Độc giả blog Anh Ba Sàm bàn về bài viết 'Sự lạc quan vô tận' của nhà văn Phạm Thị Hoài

  • Bởi Admin
    19/01/2012
    10 phản hồi

    Trọng Tài đã nói

    Bài này của nhà văn Phạm Thị Hoài được nhiều người quan tâm, tranh luận.

    Nó làm tôi nhớ đến một bài (nói chuyện) khác, của một nhà văn khác, cũng là nữ, cũng sống ở hải ngoại, nhưng người Trung Quốc – văn bút: Tam Muội. Đó là một bài phân tích rất thuyết phục, nhìn thẳng vào sự thật giới trí thức trong nước. Đó là bài cũng chính ABS đã đăng, tên bài là:

    Nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc đã hình thành sự rạn nứt?
    (Tam Muội, link: http://anhbasam.wordpress.com/2011/11/29/noi-bo-dang-cong-san-tq-hinh-thanh-ran-nut/)

    Vậy không hiểu tại sao với bài này của nhà văn Phạm Thị Hoài, ABS lại có nhận xét “mát mẻ”, “đá thúng đụng nia” như thế?

    * * *

    Nếu các vị tham khảo các bài khác dưới đây, đều nói về trí thức, đối lập, phản biện, thì có lẽ nhiều người sẽ thấy hai nữ nhà văn, một Việt, một Hoa, phân tích rất thuyết phục:

    Ivanov-Razumnik – Tầng lớp trí thức là gì?
    (link: http://danluan.org/node/8618)

    Chu Hảo – Thử tìm hiểu tầng lớp trí thức Việt Nam
    (link: http://danluan.org/node/5422)

    GS Chu Hảo:”Mong Tổng Bí thư thể hiện dấu ấn cá nhân”
    (link: http://anhbasam.wordpress.com/2011/08/13/260-gs-chu-hảomong-tổng-bi-thư-thể-hiện-dấu-ấn-ca-nhan/#comment-25056)

    _______________

    Không Làm Nô Lệ Và Không Độc Ác đã nói

    Trước đây tôi vẫn đặt câu hỏi “lãnh đạo” là gì? Tại sao chúng ta cứ phải gắn những câu: nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng mà cơ quan chúng tôi mới đạt được…. Rồi đến cả cá nhân cũng: nhờ sự lãnh đạo của đảng ủy xã(phường) hoặc đảng ủy cơ quan cho nên tôi mới được…

    Tôi có thằng bạn đang có chức có quyền, nó cũng như rứa, tức là hễ mở miệng ra là nhờ sự lãnh đạo của đảng ủy cấp trên cho nên… Một hôm tôi bảo nó: “Cậu làm lãnh đạo, chắc cấp dưới của cậu cũng nói nhờ có sự lãnh đạo sáng suốt của cậu cho nên chúng tôi mới được như ngày hôm nay, hình như đây là điệp khúc vĩnh cửu được phổ cập toàn bộ lãnh thổ Việt Nam thì phải, điệp khúc này đi vào hang cùng ngõ hẻm của tổ quốc, thậm chí đi vào hang cùng ngõ hẻm trên cơ thể con người. Này cậu! Thú thực trước đây tớ không biết ngủ với gái, nhưng nhờ có Đảng lãnh đạo soi đường chỉ lối cho nên tớ mới biết ngủ với gái, bây giờ tớ có được hai con cũng nhờ ơn sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng đấy!”. Anh bạn tôi sợ tái mặt, nó vội nói lảng sang chuyện khác rồi lấy lý do có việc bận phải đi ngay. Từ đó nó không muốn tiếp xúc với tôi, có thể nó giận tôi lắm, nhưng cũng rất có thể nó sợ gặp tôi phải nghe những câu như trên, mà cho khéo còn bị mang tiếng là người có chức có quyền nhưng lại đi chơi với “phần tử xấu” như tôi làm ảnh hưởng đến sự nghiệp “cúi trên nạt dưới” của nó.

    Tôi không đi Tây đi Tàu bao giờ, tôi cũng chẳng biết tiếng Tây tiếng Tàu, nhưng tôi thấy hai chữ “lãnh đạo” ở nước ta đã được “thần thánh hóa”, thần thánh hóa đến nỗi làm cho người dân bị ngu muội! Sự thần thánh hóa và sự ngu muội đã khiến những ai muốn có vị trí “lãnh đạo” trong guồng máy Nhà Nước đều phải biết cúi trên nạt dưới, và kẻ chỉ biết cúi đầu mà không có ai để nạt lại chính là những người nông dân và những kẻ làm công ăn lương. Ở Việt Nam, những người lãnh đạo nghiễm nhiên được gắn cái tên “xếp”: “xếp to”, “xếp nhỏ”; và các vị lãnh đạo cảm thấy khoái lỗ nhĩ khi nghe cấp dưới chào mình bằng “xếp”. Quần chúng thấp cổ bé họng là số đông, là những phần tử “bị lãnh đạo”. Hiện nay ở Việt Nam có sự phân biệt: “kẻ được lãnh đạo” và người “bị lãnh đạo”, sự chênh lệch giữa “được” và “bị” chính là sự bất công trầm trọng trong xã hội. Thiết nghĩ, đã là trí thức nhất thiết phải có tính trung thực: trung thực với chính những cảm xúc, suy nghĩ và hành động của mình (trung thực ở đây không có nghĩa là tuyệt đối trung thành), tuyệt đối không bao giờ nói và hành động trái với lòng mình. Đã là trí thức nhất thiết không chịu ngồi im, không chịu làm nô lệ cho bất cứ ai hay bất cứ học thuyết nào, tức là họ luôn luôn có tính chủ động trong việc tiếp thu kiến thức và phản biện lại kiến thức nhằm nâng cao sự hiểu biết, họ không bao giờ đắc trí với những thành quả của họ để đến nỗi cao ngạo rồi dừng chân tại chỗ. Đã là trí thức nhất thiết phải có tinh thần từ bi bác ái. Tôi thấy nhiều người có học hàm học vị được khoác cái danh “đại trí thức” nhưng lại rất hời hợt, giả dối, độc ác, hợm hĩnh, giả vờ khiêm tốn, hèn nhát, hùa theo những cái xấu xa của giới quan chức để vụ danh vụ lợi. Họ thường hay ngụy biện một cách tinh vi mà chỉ có những bậc hiền trí mới nhìn ra được những sự hời hợt giả dối của họ mà thôi. Và trong số họ đã có những kẻ tạo ra “bức tường lý luận” vững chắc khiến nhiều người chưa đủ khả năng tin theo, do đó những kẻ này cũng là thủ phạm rất nguy hiểm ngăn cản bước tiến của dân tộc. Có thể nói: hiểu thế nào là trí thức là một đề tài sâu rộng, nhưng có một điều chắc chắn mà tôi dám quả quyết rằng: nếu chúng ta chỉ quanh quẩn với học thuyết Mác-Lênin và chúng ta khẳng định “vật chất quyết định ý thức” thì chúng ta chẳng thể hiểu được thế nào là trí thức.

    _______________

    Aduku Adk đã nói

    Chúng ta phải cảm ơn PTH, CH, 3S… nhưng chẳng có gì mà phải “NHỜ VÀO sự cởi mở của nhà nước” cả. Nhà nước buộc phải “cởi mở” hơn chẳng qua vì sự thật càng ngày càng thắng thế do tình hình chung của thế giới và sự đòi hỏi của một nhân dân càng ngày càng bớt sợ hãi hơn.

    _______________

    Người Sài Gòn Thẳng Thắn đã nói

    Làm gi có trí thức ở Việt Nam, có mấy ai ăn học cho cao rộng mà thấy sai không dám nói, chi bo bo lo cho bản thân, như con chim con muỗi vo ve kiếm ăn, mà chẳng bao giờ lo cho sự tồn vong của cả dân tộc cho cộng đồng, trí thức đó sao? ! Tôi chán các loại trí thức đó lắm rồi, Việt nam ta chỉ có loại ấy thôi, đừng trách ông Hào làm gì, cùng tổ mà thôi ! Bà Hoài hơi chua chát nhưng thẳng thắn.

    _______________

    Lãng Tử đã nói

    Bác Chu Hảo có nói: “Tầng lớp trí thức theo định nghĩa mà tôi hiểu chưa hình thành ở Việt Nam từ sau năm 1954 và sau năm 1975 ở Miền Nam.”

    Vậy thì đảng duy trì sự lãnh đạo của mình đối với ai đấy chứ có phải đối với trí thức đâu.

    Có phải hàm ý của bác Chu Hảo là thế này chăng: ai mà như chị Hoài thì gọi là trí thức, còn ai vẫn công nhận sự lãnh đạo của đảng thì chưa phải trí thức?

    Suy diễn vậy cho vui cả làng nhé.

    _______________

    Binhloanvien đã nói

    Chúng ta cũng có thể coi bài viết của nhà văn Phạm Thị Hoài như là một lời “động viên” trí thức trong nước. Nhiều khi người ở trong không nhìn thấy hết được, người ở ngoài dễ quan sát hơn.

    Tôi không cho những bài viết như thế này có thể chia rẽ được trí thức trong và ngoài nước, những người hiểu biết thường rất độ lượng.

    _______________

    Ng. Việt đã nói

    Bà đã nói

    Tôi đồng ý với nhà văn Phạm Thị Hoài.

    Kiểu nói như ông Chu Hảo: “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của đảng cộng sản đối với trí thức ở trong nước” là lối nói thay cho con cháu, dòng họ ông ta chứ không phải ông đang nói cho gia đình anh Vươn đang ở trong tù và [...]

    Câu này hay, nhưng chưa chắc đúng. Anh Vươn là một con người dũng cảm, sẵn sàng hy sinh tất cả, nhưng chưa chắc anh đã hiểu là phải phá bỏ cái ách nào để khỏi bị mất đất. Anh dùng súng chỉ để bắn thằng bá KIến hiện đại ở quê anh. Ngay cả lúc này, khi bị bắt rồi, anh vẫn tin là kẻ thù của anh chỉ là mây thằng xã và đám xã hội đen quanh chúng

    Trí thức là phải làm cho đại bộ phận dân chúng bị áp bức như anh Vươn hiểu: phải giải quyết vấn đề thể chế.

    _______________

    Danluanvietnam đã nói

    Chúng ta đã nghe nhiều cái mệnh đề: “Trí thức ở trong lồng thì ‘đành’ phải nói thế”. Nhưng cũng chính vì trí thức trong lồng không thể vượt qua được nỗi sợ hãi mà cái lồng nó tồn tại đến hôm nay.

    _______________

    Ba Xạo đã nói

    GHÉT CẢ HAI

    Ôi chao là ghét. Một ông đã lớn tuổi rồi hưởng không ít bổng lọc bỗng dưng xưng xưng ĐẢNG & TRÍ THỨC. Một bà đang ở nước ngoài cũng phân tích thêm Đảng & trí thức.

    Hai vị đó làm như đó là 2 đối tượng khác nhau, đối lập nhau, phủ định nhau.

    Thời đại tiến bộ, chất xám đã trở thành nguồn lực xã hội. Trí thức là công nhân thời đại mới và lãnh đạo Đảng cũng là TRÍ THỨC cả.

    Thậm chí lãnh đạo ĐẢNG hơn cả trí thức, hơn cả giáo sư tiến sỹ vì suy cho cùng thì ai nuôi nấng đào tạo và phong cấp hàm cho trí thức? Và những người lãnh đạo đảng mà không phải là TRÍ THỨC CHÂN CHÍNH thì hóa ra họ là công nhân chưa từng cầm búa, nông dân chưa từng lội ruộng cưỡi trâu. Hài vãi.

    Chính lãnh đạo Đảng là cỗ máy cái đẻ ra “giai tầng trí thức XHCN” chứ còn ai? Nhưng chất lượng cỗ máy mà kém, đạo đức guồng máy hư hỏng thì phải cần lắng nghe tầng lớp trí thức ưu tú do mình đẻ ra khuyên răn và sửa đổi. Có thế thôi, dài dòng làm gì.

    Ngược lại các trí thức ưu tú phải phấn đấu tu dưỡng đạo đức để trở thành lãnh đạo Đảng để Đảng ngày càng xứng đáng hơn, nhất là học tập tư tưởng đạo đức của cấp trên, cấp lãnh đạo.

    Bà Phan Thị Hoài đúng là ăn nói sắc lẹm, giá mà Bà ấy hiểu biết và dùng ngòi bút của mình đắc lực hơn và tự nguyện núp dưới sự lãnh đạo của sở ngoại vụ và an ninh văn hóa tư tưởng thì lo gì sự đi về ăn ở?

    _______________

    Montaukmosquito đã nói

    Về lời bình của anh Ba Sàm, em có 1 số nhận định chung:

    Em nghĩ BBC tóm tắt đúng ý của ô Chu Hảo, và bà Hoàn trả lời đúng. Lý do, đây là tình trạng chung của giới trí thức trong nước, dù có đứng trong bộ máy hay không. Mấy bài của các “trí thức khả kính” như Hoàng Tụy, Nguyên Ngọc, nhóm boxit vn, Trương Duy Nhất… cũng không xa trọng tâm ý tóm tắt ô Chu Hảo của BBC, và cái consensus này được nhóm Diễn Đàn và ông Trần Hữu Dũng khuếch âm.

    Em hiểu sự tàn bạo của các chế độ độc tài, nhưng em mong mọi người nhận ra gánh nặng một chế độ độc tài đổ lên một quốc gia và dân tộc. Nếu không nhận ra, em lấy lại một quan sát của chị Như Quỳnh tức blogger Mẹ Nấm:

    “Trong lần “cà phê được mời” gần nhất của tôi, có người nói rằng: “Những gì Cù Huy Hà Vũ nói không sai!”

    - Không sai sao lại bắt? - Tôi hỏi.

    - Vì chưa đúng thời điểm và còn có động cơ chính trị. Ví dụ điển hình là vụ “khoán hộ” của ông Kim Ngọc (tỉnh Vĩnh Phúc) đó.

    Tôi không tranh cãi, bởi biết nếu có tranh cãi cũng không đi đến đâu”

    http://menam0.multiply.com/journal/item/581

    Tức là từ xưa tới giờ, đảng csvn bảo đảm tính tiên phong của mình bằng cách triệt hạ tất cả những cá nhân có tư duy cao và xa hơn đảng. Với tốc độ tiêu diệt trí thức kiểu này, chúng ta có làm bao nhiêu cũng không kịp với tốc độ “ngu dân hóa” của đảng. Và câu trả lời tại sao chưa có một tầng lớp đúng nghĩa, là vì tất cả những người trí thức đúng nghĩa đã, đang và sẽ được/bị đưa vào tù.

    Vậy chưa biết chừng cái đầu tiên mà chúng ta phải làm là từ chối mọi sự lãnh đạo của đảng csvn. Và những người đối lập trung thành chỉ làm cho quá trình này chậm lại mà thôi.

    Nhắc lại câu em thích nhất trong bài này:

    “Giải phẫu thẩm mĩ cho một chế độ toàn trị là giúp nó tồn tại mĩ miều hơn.”

    _______________

    Cục Đất đã nói

    Tôi đồng ý với nhà văn Phạm Thị Hoài.

    Không nên phát biểu kiểu như ông Chu Hảo: “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của đảng cộng sản đối với trí thức ở trong nước”

    Có 2 trường hợp xảy ra:

    1. Ông thực lòng nghĩ thế: Ông là trí thức vớ vẩn

    2. Ông nói dối vì sợ: Không nên nói, ông nên chọn cách im lặng. (Im lặng cũng là một cách nói. Không ai bắt buộc mình phải nói)

    Dân đen VN đã nghe quá nhiều lời dối trá rồi, đừng nên thêm sự dối trá nữa. Làm cho người dân phân tâm, rất nguy hiểm.

    Ông chỉ nói 1 nửa sự thật. Mà 1 nửa sự thật thì không phải là sự thật.

    Đây cũng là ước mong chung của tôi đối với các vị có lên tiếng phản biện.

    _______________

    Lê Hữu Thế đã nói

    Với một trí thức đã không nói thì thôi khi đã nói là phải nói thật, có thể chúng ta nói lên cái sự thật đó sao cho thật là khéo léo. Chu Hảo là một người mà tôi rất mực kính trọng vì những gì ông làm ở NXB Tri Thức và những phát biểu trên báo chí của ông trước đây, hầu như tấc cả sách của NXB Tri Thức tôi đều mua hết vì giá trị tri thức của nó. Nhưng khi đọc bài phỏng vấn của ông trên BBC vừa rồi tôi thấy nó rất chưng hửng, giống như nhai cơm trúng sạn vậy, tôi tự hỏi không biết ông có nói lên đúng suy nghĩ của ông không?. Nếu những phát biểu của ông là đúng với suy nghĩ của ông thì những phê phán của bà Phạm Thị Hoài là không có gì để bàn cãi nữa, còn nếu những phát biểu là không đúng với những suy nghĩ của ông thì ông là người không trung thực. Sống trong một chế độ toàn trị sự thật là trả giá đắt. Bà Phạm Thị Hoài và Dương Thu Hương khi còn ở trong nước đã rất gay gắt và quyết liệt trong các phát biểu của hai bà, có nghĩa là hai bà đã phơi bày cái sự thật về thực trạng đất nước và xã hội này. Kết quả ra sao nhỉ? Dương Thu Hương bị bắt giam, tôi không biết bà Phạm Thị Hoài có bị bắt giam không?, sách và tác phẩm của hai bà bị cấm in trên toàn cõi Việt Nam. Cả hai đều sống bằng nghề viết mà tác phẩm bị cấm in thì đây là một sự trừng phạt nặng nề, vì sao mà họ sợ tác phẩm của hai bà đến thế, đơn giản vì nó nói lên sự thật thôi. Cả hai đều rất quyêt liệt với con đường đi của mình, đã nói lên sự thật và đã trả giá đắt. Họ đứng giữa hai sự lựa chọn, ở trong nước thì phải im lặng, tô son trát phấn cho chế độ, tiếp tục làm những anh hèn hoặc là ra nước ngoài mà tiếp tục nói lên sự thật, họ đã chọn con đường thứ hai, tôi tôn trọng sự lựa chọn của họ, phải cám ơn những quốc gia dung nạp họ nếu không thì họ sẽ không biết đi đâu về đâu với sự quyết liệt của mình. Nhà văn Nga Alexander Solzhenitsyn cũng phải trả giá đắt, bị cầm tù và phải sống xa tổ quốc khi phơi bày sự thật ở đất nước ông.

    _______________

    Quang Dũng đã nói

    Chu Hảo không chọn cách nói toạc ra tất cả – cái cách “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt” như một số người khác. Trí thức có nhiều cách đóng góp cho xã hội khác nhau và mỗi người tự lựa chọn cho mình cách đóng góp mà mình cho là có lợi nhất cho xã hội, cho đất nước. Nói cái gì, nói ở đâu, nói sao cho hôm nay nói và ngày mai cũng còn được nói, được đóng góp chứ không phải nói xong rồi đi đếm kiến hoặc không đến mức đếm kiến thì cũng không được xuất hiện, được nói nữa.

    Donghailongvuong đã nói

    Thời phong kiến trí thức là phải phục vua, còn nay là phục vụ Đảng.

    Cái tâm lý này hằn sâu vào bao thế hệ người Việt rồi. Muốn có sự thay đổi mang tính “cách mạng” thì phải thay đổi từ văn hóa, cách hành xử từ bé, lúc còn học sinh.

    Nói nôm na là phải biết bật lại, biến phản biện, suy nghĩ độc lập ngay khi còn bé. Không chỉ trong giới khoa học, học thuật mà cả những người lao động bình thường (như tôi).

    Kể cả điều mình nói, suy nghĩ ra có thể là không đúng, hạn chế về nhận thức…nhưng ít ra nó là suy nghĩ, nhận thức của mình không phải a dua, tránh mếch lòng, dựa hơi vì một mục đich nào đó.

    Tạm thời lúc này chúng ta phải thay đổi việc nhìn nhận về một thủ tướng A, tướng lãnh B, chính trị gia C….trên căn bản là một người công dân, một người lao động theo một đặc thù chuyên môn. Kể cả những ông chủ tịch nước, Đại tướng về hưu thì xem như tiễn khách. Công trạng, quí mến, được lòng dân và được tôn vinh là một chuyện khác.

    (Gần đây xảy ra vụ gia đình anh Đoàn Văn Vươn, có ông tướng 1 mắt vào phát biểu là y như rằng a xô lô vào dựa hơi nhằm đỡ đòn. Việc phản biện của chúng ta dù là ai thì phải dựa trên chính kiến, suy nghĩ, tình cảm của mình chứ không phải dựa hơi, nghe ngóng một cách lom rom vào một ông nào cả)

    Kinh nghiệm mà tôi nhìn thấy ở công sở, xưởng máy khi có ông sếp to nào đó đến thăm là công nhân cảm động rơi nước mắt, sếp nhỏ thì đôn đáo bày vẽ (giả tạo) để làm đẹp lòng sếp trên, công nhân ngồi cạnh sếp lớn làm dúm dó, lắp bắp…..nhiều chuyện buồn cười lắm.

    KẾT LUẬN: DÂN TRÍ VIỆT NAM THÌ RẤT CAO (cực nhiều trí thức) NHƯNG DÂN KHÍ THÌ VẪN CÒN KHIÊM TỐN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Tui xin CHỨNG MINH rằng câu nói của ông Chu Hảo: “chưa nhất thiết giải thể sự lãnh đạo của đảng cộng sản đối với trí thức ở trong nước” là hoàn toàn ĐÚNG.

    Này nhé, Cụ Mao Trạch Đông đã từng phán: Trí thức là CỤC PHÂN. Bác Hồ nhà “ta” cũng từng lên tiếng thú nhận: Ai đó có thể sai, nhưng Bác Mao không bao giờ sai. Vậy là Bác Hồ cũng đồng ý với Bác Mao rằng: Trí thức là CỤC PHÂN.

    Đảng “ta” tuân theo lời DẠY của Hồ Chủ tịch và lấy Tư tưởng HCM làm chỉ đạo. Đảng "ta" đại diện cho giai cấp CÔNG NÔNG, tức là đảng “ta” phải lãnh đạo NÔNG DÂN. Mà đối với nghề NÔNG thì PHÂN là một phần rất quan trọng: Thủy, Phân, Cần, Giống. Do đó, sự chăm chút, lãnh đạo của đảng cộng sản trên PHÂN là hết sức cần thiết, không thể bỏ qua được. Thế mà TRÍ THỨC lại là PHÂN. Nên chưa thể, và không bao giờ đảng ta có thể loại bỏ sự lãnh đạo của mình trên CỤC PHÂN (= TRÍ THỨC) được. Euraka! Bác Chu Hảo nói ĐÚNG!

    Đúng là trí thức của ta (theo quan điểm cũ là tính những người từ tốt nghiệp đại học trở lên chứ không theo quan điểm của GS Chu Hảo và một số người khác) hay lý luận đâu đâu chứ thiếu đẩu óc thực tiễn, thiếu khả nămg độc lập tư duy và tư duy phản biện. Khi bàn về phản biện thì nhiều người nêu lên rất nhiều phản biện, nhưng bảo ông thử phản biện một vấn đề gì xem sao thì nhiều ông nói lý thuyết chịu chết. Tôi xin nhắc lại một số câu hỏi độc giả nêu lên mà không thấy trí thức trả lời mà cứ bàn những chuyện đâu đâu ấy thôi:
    1- Biểu hiện của một xã hội dân chủ là những gì? Đòi dân chủ là đòi cái gì? Mất dân chủ là mất cái gì?
    2- Phương pháp giáo dục có nhữgn gì? Các vị trí thức hay bàn về triết lý giáo dục nhưng không bàn về phương pháp giáo dục, tức phương pháp tư duy để con người sau khi rời ghế nhà trường biết để tự học tập nâng cao trình độ. Điều này có lẽ là do nền giáo dục của ta gióa điều, thầy phán trò nghe, rất giáo điều mà không tạo cho người học động não. Khi nói chuyện với học sinh ở một trường học bên Mỹ thì ông Obama tổng thỗng Mỹ lại khuyên học sinh phải biết ngạc nhiên và biết chất vấn. Đúng là hai chế độ khác nhau thì có hai quan điểm giáo dục khác nhau.

    Theo GS Chu Hảo thì ở Việt Nam, miền Bắc sau 1954, ở miền Nam sau 1975 chưa có trí thức, vậy những kỹ sư, cử nhân những thạc sĩ, tiến sĩ và cả giáo sư chư giáo sư Chu Hảo thì gọi là gì? Là công nhân hay nông dân hay cái gì gì...? Nếu Việt Nam không có trí thức sao lại đặt vấn đề Đảng & trí thức? Cái sai ngay từ đầu khi đặt vấn đề mà không ai thấy mà cứ tranh luận hoài? Một điểm nữa tôi xin nêu ra là theo các vị thì trí thức phải biết phản biện, phải độc lập tư duy, vậy có mấy cái câu mà Đảng CS nêu như một khẩu hiệu, theo tôi là sai mà chẳng thấy vị trí thức trong và ngoài nước lên tiếng vạch ra cái sai, vậy không nêu ra cái sai tức là thừa nhân nó là đúng và cứ theo thì là độc lập tư duy hay nô lệ tư duy. Mấy câu đó là:
    1-Trước kia: Ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo.
    2- Bây giờ:
    a-Kinh tế thị trường định hưỡng XHCN
    b-Ta theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng HCM, rồi giải thích tư tưởgn HCM là độc lập dân tộc gắn liền với CHXH. Xin đố các vị trí thức nó sai ở những chỗ nào?
    c- Ta phải nâng cao cảnh giác, chống âm mưu diễn biến hòa bình của các thế lực thù địch.
    Còn mấy câu hỏi của độc giả đã nêu lên mạng nhưng chẳng thấy những người tài giỏi, lý luận đầy mình nào trả lời. Chán mớ đời cho những người lý luận thừa.
    Các vị chỉ giỏi lý luận đâu đâu ấy, còn những cái thiết thực cụ thể thì lại chẳng thấy vị nào bàn.
    Theo một số vị thì chắc là chỉ có những người nào học cao mà chống Đảng CS thì mới là trí thức hay sao? Nếu thế thì đọc trên mạng có một số người trong nước lên án Đảng CS rất hay, rất sâu mà không nói bậy bạ (tôi cũng thích) nhưng họ không phơi bầy trình độ, học hàm học vị nhưng qua bài viết của họ thì tôi đoán họ có trình độ học vấn cao, họ không mắc một lỗi chính tả mà văn phong đúng là người có học thì chắc họ là trí thức? Tôi thích nhất là họ độc lập tư duy phát hiện ra những điều mà không thấy trí thức trong và ngoài nước nêu. Ví dụ cụ thể nhé: Họ phát hiện ra hiện nay có nhiều loại hình công nhân như công nhân quốc doanh, công nhân trong các công ty trách nhiệm hữu hạn, công nhân làm trong các cơ sở kinh tế có vốn nước ngoài (tư bản nước ngoài), công nhân tự do..., vậy công nhân nào lãnh đạo? Đã có vị trí thức nào phát hiện ra điều đó chưa? Hay các vị nhìn mà không thấy?

    BS viết :
    "Đôi lời: Có phải một chú chim bay lượn ngoài vườn, cười nhạo chú chim đang ai oán trong lồng, “sao mày không phá ngay cái lồng ra ngoài này cho sướng? Không phá được thì dong một hơi ra ngoài như tao đây này” ?

    Xin viết lại đoạn này là : Chú chim bay ngoài lồng nhạo chú chim trong lồng : Sao mày không phá ngay cái lồng mà ra ngoài cho sướng.
    Con chim trong lồng trả lời : Bay lượn như mày có ích gì khi nếu cả ngày bay mà mày không kiếm được 1 con sâu, 1 hạt gạo thì tối về mày đói meo. Nhiều ngày đói như vậy thì mày sẽ giảm tuổi thọ. Đấy là tao chưa nói đến những con chim cắt, diều hâu ngoài kia đang rình ăn thịt mày.
    Mày không thấy là 87 triệu người VN quanh đây đang lao động như súc vật, như nô lệ cho những ông chủ của tao sao.
    Do vậy tao cũng có phần.
    Dĩ nhiên là họ nuôi tao để tao hót khi họ muốn tao hót. Đây là cái giá phải trả, mày không hiểu à? Con chim ngoài lồng hỏi : Thế họ muốn mày hót điệu gì?
    Họ chỉ muốn tao hót là : Loài chim trong lồng ở Việt Nam cần có sự lãnh đạo của Đảng cs. Thoát khỏi sự lãnh đạo này thì loài chim Việt chết đói hết.
    Con chim ngoài lồng nghe thấy vậy và hiểu rằng, 2 bọn mình đã có thước đo giá trị khác nhau rồi.
    Nguyễn Nghĩa.

    He he. mấy người nầy có ấu trĩ quá. Sống trong xã hội này làm trái ý Đảng là chỉ có tiêu thôi. Cứ vâng lời Đảng đi, làm giàu bằng mọi giá, phấn đấu vào Đảng đi, góp một phần vào công cuộc phá nát kỷ cương, làm toe tua kinh tế, làm xập xệ giống nòi, thì quá trình dân chủ mới nhanh hình thành và phát triển. Còn cứ đấu tranh bằng bài viết và lý luận thì chỉ có vào tù nhé quí vị. Vũ khí của quí vị chưa phát huy tác dụng đâu. Đến khi xã hội bệ rạc là khắc có mùa xuân thôi.

    Theo tôi, các người có học ở nước ngoài mạnh miệng để viết như nhà văn PTH là chuyện ai cũng làm được.

    Cái đáng kính trọng là có nhiều trí thức trong nước họ vẫn miệt mài viết phản biện và còn giá trị hơn nhiều lần so với những bài viết của nhà văn PTH.

    Việc ông Chu Hảo được ăn xôi chùa thì ông phải ngậm họng là việc bình thường không có gì để phải bàn luận.

    Admin viết:
    Thực ra tôi thấy Việt Nam mình quá chú trọng đến việc phân chia "trí thức" với "không trí thức". Những cái chuyện bàn cãi sôi nổi "trí thức" phải là thế lọ thế chai nó phản ánh cái ham muốn thích danh hão của người Việt Nam, không khác bệnh sính bằng cấp hay sính mác "nhà văn", "nhà thơ". Mỗi con người, với tôi, đều có mặt mạnh mặt yếu, đừng khinh tri thức của một anh nông dân - ở lĩnh vực riêng của anh ta, tri thức của anh ấy còn gấp vạn lần giáo sư, tiến sĩ ở lĩnh vực khác. Lúc đó biết phân trí thức theo kiểu gì? Trí thức nông nghiệp, trí thức toán, trí thức chính trị cao cấp, trí thức nuôi dạy trẻ hay sao?

    Một thằng lưu manh có tri thức còn nguy hiểm gấp vạn lần một thằng lưu manh ngu dốt, do đó tri thức không phải là thước đo tốt để đánh giá con người. Thước đo đánh giá con người phải là những giá trị đạo đức như tính lương thiện, trung thực, công bằng, hay sự cống hiến cho xã hội của anh ta. Nếu dựa trên những thước đo đó, ở VN bây giờ có khi bị đánh giá là thằng ngu chứ trí thức gì...

    Họ, đảng CSVN, cũng rất thích phân chia giai cấp với ngụ ý giai cấp này hơn giai cấp kia ... Như vậy mới dễ dàng triệt hạ giai cấp.

    Thực tế một người có thể thuộc nhiều giai cấp "cùng một lúc" nếu xét về khía cạnh nghề nghiệp ví dụ như tôi trong vòng 3 năm vừa là công nhân "tay chân" đóng gói bao bì vừa là nhân viên văn phòng kế toán tập sự (vì làm hai jobs lúc mới ra trường). Mac-Le không còn đúng trong việc phân chia giai cấp này.
    Cũng như thế, một người có thể không giỏi (trí thức) về việc này nhưng lại có thể giỏi, hiểu biết về mặt khác

    Có vẻ như VN ta coi những ai là trí thức nếu họ có bằng cấp, có học vị cử nhân, giáo sư, tiến sĩ. Họ thích đóng khung

    Nếu ví quốc gia, nhà nước như 1 cơ thể thì trí thức là não bộ của cơ thể ấy. Não bộ không chịu nghĩ thì não bộ này mắc bệnh lười, thiếu máu, phải bơm máu lên não bộ. Phạm Thị Hoài đang làm điều này, tiêm 1 liều thuốc phê bình cho trí thức VN qua phê phán những suy nghĩ của Chu Hảo. Tôi xin nhắc lại 1 câu rất hay/ xin lỗi vì viết nhanh, chưa tra tác giả/:
    Đừng tự hào vì VN tuy nghèo, nhưng có nhiều người thông minh giỏi giang. Hãy xấu hổi vì VN có nhiều người thông minh giỏi giang, nhưng vẫn còn nghèo.
    Những người thông minh giỏi giang này đã làm đúng những đòi hỏi mà xã hội cần ở họ chưa: phản biện xã hội?
    Rõ ràng là chưa.
    Phạm thị Hoài đang muốn vạch những qui nạp sai của những người thông minh giỏi giang này / như G/S CHU HẢO/ để họ có thể phản biện xã hội mà không sợ hãi một nhóm cộng sản nữa. Nếu chúng ta còn biết xấu hổ khi nói chuyện với Cù Huy Hà Vũ hay nói chuyện với 1 trí thức Miến thì chúng ta vẫn có thể được chữa khỏi bệnh sợ này.

    Thực ra tôi thấy Việt Nam mình quá chú trọng đến việc phân chia "trí thức" với "không trí thức". Những cái chuyện bàn cãi sôi nổi "trí thức" phải là thế lọ thế chai nó phản ánh cái ham muốn thích danh hão của người Việt Nam, không khác bệnh sính bằng cấp hay sính mác "nhà văn", "nhà thơ". Mỗi con người, với tôi, đều có mặt mạnh mặt yếu, đừng khinh tri thức của một anh nông dân - ở lĩnh vực riêng của anh ta, tri thức của anh ấy còn gấp vạn lần giáo sư, tiến sĩ ở lĩnh vực khác. Lúc đó biết phân trí thức theo kiểu gì? Trí thức nông nghiệp, trí thức toán, trí thức chính trị cao cấp, trí thức nuôi dạy trẻ hay sao?

    Một thằng lưu manh có tri thức còn nguy hiểm gấp vạn lần một thằng lưu manh ngu dốt, do đó tri thức không phải là thước đo tốt để đánh giá con người. Thước đo đánh giá con người phải là những giá trị đạo đức như tính lương thiện, trung thực, công bằng, hay sự cống hiến cho xã hội của anh ta. Nếu dựa trên những thước đo đó, ở VN bây giờ có khi bị đánh giá là thằng ngu chứ trí thức gì...