Hà Minh - Viết tiếp về “Biện Pháp Cuối Cùng”

  • Bởi Khách
    19/01/2012
    0 phản hồi

    Hà Minh

    Trong bài viết “Biện pháp cuối cùng” tôi có liên hệ việc phản kháng tức nước vỡ bờ của gia đình Đoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang Tiên Lãng Hải Phòng với câu nói bất hủ của Thomas Jefferson, đệ tam Tổng thống Hoa Kỳ đại ý: “Mỗi người dân tự do có quyền tàng trữ và mang theo vũ khí, để trong trường hợp cần thiết, là biện pháp cuối cùng tự bảo vệ chống lại thế lực cường bạo ngay trong chính quyền”.

    Thiết nghĩ có một số chi tiết cần đi sâu biện luận và phân tích để qua đó quan sát vụ việc Đoàn Văn Vươn, Cống Rộc dưới một góc nhìn khác, cụ thể ở đây, trong câu tuyên ngôn của Tổng thống Jefferson có nói đến “thế lực cường bạo” (tyranny), theo định nghĩa của danh từ “tyrant” có nghĩa đen là “bạo chúa” là những kẻ nắm quyền hành trong chính quyền nhưng không thực thi quyền hành theo pháp luật, chúng áp dụng quyền hành theo cách có lợi cho cá nhân và bè phái. Vậy chữ “tyranny” chỉ sự bạo ngược chuyên chế, ngắn gọn là cường bạo, cường khấu, cường hào ác bá.

    Như vậy nước Mỹ thời lập quốc đã có những xung đột nghiêm trọng giữa các cá nhân với cá nhân, giữa các lãnh chúa với lãnh chúa, giữa cá nhân với nhà nước, và giữa các nhà nước với nhau v.v... và v.v... Nói rộng ra, ở đâu cũng vậy, quyền sở hữu là thiêng liêng bất khả xâm phạm, những điền chủ khai khẩn đất hoang và chăn nuôi trồng trọt luôn có súng bên mình để chống cướp, bọn cường khấu. Nói đến tranh chấp đất đai là nói đến máu lửa, từ phạm vi cá nhân, gia đình đến quốc gia xã tắc. Chúng ta đã chứng kiến cảnh đổ máu giữa những người anh em ruột vì “tranh chấp lãnh thổ” hương hỏa thừa kế. Người dân Thái Bình đã chống lại chính quyền địa phương cũng là biểu hiện cách thức “biện pháp cuối cùng”, khi cường hào mới hành xử quá bất công mà tiếng kêu oan không thấu đến cấp quyền lực cao hơn. Nếu người dân Thái Bình không dũng cảm “vi phạm pháp luật” thì tiếng kêu oan của họ sao thấu đến Trung Ương? Và vụ việc áp bức sẽ tiếp diễn cho đến khi người dân bị áp bức mất tất cả. Hành động phản kháng tự phát cần phải được nhìn nhận một cách công bằng, vừa cần bị trừng phạt, vừa giảm nhẹ, nhưng nguyên nhân sâu xa của hành động ấy cũng cần được “quan tâm đúng mức” tức là xử lý rốt ráo để ngăn chặn xung đột trong tương lai. Tôi thiết nghĩ điểm này rất tương đồng với lập luận nổi tiếng của Triết gia (bị thất sủng và đầy đọa) Nguyễn Mạnh Tường: “Muốn hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh” khi ông Tường tham gia Hội nghị quốc tế về vấn đề Đông dương, ông đã đại diện cho Việt Nam bằng luận điểm này để thuyết phục quốc tế ủng hộ Việt nam trong cuộc chiến Đông dương.

    Do đó ta phải hiểu nội hàm của câu tuyên ngôn của Thomas Jefferson, ông ta không cổ xúy bạo lực, ông ta không khuyên khích việc dùng bạo lực để thôn tính, tức dùng vũ khí để đi khai khẩn mở đất, mà hoàn toàn ngược lại: cần phải triệt để chống lại những hành vi dùng bạo lực để chiếm hữu, bằng cách duy nhất sở hữu vũ khí và đó cũng chỉ là “biện pháp cuối cùng” (the last resort) mà thôi trước khi bị kẻ khác tước đoạt bằng bạo lực.


    Biện pháp cuối cùng để tự bảo vệ chống lại thế lực cường bạo?

    Các vị Tổng Thống lập quốc của Hoa Kỳ đều chia sẻ một quan điểm: về quyền tư hữu bất khả xâm phạm và quyền chiến đấu bảo vệ quyền tư hữu ấy. Hãy thử tưởng tượng nếu “Chúa đảo” Tuần châu Nguyễn Hồng Tuyển hay doanh nhân Phạm Nhật Vượng bị cưỡng chế theo kiểu “xã hội đen - đập phá” đầy bất cập như Tiên Lãng thì sao, liệu ông ta có: “tử thủ” hay không, một ngày đẹp trời nào đó, ông Tuyển và ông Vượng bị buộc phải bàn giao cơ ngơi của họ để cho Huyện Quan giao cho người khác … đấu thầu tiếp theo thì họ sẽ nghĩ và làm gì? Chắc chắn chúng ta sẽ thấy một Rambo Nguyễn Hồng Tuyển quấn khăn trắng trên đầu băng đạn quàng chéo vai sẵn sàng … đấu súng với Huyện quan, và Doanh Nhân Phạm Nhật Vượng sau khi bị buộc bàn giao Tháp Vincom cho Ủy ban Quận “quản lý” sẽ viết thư tuyệt mệnh để trên bàn giấy ở tầng thứ 20, cởi áo vét tông và cà vạt, mặc may ô ba lỗ như Bruce Willis trong Die Hard, dùng bom xăng Coctail Molotov và súng hơi để … tử chiến với Ủy ban.

    Trong xã hội dân sự, một xã hội có sự bảo hộ bởi pháp luật, người dân không cần luôn luôn lôi “biện pháp cuối cùng” ra để mà đối xử với nhau khi quyền lợi bị xâm phạm. Chúng ta có các cấp Tòa án để giải quyết tranh chấp, có lực lượng công an để thi hành và cưỡng chế. Nhưng khi người dân đã phải dùng máu với biện pháp cuối cùng (kháng cự bằng bạo lực) thì điều hiển nhiên ở đây phải xem lại sự việc từ đầu đến cuối để hiểu thực sự vì sao người dân có thể liều mạng đến cùng cực như vậy. Phải đặt vấn đề rốt ráo về tính hợp pháp, đúng sai của bên trấn áp. Nếu như công lý còn được tôn trọng, quyền lợi cá nhân và phe nhóm không thể là động lực trấn áp lẽ phải thì trong vụ việc Đoàn Văn Vươn, Thủ tướng phải là người kiên quyết chỉ đạo giải quyết vụ việc thật thấu đáo chi tiết và đúng tinh thần pháp luật. Như vụ đồng Nọc Nạn Rạch Giá năm 1928: Gia đình Biên Toại đã được xử thắng kiện, duy nhất có cô Nguyễn Thị Trọng bị phạt tù 6 tháng vì chống người thi hành công vụ. Vậy vụ Đoàn Văn Vươn: hành động chống người thi hành công vụ sẽ bị xử lý, dựa trên tình tiết giảm khinh vì đó là “biện pháp cuối cùng”, ngược lại, những kẻ gian giảo, tham lam dùng những mánh lới như “hòa giải giả tạo”, nhắm mắt cưỡng chế trước lúc lá đơn của người bị cưỡng chế tới được cơ quan có thẩm quyền cao nhất, vi phạm các điều khoản quy định của luật đất đai, có dấu hiệu tư lợi, có dấu hiệu phá hoại tài sản riêng công dân, có hành vi đánh đập làm nhục gia đình nạn nhân …v.v...cần bị trừng trị thích đáng. Có như vậy lòng dân mới yên và các “vụ án Tiên Lãng” mới mới không có cơ hội xẩy ra đó cũng là yếu tố quan trọng quyết định sự tồn vong của chế độ.

    Chợt nhớ câu thơ hào sảng của “thi tướng” Huỳnh Văn Nghệ:

    Ai đi về Bắc ta theo với
    Thăm lại non sông giống Lạc Hồng
    Từ thuở mang gươm đi mở cõi
    Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long

    Cha ông ta khi đi khai khẩn bờ cõi, đã có mồ hôi, và có cái cầy, nhưng cũng cần có máu và lưỡi gươm để sẵn sàng huyết chiến bảo vệ quyền sở hữu nó.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi