Trần Minh Khôi - Sự suy thoái chính trị và lối thoát của Đảng Cộng sản Việt Nam (II)

  • Bởi Khách
    22/01/2012
    6 phản hồi

    Trần Minh Khôi

    Và đây chính là bi kịch lớn nhất của họ, bi kịch của một người làm mẹ khi sắp qua đời biết mình đã để lại những đứa con hư. Đảng Cộng sản, với những người lãnh đạo nó hiện nay, không còn khả năng thay đổi nữa. Các thế lực đặc quyền, không tồn tại ở những thời điểm Đảng thay đổi trước đây, sẽ làm tất cả những gì trong phạm vi quyền lực không giới hạn của họ, kể cả giết người và bỏ tù, để chống lại thay đổi và bảo vệ những định chế mà họ đang được hưởng lợi.

    Lại nói về hiện tượng thân tộc hóa cơ cấu quyền lực nhà nước, dẫn đến sự bế tắc của các định chế xã hội trong việc giải quyết các vấn đề công lý, đưa Đảng đến bên bờ vực của sự sụp đổ.

    Đối với những người thuộc thế hệ công thần, thế hệ đã tạo dựng nên Đảng Cộng sản Việt Nam, thì Đảng ngày nay đã là một đứa con hư. Họ biết rất rõ những bê bối của nó những họ vẫn bảo vệ nó như con đẻ của họ. Nhiều người đã lên tiếng báo động về sự hư đốn của Đảng nhưng trong thâm tâm họ vẫn nghĩ rằng đảng của họ vẫn có khả năng thay đổi để vượt qua sự suy thoái hiện nay. Dù sao đi nữa thì đảng của họ cũng đã thay đổi nhiều lần để vượt ra những thử thách sống còn như thế; phải tuyên bố giải tán đảng để trở thành một tổ chức nghiên cứu chủ nghĩa Marx ngay trước kháng chiến chống Pháp hay từ bỏ niềm tin căn bản của chủ nghĩa Mác để đi theo kinh tế thị trường hồi những năm ’80 chẳng hạn.

    Và đây chính là bi kịch lớn nhất của họ, bi kịch của một người làm mẹ khi sắp qua đời biết mình đã để lại những đứa con hư. Đảng Cộng sản, với những người lãnh đạo nó hiện nay, không còn khả năng thay đổi nữa. Các thế lực đặc quyền, không tồn tại ở những thời điểm Đảng thay đổi trước đây, sẽ làm tất cả những gì trong phạm vi quyền lực không giới hạn của họ, kể cả giết người và bỏ tù, để chống lại thay đổi và bảo vệ những định chế mà họ đang được hưởng lợi. Năm 1986, khi Đảng quyết định chia tay với kinh tế tập trung xã hội chủ nghĩa đang tàn phá đất nước để chuyển sang kinh tế thị trường thì trong Đảng không có một lực lượng đặc quyền nào đang hưởng lợi vì các định chế của nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đó cả. Ngày nay nếu Đảng muốn chia tay với “sơ hữu toàn dân” về đất đai để thiết lập quyền tư hữu, và qua đó thiết lập công lý, thì Đảng phải đối diện mới những thế lực đặc quyền còn mạnh hơn chính bản thân Đảng. Nếu Đảng muốn trở về lại với vai trò lãnh đạo và bảo vệ giai cấp công nhân, một lực lượng đông đảo đang bán sức lao động rẻ mạt cho tư bản nước ngoài ở các khu công nghiệp, thì Đảng phải đối diện với những thế lực âm binh hùng mạnh đang hưởng lợi từ các thương vụ buôn bán này. Cái logic làm sụp đổ các vương triều trong lịch sử, và gần đây hơn là các quốc gia cộng sản và độc tài các loại, có khả năng làm sụp đổ Đảng Cộng sản và nhà nước Việt Nam.

    Hiện tượng thân tộc hóa ngày càng làm trầm trọng thêm sự bất công đã tồn tại trong bản chất của nhà nước Việt Nam. Công lý, ở tầm mức nền tảng nhất trên phương diện chính trị, là sự công bằng về cơ hội thăng tiến trong các cơ cấu quyền lực nhà nước. Hai đứa trẻ được sinh ra một thời điểm, bất kể hoàn cảnh thân tộc, môi trường sống, vùng miền, tôn giáo, sắc tộc, điều kiện kinh tế như thế nào, phải có những cơ hội được thăng tiến ngang nhau trong các cơ cấu công quyền, ít nhất là trên phương diện lý luận. Đây là tiêu chuẩn đầu tiên của công lý cho một nhà nước. Nhà nước cộng sản, dựa trên sự phân chia và duy trì ranh giới giai cấp cố hữu, tự trong bản chất đã là bất công. Một nhà nước theo mô hình cộng sản, do đó, là một nhà nước thất bại ngay từ đầu vì nó đã thất bại trong trách nhiệm đầu tiên của nó là thiết lập và bảo vệ công lý. Hệ thống thi hương thi hội, hình thức thực thi loại công lý này ở mức sơ đẳng nhất, trong việc chọn người vào các cơ cấu công quyền của các triều đại phong kiến cũng không tồn tại ở nhà nước hiện nay.

    Cái hệ thống lý luận theo kiểu “mục đích biện minh cho phương tiện” cho một "nhà nước xã hội chủ nghĩa" công bằng không tưởng nào đó, từ trước đến nay, trang bị cho Đảng một công cụ tín lý để áp dụng bạo lực và duy trì sự bất công này. Trong sự khiếp sợ quyền lực nhà nước truyền thống của một xã hội thần dân, các lý luận đó, cùng sự hỗ tương của bạo lực, đã tìm thấy sự chính đáng của chúng. Công lý chính trị vẫn tồn tại trong nội bộ của một đảng, ít nhất là trong cảm nhận của xã hội. Nhưng ngày nay điều này cũng đã bị các thế lực đặc quyền phản bội. Hiện tượng thân tộc hóa đem sự bất công này vào ngay chính trong nội bộ của Đảng, thậm chí vào trong nội bộ của các cơ cấu lãnh đạo cao cấp của Đảng. Cơ hội thăng tiến của đảng viên hoàn toàn phụ thuộc vào quan hệ thân tộc của họ. Hai đảng viên, cùng năng lực, không có cơ hội thăng tiến ngang nhau trong Đảng. Một đảng chính trị có thể tồn tại và cai trị trong sự bất công đối với xã hội, trong chừng mực mà xã hội có thể dung thứ sự bất công đó, đặc biệt là những xã hội mà ở đó công dân chưa coi trọng các quyền tự do chính trị của họ, nhưng nó không thể tồn tại trong sự bất công đối với chính nó: nó đã đánh mất sự chính đáng đạo đức ở đảng viên để giữ cho nó tồn tại. Đây là đe dọa lớn nhất của Đảng.

    Và nó cũng là đe dọa lớn nhất cho xã hội. Sự sụp đổ của một đảng cầm quyền, và cái nhà nước nó thiết lập để cai trị, ngoài việc làm thỏa mản những uất ức do sự bất công kéo dài quá lâu, hoặc có thể đem lại lợi ích cho một vài nhóm nào đó (và các nhóm này ngay lập tức trở thành các nhóm đặc quyền), không phục vụ quyền lợi lâu dài của một quốc gia. Hiện tượng thân tộc hóa nhà nước đưa tình trạng bất công lên một tầm mức mà bất cứ xúc tác nào, ngay cả những sự kiện không ăn nhập gì, cũng có có thể gây nên bất ổn chính trị. Một khi điều đó xãy ra thì bạo lực và cách mạng là điều không thể tránh khỏi. Cách mạng xưa nay trong lịch sử luôn phản bội. Các định chế, thay vì chuyển hóa, bị đập bỏ và được thiết lập lại. Một tầng lớp đặc quyền mới sẽ thay thế.

    Những dân tộc khôn ngoan không làm cách mạng, mà tìm cách để chuyển hóa các định chế nhà nước và xã hội, do đó, tránh được những đổ vỡ máu me, tiết kiệm được nhân lực và tài nguyên để phát triển. Vấn đề trở nên: liệu có thể hóa giải các thế lực đặc quyền trong Đảng hiện nay để chuyển hóa các định chế theo hướng phù hợp với các điều kiện xã hội đang đòi hỏi hay không? Nói cách khác, có thể tránh đổ vỡ không? Không ai biết chắc câu trả lời cho câu hỏi này. Sự sụp đổ của khối cộng sản, và gần đây hơn, sự ra đi của các chính thể độc tài ở Bắc Phi, làm ngạc nhiên ngay cả những bộ não uyên bác nhất của khoa học chính trị thế giới.

    Có thể đã quá trễ để cứu Đảng. Có thể các thế lực thân tộc đặc quyền trong Đảng đã làm Đảng thối rữa quá mức có thể cứu vãn được. Có thể Đảng sẽ ra đi trong sự sụp đổ như các vương triều trong lịch sử đã ra đi trong sự sụp đổ. Trần Nghệ Tông, những ngày cuối cùng của Nhà Trần, đã mặc nhận sự suy thoái và băng hoại không thể cứu vãn nổi của vương tộc và không muốn làm gì thêm nữa, ngoài chuyện đi tu. Hiện nay cũng đã có không ít đảng viên thuộc thế hệ công thần, tính luôn thế hệ “Trường Sơn”, đã mặc nhận và đi tu như thế. Và đó là điều rất đáng tiếc. Sự chính đáng đạo đức luôn bao gồm thái độ dũng cảm nhìn nhận, chịu trách nhiệm, và nếu cần thì từ bỏ, những đứa con hư đốn của mình. Có thể Đảng là không cứu được nữa nhưng đất nước thì phải cứu.

    Sự lựa chọn một ý thức hệ, một phe nhóm, một chiến tuyến, ở một thời điểm nào đó, có thể đúng có thể sai. Lịch sử không phán xét điều đó. Nhưng lịch sử sẽ không tha thứ cho bất cứ ai ngồi nhìn quốc gia băng hoại vì một nhóm sa đọa, do chính mình tạo dựng nên, mà không làm gì. Nếu sự sụp đổ của Đảng là không tránh khỏi thì phải chấp nhận sụp đổ. Nhưng cho đến khi đó, những người có ý thức trách nhiệm đối với quốc gia trong Đảng phải làm tất cả những gì có thể làm được để tránh cho Đảng Cộng sản sụp đổ.

    Và bằng cách đó, họ giúp tránh cho sự sụp đổ của nhà nước, và tránh được bạo lực của một cuộc cách mạng không cần thiết cho quốc gia.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Suy thoái chinh trị của đảng CSVN sắp tới sẽ dẫn thẳng đến sự tan rã của đảng, sự sụp đổ thể chế chính trị, của nhà nước và sự hỗn loạn của cả xã hội, mà không thể có "lối thoát" đẹp đẽ nào khác cho đảng như tác giả hy vọng được!

    Bởi vì, nếu có lối thoát nào vẫn do đảng tìm ra và thực hiện để đảng tiếp tục tại vị trên và bằng "Hiến pháp" đảng tự biên - dù đảng có chấp nhận sở hữu tư nhân và kinh tế thị trường và v.v...- thì đó là "lối thoát" của đảng nhưng vẫn là bế tắc và bĩ cực của cả xã hội và dân tộc, là những cái đảng đã đang làm và chúng ta đang có suốt mấy chục năm nay: câu giờ hay kéo dài độc trị của đảng bằng mọi giá, là suy thoài tiếp trầm trọng hơn, cái rối sẽ dẫn đấn sự sụo đỏ tổng thể như trên.

    Đã gọi là tìm lối thoát thì phải từ bỏ cái gì đó như cả cơ ngơi vốn được coi là rất cơ bản hay quan trọng nhất (ở đây là đảng CSVN và cả nhà nước XHCN cũng như các hệ thống và cơ cấu xã hội mục đa tầng rữa của nó) và cứu cái gì đó có thể cứu được và cần phải cứu dù trước đó bị coi là ít quan trọng hơn (ở đây là văn hóa, tinh thần, và tương lai dân tộc Việt) để thoát ra làm lại mới hoàn toàn từ đầu cái sẽ phải bỏ lại trong khủng hoảng và suy thoái đó (các đảng phái mới và nàh nước, xã hội mới thay vì đảng CSVN và nhà nước XHCN) từ cái sẽ được chọn để cứu (dân tộc).

    Không có sự thoát khỏi ách nô lệ nào của cả dân tộc mà không phải trả giá, hy sinh. Để thoát khỏi ách đô hộ của cộng sản VN, dân tộc Việt Nam đã bắt đầu sẵn sàng đứng lên và trả giá rồi đó!

    Trong cuộc đấu tranh đó, bao giờ người cầm súng cũng là người "nổ" súng trước, và cũng là người sẽ đại bại.

    Ở Tiên Lãng cũng vậy, tiếng súng hoa cải chỉ nổ sau khi những người nông dân thấy có hàng trăm họng súng đen sì xịn và cả đàn chó săn kéo đến và chĩa vào ngôi nhà bơ vơ giữa đồng của họ.

    Đối với họ, đó là sũng thật trong tay cường quyền "đã nổ". "To see like to hear / Nhìn thấy súng là như nghe thấy tiếng súng" mà, thì đáp lại phải là tiếng súng hoa cải thôi!

    Bất đàu thì anh Vươn anh Quí vào tù, nhưng cuối cùng sẽ là anh Trọng, anh Dũng anh Sang, anh Hùng cùng các đệ tử khát máu dân vô bọc lịch thôi.

    JLN.

    Nói tới nói lui gì thì cuối cùng tác giả Trần Minh Khôi cũng chỉ mong cho Đảng đừng sụp đổ. Nghe chán bỏ mẹ. Năm hết Tết đến mà đọc câu kết luận của cụ Khôi, tui văng tục um sùm, làm bà xã đang lim dim sắp ngủ giật mình, ngóc đầu lên hỏi ai chọc ông mà ông giận dữ rứa. Tui nói không ai chọc tui hết, chỉ có cái Đảng CS nớ mà có thằng còn mong cho nó sống. Bà xã lắc đầu, đồng tình với tui: Cái đảng nớ, chết đi cho rồi, sống mần chi cho thêm hại đời. Xong bả lim dim tiếp.

    Chán ơi là chán mấy ngài "trí thức" nhà mình. Một đảng đã phản bội lại dân tộc và Tổ quốc, ngang nhiên bán nước như đảng CSVN mà các cụ cứ ní nuận rằng thì là "ta" phải mần răng cho hắn đừng có ngũm, kẻo nếu không thì Tổ quốc "ta" cũng ngũm theo hắn! Than ôi, đời c'est la vie!

    Xem bài viết của khách Lò Văn Nhẻn thì thấy rõ những nguyên nhân cụ thể làm Đảng sụp đổ, ý lại sắc và không lý luận chung chung như của tác giả Trần Minh Khôi. Có lẽ lối thoát duy nhất của Đảng CS hiện nay thì chỉ có cách giải thể Đảng thôi vì nó "nhũn thĩn" rồi, không vực dậy được nữa. Nhưng bố trí thế nào cho hàng chục vạn cán bộ đảng chuyên trách vào đâu, làm gì thì là điều khó, chả lẽ cứ trả lương họ để họ ngồi không hay sao. Có khi thế còn hơn để họ làm việc trên danh nghiã mà thực chất họ là con sâu, vừa đục khoét vừa gây thối.

    Tôi đề nghị những bài này thuộc loại "quả bóng xanh bay giữa trời sanh"

    Blue Balls
    the excrutiating pain a man receives when his balls swell to the size of coconuts because of lack of sex, unfinished bjs, and just not cummin when he knows he should.

    Nếu sự sụp đổ của Đảng là không tránh khỏi thì phải chấp nhận sụp đổ. Nhưng cho đến khi đó, những người có ý thức trách nhiệm đối với quốc gia trong Đảng phải làm tất cả những gì có thể làm được để tránh cho Đảng Cộng sản sụp đổ.

    Haha, thì họ vẫn làm bằng cách đàn áp, trấn áp và bịt miệng tất cả những ai tạo điều kiện tốt nhất cho đảng Cộng sản xụp đổ một cách êm thấm và ít thiệt hại cho dân nhất .

    Công nhận đôi khi chí thức vn nói năng dễ thương dễ sợ!

    Văn phong từ ngữ bài này không hợp với tầng lớp bình dân. Mặt khác lý luận không sát thực tiễn. Tác giả chỉ bám lấy chi tiết các nhà lãnh đạo dùng người thân trong gia đình hay họ hàng (thân tộc hoá) để nói chế độ này sụp đổ thì không thuyết phục và rõ ràng. Xã hội này tan rã do nhiều nguyên nhân, nhưng nó tồn tại lâu dài cũng có nhiều nguyên nhân. Cái nguyên nhân sâu xa nhất đó là như những người CS đã "tiên đoán" và "tiên phán": "Liên xô ngày nay là Việt Nam ngày mai". Liên xô sụp đổ thì ngay từ đầu những năm 60 của thế kỷ trước nhiều sinh viên của ta đã đưa ra sau khi được học chính trị kinh tế học. Họ phán nguyên nhân sụp đổ của Liên xô là đi ngược quá trình tiến hóa của nhân loại. Phương thức sản xuất của Liên xô kìm hãm năng lực sản xuất, kiểu giáo dục lý tưởng của CS chỉ thu hút được tâng lớp choai choai và ít học. Còn tình hình ở ta thì có thể đưa ra một vài nhận xét như sau: hình như dân tộc mình hơi bị dại. Vì sao noí như vậy? Căn cứ vào lời người xưa "người khôn nói mánh, người dại đánh đòn". Người mình chỉ toàn dùng vũ lực để giải quyết mọi vấn đề, tốn người tốn của lại không lường được hậu quả. Đánh giặc xong thì đánh dân. Đánh giặc dù có thắng nhưng cũng thiệt, thiệt cả lúc đánh và thiệt cả lúc thắng. Nay dân ta phải nuôi gần 5 triệu người quái thai dị dạng do chất độc đioxin, số này hơn cả dân số Singapo, rồi còn hàng mấy vạn thương bệnh binh cộng với hàng vạn bà mẹ có chồng hay con là liệt sĩ mà nhà nước phải trợ cấp. Điều này gây rất nhiều khó khăn cho nền kinh tế vốn dĩ đã mất cân đối và xuống dốc. Nhưng hai lý do sau đây quan trọng hơn và có thể làm cho chế độ này tan rã (nhưng còn lâu). Thứ nhất là ta đã dần dần tư bản hóa nền kinh tế. Có một nghịch lý là ta càng có bề dầy về thời gian xây dựng CNXH thì càng tiến gần và thân thiết với CNTB. Tư bản đầu tư kinh tế thì sẽ dần dần tự xâm nhập văn hoá, chính trị, thể chế tư bản vào ta. Nhà nước không còn nắm tiền như trước, tiền đã do tư bản chi phối. Rồi hàng ngũ công nhân tự nhiên biến thành người làm thuê cho tư bản, phụ thuộc kinh tế dẫn tới phụ thuộc chính trị, có công nhân đã nói:"Đi làm cho tư bản ĐÉO cần vào Đảng." Công nhân không còn bị thể chế Đảng, Đoàn, Công đoàn ...chi phối. Nhà nước chưa thay đổi "hệ thống" nhưng nhiều chính sách đã theo tư bản. Ta còn cử cả người sang các nước tư bản học về hành chính. Có kiểu hành chính tư bản mới bớt các khâu rườm rà và mới tập trung vào sản xuất được. Công nhân làm trong các cơ sở kinh tế tư bản đã mất một nguồn "cung ứng" đảng ciên để bổ sung cho Đảng. Yếu tố thứ hai thì lại do chính các ông cốp gây ra là không tiếp nối truyền thống CS cho các thế hệ sau: Các ông cốp toàn cho con cái sang du học ở các nước tư bản. Sau này họ về thì chính họ phản đối con đường của bố mẹ họ. Không thể có tình trạng sang học ở nước tư bản lại về xây dựng CNXH. Nếu bây giờ CS Việt Nam rời tư bản ra là chết, đừng trông chờ gì anh bạn "16 chữ vàng". Nay thì thấy CS đàn áp đủ mọi loại người, đàn áp người biểu tình yêu nước, đàn áp nông dân đòi đất do bị thu hồi theo kiểu cướp, đàn áp công nhân ở các khu chế xuất. Nhìn bề ngoài có vẻ CS giẫy chết, nhưng nên nhớ bộ máy đàn áp của CS ngay nay mạnh hơn trước kia nhiều vì vừa tăng quân số vừa được trang bị các vũ khí, thiệt bị tối tân, lại được huấn luyện của chuyên gia các nước có kinh nghiệm chống bạo động. Nhưng Liên xô có vũ khí tối tân như thế lúc đổ vẫn cứ đổ. Cái hậu thuẫn của CS bây giờ chính là anh bạn Trung quốc lá mặt lá trái, còn chỗ dựa trong nước lại chính là bọn lưu manh côn đồ. Nhưng chỗ dựa vững chắc để tồn tại lại chính là tư bản, đó là người cung cấp tài chính, trong đó có tư bản trong nước và cả tư bản nước ngoài. Tư bản trong nước bây giờ rất phức tạp, nó là loại 2 trong 1, vừa là đảng viên CS lại vừa là ông chủ tư bản. Nó cũng là con dao hai lưỡi của CS. Qua kỳ họp quốc hội vừa qua thì thấy, CS níu nó vào Quốc hội, đưa hẳn 38 doanh nhân (tức tư bản) vào Quốc hội. CS chưa đổ được vì một lý do chủ yếu là nước ta chưa xuất hiện nhân tài chính trị có thể lãnh đạo đất nước. Các vị trí thức có lòng đấy nhưng thực sự chưa có tài quản lý và điều khiển đất nước nên nửa muốn chế độ này đổ nhưng lại chưa thấy ai thay nên ít nhiều còn hy vọng CS tái cơ cấu lần hai. Thực ra cái kiểu CS "vừa đánh đĩ vừa sợ mất trinh" (nói như vị khách Tôn Kính Đảng) thì không thể tái được, mà nó nhũn thĩn ra rồi.