Trương Nhân Tuấn - Khi một xã hội chết lâm sàng

  • Bởi Hồ Gươm
    26/01/2012
    3 phản hồi

    Trương Nhân Tuấn

    Xã hội Nga thời Sô - Viết đã chết lâm sàng nếu chỉ có một khoa học gia Sakharov mà không có nhà trí thức Sakharov.

    Khoa học gia Sakharov lẫy lừng trong xã hội Sô - viết vào thập niên 60 sau khi thành công thử nghiệm quả bom nhiệt nguyên tử đầu tiên, Tsar Bomba, với sức tàn phá 50Mt, vượt xa mọi trái bom khác hiện hữu trên thế giới. Sakharov là niềm hãnh diện không chỉ của dân tộc Nga mà còn là bằng chứng vượt trội về khoa học của xã hội chủ nghĩa đối với xã hội tư bản Tây phương.

    Nhưng nếu không có một nhà trí thức Sakharov, trong thập niên 60, thì giới quân phiệt Nga đã thống lĩnh quyền hành, tất cả kỹ nghệ của Nga đã trở thành kỹ nghệ quốc phòng, thế giới đã có thể chìm dưới biển lửa chiến tranh hay ngập ngụa trong địa ngục cộng sản.

    Cũng nếu không có nhà trí thức Sakharov, trong thập niên 70, thì xã hội Nga đã trở thành một quần đảo ngục tù, không chỉ ở Siberie, mà ở toàn lãnh thổ Liên bang Sô-viết. Nhưng một con én Sakharov không làm lên nổi mùa xuân. Sakharov cuối cùng bị đảng cộng sản Nga tước mọi danh dự của "người cha bom H" đồng thời giam lỏng ông này ở Gorki. Ông bị lưu đày trên chính quê hương của ông. Nhưng cũng do đó mà Liên bang Sô-viết lần hồi rệu rã, tự sụp đổ như một thân cây mục nát. Thật là thê thảm, vì đã không nghe những lời cảnh báo như là tiên tri của Sakharov từ hơn ba thập niên trước.

    Giới khoa học gia sau này có thể đôi khi nhắc đến nhà vật lý Sakharov, nhưng nhân loại luôn nhớ đến một nhân cách trí thức vĩ đại Sakharov. Và dân tộc Nga hôm nay sẽ buồn biết bao nhiêu nếu không có giải Nobel hòa bình của nhà trí thức Sakharov năm 1975.

    Xã hội Sô-viết đã yên mồ yên mả, nhưng điểm son trí thức Sakharov vẫn còn tồn tại mãi mãi.

    Xã hội Pháp lẽ ra cũng đã chết lâm sàng, nếu vụ án Dreyfus, không có những người có uy tín như thủ tướng, dân biểu, nhà văn, nhà báo... lên tiếng bênh vực. Dreyfus, cùng với công lý, sẽ phải chết do bộ máy nghiền là tập đoàn hữu phái và giới quân phiệt Pháp thời hậu bán thế kỷ 19. Những người lên tiếng bênh vực trong vụ Dreyfus đều có địa vị quan trọng trong xã hội. Họ lên tiếng không phải vì danh tiếng, tiền bạc... ngược lại, họ bị đe dọa bắt bớ. Emile Zola phải đi tị nạn sang Anh.

    Khoa học gia Sakharov vẫn chỉ là một khoa học gia, nhà báo Emile Zola vẫn là một nhà báo, nếu quí ông này chấp nhận một xã hội hoang dã cá lớn nuốt cá bé, sống chết mặc bây, công lý là ý muốn của cường quyền, bạo chúa. Vị trí trong xã hội của Sakharov thời đó được tầng lớp lãnh đạo quí trọng biết bao nhiêu. Emile Zola, Clémenceau, Léon Blum, Jean Jaurès... đều là những người có địa vị và tiếng tăm trong xã hội Pháp. Nhưng vì lương tri, những người này chấp nhận mọi hiểm nguy và mất mát cho chính đời sống của của họ. Họ lên tiếng chống lại những quyết định bạo ngược của người cầm quyền, bênh vực cho những giá trị mà họ xem là cao đẹp trong xã hội. Emile Zola cùng bè bạn khởi động phong trào trí thức trên thế giới. Xã hội nước Pháp ngày càng tiên tiến, văn minh hơn.

    Thật là cao quí biết bao nhiêu hai tiếng trí thức!

    danluan00017.jpg
    (Ảnh sưu tầm trên mạng)

    Không ai dám nói, tất cả đều vô cảm, hèn, thì xã hội đã chết lâm sàng.

    Còn xã hội Việt Nam nếu không chết lâm sàng thì cũng là một xác ướp, còn phần xác mà không có phần hồn.

    Khi mà "dân oan" đã trở thành một tầng lớp rộng lớn trong xã hội thì xã hội đó đã mục nát, rệu rã. Khi mà người yêu nước, bất đồng chính kiến với đảng CSVN, cho dầu chỉ mới lên tiếng một cách ôn hòa, thì bị trù dập, tù đày... xã hội đó là một xã hội đang hấp hối. Trong một xã hội, khi mà công an càng lộng quyền thì công lý của xã hội đó càng tiêu điều. Công lý thể hiện cho đạo đức, lương tri và lương tâm. Khi công lý đã chết thì xã hội đó chỉ còn là một xác không hồn. Nạn nhân của công an, bạo quyền... nói ra sao cho hết! Một nữ nhà báo, thật can đảm, vạch trần những nhơ nhớp bẩn thỉu của gia đình một đại quan công an thì bị công an bắt. Một nhà báo khác dùng thủ thuật để vạch trần những nhũng nhiễu của công an thì cũng bị công an bắt. Làm như vậy để từ nay không còn ai dám đụng đến công an. Một tờ báo nói thật bị đóng cửa; một trang web nói thật cũng bị đóng cửa. Từ đó không ai dám nói thật. Chân lý không còn thì xã hội đó là xã hội của những tên lưu manh, đểu giả.

    Những người được trọng dụng với tầm cỡ Sakharov ở Việt Nam không hề thiếu. Nhưng không hề thấy ai lên tiếng.

    Đâu cần đến kiến thức chuyên môn để thẩm định các việc đó đúng hay sai? Người ta chỉ cần một chút can đảm.

    Người ta thẩm định một khoa học gia qua thành quả của công trình nghiên cứu nhưng người ta thẩm định một trí thức qua thái độ của người này.

    Để xã hội Việt Nam không chết lâm sàng, những người có địa vị trong xã hội cần phải tỏ thái độ, cần phải lên tiếng nói khi cần thiết. Những người này không dám nói thì ai dám nói? Không ai dám nói, tất cả đều vô cảm, hèn, thì xã hội đã chết lâm sàng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Theo tôi Việt nam đã và đang chưa bao giờ là một chế độ cộng sản. Nó chỉ là tàn dư của chế độ cộng sản, tạt sang từ Liên xô cũ mà thôi. Khi tôi còn bé, Đảng hô hào và bắt mọi người mặc quần đùi mà xây dựng CNXH, bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản. Sau gần 40 năm, Đảng lại hô hào xây dựng một XH văn minh, định hướng XHCN. Như vậy trước đây chúng ta xây dựng chủ nghĩa gì? có định hướng hay không? Theo tôi mọi hô hào của ĐCSVN đều là xảo ngôn và lừa đảo.
    Kim Lan

    Blogger Beo - Nỗi lo trong sa lông

    Trương Nhân Tuấn viết:
    Người ta thẩm định một khoa học gia qua thành quả của công trình nghiên cứu nhưng người ta thẩm định một trí thức qua thái độ của người này.

    Trên đây là ý của Trương Nhân Tuấn trong một bài viết, đại để ông cho rằng xã hội Việt nam hiện nay đã chết lâm sàng do tầng lớp trí thức không dám dấn thân bày tỏ thái độ trước áp bức bất công, gọn lại là chống chính quyền. Riêng hai dẫn chứng từ Nga và Pháp để từ đó “làm mẫu” cho trí thức trong nước Beo hơi lăn tăn. Theo hiểu biết hạn hẹp của Beo, Sakharov đấu tranh chống chạy đua vũ trang, chống phổ biến chính các loại vũ khí ông phát minh ra, để bảo vệ quyền sống của con người, chứ nhà ông này yêu Xô viết gần chết, sau khi được phục hồi nhảy ra làm ông nghị (phái thân đảng cộng sản) một thời gian. Trường hợp Emile Zola cũng nhờ bác Tuấn coi lại, vì bênh vực Dreyfus mà phải tị nạn sang Anh hay trốn án phạt trong vụ này 1 năm rồi quay lại Pháp.

    Trương Nhân Tuấn viết:
    Khi mà "dân oan" đã trở thành một tầng lớp rộng lớn …Khi mà người yêu nước, bất đồng chính kiến với đảng CSVN, cho dầu chỉ mới lên tiếng một cách ôn hòa, thì bị trù dập, tù đày... Một nữ nhà báo, thật can đảm, vạch trần những nhơ nhớp bẩn thỉu của gia đình một đại quan công an thì bị công an bắt. Một nhà báo khác dùng thủ thuật để vạch trần những nhũng nhiễu của công an thì cũng bị công an bắt. Một tờ báo nói thật bị đóng cửa ; một trang web nói thật cũng bị đóng cửa. Từ đó không ai dám nói thật. Chân lý không còn thì xã hội đó là xã hội của những tên lưu manh, đểu giả.

    Những điều bác nói đều đúng cả. Phi logique nó nằm ở đây: thế những sự việc viện dẫn ra bác lấy thông tin từ đâu, nếu không phải từ chính báo chí trong nước - nơi bác cho rằng đang không ai dám nói ra sự thật. Một nhà báo…một tờ báo…một trang web…bị cư xử bất công, từ đó rút ra kết luận bao trùm xã hội chỉ còn toàn hạng lưu manh đểu giả, điều này e phải coi lại toàn bộ tư duy của bác Tuấn trí thức, chứ không chỉ là chuyện phi logique.

    Thế giới sẽ không biết đến Sakharov mà trao Nobel hòa bình, cho dù ông có bị chế độc độc tài quản thúc trăm năm đi nữa, nếu ông không là cha đẻ của bom Hydro. Giá trị của việc biểu lộ thái độ chính trị của ông lớn chính nhờ xuất phát điểm cao như vậy.

    Bác Tuấn nói Việt không thiếu gì Sakharov, nhưng sao không thấy họ lên tiếng. Và vì không nghe thấy nên bác tiếp tục suy luận thứ hai, xã hội Việt chết lâm sàng khi trí thức không (dám) bày tỏ chính kiến.

    Suy luận sau tệ hơn suy luận trước vì nó bắt đầu từ lối nghĩ, không thấy có tức là nó không có.

    *** Trong y học, chết lâm sàng chỉ tình trạng não bộ không còn họat động, cơ thể bất động chờ chết.

    Lâm sàng Việt, dẫn vài ba ví dụ nhỏ nhặt, nó thế này.

    Bác Tuấn chỉ thấy nguyên thủ Việt dẫn bầu đoàn thê tử sang làm ăn với Myanma, vì đăng đầy các báo. Cái bác không thấy là những chuyến đi không công bố của họ, làm gạch nối giữa ASEAN, Mỹ với Myanmar, để đạt được những bước dài trong tiến trình dân chủ hóa như hiện nay.

    Bác Tuấn chỉ thấy cảnh công an thu gom mấy người biểu tình ở Hồ Gươm, vì đăng đầy trên các trang mạng cá nhân. Cái bác không thấy là cảnh hai bác Dũng, Sơn (thứ trưởng ngoại giao) đập bàn đập ghế với đồng cấp Trung quốc hay hàng loạt các bài binh bố trận khác của chính quyền nhằm bảo vệ chủ quyền quốc gia. Một cuộc chiến mà cả bác và em đều biết rất rõ rằng, ta còn lâu mới thắng. (Chưa kể chỉ bằng cách ra Bờ Hồ hô đả đảo).

    Còn những cái sau đây, chỉ cần bác đáo về nước trong vòng ba ngày là thấy ngay, thấy hết.

    Du học sinh, chí ít là tất cả con cái bạn bè Beo, đều quay về khi học xong. Hàng ngàn triệu phú từ trẻ tới cực trẻ từ Đông Âu đã và đang thu dọn tài sản để trở về và không thể nói, họ vinh thân phì gia thì quốc gia thêm phần yếu kém. Cao ốc vài chục tầng mọc lên gần như hàng ngày. Hàng loạt khu đô thị mới ở Hà nội, Sài gòn, Đà Nẵng, Cần thơ…bắt buộc cư dân phải tập tành dần dần văn hóa sống trong đầy đủ sang trọng. Beo rời Việt nam hôm chưa có chợ hoa đường hoa, nhưng phố xá cũng đã rực rỡ, siêu thị nghẹt người mua sắm. Cuộc sống đang trôi về phía phồn vinh phú túc.

    *** Nhưng, giờ thì Beo đang ngồi đây, một thành phố lạnh lẽo của nước Mỹ, và lẩn thẩn nghĩ, cứ cả ngày ôm cái computer đọc báo, vài tháng nữa không khéo cũng lại lo sốt vó, xã hội Việt đã chết thật, chứ không chỉ lâm sàng.

    Nguồn: http://vn.360plus.yahoo.com/thuhong_1960/article?mid=3315

    Nhà toán học nổi tiếng, ông Ngô Bảo Châu có phát biểu về trí thức và phản biện, trong đó có câu " không phản biện thì xã hội đã chết lâm sàng ".
    Đất nước ta đang bắt đầu chết lâm sàng vì thiếu những người con như bác Trương Nhân Tuấn đã nêu ra. Biết phát biểu đấy, nhưng cũng chỉ biết nhìn và chấp nhận đất nước chết lâm sàng.
    Ôi khoa học và trí thức!