Nguyễn Văn Minh - Hãy thôi "lùm xùm" về trí thức, hãy làm cánh chim gọi bầy, báo bão!

  • Bởi Admin
    07/02/2012
    3 phản hồi

    Nguyễn Văn Minh

    Hãy thôi tranh luận về trí thức, anh là ai?, anh làm gì?... mà hãy tự vấn lương tâm của mình đã làm gì cho cho dân, cho đất nước này thì hơn.

    Hãy gác lại những hư danh, những niềm tự hào ảo tưởng, những mặc cảm tự ty, những ích kỷ nhỏ mọn, những đố kỵ tầm thường... để mở mắt thật to mà nhìn cho rõ, hãy nghe thật nhiều để thấu những thống khổ của dân đen, những nguy cơ nhãn tiền của dân tộc. Bất kỳ một người có chút ít hiểu biết, có lương tri không thể không trăn trở, nặng lòng trước hiện trạng xã hội, đất nước ngày hôm nay.

    Không kể bọn mọt quan, phường tham nhũng. Không kể lũ cơ hội trơ trẽn, bọn ăn theo nói leo, những kẻ lương tâm bị đồng tiền gặm nhấm, những kẻ "trí trá" chịu chút bổng lộc... Tất cả bọn chúng đã tiến hóa lùi, mất một nửa chữ "người" chỉ còn lại phần "con". Thì còn lại, chúng ta không thể vui khi dân mình còn quá khổ, không thể yên tâm ngồi nhìn khi xã hội còn quá nhiều bất công, bất cập, đất nước ngày càng tụt hậu, rủi ro... Nếu không, há chúng ta chẳng hơn cỏ cây, súc vật đó sao?

    Người có học, có tri thức, hiểu biết không thể nào mù lương tâm, trừ khi lương tâm đang bị bán rẻ...

    Người đi nhiều nơi, đoạt giải lớn trên thế giới như Ngô Bảo Châu, lẽ dĩ nhiên sẽ càng đau buồn khi nhìn về cố hương, khi nhắc tới hai tiếng Việt Nam trên trường quốc tế, khi đọc nhiều, nghe nhiều, biết nhiều... Nếu không như vậy thì giải Fields còn có ý nghĩa gì?, ít nhất là đối với người dân Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam, trong khi Ngô Bảo Châu cũng đang sử dụng nhà từ tiền thuế của dân, sử dụng một đống tiền xây dựng viện toán trong khi ba bệnh nhân Việt Nam đang phải nằm chung một giường. Há chẳng kệch cỡm lắm sao?

    Chúng ta không cần những tuyên bố "đao to búa lớn", trí ngủ giả danh trí thức, hoặc những trí thức "công cụ", những trí thức lúc nào cũng "lạc quan há miệng chờ sung"... Dù họ có đức cao vọng trọng, tài cán hơn người, tuổi tác đáng bậc cha chú, nhưng chẳng khác nào phường "giá áo túi cơm", chẳng ích lợi gì cho dân, cho nước. Chúng ta hãy thôi kỳ vọng về họ. Minh chủ sẽ đến một cách tự nhiên theo sứ mạng của lịch sử. Mỗi chúng ta bằng những hành động cụ thể, thiết thực dù rất nhỏ đã là một minh chủ nhỏ, một chiến sỹ trong thời đại internet, thời đại toàn cầu hóa này.

    Cần những chú ếch gọi bầy của Trần Mạnh Hảo, "liều mình như chẳng có" của Vũ, Thức, Định, Trung... sôi nổi đến liều mạng như Minh Hằng và những đồng đội xuống đường tranh đấu cho chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa, thẳng thắn như Huệ Chi, liều mạng như Vươn... có phải là những bậc trí thức? và rất nhiều những cánh én đang âm thầm trong đêm không ngừng nghỉ vạch mặt chỉ tên những kẻ ác, những bất công, thối nát, phản khoa học, phản dân hại nước..., hoặc ít nhất cũng như những "còm sỹ" góp tiếng nói, tiếng lòng nỉ non... Chứ tuyệt nhiên không cần những phát ngôn "giật mình" nhưng chẳng chết ai, những tranh luận vô bổ, kiểu trùm chăn hay lộ thiên, có giải field hay vô danh tiểu tốt...

    Tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức, theo khả năng, điều kiện của mình... nhưng nhất định bởi lương tâm trong sáng, tinh thần yêu nước, yêu tiến bộ...

    Hãy là những chiến sỹ vô danh trong thời đại mới, thời đại internet. Chúng ta biết rằng một cánh én không làm nổi mùa xuân, nhưng một cánh én sẽ gọi bầy, báo bão. Hãy tin có một ngày đặt biệt sẽ đến, một mùa xuân của triệu triệu cánh én trên bầu trời tổ quốc thiêng liêng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Lâu rồi tôi cũng không đưa phản hồi khi đọc DL. Bài này rất thiết thực và có vai trò định hướng "trí thức". Chúng ta chỉ hơn CS về đạo đức chứ những điều khác cần học hỏi nhiều.

    NVM viết:
    Người đi nhiều nơi, đoạt giải lớn trên thế giới như Ngô Bảo Châu, lẽ dĩ nhiên sẽ càng đau buồn khi nhìn về cố hương, khi nhắc tới hai tiếng Việt Nam trên trường quốc tế, khi đọc nhiều, nghe nhiều, biết nhiều... Nếu không như vậy thì giải Fields còn có ý nghĩa gì?, ít nhất là đối với người dân Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam, trong khi Ngô Bảo Châu cũng đang sử dụng nhà từ tiền thuế của dân, sử dụng một đống tiền xây dựng viện toán trong khi ba bệnh nhân Việt Nam đang phải nằm chung một giường. Há chẳng kệch cỡm lắm sao?

    Cái ông Obama này thật dở hơi. Ai đời ông lại đi học cái ông dở hơi khác là Ngô Bảo Châu của VN để thúc đẩy phát triển ngành toán và KH trong khi lẽ ra ông nên dùng tiền đó để giúp đỡ người nghèo thất nghiệp tại Mĩ.
    http://www.voanews.com/vietnamese/news/us/obama-education-02-07-12-138871904.html

    Tôi chờ mãi mới được đọc bài này. Sau khi bài của nhạc sĩ Tô Hải nêu ý kiến giống bài này thì một vài bạn đọc cũng lên tiếng hỏi tại sao bây giờ hay bàn về trí thức và bàn để làm gì có phải là bị đánh lạc hướng dư luận không, nhưng không thấy ai trả lời mà vẫn tiếp tục cãi cọ, tranh luận về từ "trí thức". Nay thấy bài này có ý nghiã thiết thực, định hướng dư luận cần quan tâm đến những vấn đề thiết thực của tình hình đất nước hiện nay, tôi thấy như tác giả nói hộ mình. Nhưng cũng cần Dân luận phối hợp là không đăng những bài vô bổ bàn về trí thức nưã để độc giả mất cơ hội bàn luận những chuyện vô tích sự. Chẳng biết t/g Nguyễn Văn Minh có đọc những ý kiến của độc giả tham gia hay không? Tôi thấy có một vài ý kiến cũng giống tôi, nghĩa là cũng giống những vấn đề bài này đã đề cập.