Alan Phan - Để ngày mai tươi sáng

  • Bởi Admin
    28/01/2012
    20 phản hồi

    TS Alan Phan

    TS. Alan Phan, chuyên gia nghiên cứu kinh tế có uy tín, đã xuất bản 7 cuốn sách bằng tiếng Anh và tiếng Việt về tài chính của các quốc gia mới nổi. Nhân dịp Xuân Nhâm Thìn, Alan Phan bày tỏ suy nghĩ của mình về tình hình kinh tế Việt Nam.

    Ngày 9/11/2011, Quốc hội đã thông qua Nghị quyết về Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội năm 2012 với nhiều chỉ tiêu quan trọng như GDP đạt 6 - 6,5%; CPI tăng dưới 10%, tổng kim ngạch xuất khẩu tăng 13%, nhập siêu khoảng 11 - 12% tổng kim ngạch xuất khẩu, tổng vốn đầu tư phát triển xã hội khoảng 33,5%. Nhưng theo tôi, những con số không nhiều ý nghĩa, quan trọng nhất là phải biết điểm yếu của nền kinh tế để hạn chế và điểm mạnh để phát huy.

    Hãy để thị trường quyết định

    Nền kinh tế Việt Nam năm qua suy giảm chính là do hậu quả của một số chính sách những năm trước, nhất là thời kỳ khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2008. Lúc đó, để cứu các doanh nghiệp khỏi nguy cơ phá sản, chính quyền tung tiền hỗ trợ lãi suất. Đây là chính sách không thông minh lắm. Vì, năm qua lạm phát cao là do lượng tiền bị tung ra nhiều; các doanh nghiệp yếu được cứu sống làm gánh nặng cho nền kinh tế, gánh nặng cho các doanh nghiệp mạnh. Ngoài ra, năm qua chúng ta bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng kinh tế thế giới. Cuộc khủng hoảng nợ công châu Âu rơi vào vòng xoáy tồi tệ. Người dân các nước giàu trong khối này không muốn chính phủ bỏ tiền thuế của mình ra cứu các nước đang khó khăn. Một vài nước thuộc khối này chắc chắn sẽ tách khỏi liên minh. Ngay cả Trung Quốc cũng đang đối diện với vô vàn khó khăn.

    Trong bối cảnh đó kinh tế Việt Nam bị ảnh hưởng vì thị trường xuất khẩu của chúng ta chủ yếu là châu Âu, châu Phi và thị trường nhập khẩu chủ yếu là Trung Quốc. Trước đây, chúng ta phát triển bằng cách tận dụng nguồn tài nguyên thiên nhiên sẵn có nhưng nay đã một phần cạn kiện, không còn là lợi thế cạnh tranh. Những trái ngon thấp thì chúng ta đã ăn hết rồi, còn những trái trên cao khó hái hơn.

    Nếu doanh nghiệp và chính phủ biết nắm bắt cơ hội thì những năm tới Việt Nam sẽ phát triển bền vững.

    Điểm yếu của nền kinh tế trong những năm qua thấy rõ nhất là ở hệ thống ngân hàng và bất động sản. Nếu áp dụng tiêu chuẩn thế giới vào Việt Nam thì đa số ngân hàng chúng ta không đạt chuẩn. Giá bất động sản thì quá cao, cao hơn ở Mỹ, đó là thực tế không thể chấp nhận. Thu nhập của người dân Mỹ hơn Việt Nam đến 40 lần nhưng giá nhà đất của họ rẻ hơn chúng ta đến hơn phân nửa. Điều này phải được điều chỉnh. Khi điều chỉnh thì có doanh nghiệp trắng tay, nhưng phải chấp nhận. Ví dụ như bị bệnh thì phải biết nguyên nhân để điều trị tận gốc, chứ uống vài viên thuốc thì chỉ giảm đau nhất thời. Hãy để cho thị trường quyết định sự sống còn của doanh nghiệp. Những chính sách của chính phủ ban ra chỉ là điều chỉnh và làm trọng tài. Chúng ta đã tham gia sân chơi thế giới, mua của thế giới và bán cho thế giới thì thị trường quyết định tất cả.

    Trong cái rủi, có cái may

    Từ những điểm yếu đó mà Việt Nam xuất hiện những điểm sáng sau đây: Thứ nhất, khi tôi về Việt Nam năm 2006 thì nhận thấy các doanh nhân rất hưng phấn, hưng phấn quá thì dẫn đến ngạo mạn, xem ta là nhất. Sở dĩ như thế vì họ kiếm tiền quá dễ, đụng vào chứng khoán thì giàu, dụng vào bất động sản thì càng giàu to. Do đó họ không cần suy nghĩ, không cần đầu tư vào máy móc, công nghệ và con người. Những năm qua, kinh tế khó khăn nên họ đã thay đổi cách kinh doanh, họ biết đầu tư giá trị, đầu tư vào con người.

    Thứ hai, trước đây doanh nhân làm ăn dựa trên mối quan hệ, từ đó sinh ra tham nhũng, nhũng nhiễu. Nhưng khi họ làm ăn khó khăn thì không thể chi phong bì vô tội vạ. Do đó tham nhũng sẽ ít đi, môi trường trong sạch hơn, chính sách thông thoáng hơn, quan hệ giữa doanh nhân và chính quyền đẹp hơn.

    Thứ ba, bội chi ngân sách sẽ giảm, thu chi ngân sách lành mạnh.

    Thứ tư, giá bất động sản giảm từ 30 - 50%. Đây là cơ hội cho tầng lớp trung lưu có nhà cửa. Tầng lớp này phát triển bền vững và ổn định hơn.

    Thứ năm, người dân không còn vung tay quá trán. Họ bớt tiêu xài, hạn chế mua xe xịn, đồ xa xỉ…

    Tất cả điều này tạo nên sinh khí mới. Nếu doanh nghiệp và chính phủ biết nắm bắt những cơ hội này thì những năm tới Việt Nam sẽ phát triển bền vững. Khủng hoảng cũng giống cơn bão mạnh quét sạch những bụi bặm để ngày mai tươi sáng hơn.

    Theo TS Alan Phan, sự kiện nổi bật nhất của kinh tế Việt Nam trong năm qua đó chính là nợ xấu ngân hàng và Chính phủ tuyên bố không để ngân hàng nào phá sản. Điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến quá trình phát triển trong tương lai. Còn vấn đề nổi bật của kinh tế thế giới là khối EU lâm vào cuộc khủng hoảng nợ công.


    Về phương hướng phát triển, theo tôi chúng ta nên tập trung vào nền nông nghiệp và công nghệ thông tin. Hiện nay, mục tiêu của chính phủ là đến năm 2020 Việt Nam cơ bản trở thành nước công nghiệp.

    Nhưng theo tôi, nên đặt mục tiêu phát triển nông nghiệp là hướng đi chính vì Việt Nam có quá nhiều lợi thế ở ngành nghề này. Chúng ta có vùng nông nghiệp rộng lớn, người dân ở đó không nghèo vì nhờ đồng ruộng. Nếu lấy đất của họ để làm các khu công nghiệp thì nông dân trở thành người thành thị nửa vời, họ sẽ vào các nhà máy làm thêm, nghề nghiệp không ổn định. Từ chỗ là những người có cuộc sống ổn định, họ trở nên bấp bênh trên chính quê hương của mình. Tôi thường lấy thí dụ về xứ Israel năm 1948 khi vừa lập quốc. Một triệu người dân cô đơn trên vùng sa mạc khô cằn đối diện với một thế lực thù địch của hơn 100 triệu người Ả Rạp. Chính quyền ưu tiên cho chương trình hiện đại hóa nông nghiệp để bảo đảm nhu cầu thực phẩm trong chiến tranh. Các nhà khoa học, chuyên gia đổ công sức vào nghiên cứu công nghệ và quy trình phát triển để hữu hiệu hóa mọi giai đoạn sản xuất. Kết quả là sau 10 năm, Israel đã trở thành một quốc gia xuất khẩu nông sản cho thị trường Âu châu và cả cho vùng đất mầu mỡ Phi châu.

    Không lý do gì bài học Israel lại không thể ứng dụng rộng rãi ở Việt Nam, nơi 67% dân số vẫn mưu sinh bằng nông nghiệp, nơi môi trường thiên nhiên khá phù hợp và người dân đã có kinh nghiệm ngàn năm về canh tác. Những tiến bộ trong 15 năm qua đã đem về cho Việt Nam các thành quả lớn về nông nghiệp như số lượng gạo, cà phê, cao su, hải sản xuất khẩu luôn là “top ten” của thế giới. Người nông dân đã đạt các đỉnh cao này với sự trợ giúp của chính phủ.

    Thứ hai là ngành công nghệ thông tin. Ngành này không cần đầu tư lớn vì nó không cần cảng biển, không cần xa lộ, không cần đường sắt cao tốc, nó chỉ cần có băng thông rộng và tư duy sáng tạo của người trẻ. Việt Nam có lợi thế cạnh tranh so với các nước trong khu vực như 60% dân số trẻ, hiếu học, sáng tao. Một lợi thế rất lớn nữa là chúng ta có 3 triệu kiều bào trên thế giới sẵn sang đưa ngành công nghệ thông tin của Việt Nam vươn xa.

    Nhưng một điều quan trọng để kinh tế phát triển bền vững đó là Chính phủ nên là người đặt ra luật chơi và giám sát luật chơi đó để không ai vi phạm. Cũng giống như một trận bóng đá, chính phủ là trọng tài. Đừng nên quyết định người này thắng, kẻ khác thua, vì như thế không ai chơi và không ai xem. Điều này có nghĩa là tạo môi trường lành mạnh cho các doanh nghiệp cạnh tranh, không ưu tiên đối tượng nào.

    TS Alan Phan là Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa tại HongKong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu USD. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999 và năm 2006 thì về Việt Nam. Ông tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Australia).

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    20 phản hồi

    Tony Nguyễn viết:
    Bác Alan Phan dùng bằng giả thì có ảnh hưởng đến quý vị không mà sao quý vị bới móc vậy? Đó là một tính xấu của dân Việt Nam đấy.

    Những năm 90 muốn vào Trung Quốc làm ăn phải có bằng tiến sỹ để dễ tạo quan hệ. Có thế thôi, chẳng hại chết ai cả.

    Đúng là tư duy lùn.

    Đây nhé, tớ mở mắt cho nhé:

    TS y khoa dỏm, mở phòng mạch, làm bác sỹ chữa bệnh trong nhà ghét, chẳng ảnh hưởng đến ai cả.
    TS xây dựng dỏm, làm cầu đường, công trình sau 3 tháng hỏng, đập sông Tranh 2 đứng trước nguy cơ sập... chẳng ảnh hưởng đến ai cả.
    TS kinh tế dỏm, có những dự án kinh tế (bỏ túi mình), như Vinashin, PVN.... chẳng ảnh hưởng đến ai cả.
    TS dỏm các ngành a, b, c......chẳng ảnh hưởng đến ai cả.

    Tất tần tật, chẳng có gì ảnh hưởng đến ai cả.

    Hoan hô con người, đất nước chuyên dùng bằng dỏm vì chẳng hại đến ai cả.
    Đây là một tính tốt làm đất nước VN tăng trưởng không ngừng nghỉ.

    Hỡi các đồng chí, hãy phát huy bằng giả tại VN.

    Tôi nghĩ quý vị ở Việt Nam quá quan trọng bằng cấp. Ông Bill Gates, Steve Jobs chưa có bằng đại học mà vẫn thành công đấy. Quý vị chắc ngạc nhiên lắm hả? Đó là sự thật 100%. Không tin quý vị cứ tìm hiểu tiểu sử Bill Gates và Steve Jobs sẽ thấy.

    Quan cộng sản dùng bằng giả thì có ảnh hưởng đến quý vị không mà sao quý vị bới móc vậy? Đó là một tính xấu của dân Việt Nam đấy.

    Muốn làm quan lớn hơn ở VN phải có bằng tiến sỹ để dễ tạo quan hệ. Có thế thôi, chẳng hại chết ai cả.

    Tony Nguyễn viết:
    Bác Alan Phan dùng bằng giả thì có ảnh hưởng đến quý vị không mà sao quý vị bới móc vậy? Đó là một tính xấu của dân Việt Nam đấy.

    Những năm 90 muốn vào Trung Quốc làm ăn phải có bằng tiến sỹ để dễ tạo quan hệ. Có thế thôi, chẳng hại chết ai cả.

    Chỉ có vài bác như NTD_01, ... là quan tâm.

    Tôi không quan tâm đến học vị, bằng cấp của người viết bài mà tôi chỉ quan tâm đến nội dung của bài viết. Lý do là tôi đã từng thấy có những người không có bằng cấp về kinh tế, quản lý mà họ lại rất thành công trong đầu tư, start-up.

    Ông Alan Phan nếu muốn tránh bị gièm pha, bới móc, theo tôi ông Phan đừng ghi bằng cấp gì cả. Chỉ cần ghi chủ tịch quỹ đầu tư là OK rồi vì nếu công ty của ông Phan thành công lớn, thì 100 cái bằng tiến sĩ cũng chẳng quan trọng bằng sự thành công rực rỡ

    Bác Alan Phan dùng bằng giả thì có ảnh hưởng đến quý vị không mà sao quý vị bới móc vậy? Đó là một tính xấu của dân Việt Nam đấy.

    Những năm 90 muốn vào Trung Quốc làm ăn phải có bằng tiến sỹ để dễ tạo quan hệ. Có thế thôi, chẳng hại chết ai cả.

    Ông này viết toàn những bài ấm ớ, tôi đã nghi nghi . Nếu đúng ông ta xài bằng giả/dỏm, nên vạch mặt để ông ta chừa không viết nữa .

    Trích dẫn:
    Những kẻ thù không bỏ cuộc

    Cũng giống Đảng ta, gọi bọn khác ý kiến là "thế lực thù địch" :).

    Khách Ngu viết:
    4. Các bằng cấp của Alan là bằng ‘dỏm”

    Tôi thì thường cười trừ vì thú thật những gì tôi đã học từ các thập niên 1960’s hay 70’s, tôi đã quên béng hết rồi. Kiến thức thực sự trong tôi về các đề tài đã học là một con số zero to tướng. Đôi khi tôi hay “khoe” ra các bằng cấp là để chọc ghẹo các “côn trùng” này. Với các nhà trí thức cỡ lớn có chánh phủ cấp phép, tôi thường phải thú nhận là học vị của tôi ngang hàng với một “con ếch”.

    Giọng cũng giống ông Vũ Viết Ngoạn khi bị phát hiện bằng giả.
    - Lúc bình thường thì khoe bằng, để được trọng vọng.
    - Khi bị phát hiện thì nói: bằng cấp không quan trọng, cái chính là kinh nghiệm thực tế và tài năng.

    Ông Alan này còn tung 2 chiêu đẹp nữa:
    - Tâng bốc những vị trong chính phủ VN từng được ông ta làm việc cùng là "trí thức cỡ lớn"
    - Tự nhận là "con ếch" khi nói chuyện với họ. Lối nói này có 2 tác dụng: (1) văn hóa Phương Đông đề cao sự khiêm tốn, nên vị nào "tỏ ra khiêm tốn" thì sẽ được người nghe quý, coi là "có thực tài" :), (2) sau khi bị quần chúng tấn công về bằng giả, thì chối tội: "Tôi đâu có khoe bằng cấp hoành tráng đâu, bằng cấp tôi cũng chỉ nhỏ nhoi thôi"

    Bổ túc thêm ở đây tôi chưa bàn đến việc ông Alan Phan có học ở các trường này hay không và có tốt nghiệp hay không. Và nếu tốt nghiệp thì vào năm nào

    Việc này phải có tên và ngày sinh chính xác của ông Phan để mà liên hệ với hai trường này

    Trường thật giả - bằng dỏm ! viết:
    Tôi ở châu Âu, không phải UK.

    Theo luật, khi bạn mở trường tư dạy học, đều có sự đồng ý của bộ giáo dục, căn cứ vào chương trình giảng dạy và các giáo sự. Thỉnh thoảng vẫn có thanh tra giáo dục đến kiểm soát.

    Tuy trường tư A được bô giáo dục cho phép hoạt động, không phải vì vậy mà bằng cấp của trường được bộ chấp nhận. Khi bạn tốt nghiệp ở trường A với văn bằng XYZ. Bằng này là bằng thật chứ không phải là giả nhưng nó không có giá trị đối với chính phủ. Không có giá trị chính thức đối với chính phủ nhưng không có nghĩa là nó không có giá trị đối với các công ty tư nhân. Bởi có thể đây là ngành nghề mới mà chính phủ chưa có chương trình đào tạo

    Ở thời điểm T1 có thể chính phủ chưa công nhận chính thức bằng XYZ của trường A, nhưng có thể sau này, ở thời điểm T2 chính phủ công nhận nó hoặc bắt đầu từ T2 hoặc lùi lại T2-t

    " Theo ông BS Hồ Hải đã trả lời cho một bạn có nick là Dung Nguyễn trên blogspot của ông BS Hồ Hải, thì 2 trường American International University và AIU và Sussex College of Technology là 2 trường giả bằng dõm. "

    Như tôi đã có trả lời với NTD_01 ở bài khác của Alan Phan, hãy liên lạc với chính phủ của hai trường này để điều tra.

    Nếu hai trường này là giả, tức là không có giấy phép hoạt động đúng theo ngành nghề, chính phủ của họ sẽ bắt giam ban giám đốc và đóng cửa hai trường này

    Nếu hai trường này là thật, có giấy phép hoạt động đúng theo ngành nghề, nhưng bằng cấp không được công nhận chính thức, bạn chỉ có thể kết luận là bằng không được chính phủ công nhận. Không phải là bằng giả. Còn dỏm hay không (chất lượng kém) thì phải do chuyên gia thị trường giáo dục đánh giá

    Tôi thích có văn bản trả lời chính thức của chính phủ hai trường này về việc "là 2 trường giả hay thật đối với các ngành nghề đào tạo".
    Còn bằng dỏm hay không thì tôi không có thẩm quyền để bàn !

    Khách Ngu viết:
    Tony Lê viết:
    Đây là câu trả lời chánh thức của Alan sau khi tôi gởi Email hỏi thăm:

    Đây là chuyện cá nhân, những vu khống bịa đặt của các kẻ thù luôn dấu tên trên mạng từ 1997. Nếu có tranh luận về ý tưởng hay quan niệm trong các bài viết của chú , chú sẵn sàng trả lời. Dù sao, tất cả các chi tiết về vụ việc, cháu có thể đọc ở:

    http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/nhung-ke-thu-khong-bo-cuoc.html

    Cám ơn cháu.
    Alan

    Trong bài viết này của T Alan Phan ông ta trả lko72i rất mù mờ về bằng cấp ông ta có như sau:

    4. Các bằng cấp của Alan là bằng ‘dỏm”

    Mấu chốt của vấn đề: Không một anh chị “dấu tên” nào trên các diễn đàn Internet cáo buộc là Alan nói dối về những bằng cấp nhận được hay những cuốn sách xuất bản là không hiện hữu. Họ chỉ nói đi nói lại là các bằng này không giá trị vì các trường đại học tương đối nhỏ và không có tiếng tăm. Do đó, đây là một thẩm định về giá trị của bằng cấp. Tôi thì thường cười trừ vì thú thật những gì tôi đã học từ các thập niên 1960’s hay 70’s, tôi đã quên béng hết rồi. Kiến thức thực sự trong tôi về các đề tài đã học là một con số zero to tướng. Đôi khi tôi hay “khoe” ra các bằng cấp là để chọc ghẹo các “côn trùng” này. Với các nhà trí thức cỡ lớn có chánh phủ cấp phép, tôi thường phải thú nhận là học vị của tôi ngang hàng với một “con ếch”.

    Theo ông BS Hồ Hải đã trả lời cho một bạn có nick là Dung Nguyễn trên blogspot của ông BS Hồ Hải, thì 2 trường American International University và AIU và Sussex College of Technology là 2 trường giả bằng dõm. Các bạn có thể đọc ở các bàn luận của bạn Dung Nguyen và ông BS Hồ Hải ở link sau:
    http://bshohai.blogspot.com/2010/11/than-ong-bui-viet-hai-ong-la-ai.html?showComment=1333251419061#c7487849679386782351

    Câu chuyện bắt đầu rất hay đấy. Hãy xem ông bạn Dung Nguyen có dám ra mặt không? Và ông BS Hồ Hải thì ai cũng rõ. Ông ta thuộc loại chuyên gia thứ thiệt trong vấn đề bằng giả trường dõm ở Mỹ, và ông ta đáng kính trọng nhất trong tất cả những người đang sống và làm việc ở trong nước.

    Chờ phim hay,

    Thưa quý anh Trường thật giả - bằng dỏm:

    Quý anh làm mất thời gian quý báu của tôi quá đi. Tôi đã nói, ở các nước Mỹ-Anh-Úc, các tổ chức hay cá nhân muốn lập trường đại học để cấp bằng hay bán bằng kiếm xèng đều được, chính phủ không cấm. Vấn đề các trường đó không được các tổ chức giáo dục công nhận. Nói như quý anh thì các ông quan chức Việt Nam mua bằng đều là thật hết đấy.

    Trường AIU đã bị tước credit vì tội cấp bằng vô tội vạ. Còn trường Sussex College of Technology UK thì hiện nay không hoạt động nữa sau một thời gian bán bằng (từ năm 1970). Ông John Bear (là ai, mời gúc mời mời) có nói về trường hợp Sussex là một degree mill rất cụ thể ở đây: http://www.quackwatch.com/04ConsumerEducation/dm0.html

    Quý anh đừng lập lờ cái màn hỏi chánh phủ các nước, mấy trò đó đừng múa trước mắt tôi làm gì.

    Quý anh nói lại với đại tiến sỹ Alan Phan, thật sự nếu đại tiến sỹ có hai ông con, một ông là PhD khoa học gia của Bộ Quốc Phòng Mỹ, một ông là công tố viên Nam California thì tôi sẽ thôi không nói về vụ bằng dỏm của Alan Phan nữa. Đơn giản vì ông ta sinh ra hai ông con hay quá, đáng tự hào quá. Nhưng phải có tên tuổi thật à nha, mấy hôm nay tôi search tung hết các ông Phan ở US DOD, DAPRA, hay NASA, rồi procescutor thậm chí general attorney mà có ra quái ông nào? Mà tài search của tôi là thượng thừa đó nha. Nói chung là tôi nghi ngờ quá thể !!!

    Tôi ở châu Âu, không phải UK.

    Theo luật, khi bạn mở trường tư dạy học, đều có sự đồng ý của bộ giáo dục, căn cứ vào chương trình giảng dạy và các giáo sự. Thỉnh thoảng vẫn có thanh tra giáo dục đến kiểm soát.

    Tuy trường tư A được bô giáo dục cho phép hoạt động, không phải vì vậy mà bằng cấp của trường được bộ chấp nhận. Khi bạn tốt nghiệp ở trường A với văn bằng XYZ. Bằng này là bằng thật chứ không phải là giả nhưng nó không có giá trị đối với chính phủ. Không có giá trị chính thức đối với chính phủ nhưng không có nghĩa là nó không có giá trị đối với các công ty tư nhân. Bởi có thể đây là ngành nghề mới mà chính phủ chưa có chương trình đào tạo

    Ở thời điểm T1 có thể chính phủ chưa công nhận chính thức bằng XYZ của trường A, nhưng có thể sau này, ở thời điểm T2 chính phủ công nhận nó hoặc bắt đầu từ T2 hoặc lùi lại T2-t

    " Theo ông BS Hồ Hải đã trả lời cho một bạn có nick là Dung Nguyễn trên blogspot của ông BS Hồ Hải, thì 2 trường American International University và AIU và Sussex College of Technology là 2 trường giả bằng dõm. "

    Như tôi đã có trả lời với NTD_01 ở bài khác của Alan Phan, hãy liên lạc với chính phủ của hai trường này để điều tra.

    Nếu hai trường này là giả, tức là không có giấy phép hoạt động đúng theo ngành nghề, chính phủ của họ sẽ bắt giam ban giám đốc và đóng cửa hai trường này

    Nếu hai trường này là thật, có giấy phép hoạt động đúng theo ngành nghề, nhưng bằng cấp không được công nhận chính thức, bạn chỉ có thể kết luận là bằng không được chính phủ công nhận. Không phải là bằng giả. Còn dỏm hay không (chất lượng kém) thì phải do chuyên gia thị trường giáo dục đánh giá

    Tôi thích có văn bản trả lời chính thức của chính phủ hai trường này về việc "là 2 trường giả hay thật đối với các ngành nghề đào tạo".
    Còn bằng dỏm hay không thì tôi không có thẩm quyền để bàn !

    Khách Ngu viết:
    Tony Lê viết:
    Đây là câu trả lời chánh thức của Alan sau khi tôi gởi Email hỏi thăm:

    Đây là chuyện cá nhân, những vu khống bịa đặt của các kẻ thù luôn dấu tên trên mạng từ 1997. Nếu có tranh luận về ý tưởng hay quan niệm trong các bài viết của chú , chú sẵn sàng trả lời. Dù sao, tất cả các chi tiết về vụ việc, cháu có thể đọc ở:

    http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/nhung-ke-thu-khong-bo-cuoc.html

    Cám ơn cháu.
    Alan

    Trong bài viết này của T Alan Phan ông ta trả lko72i rất mù mờ về bằng cấp ông ta có như sau:

    4. Các bằng cấp của Alan là bằng ‘dỏm”

    Mấu chốt của vấn đề: Không một anh chị “dấu tên” nào trên các diễn đàn Internet cáo buộc là Alan nói dối về những bằng cấp nhận được hay những cuốn sách xuất bản là không hiện hữu. Họ chỉ nói đi nói lại là các bằng này không giá trị vì các trường đại học tương đối nhỏ và không có tiếng tăm. Do đó, đây là một thẩm định về giá trị của bằng cấp. Tôi thì thường cười trừ vì thú thật những gì tôi đã học từ các thập niên 1960’s hay 70’s, tôi đã quên béng hết rồi. Kiến thức thực sự trong tôi về các đề tài đã học là một con số zero to tướng. Đôi khi tôi hay “khoe” ra các bằng cấp là để chọc ghẹo các “côn trùng” này. Với các nhà trí thức cỡ lớn có chánh phủ cấp phép, tôi thường phải thú nhận là học vị của tôi ngang hàng với một “con ếch”.

    Theo ông BS Hồ Hải đã trả lời cho một bạn có nick là Dung Nguyễn trên blogspot của ông BS Hồ Hải, thì 2 trường American International University và AIU và Sussex College of Technology là 2 trường giả bằng dõm. Các bạn có thể đọc ở các bàn luận của bạn Dung Nguyen và ông BS Hồ Hải ở link sau:
    http://bshohai.blogspot.com/2010/11/than-ong-bui-viet-hai-ong-la-ai.html?showComment=1333251419061#c7487849679386782351

    Câu chuyện bắt đầu rất hay đấy. Hãy xem ông bạn Dung Nguyen có dám ra mặt không? Và ông BS Hồ Hải thì ai cũng rõ. Ông ta thuộc loại chuyên gia thứ thiệt trong vấn đề bằng giả trường dõm ở Mỹ, và ông ta đáng kính trọng nhất trong tất cả những người đang sống và làm việc ở trong nước.

    Chờ phim hay,

    Tony Lê viết:
    Đây là câu trả lời chánh thức của Alan sau khi tôi gởi Email hỏi thăm:

    Đây là chuyện cá nhân, những vu khống bịa đặt của các kẻ thù luôn dấu tên trên mạng từ 1997. Nếu có tranh luận về ý tưởng hay quan niệm trong các bài viết của chú , chú sẵn sàng trả lời. Dù sao, tất cả các chi tiết về vụ việc, cháu có thể đọc ở:

    http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/nhung-ke-thu-khong-bo-cuoc.html

    Cám ơn cháu.
    Alan

    Trong bài viết này của T Alan Phan ông ta trả lko72i rất mù mờ về bằng cấp ông ta có như sau:

    4. Các bằng cấp của Alan là bằng ‘dỏm”

    Mấu chốt của vấn đề: Không một anh chị “dấu tên” nào trên các diễn đàn Internet cáo buộc là Alan nói dối về những bằng cấp nhận được hay những cuốn sách xuất bản là không hiện hữu. Họ chỉ nói đi nói lại là các bằng này không giá trị vì các trường đại học tương đối nhỏ và không có tiếng tăm. Do đó, đây là một thẩm định về giá trị của bằng cấp. Tôi thì thường cười trừ vì thú thật những gì tôi đã học từ các thập niên 1960’s hay 70’s, tôi đã quên béng hết rồi. Kiến thức thực sự trong tôi về các đề tài đã học là một con số zero to tướng. Đôi khi tôi hay “khoe” ra các bằng cấp là để chọc ghẹo các “côn trùng” này. Với các nhà trí thức cỡ lớn có chánh phủ cấp phép, tôi thường phải thú nhận là học vị của tôi ngang hàng với một “con ếch”.

    Theo ông BS Hồ Hải đã trả lời cho một bạn có nick là Dung Nguyễn trên blogspot của ông BS Hồ Hải, thì 2 trường American International University và AIU và Sussex College of Technology là 2 trường giả bằng dõm. Các bạn có thể đọc ở các bàn luận của bạn Dung Nguyen và ông BS Hồ Hải ở link sau:
    http://bshohai.blogspot.com/2010/11/than-ong-bui-viet-hai-ong-la-ai.html?showComment=1333251419061#c7487849679386782351

    Câu chuyện bắt đầu rất hay đấy. Hãy xem ông bạn Dung Nguyen có dám ra mặt không? Và ông BS Hồ Hải thì ai cũng rõ. Ông ta thuộc loại chuyên gia thứ thiệt trong vấn đề bằng giả trường dõm ở Mỹ, và ông ta đáng kính trọng nhất trong tất cả những người đang sống và làm việc ở trong nước.

    Chờ phim hay,

    Đây là câu trả lời chánh thức của Alan sau khi tôi gởi Email hỏi thăm:

    Đây là chuyện cá nhân, những vu khống bịa đặt của các kẻ thù luôn dấu tên trên mạng từ 1997. Nếu có tranh luận về ý tưởng hay quan niệm trong các bài viết của chú , chú sẵn sàng trả lời. Dù sao, tất cả các chi tiết về vụ việc, cháu có thể đọc ở:

    http://www.gocnhinalan.com/bai-tieng-viet/nhung-ke-thu-khong-bo-cuoc.html

    Cám ơn cháu.
    Alan

    Khoe bằng đểu chưa đủ, bác ý còn khoe là giáo sư thỉnh giảng Colorado, Columbia mới khiếp chứ.

    Chắc bác này cũng như bác Khê nghĩ tuyền thể dân VN là đồ con lừa hết nhỉ.

    Cách đây vài hôm ở một bài khác về trường hợp Nguyễn Chánh Khê, tôi có đề cập đến chuyện người Việt đa số gian manh xảo quyệt, không riêng gì Việt cộng hay Việt kiều.

    Tôi cho một ví dụ điển hình đó là "tiến sỹ" Alan Phan này, khi đọc thấy bằng cấp ghi "MBA tại American Intercontinental (USA), Ph.D tại Sussex (UK) và DBA tại Southern Cross (Australia)". Lúc đó, tôi đã nói rõ AIU là trường bán bằng tại Mỹ, SCU là trường bán bằng tại Úc.

    Hôm nay, tôi email thử University of Sussex để tìm hiểu về Alan V Phan thì nhận được email sau từ Development and Alumni Relations:

    Dear Mr xxxxxx

    Thank you for your message. I have not been able to trace a Mr Alan V Phan on our system. I wonder if he could have studied here under another name? Are you able to give me his date of birth?

    Regards

    Celia

    Celia Alexander
    Development and Alumni Relations
    Bramber House, University of Sussex
    Falmer, Brighton, BN1 9QU
    Tel: +44(0) 1273 872804
    Fax: +44(0) 1273 877002
    www.sussex.ac.uk/alumni

    Thế là quá rõ ! Tuy nhiên, để cho chắc ăn, tôi google lại "Alan Phan + Sussex" thì thấy cái này:

    http://www.zoominfo.com/#!search/profile/person?personId=3023295&targetid=profile

    À ha, "Sussex College of Technology" chứ không phải "University of Sussex" !

    Ok, google thử chú "Sussex College of Technology" thì thấy thôi rồi lượm ơi, degree mill, degree mill, ....

    http://www.degreeinfo.com/accreditation-discussions-ra-detc-state-approval-unaccredited-schools/9598-diploma-mill-lasted-longest.html

    Thế đấy, xin chào quý ngài thiến sỹ Alan Phan !!!

    Tôi gúc-gồ Alan Phan va Viasa hongkong thì không tìm được một công ty nào có tên nầy cả. Hoảng hồn, tôi liền gúc-gồ Alan Phan Hacourt thì thấy ngày cái bản án của SEC (Cơ Quan Quản Lý thị trường Chứng Khoán Mĩ) dành cho "công ty trị giá 700 triệu" Hacourt, Alan Phan và một tên Trung Quốc về tội vận động gây quĩ bất chính và cấm Alan Phan không đuợc làm ăn ở thi trường chứng khoán.

    Ông Alan Phan nầy lại là một vit kiều nổ lòi đuôi còn bày đặt cố vấn kinh tế và nói tới tương lai đất nước. Cái thời hạ ngươn có khác!

    * * *

    U.S. SECURITIES AND EXCHANGE COMMISSION
    Litigation Release No. 19133 / March 15, 2005
    SECURITIES AND EXCHANGE COMMISSION v. THE HARTCOURT COMPANIES, INC., ALAN V. PHAN, AND YONGZHI YANG, Civil Action No. CV 03-3698 LGB (PLAx) (C.D. Cal.)
    SEC OBTAINS FINAL JUDGMENTS AGAINST THE HARTCOURT COMPANIES, INC., ALAN V. PHAN, AND YONGZHI YANG FOR FRAUD AND REGISTRATION VIOLATIONS

    The Securities and Exchange Commission announced that the Honorable Lourdes G. Baird, United States District Judge for the Central District of California in Los Angeles, entered final judgments against The Hartcourt Companies, Inc., a Utah corporation with executive offices in Shanghai, China, Alan V. Phan, Hartcourt's former chairman, president, and CEO, and Yongzhi Yang, a former consultant to Hartcourt and a resident of Irvine, California. The judgments against Phan and Yang were entered on February 28, 2005, while the judgment against Hartcourt was entered on March 11, 2005.

    The final judgments imposed the following sanctions against Hartcourt, Phan, and Yang:

    Permanent injunctions against each defendant against future violations of the antifraud and securities registration provisions of Sections 5(a), 5(c), and 17(a) of the Securities Act of 1933 and Section 10(b) of the Securities Exchange Act of 1934 and Rule 10b-5 thereunder;

    Disgorgement of ill-gotten gains and prejudgment interest totaling $832,598 from Hartcourt and $189,619 from Yang;

    Civil penalties of $275,000 against Hartcourt, $55,000 against Phan, and $20,000 against Yang; and

    An order barring Phan from serving as an officer or director of a public company.

    In its December 14, 2004 order granting the SEC's motion for summary judgment, the Court found that the defendants violated the registration and antifraud provisions of the federal securities laws in connection with a false Form S-8 registration statement filed by Hartcourt on September 7, 1999. The defendants used a Form S-8 registration statement to issue one million Hartcourt common shares to Yang's wife, purportedly to compensate her for providing bona fide consulting services to Hartcourt. Instead, Yang performed the actual consulting services and, at Phan's direction, improperly sold or transferred over 836,400 of those shares to provide a benefit of approximately $819,363 to Hartcourt. The Court also found that Yang received a personal benefit of $186,604 from the scheme.

    For additional information about this matter, see Litigation Release No. 18187 (June 10, 2003).

    http://www.sec.gov/litigation/litreleases/lr19133.htm

    Miến Điện là nước đí sau nhưng họ có thể sẽ qua mặt các nước khác (trong bài nói "dự kiến sẽ đạt mức tăng trưởng kinh tế 6% trong năm 2003" nhưng chắc muốn nói 2013)
    http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120129-mien-dien-hua-mien-thue-8-nam-cho-dau-tu-nuoc-ngoai

    Miến Điện hứa miễn thuế 8 năm cho đầu tư nước ngoài

    Hôm qua, 28/01/2012, tại Diễn đàn Davos, Thụy Sĩ, chính phủ Miến Điện đã loan báo là họ dự trù cho các nhà đầu tư ngoại quốc được miễn thuế 8 năm. Tuyên bố với các phóng viên tại Davos, thứ trưởng bộ Giao thông Đường sắt Lwin Thaung cho biết thêm là nếu dự án có lợi cho Miến Điện, họ sẽ triển hạn sáng kiến này.

    Theo lời ông Lwin Thaung, dự luật đã được chuẩn bị và sẽ được thông qua trong tháng Hai. Ông cho biết thêm là Miến Điện đã nhờ các nhà tư vấn nước ngoài chuẩn bị các luật để làm sao nước này trở nên hấp dẫn hơn các nước láng giềng.

    Về phần mình, bộ trưởng Công nghiệp U Soe Thane thì khẳng định là các lãnh đạo kinh tế họp tại Davos tỏ vẻ rất quan tâm đến Miến Điện. Ông cho biết là Miến Điện dự kiến sẽ đạt mức tăng trưởng kinh tế 6% trong năm 2003 và như thế sẽ hấp dẫn hơn đối với các nhà đầu tư nước ngoài. Ông U Soe Thane nhấn mạnh là Miến Điện có tiềm năng rất lớn về thủy điện, về ngư nghiệp. Người dân Miến Điện ai cũng hiểu tiếng Anh, nên việc giao tiếp sẽ dễ dàng.

    Hiện giờ chỉ có vài tập đoàn đa quốc gia của phương Tây có mặt ở Miến Điện, như tập đoàn dầu khí Total đã đầu tư ở nước này từ trước khi phương Tây ban hành các biện pháp trừng phạt chế độ quân sự.

    "TS Alan Phan là Chủ tịch Quỹ đầu tư Viasa tại HongKong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu USD. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999 và năm 2006 thì về Việt Nam. Ông tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Australia)." v.v... và v.v...

    Bác Phan kính,

    Bạn tôi là TGĐ một TCty nhà nước lớn nhiều lần được bác đến thăm để bắt mối làm ăn ("mà chưa đâu vào đâu") có đưa chon tôi cuốn sách bác tặng hắn mà hắn nói không có thời gian đọc (quan CS là bận lắm).

    Còn tôi, là một doanh nhân độc lập, tôi luôn có thời gian đọc những gì tôi quan tâm, và tôi đọc kỹ cuốn sách của bác, thấy cũng đáng ngưỡng mộ: một doanh nhân đã thành danh, một Việt kiều có tâm (yêu nước). Nhưng quan sát bác mấy năm nay thấy có gì đó không nhất quán?

    Tôi không thể nhìn thấy những gì bác tự quảng cáo về mình như trong đoạn văn trên, nhưng nếu bác có lòng với quê hương và lại rất giàu có rồi, lại là nhà đầu tư lão luyện, sao bao năm nay bác không bỏ vốn kinh doanh cho thành công lớn tại VN như bác đã thành công lớn tại Mỹ, TQ, KH...? Lúc đó bác có nói gì thì ai cũng sẽ lắng nghe. Và điều bác nói đúng sẽ lọt tai cả những kẻ kiêu binh như bạn tôi. Bác bán sách sẽ chạy như tôm tươi, không cần phải mang đi tặng những người không muốn đọc.

    Bác Slinkee nói đúng, điều bác nói đảng chẳng nghe đâu, như bạn tôi không đọc sách của bác vậy. bác đùng mất thời gian nói, mà hãy là một doanh nhân thành cồng để chúng minh điều bác nói có ích cho dân nước hơn.

    Còn sách của bác, các bài giảng của bác Phan trên bào cả lề trái lề phải, những người như tôi mới đọc, nhưng cũng muốn nhìn thấy những việc bác Phan làm trong nước, mới tin.

    Cái không nhất quán tôi cảm thấy ở đây là bác Phan nói bác đã thành công ở bao nhiêu nước và bác Phan có lòng mong quê huong tươi sáng mà sao bác không kinh doanh thành công theo cách của bác Phan và bằng tiền của chính bác trên quê hương đi? Sao bác cần phải đầu tư chung với các công ty NN (như cty bạn tôi làm TGĐ)vốn chỉ mong rút tiền nhà nước làm của riêng (bạn tôi nó cũng công nhận với tôi như thế)?

    Thắc mắc trên tôi có lâu nay, tiện Tết này có bài này của bác trên DL nhờ DL cho phép nêu ra. Đó không phải vấn đề cá nhân, bác Phan nhé.

    JLN

    Bài này điếu có tính Đảng . Cứ gọi là cấm tiệt nhá .

    Bác Phan muốn Đảng (bác Phan, hổng phải tui) nghe thì đầu bài nên trích một câu của Marx hoặc Nê Lin, thí dụ như Nê Lin đã nói như thế này . Bác cũng nên đặt lại vấn đề, thay vì nói để thị trường dắt mũi Đảng, bác phải nói Đảng nên mở lượng hải hà cho thị trường được ơn mưa móc .

    Trước khi nói về tư duy và băng thông rộng, bác phải nói về khả năng kiểm soát thông tin, về sự lãnh đạo tuyệt đối của Đảng về tư duy và băng thông rộng, bác phải dẫn chứng là địa chỉ phần cứng cũng có tính chủ nghĩa Mác (Mac address) ...

    Nói như kiểu bác có đến mồng thất Đảng mới nghe, hehe!

    Chúng ta trân trọng với những ý kiến của ông Alan Phan góp ý với Chính phủ " Để ngày mai tươi sáng ". Nhưng là người dân chúng tôi không còn muốn tin vào Chính phủ này nữa . Trong bóng đá khi mà Chính phủ là ông Nguyễn Trọng Hỷ đã ngoắc với Hội đồng Trọng tài rồi thì chúng tôi vui mừng khi có Bầu Kiên , Bầu Đức ... Nay trong đời sống kinh tế , chính trị khi đã mất lòng tin rồi thì chúng tôi chỉ mong sớm xuất hiện một Bầu nào đó để chúng tôi hy vọng và ủng hộ .

    Những người nào khôn ngoan và có điều kiện thì cho con học tiếng anh ngay từ nhỏ. Thay vì nó học, đọc những thứ rác rưởi của Bộ, những cuốn sách mù mờ; nó học rất nhiếu thứ trên mạng và nó hưởng thụ một kho tàng văn hoá, giáo dục tiếng anh ngay.

    Bác Phan cũng nên nhằn nhủ họ là không một tổ chức nào thành cong mà do giới công nông lãnh đạo hết. Phải là người thông minh và thật sự giỏi mới có hy vọng.