La Thành – Sự điêu tàn của văn hoá

  • Bởi Admin
    15/01/2012
    35 phản hồi

    Phạm Thị Hoài thực hiện

    Phạm Thị Hoài: Chúng ta thử hình dung, một ngày nào đó không xa, trong vòng một thập niên tới, Việt Nam sẽ chuyển thành công từ thể chế độc quyền dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng CSVN sang dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự. Khi đó, cái di sản kéo dài gần ba phần tư thế kỉ ở miền Bắc và gần một nửa thế kỉ trên toàn quốc đó sẽ đặt chế độ mới trước những thử thách nào?

    La Thành: Cái khó của câu trả lời không phải là việc gọi tên những thử thách, chắc chắn đó là một danh sách rất dài, mà là việc phân loại và phân cấp những thách thức đó. Trong sơ đồ của tôi, thách thức lớn nhất, bao trùm nhất sẽ đối diện với chính quyền hậu cộng sản đầu tiên của nước Việt là sự điêu tàn của văn hoá. Mọi thách thức khác đều là thành phần, là hệ luỵ của thách thức này.

    Ở phân cấp thứ nhất của bức tranh văn hoá tăm tối đó, chúng ta sẽ quan sát thấy hai thành tố: sự mông muội của luật pháp và sự nhem nhuốc của đạo đức. Là hai tiểu phạm trù của văn hoá, luật pháp và đạo đức được tách bạch theo cách thức chúng điều chỉnh các hành vi văn hoá của con người: luật pháp điều chỉnh bằng ý thức về sự công bằng và sự bất công, còn đạo đức thì điều chỉnh bằng ý thức về cái tốt và cái xấu; những hành vi bất công sẽ bị trừng phạt, còn những hành vi xấu xa sẽ bị chê cười. Một khi sự bất công thì được bảo vệ, còn sự [đòi hỏi] công bằng lại bị trừng trị; một khi người đứng đầu chính quyền của cả nước công khai bao che những kẻ tẩu tán hàng nghìn tỷ đồng tiền thuế của dân, trong khi lại sai tay chân nhân danh công quyền đập phá nhà cửa và dựng án bỏ tù người bất đồng chính kiến thì nền luật pháp đó là thứ luật pháp của các băng đảng lục lâm thảo khấu. Một khi xã hội vô cảm với cái đê tiện, dửng dưng với cái mã thượng, lấy độ dày của ví tiền làm thước đo của thành công, giản quy các mối quan hệ xã hội thành các tương tác ‘có đi có lại’, ‘ông trao tiền, bà trao thịt’ thì nền đạo đức đó là thứ đạo đức của đĩ điếm. Những thách thức này nghiêm trọng ở chỗ chúng bao trùm lên và thẩm thấu vào mọi lĩnh vực của đời sống xã hội. Không đơn thuần chỉ phải xây dựng lại hệ thống pháp luật về mặt văn bản, một công việc vốn dĩ đồ sộ, chế độ mới còn phải trao hiệu quả cho hệ thống đó để nhà nước của họ thực sự là nhà nước pháp quyền. Việc khôi phục uy quyền cho các giá trị đạo đức đã thất thế cũng đòi hỏi những nỗ lực thành thật và bền bỉ.

    Trong một tiêu chí phân cấp khác, lưu ý đến các lực lượng xã hội của văn hoá, chúng ta hãy kì vọng rằng nền dân chủ trong tương lai phải chủ yếu do giai cấp trung lưu với nòng cốt là tầng lớp trí thức lĩnh xướng. Về nền tảng kinh tế, lực lượng xã hội này bao gồm các doanh nhân vừa và nhỏ, các nhà chuyên môn có thu nhập ổn định từ nghề nghiệp của mình như học giả, kĩ sư, bác sĩ, văn sĩ, giới công nghiệp biểu diễn – giải trí v.v., có địa vị kinh tế trung gian giữa tầng lớp thượng lưu và quần chúng lao động. Về xu hướng chính trị, họ được kì vọng là những người có tư tưởng dân chủ triệt để và theo đuổi một chủ nghĩa dân tộc ôn hoà. Về phẩm chất tinh thần, họ được trông mong là những người có tư duy độc lập, thượng tôn chân lí khách quan, bất khuất trước bạo quyền. Những đại diện của họ cần phải chiếm đa số trong các thiết chế nhà nước tương lai, đặc biệt là trong nhánh lập pháp. Nhưng vào thời điểm này, một giai cấp trung lưu và tầng lớp trí thức như thế thực sự chưa có, vì vậy thật khó để nói về giai cấp và tầng lớp này sau mươi, mười lăm năm nữa. Nếu toà nhà dân chủ tương lai được trông cậy vào những kiến trúc sư và thợ xây như thế nhưng lực lượng này lại chưa thành hình hoặc còn non yếu, thì đó là một thử thách vô cùng nan giải.

    Khi xét đến cấu trúc nội dung của văn hoá, tương ứng với các lĩnh vực hoạt động của con người, nền văn hoá sẽ bao gồm các địa hạt như chính trị, kinh tế, giáo dục – đào tạo, v.v., và điểm hạnh kiểm của văn hoá sẽ được cộng lại từ phẩm chất của các thành tố này.

    Về chính trị, mặc dù Đảng Cộng sản đã phải từ giã địa vị thống trị, nhưng con người, văn hoá chính trị, đạo đức hành xử và tác phong làm việc của nó vẫn còn đó, tạo nên một trong những thách thức thực tiễn lớn nhất đối với công cuộc xây dựng chế độ mới. Hãy quan sát nước Nga trong hơn hai mươi năm qua để thấy cái di sản toàn trị kia đã đeo bám dai dẳng và cản trở dân chủ hoá đến mức nào. Tôi đặc biệt lưu ý đến sức ì của của văn hoá chính trị toàn trị. Ở Đông Á, trật tự Khổng giáo từ hàng nghìn năm trước chính là một thứ chủ nghĩa xã hội phong kiến, và sự hội ngộ giữa nó với chủ nghĩa Marx-Lenin tại đây hồi đầu thế kỷ XX là một cuộc ‘tri kỷ tương phùng’: chủ nghĩa xã hội hiện thực trong hơn nửa thế kỷ qua ở Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam thực chất là sự thực hành Khổng giáo dưới một hệ thống thuật ngữ mới. Một phần tư thế kỉ sắp trôi qua từ các biến cố chính trị ở Liên Xô cũ và Đông Âu, văn hoá là yếu tố chủ chốt đã cầm chân được các đảng cộng sản Đông Á ở địa vị cầm quyền. Vì vậy văn hoá vẫn sẽ là yếu tố chủ chốt thách thức các nền dân chủ tương lai tại đây.

    Về kinh tế, mặc dù Đảng Cộng sản đã đặt mục tiêu đưa Việt Nam trở thành quốc gia phát triển vào năm 2020, tức là chỉ sau 8 năm nữa, nhưng tôi tin chắc rằng vào thời điểm đó, nền kinh tế nước Việt vẫn tiếp tục là một nền kinh tế có cơ cấu thiên về xuất khẩu nông sản và những sản phẩm có hàm lượng khoa học công nghệ thấp, công nghiệp vẫn tiếp tục là một nền công nghiệp phục vụ ngoại bao (outsourcing) cho các thương hiệu nước ngoài, có thể với quy mô lớn hơn hiện nay, và thặng dư của toàn bộ nền kinh tế vẫn dựa vào chính sách trả lương thấp cho tuyệt đại bộ phận người lao động. Đơn giản là sơ đồ kinh tế này lâu nay đã và đang phục vụ đắc lực lợi ích của các nhóm tài phiệt kiêm đầu sỏ chính trị, mà thi thoảng truyền thông chính thống chỉ định danh nhẹ nhàng là các ‘nhóm lợi ích’, vốn là con cháu hay dây rợ của các gia đình quý tộc cộng sản đã hoàn tất việc chuyển các tài sản nguyên thuộc sở hữu toàn dân của thời kì xã hội chủ nghĩa kế hoạch hoá vào tay chúng thông qua những cuộc cổ phần hoá mang đặc trưng ăn cướp. Cho dù Đảng Cộng sản có thể phải từ bỏ độc quyền chính trị vào đầu thập kỉ tới, sự tồn tại của một thiểu số tài phiệt đỏ hùng mạnh về kinh tế và phản động về chính trị sẽ là một thách thức trực tiếp đối với các nhiệm vụ kinh tế của nền dân chủ còn non trẻ, bao gồm việc tái cơ cấu nền kinh tế và [tái cơ cấu] phân phối thu nhập.

    Một thách thức kinh tế khác được dự báo sẽ là những khoản nợ công khổng lồ mà nạn tham nhũng và sự thua lỗ của các tập đoàn kinh tế quốc doanh – những kẻ sử dụng và đánh cắp nhiều nhất các nguồn vốn vay mượn từ bên ngoài – đang di chúc lại. Đồng thời, trong khi chính quyền cộng sản thường xuyên rao giảng nhận thức về ‘phát triển bền vững’ (sustainable development), sự bất lực và giả dối của nó trong chiến lược văn hoá này đang để lại cho thế hệ tương lai một môi trường sống dơ dáy và ngập ngụa phế thải, các nguồn nước nhiễm độc và cạn kiệt, rừng và các mỏ khoáng sản bị tàn phá, bị trộm cắp, bị cướp đoạt hoặc bị bán tống bán tháo một cách man rợ và vô cảm.

    Về giáo dục – đào tạo, sự cổ quái của một nền giáo dục phản khai phóng phục vụ chính trị trong hơn nửa thế kỉ sẽ đẩy đất nước vào tình trạng thiếu hụt trầm trọng nhân lực chuyên nghiệp trong mọi lĩnh vực của đời sống. Có thể hơi lạc đề một chút so với câu hỏi, nhưng tôi muốn nói thêm rằng sự kém cỏi của nền giáo dục – đào tạo nước nhà như hiện nay vừa là chỉ dấu, vừa là kết quả, vừa là nguyên nhân của sự thiếu vắng một đội ngũ trí thức xứng tầm. Một đội ngũ trí thức như thế đáng lẽ đã được hình thành và kế tục nếu không có những cuộc đàn áp và triệt hạ khốc liệt nhằm vào trí thức liên tục trong các thập kỷ 50, 60 và 70 của thế kỷ trước. Trên thực tế, số lượng những người có học hiện nay đông đảo hơn gấp nhiều lần so với đội ngũ có học cách đây bốn, năm chục năm, song tuyệt đại đa số họ không tương xứng với danh từ ‘trí thức’. Tôi được biết ở Đại học Harvard đang có một chi bộ của Đảng Cộng sản Việt Nam, đảng viên là các lưu học sinh Việt theo học tại đó; hàng năm, chi bộ này vẫn liên tục kết nạp đảng viên mới. Đây quả là một minh chứng đặc sắc cho chất khai phóng của giáo dục Mỹ. Tôi tự hỏi trong số các Harvardian communist này, những ai rồi đây sẽ nhanh chóng giấu nhẹm đi đảng tịch cộng sản của mình để đầu quân cho nền dân chủ?

    Trên đây, tôi chỉ điểm qua những thách thức lớn nhất, tất định nhất đối với nền dân chủ hậu cộng sản đầu tiên. Chung quy, mọi thách thức đều có tên gọi khái quát là văn hoá.

    Phạm Thị Hoài: Theo anh, xã hội Việt Nam sẽ cần bao nhiêu lâu để vượt qua di sản đó?

    La Thành: Tôi được thông báo một tin xấu và một tin tốt. Tin xấu là, trong một diễn tiến thông thường, chúng ta sẽ phải chờ đợi để một thế hệ được thay thế, trung bình khoảng 25–30 năm. Tin tốt là một chiến lược văn hoá đúng đắn có thể giúp rút ngắn quãng thời gian chuyển trạng thái này.

    Khi quan sát tiến trình dân chủ hoá diễn ra từ các bộ phận của Liên Xô cũ cho đến Đông Đức cũ, tôi nhận xét thấy quãng thời gian trễ đang đề cập tỉ lệ thuận với khoảng cách đến đường biên giới địa lí của các nền dân chủ truyền thống Tây phương. Đáng tiếc là nước Việt còn cách xa đường biên giới ấy hơn cả nước Nga. Tuy nhiên, một chiến lược văn hoá thông thái có thể giúp kéo ‘đường biên văn hoá’ của các nền dân chủ cổ truyền lại gần chúng ta, đẩy lùi sự ‘câu giờ’ của văn hoá toàn trị. Tựu trung vẫn là văn hoá.

    Phạm Thị Hoài: Anh có thấy những điểm sáng hay truyền thống tốt đẹp nào từ cái di sản đó cần được giữ gìn?

    La Thành: Câu trả lời của tôi chắc chắn là ‘Không’.

    Trong lịch sử tồn tại của Đảng Cộng sản, ‘văn hoá Đảng’ đã làm tổn thương không ít truyền thống văn hoá tốt đẹp của dân tộc, và có thể chưa kịp tác hại đáng kể lên những truyền thống có sức sống mãnh liệt nhất. Trong suốt thế kỷ XX, Đảng Cộng sản đã thủ lợi trên truyền thống yêu nước và những truyền thống đẹp đẽ khác của người Việt. Nhưng một khi cảm thấy một truyền thống hay nét đẹp nào đó có thể phương hại đến sự tồn tại của nó ở địa vị thống trị, – thí dụ lòng ngay thẳng thượng tôn lẽ phải, tinh thần bất khuất trước bạo quyền và gần đây nhất, ngay cả lòng yêu nước, – nó sẽ xúc phạm và tấn công huỷ diệt những tố chất đó không chùn tay.

    Trong cả thời chiến và thời trị của Đảng Cộng sản, bộ máy tuyên truyền của nó đã xây dựng và ngợi ca nhiều tấm gương anh hùng hay gương ‘người tốt việc tốt’ tiêu biểu. Nay thì đã rõ rằng những ‘điểm sáng’ kia hoặc là sản phẩm thuần tuý của hư cấu (điển hình là ‘anh hùng’ Lê Văn Tám), hoặc là một sự thật ít ỏi đã được tô vẽ đắp điếm. Bất luận trường hợp nào, tác quyền của nét đẹp truyền thống xứng đáng được ca ngợi chưa bao giờ thuộc về văn hoá Đảng.

    Cha tôi, một đảng viên cộng sản có trên 40 năm tuổi Đảng, sinh thời từng nói với tôi rằng từ năm mươi năm trước, khi ông còn là một trai trẻ bị cuốn vào cơn bão chính trị do Đảng Cộng sản khởi xướng, ông đã nhận ra rằng khôn lỏi, dối trá và thủ đoạn luôn luôn là bí quyết thành công dưới chế độ cộng sản. Có thể nhận định một quy luật rằng các món ăn ‘gương sáng’ do Đảng Cộng sản chế biến và dọn ra bàn tiệc tuyên truyền của nó mới đầu thường thuộc về giai tầng thấp nhất của xã hội. Một số sau đó có thể được cất nhắc lên thứ bậc cao hơn, ở đó anh/chị ta hoặc phải đê tiện hoá để thích nghi với thành phần giai cấp mới, hoặc bị đào thải và rơi trở lại địa vị xuất phát nếu không chịu từ bỏ đức trung thực.

    Văn hoá Đảng Cộng sản quả thật có một truyền thống chủ đạo: sự dối trá. Có điều khó ai có thể đồng ý rằng di sản đó cần phải được giữ gìn.

    Phạm Thị Hoài: Khả năng diễn ra trong hòa bình của bước ngoặt đó lớn tới mức nào, hay tình trạng bạo loạn mà nhiều người tiên đoán và dùng đó làm lập luận chống thay đổi thể chế sẽ xảy ra?

    La Thành: Điểm lại lịch sử, Hungary năm 1956 và Tiệp Khắc năm 1968 đã bị quân đội Liên Xô bình định bằng xe tăng và tiểu liên. Liên Xô và Đông Âu năm 1989 chuyển dịch thành công về dân chủ cơ bản trong hoà bình. Cuộc đọ súng trước ‘Nhà Trắng’ Moskva tháng Tám năm 1991 chỉ là cuộc đọ súng giữa hai thế lực của giai cấp thống trị cũ. Thiên An Môn năm 1989 bị xe tăng của quân đội Trung Quốc dìm trong bể máu. Năm 2011, Ai Cập, Yemen và Tunisia đã chuyển dịch thành công về dân chủ dưới họng súng của giới cầm quyền, một bộ phận quần chúng đã phải đổ máu. Ở Libya, công cuộc lật đổ chế độ Gaddafi đã phải đi qua một cuộc nội chiến ngắn đầy máu lửa trước khi giành thắng lợi. Ở Syria, chính quyền Bashar al-Assad đã tàn sát 8000 người biểu tình và chưa chịu buông rời quyền lực. Trong tất cả các sự kiện vừa liệt cử, ở những nơi đã xảy ra bạo lực kẻ rắp tâm giương súng bóp cò trước tiên luôn luôn là tập đoàn cầm quyền. Ở Đông Âu, nơi mà nền văn hoá giàu truyền thống dân chủ hơn so với Trung Đông và Bắc Phi, tập đoàn thống trị đã chấp nhận giã từ quyền lực trong hoà bình một cách dễ dàng hơn.

    Như vậy, hoà bình hay bạo lực là sự lựa chọn văn hoá của tập đoàn cầm quyền, chỉ phụ thuộc vào tập đoàn cầm quyền. Hy vọng rằng sau mươi năm nữa, văn hoá chính trị của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam khi ấy sẽ cao hơn đáng kể so với thế hệ hiện nay, để họ có thể chấp nhận buông tay khỏi quyền lực trong hoà bình trước đòi hỏi dân chủ của nhân dân.

    Phạm Thị Hoài: Trước khi ngày đó tới, anh sẽ làm gì trong năm 2012 này?

    La Thành: Tôi đã bắt đầu cuộc lựa chọn văn hoá của mình từ năm ngoái rồi. Năm nay chỉ là sự tiếp tục.

    Đầu năm 2011, tôi đã quyết định chia tay với sinh hoạt Đảng. Tôi đã làm việc đó một cách lặng lẽ, không gây ồn ào: tôi xin chuyển công tác khỏi nhiệm sở cũ, điều này tất yếu kèm theo thủ tục chuyển sinh hoạt Đảng đến nơi mới. Ở nơi mới, tôi không nộp hồ sơ đảng viên nữa. Tôi chọn cách từ giã Đảng như vậy để không ảnh hưởng gì đến các đồng nghiệp cũ của tôi, bởi nếu tôi làm đơn xin ra khỏi Đảng một cách chính tắc, chi bộ cũ của tôi cuối năm vừa rồi chắc chắn sẽ mất danh hiệu ‘Chi bộ Trong sạch Vững mạnh’, một số đảng viên của nó có thể sẽ mất các danh hiệu thi đua. Nhiều người vẫn còn cần những thứ đó và tôi tôn trọng họ.

    Tôi đang trên hành trình gột rửa văn hoá Đảng khỏi tâm hồn và cuộc sống của tôi. Sự chuyển biến văn hoá đòi hỏi rất nhiều thời gian. Tôi e sẽ không kịp nếu còn chưa bắt đầu hành trình ấy của bản thân mình. Tôi không muốn mình sẽ ở trong số bốn triệu người phải lặng lẽ vứt thẻ đảng và tập thay đổi thói quen ứng xử khi ra khỏi nhà vào những ngày đầu đất nước được tự do.

    Phạm Thị Hoài: Cảm ơn anh La Thành.

    © 2012 pro&contra

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    35 phản hồi

    Văn hóa là lĩnh vực khó phục hồi, khó xây dựng nhất dù là trong chế độ chính trị nào. Chỉ mong từng cá nhân không bền chí, luôn cố gắng giữ được những chân giá trị văn hóa khi đang phải sống trong môi trường xã hội "khó" như ở VN suốt hơn 70 năm qua. Hãy là ngọn lửa nhỏ hoặc thậm chí là hòn than âm ỉ!
    - sẽ không có gì là muộn khi ta luôn sẵn sàng- Mong thay!

    Sơ khảo về „văn hóa đảng (Parteikultur)“

    *
    Do không phải người viết [việc „lách“ trong „viết lách“, may thay, không phải chuyện lớn với „Dân Luận“! :-).], tôi đành theo cách „tập làm văn“ phổ thông là đọc lại bài chủ để khỏi tuột mất „sợi chỉ đỏ xuyên suốt toàn bài“.
    Nội dung trả lời phỏng vấn của ông La Thành (LT) là về văn hóa và chốt lại là sự gột rửa „văn hóa đảng“. Có nhiều tài liệu cơ bản về chuyên đề này.

    *
    Dẫn trích:
    “Unter Parteikultur ist in Anlehnung an die L-Funktion aus Talcott Parsons‘ AGIL-Schema eine die eigene Existenz absichernde Struktur zu verstehen: Eine Partei muss sich bemühen, ihr Bestehen auch für Krisenzeiten sicherzustellen. Dazu entwickeln die Parteimitglieder übereinstimmende Muster von Sinndeutungen, Wertvorstellungen und Normen, die nur mittel- oder langfristig veränderbar sind und eine gemeinsame affektive Basis bilden, sodass die Partei ihren Mitgliedern eine politische Heimat bieten kann.“ (http://www.oeko-net.de/kommune/kommune02-02/dmandat.htm)
    Tạm dịch:
    Ta hiểu „văn hóa đảng“, trên nền tảng chức năng L trong sơ đồ Talcott Parsons, là một tổ chức bảo đảm được sự tồn tại của bản thân mình: Một đảng phải cố sức bảo đảm sự tồn tại của nó ngay cả trong những thời kỳ khủng hoảng. Làm được việc đó, các đảng viên phải tìm tòi phát triển những ý tưởng thống nhất về những ý nghĩa (sự tồn tại và lý tưởng của đảng?), những lý giải về giá trị (?) và các chuẩn mực chỉ có thể sửa đổi trong trung hạn hoặc dài hạn để tạo thành nền tảng chung hữu hiệu; Như thế, đảng có thể bảo đảm cho các đảng viên của mình có được một hương quán chính trị.
    Chú thêm:
    Talcott Parsons là nhà khoa học về lý thuyết xã hội học. Sơ đồ AGIL có 4 chức năng; theo đó, “chứa năng L, Latency-Funktion” là: Khả năng của một hệ thống (đảng phái) bảo tồn tổ chức và lý tưởng của nó.

    *
    Từ phác thảo “văn hóa” bao gồm “đạo lý, đạo giáo và đạo luật”, áp dụng cho “văn hóa đảng” có thể xét tương ứng các nhánh: Nềm tảng lý luận, triết học của đảng – Những chủ trương, chính sách nó hướng tới để thực hành trong quản trị quốc gia và – Khả năng thực hiện những nguyên tắc tổ chức trong nội bộ đảng đó.
    Xuống cấp đạo đức xã hội và sự tha hóa của tầng lớp đảng viên đảng CSVN chứng tỏ nội dung tiêu đề, cần viết rõ ra, là: Sự điêu tàn của văn hóa đảng CSVN. Chính yêu cầu cấp bách (bản thân đảng) về “chỉnh đốn” chứng tỏ điều đó. [...]
    Không “chỉnh” được thì bị “đốn”. (càng “đốn mạt” thì càng nhanh bị “đốn đổ”) - Lịch sử hơi ... quá nghiêm khắc chăng?

    Thân mến.

    NJ viết:
    Phan Sơn viết:
    “đảng cướp” viết:
    “đảng cướp” mà có lý luận lừa đảo để những kẻ cướp giữ vững ý thức và sống bằng niềm tin trong mục đích ra tay trấn lột, áp đặt người khác thì họ gây tai họa cho xã hội và loài người đó bác Phan Sơn

    “Đạo đức là những gì hợp với quyền lợi của cách mạng” Lenin

    À, thì ra thế.

    Cải cách ruộng đất lúc đó hợp với quyền lợi cách mạng (Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ), và như thế là đạo đức?

    Mậu Thân 68 ở Huế là đạo đức vì hợp với quyền lợi cách mạng

    Hơn 2 triệu quân dân cán chính VNCH vào trại cải tạo là đạo đức vì hợp với quyền lợi cách mạng?

    Cải tạo tư bản mại sản, tống cổ dân đi kinh tế mới là đạo đức vì hợp với quyền lợi cách mạng?

    Còn bây giờ cướp đất của nông dân để xây sân golf, resort là đạo đức vì hợp với quyền lợi của cách mạng?

    Để mất 1/2 Ải Nam Quan, một số đảo của Trường Sa, Tây nguyên thì cho " kẻ lạ " vào khai thác, rừng đầu nguốn cho " kẻ lạ " thuê.... cũng là đạo đức vì hợp với quyền lợi cách mạng?

    Tất cả những gì tôi đã kể ở trên hoàn toàn là sự thật, không hề có chuyện " viết sai lịch sử ". Những gì đã xẩy ra đều là quyền lợi cách mạng, được đảng chỉ đạo. Là Đạo Đức theo cấu trích dẫn của bác Phan Sơn.

    Đó là đạo đức thời loài người còn ăn lông ở lỗ. Tiêu diệt, chém giết người khác để sinh tồn. Bây giờ thì để ăn trên ngồi chốc.
    Thê thảm thay cho những đạo đức của loài cá sấu, hùm beo.
    Thê thảm thay cho Mẹ Việt Nam có những đứa con coi " đạo đức là những gì hợp với quyền lợi cách mạng " bất kể đó là quyền lợi gì, kể cả quyền và lợi bán nước.

    Nguyễn Jung

    Lại phản tuyên truyền rùi bác Phan Sơn ui.
    Em nhắc bác mấy lần rùi, nên cẩn thận, suy nghĩ kỹ càng khi còm, " pốt " mấy câu danh ngôn, tư duy của người khác, mà bác hổng chịu nghe gì ráo.
    Thiệt là tội nghiệp mà.

    Phan Sơn viết:
    “đảng cướp” viết:
    “đảng cướp” mà có lý luận lừa đảo để những kẻ cướp giữ vững ý thức và sống bằng niềm tin trong mục đích ra tay trấn lột, áp đặt người khác thì họ gây tai họa cho xã hội và loài người đó bác Phan Sơn

    “Đạo đức là những gì hợp với quyền lợi của cách mạng” Lenin

    Chà bọn cướp theo Lenin này, phải công nhận chúng chế ra được nhiều lý luận mị dân để có chiêu bài cướp và phá.

    Giỏi lắm đấy Phan Sơn nhưng ngày nay chiêu bài bịp bợm cách mạng để cướp giết này không dụ được người dân bình thường nữa ngoại trừ một số người có máu lừa đảo.

    Lenin nói bậy bạ như thế thảo nào các chế độ theo chủ nghĩa Lenin đã bị phá sản trên toàn thế giới.

    Phan Sơn viết:
    “đảng cướp” viết:
    “đảng cướp” mà có lý luận lừa đảo để những kẻ cướp giữ vững ý thức và sống bằng niềm tin trong mục đích ra tay trấn lột, áp đặt người khác thì họ gây tai họa cho xã hội và loài người đó bác Phan Sơn

    “Đạo đức là những gì hợp với quyền lợi của cách mạng” Lenin

    À, thì ra thế.

    Cải cách ruộng đất lúc đó hợp với quyền lợi cách mạng (Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ), và như thế là đạo đức?

    Mậu Thân 68 ở Huế là đạo đức vì hợp với quyền lợi cách mạng?

    Hơn 2 triệu quân dân cán chính VNCH vào trại cải tạo là đạo đức vì hợp với quyền lợi cách mạng?

    Cải tạo tư bản mại sản, tống cổ dân đi kinh tế mới là đạo đức vì hợp với quyền lợi cách mạng?

    Còn bây giờ cướp đất của nông dân để xây sân golf, resort là đạo đức vì hợp với quyền lợi của cách mạng?

    Để mất 1/2 Ải Nam Quan, một số đảo của Trường Sa, Tây nguyên thì cho " kẻ lạ " vào khai thác, rừng đầu nguốn cho " kẻ lạ " thuê.... cũng là đạo đức vì hợp với quyền lợi cách mạng?

    Tất cả những gì tôi đã kể ở trên hoàn toàn là sự thật, không hề có chuyện " viết sai lịch sử ". Những gì đã xẩy ra đều là quyền lợi cách mạng, được đảng chỉ đạo. Là Đạo Đức theo cấu trích dẫn của bác Phan Sơn.

    Đó là đạo đức thời loài người còn ăn lông ở lỗ. Tiêu diệt, chém giết người khác để sinh tồn. Bây giờ thì để ăn trên ngồi chốc.
    Thê thảm thay cho những đạo đức của loài cá sấu, hùm beo.
    Thê thảm thay cho Mẹ Việt Nam có những đứa con coi " đạo đức là những gì hợp với quyền lợi cách mạng " bất kể đó là quyền lợi gì, kể cả quyền và lợi bán nước.

    Nguyễn Jung

    Văn hóa và Văn minh – Những bước tiến đột biến và tiệm tiến.

    Từ cơ bản về „văn hóa“ và „văn minh“, ta có thể hình dung bức tranh cho phát triển của xã hội loài người như sau:
    Với những tri thức có được qua kinh nghiệm cuộc sống và hoạt động tự nhiên của bộ não (tư duy) - gọi chung là tài sản văn hóa, con người cùng cộng đồng (xã hội) đã tiến những bước chậm mà chắc với việc thực hành những tri thức đó trong cuộc sống; Họ đã tiến từ mông muội đến văn minh.
    Nhưng bên cạnh việc dùng bộ não để khám phá thiên nhiên và cạnh tranh, củng cố, phát triển sinh tồn, con người còn một cuộc đấu tranh khác là „tranh đấu với thú 2 chân, bên cạnh thú 4 chân“. „thú 2 chân“ là chính con người; Và cuộc tranh đấu này cũng chính là kết quả tư duy từ bộ não.

    Đạo đức trong văn hóa giúp con người hành động theo chiều hướng „hướng thiện“; Cùng tri thức về tự nhiên, khoa học và kỹ thuật, con người nâng dần việc cải thiện và tạo dựng điều kiện sống tốt hơn gọi là „hướng thượng“. Các nền văn minh, tựu chung, được tạo thành từ quá trình như vậy. – Đó là sự phát triển tiệm cận, tự nhiên và lành mạnh.
    Cuộc đấu tranh giữa những „con thú 2 chân“, tức là giữa người với người, phức tạp và tàn bạo hơn: Đó là cuộc chiến sống chết để tranh giành vùng đất săn bắt, vùng nước để cấy trồng… Chính cuộc đấu tranh này tạo thành những quốc gia từ những cộng đồng cận sinh vá đồng lưu văn hóa. Khi tầm với của con người vươn xa đến mức toàn cầu, bức tranh càng trở nên rối rắm với những triết thuyết, luận đề phản ánh nhận thức và chủ đích của con người; Nhưng cái khốc liệt và dã man trong mỗi cộng đồng cũng không thua sút về mức độ: Cho một chức vị tù trưởng, cho một ngai vua, … tất cả là để chứng minh rằng cái trí óc bản thân ta nó „cao quý“ đến mức có thể thu lợi cho bản thân, họ hàng và „đồng chí“ mà không cần biết „đồng chủng, đồng bào“ có hợp ý hay không !!!
    Cuộc tranh đấu giữa những „con thú 2 chân“, về mặt toàn cầu là chiến tranh, về mặt cộng đồng, quốc gia là „cách mạng“. „Cách mạng“ là thay đổi ngôi vị thống trị và điều hành xã hội (cộng đồng, quốc gia); Về cơ bản, nó dựa vào và lợi dụng tinh thần „hướng thiện, hướng thượng“ nhân bản. Vậy đánh giá thành công một cuộc cách mạng và bản chất một chính quyền do cách mạng dựng lên chính là xem xét nó có bảo đảm tính „hướng Thiện và hướng Thượng“ hay không? Nghĩa rằng nó có mang tinh thần và thực hành những điều tích lũy trong tài sản văn hóa chứa trong đạo lý (tôn giáo, đạo giáo) và hợp đạo đức nhân dân hay không.
    Chủ nghĩa cộng sản không làm được cuộc cách mạng phục vụ tiến bộ của loài người vì nó tôn sùng bạo lực mà bỏ qua tiến trình áp dụng văn hóa để xây dựng văn minh. Về cơ bản, chủ nghĩa Mác (Marxismus) là một học thuyết không hoàn chỉnh; Nhưng cái hướng mà Marx đề ra: „Xây dựng một trật tự xã hội có năng xuất lao động vượt trội hơn chủ nghĩa tư bản (thời ông) và thực hành phân phối công bằng … “ – thì cũng mang tinh thần „hướng Thiện và hướng Thượng“. Những người cộng sản ngày nay đã phản bội, hay chí ít cũng không có khả năng thực hiện tiêu chí ông tổ Karl Marx đề ra. Thành công, tiếc thay lại do đối phương (bị gán cho là đang „giãy chết“, tức là chủ nghĩa tư bản „phương Tây“) đạt được qua kinh tế thị trường tự do và một xã hội đa nguyên dân chủ!

    Tự biết cái sai, quyết tâm bắt tay vào sửa cũng là cốt lõi của „nhân tính“ chăng?
    – Muốn đổi mới, muốn chỉnh đốn, hãy trở về với văn hóa dân tộc để … LÀM NGƯỜI!

    Thân mến.

    Bài phản hồi của tác giả Dân Tiên rất hay.
    Đề nghị Ban Biên tập chuyển thành một bài riêng. Cám ơn.

    Phan Sơn viết:
    Và nếu ông La Thành là một đảng viên thì không thể không biết “Tuyên ngôn Cộng sản”.

    Hài vãi, cá là hơn 3 triệu đảng viên chẳng biết "Tuyên ngôn cộng sản" là cái gì trên đời.

    Sự chuyển tiếp từ khuôn mẫu tệ lắm chỉ phi thực tế, xa vời và quái dị của xã hội không tưởng đến cơn hoang tưởng lạnh lùng và phi nhân diễn ra chỉ ngày hôm trước ngày hôm sau làm tâm lý học kinh ngạc. Những kết quả mâu thuẫn của nghiên cứu và cố gắng giải thích hiện tượng này cho tới nay – hoàn toàn không giới hạn chỉ các nhân vật lịch sử, mà bao gồm cả những nhóm cực đoan cách mạng, khủng bố, và trên hết, những nhóm mang mầu sắc tôn giáo hiện đại – họ hình như có một điểm chung: Hậu quả tâm lý và tri thức của việc tin vào một lý tưởng là tình trạng vô cảm quỷ quái, so với chúng, những gì kẻ tội phạm hạng nặng làm chỉ là những sai lầm đáng tiếc.

    http://danluan.org/node/8488

    Phan Sơn (khách viếng thăm) gửi lúc 11:32, 16/01/2012 - mã số 49711

    “Đạo đức là những gì hợp với quyền lợi của cách mạng” Lenin

    Và đây là Diễn từ giải Nobel của Alexander Solzhenitsyn

    Ðể bước lên cái bục này, cái bục đọc Diễn từ Nobel, cái bục không phải dành cho mọi nhà văn và chỉ được dành một lần trong đời, tôi đã phải đi qua không chỉ ba bốn bậc tam cấp bằng phẳng, mà là hàng trăm, thậm chí hàng ngàn bậc khó vượt, cheo leo, trơn lạnh, từ trong tối tăm và giá buốt, nơi tôi may mắn được sống sót, còn những người khác - có thể tài năng hơn tôi, khỏe hơn tôi - thì đã chết. Trong số họ chỉ có vài người bản thân tôi được gặp ở trong Quần đảo Gulag [2] với vô vàn đảo nhỏ nằm rải rác khắp nơi, và dưới những ánh nhìn dò xét và thiếu tin cậy không phải với ai cũng nói chuyện được, về những người khác chỉ nghe nhắc đến, về số thứ ba chỉ có thể đoán ra. Những ai rơi vào cái hố sâu đó khi đã có tên tuổi văn học, mặc dù nổi tiếng - nhưng biết bao nhiêu người không được nhận ra, không được một lần nào gọi tên công khai! và gần như - gần như không một ai trở về được. Cả một nền văn học dân tộc đã ở lại nơi đó, bị chôn vùi không chỉ không có quan tài, mà không có cả quần áo lót, trần truồng, với sợi xích nơi ngón chân. Nền văn học Nga không một khoảnh khắc nào bị đứt đoạn! - mà từ ngoài nhìn vào chỉ thấy như một chỗ hoang. Nơi đáng lí có thể mọc lên một cánh rừng đông đảo, chỉ còn lại sau tất cả những trận đốn chặt vài ba cây tình cờ bị bỏ qua. Và tôi hôm nay, được tháp tùng bởi những cái bóng của những người đã khuất, cúi đầu nhường bước những người khác xứng đáng sớm hơn đi lên chỗ này, tôi hôm nay làm sao đoán được và nói ra những gì mà họ muốn nói? Trách nhiệm này từ lâu đè nặng lên chúng tôi, và chúng tôi hiểu nó.

    ......

    Ðau khổ cho dân tộc nào có nền văn học bị đứt đoạn bởi sự can thiệp của sức mạnh: đó không chỉ là vi phạm "tự do ngôn luận", đó là sự khóa kín trái tim dân tộc, là sự cắt bỏ kí ức dân tộc. Dân tộc tự mình không nhớ chính mình, dân tộc bị tước mất sự thống nhất tinh thần, - và với một ngôn ngữ dường như là thống nhất, nhưng những người cùng tổ quốc bỗng không còn hiểu nhau nữa. Sẽ đi qua, sẽ chết đi hàng thế hệ câm lặng, không tự kể về mình cho chính mình cũng như cho con cháu. Nếu những bậc thầy như Akhmatova [1] hay Zamatin, suốt đời bị chôn sống, cho đến lúc chết buộc phải sáng tạo trong im lặng, không nghe dư âm đồng vọng đối với những gì mình viết, - thì đó không chỉ là tai họa cá nhân họ, mà đó là sự khốn nạn cho cả dân tộc, là mối nguy hiểm đối với cả dân tộc.

    Và trong những trường hợp khác - đối với cả loài người: khi vì sự im lặng đó mà toàn bộ Lịch Sử không còn được nghe hiểu!

    http://www.talawas.org/talaDB/suche.php?res=4854&rb=0104

    “đảng cướp” viết:
    “đảng cướp” mà có lý luận lừa đảo để những kẻ cướp giữ vững ý thức và sống bằng niềm tin trong mục đích ra tay trấn lột, áp đặt người khác thì họ gây tai họa cho xã hội và loài người đó bác Phan Sơn

    “Đạo đức là những gì hợp với quyền lợi của cách mạng” Lenin

    La Thành viết:
    …Ở Đông Á, trật tự Khổng giáo từ hàng nghìn năm trước chính là một thứ chủ nghĩa xã hội phong kiến, và sự hội ngộ giữa nó với chủ nghĩa Marx-Lenin tại đây hồi đầu thế kỷ XX là một cuộc ‘tri kỷ tương phùng’: chủ nghĩa xã hội hiện thực trong hơn nửa thế kỷ qua ở Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam thực chất là sự thực hành Khổng giáo dưới một hệ thống thuật ngữ mới…

    “Không có lý luận cách mạng thì không có phong trào cách mạng”. Lenin

    Haha, nhờ bài phỏng vấn La Thành của bà Phạm Thị Hoài mà bao nhiêu chuột cống chui ra giữa ban ngày ban mặt thế này, vui thật!

    Tôi còn nhớ đâu đó một bài phân tích Khổng Giáo là cái nôi lý thuyết của phong kiến, và (hình như) tôi cũng có viết trên này Khổng Giáo và chủ nghĩa Mác kết hợp, không, phải xài từ của Du, một cuộc ‘tri kỷ tương phùng’ -mịa, Du xài cụm từ quá tuyệt vời, và chính xác, lột tả được tất cả mọi khía cạnh - tạo thành 1 lực cản vô vàn để những nước châu Á có thể thoát dậy để đi vào tự do . Đó là lý do bên châu Âu chỉ có Nga, xui xẻo có Lenin, mới đi vào đường CS, tất cả những nước châu Âu khác đều "bị" Stalin "giải phóng" thành nước CS, chứ chưa bao giờ xảy ra cuộc cách mạng thực sự cả . Và vì vậy, Tiệp, Hung, Ba Lan lâu lâu vẫn nổ ra chống đối . Châu Á, người chết như ra nhưng "cũng chả sao".

    Tóm lại là gì, chủ nghĩa Mác không có gì khác hơn chỉ là độc tài phong kiến đã học được kinh nghiệm thất bại của mình để chuyển hóa thành độc tài phong kiến toàn trị . Không biết bác Trần Nhơn nhà ta sẽ phản ứng như thế nào . I'd pay to see!

    Trương Thái Du vẫn tiếp tục những biện luận mặc dù mang ý kíu đảng của anh ta nhưng tiếp tục tổ trác làm đảng của anh ta không còn cả cái lá nho cô đơn để che giấu bản chất phong kiến của mình . TTD không phải ngoại lệ, Nguyễn Đình Chú đã biện hộ cho đảng bằng thuyết "thế thiên" trên viet-studies, Dương Thu Hương, để biện hộ cho HCM, đã xem ông Hồ là một vì vua có quyền "vui thú" với đám cung nữ, và một loạt những biện hộ kiểu đó từ "trí thức" trong nước . Thế này thì lý tưởng cộng sản với khoa học còn gì nữa đâu mà khóc với cười!

    Phan Sơn "giã từ vũ khí" những câu quotes "có vẻ" mang mùi dân chủ, hiện nguyên hình với mớ biện luận khá hài hước đâm ra chỉ có hại cho đảng của anh/chị/it. Việc đầu tiên, PS bỏ quên "đáng khinh bỉ", hóa ra mọi thủ đoạn đều không đáng khinh bỉ nếu nó làm lợi cho lý tưởng cộng sản của anh ta . Ok, đồng ý thôi, nhưng PS không có quyền đòi hỏi các tổ chức đối lập phải công khai chỉ vì sợ sau này các tổ chức đối lập sẽ trở thành con thò lò như tổ chức -nope, phải xài từ của PS- "đảng cướp" của PS. PS vừa mới nhắc La Thành về bản Tuyên Ngôn CS đấy nhá! Tớ mà là Mác và có đứa học trò thế, tớ đuổi ra khỏi cửa nói mày học tao thế quá phản tao .

    Man, thêm một cụm từ "đảng cướp". Nặng đô đấy, đắt đấy . Sẽ phải để riêng một cái còm chỉ cho "đảng cướp" và mớ lý luận của đám lục lâm thảo khấu . Hey, họ vẫn là con người . Are you sure?

    Ông LaThành đã chỉ ra mối liên hệ tỉ lệ nghịch giữa sự điêu tàn của văn hóa của dân tộc với sự " cường thịnh" của văn hóa cai trị của CS trên đất nước này hơn nửa thế kỷ qua.

    thichkhach viết:
    Ông La Thành phát biểu ý kiến của ông ta về sự điêu tàn của văn hóa. Đúng hay sai là nhận định của từng người. Nếu bác cho là sai thì bác hãy chứng minh ngược lại, nhưng đừng đánh lạc hướng người đọc.

    Tôi cho rằng, một người đang nói “về sự điêu tàn của văn hóa” và đang vận động cho dân chủ thì không thể có tư duy “Tôi tự hỏi trong số các Harvardian Communist này, những ai rồi đây sẽ nhanh chóng giấu nhẹm đi đảng tịch của mình để đầu quân cho nền dân chủ?” Văn hóa dân chủ là tôn trọng sự khác biệt.

    Và nếu ông La Thành là một đảng viên thì không thể không biết “Tuyên ngôn Cộng sản”.

    Sau khi đọc bài viết về văn hóa của tác giả La Thành và các ý kiến phản hồi, tôi thấy có hai loại ý kiến, một là những ý kiến thiên bàn về lý thuyết và lý luận của văn hoá và một loại ý kiến thiên về thiên về những biểu hiện của nếp sống văn hoá, hay nói cách khác là ý kiến nêu lên những cách ứng xử tốt đẹp và những ứng xử không đẹp do chế độ CS tạo ra. Vậy thì nên bàn nhiều về loại ý kiến nào có ích thiết thực để hình thành một nếp sống văn hóa trong xã hôi, dù còn cộng sản hay không còn cộng sản? Tôi đã được chứng kiến những tình huống đã xẩy ra trong một hội nghị bàn về văn hóa ở một thành phố lớn phía Bắc. Trong hội nghị thì nhiều người đưa ra rất nhiều lý luận, đặc biệt là ông giám đốc Sở Văn hóa thành phố. Thế nhưng trong hội nghị này thì có nhiều người nói ngọng, không phân biệt được âm "L" à "N" trong khi phát âm. Ngoài hội nghị thì nhiều người nhiều người có những hành vi hơi bị thiếu văn hoá. Có ông nhờ ông văn hoá chuyển cho bạn phong thư đã dán thì ông văn hóa này bóc ngay thư trước mặt người ta ra đọc. Tôi rất ngỡ ngàng và ngạc nhiên trước hành vi trên. Nhưng đến khi ngồi bàn tiệc thì có vị văn hoá còn ngồi chồm hỗm trên ghế như ngồi xổm và uống rượu thả phanh, một tay vừa cầm đũa vừa cầm thìa chan canh hoặc lấy đũa chọn thức ăn trước khi gắp... Như vậy tôi thấy lý thuyết và thực hành mâu thuẫn nhau ngay trong cái hội nghị văn hóa này. Do đó tôi thiên về ý kiến nên xây dựng cách sống có văn hóa bằng những hành vi cụ thể hơn là bàn những lý thuyết xa vời và vô bổ. Trong cuộc sống ngày, trước kia các cụ thường dạy con cái cách ứng xử văn hóa bằng những câu ca dao tục ngữ nói rất cụ thể như "ăn trông nồi, ngồi trong hướng", hoặc "lời nói chẳng mất tiền mua, liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau", "nhiễu điều phủ lấy gí gương, người trong một nước htì thương nhau cùng"...Có điều trong các lực lượng vũ trang thì người ta được học rất nhiều về kỷ luật, trung với Đảng...nhưng không được học về nhân cách và ứng xử văn hoá. Tôi đã chứng kiến cảnh một ông đại tá nghe lỏm hai người đang trao đổi riêng với nhau. Hình như ông này cái gì cũng tò mò và cảnh giác. Nay nên bàn về lý thuyêt hay nên bàn về cách hình thành nếp sống văn hóa cho thế hệ trẻ thì tùy ở từng người

    „Văn hóa“ và „văn hóa đảng Cộng sản“
    Bàn về bài viết thấp tầm của ông Trương Thái Du

    Cảm ơn bác Admin đã theo dõi rộng và cập nhật thông tin liên quan về chủ đề này.
    Tôi làm việc theo cách là xem lại cơ bản những bài viết của một tác giả cũng như tìm hiểu các khía cạnh của một chủ đề trong phạm vi thời gian cho phép từ các nguồn có được từ internet.
    Hai tác giả La Thành và Trương Thái Du đều là những người có bài viết trên cả 2 bộ talawas, tìm đọc lại để coi cách nhìn nhận của từng tác giả không phải là khó; Tuy nhiên thời gian không cho phép và có lẽ cũng chưa cần thiết nên ý kiến sau đây chỉ phác ra những nét chính: Ông Trương Thái Du đã đọc không kỹ, như ông nói, và do đó đã không hiểu những ý tưởng cơ bản của bài chủ; Ngoài ra, ông quá chú tâm quảng bá mình nên đã viết ra nhận xét đầy „hỏa mù“.

    *
    Đại lược về „văn hóa“ như sau:
    Con người tự cho là „chúa tể sinh giới“ chỉ do có được bộ não lớn: ca. 1 ký tư.
    Bộ não con người giúp họ khả năng có tiếng nói và chữ viết là công cụ tư duy tạo nên cái gọi là di sản văn hóa theo từng cấp độ cùng với thời gian.
    Tài sản văn hóa đó bao gồm: Những tri thức về sự tồn tại và vận động của thế giới tự nhiên và con người được tồn chứa trong các Đạo lý gồm các giáo lý, tôn giáo, … Trong các cộng đồng người cụ thể mà hiện tại là các dân tộc và các quốc gia hay vùng lãnh thổ, „đạo lý“ được vận hành qua nhiều đời trong hình thức Đạo đức là những nguyên tắc hành xử giữa những con người với nhau trong cộng đồng đó; Các chế độ, thể chế cụ thể văn bản hóa những điều cơ bản của đạo lý và đạo đức thành Đạo luật. Các đạo luật có hiệu dụng trong xã hội chỉ khi nó phù hợp những nguyên tắc của đạo lý và đạo đức là cái hình thành từ ngàn đời. – Nghĩa chữ „Luân thường, đạo lý“ chính là ở chỗ đó.
    Tác giả La Thành nói đến „hai thành tố của văn hóa“ chắc chắn là trong tinh thần như trên và việc quy kết „văn hóa đảng CS“ tạo ra suy thoái đạo đức và suy đồi xã hội cũng mang tính logic đúng đắn. Nói rằng người cộng sản không sai khi họ nói họ „đồng hành cùng dân tộc“ là rất vu vơ vì lý luận và thực hành của những người cộng sản Việt Nam rất xa rời truyền thống văn hóa Việt Nam.

    *
    Thế nào là „văn hóa đảng“?
    Có nhiều tài liệu cần tham khảo trước khi bàn về „văn hóa đảng Cộng sản“. Xin dẫn tài liệu vừa tìm ra sau đây về đặc trưng „văn hóa đảng CS Tàu“:
    http://www.epochtimes.de/791805_ueberfahrenes-kleinkind-in-china-von-18-passanten-ignoriert.html
    Bài viết (tiếng Đức) nói về trường hợp „vô cảm“ của xã hội khi một trẻ em bị xe cán mà 18 người đi qua không có chút lưu ý gì. Nhận xét của người chứng kiến như sau (Guo Yongfeng): „Unsere gesamte Umgebung und das ganze System haben den Verstand von jedem Menschen völlig verdreht. Jeder kümmert sich nur noch um sich, auch der Fahrer in diesem Vorfall, der versucht hat, die Verantwortung zu meiden und sich zu schützen. Streng genommen ist das die Partei-Kultur, die herrschende Methode der Kommunistischen Partei Chinas, die totalitäre, trügerische und gewalttätige Partei-Kultur". – (Tạm dịch): „Xã hội chúng ta và toàn thể hệ thống đã đảo lộn hoàn toàn lý trí mọi người. Mỗi người chỉ quan tâm đến cá nhân mình; Người lái xe trong trường hợp này cũng chỉ tìm cách chạy trốn trách nhiệm và tự bảo vệ mình. Nguyên tắc tối cao (của cuộc sống) là thứ văn hóa đảng – Nghĩa là những phương pháp cai trị của đảng Cộng sản Trung Quốc – là một thứ văn hóa toàn trị, lừa gạt và bạo hành/lực.

    *
    Cả hai tác giả đều bàn đến những đòi hỏi của thay đổi; Nhưng đó là đề tài dài hơi hơn cần có thời gian để suy nghĩ và bàn thảo sâu hơn.

    Thân mến.

    Phan Sơn viết:
    maile viết:
    Topic nói đến sự điêu tàn của văn hóa, chứ không đề cập đến chính trị. Em đề nghị bác Phan Sơn đừng lái vấn đề văn hóa qua chính trị.

    Tất cả các xu hướng đối lập tư tưởng hiện nay đều phủ nhận hệ thống chính trị đương thời. Vì vậy họ đang tìm nhiều cách để tuyên truyền (cụ thể ở đây là ông La Thành), viết lại lịch sử, đánh giá lại tư tưởng theo ý thức hệ riêng của họ, thực ra họ không có một nền tảng lý luận nào.

    Có người cho rằng, ĐCSVN ngày nay không còn là một ĐCS theo quan điểm Marxits đúng nghĩa, mà thực tế chỉ là một đảng cướp. Tuy nhiên, đừng quên, “đảng cướp” cũng cần phải có một cơ sở lý luận, bởi vì khác với con vật, con người có ý thức và sống bằng niềm tin.

    Bác muốn lý luận, tuyên truyền như thế nào là quyền của bác và đảng của bác. Tin hay không là quyền của người nghe và người đọc.
    Cũng thế, các xu hướng đối lập muốn tuyên truyền như thế nào là quyền của họ, tin hay không là lại là quyền của người nghe và người đọc.
    Ở các quốc gia dân chủ không phải chỉ có một đảng, dân nghe các đảng trình bày đường lối, cương lĩnh rồi TỰ LỰA CHỌN người đại diện cho mình.
    Ở VN chỉ có mỗi một đảng CS, dân không có quyền lựa chọn. Đó là sự khác biệt giữa CS và Tự do.

    Bác cứ lái chủ đề của bài viết sang hướng khác. Ông La Thành phát biểu ý kiến của ông ta về sự điêu tàn của văn hóa. Đúng hay sai là nhận định của từng người. Nếu bác cho là sai thì bác hãy chứng minh ngược lại, nhưng đừng đánh lạc hướng người đọc.
    Cám ơn bác.

    Trương Thái Du - Sự mâu thuẫn của La Thành

    Sau vài năm bặt tin, nhà văn Phạm Thị Hoài vừa tái xuất hiện trên mạng với một tài khoản Facebook và trang web Pro&Contra. Loạt bài ra mắt chỉ mới thấy Contra, chưa thấy Pro và lại càng chưa thấy những ý kiến khách quan, đứng biệt lập với cả Pro và Contra. Tôi phần lớn là đọc lướt qua, trừ bài chị Hoài phỏng vấn La Thành.

    Khởi đi từ tiền đề: “Ở Đông Á, trật tự Khổng giáo từ hàng nghìn năm trước chính là một thứ chủ nghĩa xã hội phong kiến, và sự hội ngộ giữa nó với chủ nghĩa Marx-Lenin tại đây hồi đầu thế kỷ XX là một cuộc ‘tri kỷ tương phùng’: chủ nghĩa xã hội hiện thực trong hơn nửa thế kỷ qua ở Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam thực chất là sự thực hành Khổng giáo dưới một hệ thống thuật ngữ mới”. Kết thúc với việc tấn công và li khai nhẹ nhàng “Văn hóa đảng”, tôi có cảm giác La Thành đã cuộn tròn người và cắn vào… cái đuôi của mình.

    Thật vậy, nếu “chủ nghĩa xã hội hiện thực trong hơn nửa thế kỷ qua ở Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam thực chất là sự thực hành Khổng giáo dưới một hệ thống thuật ngữ mới”, thì rõ ràng những người Cộng Sản Việt Nam không nói sai, họ “đồng hành cùng dân tộc”. Và cái mà La Thành gọi là “văn hóa đảng” ắt phải mang dân tộc tính vì hàng ngàn năm nay nền văn hóa chính trị và xã hội nhân sinh Việt Nam luôn giương cao ngọn cờ Khổng Giáo. Ly khai “văn hóa đảng” chẳng khác nào ly khai dân tộc tính.

    Cái tựa đề của bài phỏng vấn đã đánh lừa tôi, hay ít nhất là niềm tin sâu sắc của tôi về văn hóa và sự cần thiết có một cuộc cải cách văn hóa tận gốc rễ tầm cỡ như Minh Trị Duy Tân. Chẳng hạn như tôi đã viết ở đây, hai năm trước.

    Theo blog Trương Thái Du

    Nói đến văn hóa thì quá rộng vì nó động chạm đến nhiều lĩnh vực khác nhau, cứ cái gì đẹp cần lưu lại cho đời sau là văn hóa, nào là di tích văn hoá, nào là sinh hoạt văn hoá, công trình văn hoá...Bàn về ngôn ngữ thì người ta lại đưa ra một tiêu chuẩn: tiêu chuẩn đầu tiên của người có văn hoá là sử đụng đúng tiếng mẹ đẻ. Chỉ cần đọc trên các trang mạng cũng thấy nhiều người thiếu văn hóa trong vấn đề này. Dùng từ sai, thấy ai nói thì bắt chước mà không chịu suy nghĩ, rồi lại còn diễn đạt sai. Có ý kiến định nghiã về người mù chữ trong thời buổi @ như sau: người mù chữ trong thời hiện đại không phải là người không biết chữ mà là người không biết diễn đạt đúng suy nghĩ. Nói đến văn hóa cũng là nói đến đạo đức thì tôi thấy hiên tượng xuống cấp đạo đức trong thời kỳ này hơn tất cả các thời kỳ khác. Trong nhà trường thì thầy đòi trò đổi tình lấy điểm, thầy cũng bằng giả, làm luận văn thì ăn cắp văn của người khác, gọi là đạo văn. Rồi bắt sinh viên nộp tiền "đi thầy" giống như ca ve đi khách. Tính độc lập của những người làm công tác nghiên cứu và giảng dạy rất ít, rồi lại còn bệnh trù úm, đấu đá nội bộ lẫn nhau...Trong sinh viên, nhiều khi đến các ký túc xá thì thấy sinh viên sinh hoạt quá luộm thuộm không có văn hóa đối với người bình thường chứ chưa nói gì đến trí thức. Những căn phòng "rido" mọc lên, sinh hoạt nam nữ bừa bãi, sống thử nay không còn là hiện tượng hãn hữu. Chẳng biết nhà trường giáo dục ra sao mà để đội ngũ trí thức trẻ sinh hoạt như vậy, điều này còn xảy ra ở các trường sư phạm. Nếp sống thiếu văn hóa còn xẩy ra ngay trong các trường văn hóa và có lẽ lại nhiều hơn trường không đào tạo ra cán bộ văn hoá, thì vẫn cái chuyện nam nữ sống quá giới hạn đó thôi. Nhưng làm thế nào để đưa lại nếp sống văn hóa theo đúng nghiã của nó thì xin chịu, không dám bàn.

    Phan Sơn viết:
    maile viết:
    Topic nói đến sự điêu tàn của văn hóa, chứ không đề cập đến chính trị. Em đề nghị bác Phan Sơn đừng lái vấn đề văn hóa qua chính trị.

    Tất cả các xu hướng đối lập tư tưởng hiện nay đều phủ nhận hệ thống chính trị đương thời. Vì vậy họ đang tìm nhiều cách để tuyên truyền (cụ thể ở đây là ông La Thành), viết lại lịch sử, đánh giá lại tư tưởng theo ý thức hệ riêng của họ, thực ra họ không có một nền tảng lý luận nào.

    Có người cho rằng, ĐCSVN ngày nay không còn là một ĐCS theo quan điểm Marxits đúng nghĩa, mà thực tế chỉ là một đảng cướp. Tuy nhiên, đừng quên, “đảng cướp” cũng cần phải có một cơ sở lý luận, bởi vì khác với con vật, con người có ý thức và sống bằng niềm tin.

    “đảng cướp” mà có lý luận lừa đảo để những kẻ cướp giữ vững ý thức và sống bằng niềm tin trong mục đích ra tay trấn lột, áp đặt người khác thì họ gây tai họa cho xã hội và loài người đó bác Phan Sơn

    maile viết:
    Topic nói đến sự điêu tàn của văn hóa, chứ không đề cập đến chính trị. Em đề nghị bác Phan Sơn đừng lái vấn đề văn hóa qua chính trị.

    Tất cả các xu hướng đối lập tư tưởng hiện nay đều phủ nhận hệ thống chính trị đương thời. Vì vậy họ đang tìm nhiều cách để tuyên truyền (cụ thể ở đây là ông La Thành), viết lại lịch sử, đánh giá lại tư tưởng theo ý thức hệ riêng của họ, thực ra họ không có một nền tảng lý luận nào.

    Có người cho rằng, ĐCSVN ngày nay không còn là một ĐCS theo quan điểm Marxits đúng nghĩa, mà thực tế chỉ là một đảng cướp. Tuy nhiên, đừng quên, “đảng cướp” cũng cần phải có một cơ sở lý luận, bởi vì khác với con vật, con người có ý thức và sống bằng niềm tin.

    Phan Sơn viết:
    maile viết:
    Em viết những điều sách tâm lý học nói về tính nói dối, bác viết trong chính trị là phải thủ đoạn, dối trá để thành công.

    “…However the truth was that initially, Ho Chi Minh actually admired all things "American"! During the war against the Japanese he had misjudged the true nature of America's ruling plutocracy. Like millions of misinformed people around the world, he naively assumed that America was "the champion of democracy." Perhaps he had no way of knowing any better at that time, but he believed America's propaganda - that it stood for human values higher than ruthless self-interest. With astonishing political naiveté Ho Chi Minh actually wrote many letters to President Truman and the State Department - asking for America's help in liberating Vietnam from the French!

    He even drafted a "Vietnamese declaration of independence," modeling it on the American version, and beginning it with the words: "All men are created equal. They are endowed by their Creator with..."

    One can imagine the evil laughter that must have echoed through the halls of the U.S. State Department.

    Ho Chi Minh, and all the Vietnamese people, discovered America's true nature the hard way.”

    The Pentagon Papers

    Topic nói đến sự điêu tàn của văn hóa, chứ không đề cập đến chính trị. Em đề nghị bác Phan Sơn đừng lái vấn đề văn hóa qua chính trị.

    Mặc dù vậy, em làm một ngoại lệ là trả lời bác Phan Sơn cho cái trích dẫn này của bác.
    Theo đoạn trích dẫn của bác Phan Sơn thì ông Hồ đã viết nhiều lá thư xin Mỹ giúp trong cuộc kháng chiến chống Pháp, nhưng đã bị từ chối. Tại sao Mỹ từ chối? Ông Hồ chơi nước cờ đôi thì đừng bảo rằng ta khó nhận diện được bản chất của Mỹ. Người Mỹ nhận diện được bản chất của ông Hồ nên họ có cười ngạo mạn, không giúp cũng là đúng thôi.

    Những gì đã và đang xẩy ra ở VN là bản chất, chứ không là hiện tượng. Cái bản chất đó có ngay từ đầu, khi ông Hồ chơi cờ nước đôi. Ngay bây giờ, nhà nước VN cũng vậy, chơi cờ nước đôi thì đừng trông mong có sự thành thật của Mỹ. Người Mỹ là đồng minh của Nhật, Philippin, nhưng họ chỉ nữa vời với VN là do đâu? Cứ đi giây, gian dối như vậy thì sẽ lãnh những hậu quả của sự đi giây, gian dối.

    Hãy thành thật với bạn thì sẽ có bạn tốt. Còn cứ chủ trương chính trị thì phải dối trá, thủ đoạn thì hậu quả đã rõ như ban ngày.

    Em sẽ không bàn đến chính trị trong topic này nữa, mong bác Phan Sơn hiểu giùm.

    Voila.

    Có người đã định nghĩa "Văn" là đẹp, "hóa" là biến hoá, khách 49632 cũng cho rằng chỉ cấi gì đẹp mới gọi là văn hoá, hai ý này trùng nhau. Theo như nội dung bài viết này thì từ "văn hoá" hiểu là nét đẹp trong cuộc sống, ứng xử có văn hoá. Như vậy một cử chỉ tế nhị, lịch sự, một hành vi đẹp như giúp đỡ người, tỏ tình thương đối với đông bào, đông loại...cũng là nét văn hoá. Thế nhưng có một thời những nét đẹp ấy lại bị gán cho cái tội là tác phong tiểu tư sản. Xét như vậy thì cái gọi là "văn hóa Đảng" xem ra là một cách ghép từ không thể giải thích được. Đúng là con nười bị lưu manh hóa ngay từ khi chuẩn bị được kết nạp vào Đảng CS. Tôi thấy hầu hết những đảng viên ít nhiều đều có tính nói dối, mức độ gỉa dối nhiều hay ít thì ở tùy người, nhưng tính thiếu trung thực là phổ biến, nhiều khi họ nói không thành có, nói có thành không, ăn đứng dựng ngược. Người nào cũng ít nhiều thủ đạon, mưu mẹo khôn vặt trong cuộc sống. Có một điều phổ biến trong các cơ quan là khi một người cấp dưới mâu thuẫn vvới cấp trên thì mặc dù bạn bè là người cấp dưới thì bao giờ các đồng chí đảng viên cũng đứng về phía cấp trên mà không bênh vực người cấp dưới. Đây là thể hiện tính hèn của người đảng viên. Mặt khác điều này còn nói lên tính bè phái của người đảng viên, bảo vệ, bao che cho nhau. Cái hèn này ở trong nước thì không rõ lắm, nhưng khi ra nức ngoài thì họ thể hiện rõ hơn, lấy thí dụ để dễ hiểu: khi mọt ông cha đạo nay một ông sư ra nước ngoài, các ông ấy công khai cách ăn mặc để mọi người biết là các ông ấy theo đạo Phật hay đạo thiên chúa, còn các ngài "đồng chí" của chúng ta ra nước ngoài thì đố "đồng chí" nào dám công khai mình là người CS. Một tính cách của các đảng viên là giấu dốt, chỉ sợ người khác hơn mình, ghen ăn ghét ở, "trâu buộc ghét trâu ăn" không muốn người khác hơn mình. Cái bệnh nói dối thì từ trên xuống dưới, chính bệnh này tạo ra thành tích ảo và gây ra bao nhiêu tai hại và cả lỗi lầm cho toàn dân. Rất tiếc chính Đảng CS đã tạo ra những hình mẫu người như thế và chỉ có những con người tiêu biểu cho hình mẫu như thế mới vươn cao, thậm chí đến vị trí những người toàn dân phải kính trọng. Những con người của Đảng này rất sợ sự thật. Cái giả dối và giấu dốt thể hiện rõ nhất là bằng cấp giả. Đảng chủ trương chống chủ nghĩa cá nhân, nhưng chẳng đảng viên nào hy sinh mình vì người khác, mà người nào cũng ích kỷ, để quyền kợi của mình lên trên. Trong gia đình có đảng viên thì lại phát sinh người nọ tranh giành ảnh hưởng với người kia. Tôi cho rằng những căn bệnh nói trên không chỉ thấy ở đảng viên mà ít nhiều người bình thưỡng cũng có khi mắc phải, nhưng ở trong Đảng thì phổ biến và lộ liễu hơn. Nhiều khi tính ác lại được Đảng giáo dục, trước đây có khẩu hiệu "nợ máu phải trả bằng máu". Eo ơi, nghe kinh bỏ mẹ, thế mà Đảng giáo dục ngay cho trẻ con còn ngồi trên ghế nhà trường. Tạm bình luân vài nét về văn hóa từ ngày có Đảng CS vinh quang và Bác Hồ vĩ đại.

    maile viết:
    Em viết những điều sách tâm lý học nói về tính nói dối, bác viết trong chính trị là phải thủ đoạn, dối trá để thành công.

    “…However the truth was that initially, Ho Chi Minh actually admired all things "American"! During the war against the Japanese he had misjudged the true nature of America's ruling plutocracy. Like millions of misinformed people around the world, he naively assumed that America was "the champion of democracy." Perhaps he had no way of knowing any better at that time, but he believed America's propaganda - that it stood for human values higher than ruthless self-interest. With astonishing political naiveté Ho Chi Minh actually wrote many letters to President Truman and the State Department - asking for America's help in liberating Vietnam from the French!

    He even drafted a "Vietnamese declaration of independence," modeling it on the American version, and beginning it with the words: "All men are created equal. They are endowed by their Creator with..."

    One can imagine the evil laughter that must have echoed through the halls of the U.S. State Department.

    Ho Chi Minh, and all the Vietnamese people, discovered America's true nature the hard way.”

    The Pentagon Papers

    Bàn thêm về „Văn hóa“

    Thưa quý bạn,
    Ý kiến bác 49632 rất hay và lý thú; Xin bàn thêm mấy ý và góp một kỷ niệm.

    *
    „Văn hóa“ nghĩa gốc là „LÀM, HÓA“ cho „ĐẸP, VĂN“ hơn. „Văn hóa“ chỉ có trong phạm trù con người, trong khi „tứ khoái“ thuộc về động vật nói chung. Có được văn hóa là do con người có ngôn ngữ (tiếng nói và chữ viết) để học hỏi và bàn thảo thì mới biết và cùng nhau LÀM cho cuộc sống mình và cộng đồng ĐẸP hơn lên được. Các khái niệm khác như „văn hóa xí nghiệp, Betriebskultur“, „văn hóa đảng, Parteiskultur“, etc. đều là những ứng dụng cụ thể của „văn hóa“ trong từng lĩnh vực cuộc sống. Một đảng „toàn trị“ không phải một đảng có văn hóa vì nó thiếu yếu tố „học hỏi và bàn thảo“ là những thứ thuộc về yêu cầu và cũng là nền tảng của xã hội „đa nguyên dân chủ“. Tôi xác nhận „toàn trị“ là „bán khai“ hay „dã man“ và „dân chủ đa nguyên“ là „văn minh“ (Ứng dụng „văn hóa“ để làm cho cuộc sống ĐẸP (văn) và SÁNG SỦA (minh) hơn) – trong tinh thần như thế.

    *
    Tổng động viên chống bành trướng Tàu (1979), tôi và một số đồng nghiệp trong phòng kỹ thuật nhập ngũ. Thời gian „quân trường“ tôi luôn „đi đầu trong nội vụ“; Một buổi chiều „lên lớp“, tôi tranh thủ giờ nghỉ để về sửa lại bộ râu thì thấy 1 anh bạn thân đi theo – hôm đó hắn „trực ban“ … Hết buổi học thì câu chuyện mới rõ: Sỹ quan giảng viên tuyên bố: Có đồng chí báo cáo bị mất quần áo lót; Ban cảnh vệ đã kiểm tra và tìm ra có đồng chí (trong „ban“) đã „cất nhầm“…
    Sau thời gian „quân ngũ“, tôi trở lại công việc kỹ thuật; còn „anh bạn“ thì tiếp tục để mấy năm sau mang hàm „thiếu tá“ với đủ „sao hàm“ khi tiếp bạn là tôi (tất nhiên đã „được kết nạp“ rồi). Sự thực, đây là bước ngoặt lớn („đòn quyết định“) để tôi từ bỏ „chương trình phấn đấu“ vì không thể chấp nhận làm „đồng chí“ với những người „lừa thày, phản bạn – vô luân thường đạo lý“. – Đó là lý do tôi viết trong một phản hồi „nhìn lại có thể vui khi bản thân đã „thoát khỏi vòng lao lý“ từ những ngày tuổi trẻ …“.
    Nhưng, cuộc đời không đơn giản: Sau này tôi đã biết thêm rằng „anh bạn“ đó lại thành người „trong nhà“ do con đường hôn nhân! – „Ngũ thú hỗn cư tạp địa“: Không có những đồi bại và bẩn thỉu thì làm sao con người biết được thế nào là trong sạch, là VĂN HÓA để tu rèn mình? Chẳng phải đã có câu đùa rất thật đó sao: Thôi, đồng ý cho nó được kết nạp vào đảng đi để TRONG SẠCH QUẦN CHÚNG (Nhân dân)!
    Cải biến sự ngu muội không phải chuyện một sớm, một chiều!<

    Cảm ơn bác và xin „minh họa“ theo như thế.
    Thân mến.

    Phan Sơn viết:
    maile viết:
    Em không là chuyên viên tâm lý học, những điều này được viết trong sách tâm lý. Thấy cũng hay và đúng quá đi.

    Dối trá và thủ đoạn luôn luôn là bí quyết thành công trong chính trị.

    Với từ "luôn luôn" phải chăng ông muốn nói mọi thành công trong chính trị đều xuất phát từ dối trá?
    Như vậy có nghĩa là luôn luôn có kẻ bị lừa đảo? Người bị lừa lần thứ nhất có thể còn được cho là thiếu hiểu biết... nhưng để đến lần thứ 3, thứ 4 và luôn luôn thì chỉ có thể kết luận rằng đầu óc anh ta có vấn đề và theo cách nói thông thường là ngu. Nơi mà các chính trị gia luôn luôn thành công kiểu như vậy cũng đồng nghĩa rằng dân chúng xứ đó ngu muội có phải vậy không?

    Phan Sơn viết:
    maile viết:
    Em không là chuyên viên tâm lý học, những điều này được viết trong sách tâm lý. Thấy cũng hay và đúng quá đi.

    Dối trá và thủ đoạn luôn luôn là bí quyết thành công trong chính trị.

    Bác làm ơn giải thích cho em biết ý của bác như thế nào, khi trích dẫn một ý của em, và nội dung còm của bác có dính dáng đến nội dung em viết???

    Em viết những điều sách tâm lý học nói về tính nói dối, bác viết trong chính trị là phải thủ đoạn, dối trá để thành công.

    Bác là chuyên gia lý luận chính trị của đảng CS VN, như vậy em xin hỏi bác như thế nào? Cũng dối trá và thủ đoạn để thành công? Đây là câu hỏi, chứ không phải là xác định, căn cứ vào còm của bác mà có câu hỏi như thế!!.

    Tôi cho rằng chỉ những cái gì tốt đẹp mới gọi là văn hoá. Vì thế tôi cho rằng Đảng CS không có văn hoá, thậm chí có nhiều cái có thể kết luân là vô văn hóa và vô học. Có ý kiến cho rằng dẩng viên ít nhiều có tính lưu manh và họ bị lưu manh hóa ngay từ khi sắp bước chân vào hàng ngũ Đảng, nghĩa là ngay từ khi họ phấn đấu làm đối tượng của Đảgn thì họ đã bị ít nhiều cái tiêu cực chi phối. Về lý luận thì thực tình tôi không dám bàn nhưng tôi thấy rõ một điều mà bất kỳ ai phấn đấu vào Đảng cũng được chi bộ phân công người gọi là giúp đỡ, giác ngộ, thì chính giai đoạn này người phấn đấu đã phải làm một số việc xấu như báo cáo ngầm những người bạn của mình chưa được trong diện đối tượng Đảng, để tỏ ra có tính quần chúng thì người này hay xông vào những việc của người khác một cách vô duyên và vô ý, nhiều khi tham gia góp ý một cách dở hơi vào những việc không liên quan đến mình. Có khi còn phản bạn, thăm dò người này người khác tồi đi báo cáo ngầm để tâng công nịnh thần. Còn một điều người ta đã tổng kết là chế độ cộng sản tồn tại trên sự dối trá và bạo lực, chết đi trong sự ngu dốt. Điều này tôi thấy mới đúng một nửa. Còn hy vọng chế độ CS ở ta suy sụp như ở nhiều nước đông Âu thì tôi hoàn toàn không tin. Vì người châu Á và nhất là người VN trình độ giác ngộ rất thấp lại không có máu dám hy sinh như người Âu châu. Người Việt ta dũng cảm trên chiến trường nhưng hèn nhát trước thủ trưởng, trước chính quyền. Còn trong giáo dục của CS thì tôi thấy thiếu hẳn một điều là giáo dục DANH DỰ và NHÂN CÁCH, hai yếu tố này cũng có tính chất văn hóa và phần nào thể hiện tính văn minh. Khôi phục được hai tính cách này không phải việc dễ nhưng con người biết danh dự, biết nhân cách và liêm sỉ thì tránh cho xã hội nhiều điều tiêu cực. Hiện nay những tính chất tốt đẹp ngày càng mất mà thay vào đó bằng tính "thực đụng". Điều này lại có liên quan đến kinh tế. Trước kia thì lương tâm không quý bằng lương thực, thực phẩm quý hơn nhân phẩm, nhưng nay do điều kiện kinh tế lên cao, con người không còn phải tranh nhau cái ăn, không còn phải tranh chỗ xếp hàng mua mớ rau, cân gạo nên tính thực dụng nhục nhã không còn mấy, nhưng kinh tế thị trường cũng có mặt xấu là đồng tiền là lực lương siêu quyền lực, đã biến con đĩ thành mệnh phụ phu nhân, biến thằng lưu manh ăn cắp thành đại gia đáng kính và còn biến biết bao cái vớ vẩn khác thành những ông nọ bà kia."Trong tay túi bạc kè kè, nói quấy nói quá kẻ nghe ầm ầm". Làm thế nào để cân bằng được điều này thì xin để các học giả nghĩ hộ. Có điều là chính Đảng khi "đổi mới" lại là nguyên nhân của "đổi tốt" thành xấu, trước kia đã xấu thì nay xấu hơn. Đố ai không có tiền mà đi khám bệnh lại được dễ dàng, đố ai không có tiền mà xin cho con đi học được dễ dàng. Ngành y và ngành giáo dục vốn dĩ đặt con người lên trên hết thì này đặt đồng tiền lên trên hết. Thế thì hết chỗ nói rồi. Đảng làm hỏng nền văn hóa tốt đẹp của dân tộc rồi. Tôi tên là Tôn Kính Đảng.

    maile viết:
    Em không là chuyên viên tâm lý học, những điều này được viết trong sách tâm lý. Thấy cũng hay và đúng quá đi.

    Dối trá và thủ đoạn luôn luôn là bí quyết thành công trong chính trị.

    Phan Sơn viết:
    slinkee viết:
    Vô hình chung, bác chứng minh câu này đúng bằng chính hành động của mình; "Văn hoá Đảng Cộng sản quả thật có một truyền thống chủ đạo: sự dối trá"

    "Chúng ta đang ở trong tình trạng nói dối phổ biến, nhưng không ai tự nhận mình nói dối cả!"

    Một chủ trương nói dối có kế hoạch, văn bản với mục đích lừa bịp người, lừa bịp tập thể để thu hoạch lợi lộc cho bản thân, cho đảng thì tai hại " gấp vạn lần " nói dối (của cá nhân) để tự bảo vệ trước những đe dọa vào sự sinh tồn bản thân.

    Chắc chắn là khi ta nói dối, thì sớm hay muộn cũng sẽ bị phát giác.
    Lúc đó chắc chắn là phải xấu hổ đến đỏ mặt, tía tai. Và xấu hổ là biểu lộ của lòng tự trọng, từ đó ta sẽ giảm bớt cái tính nói dối đi.

    Người không có lòng tự trọng là người không biết xấu hổ, và vì không biết xấu hổ thì sẽ không giảm mức độ nói dối, ngược lại mức độ nói dối sẽ gia tăng đến mức họ tin là họ nói thật. Đến mức này thì hết thuốc chữa, họ sẵn sàng chết để bảo vệ những điều mà họ tin là thật.

    Em không là chuyên viên tâm lý học, những điều này được viết trong sách tâm lý. Thấy cũng hay và đúng quá đi.

    Pages