Nguyễn Ngọc Già - Cùng suy nghĩ thêm với Ngô Bảo Châu (Phần II)

  • Bởi Khách
    25/01/2012
    18 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Ngô Bảo Châu đã lo lắng khi vừa đoạt giải Fields: "Từ khi được thông báo về giải thưởng Fields, tức là cách đây vài tháng cho đến ngày hôm qua, là một khoảng thời gian đây lo âu đối với tôi. Lo lắng lớn về cái trách nhiệm hiển nhiên của người nhận giải đối với đất nước. Lo lắng nhỏ về cái không gian riêng tư của mình sẽ bị người khác xâm phạm" (1). Sự lo lắng của anh ngày càng hiển hiện hơn. Cuộc đời có lẽ sẽ chẳng có gì phàn nàn, khi không xuất hiện chữ "nếu"(!).

    Ngô Bảo Châu có lẽ cũng thế, "nếu" anh không hai lần ký vào kiến nghị hủy bỏ các dự án khai thác bauxite. Lại càng đúng, "nếu" như anh không nêu ý kiến cá nhân về việc xử án đáng xấu hổ của nhà cầm quyền đối với TS. Cù Huy Hà Vũ trong một bài viết ngắn không đầy 300 chữ, nhưng gây tranh cãi nóng rực lúc bấy giờ. Có lẽ sau vụ việc quá ồn ào này, anh Châu mới thật sự thấm thía khi ngày nay nói rằng: "...trước khi lên tiếng về một vấn đề nào đó, người trí thức hơn ai hết cần phải hết sức ý thức về ảnh hưởng của nó" trong một buổi trả lời phỏng vấn phóng viên báo Tuổi Trẻ (2). Chính vì vậy, tôi tin mãi cho đến sau này, anh Châu mới thấm thía rõ "sức mạnh mềm" từ "người của công chúng". Đó cho thấy, Ngô Bảo Châu hoàn toàn là người giản dị và trong sáng.

    Tôi không có ý định tranh luận để tìm ra một định nghĩa về "trí thức" gắn với trách nhiệm hay vai trò người trí thức đối với xã hội, đất nước, đặc biệt đất nước Việt Nam trong tình hình hiện nay. Tôi nhìn anh Châu dưới góc độ "người của công chúng" hoặc giả là "người nổi tiếng". Cái gọi là "đánh bóng tên tuổi" ở xứ sở này mà nhiều người, đặc biệt phía cầm quyền hay gán ghép và luôn tìm cách xuyên tạc, phỉ báng nếu "thần tượng" ấy không phải do họ dựng lên. Đó là sự thâm độc và vô nhân đạo.

    Ngô Bảo Châu trở thành "hàng" "quý, hiếm, lạ" và vẻ như đang dần dần được chính thể này dựng thành "biểu tượng" của trí tuệ Việt Nam cho thế hệ trẻ noi theo?! Thế hệ trẻ ngày nay có vẻ ngày càng "bất trị" và "hay cãi", dù cho "Cuộc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh" vẫn diễn ra mà không lôi kéo được lớp người này. Phải chăng, trong óc những kẻ cầm quyền đang nghĩ đến sự thay thế cái tên Hồ Chí Minh bằng Ngô Bảo Châu cho "cuộc học tập và làm theo..."? Thay thế một cách êm đềm, tinh tế và khéo léo tựa như móng vuốt bọc kín bởi lớp lông mềm mại của bàn chân Hổ?

    Cái tên Ngô Bảo Châu có vẻ có sức quyến rũ mãnh liệt và hấp dẫn đầy mời mọc đối với giới trẻ??? Trong khi giới trẻ bao giờ cũng là mục tiêu nhắm tới của nhà cầm quyền, khi mà họ muốn chính thể này vẫn vững như bàn thạch! Ai tai!

    Dường như cái mà giới cầm quyền mong muốn cao hơn nhiều, xa hơn nhiều, sâu hơn nhiều, chính là cái phía sau của "Viện toán cao cấp", kể cả sau cái tên đầy hấp lực "Ngô Bảo Châu"? 650 tỉ để đổi lấy cả một thế hệ trẻ hơn chục triệu người với tư cách là "con ngoan, trò giỏi" và riu ríu cúi đầu trước thần tượng của họ có là cái giá quá rẻ?! Và sự "lây lan" "thần tượng" là không tránh khỏi trong mỗi gia đình có người yêu mến Ngô Bảo Châu?! Đó có thể là mục tiêu trước mắt và cũng là mục đích lâu dài của nhà cầm quyền?

    ***

    Xem ra Quý Thanh nói khí phải: "Cuộc sống thì rộng hơn toán học và mang nhiều những phức tạp trong mỗi toan tính của con người".(3). Điều đáng lo cho Ngô Bảo Châu chính là câu nói này đây.

    Lần giở lại tài liệu liên quan đến Ngô Bảo Châu, chúng ta thấy số tiền 650 tỉ này đã được ông Thủ tướng phê duyệt từ 2010 (4), tuy nhiên khi nghe ông Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân hùng hồn tuyên bố:

    “Và lần đầu tiên một chương trình về Toán học được dành ngân sách 650 tỷ đồng, tương đương trên 20 triệu USD nhưng Chính phủ không yêu cầu Viện phải nghiên cứu cái gì. Sử dụng số tiền như thế nào là quyền của GS Ngô Bảo Châu, hội đồng khoa học và của lãnh đạo Viện trong tương lai”,

    tôi đâm ra hoảng thật sự. Hoảng cho anh Châu và cho Việt Nam chúng ta.

    Hoảng, bởi một ông Giáo sư tiến sĩ lại là Phó Thủ tướng một quốc gia như ông Nhân lại có thể phát ngôn (xin lỗi) hồ đồ và phi pháp như thế. Ông Nhân phát ngôn như thể đang xé xoàng xoạc các bộ luật: Luật ngân sách, Luật kế toán, Luật thanh tra, Luật cán bộ công chức và nhiều bộ luật khác có liên quan dày đặc với số kinh phí 650 tỉ đồng được gọi là "ngân sách nhà nước".

    Càng đáng trách hơn, khi chúng ta biết ông Nhân đã từng tham gia khóa đào tạo "Chuyên gia Thẩm định Dự án Đầu tư" tại Đại học Harvard(5). Thú thật, tôi không biết ông Nhân học được gì tại Harvard về chuyên môn"thẩm định dự án đầu tư" mà lại có thể phát ngôn như thế! Xin lỗi, phát ngôn của ông Giáo sư - Tiến sĩ - Phó Thủ tướng mà ngỡ như bà... hàng xén! Bà hàng xén (cứ tạm cho rằng rất mực thương con) phút chốc bỗng trúng số độc đắc cặp 1.000 tờ, biến thành tỉ phú và vui mừng hớn hở dốc cả cái hầu bao vừa trúng số đó cho đứa con - đặc biệt giỏi toán. Bà hàng xén bất chấp đứa con đó chưa bao giờ kinh qua quản lý và càng quá trong trắng trước "nanh vuốt" cuộc đời của hùm beo lang sói đang vây quanh và nhỏ dãi trước "món ngon" - 650 tỉ đồng!. Dường như bà hàng xén tin tưởng con là thiên tài toán học thì con mình sẽ trở thành một người đa tài và đầy kinh nghiệm ở mọi lãnh vực và bảo con rằng: "Hãy cầm toàn bộ số tiền mà u có được, ra mà đua chen với đời bằng tài năng thực sự mà u biết con có thật!" và nữa, "Chắc chắn con thành công và giúp cả nhà ta mở mặt với đời, con nhé!".

    Hoảng hơn nữa, khi Ngô Bảo Châu không dấu sự vui mừng trong cùng bài báo về một hình thức mới của cái gọi là "Viện toán cao cấp" có vẻ thông thoáng, đột phá và vững tin vào "tương lai tươi sáng" của một "cột mốc quan trọng trong lịch sử còn non trẻ của Toán học Việt Nam" mà không thấy Ngô Bảo Châu đả động gì đến phát ngôn của ông Nhân (có mòi vi phạm pháp luật nghiêm trọng).

    Không biết Ngô Bảo Châu có bao giờ nghĩ đến những mưu mô hiểm ác của "đời" không? Thật băn khoăn khi nghĩ rằng, đã bao giờ anh Châu cầm bảng cân đối kế toán để đọc và hiểu trong ấy phản ánh gì? Mặc dù, bảng kế toán chỉ là thuộc loại toán sơ cấp ứng dụng thôi! Anh có bao giờ nghĩ đến những hợp đồng khống? Những "chi phí khác" dày đặc mà những tay cáo già kế toán có thể phù phép, mà mắt đến như Tiến sĩ kinh tế Phan Tường Vân còn phải ôm hận cách đây hơn chục năm về trước? Anh Châu có hiểu chi phí trích trước, chi phí phân bổ sau là thế nào không? Trích khấu hao có bao nhiêu cách? Bút toán chênh lệch tỉ giá (*) đầy nguy hiểm và vô cùng sơ hở trở thành mảnh đất màu mỡ cho những tay kế toán "thật thà như đếm... thiếu"?! Những chứng từ, hóa đơn có thể mua và giả mạo thật tinh xảo? Những vé máy bay, những hóa đơn mua sắm tài sản, công cụ, tiếp khách, ăn uống... mà những tay kế toán trưởng tham lam có thể ma mãnh viết thêm, nâng giá, những loại "quỹ đen, quỹ đỏ" mà chỉ có CFO, kế toán trưởng mới biết, mặc dù nó được phản ánh đầy đủ trên bảng cân đối nhưng là bảng để cho anh Châu ký, còn bảng khác chúng "tự quản" để khi thanh tra, kiểm toán chúng sẽ áp chữ ký của anh vào đấy v.v và v.v...Ai sẽ giúp Châu? Anh Châu có thể đặt niềm tin vào ai trên tư cách Viện trưởng và chịu mọi trách nhiệm về Viện Toán cao cấp?

    650 tỉ đồng giao anh toàn quyền quyết định mà không đòi hỏi phải nghiên cứu cái gì ư? Anh tin? Châu có biết, số tiền đó (cứ cho là được phê duyệt và thông qua) có thể giải ngân trong 10 năm, trong 5 năm, nó cũng có thể giải ngân trong 1 năm và thậm chí có thể giải ngân trong vài tháng, nếu "họ" muốn, tất nhiên phải có chữ ký của... anh đấy! Anh có thể sẽ vui vẻ và không chút hồ nghi khi đặt bút ký vào từng kế hoạch giải ngân mà chính anh hoàn toàn biết rõ luôn! Cái quan trọng, xin nhắc anh là: Giải ngân càng nhanh, càng nhiều thì con đường dẫn đến "thân bại danh liệt" càng nhanh đấy Châu ạ!

    Hãy nhớ lại những hợp đồng, những vốn vay nước ngoài mà xem! Vốn cam kết quốc tế nghe có vẻ rất "sướng tai", nhưng giải ngân là bao nhiêu thật sự chẳng có số liệu nào khả tín, và đấy, giải ngân ở góc độ chính quy, tuân thủ định chế tài chính không phải là điều dễ dàng như móc kẹo trong túi. Làm sao có thể tin được cái gọi là "không cần biết anh là ai, không cần biết anh từ đâu, không cần biết anh xài ra sao"! "Yêu anh vì chỉ biết đó là Châu"???!!! Họ đang lợi dụng anh đấy, Châu ạ! Có thể ngày hôm nay, họ lợi dụng tên tuổi anh thôi, nhưng năm, mười năm sau khi Nguyễn Thiện Nhân không còn, Nguyễn Tấn Dũng cũng biến thì ai biết điều gì xảy ra ở cái xứ sở toàn là "cát cứ", "kiêu binh" và đầy hỗn loạn này?!

    Hãy nhớ về những Vinashin mà thậm chí cả những chủ nợ còn đang đau đầu vì thói gian manh, xảo trá người cộng sản, đấy Châu ạ! Họ rồi sẽ phải trả giá, nhưng đau buồn hơn họ trả bằng tiền thuế của người dân, trong đó có phần thuế của người thân của anh.

    Ngô Bảo Châu có thể đang nhầm lẫn giữa chuyên môn toán và quản lý.

    ***

    danluan00016.jpg

    Không hiểu sao khi nghĩ về anh Châu, tôi hay liên tưởng đến Nghệ sĩ Đặng Thái Sơn. Anh Sơn thì đã rõ rồi, tránh xa tất cả những gì dính líu đến người cộng sản. Việt Nam - Hà Nội là nơi để anh Sơn nhớ về như một kỷ niệm êm đềm và là chốn "nương nhờ chút thở than" của quá khứ vừa buồn tủi, vừa êm đềm và không kém phần bi tráng của gia đình anh ấy (6). Nếu Đặng Thái Sơn lên tiếng phản biện xã hội như Ngô Bảo Châu thì sao?

    Việt Nam ta cứ hay đóng khung hình ảnh trí thức với dáng vẻ thâm trầm, nhẹ nhàng, đạo mạo, từ tốn... như GS.TS Nguyễn Phú Trọng và nhiều người khác.

    Tôi thích hình ảnh Ngải Vị Vị phanh áo với chữ "FUCK" in trước ngực để lên án chế độ CSTQ gian manh.

    Tôi cũng thích TS. Cù Huy Hà Vũ khi văng tục:

    "Đ.m tao nói mày nghe đã là vì đất nước thì phải nói"

    "Đ.m nó chứ, làm chính trị ở cái nước này thì chỉ có vào Đảng".

    "Tao đéo đảng phái nào hết, thằng nào làm sai là mình phải nói cho nó chừa đi, thế dân mới đỡ khổ, nước mới mạnh được..."

    Tôi mong một ngày gần đây, những trí thức nổi tiếng và có tầm ảnh hưởng lớn trong dân chúng, thoát khỏi vỏ ốc, ra khỏi tháp ngà để đồng loạt đứng lên điểm mặt bọn cầm quyền và hét lớn cho toàn dân Việt và thế giới nghe thấy rằng:

    "Đ.M TỤI BÂY DÁM BÁN NƯỚC HẢ?"

    "Đ.M TỤI BÂY LỪA ĐẢO DÂN HẢ?"

    "Đ.M TỤI BÂY, ĐỒ MẤT GỐC!"

    Và lúc đó, sự thay đổi kỳ diệu cho đất nước này đến mà không cần đổ máu.

    Nguyễn Ngọc Già
    ________________

    (1) Nguyễn Ngọc Già - Cùng suy nghĩ thêm với Ngô Bảo Châu (Phần I) (Dân Luận)

    (2) Giáo sư Ngô Bảo Châu: Bạn trẻ vẫn đầy niềm tin tương lai (Tuổi Trẻ)

    (3) Báo Công An Nhân Dân: Về sự ngộ nhận của Giáo sư Ngô Bảo Châu (Dân Luận đăng lại từ báo CAND)

    (4) Nguyễn Ngọc Già - Cùng suy nghĩ thêm với Ngô Bảo Châu (Phần I) (Dân Luận)

    (5) Nguyễn Thiện Nhân (Từ điển bách khoa toàn thư mở - wikipedia.org)

    (*) Bút toán chênh lệch tỉ giá chắc chắn xảy ra, ví dụ ký hợp đồng thỉnh giảng đối với các giáo sư nước ngoài, thù lao giảng bài, nghiên cứu, thuyết trình phải tính bằng USD, nhưng nguyên tắc phải hạch toán ra VNĐ.

    (6) Trò chuyện với Đặng Thái Sơn (Kỳ cuối): Những kỷ niệm thơ ấu và Hà Nội (Thể thao và Văn hóa)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    18 phản hồi

    Phản hồi: 

    Phó TT Nguyễn Thiện Nhân nhận bằng tiến sĩ danh dự

    Ngày 23/2, tại Hà Nội, Trường Đại học Na-rê-suổn (Thái Lan) đã tổ chức trọng thể lễ trao bằng tiến sĩ danh dự chuyên ngành quản lý giáo dục của Trường cho Phó Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân.

    Ngài Su-chin Chị-na-giôn, Hiệu trưởng Trường Đại học Na-rê-suổn; ngài Anu-sôn Chin-va-nô, Đại sứ Vương quốc Thái Lan tại Việt Nam; đại diện nhiều bộ, ngành và trường đại học của Việt Nam đã đến dự.

    Phó TT Nguyễn Thiện Nhân (đứng giữa) tại lễ nhận bằng

    Theo ngài Su-chin Chị-na-giôn, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân không chỉ là lãnh đạo cao cấp trong Chính phủ Việt Nam, mà còn là người tiền phong trong cải cách giáo dục Việt Nam. Trường Đại học Na-rê-suổn có hơn 20.000 sinh viên, hơn 900 giảng viên giàu kinh nghiệm và mối quan hệ hợp tác với hơn 35 trường đại học trên thế giới.

    Phát biểu tại buổi lễ, Phó Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Thiện Nhân bày tỏ niềm vinh dự khi được Trường Đại học Na-rê-suổn, một trong những trường Đại học có uy tín của Thái Lan trao tặng bằng tiến sĩ danh dự chuyên ngành quản lý giáo dục và nhấn mạnh: Đây không phải là vinh dự dành riêng cho cá nhân tôi, mà còn biểu hiện sinh động sự trọng thị và lòng mong muốn của Trường Đại học Na-rê-suổn nói riêng và của Nhà nước, nhân dân Thái Lan nói chung, cho việc tăng cường mối quan hệ hữu nghị truyền thống và hợp tác láng giềng tốt đẹp sẵn có giữa 2 nước và 2 dân tộc…

    Tại buổi lễ, ngài Su-chin Chị-na-giôn, Hiệu trưởng Trường Đại học Na-rê-suổn đã trao bằng tiến sĩ danh dự chuyên ngành quản lý giáo dục của Trường cho Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân.

    (Theo CAND)

    http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/110196/pho-tt-nguyen-thien-nhan-nhan-ba...

    Trời ơi là trời! ông Nhân hói này được trao tiến sĩ danh dự hả trời?! Còn vụ 650 tỉ xài ra sao thì xài tới đâu rồi? có bà con nào biết xin cho thông tin :D

    Phản hồi: 

    Mặc dù Phó TT Nhân xúi GS. Châu xài 650 tỉ ra sao thì xài nhưng Phó TT Nhân vẫn đánh giá cao Luật sư trong một buổi thảo luận sửa đổi "Luật luật sư" bằng cách:

    ủng hộ giảng viên làm luật sư

    - Cuối buổi thảo luận của QH về dự thảo luật sửa đổi luật Luật sư sáng nay, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân "thiết tha" đề nghị nên khuyến khích các giảng viên dám nhận làm luật sư.

    http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/93773/pho-thu-tuong-ung-ho-giang-vien-...

    Đây là tín hiệu tốt cho tương lai gần, nếu Phó TT Nhân bị truy tố ra tòa về tội xúi giục người khác phạm luật để nhận được hình phạt nhẹ hơn???

    Phản hồi: 

    Rất nhều ý kiến đi sâu vào toán học, giá như đăng vào tạp chí toán học thì tốt hơn là để trên trang Dận là trang bàn nhiều về vấn đề chính trị xã hôi. Thế nhưng không biết những người hay bàn ở những bài báo viết về NBC và việc xây dựng Viện toán cao cấp thì trình độ toán thế nào, lại có người lo cho NBC. Có mấy vị GS chuyên về Toán chỉ bàn với nhau quanh bàn trà và rượu nhân tết rất rôm rả, nhưng chẳng thấy vị nào bàn trên mạng. Mấy vị ấy có một vài ý kiến thống nhất như sau: đúng là NBC thiên tài về toán, NBC rất vĩ đại, hàng mấy chục năm qua không nhà toán học tài giỏi nào trên thế giơí chứng minh được cái bổ đề ấy mà NBC chứng minh được. Toàn GS toán đánh giá về NBC như thế thì chắc là chính xác. Nhưng các vì GS ấy lại nêu lên một vấn đề khác nữa với thái độ rất thiện chí là "ngây thơ như nhà bác học", nghĩa là NBC thông minh kiệt xuất nhưng trước cái xã hội ma quỷ như xã hội mình thì có thể NBC khó lòng mà quản lý được cái viện toán cao cấp ấy. Ở nhiều nước khác, người ta sử dụng người đúng chỗ, những người giỏi chuyên môn thì người ta tạo mọi điều kiện cho người ấy đi sâu vào chuyên môn mà để người khác lo "cơm áo gạo tiền". Rồi sang vấn đề khác, chuyện ngày tết không có chủ đề mà, các nhà toán học bàn sang chuyện báo chí với các vấn đề xã hội. Có người nêu ra hai vấn đề của báo chí là "thế nào là một nền báo chí tiến bộ" và "báo chí với vấn đề dân chủ dân trí". Các GS cũng đã lên mạng nhưng không thấy ai bàn về 2 vấn đề này. Cuối cùng các GS kết luận toán khó thế mà còn có người bàn, còn vấn đề báo chí thì không có ai bàn, chứng tỏ báo chí khó hơn toán. Rồi các GS đưa ra mấy câu độc giả là những người bình thường nêu ra mà không thấy các "trí thức"
    trả lời, kể cả những vị GS này. Thế rồi chính các GS lại kết luận: hóa ra quần chúng không bình thường giỏi hơn đội ngũ trí thức chúng ta. Hai câu hỏi trên cũng như nhiều câu hỏi khác thì đến GS TS cũng giơ tay hàng. Quần chúng giỏi ghê. Han hô các bộ óc quần chúng Việt Nam!

    Phản hồi: 

    [quote=Kim Lan]Rất cám ơn Lê Quốc Trinh đã giải thích giúp tôi hiểu được phần nào công dụng của "Bổ đề cơ bản". Hôm nay tôi cũng đã lên mạng xem thêm về nội dung và ý nghĩa của Fundamental Lemma. Gắn liền với lĩnh vực của mình, tôi thấy rằng Bổ đề này có thể là nhịp cầu nối giữa Vật lý "Cổ điển, trong đó có cả lý thuyết tương đối của Anhxtanh" và vật lý "lượng tử dành cho các phần tử siêu nhỏ và các hạt cơ bản". Tránh sự mâu thuẫn giữa hai lý thuyết này như hiện nay. Từ đó có thể thống nhất hai lý thuyết vật lý này vào làm một, để sự dạn nứt giữa các nhà vật lý nhanh được gắn liền.
    Mong rằng một lý thuyết thống nhất của ngành vật lý nhanh chóng ra đời, giúp chúng ta nhận biết thế giới vật lý một cách dễ dàng hơn.
    Kim Lan[/quote]

    Không chỉ riêng cái “Bổ đề cơ bản” này thôi, mà nhiều kết quả khác trong toán thuần túy (pure mathematics) cũng rất hữu dụng. Có nhiều người kêu gọi là nước ta chỉ nên phát triển toán ứng dụng thôi, chứ không nên đặt nặng toán thuần túy vì loại toán thuần túy này quá trừu tượng, không ứng dụng được vào cuộc sống giúp cho dân ta khá hơn (như các ngành nông nghiệp, kỷ thuật, v.v…). Nói như thế tuy không sai lắm, nhưng cũng có phần khiên cưỡng. Bởi vì ranh giới giữa toán thuần túytoán ứng dụng khá mù mờ, không trắng đen rõ rệt. Có thể nói không sai rằng toán ứng dụng là phần toán thuần túy ĐÃ ĐƯỢC ĐƯA VÀO ỨNG DỤNG, và ngược lại, nói thật lạc quan, thì toán thuần túy là cơ sở để trở thành toán ứng dụng khi có người tìm ra cách sử dụng nó.

    Thực chất là mọi kết quả toán thuần túy ĐẸP và SÂU (Beautiful and Deep) đều có khả năng được ứng dụng trong tương lai. Thí dụ như mẫu Đại số Boole (Boolean Algebra) về các số 0 và 1 trong toán thuần túy ngày trước có ai nghĩ là ỨNG DỤNG được đâu. Nhưng ngày nay, nó chính là cơ sở cho ngành computer (điện toán) và cho ngành tin học. Còn rất nhiều thí dụ khác, như thuyết nhóm (group theory) v.v… đã tìm ra ứng dụng trọng mọi ngành từ y học đến nông học. Việc phân biệt giữa hai ngành toán thuần túy và ứng dụng thật ra khá mong manh. Ngay như Giáo sư HOÀNG TỤY, một nhà toán học nổi tiếng trong nước qua những đóng góp về thuyết tối ưu toàn bộ của ông, căn bản cũng là một toán gia thuần túy, nhưng đã đem ứng dụng sở học của mình vào ngành vận trù học (operation research) do đòi hỏi ứng dụng thực tế ở miền Bắc thời trước, và, nhờ đó đã đạt được thành tích lớn trong toán học, mang đến nhiều ứng dụng.

    Nói tóm lại, tôi ủng hộ việc phát triển TOÁN HỌC ở VN, cả toán thuần túy cũng như toán ứng dụng. Nếu có thể thành lập một Viện Toán Cao Cấp (như đang làm) mà không hại nhiều đến những lãnh vực trọng yếu khác (vì khả năng ngân sách eo hẹp của VN), thì thực ra cũng hữu ích nếu ta biết cách sử dụng và phát triển nó, thay vì dùng nó như là một biểu tượng TUYÊN TRUYỀN để đánh bóng chế độ như hiện nay. Ngoài ra, điều quan trọng hơn nữa là cân nhắc so sánh nó với những nhu cầu THIẾT THÂN khác như y tế, giáo dục, v.v… trước khi quyết định sử dụng ngân sách 30 triệu đô la Mỹ. Đây là một số tiền không nhỏ của người dân, cần phải sử dụng đúng đắn và có tinh thần trách nhiệm.

    Phản hồi: 

    [quote=Kháchquen]
    Mấy bác ơi! em đèo có biết cái "trách nhiệm chính trị" là cái chó gì mà anh ba nhà mình "phát minh" hay thiệt là hay!. Nhưng anh ba là thủ tướng nên chối phăng là xong, thử hỏi ông Châu có đủ vô liêm sỉ để chối leo lẻo như ba Dũng không? Nói thiệt, ông Châu mà leo lẻo chối là coi như xong... bọn CS này đã biến một thiên tài thành một "quan tài" luôn, hỏng hết cả tư cách, chỉ có nước ôm hận như ông Vân dạo đó thôi! Nhưng ông Châu còn may là có quốc tịch Pháp, chắc cũng đỡ!

    Còn anh Phó thủ hói Nhân nữa đó! Các bác thấy, hắn ta có làm cái quái gì bảo vệ cho thầy Khoa không?

    Em cam đoan với các bác, có chuyện gì xảy ra với ông Châu là bọn nó ù té bỏ chạy và đổ vấy hết cho ông Châu cùng mấy trự ở cái Viện đó chịu thôi!

    Đinh Mạnh Vĩnh[/quote]

    Haha, bạn Đinh Mạnh Vĩnh dùng từ đốp chát nghe thiệt sướng lỗ tai (trâu). "Ù té bỏ chạy", lâu lắm rồi tôi mới nghe lại.

    Bạn ở VN vượt tường lửa vào vất vả quá. Bắt tay chào bạn cái nhé. Thỉnh thoảng vào chơi cho diễn đàn thêm rổn rảng.

    Phản hồi: 

    Rất cám ơn Lê Quốc Trinh đã giải thích giúp tôi hiểu được phần nào công dụng của "Bổ đề cơ bản". Hôm nay tôi cũng đã lên mạng xem thêm về nội dung và ý nghĩa của Fundamental Lemma. Gắn liền với lĩnh vực của mình, tôi thấy rằng Bổ đề này có thể là nhịp cầu nối giữa Vật lý "Cổ điển, trong đó có cả lý thuyết tương đối của Anhxtanh" và vật lý "lượng tử dành cho các phần tử siêu nhỏ và các hạt cơ bản". Tránh sự mâu thuẫn giữa hai lý thuyết này như hiện nay. Từ đó có thể thống nhất hai lý thuyết vật lý này vào làm một, để sự dạn nứt giữa các nhà vật lý nhanh được gắn liền.
    Mong rằng một lý thuyết thống nhất của ngành vật lý nhanh chóng ra đời, giúp chúng ta nhận biết thế giới vật lý một cách dễ dàng hơn.
    Kim Lan

    Phản hồi: 

    Đ. m… cộng sản đang giăng cạm bẫy
    Đánh lừa anh Châu!
    Xin anh đừng đặt bút ký chi tiêu
    Dù một đồng xu cũng đừng dính dáng
    Anh cứ tiếp tục làm toàn
    May chi còn có cơ hội giúp đời
    Tôi lo cho Anh, anh Châu ơi!

    Phản hồi: 

    [quote=Kháchquen]
    ...
    Ở cái xứ mình, nó loạn hết rồi. Cứ nhìn bà Sương, ông Vươn, ông Phan Tường Vân, ngay cả ông ... ba Dũng đó, bác thấy, anh ba nhà ta cứ sưng sưng mặt mà tuyên bố chẳng có sai cái mẹ gì trong vụ Vinashin, chỉ nhận trách nhiệm chính trị.

    Mấy bác ơi! em đèo có biết cái "trách nhiệm chính trị" là cái chó gì mà anh ba nhà mình "phát minh" hay thiệt là hay!. Nhưng anh ba là thủ tướng nên chối phăng là xong, thử hỏi ông Châu có đủ vô liêm sỉ để chối leo lẻo như ba Dũng không? Nói thiệt, ông Châu mà leo lẻo chối là coi như xong... bọn CS này đã biến một thiên tài thành một "quan tài" luôn, hỏng hết cả tư cách, chỉ có nước ôm hận như ông Vân dạo đó thôi! Nhưng ông Châu còn may là có quốc tịch Pháp, chắc cũng đỡ!

    ...

    Đinh Mạnh Vĩnh[/quote]

    "trách nhiệm chính trị" cụ thể thường là từ chức đó bác Đinh Mạnh Vĩnh, vì thiếu khả năng, vì sơ xuất, ...

    "trách nhiệm dân sự" cụ thể thường là bồi thường vật chất và danh sư

    "trách nhiệm hình sự" cụ thể thường là ở tù giam, quản chế, mất quyền công dân, ...

    Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhận "trách nhiệm chính trị" thì ông ta nên từ chức thủ tướng. Ở đây Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng không quản lý nổi nhân viên chính phủ và để ban cán sự đảng lộng hành trong các tập đoàn nhà nước

    Phản hồi: 

    [quote=Kháchquen]Bác Khách Qua Đường!

    Em ở trong nước, nên biết rõ cái kiểu quản lý VN hiện nay có 1 không hai trên thế giới. Bác NNG lo cho ông Châu là đúng đó. Bọn nó đang lợi dụng NBC thôi! Có việc gì nó đè đầu ông Châu ra chịu trước hết, chứ không có kiểu chia ra anh là GĐ khoa học, tôi là GĐ tài chính, CEO, CFO như bác nói đâu!. Em phân tích cho bác nghe nhé:

    ...

    Em cam đoan với các bác, có chuyện gì xảy ra với ông Châu là bọn nó ù té bỏ chạy và đổ vấy hết cho ông Châu cùng mấy trự ở cái Viện đó chịu thôi!

    Đinh Mạnh Vĩnh[/quote]

    Xin chân thành cám ơn bạn Đinh Mạnh Vĩnh. Ý kiến của bạn rất đúng đắn, lời giải thích rất thuyết phục. Đúng là phải ở trong chăn mới biết chăn có rận. Tôi rất buồn là mặc dù hiện trong nước có nhiều trí thức sáng suốt và nhiệt tình như bạn và nhiều vị khác, nước ta vẫn không thoát ra được khỏi sự bế tắc do chế độ độc tài toàn trị CS gây ra, để nhanh chóng phát triển và cất cánh bay lên sánh vai cùng các nước trên thế giới.

    Trân trọng kính chào bạn.

    Phản hồi: 

    Bác Khách Qua Đường!

    Em ở trong nước, nên biết rõ cái kiểu quản lý VN hiện nay có 1 không hai trên thế giới. Bác NNG lo cho ông Châu là đúng đó. Bọn nó đang lợi dụng NBC thôi! Có việc gì nó đè đầu ông Châu ra chịu trước hết, chứ không có kiểu chia ra anh là GĐ khoa học, tôi là GĐ tài chính, CEO, CFO như bác nói đâu!. Em phân tích cho bác nghe nhé:

    Ví dụ, ông Châu lên chương trình của Viện trong năm nay 2012 rằng thì là: tổ chức 5 cuộc hội thảo, 7 cuộc thuyết trình, 10 cuộc tu nghiệp chẳng hạn... vậy thì phải có dự toán chi, chi cho ai, chi cho chủ đề tài, chi cho quản trị, chi cho giáo sư Châu ở ý tưởng, chi cho GS Hoa, chi cho cả bầy ăn theo cho mà xem, rồi còn chi tài liệu, điện nước, ăn uống, ngủ nghỉ, vé máy bay, khách sạn, tiền tiêu vặt... hầm bà lằng, tất nhiên ông Châu phải có dính vô làm sao tránh!

    Ở cái xứ mình, nó loạn hết rồi. Cứ nhìn bà Sương, ông Vươn, ông Phan Tường Vân, ngay cả ông ... ba Dũng đó, bác thấy, anh ba nhà ta cứ sưng sưng mặt mà tuyên bố chẳng có sai cái mẹ gì trong vụ Vinashin, chỉ nhận trách nhiệm chính trị.

    Mấy bác ơi! em đèo có biết cái "trách nhiệm chính trị" là cái chó gì mà anh ba nhà mình "phát minh" hay thiệt là hay!. Nhưng anh ba là thủ tướng nên chối phăng là xong, thử hỏi ông Châu có đủ vô liêm sỉ để chối leo lẻo như ba Dũng không? Nói thiệt, ông Châu mà leo lẻo chối là coi như xong... bọn CS này đã biến một thiên tài thành một "quan tài" luôn, hỏng hết cả tư cách, chỉ có nước ôm hận như ông Vân dạo đó thôi! Nhưng ông Châu còn may là có quốc tịch Pháp, chắc cũng đỡ!

    Còn anh Phó thủ hói Nhân nữa đó! Các bác thấy, hắn ta có làm cái quái gì bảo vệ cho thầy Khoa không?

    Em cam đoan với các bác, có chuyện gì xảy ra với ông Châu là bọn nó ù té bỏ chạy và đổ vấy hết cho ông Châu cùng mấy trự ở cái Viện đó chịu thôi!

    Đinh Mạnh Vĩnh

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Qua Đường]
    ...
    Phải nói là, theo tôi, Gs Ngô Bảo Châu đã không may để bị ĐCSVN LỢI DỤNG và chính trị hóa thành tích toán học nổi tiếng của ông cho việc đánh bóng chế độ. Đây là một điều rất đáng tiếc cho ông Châu. Ở những nước tiên tiến chuyện đề cao một người đoạt giải Fields như kiểu VN đối vớ ông Châu là rất NỰC CƯỜI và không bao giờ xảy ra. Lấy thí dụ ở Úc, nhà toán học Úc (gốc Tàu Hồng Kông) tên Terry TAO, một thiên tài toán học Úc, được giải toán Fields giống ông Châu và trước ông vài kỳ, cả nước Úc chẳng mấy ai biết, ngoại trừ một số RẤT NHỎ những người làm nghiên cứu TOÁN. Ông TAO này là đàn anh của ông Châu, hiện cũng đang dạy toán bên Mỹ, rất YÊU nước Úc (giống ông Châu YÊU nước Việt) và cũng liên lạc giúp đỡ các sinh viên Úc về lãnh vực TOÁN. Chính phủ Úc chẳng ca ngợi, tặng nhà, hay làm bất cứ điều gì để vinh danh ông. Nhân dân Úc chẳng ai quan tâm đến cái ông Terry TAO này sất.[/quote]

    Lý do là vì ở VN chưa có ai được giải quốc tế cao như ông Châu cho nên ông Châu được đảng CSVN o bế kỹ lưỡng. Còn ở Úc thì có thể đã có nhiều giải rồi, người ta bớt quan tâm do đó nhân tài đều chạy qua Mỹ cả.

    Giả sử VN có thêm 3 người đạt giải Fields hoặc tương đương thì họ cũng chỉ về làm việc ở viện toán cao cấp với chức viện phó hoặc viện trưởng luân phiên và ngân sách giỏi lắm là lên 1000 tỉ VND chứ không thể là 650 x 4 = 2600 tỉ VND + 4 viện trưởng được

    Phản hồi: 

    Mặc dầu rất thất vọng về Giáo sư Ngô Bảo Châu khi nghe quan điểm của ông về TRÍ THỨC, tôi thiển nghĩ có lẽ ta cũng cần phân biệt rõ hơn VAI TRÒ của ông Châu trong Viện Toán Cao Cấp qua chức vị Viện Trưởng KHOA HỌC của Viện này mà ông đảm nhiệm.

    Nếu tôi nhớ không lầm, thì Gs Ngô Bảo Châu chỉ là Viện Trưởng KHOA HỌC, còn Viện Trưởng HÀNH CHÍNH là do một Giáo sư khác (tên HOA, xin lỗi tôi quên mất họ) đảm trách. Nếu đúng vậy, thì mọi điều hành NGÂN SÁCH của Viện là do ông Viện Trưởng HÀNH CHÍNH này phụ trách, sau khi tham khảo với Gs Ngô Bảo Châu, Viện Trưởng KHOA HỌC của Viện. Trách nhiệm CHÍNH của Gs Châu là về phạm vi KHOA HỌC, tức là những bộ môn toán nào cần phát triển, mục tiêu phát triển ra sao, cần mời những toán gia nào của thế giới đến làm việc tại Viện Toán Cao Cấp, v.v... Việc sử dụng ngân sách, việc giải ngân v.v... và những khó khăn, những cạm bẩy của nó mà bác Nguyễn Ngọc Già đã nêu ra rất đúng, may thay, theo tôi, là phần trách nhiệm mà có lẽ Gs Ngô Bảo Châu không chịu trực tiếp, vì ông HOA Viện Trưởng Hành Chánh mới là người chị trách nhiệm CHÍNH.

    Phải nói là, theo tôi, Gs Ngô Bảo Châu đã không may để bị ĐCSVN LỢI DỤNG và chính trị hóa thành tích toán học nổi tiếng của ông cho việc đánh bóng chế độ. Đây là một điều rất đáng tiếc cho ông Châu. Ở những nước tiên tiến chuyện đề cao một người đoạt giải Fields như kiểu VN đối vớ ông Châu là rất NỰC CƯỜI và không bao giờ xảy ra. Lấy thí dụ ở Úc, nhà toán học Úc (gốc Tàu Hồng Kông) tên Terry TAO, một thiên tài toán học Úc, được giải toán Fields giống ông Châu và trước ông vài kỳ, cả nước Úc chẳng mấy ai biết, ngoại trừ một số RẤT NHỎ những người làm nghiên cứu TOÁN. Ông TAO này là đàn anh của ông Châu, hiện cũng đang dạy toán bên Mỹ, rất YÊU nước Úc (giống ông Châu YÊU nước Việt) và cũng liên lạc giúp đỡ các sinh viên Úc về lãnh vực TOÁN. Chính phủ Úc chẳng ca ngợi, tặng nhà, hay làm bất cứ điều gì để vinh danh ông. Nhân dân Úc chẳng ai quan tâm đến cái ông Terry TAO này sất.

    Phản hồi: 

    Thân chào bạn Kim Lan,

    Toán học là căn bản cho tất cả mọi tiến hoá khoa học kỹ thuật. Tôi là người sống và làm việc lâu năm trong công nghiệp Bắc Mỹ nên tin chắc rằng như thế. Mọi phát minh, sáng chế, thiết kế đều phải dựa trên căn bản lý luận khoa học, từ những công thức, định đề, định lý từ đại số, số học cho đến hình học phẳng hình học không gian, vật lý, hoá học vv... hết thảy đều phải tính toán chính xác. Đó mới chỉ là những chuyện thông thường mà tôi tiếp cận trong nghề, có những thứ cao hơn như máy tính, công nghệ Nano, kỹ nghệ không gian vũ trụ, khí tượng học, thiên văn, lại càng phải cần đến toán học để phân tích, định lượng và dự kiến hay đi vào sáng tạo.

    Theo tôi hiểu giới khoa học đã thắc mắc từ lâu về một vài sự kiện vật lý, họ chưa đủ lý luận vững chắc để kết luận, nay nhờ GS Ngô Bảo Châu dùng toán học để chứng minh đi vào hiện thực thì họ rất mừng. Nghe nói Bổ Đề Căn Bản của GS NB Châu sẽ được áp dụng vào công nghiệp Điện Hạt Nhân ở Pháp, giúp các nhà bác học đi sâu thêm vào phương pháp vận hành quản lý lò nguyên tử an toàn hơn.

    Tôi đã có lần làm việc trong ngành ĐNH này ở Canada, thấy quá ư phức tạp mà khả năng toán không đủ để hiểu cho nên mới chuyển nghề đi vào khai khóang.

    Phản hồi: 

    Cám ơn Bạch Hùng đã góp ý!
    Quả thật tôi đã nhầm tên "Bổ đề cơ bản" thành "bổ đề bất biến". Tuy nhiên câu hỏi của tôi cho các Gs thuộc lĩnh vực toán học ứng dụng và kĩ thuật, nhằm mục đích xem họ có biết rằng một Gs của Việt nam nhận giải Field hay không, đồng thời muốn xem họ có kinh ngạc và xôn xao như ở Việt nam không? Khi tôi đã nói rất rõ về Gs Châu mà họ không phản ứng gì nhiều, thì điều đó chứng tỏ rằng đối với họ,công trình của Gs Châu không có ảnh hưởng nhiều đến KT thế giới như dân VN vẫn tưởng.Đồng thời giới làm chính trị ở Việt nam tung hô quá trời, làm đôi lúc chính tôi cũng tưởng đây là một công trình khoa học đem lại những lợi ích to lớn cho nhân loại nói chung và Việt nam nói riêng.Vậy thôi.
    Kim Lan

    Phản hồi: 

    1-Không phải là bổ đề bất biến mà là Bổ Đề Cơ Bản- Fundamental Lemma. Ông không thuộc được tên định lý, nhớ nhầm sang "bất biến" rồi tán nhăng tán loạn xạ rồi mang ra hỏi thì ai mà biết?

    2-Vấn đề là ông hỏi các ông GS nào. Ví dụ như, mang bổ đề cơ bản ra hỏi các ông GS khoa Địa Lý, khoa Lịch Sử thì chắc chắn họ cũng chẳng biết. Và tất nhiên là họ chẳng quan tâm đến bổ đề cơ bản, cũng như tôi chẳng buồn quan tâm Alexandre đại đế chết năm nào, có mấy con, diệt được bao nhiêu lính.
    Còn tôi tin chắc là với dân Toán và có thứ hạng thì chắc chắn họ sẽ biết.

    3- Nếu bác thích, bác có thể coi ngực của Ngọc Trinh có ứng dụng xã hội hơn hẳn bổ đề cơ bản, thấy phim Vàng Anh 16 phút lan truyền đến bình dân đại chúng hơn hẳn cách chứng minh Fundamental Lemma. Xét cho cùng, họ cũng có lý của họ, dù có tư duy một cách xôi thịt một chút thì phim vàng anh và ngọc trinh thì họ xem hiểu, còn bổ đề cơ bản thì không.

    Việc bác quan tâm đến những gì thực tế và xôi thịt thì là quan điểm cá nhân của bác, là quyền con người, tôi không dám bàn. Xét cho cùng, để thưởng thức cũng cần phải có trình độ.

    Phản hồi: 

    Tôi không rõ công trình toán học của giáo sư Ngô Bảo Châu có nội dung như thế nào, chỉ nghe mang máng tên của nó là " Bổ đề bất biến" gì đó, tuy nhiên tôi muốn hỏi Gs Châu là ông chứng minh cái gì bất biến? Trong cuộc sống của con người có hai nguyên lý bảo tồn " tức là bất biến" đó là bảo tồn "năng lượng" và "vật chất". Hai nguyên lý trên thì cả thế giới đều biết, vì nó được ứng dụng trong nhiều lĩnh vực khoa học, từ đó đem lại cho con người vô cùng nhiều lợi ích trong cuộc sống.Hoặc tiên đề của Anhxtanh "Vận tốc ánh sáng là không đổi so với mọi hệ quy chiếu và bằng C". Ngoài ra trong toán học còn nhiều các bổ đề bất biến như:
    [sinx]^2+[cosx]^2=1, tổng ba góc của một tam giác luôn bằng 180 độ .v.v.và cả tỷ các bất biến khác. Vậy cái bổ đề của Gs Châu là gì? ứng dụng vào đâu? Gần đây hồi tháng 12/2011, tôi có hỏi các giáo sư người Châu Âu trong một cuộc họp khoa học tại ĐH Sorbon của Pháp rằng, " các ông có biết Gs Ngô Bảo Châu của Việt nam đoạt giải Field về toán học không? ". Tất cả đều ồ lên kinh ngạc, nhìn tôi như nhìn một người từ trên trời rơi xuống. Sau đó họ quay lại hỏi nhau xem có ai biết gì về GS Châu không, không một ai trả lời được.Sau đó họ hỏi tôi là Gs Châu chứng minh cái gì, tôi nói chỉ biết là "bổ đề bất biến", sau đó tôi phải nói thêm là Gs sống và làm việc tại Mỹ, họ mới bớt nghi. Sau đó Gs chủ tịch hội nghị nói rằng: "có thể Gs Châu là một người rất giỏi, tuy nhiên cái ông ta làm chắc không có nhiều ứng dụng thiết thực cho cuộc sống người dân lao động, nên quá ít người để ý. Có khả năng đó chỉ là một công trình thuần túy toán học, không sử dụng cho toán ứng dụng. Còn nếu ứng dụng được cho cuộc sống thì tôi tin cả thế giới đã tung hô ông ấy rồi, và khi đó thì các công ty sẽ tranh nhau mua độc quyền sử dụng và chúng tôi cũng đã biết. Còn chúng tôi chỉ quan tâm đến những vấn đề thiết thực nho nhỏ như sx thuốc chống AIDS, sx ôtô, máy bay, đồ tiêu dùng cho tốt mà thôi, những cái viển vông thì chúng tôi không quan tâm". Qua cuộc nói chuyện đó tôi thấy thật thấm thía, người Việt nam chúng ta luôn tung hô, khen ngợi những cái mà họ không hiểu. Họ chỉ cần được khen là cảm thấy sướng lắm rồi, mặc dù bụng đói, quần áo rách rưới. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng Gs Ngô Bảo Châu sẽ không làm cho GDP của Việt nam tăng một tý nào. Nếu Gs kể thêm cho lớp trẻ VN rằng nếu muốn được như Gs thì phải lao động hết sức vất vả, và rồi cũng rất khó lấy vợ. Các cô gái Việt nam cần cái gì đó gần gũi thiết thực hơn là lấy một Gs để rồi không chịu nổi tính cách kì cục của họ.Họ thích lất đại gia, người giàu người mẫu hơn. Còn lớp trẻ VN đã có các tấm gương sáng hơn nhiều: đó là làm sao trở thành Tổng bí thư như Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng như Nguyễn Tấn Dũng, bộ trưởng và muôn vàn các chức tước khác trong bộ máy Đảng, Nhà nước VN. Như thế vừa oai như cóc cụ, quyền cao chức trọng,kẻ hầu người hạ, tiền của như nước cả họ được nhờ. Sau đó còn tha hồ mà tham ô tham nhũng. Về mặt xác xuất thì dễ đoạt được các ghế trên hơn là giải Field. Còn theo ý tôi, Việt nam cần các nhà khoa học tầm cỡ vừa vừa,và những người thợ giỏi bậc 8/8, biết chế tạo những cái như ô tô, xe máy, thực phẩm sạch, môi trường sống lành mạnh v.v. thế thôi.Tôi có một giấc mơ, đó là :chúngta hãy dạy con cái biết làm những cái bình thường,tôn trọng các giá trị bình thường, trước khi làm những điều phi thường.
    Bài viết này không làm giảm sự tôn trọng của tôi đối với GS Châu.
    Kim Lan

    Phản hồi: 

    Có mấy người hỏi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng:
    - Thưa thủ tướng, vì sao thủ tướng lại duyệt chi cho Viện toán cao cấp những 650 tỷ?
    - Có thế mà cũng hỏi, nếu không chi như thế thì lương mỗi tháng 5 triệu đồng, một giáo sư toán nổi tiếng làm sao sống nổi.
    Có 2 người nói chuyện với nhau, một người nói:
    - GS Ngô Bảo Châu giỏi toán nhưng lại không biết cách hạch toán thế nào để chi những 650 tỷ cho hợp lý.
    Người kia trả lời:
    - Không sao đâu, GS sẽ thuê ông Ngưyễn Ngọc Già làm quân sư. Ông ấy là người thường xuyên có những dự liệu từ trước. Ông Già mới đúng là trí thức, toàn lo cho thiên hạ như "lo bò trắng răng." Không biết ông ta là chuyên gia "cầm đèn chạy trước ô tô à"?
    Nhiều người bàn tán với nhau, một người nói:
    - Phen này thuế sắp tăng rồi đây.
    - Đã tăng bao nhiêu thức thuế, nay còn tăng, lấy lý do gì mà tăng?
    - Tăng thuế để lấy tiền xây Viện toán cao cấp chứ còn lý do gì nữa.
    Có nhà thầu hí hửng khoe:
    - Phen này chúng mình có cơ mau làm ăn rồi, chẳng sợ gì khủng hoảng.
    -Vì sao vậy?
    - Vì sắp sửa xây dựng Viện Toán cao cấp, công trình này có tầm cỡ quốc tế đấy.