Tương Lai - Dân có quyền đuổi những công bộc hư hỏng

  • Bởi Admin
    09/02/2012
    8 phản hồi

    GS Tương Lai

    Bài đăng báo Lao Động ngày 8.2.2012 -- Tòa soạn có cắt bỏ một số đoạn
    tien-lang-2_1328415328.jpg
    Đại diện chính quyền Hải Phòng và Tiên Lãng.

    Từ “sự kiện Tiên Lãng”, hơn lúc nào hết cần nhắc lại lời Bác Hồ: “Chính phủ Cộng hòa dân chủ là gì? Là đày tớ chung của dân, từ Chủ tịch toàn quốc đến làng. Dân là chủ thì Chính phủ phải là đày tớ. Làm việc ngày nay không phải để thăng quan phát tài. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ”. [*]

    Vậy thì các đày tớ của dân trong vụ cưỡng chế đất đai và tài sản của công dân Đoàn Văn Vươn và gia đình của “công dân ngụ cư” này như thế nào. Báo chí đã đưa quá đủ thông tin về sự tiền hậu bất nhất trong những lời tuyên bố của các “công bộc” của dân từ thành phố đến huyện đến xã tại thành phố Cảng ra sao, tưởng cũng không nên tốn giấy nhắc lại nữa.

    Chỉ xin chép ra đây nguyên văn lời của đại tá Giám đốc CA Hải Phòng, người chỉ huy cuộc cưỡng chế cũng đủ để thẩm định về cách “đày tớ” phục vụ “dân” đắc lực như thế nào:

    “Vụ việc hôm ấy tuy bắt không được đối tượng nhưng trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. Một là anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa bao giờ có trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách” (trích VOV.VN).

    vuon-quy_1328415217.jpg

    Hai anh em Vươn - Quý và ngôi nhà 2 tầng bị san phẳng

    c3b4ng-ca-che1bb89-huy1.jpg

    Giám đốc Đỗ Hữu Ca (đứng ngoài cùng bên trái--CA TP Hải Phòng) trực tiếp chỉ đạo tại hiện trường.

    “Sách” này sẽ dạy cho ai đây? Cho các cán bộ chiến sĩ CA dưới quyền ông, những người mà Bác Hồ dặn là phải “kính trọng và lễ phép” với dân sao. Nên nhớ cho là “…trước hôm cưỡng chế, ông Vươn đã mang toàn bộ giấy tờ, văn bản tới nhà bạn ở trong xã ngủ. Sáng sớm, khi vụ cưỡng chế diễn ra, ông không có mặt ở khu đầm mà vẫn tới kêu với cơ quan chính quyền, Viện Kiểm sát. Khi tới Viện KSND thành phố thì ông bị bắt.” [**] Và rồi, “Khi được hỏi tại sao căn nhà hai tầng của ông Đoàn Văn Quý tại khu đầm không nằm trong phần diện tích 19,3 ha mà huyện cưỡng chế thu hồi nhưng đã bị san phẳng, phải chăng huyện đã cưỡng chế nhầm, ông Hiền, Chủ tịch Huyện Tiên Lãng thừa nhận ngôi nhà bị phá sập nằm trong phần diện tích đầm chưa bị cưỡng chế nhưng là nơi chủ đầm tấn công lực lượng cưỡng chế. Theo ông Hiền, lúc đó căn nhà bị đập là “áp dụng các biện pháp…”.

    Giáo sư Hoàng Xuân Phú, Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam trong bài “Nhân vụ Tiên Lãng, bàn về công vụ” đã đặt những vấn đề mà những “công bộc của dân” ở Hải Phòng đang lẩn tránh:

    Quyết định thu hồi đất một nơi, lực lượng cưỡng chế lại tiến vào hành sự trên một mảnh đất khác, hoàn toàn không nằm trong khu vực bị thu hồi, và đập phá nhà dân trên diện tích ấy. Đó là xâm phạm và phá hoại tài sản hợp pháp của công dân. Không chỉ phá hoại, một khi người tham gia cưỡng chế đã vơ vét đồ đạc, Xã đội phó cuỗm cả cái ổn áp, thì phải gọi là cướp bóc. Chẳng nhẽ công vụ là vậy sao? Nếu người nhà ông Vươn đuổi theo vị Xã đội phó và giật lại cái ổn áp, thì sẽ bị buộc cho tội chống người thi hành công vụ chăng? Khi xảy ra đụng độ, bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) và bà Phạm Thị Báu (tức Hiền, vợ ông Quý) đứng trên đê, từ xa nhìn lại. Vậy mà hai người phụ nữ yếu ớt ấy lại bị khởi tố về tội chống người thi hành công vụ.

    Giáo sư Phú đặt tiếp câu hỏi: Nếu lực lượng cưỡng chế chỉ tới diện tích 19,3 ha ghi trong Quyết định thu hồi số 461/QĐ-UBND và Quyết định cưỡng chế số 3307/QĐ-UBND, không tùy tiện tiến vào khu vực 21 ha mà quyền quản lý và sử dụng hợp pháp hoàn toàn thuộc về anh em họ Đoàn, không tiếp cận ngôi nhà của ông Quý, thì mìn đã không nổ, súng đã không bắn và do đó không có ai bị thương cả. Vậy thì, nói cho cùng, ai mới là người phải chịu trách nhiệm về việc 4 cán bộ, chiến sĩ công an và 2 cán bộ quân đội bị thương? Nếu có tội giết người trong vụ này, thì ai mới là người phải chịu tội ấy?

    Giáo sư Đặng Hùng Võ, nguyên thứ trưởng Bộ Tài nguyên Môi trường, một chuyên gia am hiểu sâu sắc về luật đất đai, thì chỉ ra rất rành mạch: “Có thể coi sự việc vừa qua ở Tiên Lãng là đỉnh điểm của những bất cập về cả luật đất đai và việc thực thi pháp luật ở các cấp địa phương. Một người nông dân tốt, thuần chất, ham lao động mà phải bảo vệ quyền lợi đất đai của mình bằng vũ khí tự tạo thì quả là cùng cực. Con người ai cũng tin vào công lý và tin vào công lý đó được pháp luật bảo vệ. Những người nông dân khai phá đất nuôi thủy sản ở Tiên Lãng chắc chắn cũng tin như vậy. Rồi tới tòa án, nơi rất công bằng, mà những chân lý giản dị như họ tự hiểu cũng vẫn không nhìn thấy. Họ phải tự quyết liệt một mình trong vô vọng”.

    Không chỉ giới khoa học lên tiếng, nhiều nhà lãnh đạo, tướng lĩnh, đại biểu Quốc hội, các chính khách có tên tuổi đã kịp thời tỏ thai độ rất minh bạch và công khai, xem đây là một “tổn thất chính trị” không chỉ của Hải Phòng. Xin chỉ dẫn ra đây sự phân tích của Cựu Chủ tịch Nước:

    “Thứ nhất, nếu Đoàn Văn Vươn là một người lương thiện được người dân địa phương quý mến, thì lý do gì khiến anh ta phải có hành vi tiêu cực như vậy? Điều này cần khẩn trương làm rõ”. “Thứ hai, tại sao sự việc lại để kéo dài nhiều năm, tại sao có sai sót mà không quản lý được, phải chăng chính quyền địa phương có sự buông lỏng quản lý?”. “Mặt khác, việc cơ quan công an tiến hành cưỡng chế mà không có sự kết hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương để nảy sinh phức tạp cũng là một thiếu sót. Nếu mình làm được tốt thì những hành vi chống trả lực lượng chức năng đã không xảy ra”.

    Thế nhưng, các “công bộc” của dân ở Hải phòng đã tiếp thu như thế nào?

    Xin dẫn lại đây lời ông Trưởng ban Tuyên Giáo Huyện ủy Tiên Lãng dõng dạc tuyên bố với 300 đảng viên của Thị trấn Tiên Lãng vào sáng ngày 3.2.2012, đúng ngày kỷ niệm 82 năm thành lập Đảng như sau: “Qua việc thông tin về vụ cưỡng chế thu hồi đất hết thời hạn của ông Đoàn Văn Vương, đề nghị các cán bộ đảng viên và nhân dân nâng cao nhận thức trách nhiệm, thống nhất về mặt tư tưởng bình tưởng tin tưởng sự lãnh đạo của huyện ủy, sự chỉ đạo điều hành của UBND và cơ quan chức năng giải thích theo thông báo như trên đây. Rất mong các đồng chí là đảng viên của huyện giữ vững lập trường”.

    “Lập trường” của các “công bộc“ của dân trong “Sự kiện Tiên Lãng” nên hiểu là “lập trường của ai”? Xin nhắc lại lời của Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng khi nghe báo cáo về “Sự kiện Thái Bình” năm 1997 đã uốn nắn lại tác giả của “Báo cáo” đó khi nói rằng: “Ở đây không hề có chuyện “địch ta”, ở đây chỉ là mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân”. Ông nghiêm khắc chỉ ra: “Đây là mâu thuẫn giữa một bên là những người cầm quyền hư hỏng, thoái hóa biến chất đè nén, áp bức để dân không còn chịu được nữa, và bên kia là người dân phải vùng dậy đấu tranh. Có phân tích như vậy mới tìm ra được giải pháp đúng”!

    Quả là một nhận định thật tường minh và chuẩn xác về mối quan hệ giữa “đày tớ” và “ông chủ”. Không hiểu cái “chính phủ địa phương Hải Phòng” nghĩ thế nào về sự khẳng định đó và ngẫm nghĩ ra sao về lời cảnh báo của Bác Hồ cách đây 65 năm: “ Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ”.

    [*] Hồ Chí Minh Toàn tập. Tập 5. NXBCTQG. Hà Nội..1995, tr.60

    [**] ‘Ngôi nhà xảy ra nổ súng có thể nằm ngoài đất cưỡng chế‘ của VnExpress

    __________________________

    TỪ “ SỰ KIỆN THÁI BÌNH 1997” ĐẾN “SỰ KIỆN TIÊN LÃNG 2012
    LẠI VẪN NÓNG BỎNG “VẤN ĐỀ NÔNG DÂN”

    Tương Lai
    Báo “HÀ NỘI NGÀY NAY”, chuyên san của báo ‘HÀ NỘI MỚI”


    Bị cáo Trần Ngọc Sương, nguyên giám đốc Nông trường Sông Hậu, tại tòa


    Anh Hùng Lao Động

    Hai “sự kiện” nóng bỏng này cách nhau đúng 15 năm!

    Mười lăm năm, bằng thời gian tiến hành hai cuộc “trường kỳ kháng chiến” chông thực dân Pháp, cũng bằng quãng đường của Hàn Quốc từ một nước kém phát triển mà xuất phát điểm năm 1975 còn kém Miền Nam nước ta lúc bấy giờ, trở thành một nước công nghiệp hiện đại đủ sức cạnh tranh với nhiều nước tư bản phương Tây! Mười lăm năm, bao nhiêu nước chảy qua cầu.

    Còn nhớ vào dịp Đại tướng Võ Nguyên Giáp gọi đến báo cáo về cuộc nghiên cứu xã hội học về “Sự kiện Thái Bình”, khi nghe tôi nói … “vấn đề dân cày” mà Qua Ninh và Vân Đình [bút danh của Trường Chinh và Võ Nguyên Giáp] đặt ra những năm 40 dường như vẫn còn những dấu tích nguyên vẹn cho dù những biến tấu của chúng thì phức tạp hơn rất nhiều. Nhưng dù phức tạp thế nào thì cái cốt lõi vẫn là chuyện đất đai”, ông tỏ ra đặc biệt quan tâm: “Thế anh cũng có đọc cuốn sách ấy à, nhưng đấy là chuyện trước Cách mạng Tháng Tám, anh nói rõ chuyện hôm nay đang như thế nào”.

    “Vâng ạ, đúng là cuốn sách “Vấn đề dân cày” ra đời trước CMT8, tôi thưa, cứ tưởng với thắng lợi của CMT8, của hai cuộc kháng chiến chống thực dân và đế quốc, hoàn thành trọn vẹn sự nghiệp giải phóng dân tộc, rồi cuộc chiến tranh biên giới chống lại bọn bành trướng xâm lược mà nông dân là đội quân chủ lực làm nên mọi chiến thắng vẻ vang ấy, thì rồi vấn đề nông dân sẽ được đặt ra trên một bình diện mới của chiến lược phát triển đất nước tiến hành công nghiệp hóa và hiện đại hóa. Thế nhưng, thật là đáng tiếc, vấn đề nông dân đi liền với nông thôn và nông nghiệp của nước ta đã chưa được giải quyết đúng. Một cuộc nghiên cứu liên ngành giữa chúng tôi với Trường Viễn đông Bác cổ Pháp đã được giới thiệu trong cuốn sách “Le village en questions”, “Làng Việt Nam, vấn đề còn bỏ ngỏ” in khổ lớn dày 740 trang với 3 thứ tiếng Việt, Pháp, Anh đã gợi lên khá rõ nét “vấn đề còn bỏ ngỏ” như thế nào.

    Để khỏi phải nói dài khi biết rằng thời gian của Đại tướng dành cho tôi rất hạn hẹp, tôi dẫn ra nhận định sâu sắc của Từ Chi, nhà dân tộc học đáng kính: "Làng là tế bào của xã hội Việt Nam. Xã hội Việt Nam là sản phẩm của tự nhiên tiết ra từ quá trình định cư và cộng cư của người dân Việt trồng trọt. Hiểu được làng Việt là có trong tay cơ sở tối thiểu và cần thiết để tiến lên hiểu xã hội Việt nói riêng và xã hội Việt Nam nói chung trong sự năng động lịch sử của nó, trong ứng xử cộng đồng và tâm lý tập thể của nó, trong các biểu hiện văn hóa của nó, cả trong những phản ứng của nó trước những hình thái mà lịch sử đương đại đặt vào nó". Cần thấy rằng, chúng ta đã ứng xử không đúng đối với vấn đề có ý nghĩa cực kỳ lớn này, và rồi đang phải gánh chịu “những phản ứng của nó trước những hình thái mà lịch sử đương đại đặt vào nó". “Sự kiện Thái Bình 1997” là một minh chứng hiển nhiên cho điều này.

    Có lẽ trước khi sự kiện Thái Bình bùng nổ, ít ai nghĩ rằng tại nơi đây, quê hương của lá cờ đầu sản xuất nông nghiệp cũng là lá cờ đầu của “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người” trong kháng chiến, lá cờ đầu của hầu hết các hoạt động, từ sản xuất đến văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao, xây dựng đời sống mới… Thái Bình tự hào về người quê mình từng có mặt tại những điểm hẹn của lịch sử : bắt sống tướng Đờ Cát tại Điện Biên Phủ tháng 7 năm 1954, cắm cờ trên Dinh Độc lập vào trưa ngày 30.4.1975, cũng là người Việt Nam “chân dép lốp mà bay vào vũ trụ”, cũng là người “phá rào” trên trận địa tư tưởng văn hóa văn nghệ, tướng Trần Độ…Ấy thế rồi những ngày cuối cùng của tháng 6 năm 1997 có tới 5 trên 7 huyện và thị của tỉnh gồm Quỳnh Phụ, Hưng Hà, Tiền Hải, Ðông Hưng, Thái Thụy có khiếu kiện tập thể của bà con nông dân về những vấn đề dân chủ và công bằng xã hội trong nông thôn.

    Không được tiếp nhận và giải quyết thỏa đáng, những sự biến của biểu tình và khiếu kiện xảy ra dồn dập hơn, mãnh liệt hơn, và có chiều hướng bạo lực từ cả hai phía : chính quyền và dân. Thế rồi, sự xuất hiện của cảnh sát cơ động và chó bẹcgiê đã đặt các cuộc biểu tình ôn hòa và hợp thức vào tình thế bế tắc. Xu hướng bạo lực vượt khỏi sự kiểm soát cấn phải có trong những tình huống như vậy. Sự kiềm chế và tính tổ chức mà người khiếu kiện và biểu tình ôn hòa đã chủ động gìn giữ càng giảm sút và lúng túng thì các sự biến xã hội càng khó kiểm soát trong thế “tiến thoái lưỡng nan”. Một cuộc khủng hoảng chính trị xã hội thực sự trong nhiều xã và huyện của nông thôn Thái Bình đã bùng nổ.

    Bài học Thái Bình thật thấm thía! Đáng tiếc là người ta đã chóng quên bài học ấy hoặc cố quên đi, không dám nhìn thẳng vào sự thật để nhận ra sự việc đúng như nó có. Và đấy chính là “con đường độc đạo” dẫn đến “Sự kiện Tiên Lãng” mười lăm năm sau!

    Theo cái logic tất yếu của sự bùng nổ “Sự kiện Thái Bình” từ những nung nấu tiềm ẩn trong đời sống nông thôn và trong tâm trạng của người nông dân, những người “việc cuốc việc cày việc bừa việc cấy tay vốn quen làm” cụ Đồ Chiểu viết trong “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” bị đẩy đến bước đường cùng với những hành vi tham nhũng, thoái hóa biến chất của mấy ông “đội”, ông “xã” cho đến các “công bộc” các cấp quá lộng hành, thì sự “bùng nổ’ là chuyện khó tránh. Một điều tưởng như đã chìm vào trong quá khứ : mọi chính quyền nhà nước qua các biến thiên của lịch sử đều phải đối diện với nông dân ở một nước mà hệ văn minh lúa nước ở vùng nhiệt đới gió mùa chi phối toàn bộ đời sống.

    Từ tháng 8 năm 45, chúng ta cứ ngỡ là với nhà nước được mệnh danh là của dân, do dân và vì dân chắc sẽ không phải lo về sự đụng độ và đối đầu với cái biển nông dân mênh mông và mãnh liệt ấy. Sau bao nhiêu hy sinh xương máu, chiếc đòn gánh tre vẫn “chín rạn hai vai” [Nguyễn Du], người nông dân vẫn cứ chân lấm tay bùn để góp phần to lớn vào sự nghiệp “công nghiệp hóa và hiện đại hóa” đất nước. Những người từng “đạp quân thù xuống đất đen, súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa” [Nguyễn Đình Thi] để rồi, những thành quả của Đổi Mới, của “hiện đại hóa”, thì người đô thị hưởng phần lớn, bà con nông thôn chẳng được là bao nhưng hệ lụy của “công nghiệp hóa và đô thị hóa” thì họ gánh đủ.

    Nguy hại nhất là đất đai, nguồn sống bao đời và cũng là khát vọng bao đời của họ đang dần dà bị teo lại và có khi mất sạch. Mà đất đai, “quốc gia công thổ” lại nằm trong tay nhà cầm quyền. Nhân danh nhà nước, nhân danh sở hữu toàn dân, họ tha hồ thao túng, mà nông dân thì chỉ còn ngậm đắng nuốt cay để trở lại với câu than thở cho thân phận người thấp cổ bé họng vốn ước ao “ở hiền, gặp lành”, nhưng rồi vẫn cứ phải ai oán thốt lên điều uất hận mà ông cha họ bao đời gánh chịu: “Trời sao trời ở không cân. Kẻ ăn không hết, người lần không ra”.

    “Trời” nào đây hôm nay? Chính là “những ông trời con” đang nắm lấy “cán cân công lý” vào buổi nhiễu nhương mà pháp luật như trò đùa, muốn nghiêng bên nào cũng được! Điển hình là vụ Ba Sương, anh hùng thời kỳ Đổi mới cà cha lẫn con trên Nông trường Sông Hậu, được phong tặng danh hiệu “người phụ nữ tiêu biểu của Đông Nam Á”, là Ủy viên Đoàn Chủ tịch UBTUMTTQVN, vì “lực hút của đất” [từ đất nông nghiệp thành đất dự án với lợi nhuận khổng lồ] mà người phụ nữ ấy bị đẩy vòng lao lý hơn bốn năm trời, để rồi trước sức ép của dư luận người ta phải buông tha, hủy bỏ bản án!

    Nhưng dù sao thì Ba Sương cũng là người có “danh phận” nổi trội để có thể gọi dậy dư luận, còn biết bao thân phận thấp cổ bé miệng khác thì biết kêu ai như bà Vũ Thị Hải ở Nho Quan, Ninh Bình mà báo Đại Đoàn Kết số ra ngày 30.1.2012 vừa nêu. Bà Hải cùng chồng khai hoang, trồng rừng. Chồng chết vì tai nạn lao động lúc đào đất. Và rồi đất khai hoang của hai vợ chồng bà bị cướp sạch, bà Hải lại trở thành người làm thuê ngay trên mảnh đất rừng vợ chồng bà khai hoang, giờ đây chủ mới là ông Bí thư xã!

    Vậy là, người nông dân không thể cứ “lại hiền như xưa” được nữa! Tức nước vỡ bờ! Đó là quy luật muôn đời. Sự kiện Thái Bình năm 1997 và sự kiện Tiên Lãng với cách ứng xử quyết liệt của người cựu chiến binh Đoàn Văn Vươn là sự phát triển logic của cuộc sống. Thật đáng suy nghĩ khi chị Phạm Thị Hiền, vợ của anh Đoàn Văn Quý, em ruột ông Vươn đang bị tù, nói rằng chị "không ân hận" về những gì xảy ra và gia đình chị "chấp nhận mất" để “xã hội được”. Chị biểu tỏ một thái dộ rất đàng hoàng và đúng mực khi không coi vụ cưỡng chế đất đai hôm 5/1 là thi hành công vụ mà là "cướp", vì vậy gia đình chị chỉ "tự vệ quá giới hạn".

    Khi người nông dân nghĩ như vậy, và đã hành động như vậy thì tầm vóc của sự kiện Tiên Lãng diễn ra 15 năm sau sự kiện Thái Bình 1997 đã là một biến thái mới rất đáng lưu ý.

    Nếu như năm 1997, trên vùng đất của “chị Hai năm tấn quê ở Thái Bình”, chuyện đất đai bị thao túng và chiếm dụng tuy đã tiềm ẩn đằng sau những toan tính của những kẻ nắm quyền hư hỏng nhưng chưa bộc lộ trắng trợn theo kiểu “cướp ngày là quan” như ở Tiên Lãng vào giáp Tết Nhâm Thìn với vụ cưỡng chế thất nhân tâm khơi dậy sự phẫn nộ của công luận cả nước.

    Còn nhớ, khi nghe báo cáo về cuộc Khảo sát Xã hội học về sự kiện Thái Bình, do người viết báo cáo trình bày, đồng chí Phạm Văn Đồng vào thời điểm ấy đã không đồng tình khi người báo cáo trình bày rằng : “ ở đây không có chuyện địch ta, mà chỉ là mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân”. Ông yêu cầu chỉnh lại: “Đây là mâu thuẫn giữa một bên là những người cầm quyền hư hỏng, thoái hóa biến chất đè nén, áp bức để dân không còn chịu được nữa, và bên kia là người dân phải vùng dậy đấu tranh. Có phân tích như vậy mới tìm ra được giải pháp đúng”! Quả là một nhận định thật tường minh và chuẩn xác. Đáng tiếc là người ta không “tìm ra được giải pháp đúng” vì đã không dám nhìn thẳng vào sự thật.

    Cứ xem ứng xử của các “công bộc” của dân trong vụ cưỡng chế tùy tiện và vi hiến tại xã Vinh Quang trong ngày giáp Tết càng hiểu sâu hơn nhận định trên. Thì đây: đại tá Giám đốc CA thành phố trực tiếp chỉ huy vụ cưỡng chế và tuyên bố với báo chí rằng: “Vụ việc hôm ấy tuy bắt không được đối tượng nhưng trấn áp được đối tượng. Phải nói rằng việc hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo không có cuộc diễn tập nào thành công bằng cuộc diễn tập lần này. … bí mật áp sát mục tiêu …đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách” *! Chao ôi, cuốn sách này rồi sẽ “đi vào lịch sử” của “lực lượng vũ trang” ra sao đây?

    Giáo sư Hoàng Xuân Phú ở Viện KH và CN Việt Nam trong bài trong bài “Nhân vụ Tiên Lãng, bàn về công vụ” đã đặt câu hỏi: “Nếu lực lượng cưỡng chế chỉ tới diện tích 19,3 ha ghi trong Quyết định thu hồi số 461/QĐ-UBND và Quyết định cưỡng chế số 3307/QĐ-UBND, không tùy tiện tiến vào khu vực 21 ha mà quyền quản lý và sử dụng hợp pháp hoàn toàn thuộc về anh em họ Đoàn, không tiếp cận ngôi nhà của ông Quý, thì mìn đã không nổ, súng đã không bắn và do đó không có ai bị thương cả. Vậy thì, nói cho cùng, ai mới là người phải chịu trách nhiệm về việc 4 cán bộ, chiến sĩ công an và 2 cán bộ quân đội bị thương? Nếu có tội giết người trong vụ này, thì ai mới là người phải chịu tội ấy? Người ta đang lẩn tránh câu hỏi này!

    Giáo sư Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài Nguyên và môi trường thì phân tích rất chuẩn xác : “Có thể coi sự việc vừa qua ở Tiên Lãng là đỉnh điểm của những bất cập về cả luật đất đai và việc thực thi pháp luật ở các cấp địa phương. Một người nông dân tốt, thuần chất, ham lao động mà phải bảo vệ quyền lợi đất đai của mình bằng vũ khí tự tạo thì quả là cùng cực. Con người ai cũng tin vào công lý và tin vào công lý đó được pháp luật bảo vệ. Những người nông dân khai phá đất nuôi thủy sản ở Tiên Lãng chắc chắn cũng tin như vậy. Rồi tới tòa án, nơi rất công bằng, mà những chân lý giản dị như họ tự hiểu cũng vẫn không nhìn thấy. Họ phải tự quyết liệt một mình trong vô vọng”.

    Quả thật, từ “Sự kiện Tiên Lãng” mà ngoái nhìn lại 15 năm trước với “Sự kiện Thái Bình” càng hiểu sâu hơn câu chuyện nông dân vẫn là vấn đề nóng bỏng cần phải nghiêm cẩn và can đảm trong quyết sách ở tầm vĩ mô cũng như trong những giải pháp trực tiếp động chạm tới quyền sử dụng và rồi sẽ là quyền sở hữu đất, cái quý nhất và cũng là khát vọng ngàn đời của nông dân. Không có gì khó hiểu khi hơn 80% các vụ khiếu kiện về tham nhũng liên quan tới đất đai. Vì, đây là miếng mồi quá béo bở và dễ “ăn” nhất khi mà nhân danh “sở hữu toàn dân”, người ta tha hồ tùy tiện thao túng để biến “quốc gia công thổ” trở thành sở hữu cá nhân trong các vụ “quy hoạch” và “đền bù giải tỏa” có sự câu kết giữa một bộ phận không nhỏ những người cầm quyền hư hỏng với các nhóm lợi ích, kể cả lực lượng “mafia”.
    Đã quá muộn, song muộn còn hơn không, vấn đề nông dân liên quan đến quyền sở hữu đất - cái không thể sinh sôi nảy nở trong khi người thì cứ tăng mãi lên gắn liền với chuyện đô thị hóa, công nghiệp hóa và hiện đại hóa - cần bức xúc đặt ra. Trong dòng chảy lịch sử với những biến tấu nâng dần lên về lượng và chất của tâm trạng nông dân bằng một lát cắt có tính thời đoạn từ “Sự kiện Thái bình” đến “Sự kiện Tiên Lãng” phải chăng đây là đoạn “nước xoáy” cần có đôi mắt tỉnh táo để nhìn cho ra những cái gì đang và cái gì sẽ xảy ra để có giải pháp đúng.

    * Theo VOV.VN.

    (bản gốc của tác giả)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Phản hồi: 

    Việt Nam cộng hòa xã hội chủ nghĩa làm gì có Công Bộc để mà (cho dân) đuổi khi chúng hư hỏng. Trung ương thì có vua tập thể. Mỗi tỉnh, thành, quận, huyện, xã là mỗi sứ quân. Đất nước cai trị theo luật pháp nhưng phải đúng chủ trương của Đảng. Hệ thống chính quyền cai trị thì kép: nhà nước và đảng ủy. Hỏi trên thế giới ở đâu có cái thể chế chính trị quái thai, chết tiệt như thế không? Trí thức tầm cỡ như Giáo Sư Tương Lai mà không thấy ra cái bất cập, phi lý, tréo ngoe nhưng sơ đẳng như thế mà đi đòi chuyện đuổi “công bộc” hư hỏng thì thiệt chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày. Tỉnh lại đi giáo sư ơi!

    Phản hồi: 

    Kính chào Giáo Sư Tương Lai,

    Thưa Giáo sư, em có một câu hỏi:

    Nếu đuổi mà họ không chịu đứng dậy, để đi, vì sức hút của cái ghế giữ họ lại, làm cho họ dính chặt vào ghế, không gỡ ra được. Sức hút, chất keo đó mạnh hơn sức dân, mạnh hơn nguyện vọng của dân thì dân phải làm sao ạ?

    Kính chúc Giáo Sư cuối tuần vui vẻ, hạnh phúc cùng gia đình.

    Phản hồi: 

    Kính chào ông GS Tương Lai,

    Ông GS Tương Lai tỏ vẻ khó chịu khi nghe "người bỏ nước ra đi quay lại phê phán chế độ". Tôi là kiều bào Canada xin có đôi lời phản biện với ông:

    Ông là GS TS thuộc hạng trí thức cao trong guồng máy chính quyền, ông biết rõ lý luận mạch lạc như thế nào của những người sống nhiều bằng tư duy. Vậy thì đề nghị ông xoá bỏ đi hai chữ "công bộc" đi, nghe chướng tai lắm.

    Ở thế kỷ khoa học thông tin điện tử này thế giới văn minh đang tiến dần đến hình thức dân chủ vũng chắc, một xã hội toàn thể dân chúng làm chủ khi cần quyết định thay đổi lãnh đạo, thay đổi đường lối thông qua hình thức bầu phiếu công khai, đa nguyên đa đảng thì không có ai là "công bộc", mọi người đều bình đẳng như nhau, không ai sinh ra là "công bộc" của ai hết. Moị người, mỗi người có chức phận rõ ràng đóng góp phần mình trong xã hội theo quy ước soạn thảo, khởi đầu là Hiến Pháp sau đến Pháp Luật.

    GS Tương Lai dùng chữ "công bộc" và dân, có ý muốn sống lại thời cụ Hồ xa xưa, mơ ước một xã hội lý tưởng mà theo đó chính quyền, cán bộ lãnh đạo tình nguyện làm "công bộc" cho nhân dân. Một hình thái tuyên truyền láo khoét, mỵ dân, ngu dân mà trí thức như ông hãy còn bị lừa phỉnh.

    Hãy tỉnh lại đi ông, GS Tương Lai. Hãy quan sát những quốc gia Á Châu như Nhật Đại Hàn để biết lãnh đạo của họ bị thay đổi xoành xoạch chỉ vì không đảm đương nổi chức vụ, hay léng phéng chuyện tiền bạc. Họ thay đổi đến khi nào tìm được một người tài đức trong nhân dân ra cáng đáng. Đó mới thực sự là "do dân và vì dân" đấy ông GS.

    Thân chào ông,

    Lê Quốc Trinh, Canada

    Phản hồi: 

    Cứ cho rằng dân thật sự có quyền đuổi những công bộc hư hỏng, nhưng cơ chế nào hiện nay do chế độ tạo ra cho phép dân làm như thế khi cần? Có chăng là cơ chế tự phát như vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng?

    Hiến pháp VN cũng công nhận cho dân VN nhiều thứ quyền lắm chứ, nhưng cơ chế nào giúp dân được thật sự hưởng những quyền ấy? Thật ra chỉ là thủ đoạn chơi chữ, đánh tráo khái niệm để sáng tạo ra những cơ chế ngược lại, nghĩa là để đàn áp dân và tạo cơ hội cho bọn đày tớ ăn trên ngồi trước. Tương lai đen như mõm chó!

    Phản hồi: 

    "Nếu chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi chính phủ". Câu này của cụ Hồ nói, nhưng rất nhiều người lại nói rằng: "Nếu thực hiện đúng như lời cụ Hồ thì người dân đã đuổi chính phủ của cụ Hồ từ lâu rồi." Câu nói của cụ Hồ chẳng qua chỉ là mỵ dân thội. Bây giờ còn nhắc lại chỉ mang tính chất mỉa mai. Còn nếu thực hiện lời dạy của cụ Hồ thì rất nhiều người muốn đuổi ngay chính phủ hiện thời. Ngày nay chính phủ làm hại dân ngày càng lộ rõ, không chỉ vài vụ báo chí nêu mà còn rất nhiều vụ khác nữa. Việc tầng lớp cường hào mới xuất hiện ở nông thôn thì đã rõ từ lâu, nhưng nhà nước cứ để tồn tại và ngày càng phát triển. Còn tầng lớp tham nhũng ở ngay trong cơ quan chóp bu của nhà nước thì sao? Có làm hại dân hay không? Dân muốn đuổi không được, mà muốn chạy trốn ra nước ngoài cũng không xong, thì đã xẩy ra tình trạng người dân chạy trốn ra nước ngoài thì đuổi bắt như đuổi bắt nô lệ. Dồn người dân đến bước đường cùng thì người ta chống lại, chính quyền dùng cả người và chó tấn công người nông dân. Người nông dân phải dùng giềng mẻ đối với chó và dùng đạn hoa cải đối với người. Người phát hiện ra cái sai thì bị vu cho là phản động. Nếu như nhà nước sớm sửa chữa thì đâu đến nỗi. Nay chính quyền Tiên Lãng biết sai rồi, sao không thả những người trong gia đình ông Vươn? Còn chờ đến bao giờ? Ông ta là ưcụ chiến binh, là kỹ sư mà nay phải khúm núm trước mấy tên công an (chẳng rõ trình độ thế nào) hống hách. HỎi lại hắn xem nếu hắn là ông ta thì hắn xử sự thế nào? Ông Vươn có cầm súng bắn ai đâu mà bắt ông ta? Luật pháp ở đâu? Bắt ông ta là sai luật. MOng nhiều vị lên tiếng về việc này bên cạnh lên tiếng về việc chính quyền Hải Phong làm sai và đòi xử lý mấy quan chức lộng quyền.

    Phản hồi: 

    Cứ hơi có vấn đề gì lại lôi ra lời của "kẻ mà ai cũng biết là ai đó" thì "Tương Lai" ở đâu? giáo sư cái nỗi gì vậy?
    "Đối lập trung thành" là một sáng tạo tuyệt vời, nhưng về cảm tính, tôi thấy khái niệm "Đối lập cuội" nghe đã hơn.

    Phản hồi: 

    Đây đúng là thời cơ VÀNG cho quý cụ "đối lập trung thành" như cụ Tương Lai, cụ Chu Hảo v.v... LÊN TIẾNG. Mại dô! Mại dô! Đảng "ta" đang LẮNG NGHE lời phản biện trung thành đây!

    Phản hồi: 

    Tự dưng sau vụ anh Vươn lại nghĩ đến những người dân Mỹ đầu tiên. Họ khai hoang lập trang trại, tự bảo vệ tài sản của mình bằng cây súng, thằng nào vào cướp là bắn. Tinh thần tự chủ rất cao. Phải chăng đó chính là nền móng vững chắc của nền dân chủ Mỹ: Dân chủ bắt đầu từ dân. Người dân biết tự bảo vệ mình trước, sau đó để không xung đột quyền lợi chung và đưa mọi thứ đi vào quy củ, họ họp lại và đồng thuận thành lập nhà nước dân chủ.

    Còn các nước văn minh lúa nước thì ngược lại, dân chủ không bắt đầu từ dân mà lại từ... Đảng. Khó!