J.B Nguyễn Hữu Vinh - Chỉ xử lý nghiêm những người chống đối người thi hành công vụ thôi sao?

  • Bởi Khách
    16/01/2012
    2 phản hồi

    J.B Nguyễn Hữu Vinh

    Hôm qua, báo chí đăng tin Thủ tướng chính phủ vừa có công điện số 57 yêu cầu tiếp tục đẩy mạnh thực hiện đợt cao điểm trấn áp tội phạm. Nội dung công điện có đoạn: “Thủ tướng giao Bộ trưởng Công an, Chủ tịch UBND các tỉnh thành tiếp tục chỉ đạo không để sơ hở thiếu sót, bảo vệ an toàn tính mạng của cán bộ, chiến sĩ Công an và các lực lượng tham gia phòng, chống tội phạm. Xử lý nghiêm những trường hợp chống đối người thi hành công vụ”.

    Theo một số liệu được báo chí Việt Nam công bố, thì 90% số vụ chống người thi hành công vụ nhằm vào công an. (Đây là số liệu năm ngoái, theo đà thì có lẽ năm nay lại tăng một số % nào đó so với cùng kỳ năm ngoái rồi). Và cũng theo số liệu thống kê, thì “ tình trạng chống người thi hành công vụ có dấu hiệu trẻ hóa và chuyển từ các đối tượng không nghề nghiệp sang những người có công ăn việc làm ổn định. “

    Kể ra thì ông Thủ tướng cũng nhanh nhạy với tình hình xã hội thời gian qua. Chả là thời gian qua, liên tiếp các vụ tấn công vào công an – lực lượng vũ trang của đảng.

    Vậy thử tìm hiểu việc chống người thi hành công vụ như thế nào?

    Đánh cảnh sát

    Chỉ mấy ngày gần đây thôi, nhiều vụ việc liên quan đến tấn công, bạo lực, súng đạn, mìn… đều có dính với cảnh sát. Chỉ tính riêng ở miền Bắc cũng đã có khối vụ để tính đến. Nào là vụ tấn công vào hai cảnh sát đuổi theo người không đội mũ bảo hiểm làm một cảnh sát chết, nào là vụ nổ mìn nhà Giám đốc Công an Tỉnh Thái Nguyên, nào là vụ anh em ông Đoàn Văn Vươn dùng mìn và đạn hoa cải tiếp công an tại đầm Cống Rộc, xã Vinh Quang, Tiên Lãng, Hải Phòng… làm sáu công an và bộ đội dính hoa cải…

    Cũng mấy ngày này, xa hơn chút vào miền Trung thì lái xe nhốt hai cảnh sát vào cabin chạy bạt mạng vì bị cảnh sát đuổi bắt hàng lậu. Rồi trộm chó tấn công công an, thậm chí gái mại dâm cũng tấn công công an bằng kim tiêm. Không chỉ có người dân tấn công cảnh sát (thường được phong là giang hồ hoặc côn đồ ngay lập tức) mà cả cảnh sát và nhà báo cũng tẩn lẫn nhau.

    Rồi không chỉ có cánh dân đánh cảnh sát mà chính cảnh sát cũng tấn công cảnh sát như thường. Trường hợp cảnh sát cơ động đánh cảnh sát giao thông trên đường phố Sài Gòn bằng những pha còn hơn cả phim chưởng, rồi cảnh sát cơ động đánh cảnh sát bảo vệ

    Không chỉ gia tăng về số lượng, mà “chất lượng, trọng lượng” các vụ tấn công cảnh sát, công an cũng cứ “năm sau cao hơn cùng kỳ năm trước”. Từ chỗ cảnh sát chỉ xuất hiện là hồn bay phách lạc, đến chỗ lườm nguýt trộm, rồi cự lại, tiến đến chỗ cãi nhau, tiến hơn nữa thì nhổ nước bọt vào mặt và cứ đà đó những năm gần đây, các đối tượng khác nhau đã dần dần giành thể chủ động đánh nhau với cảnh sát. Từ chỗ vũ khí bằng ánh mắt tiến lên lời nói rồi thay thế bằng nắm tay, cú đạp, tiến lên đến dùng dao chọc tiết lợn, và gần đây tiến thẳng lên chính quy, hiện đại bằng súng, mìn hẳn hoi.

    Rõ ràng, lực lượng công an, cảnh sát ngày càng bị tấn công càng nhiều

    Điều nguy hiểm cho đảng là đây chính là lực lượng “chỉ biết còn đảng, còn mình”. Nếu không kịp thời chấn chỉnh để hiện tượng này gia tăng thì thử hỏi nếu khi lực lượng này không “còn mình”, liệu “còn đảng” hay không?

    Nguyên nhân của việc cảnh sát, công an bị đánh từ đâu? Theo Trung tướng Trần Đại Quang thì: “Trong đó nguyên nhân hàng đầu là do đối với tội phạm, lưu manh chuyên nghiệp, bản chất liều lĩnh nên rất manh động, coi thường pháp luật, sẵn sàng chống lại các lực lượng thực thi pháp luật nhằm trốn tránh pháp luật”.

    Cảnh sát đánh


    Bé 11 tuổi bị công an đánh

    Không chỉ có cảnh sát mới bị đánh, mà cũng thời gian không chỉ gần đây, từ rất lâu, chuyện người dân bị cảnh sát, công an đánh là chuyện thường xảy ra. Cảnh sát có thể đánh bất cứ ai, từ tra tấn đứa học sinh 11 tuổi đến bắn chết em nhỏ ở Thanh Hóa, rồi cảnh sát đánh người không đội mũ bảo hiểm đến chết, công an dùng nhục hình tra tấn phạm nhân, công an đánh phạm nhân chết v.vv… nghĩa là muôn vàn cảnh công an, cảnh sát đánh dân, việc tấn công đơn lẻ cũng có mà việc tấn công tập thể cũng không hiếm. Có người chết, có người tàn tật, có người sau đó được kết luận là “không có cơ sở kết luận’…


    Em học sinh 13 tuổi bị Công an Tĩnh Gia Thanh Hóa bắn chết

    Điều cần nói là cảnh sát được định nghĩa là những người “thức cho dân ngủ ngon, gác cho dân vui chơi” thì không thể coi việc đánh dân là thường. Thế nhưng, việc công an, cảnh sát đánh dân vẫn xảy ra đều đều.

    Lên mạng internet vào Google để tìm kiếm với ba từ khóa “đánh cảnh sát” ta sẽ có kết quả là 23.800.000 từ. Nhưng, nếu tra ba từ “cảnh sát đánh” ta cũng có ngay 46.500.000 kết quả. Tỷ lệ giữa cảnh sát đánh và đánh cảnh sát là gấp đôi.


    Ông Trịnh Xuân Tùng bị Trung tá Nguyễn Văn Ninh đánh chết

    Con số này nói lên điều gì?

    Trước hết cần nói rằng, với nền báo chí Việt Nam, dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng, báo chí phải tuân theo lệnh đảng là lẽ thường, cảnh sát là con cưng của đảng,” chỉ biết còn đảng còn mình” thì việc nói đến cảnh sát vi phạm là điều khá tế nhị và cần tự giữ ý, việc nói đến những vụ đánh đấm, vi phạm của cảnh sát là điều khá tối kỵ. Chứng minh điều này dễ thôi. Bao nhiêu vụ việc liên quan đến công an, cảnh sát báo chí phải lao đao là điều người dân thường nhắm mắt cũng thấy. Với 700 tờ báo, cùng việc cảnh sát đánh dân, thì họa hoằn lắm mới có ít tờ nêu lên trên mặt báo. Khi có bằng chứng cụ thể, báo chí Việt Nam vẫn cứ đồng chí cảnh sát này, đồng chí cảnh sát kia, thậm chí ngay cả khi ra tòa vẫn là “nguyên trung úy, thiếu tá”… rất kính cẩn. Nhưng chỉ cần một vụ đánh cảnh sát, thì các báo trăm hoa đua nở và lập tức người đánh cảnh sát sẽ được phong là “côn đồ” là “giang hồ” hoặc “xã hội đen” không cần kiểm chứng.

    Vì thế lượng từ “cảnh sát đánh” sẽ không nhiều xuất hiện trên mặt báo bằng lượng từ “đánh cảnh sát” là lẽ đương nhiên.

    Thế nhưng, số lượng từ “cảnh sát đánh” vẫn gấp đôi từ đánh cảnh sát.

    Thử xem, trong xã hội Việt Nam, số lượng cảnh sát trên dân số hơn 87 triệu người, thì tỷ lệ “cảnh sát đánh” đánh cảnh sát” là bao nhiêu? Có lẽ ít ai biết con số cụ thể lượng cảnh sát, nhưng chắc không thể bằng 1%? Cứ cho là 1% tức là gần 1 triệu cảnh sát, thì tỉ lệ vẫn cao gấp 200 lần.

    Các con số với tỷ lệ đáng để giật mình. Luật pháp không cho phép ai đánh cảnh sát, nhưng cũng đồng thời không cho cảnh sát đánh một ai. Vậy thì tỉ lệ này đã nói lên những điều rất có ý nghĩa.

    Cũng theo Trung tướng Trần Đại Quang thì: “Về phía người thi hành công vụ, bản thân lực lượng công an khi thực thi nhiệm vụ có thái độ ứng xử chưa đúng mực, khả năng thuyết phục quần chúng và các đối tượng khác không cao hoặc có biểu hiện cửa quyền, hách dịch, gây ức chế cho người dân, dẫn đến một số vụ chống người thi hành công vụ. Cá biệt, có một số trường hợp người thi hành công vụ không chấp hành đúng quy định, quy trình công tác, thậm chí vi phạm pháp luật, khiến người dân phản ứng”.

    Người dân phản ứng, trong 87 triệu người dân không thiếu tội phạm và cũng theo Trung tướng Trần Đại Quang thì: “Đối với người dân, do tác động tiêu cực của mặt trái kinh tế thị trường, một số ít người sống buông thả, tự do quá trớn, coi thường pháp luật, thiếu tôn trọng kỷ cương phép nước, sẵn sàng chống lại bất cứ ai làm ảnh hưởng tới quyền lợi ích kỷ của họ”. Thế nhưng, các sự việc công an, cảnh sát đánh dân vẫn nhiều hơn rất nhiều lần so với dân đánh cảnh sát.

    Nguyên nhân

    Xem ra, cách ông Trung tướng Trần Đại Quang giải thích rằng việc người dân đánh lại cảnh sát không chỉ là do “tác động tiêu cực của mặt trái kinh tế thị trường” . Kinh tế thị trường chẳng có tội tình gì để đổ tội cho nó.

    Chẳng có người dân nào muốn đánh lại cảnh sát vì sau đó chắc chắn sẽ là nhà tù và đàn áp. Nhưng, khi người dân bị ức hiếp đến một mức nào đó, thì việc đẩy đến bước đường cùng và sự phản ứng là chuyện đương nhiên.

    Muốn tìm hiểu nguyên nhân hiện tượng này, cần có nghiên cứu sâu sắc hơn, nhưng chỉ những yếu tố dễ hiểu sau đây cũng có thể nói lên được bản chất sự việc.

    Nguyên nhân để người dân chống người thi hành công vụ, trước hết phải hiểu công vụ là gì? Nó được quy định gồm những mục nào và mục đích của cái công vụ đó là gì? Theo cách hiểu đơn giản, thì công vụ là những việc làm phục vụ lợi ích chung của Nhà nước, của xã hội. Vậy thì công vụ chỉ khi là việc để phục vụ lợi ích của chung của nhà nước và xã hội.

    Không thể gọi là công vụ khi cảnh sát giao thông cứ chỉ chăm chú rình, nấp để bóp nặn tiền mãi lộ bỏ qua nhiệm vụ của họ là đảm bảo an toàn giao thông để tai nạn cứ năm sau cao hơn năm trước.

    Không thể là công vụ khi cảnh sát, công an được huy động để làm những việc trái pháp luật và bất chấp lương tâm như việc cưỡng chế tài sản đất đai mồ hôi xương máu của anh Đoàn Văn Vươn như ở Tiên Lãng, Hải Phòng mới đây.

    Không thể là công vụ khi công an, cảnh sát được huy động đến cướp quan tài nhân dân đang đưa đến nghĩa trang của họ, rồi bắt bớ, đánh đập họ đến chết như ở Cồn Dầu nhằm mục đích lấy đất đai của họ cho một đám người có lắm tiền và họ đã phản đối thì được tặng cho cái mũ “Chống người thi hành công vụ” để kết án tù tội.

    Chính nhiều người, nhiều lúc đã lợi dụng hai từ công vụ để làm những điều tráipháp luật mưu đồ lợi ích riêng và làm hỏng mục đích chung, khi bị người dân phản ứng thì được ghép vào “chống người thi hành công vụ”.

    Điều này dễ thấy, ngay một vị quan chức công an trước đây đã thốt lên: “Không biết cảnh sát giao thông ngoài đường có gì mà anh nào cũng gửi con, gửi cháu ra đó”.

    Công vụ không thể là cái mỹ từ làm vỏ bọc cho những toan tính lợi ích cá nhân hoặc phe nhóm nào. Chính sự mập mờ này đã dẫn đến những bức xúc của người dân, coi thường luật pháp và chống trả lại những người được giao thi hành các chức năng công vụ.

    Một nguyên nhân nữa, chính là sự bao che sự lấp liếm và nuông chiều tội ác đang diễn ra ngay trong những công chức, cán bộ nhà nước đã làm hư hỏng những người có chức năng thi hành công vụ. Điều này đã dẫn đến sự công phẫn trong nhân dân và gây tâm lý coi thường luật pháp.

    Hãy xem cách xử sự của các cơ quan pháp luật với cụm từ “đánh cảnh sát” và “cảnh sát đánh” như thế nào thì đủ rõ luật pháp có nghiêm minh hay không. Một cô gái tát vào mũ bảo hiểm của cảnh sát giao thông bị khởi tố ngay với kết quả 6 tháng tù, một sĩ quan công an đạp vào mặt người biểu tình thì “không có cơ sở” xác định, còn một Trung tá công an đánh chết người thì chỉ 4 năm tù. Một sĩ quan đánh trẻ em thì chỉ bị hạ bậc quân hàm là xong. Trong khi đó, một người chửi cảnh sát thì bị tù 7 tháng.

    Vậy nhưng, theo quan chức ngành công an Hà Nội, thì nguyên nhân là chế tài việc chống người thi hành công vụ chưa đủ mạnh?

    Nếu chế tài đối với người chống người thi hành công vụ chưa đủ mạnh, thì cũng có thể nói chế tài việc chống lại nhân dân chưa có tác dụng răn đe đối với hiện tượng đánh dân.

    Khi luật pháp không nghiêm minh, cách hành xử đó là một nguyên nhân dẫn đến việc chống người thi hành công vụ ngày càng tăng do nhờn luật pháp.

    Ngay cả với bức công điện của Thủ tướng hôm nay, cũng chỉ là một điển hình cho cách nghĩ nói trên. Bức điện chỉ yêu cầu “ không để sơ hở thiếu sót, bảo vệ an toàn tính mạng của cán bộ, chiến sĩ Công an và các lực lượng tham gia phòng, chống tội phạm. Xử lý nghiêm những trường hợp chống đối người thi hành công vụ” mà không hề có dòng nào nói đến việc xử lý người mang danh thi hành công vụ chống lại người dân.

    Vậy thì ông Thủ tướng chính phủ đang phục vụ ai đây?

    Hà Nội, ngày 15/1/2011

    J.B Nguyễn Hữu Vinh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    TIẾNG BOM CỐNG RỘC CẢNH BÁO CHO BỌN CƯỚP
    Vụ việc xảy ra ở Tiên Lãng Hải Phòng mọi người đã biết rõ cả rồi, nhiều người cũng đã đưa ra ý kiến, sai đúng bên nào và mức độ ra sao, tôi không đề cập đến. Tôi chỉ muốn nêu lên quan điểm của mình rằng ông Vươn chống người thi hành công vụ hay chống cướp tài sản cảu mình? Trong hai cuộc chống ngoài xâm, người dân ta đã nêu tấm gương "Quyết tử cho tổ quốc quyết sinh", không ngại đổ xương máu để bảo vệ từng tác đất cảu Tổ tiên để lại. Người này ngã xuống, người khác tiếp bước, hết lớp này đến lớp khác nên nhân dân ta dã giành được độc lập. Giữ nước cũng có nghiã giữ nhà. Đất đai là tài sản thiêng liên vì nó để lại cho muôn đời sau. Phải bỏ biết bao mồ hôi công sức và trí tuệ, ông Vươn mới tạo dựng được một cơ ngơi đất đai vùng ven biển. Có thể nói ông là người có công đầu trên đất Cảng về việc khai hoang lấn biển làm cho diện tích đất Hải Phòng rộng thêm ra. Bỗng dưng ông bị người ta tước đoạt mất thành quả lao động miệt mài gần 20 năm trời. Ông cũng đã nhờ chính quyền và pháp luật can thiệp. Thế nhưng vì "tấc đất tấc vàng" vì lòng tham của kẻ nắm quyền lực trong tay nên ông không còn hy vọng vào pháp luật. Nếu như chính quuyền Hải Phòng sớm ra tay can thiệp với tinh thần công bằng, có lý có tình thì đâu đến nỗi xẩy ra đổ máu. Thế nhưng tình trạng cướp trắng ruộng đất của người đã trở thành phổ biến ở cả ba miền đất nước. Việc cướp trắng này lại do chính quyền với nhiều mưu mô xảo trá vừa bịp bợm lưu manh vưà dùng áp lực chính quyền lại cộng vào đó dùng sức mạnh bạo lực. Ông Vươn không còn cách nào khác là phải đứng lên dùng vũ khi để chống trả lại. Những người như ông Vươn cũng thừa biết người dân không thể dùng vũ khí thô sơ tự chế để chống lại vũ khí hiện đại của lực lượng vũ trang chính quy. Thế nhưng vì lòng phẫn uất vì bị cướp của nên họ sẵn sàng hy sinh. Trườgn hợp của ông Vươn là trường hợp đứng lên dùng vũ khí để bảo vệ thành quả của mình chứ không phải chống người thi hành công vụ. Chẳng qua những kẻ cướp này ngụy trang dưới danh nghiã chính quyền nên có vẻ hợp pháp mà thôi. Nếu tư duy kiểu cũ là bao giờ chính quyền cũng đúng mặc dù chính quyền làm sai như hồi CCRĐ thì ông Vươn là người có tội. Nhưng ngày nay tư duy của người dân đã khác vì trình độ dân trí cao nên họ biết thế nào là đúng, thế nào là sai. Họ không bó tay ngồi nhìn tài sản của mình bỗng dưng bị mất trắng vào tay kẻ cướp. Còn cụ tướng Anh nói vậy chẳng qua trước đây cụ là người lãnh đạo. Còn nếu như cụ ở vào địa vị ông Vươn thì cụ làm gì? Điều đáng trách ở đây là chính quyền thanh phố Hải Phòng đã để xẩy ra vụ việc làm cho người dân phải đứng lên chống lại cường quyền và bất công. Hành động chống cướp của ông Vươn là hành động chính đáng, đó cũng là lời cảnh báo cho những kẻ lợi dụng cầm quyền để tiến hành việc cướp bóc của người dân. Dân tộc ta đã đổ máu nhiều trong hai cuộc chiến tranh, không ai muốn đổ máu thêm nữa mà chỉ muốn yên thân làm ăn. Thế nhưng bọn cướp ngày đã không để cho dân lành làm ăn thì người dân buộc lòng phải cầm vũ khí chống lại. Hành động cuả ông Vươn là hành động anh hùng. Có thể là lời cảnh báo cho những kẻ cho những kẻ cầm quyền biết thái độ của người dân lành nhưng không chịu bất công mãi mãi. Chính quyền cướp bóc tài sản cảu dân và đàn áp nhân dân là chính quyền phản động thì phải sớm muộn thay đổi.

    Một chính quyền giỏi luôn dám sống trước họng súng của dân.

    Tình trạng cướp đất cưỡng chế thảm khốc đến nước này rồi mà Ngài Lê Đức Anh vẫn cứ oang oang trên BBC rằng:
    1/ Trước tiên phải nói rõ rằng: việc phản ứng một cách tiêu cực bằng cách dùng súng bắn trả lực lượng chức năng là sai trái và cơ quan chức năng phải xử lý nghiêm khắc. --> Tức là theo ngày thì chính quyền luôn luôn đúng, dân bắn súng vào cảnh sát LUÔN LUÔN sai!!!

    2/ "Mặt khác, việc cơ quan công an tiến hành cưỡng chế mà không có sự kết hợp chặt chẽ với chính quyền địa phương để nảy sinh phức tạp cũng là một thiếu sót. Nếu mình làm được tốt thì những hành vi chống trả lực lượng chức năng đã không xảy ra”. --> Phải chăng ý ngài muốn nhắn đàn em rằng lần sau nên có kế hoạch xảo trá và cẩn thận hơn khi tiến hành cướp trắng của dân đen???

    Ngài có bao giờ đủ dũng cảm để đặt câu hỏi rằng bao giờ người dân VN có quyền dùng súng để tự vệ như dân Mỹ không? Tại sao sau bao vụ thảm sát tại trường học như vậy mà họ vẫn không cấm sử dụng súng? Trên diễn đàn này có ai đã từng xem các vụ tranh luận nên hay không nên để cho người dân sử dụng súng chưa?

    Trong tất cả các cuộc tranh luận tại Mỹ phe đòi cấm sử dụng súng đều chịu thua câu 2 hỏi chính yếu nhất của phe đòi sử dụng súng là:
    1/ Trong rất nhiều trường hợp mà pháp luật và cơ quan pháp luật không thể bảo vệ kịp thời người dân như bị tấn công ở chỗ vắng người, bị cướp nhà vào ban đêm đặc biệt là ở vùng hẻo lánh... thì làm sao người dân có thể tự bảo vệ mình?
    2/ Khi một người dân cầm súng để bắn vào cảnh sát hay bắn vào người dân khác thì vấn đề nguyên nhân chủ yếu có phải là chỉ là lỗi lầm của riêng người đó hay là lỗi lầm của cả một chính sách tồi tệ, hay là lỗi của người bị anh ta bắn...?
    Cho nên quyền được sử dụng súng sẽ còn được tồn tại mãi ở Mỹ.

    Chắc sẽ có bạn nói, ở VN nếu mà cho dùng súng thì có mà loạn cả nước. Chắc bạn ấy không biết tới thực tế này: Hầu hết các tàu thuyền đi biển tại VN đều có súng, một số nhân viên các công ty bảo vệ VN hiện giờ cũng có trang bị súng đấy thôi. Câu hỏi đặt ra là tại sao những thủy thủ có súng hoặc những nhân viên bảo vệ ấy ko mang súng để gây loạn như bạn nghĩ? Câu trả lời là cầm súng để bắn vào người khác quả là không dễ vì bắn là bắn chính mình nếu lý do mình bắn là sai. Do đó kẻ bắn luôn là kẻ phải cân nhắc về mặt công lý kỹ lưỡng trước khi bắn.

    Xét trở lại tình huống của anh Vươn: Cảnh sát và quân đội đã tấn công ngôi nhà của anh ngay cả khi nó không nằm trong diện giao trả, tức là anh bị tấn công trong khu vực riêng tư của anh. Ngoài ra, trong trường hợp này luật pháp và cơ quan pháp luật đã không kịp thời bảo vệ anh Vươn, cho nên anh có quyền TỰ BẢO VỆ chính mình trong trường hợp khẩn cấp là rất chính đáng. Tiếng súng của anh cũng bắn thẳng vào cả một chính quyền địa phương gian dối và tàn nhẫn với dân. Cũng có người có thể bảo là hãy tạm chấp nhận cưỡng chế rồi thưa kiện đề nghị xét lại sau, nhưng tình huống ở đây ai cũng thấy rõ là nếu chấp nhận bị cưỡng chế là anh Vươn sẽ mất tất cả vì chả có ai giải quyết cho anh như hàng trăm ngàn vụ kiện đất đai từ trước tới nay. Cho nên tiếng súng của gia đình anh Vươn nhanh chóng vang xa khắp VN là vậy.

    Nếu ở Mỹ, anh Vươn sẽ được tuyên vô tội và được phong anh Hùng, nhưng ở VN anh Vươn chắc chắn sẽ bị đi tù.

    Nước Mỹ giàu mạnh vì quan chức của họ dám sống dưới họng súng của dân và cũng chính vì sống dưới họng súng của dân mà quan chức chính quyền Mỹ hiếm khi dám dồn dân đến đường cùng.

    Còn tại VN và Trung Quốc thì chính quyền được sinh ra từ họng súng và người dân luôn đứng trước họng súng của chính quyền nên mới có cảnh bẩn thỉu là quân đội lẫn cảnh sát dùng súng đi cưỡng chế và san bằng nhà dân như ở VN.

    Bao giờ vị trí của người dân VN đứng sau họng súng và quan chức chính quyền VN phải đứng trước họng súng như ở Mỹ thì VN mới thật sự có hòa bình và thịnh vượng lâu dài.