơn thư khiếu kiện của nhân dân chỉ là sọt rác không hơn không kém mà thôi ? Do vậy cán bộ Đảng viên Đảng cộng sản vô sản , công bộc của nhân dân ,những Đảng viên Đang có chức quyền hôm nay về tiền bạc là 95% gia đình đã giầu có , nhà lầu xe hơi , tiêu tiền bất chính khoảng 80% : Đa số Đảng viên có quyền trực tiếp với nhân dân về tư tưởng đã đi ngược lại 175 độ của chủ nghĩa Mác ? Trong khi tại đại hội Đảng 11 : Cương lĩnh vẫn là phấn đấu chủ nghĩa xã hội , lấy chủ nghĩa Mác làm kim chỉ lam cho mọi hoạt động : Vụ Tiên lãng là một ví dụ điểm hình : cán bộ sai phạm lớn mà chỉ rút kinh nghiệm sâu sắc, xem ra là không ổn rồi : Một là phải kỷ luật ông bí thư thành ủy, ông chủ tịch UBND thành phố , ông giám đốc sở công an , ông chánh án Tòa án thành phố Hải phòng hoặc ít nhất là phải chuyển chức , hai là Đảng cộng sản Việt nam chấp nhận , đây là thời điểm sụp đổ niềm tin của đa số nhân dân Việt nam từ đây , chấp nhận mất niềm tin của nhân dân từ đây vì có chứng cứ sai phạm toàn diện và nghiêm trọng là không thể chối cãi được nữa ,Vụ Tiên lãng là lời tuyên bố của nhân dân Việt nam : không còn thời có thể lấy nhiều loại bình phong che đậy cái cốt lõi xấu xa của giặc nội xâm đội lốt cán bộ đảng viên, đội lốt mặt người được nữa . ( phong trào Đảng viên học tập tấm gương của bác Hồ Chí Minh ,chẳng hạn là nhà nước của dân , do dân , vì dân , cán bộ là đầy tớ của dân , xã hội công bằng , dân chủ , văn minh , sống là việc theo hiến pháp và pháp luật …. Khẩu hiệu chăng quá nhiều…..)? Đảng cộng sản việt nam phải xem sự góp ý của nhân dân là điều nhắc nhở chân thành ? tuyệt đối là không được chụp mũ và áp bức nhân dân ? đó là điều cấm kỵ : Vì một Đảng tốt chuyển thành một Đảng xấu ,với tình hình hiện nay ở Việt nam có một biên giới ,rất mỏng manh , khi giặc nội xâm trong nước đã đa số đang lắm quyền lực trực tiếp với nhân dân , khi ngoại bang vẫn đang tìm cách thôn tính đất nước ta ,giặc ngoại xâm vẫn hà hơi tiếp xúc cho giặc nội xâm, khi đất nước mà chính trị còn như một đám bùn nhầy đang thấm vào Quốc thể như một loại bệnh lang y khó chữa . Vụ án Tiên lãng thành phố Hải phòng : Đảng , Chính phủ , Quốc hội Việt nam thí mấy quân tốt đen , tốt đỏ ,trong ván cờ lớn đối với giặc nội xâm và giặc ngoại xâm , xem ra là không ổn ? rất khoát khảng định một điều : Chỉ cho uống thuốc trị bệnh sai phạm nghiên trọng ,khoảng được 20 % tác dụng là chỉ tổ làm cho giặc nội xâm tinh vi hơn , củng cố lực lượng tốt hơn , chúng sẽ lùi một bước để tiến 2 bước : Trong khi Đảng chân chính tiến chỉ được một bước rồi phải lùi 2 bước , giống như một trò kéo co về quyền lực và uy tín chính trị ? người thua cuộc chính là nhân dân và đất nước Việt nam ,sẽ phải tiêu điều lầm than , khốn đốn ? Nếu Đảng lấy dân làm gốc thì Đảng cũng là thua luôn ? Châm ngôn có câu nói : Diệt cỏ dại không diệt tận gốc thì coi như khuyết khích nẩy mầm ? Bọn giặc nội xâm thua keo này , chúng sẽ bày keo khác ? kẻ thắng lại sẽ là bọn giặc nội xâm , vì chúng yếu một trút thì có bọn giặc ngoại xâm tiếp sức hà hơi ,hóa ra chúng lại mạnh hơn ,vậy thì chúng phải được thắng vì chúng đủ yếu tố mạnh trong khi Đảng chân chính và dân tan rã niềm tin sâu sắc …. vì không sử lý được tận gốc của vấn đề quyết định vận mệnh của nhân dân , chính là vận mệnh của Đất nước ta trong thời kỳ Quốc nạn tư pháp và quốc nạn tham nhũng đang hoành hành đất nước Việt nam : Nói như vậy là có cơ sở và có lý luận thực tiễn :
    Cây mất gốc thì cây phải chết , Đảng mất dân thì Đảng phải tan rã (kéo dài thời gian là thời kỳ chờ chết , hoặc đang giẫy chết mà thôi ), nghe thì khó nghe , nhưng đó là sự thật ? Một sự thật đau lòng ? Người dân cần thẳng thắn nói ra cái nguy cơ khôn lường này ? sẽ có lợi cho Đảng , cho nhân dân và cho đất nước ta ?

    PHẢN HỒI KẾT THÚC 8h NGÀY 18/02/2012

    Giời ạ, ngay trong bài phát biểu của ô Dương Trung Quốc hồi đầu năm, ông cũng tỏ ra rất lấn cấn "về chế độ chính trị" chứ đừng nói gì đến chúng em ở ngoài này .

    Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc

    Đề nghị ông Phan Sơn và những ai cứ hay kêu gọi Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc (HHHG DT) thì hãy có can đảm đứng ra trước Diễn Đàn giải thích dùm tôi những nghi vấn sau đây:

    1)- Theo định nghĩa HHHG DT có nghĩa là dân tộc VN đã có vấn đề chia rẽ hiềm khích trong nội bộ từ lâu, nay cần phải hoà giải để làm tiêu tan mối hiềm khích.

    Vậy thì dân tộc VN có mối hận thù gì với nhau trong quá khứ ? Có sự khác biệt sâu đậm gì về văn hoá, đất đai, tài nguyên với nhau không ? Ngôn ngữ, phong tục có gì khác biệt đến nỗi phải phân chia ? Ai hận thù với ai ?

    2)- Dân chúng hai miền Nam Bắc có vấn đề bất đồng đến nỗi phải cần HHHG ?

    3)- Có vấn đề phân hoá gì giữa dân tộc thiểu số và người Kinh hay không ?

    Nếu sự thật là chỉ có hận thù gieo rắc bởi chủ nghĩa Cộng Sản tuyên truyền xảo trá trong 60 năm qua để lừa phỉnh toàn dân, thì chủ đề chính là đòi hỏi nhà cầm quyền Hà Nội phải trả lại công lý cho gần 10 triệu người chết oan trong ba cuộc chiến tranh tàn khốc cộng với chính sách tàn sát thủ tiêu dân lành, trù dập trí thức và xua đuổi người dân miền Nam. Như thế kêu gọi HHHG DT chẳng có ý nghĩa gì cả, mà chỉ là thủ đoạn tung hoả mù để che dấu tội ác và duy trì ách thống trị của một tập đoàn lãnh đạo thối nát.

    Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta, những người tự nhận trí thức biết tự trọng, hãy có can đảm nhìn vào sự thật của lịch sử cận đại để dám chấp nhận lỗi lầm trong quá khứ, thì từ đó mới có thể ngồi vào bàn nói chuyện trung thực với nhau để nhìn vào tương lai.

    HongLac viết:
    Tôi trích ý kiến của ông Phan Sơn, nhưng chỉ nói về những điều tôi tô đậm thôi.

    “Những người Việt thù địch với nhau”, ông Phan Sơn nên nói rõ “thù địch với nhau” về vấn đề gì? Theo tôi thấy, nếu có thì cũng một số rất ít có “nợ máu” với nhau. Vả lại những người nầy hoặc đã chết, hoặc già nua không còn quyền lực, ảnh hưởng gì để cần “hòa hợp hòa giải”.

    Đại đa số những người đã từng sống trong hai chế độ VNCH và CHXHCN VN mà hiện đang sống trong nước hay ở hải ngoại không có “nợ máu” thì “hòa giải” cái gì?. Những người nầy chỉ muốn đời sống tự do, dân chủ, nhân quyền được nhà cầm quyền tôn trọng, luật pháp phải rõ ràng, nghiêm minh, không có sự phân biệt ưu đãi giữa người trong và ngoài Đảng, các cấp lãnh đạo phải theo tiêu chuẩn chuyên hơn hồng.

    Ông Phan Sơn nên cổ vũ cho những điều tôi tô đậm phía trên, đó là những điều mà theo tôi nghĩ cũng là những điều đại đa 87 triệu người dân trong nước mong muốn. Ngày nào mà những điều đó xảy ra ở Việt Nam thì “ hòa họp hòa giải” thành hiện thực.

    “Cuộc chiến cũ, đang hình thành” là “cuộc chiến” gì vậy ông Phan Sơn? Có phải ông muốn nói cuộc chiến “quốc - cộng” hay cuộc chiến mà người Mỹ gọi là “Vietnam war” hay không? (sẽ bàn tiếp nếu ông Phan Sơn nói rõ "cuộc chiến cũ, đang hình thành" là gì!).

    CNCS vẫn là đối tượng phê phán của xu hướng mới này nhưng điều đó chỉ xuất phát từ ý hướng muốn dân chủ hoá đất nước chứ không phải vì thù hận cần phải dùng bạo lực để triệt tiêu.

    HongLac viết:
    Tôi trích ý kiến của ông Phan Sơn, nhưng chỉ nói về những điều tôi tô đậm thôi.
    Phan Sơn viết:

    Sau gần bốn mươi năm chấm dứt chiến tranh, việc hoà giải giữa những người Việt thù địch với nhau không thể không đặt ra khi quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã được bình thường hóa. Nhưng vấn đề này sẽ không thể tiến được một bước nào nếu trước nhất hai bên không chấp nhận “nhìn lại” những việc đã qua một cách khách quan, bình thản.

    Có thể có một cuộc hoà giải hiện thực trong tương lai không? Cái gì sẽ tạo ra cơ sở hiện thực cho cuộc hoà giải đó? Câu trả lời tích cực cho những vấn đề này tất yếu sẽ phải gạt sang một bên cuộc xung đột cân não ồn ào của những cựu binh chủ chiến của hai bên mà chỉ có thể tìm thấy những xu hướng tư duy mới, thoát khỏi được sự xiềng xích của cuộc chiến cũ, đang hình thành.

    “Những người Việt thù địch với nhau”, ông Phan Sơn nên nói rõ “thù địch với nhau” về vấn đề gì? Theo tôi thấy, nếu có thì cũng một số rất ít có “nợ máu” với nhau. Vả lại những người nầy hoặc đã chết, hoặc già nua không còn quyền lực, ảnh hưởng gì để cần “hòa hợp hòa giải”.

    Đại đa số những người đã từng sống trong hai chế độ VNCH và CHXHCN VN mà hiện đang sống trong nước hay ở hải ngoại không có “nợ máu” thì “hòa giải” cái gì?. Những người nầy chỉ muốn đời sống tự do, dân chủ, nhân quyền được nhà cầm quyền tôn trọng, luật pháp phải rõ ràng, nghiêm minh, không có sự phân biệt ưu đãi giữa người trong và ngoài Đảng, các cấp lãnh đạo phải theo tiêu chuẩn chuyên hơn hồng.

    Ông Phan Sơn nên cổ vũ cho những điều tôi tô đậm phía trên, đó là những điều mà theo tôi nghĩ cũng là những điều đại đa 87 triệu người dân trong nước mong muốn. Ngày nào mà những điều đó xảy ra ở Việt Nam thì “ hòa họp hòa giải” thành hiện thực.

    “cuộc chiến cũ, đang hình thành” là “cuộc chiến” gì vậy ông Phan Sơn? Có phải ông muốn nói cuộc chiến “quốc - cộng” hay cuộc chiến mà người Mỹ gọi là “Vietnam war” hay không? (sẽ bàn tiếp nếu ông Phan Sơn nói rõ "cuộc chiến cũ, đang hình thành" là gì!).

    Tôi nghĩ là anh Phan Sơn viết không rõ vì lẽ ra phải dùng gạch ngang như thế này :

    mà chỉ có thể tìm thấy những xu hướng tư duy mới - thoát khỏi được sự xiềng xích của cuộc chiến cũ - đang hình thành

    Tôi trích ý kiến của ông Phan Sơn, nhưng chỉ nói về những điều tôi tô đậm thôi.

    Phan Sơn viết:

    Sau gần bốn mươi năm chấm dứt chiến tranh, việc hoà giải giữa những người Việt thù địch với nhau không thể không đặt ra khi quan hệ giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã được bình thường hóa. Nhưng vấn đề này sẽ không thể tiến được một bước nào nếu trước nhất hai bên không chấp nhận “nhìn lại” những việc đã qua một cách khách quan, bình thản.

    Có thể có một cuộc hoà giải hiện thực trong tương lai không? Cái gì sẽ tạo ra cơ sở hiện thực cho cuộc hoà giải đó? Câu trả lời tích cực cho những vấn đề này tất yếu sẽ phải gạt sang một bên cuộc xung đột cân não ồn ào của những cựu binh chủ chiến của hai bên mà chỉ có thể tìm thấy những xu hướng tư duy mới, thoát khỏi được sự xiềng xích của cuộc chiến cũ, đang hình thành.

    “Những người Việt thù địch với nhau”, ông Phan Sơn nên nói rõ “thù địch với nhau” về vấn đề gì? Theo tôi thấy, nếu có thì cũng một số rất ít có “nợ máu” với nhau. Vả lại những người nầy hoặc đã chết, hoặc già nua không còn quyền lực, ảnh hưởng gì để cần “hòa hợp hòa giải”.

    Đại đa số những người đã từng sống trong hai chế độ VNCH và CHXHCN VN mà hiện đang sống trong nước hay ở hải ngoại không có “nợ máu” thì “hòa giải” cái gì?. Những người nầy chỉ muốn đời sống tự do, dân chủ, nhân quyền được nhà cầm quyền tôn trọng, luật pháp phải rõ ràng, nghiêm minh, không có sự phân biệt ưu đãi giữa người trong và ngoài Đảng, các cấp lãnh đạo phải theo tiêu chuẩn chuyên hơn hồng.

    Ông Phan Sơn nên cổ vũ cho những điều tôi tô đậm phía trên, đó là những điều mà theo tôi nghĩ cũng là những điều đại đa 87 triệu người dân trong nước mong muốn. Ngày nào mà những điều đó xảy ra ở Việt Nam thì “ hòa họp hòa giải” thành hiện thực.

    “cuộc chiến cũ, đang hình thành” là “cuộc chiến” gì vậy ông Phan Sơn? Có phải ông muốn nói cuộc chiến “quốc - cộng” hay cuộc chiến mà người Mỹ gọi là “Vietnam war” hay không? (sẽ bàn tiếp nếu ông Phan Sơn nói rõ "cuộc chiến cũ, đang hình thành" là gì!).

    Pages