Nguyễn Ngọc Già - Mục tiêu 2020 Việt Nam là nước công nghiệp sẽ phá sản

  • Bởi Khách
    30/01/2012
    15 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Một thực tế khó chối cãi, Việt Nam có được một mức sống được coi là tàm tạm, chủ yếu từ việc:

    - Mỹ bỏ cấm vận & sau đó bình thường hóa quan hệ với Việt Nam cách đây 18 năm.

    - Được thế giới kết nạp làm thành viên thứ 150 trong tổ chức WTO.

    Người Việt Nam hân hoan và đầy lạc quan khi lệnh cấm vận được chính phủ Hoa Kỳ tháo bỏ. Ông Lê Công Phụng cho rằng, "sự kiện Mỹ bỏ cấm vận cho Việt Nam vào năm 1994 ngoài việc Mỹ nhìn nhận và đánh giá đúng về Việt Nam, điều đó còn có ý nghĩa hết sức quan trọng trong công cuộc đổi mới tại Việt Nam" (1), ông Hoàng Tô (bạn ông Ngô Bảo Châu) cũng chung nhận xét: "khi đó Mỹ mới bỏ cấm vận Việt Nam, trong nước bạn bè ai cũng hân hoan và mắt đều ánh lên những niềm tin thật đẹp vào tương lai"(2).

    Tầm kinh tế vĩ mô, tầm quản lý đất nước cứ thế mà trồi sụt theo từng sự kiện trong suốt những năm sau cấm vận. Hàng hóa có nhiều hơn, có rẻ hơn, cuộc sống có dễ thở hơn, và người dân thì mừng vui khấp khởi... Nhiều bạn bè tôi đã nói về những dự định làm ăn to lớn, những hoài bão khát khao cho cá nhân và góp chút gì đó cho đất nước. Để bây giờ nhìn lại những hướng đi mới, những dự án táo bạo hầu hết là tiêu điều trong một đất nước vẫn... bế tắc! Những ngày xuân vừa qua, gặp lại vài người bạn, càng thấy họ (với tư cách là những doanh nghiệp nhỏ và vừa) đón chào năm mới với tâm thức... bế tắc!

    Đất nước cứ ì ạch... lê bước! Kết thúc 2011, nhìn vào nền kinh tế, không thấy có tín hiệu gì sáng láng hơn cho 2012.

    Mới đó đã mười tám năm! Thời gian quả là nhanh như thoi đưa! Dù ai cũng biết câu thành ngữ "Thời giờ là vàng bạc" nhưng giới cầm quyền Việt Nam vẫn đang phung phí thời gian! Việt Nam đã không biến được hai sự kiện trên trở thành cơ hội lớn để bứt phá, mặc dù giới cầm quyền nói rất hay (!)

    Còn 8 năm nữa thì... đến 2020, tuy nhiên "Đến năm 2020, Việt Nam cơ bản trở thành một nước công nghiệp với tỷ trọng trong GDP của nông nghiệp chiếm 16-17%, công nghiệp khoảng 40-41%, dịch vụ chiếm 42-43%, tỷ trọng lao động trong tổng lao động xã hội, lao động công nghiệp và dịch vụ là 50%, nông nghiệp là 50%"(3) đến giờ đã có thể tiên đoán: PHÁ SẢN!

    Mục tiêu nói trên, toát lên đầu óc bảo thủ, duy ý chí bởi không tính đến những nội lực, ngoại lực, sở trường, sở đoản,v.v... kể cả văn hóa Việt Nam đến nay vẫn là nền văn hóa nông nghiệp.

    Các nhà kinh tế vĩ mô, cho đến các nhà quản lý, doanh nhân đều đang chới với, nhấp nhô trước một năm không có gì là sáng sủa!

    Hình ảnh ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (tiếp tục nối gót ông Nguyễn Minh Triết) dắt trâu đi cày đầu năm (4) mong mưa thuận gió hòa, nhà nhà no đủ yên vui, làm tôi chạnh lòng khi nghĩ về gia đình ông Vươn và mới đây là ông Nguyễn Văn Hùng bị đánh đến chết cũng vì đi đòi đất!(5). Phong tục Tiền Nhân để lại, được giới cầm quyền khơi lại trong những ngày xuân trở nên mai mỉa và chua xót cho người nông dân hiện nay.

    Hình ảnh dắt trâu đi cày vui thì có vui, nên thơ thì có nên thơ, vẫn phản ánh nếp nghĩ thuần nông cổ lỗ và lạc hậu! Sao không nghĩ đến một ông Chủ tịch nước vận bộ đồ lao động, ngồi trên máy cày hiện đại và điều khiển như một người nông dân lành nghề được đào tạo kỹ lưỡng? Có phải hình ảnh như thế sẽ cho người dân thấy một sự đổi mới (ít nhất từ hình thức) cần thiết trong tư duy của giới cầm quyền?!

    Tôi đồng ý với ông Alan Phan trong hai bài viết: "Cơ hội đột phá của kinh tế Việt Nam" (6) và "Để ngày mai tươi sáng" (7), khi ông Phan đặt vấn đề, Việt Nam phải trở lại từ đầu - một nền nông nghiệp, nhưng là nền nông nghiệp hiện đại và hiệu quả bên cạnh lãnh vực công nghệ thông tin. Đó là hướng duy nhất đúng và thiết thực cho một Việt Nam trong trung hạn, dài hạn.

    Giới cầm quyền phải xác định thế mạnh và con đường cho Việt Nam vẫn phải là NÔNG NGHIỆP (nhưng hiện đại). Đó, theo tôi là điểm mấu chốt vô cùng quan trọng cho Việt Nam. Đừng đua đòi, đừng hào nhoáng chạy theo những mục tiêu vời vợi và bất khả, khi hơn 75% người trong độ tuổi lao động ở Việt Nam hiện nay là nông dân (8).

    Mục tiêu Việt Nam trở thành "nước công nghiệp" là sản phẩm ảo tưởng trong tư duy đưa đất nước cất cánh. Việt Nam đã từng trả giá thật cay đắng với Lê Duẩn: "Ưu tiên phát triển công nghiệp nặng một cách hợp lý trên cơ sở phát triền nông nghiệp và công nghiệp nhẹ".

    Mục tiêu "Việt Nam trở thành nước công nghiệp" cũng đang gây ra quá nhiều hệ lụy nghiêm trọng, trong đó nổi lên là việc nông dân mất đất ngày càng nhiều và càng nghiêm trọng. Bởi, đất không dành cho nông nghiệp lại chuyển mục đích cho các khu công nghiệp, dịch vụ, sân golf, nhà máy... với một cơ cấu nền kinh tế quá lệch vai, chủ yếu chỉ hướng về tầng lớp không phải là nông dân. Quá trình thu hồi đất bộc lộ hết các khuyết tật bởi luật đất đai sai cơ bản về tư duy sở hữu và tạo cơ hội quá đẹp cho nạn tham nhũng ngày càng lộng hành trắng trợn bọc kỹ dưới lớp vỏ vì mục tiêu Việt Nam tiến lên là nước công nghiệp!

    Trong khi việc đào tạo lại kèm với chuyển đổi đất nông nghiệp đã bộc lộ rõ xu thế "ăn xổi ở thì" và đẩy người nông dân vào thế cầm tiền đền bù không thỏa đáng để ăn, xài và xã hội càng dễ dàng nảy sinh tội phạm xã hội: trộm cướp, lừa đảo... hay tệ nạn: đua đòi, chạy theo lối sống hiện sinh, vô đạo đức...

    Người nông dân vẫn không được đào tạo tay nghề theo đúng mong muốn, vừa phù hợp cơ cấu kinh tế - xã hội, cũng bởi quản lý kinh tế vĩ mô, quản lý và phát triển nguồn nhân lực tầm quốc gia không hiệu quả, do tình trạng cát cứ, mạnh địa phương nào nấy làm, không xét đến và không tuân thủ quy hoạch quốc gia, quy hoạch vùng... Nạn bè phái, "trên bảo dưới không nghe" cộng với khả năng quản lý quá kém và tham lam của giới cầm quyền cao cấp và trung cấp đã đẩy nông dân vào "bước đường cùng" trong "công cuộc" giành lại "từng tấc đất"! Ngay cả ngân hàng, cán cân tín dụng cũng không hướng về phục vụ cho nông nghiệp, nông thôn và nông dân cùng các ngành công nghiệp và dịch vụ phụ trợ cho nó, mà đổ vào chứng khoán, bất động sản, đầu cơ khác... quá nhiều.

    Bất ổn xã hội đang ngày càng phức tạp và bức bối hiện nay, đã chứng minh cho ý tưởng "ỔN ĐỊNH CHÍNH TRỊ LÀ TIỀN ĐỀ ĐỂ PHÁT TRIỂN KINH TẾ" hoàn toàn ấu trĩ và lừa mị!

    Giới cầm quyền đã sai lầm từ gốc và xa rời với tôn chỉ mà họ cho rằng họ vẫn đang đeo đuổi. Họ không những đã bỏ mặc nông dân tự xoay xở mà họ đang phản bội lại nông dân.

    Một Hiến pháp mới cùng với việc thay đổi Luật đất đai chấp nhận quyền tư hữu là phương pháp khả dĩ cho chính thể này để họ tồn tại, bằng ngược lại những Đoàn Văn Vươn sẽ tiếp nối xuất hiện, bởi người nông dân không còn con đường nào khác.

    Nguyễn Ngọc Già
    ________________

    http://phapluattp.vn/20100202074922667p0c1013/16-nam-my-bo-cam-van-viet-nam.htm (1)

    http://ngobaochau.wordpress.com/tag/hoang-to/ (2)

    http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%B4ng_nghi%E1%BB%87p_h%C3%B3a_(Vi%E1%BB%87t_Nam) (3)

    http://tv.vtc.vn/594-319608/ban-tin-truyen-hinh/video-chu-tich-nuoc-truong-tan-sang-di-cay-gieo-hat.htm (4)

    http://danluan.org/node/11446 (5)

    http://danluan.org/node/10802 (6)

    http://danluan.org/node/11460 (7)

    http://www.tinmoi.vn/Nam-2010-phan-dau-tao-viec-lam-cho-16-trieu-nguoi-12109584.html (8)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    15 phản hồi

    Cập nhật và mở rộng một dự báo kinh tế từ đầu năm 2011, hôm 11 Tháng Giêng vừa qua, Ngân hàng Hong Kong & Shanghai của Anh (HCBC Holdings) công bố Bấm phúc trình mới về kinh tế thế giới trong bốn thập niên tới.

    Năm nay, việc cập nhật kết hợp thêm yếu tố dự phóng mới và từ danh mục 30 nền kinh tế lớn nhất của 40 quốc gia, việc mở rộng đưa tới danh sách 100 nền kinh tế có trọng lượng nhất địa cầu vào năm 2050.

    Trên danh sách đó, Việt Nam nhảy vọt 11 bậc, có sản lượng kinh tế đứng hạng 41. Đó là bức tranh toàn cảnh có tính chất khích lệ cho người Việt vào buổi đầu Xuân. Nhưng người ta cũng để ý tới bước nhảy vọt còn vĩ đại hơn của Phillipines: vượt 27 bậc để có nền kinh tế hạng 16 của trăm nước dẫn đầu. Cũng trong danh sách đó, Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ thành nền kinh tế lớn nhất, với tổng sản lượng khoảng 25 ngàn tỷ đôla.

    Nhìn rộng ra ngoài, và nói về tốc độ thì trong bốn thập niên tới, 100 nền kinh tế địa cầu sẽ nằm trong ba nhóm.

    Thứ nhất là 26 quốc gia có tốc độ tăng trưởng cao nhất, từ 5% một năm trở lên, đa số nằm tại Á châu. Thứ hai là 43 nước trong nhóm "có tăng trưởng", ở khoảng 3 tới 5%. Sau cùng là 26 quốc gia thuộc nhóm "tăng trưởng bình hòa", thật ra là rất chậm, dưới 3% một năm.

    Trong nhóm lẹt đẹt này có 22 nước công nghiệp hóa Tây phương và hai nước loại "tân hưng" hiện nay là Nam Hàn và Singapore. Ngoại lệ là xứ Cuba, chưa lên tới hạng "đang phát triển" thì đã tụt vào loại già lão!

    Nhưng, đâu là cơ sở khoa học của những dự báo đó?

    Bệ phóng và động lượng

    Giáo sư Robert Barro của Đại học Harvard kiêm học giả của viện Hoover thuộc Đại học Stanford được dân trong nghề đánh giá là kinh tế gia có ảnh hưởng hạng thứ tư trên toàn cầu.

    Hơn chục năm trước ông đưa ra một lý thuyết về phát triển rất đáng chú ý vì châm thêm yếu tố "phẩm chất của tư bản" trong đà tăng trưởng kinh tế của các nước. Tư bản ở đây có thể là nguồn nhân lực, và phẩm chất chính là sức khoẻ, khả năng sinh sản và nhất là giáo dục, được đo lường ở số năm đi học của nam giới. Tiêu chuẩn ấy được đưa vào mô thức kinh toán học để giải thích động lực tăng trưởng của các nước.

    Giới nghiên cứu kinh tế của tập đoàn HSBC đã "trắc nghiệm ngược" để kiểm chứng giá trị của "mô thức Barro" trong quá khứ và điều chỉnh một số yếu tố cho tinh vi hơn rồi khai triển thành một dự phóng cho tương lai. Đấy là cơ sở của dự báo vừa được họ công bố.

    "Từ hơn nửa thế kỷ, giới kinh tế - đa số từ Tây phương - đã nghiên cứu tiến trình phát triển nhằm giải quyết bài toán kinh tế của các nước nghèo. Ngày nay, các nước Tây phương đang xét ngược bài toán ấy vì nền kinh tế của họ bị sa sút. "

    Từ hơn nửa thế kỷ, giới kinh tế - đa số từ Tây phương - đã nghiên cứu tiến trình phát triển nhằm giải quyết bài toán kinh tế của các nước nghèo. Ngày nay, các nước Tây phương đang xét ngược bài toán ấy vì nền kinh tế của họ bị sa sút. Một trong các động lực chính là sự co cụm dân số vì tỷ lệ sinh sản giảm mạnh khiến thành phần già lão ngày một đông hơn. Họ có dân số bị lão hóa. Ngoại lệ là vài nước Tây phương nằm ngoài Âu châu, nhất là Hoa Kỳ.

    Một nền kinh tế có hy vọng tăng trưởng mạnh nếu lượng lao động gia tăng. Nhưng dân số lao động còn cần một yếu tố khác, là năng suất. Nôm na là một người có thể làm giỏi gấp ba người khác nếu biết làm với dụng cụ tinh vi hơn! Trình độ giáo dục và đào tạo là một điều kiện, nếu không, mỗi cá nhân phụ trội chỉ là một miệng ăn hơn là đôi tay làm và cái đầu biết tổ chức.

    Ra khỏi lãnh vực nhân khẩu, là số người lao động có tuổi thọ và tỷ lệ sinh sản cao hay thấp, năng suất còn đòi hỏi phẩm chất cao hơn của tư bản, từ công nghệ, thiết bị đến cách tổ chức.

    Trong mô thức dự phóng, khái niệm "phẩm chất tư bản" được tiêu chuẩn hóa, định lượng hóa và tập trung vào một số lĩnh vực. Đó là hệ thống pháp quyền, kể cả quyền tư hữu và tác quyền, là sự can thiệp của nhà nước, là nguyên tắc dân chủ và cả khả năng điều tiết tiền tệ đo lường ở tỷ lệ lạm phát....

    Từ cơ sở tính toán đó, người ta chú ý nhất đến dân số, giáo dục và dân chủ như các động lượng có ảnh hưởng nhất của phát triển kinh tế.

    Sau cùng, khi đối chiếu các nền kinh tế với nhau, người ta nghiệm thấy một chân lý phổ quát: các nước trong nhóm "đang phát triển" - còn chậm tiến vì đi sau - thường có lợi thế là học hỏi từ các nước tiến tiến. Với "bệ phóng" hay khởi điểm thấp hơn, các quốc gia này có triển vọng tăng vọt để bắt kịp và có khi vượt qua nhóm tiên tiến đã đi vào công nghiệp hoá với dân số lão hoá dần...

    Nhưng lợi thế ấy chỉ thành hiện thực nếu các nước huy động được những động lực của phát triển như vừa nói ở trên. Và khi đã từ sau vọt lên trước, các quốc gia này cũng có thể mất dần lợi thế ban đầu, như trường hợp của Nam Hàn hay Đài Loan, Singapore là các nền kinh tế đã từ trình độ đang phát triển vượt lên thành "tân hưng" từ mấy chục năm trước.

    Đó là phần gọi là chuyên môn. Chi tiết khá vui trong dự báo của một ngân hàng Anh là không nhắc đến Đài Loan, một trong bốn con rồng Đông Á. Vì sợ phạm vào cái vẩy ngược của con rồng kia tại Bắc Kinh?

    Kẻ đường thẳng từ quá khứ

    Đa số các dự phóng đều dùng dữ kiện của quá khứ - có điều chỉnh và gia trọng cho tinh vi hơn - để phóng chiếu vào tương lai. Và thường thì vạch ra một đường thẳng bắt mắt.

    Nhưng thực tế bất định của loài người đều cho thấy tương lai có thể là đường thẳng bị gẫy. Đôi khi là hình tròn, thậm chí là vòng xoáy đi xuống.

    Ai cũng có thể biết sản xuất là tiến trình huy động một số tài nguyên có hạn để tạo ra một lượng tài nguyên lớn hơn. Sinh viên kinh tế nhập môn thì biết thêm rằng có ba nguồn tài nguyên căn bản là đất đai, tư bản và nhân lực lao động. Vốn biết đo đếm, các kỹ sư thì nói đến giới hạn của loại tài nguyên sơ đẳng, là nguyên nhiên vật liệu và nông sản, nằm trong một khu vực đất đai nhất định và được các nước trao đổi với nhau để giải quyết bài toán sản xuất.

    Kinh tế Trung Quốc liệu có thực sự mạnh trong tương lai?

    Đặt bài toán này trong một tiến trình động, lại mở ra không gian toàn cầu và phóng vào thời gian bốn chục năm, người ta thấy ra một số nhược điểm của dự phóng. Những nhược điểm có thể báo hiệu nhiều khúc gẫy nhức tim của đường thẳng bắt mắt.

    Đang vọt lên trên, Trung Quốc thật ra chỉ có một tài nguyên lớn lao – và hao hụt dần – là dân số. Còn lại, đấy là một xứ đói ăn, khát dầu và đang sợ động loạn!

    Với sản lượng gạo đứng đầu thế giới, xứ này vẫn phải nhập khẩu lương thực mà họ chưa thể kiểm soát nổi nguồn cung cấp. Diện tích canh tác bình quân của Trung Quốc chỉ bằng một phần ba của trung bình thế giới thôi. Đó là chuyện đói ăn của con cháu ông Thần Nông!

    Nếu so với sản lượng lương thực của Hoa Kỳ, có đất đai thừa khả năng nuôi được một dân số gấp ba và một lực lượng sản xuất rất ít người mà còn được hối lộ để kềm hãm sản xuất cho nông sản khỏi mất giá, thì lợi thế của Trung Quốc chỉ là ảo giác. Khi cùng quẫn, ai có gạo là kẻ nắm dao đằng chuôi! Mà không chỉ có chuyện áo cơm khá truyền thống của Trung Hoa ngàn năm.

    So với Hoa Kỳ sẽ bị tụt xuống hạng hai, hai cường quốc kinh tế số một và số ba, là Trung Quốc và Ấn Độ, đều ngốn năng lượng như rồng cuốn để sản xuất ra cùng một lượng hàng hóa hay dịch vụ: hiệu năng tiêu thụ kém của một nhập lượng căn bản cho công nghiệp hóa sẽ là vấn đề.

    Trên quả bi xanh mà ta gọi là địa cầu – hình như đang bị nhiệt hóa! – nguồn năng lượng sẽ là một giới hạn. Và trở thành yếu tố cạnh tranh, tranh giành hay tranh chấp.

    Báo cáo của HSBC đặt giả thuyết lạc quan là lãnh đạo các nước đều chăm lo cho đời sống người dân và tránh xung đột với xứ khác. Yêu cầu "chăm lo đời sống người dân" tại một xứ đói ăn và khát dầu có thể khiến lãnh đạo sẽ rất phải đạo mà phủ nhận giả thuyết lạc quan đó. Bằng loại quyết định không phải của lũ đầu gấu thì cũng là cái lưỡi bò mà người Việt đã thấy lấp ló ngoài Đông hải của mình!

    Thật ra, trong một thế giới toàn cầu hóa về kinh tế, yêu cầu trao đổi về kinh tế không nhất thiết dẫn tới hiện tượng "cộng đồng đồng tiến" giữa các nước, trong hoà bình! Ngược lại, có làm ăn thì càng dễ có tranh chấp! Trăm năm về trước, vào năm 1900. không ai có thể dự báo là giữa các nước Âu châu đang mở rộng buôn bán với nhau lại có Đại chiến – biến thành Thế chiến!

    Những dấu chấm bị lãng quên

    Nói về phẩm chất của tư bản, hay giáo dục, người ta máy móc tính ra số năm học của nam giới.

    Giới giáo dục tại nhiều nước đã nếm hương nhài của Mùa Xuân Á Rập năm ngoái có thể thấy thanh niên được đi học nhiều hơn thì sẽ sớm đụng trần – và không thể bung ra vì cặp song sinh chính trị là ách độc tài và tệ tham nhũng. Khi kinh tế lại trôi vào chu kỳ suy trầm như từ năm 2008, họ biểu tình. Và bẻ gãy nhiều đường thẳng lạc quan của các định chế quốc tế.

    "Riêng Việt Nam thì nên nhớ rằng động lực của phát triển chính là dân số, dân trí và dân chủ. Cứ so với Philippines thì mình có thể thấy! Một quốc gia quần đảo, có nạn khủng bố và ly khai, từng nếm mùi độc tài mà vẫn phát huy dân chủ và truy tố cựu Tổng thống về tham nhũng. Rồi nhảy vọt qua đầu con rồng cháu tiên…"

    Giới giáo dục tại Việt Nam thì đang la trời về khủng hoảng giáo dục và đào tạo. Mà la trời không thấu nên chưa thấm vào mô thức dự phóng của ngân hàng HSBC.

    Các nhà xã hội học còn nghiệm thấy một chi tiết khác: số phụ nữ đi học ngày càng đông và có sức đóng góp rất cao cho sản xuất, dù chỉ học xong rồi ở nhà chăm sóc con cái với trình độ kiến năng cao hơn. Nhưng hệ quả âm thầm của hiện tượng đó cũng khiến phụ nữ lập gia đình trễ hơn và ít có con hơn. Đó là yếu tố dân số đáng kể mà không được tính. Ngược lại, giáo dục phụ nữ có hy vọng đẩy lui bạo động và cả khủng bố trong thế giới Hồi giáo, một yếu tố tích cực khác bị lãng quên.

    Như nhiều chuyện khác, chuyện nữ lưu vào trường sẽ làm thay đổi cả thị trường lẫn chính trường lại không được kết hợp trong dự phóng này. Người ta quên mất phân nửa của nhân loại, cái phân nửa vẫn lo tay hòm chìa khoá và sức sinh sản của gia đình! Một cái hố quá rộng.

    Lời kết

    Dù sao vẫn phải có lời kết nghiêm túc cho buổi đầu năm.

    Khi thế giới quan tâm về loại chuyển động lớn của nhân loại, điểm đến của một dự phóng có thể là thiếu chính xác. Nhưng đường tuyến của sự chuyển động vẫn vẽ ra những bài học phổ quát cho lãnh đạo các nước.

    Bài nhập môn là không nên thụ động tin vào dự báo của bất cứ ai, nhất là của chính mình trong các nghị quyết linh tinh!

    Thứ hai, người bình thường học kinh nghiệm từ sự sai lầm của mình, quốc gia xuất sắc thì học từ sự sai lầm của xứ khác. Học bài mà khỏi trả học phí cũng là một tính toán kinh tế vậy! Báo cáo của HSBC là một kho kiến thức có thể học hỏi.

    Riêng Việt Nam thì nên nhớ rằng động lực của phát triển chính là dân số, dân trí và dân chủ. Cứ so với Philippines thì mình có thể thấy! Một quốc gia quần đảo, có nạn khủng bố và ly khai, từng nếm mùi độc tài mà vẫn phát huy dân chủ và truy tố cựu Tổng thống về tham nhũng. Rồi nhảy vọt qua đầu con rồng cháu tiên…

    Kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa, sống tại California, Hoa Kỳ, thường viết các bình luận về kinh tế - chính trị Việt Nam và quốc tế.

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2012/02/120209_viet_economy_future.shtml

    Nguyễn Ngọc Già viết:
    Không thể tin nổi! Thành quả hơn 20 năm đổi mới là đây sao?!

    Năm 2012, dân Hưng Yên vẫn còn kéo cày thay trâu! Quá đau lòng cho nông dân VN!

    http://www.tienphong.vn/Thoi-Su/565055/Khai-ruong-nguoi-keo-bua-thay-trau-tpov.html

    Báo tienphong.vn đăng tin này, không với mục đích " đá giò lái chính quyền " đâu bác NNG. Tin này là sự thật 100% đấy. Bác phải tin, dù muốn hay không.
    Tienphong cũng không lợi dụng tin này, để đề cao thành quả của anh Vươn trong việc lấn biển, biến đất hoang thành đất nông nghiệp đâu bác.
    Một phản biện hùng hồn cho những báo cáo về tăng trưởng (không bền vững) của nhà nước VN ta. Cứ thế mà làm, tienphong.vn

    Nguyễn Jung

    Ngây thơ viết:
    Mục tiêu không phải cứ đề ra là chắc chắn đạt được:

    -Đúng! Đúng thế, phải linh hoạt và uyển chuyển, điều chỉnh kịp thời và liên tục . Vậy mà năm nào chúng cũng đề ra hết mục tiêu này đến mục tiêu khác. Những nghị quyết chết cứng đơ, đờ đẫn vẫn liên tục ra đời ! Ngu thế chứ ! Còn làm thì kế hoạch Quý cũng hỏng, kế hoạch Năm cũng nát bét, các kế hoạch 5 năm mặc tình đóng bụi, chả còn ai quan tâm nó nói gì, đúng hay sai….Nhưng rồi, chúng vẫn rên rĩ những kế hoạch những 10- 20 năm ! Đúng là vừa dốt nát vừa mặt dày.
    Thôi thì xin hãy vui lòng , ráng sao cho đạt cái % lạm phát thấp hơn 3(0) con số trong năm 2012 thử xem, được chứ ? (sis)

    Ngây thơ viết:
    Kinh tế ảm đạm là tình trạng của đại đa số các quốc gia mà, đâu chỉ riêng Việt Nam. ..

    Câu "tại, bị’ này quen cực kỳ ! Vũ khí tối thượng mỗi khí …bí ! Kiều như dân đói dân nghèo thì nước nào lại chẳng có?….tham nhũng thì đâu chẳng có ? Kiểu ngụy biện nói lấy được bằng lưỡi gỗ , chán như con gián ! Cái ảm đạm kinh tế của thằng có GDP khủng khác hẳn với cái ảm đạm thường trực của thằng GDP đội sổ , lại đang phải đội nợ công gần bằng GDP, đến mức “tập đoàn rường cột” vung “quả đấm sắt” đấm bể mồm chủ nợ để…mặt dày quịt nợ cả thế giới. Cái ảm đạm trước là âu lo, cái ảm đạm sau là cách nói khác của …kinh tế giãy chết ! Hiểu chưa ? (Chắc cũng chưa đâu, còn quá “Ngây thơ” mà ? )

    Ngây thơ viết:
    Vì Việt Nam đất chật người đông, nên nếu hiện đại hóa nông nghiệp thì thứ nhất là mọi người phải từ bỏ lối canh tác nhỏ lẻ, phân tán (mỗi hộ gia đình vài sào ruộng) và thứ hai là lao động nông nghiệp sẽ bị cắt giảm nhiều (bị máy móc thay thế). Những lao động bị cắt giảm này sẽ bố trí vào đâu đây bạn Gìa?..

    Hiện đại hóa nông nghiệp gồm nội dung gì có các mục nào vậy ? Hiện đại hóa có bao gồm nâng cao kiến thức Khoa hoc Kỹ thuật của nông dân không ? Nếu đưa vi tính/ internet về miền xa, cập nhật thông tin giá cả, thị trường cho kịp thời có tính vô HĐ Hóa không ? Vạch kế hoạch vĩ mô cho nông nghiệp dựa trên mấy sáo ruộng lẻ hay dựa trên hai vựa lúa tập trung lớn nhất,nhì thế giới của VN ? Hay là vì mấy sào ruộng lẻ ấy mà đừng nên Hiện đại hóa Nông nghiệp ? Hiện nay có biết số lượng máy cày dân miền Tây phải mua của Nhật, TQ không ?...Nước nào hiện đại hóa Nông nghiệp thành công mà trở thành nghèo túng hơn, sản lượng, năng hiệu suất thấp hơn trước vậy?

    Bọn hay giả vờ than khóc cho “lao động bị cắt giãm” một cách ngốc nghếch , lại thường là nguyên nhân chính của mọi thứ lạc hậu , tối tâm, bất công đến đau thương của Nông nghiệp VN !

    Nói chuyện với “Ngây thơ” thấy đúng là ngây…ngô ! Chán !

    Ông Hy Văn!

    Ông chỉ giùm tôi nước nào bị Mỹ cấm vận mà vẫn "dân giàu nước mạnh"? Cám ơn

    Ông nói độc giả DL đa số không khù khờ chính trị vậy sao lại phải yêu cầu bác NNG chứng minh những điều hiển nhiên như thuyết nhật tâm mà Galileo Galilei đã chứng minh mấy trăm năm trước vậy? Cám ơn tiếp.

    Đối tượng bác NNG hướng đến hồi nào giờ đều là những người bình dân như bác ấy đã nhiều lần bày tỏ, sao Hy Văn lại ghép vào với những "chiến sĩ cộng sản của ông" từ những năm 30? Cám ơn luôn.

    "Ổn định chính trị là tiền đề để phát triển kinh tế" là của mấy "chiến sĩ cộng sản của ông" đẻ ra đấy chứ. Sao ông Hy Văn lại đòi một người (NNG) không công nhận cái tiền đề đó phải chứng minh? Lẽ ra Hy Văn phải yêu cầu "mấy chiến sĩ cộng sản của ông" chứng minh như đã từng ngậm hột thị của hàng hà sa số cái tiền đề khác, ví dụ như: "độc lập dân tộc gắn liền với CNXH" này, "Giương cao hai ngọn cờ độc lập dân tộc + CNXH" này, "tiến lên CNXH bỏ qua giai đoạn phát triển TBCN" này ... còn nhiều lắm! Ông H Văn chứng minh giùm cái. Cán ơn nốt.

    Nhận trách nhiệm" bằng cách khư khư nắm quyền viết:
    "Nhận trách nhiệm và sẵn sàng chịu rủi ro" như thế nào ?
    Ít nhất thì bộ ba TT Nguyễn Tấn Dũng, CT QH Nguyễn Sinh Hùng, CT nước Trương Tấn Sang phải từ chức chứ ?
    Nguyễn Phú Trọng thì không cần từ chức vì Trọng tự phong cho mình cái quyền lãnh đạo, dân không ai bỏ phiếu bầu ông Trọng làm TBT.

    "Nhận trách nhiệm" mà cứ khư khư nắm quyền, hạ cánh an toàn, gia đình trị, không cho dân ra ứng cử, đàn áp đối lập chính trị ..., Ngây thơ lại kể chuyện hoang đường đầu năm rồi.

    Nhận trách nhiệm và chịu rủi ro chính là tương lai có thể bị đá đít như ở Liên Xô trước đây đó.

    Gởi bạn Hy Văn

    Bạn đã bao giờ lên mặt trăng chưa? Vậy sao bạn tin những điều về mặt trăng?

    @ Hy Văn

    nếu bạn cần bác NNG chứng minh để cho rõ ràng sao bạn không chứng minh bằng lập luận của chính bạn?

    Trong khi bạn nói: "Tương lai 2020 không thành "cơ bản nước công nghiệp" tất nhiên là đúng rồi..." rồi bạn lại yêu cầu bác NNG chứng minh điều bạn đã đồng ý?

    Tương lai 2020 không thành "cơ bản nước công nghiệp" tất nhiên là đúng rồi, chính quyền rất nhiều cái sai cũng đúng nốt,... nhưng những gì bác Già nói là nước đổ dầu vịt vì đối tượng đọc của Dân luận không nằm trong điệp bác muốn nói, chính quyền không bao giờ nghe còn độc giả ở đây đa số không khù khờ về chính trị, nếu như nó đến đựoc dân chúng bần nông trong nước thì rất có thể những bài của bác Già sẽ có tác động y hệt những chiến sỹ cộng sản 30 đi đả kích thực dân và phong kiến.
    Em góp ý một số đoạn như

    Trích dẫn:
    "ỔN ĐỊNH CHÍNH TRỊ LÀ TIỀN ĐỀ ĐỂ PHÁT TRIỂN KINH TẾ" hoàn toàn ấu trĩ và lừa mị.

    Cái này bác có thể chứng minh trên cơ sở kinh tế chính trị học được không, Adam Smith chẳng hạn?
    Hay đoạn này:

    Trích dẫn:
    Một thực tế khó chối cãi, Việt Nam có được một mức sống được coi là tàm tạm, chủ yếu từ việc:
    -Mỹ bỏ cấm vận & sau đó bình thường hóa quan hệ với Việt Nam cách đây 18 năm.
    -Được thế giới kết nạp làm thành viên thứ 150 trong tổ chức WTO.

    Cái này bác chứng minh dùm?
    Chúng ta cần duy lý, lập luận rõ ràng bác ạ!

    Ngây thơ viết:
    ...
    Kinh tế ảm đạm là tình trạng của đại đa số các quốc gia mà, đâu chỉ riêng Việt Nam. Đặt ra một mục tiêu lớn chẳng phải là nhận trách nhiệm và sẵn sàng chịu rủi ro đó sao? Chẳng phải là điều mà nhiều người dân và các lực lượng đối lập luôn đòi hỏi ở ĐCSVN đó sao?
    ...

    "Nhận trách nhiệm và sẵn sàng chịu rủi ro" như thế nào ?
    Ít nhất thì bộ ba TT Nguyễn Tấn Dũng, CT QH Nguyễn Sinh Hùng, CT nước Trương Tấn Sang phải từ chức chứ ?
    Nguyễn Phú Trọng thì không cần từ chức vì Trọng tự phong cho mình cái quyền lãnh đạo, dân không ai bỏ phiếu bầu ông Trọng làm TBT.

    "Nhận trách nhiệm" mà cứ khư khư nắm quyền, hạ cánh an toàn, gia đình trị, không cho dân ra ứng cử, đàn áp đối lập chính trị ..., Ngây thơ lại kể chuyện hoang đường đầu năm rồi.

    Trích dẫn:
    Bất ổn xã hội đang ngày càng phức tạp và bức bối hiện nay, đã chứng minh cho ý tưởng "ỔN ĐỊNH CHÍNH TRỊ LÀ TIỀN ĐỀ ĐỂ PHÁT TRIỂN KINH TẾ" hoàn toàn ấu trĩ và lừa mị!

    Các bác,
    Xin hỏi "ổn định chính trị" là gì ?
    Phải chăng "ổn định chính trị" ở VN là "ổn định chính sách của BCT, cơ cấu, tổ chức cho dù nó sai bét, không hiệu quả"

    "ổn định chính trị" phải theo mục đích thực hiện nhắm tới dài hạn (15-20 năm) và đánh giá ngắn hạn (3-5 năm). Nếu không hợp lý về cơ bản thì phải thay đổi ngay. Để trễ là thiệt hại 30-50 năm ngay

    "ổn định chính trị" không phải là đảng cầm quyền ù lì, độc tài, tham nhũng và đàn áp

    Nhà dột tùm lum từ nóc cho đến tầng trệt mà "ổn định chính trị" để không làm gì cả là đồ ngu. Trễ liên lạc công ty sửa và thay nóc nhà một ngày là nhà càng bị mục, mốc meo, tốn năng lượng, hư hỏng nhiều hơn.

    Ai cũng biết từ hơn 50 năm nay, nhưng ít nhất là từ 2006, mọi người đều đọc trên internet VN ổn định chính trị cao, khả năng quản lý nhà nước thấp

    Bọn dơ bẩn !

    Trích dẫn:
    http://vietbao.vn/Xa-hoi/VN-on-dinh-chinh-tri-cao-kha-nang-quan-ly-nha-nuoc-thap/45208590/157/

    Thứ ba, 19 Tháng chín 2006, 00:01 GMT+7

    VN ổn định chính trị cao, khả năng quản lý nhà nước thấp

    Đó là nghiên cứu mới của Ngân hàng Thế giới (World Bank) về khả năng quản lý quốc gia tại hơn 200 nước.

    Báo cáo cho thấy VN ở hạng thấp khi so sánh với các chính phủ khác về sáu khía cạnh quản lý đất nước từ 1996 đến cuối 2005 như là tiếng nói và trách nhiệm giải trình; ổn định chính trị và vắng bạo lực; hiệu năng chính phủ; chất lượng quản lý; thi hành luật pháp; kiểm soát tham nhũng. Báo cáo cũng cho thấy VN đạt điểm cao nhất về ổn định chính trị, tuy nhiên hiệu năng của Chính phủ VN trong 10 năm qua cũng không có sự cải thiện đáng kể; đồng thời, điểm về chất lượng quản lý của VN năm 2005 cũng thấp. Mặt khác, về khả năng kiểm soát tham nhũng của VN cũng rất thấp, hơn 70% các nước trên thế giới “sạch” hơn VN. Qua báo cáo này thấy rằng VN hôm nay đã có những tiến bộ và phát triển hơn so với hai thập niên trước. Báo cáo của World Bank dựa trên trả lời của 120.000 công dân, doanh nghiệp và chuyên gia, thông qua các khảo sát của 25 tổ chức trên thế giới.

    Mới đó đã mười tám năm! Thời gian quả là nhanh như thoi đưa! Dù ai cũng biết câu thành ngữ "Thời giờ là vàng bạc" nhưng giới cầm quyền Việt Nam vẫn đang phung phí thời gian! Việt Nam đã không biến được hai sự kiện trên trở thành cơ hội lớn để bứt phá, mặc dù giới cầm quyền nói rất hay (!)

    Gia nhập WTO mới được 5 năm thôi bạn ơi, không phải 18 năm đâu.

    "Đến năm 2020, Việt Nam cơ bản trở thành một nước công nghiệp với tỷ trọng trong GDP của nông nghiệp chiếm 16-17%, công nghiệp khoảng 40-41%, dịch vụ chiếm 42-43%, tỷ trọng lao động trong tổng lao động xã hội, lao động công nghiệp và dịch vụ là 50%, nông nghiệp là 50%"(3) đến giờ đã có thể tiên đoán: PHÁ SẢN!

    Mục tiêu không phải cứ đề ra là chắc chắn đạt được, mọi lời tiên đoán đều thể hiện sự không chắc chắn của người tiên đoán (bạn Gìa). Bạn Gìa cần đưa ra một vài thống kê làm minh chứng cho lời tiên đoán của mình chứ.

    Kinh tế ảm đạm là tình trạng của đại đa số các quốc gia mà, đâu chỉ riêng Việt Nam. Đặt ra một mục tiêu lớn chẳng phải là nhận trách nhiệm và sẵn sàng chịu rủi ro đó sao? Chẳng phải là điều mà nhiều người dân và các lực lượng đối lập luôn đòi hỏi ở ĐCSVN đó sao?

    Vì Việt Nam đất chật người đông, nên nếu hiện đại hóa nông nghiệp thì thứ nhất là mọi người phải từ bỏ lối canh tác nhỏ lẻ, phân tán (mỗi hộ gia đình vài sào ruộng) và thứ hai là lao động nông nghiệp sẽ bị cắt giảm nhiều (bị máy móc thay thế). Những lao động bị cắt giảm này sẽ bố trí vào đâu đây bạn Gìa?

    Ở đây, phải chăng bạn Gìa mới là người "toát lên đầu óc bảo thủ, duy ý chí bởi không tính đến những nội lực, ngoại lực, sở trường, sở đoản,v.v... kể cả văn hóa Việt Nam đến nay vẫn là nền văn hóa nông nghiệp."?

    Nếu bạn Gìa muốn tạo ra một tràng cười sảng khoái đầu năm bằng sự ngây thơ (thật hoặc giả) của bạn thì tôi chân thành cảm ơn!

    Bác Già nói chí lý, trước 2020 kinh tế XHCN VN đã sụp đổ hoàn toàn rồi.

    Nhưng CSVN chẳng nghe đâu.

    Ngay từ năm 1954 họ đã xác định công nghiệp nặng là "then chôt" rồi mà. Họ vẫn chưa bao giờ tháo cái then chốt "nặng" đó, dù nó đã long ra từ lâu và rơi đâu mất rồi.

    Còn ngay từ 1956 CSVN đã phản bội nông dân VN rồi. Không chỉ bàng CCRD mà bằng phong trào hợp tác xã bắt buộc mọi nông dân nộp đát vào làm chung và "nhịn" chung.

    Ở Miền Bắc từ 1954 đến 1975 nếu nông dân không vào HTX thì con cái họ không được đi học. Chỉ 1 độc chiêu đó thôi là 100% nông dân "tự nguyện" nộp ruộng đất vào HTX rồi, vì không có người nông dân nào chịu nổi cảnh con cái mình bị không chỉ vất ra lề xã hội mà còn bị cả xã hội và nhất là bạn bè chúng "khinh miệt". Đó là khủng bố kiểu CS. Thế là mọi nông dân cùng đói cho đến tận khoán 10, khoán 100... Sơ sơ cũng mất hơn 20 năm...để sửa sai HTX.

    Sau sau HTX thì nông dân VN bị đảng bỏ bơ vơ tự lo trên thị trường "tự do" XHCN với trình độ khoa học kỹ thuật nông nghiệp 100% do các nhà buôn Tàu và Thái dìu dắt.

    Bây giờ thì chính quyền CS quay lại cướp đất của nông dân, đẩy họ ra thành phố thành nông dân đường nhựa...

    Và CSVN sẽ không bao giờ lừa bịp được nông dân VN để biến họ thành "liên minh" với đảng cướp của mình như trước nữa!

    Mà nông dân lại chính là cứu cánh cho đất nước nông nghiệp VN này!

    Chúng ta tò mò không rõ CSVN sẽ giờ trò gì tiêp với đồng minh nông dân đã bị họ liên tục lừa bịp và cướp bóc mấy chục năm qua đây?

    Dát trâu cho họ cày ruộng ư? Ruộng nào?

    Kính phục những điều bác Nguyễn Ngọc Già phân tích trên đây. Các ông trong BCT đảng CSVN, Chính phủ VN hãy nghiêm túc nghiên cứu bài viết này.

    Khôi phục tục lệ cổ nhằm mục đích an dân (nông dân) và tại xác nhận lại vai trò vua-chúa phong kiến thời xa xưa. Vừa là độc tài-toàn trị vừa lồng ghép chế độ phong kiến.

    Mời mọi người xem bộ phim tài liệu sau để hiểu nông dân được đánh giá như thế nào.

    ĐƯỜNG TỚI TƯƠNG LAI : http://www.youtube.com/watch?v=wDSkGT0secE