Nguyễn Ngọc Già - Cầm quyền cấp cao đang chia rẽ & vụ án Đoàn Văn Vươn

  • Bởi Khách
    12/01/2012
    8 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già

    Chính thể đồi bại này không còn biết nghe tiếng người (lương thiện) từ lâu rồi. Bản chất xấu xa của đa số bọn cầm quyền hiện nay là không bao giờ biết phục thiện. Bọn chúng, từ trung ương đến địa phương là những kẻ mất gốc làm người Việt Nam. Bọn chúng chỉ là những tên tham tàn, bán nước hại dân.

    Nếu những ai cho rằng tôi đánh đồng cả lũ, hay "quơ đũa cả nắm", thì hãy nghiêm túc suy nghĩ lại điều này: Khi ông (bà) nào còn khó chịu điều tôi nói như vậy, nghĩa là chính ông (bà), hoặc còn vấn vương "ánh hào quang" xưa cũ để tự ru ngủ, vô hình chung đang tiếp tay cho lũ tham tàn, hoặc ông (bà) còn lợi ích cá nhân gắn chặt với bọn cầm quyền. Nên nhớ, lợi ích của ông (bà) dù ít đi chăng nữa, vẫn là XƯƠNG MÁU, MỒ HÔI, NƯỚC MẮT & SỰ PHẪN UẤT của dân lành. Nếu quả vậy, ông (bà) hãy đứng một mình, trước gương, trong một căn phòng sáng, nhìn thẳng vào khuôn mặt của mình, đôi mắt của mình, đang phản chiếu trên đó, để tự vấn lại toàn bộ đời sống cá nhân, kể từ khi đủ tuổi làm người công dân cho đến nay. Hãy nhìn vào tấm gương đó và tự sỉ vả bản thân, bởi không có ai xung quanh ông (bà) cả, do đó, ít nhất ông (bà) không cảm thấy bị chà đạp. Sau khi ông (bà) dám làm điều đó một cách thành tâm nhất, tôi tin, ông (bà) sẽ có nghĩ suy và hành động khác để thể hiện sự ăn năn sám hối trước toàn thể dân tộc Việt Nam.

    ***

    Bọn cầm quyền đang chia rẽ sâu sắc, theo cách nói bình dân: "Không thằng nào ngán thằng nào" và "mạnh thằng nào thằng nấy lo". Hãy cùng điểm lại một số chỉ dấu điển hình minh chứng cho điều này:

    - Nhiều người không quên Nguyễn Trường Tô đã không dưới 5 lần không thực hiện những gì Nguyễn Tấn Dũng yêu cầu, nhưng Nguyễn Tấn Dũng không làm gì được Tô, bởi "rừng nào cọp đó". Cho đến khi vụ án hai cháu Thúy & Hằng bị cưỡng dâm bùng nổ tan nát trên mặt báo trong và ngoài nước, lúc đó chính bọn cầm quyền địa phương Bắc Giang hết phương cứu chữa cho Tô, nên đẩy hắn về vườn cho êm. Lưu ý, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Hồng Anh (Bộ trưởng Công an lúc bấy giờ) cùng phe cánh không hề có chút gì ảnh hưởng hay dám động chạm đến Tô. Nếu vụ hai cháu Thúy - Hằng không được báo chí phanh phui, sau đó công luận trong và ngoài nước dấy lên làn sóng phẫn nộ cùng với sự vào cuộc không khoan nhượng của các luật sư, Tô vẫn đường bệ ngồi đấy mà Dũng không làm gì được. Đó chứng minh sức mạnh diệu kỳ của báo chí kết hợp dư luận quần chúng và Luật sư.

    - Chuyện bà Hai Tâm và chồng (chị ruột và anh rể của Nguyễn Tấn Dũng) bị cưỡng chế trong một vụ liên quan đến đất đai ở Bình Dương mà nhà báo Huy Đức vừa nhắc lại trong bài "Quả bom Đoàn Văn Vươn", tiếp tục cho thấy Dũng không bao giờ có ảnh hưởng và chi phối tại từng địa phương. Ngoài ra, tại Bình Dương, giới thạo tin còn cho biết, Becamex với tư cách doanh nghiệp, nhưng là một "ông trùm" thuộc loại "không ngán thằng nào" do Nguyễn Văn Hùng Chủ tịch HĐQT kiêm TGĐ cùng phe cánh được sự che chở của nguyên (xin nhấn mạnh nguyên) bộ sậu Tỉnh Ủy, nên rất vững, bất chấp các cuộc thanh tra cấp chính phủ không hề hấn gì đến Becamex và cả Bình Dương nói chung (1). Trong một buổi tiếp khách thân mật, Nguyễn Văn Hùng không dấu diếm mà huỵch tẹt cho người viết biết, trong 2 năm tới, Bình Dương sẽ trở thành thành phố trực thuộc trung ương (*), bất chấp anh Sáu đã về "vui thú điền viên".

    - Nguyễn Bá Thanh - Bí Thư Đà Nẵng kiêm Chủ tịch HĐNDTP đang nổi lên như lãnh chúa, hùng cứ một phương mà Dũng đang rất sợ, nhưng chưa tìm ra vây cánh nào để khống chế hoặc vô hiệu hóa Bá Thanh và xoay qua lúng túng ứng phó bằng cách định dùng Luật (nghe thật mỉa mai, kẻ chà đạp pháp luật, nay bày đặt dùng luật!). Bằng chứng đây (2): Ngày 31/12/2011, VTC cho biết "Dự kiến Thủ tướng được tăng nhiều quyền hạn", liền ngay sau đó, ngày 04/1/2012, Bá Thanh vẫn "hiên ngang" ra lệnh "chính thức tạm dừng đăng ký thường trú". Báo Tuổi Trẻ cũng nói rõ: "Theo văn bản này, việc tạm dừng đăng ký thường trú đối với các đối tượng trên là thực hiện ý kiến chỉ đạo của thường trực Thành ủy Đà Nẵng...". Ý đồ quá rõ - một sự thách thức công khai Nguyễn Tấn Dũng từ Nguyễn Bá Thanh. Người ta cũng không quên vụ án Trần Văn Thanh như là một nắm đấm dứ vào TW rằng: "Chuyện thằng nào, thằng đó biết, nghe chưa?".

    - Tại Saigon, không ai không biết vụ "Đô thị mới Thủ Thiêm" (3), một tay Lê Thanh Hải và đàn em chọc trời khuấy nước mà dân lành ngậm đắng nuốt cay không biết làm gì, bởi Nguyễn Tấn Dũng cũng chẳng là cái đinh gì khi nói chuyện "tay đôi" với Lê Thanh Hải. Hãy nhớ lại việc Nguyễn Thanh Nghị rớt bạch tuột trong kỳ Đại hội đảng vừa qua ở Saigon. Thêm một bằng chứng cho thấy Nguyễn Tấn Dũng cũng chẳng có "thớ" gì ở "thành phố mang tên Bác"(!).

    - Sau khi Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố về quyền biểu tình, ngay sau đó, người Hà Nội xuống đường để bày tỏ ủng hộ và Phạm Quang Nghị cùng bộ sậu Nguyễn Đức Nhanh, Nguyễn Thế Thảo vẫn bắt người như thường mà đỉnh điểm là đẩy chị Bùi Hằng vào trại cải tạo. Đó cũng cho thấy thêm, Dũng nên nhớ "Nước sông không phạm nước giếng", "mạnh thằng nào thằng nấy lo". Nguyễn Tấn Dũng chỉ tuyên bố vung vít. Người ta cũng không quên Nguyễn Tấn Dũng đã từng tuyên bố: "kiên quyết không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập" (4), do đó, Nghị, Thảo, Nhanh... tại Hà Nội thừa biết những lời Nguyễn Tấn Dũng chẳng qua nói cho... vui (!), bởi lẽ khi công nhận quyền biểu tình đúng thực chất, nghĩa là công nhận phải có hội, có nhóm người cùng mục tiêu, ít nhất là để cùng nhau đi biểu tình. Nên việc Nguyễn Tấn Dũng giao Bộ Công an soạn "luật biểu tình" chỉ mang tính chất trang trí.

    - Ngoài loạt bài của Trềnh A Sáng về "cuộc chiến Ba - Tư", thêm một bằng chứng nữa, cho thấy Dũng và Sang đang đấu đá quyết liệt (5): "Một nguồn tin ngoại giao Miến Điện cho biết, ông Dũng đã không thể làm gì cho dù mọi thứ dường như đã an bài và người Miến đã không ký kết một hợp đồng làm ăn nào với Việt Nam trong chuyến này" ("Cờ sáu sao và màu cà vạt - Lã Bá Không gởi cho BBC). Đó là tín hiệu, Dũng đã thua Sang, ít nhất là tại Miến Điện. Có lẽ, chính Dũng cũng ngỡ ngàng và bẽ bàng với những động thái Tổng thống Miến Điện gần đây và Dũng càng nhục nhã vì chính miệng đã "khuyên nhủ" Miến Điện hãy bầu cử công bằng và thực hiện dân chủ. Giờ đây, của đáng tội, U Thien Sien lại đang thực hiện điều Dũng khuyên. Trong mắt Miến Điện, Dũng có lẽ không còn chút uy tín gì, thì việc chẳng ký được hợp đồng nào, có gì đáng lạ?! Tôi tin, với bản chất "đổi trắng thay đen", "ăn đàng sóng nói đàng gió" của người CS, động thái thực thi dân chủ đang tiến hành từng bước một của Miến Điện là điều mà Dũng và bộ sậu không bao giờ nghĩ rằng nó sẽ xảy ra. Cả Hồ Cẩm Đào và bộ sậu cũng bẽ bàng không kém.

    - Một chuyên gia trong ngân hàng cho người viết bài biết, Nguyễn Văn Giàu đã không thành công khi khống chế lãnh địa ngân hàng và ngày càng "bất trị" và "hay cãi", nên Nguyễn Văn Bình được thay thế, điều này cũng để Dũng đưa con gái - Nguyễn Thanh Phượng xông vào lãnh vực này. Giàu đang đau trong ván cờ và hí hửng khi ngân hàng đang nguy nan.

    - Tại Saigon, vừa qua, AVG lấn sân và đẩy mạnh hoạt động mang chất thao túng trên lãnh vực truyền thông bằng sự tiếp tay của thế lực Lê Thanh Hải, Nguyễn Văn Đua, nơi mà Nguyễn Thanh Phượng trước đây định nhào vô với một cánh truyền thông tại địa phương, nhưng không vào nổi bởi cuối cùng Nguyễn Thành Tài (Phó CT UBNDTP) bị đá văng ra do vướng phải một cái "phốt" nặng về "mặt trận thông tin" làm mất uy tín TU và UBNDTP. Tư Tài và ba Đua vốn chẳng mấy ưa nhau, nhưng ba Đua được hai Nhật "thương" hơn, ngoài ra ba Đua mềm mỏng và giảo hoạt hơn, trong khi Tư Tài bổng chảng và khá huênh hoang, kiêu căng. Nguyễn Thị Quyết Tâm cũng không "khoái" anh tư Tài cho lắm. AVG rất khôn ngoan, theo thể thức "dĩ hòa vi quý", nên được lòng cả Phạm Quang Nghị, cả Lê Thanh Hải và cả Huynh, Rứa, Đại Quang, Lê Mạnh Hà (Phó chủ tịch UBNDTP.HCM - con trai Lê Đức Anh, chịu trách nhiệm mảng truyền thông báo chí khi Tài bị đá văng). Tất nhiên trong đó không thể không nhắc đến việc "chơi đẹp" của AVG để "mát lòng mát dạ" anh em! Người dân Saigon đang kháo nhau việc hợp nhất 3 ngân hàng SCB, Tín Nghĩa Ngân Hàng và Đệ Nhất ngân hàng thành ngân hàng mới lấy tên là SCB là của bộ sậu tư Sang, kết hợp với hai Nhật và Trương Mỹ Hoa (**).

    ***

    Theo những chứng cớ như trên, nghĩ về anh Vươn, quá khó cho anh để mong một kết quả có hậu. Tại sao? Dũng, Hồng Anh, Đại Quang, Trương Hòa Bình, Nguyễn Hòa Bình, Trương Tấn Sang... có muốn cũng chẳng dám nhúng vào "giang hồ đất cảng" do Nguyễn Văn Thành - Bí thư Thành ủy Hải phòng kiêm (luôn cả) Chủ tịch HĐNDTP. Bởi "cái gương" Bình Dương, Saigon, Đà Nẵng, Bắc Giang... còn sờ sờ ra đó.

    Thêm vào đó, hãy nghe Đỗ Hữu Ca - Giám đốc Công an Hải Phòng nhận định về vụ án anh Vươn (6): "Khi chúng tôi cưỡng chế, người dân nơi đây rất đồng tình. Tuy nhiên vụ việc có cái dở đó là tổ công tác khá chủ quan, không lường hết được các tình huống. Từ sau hòa bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá THUẦN nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế". Bọn chúng xem dân như thú hoang dã. Hỗn láo và khinh rẻ dân cỡ như tên giám đốc CA này (***) thì trông mong gì cái gọi là "lương tâm" làm người của bọn chúng?!

    Ngoài ra, không thể phủ nhận việc sử dụng mìn tự tạo, súng hoa cải và một số thân nhân cùng anh Vươn chống trả quyết liệt, đứng về mặt pháp luật, bọn chúng có đủ chứng cớ để kết án anh. Theo tôi, án anh Vươn và người thân nặng hay nhẹ phụ thuộc vào việc dư luận quan tâm đến đâu. Cái còn lại, vụ việc anh Vươn không dính đến chính trị và anh Vươn đã thành công trong việc lấn biển - một công việc khó khăn vô cùng mà anh làm được, ngay cả chuyên gia Nhật Bản cũng sang học hỏi.

    Phần còn lại, theo tôi, hiện giờ, người thân anh Vươn hãy làm một số việc như sau:

    - Bám sát báo chí cả trong và ngoài nước để trình bày quá trình lao động miệt mài, cùng những uất ức khi bị chèn ép vô pháp trong việc thu hồi đất. Khi tiếp xúc với báo chí, nên trưng ra bằng chứng cụ thể, dễ thuyết phục quá trình gia đình bị đẩy vào bước đường cùng, ví dụ: quyết định giao đất, quyết định thu hồi, các khoản nợ vay từ ngân hàng cho mục đích phát triển vùng đất lấn biển khổ cực bao năm qua, nếu có các bằng chứng về việc thu hồi đất của gia đình anh Vươn để giao cho ai khác thì quá tốt v.v...

    - Lúc này đánh động dư luận bằng việc liên hệ với Luật sư để xúc tiến lại vụ kiện huyện Tiên Lãng sai phạm khi thu hồi đất gia đình, có nên chăng?. Tất nhiên, phải do vợ và em anh Vươn thực hiện (những người còn ở ngoài).

    - Người thân anh Vươn hãy vận động hàng xóm xung quanh hỗ trợ về mặt tinh thần trong việc tiếp xúc với nhà báo, luật sư. Đánh động dư luận càng rộng càng tốt.

    ***

    Riêng người viết bài, xin nhắn gởi đến các chú Công an và Quân đội tham gia vào vụ cưỡng chế gia đình anh Vươn vừa qua rằng:

    + Những bằng chứng chia rẽ, đấu đá và vun vén cá nhân (như trên), cho thấy, các chú công an và quân đội chỉ là con tốt thí trong canh bạc lợi quyền của bọn cấp cao. Khi người dân không còn đường nào khác ngoài việc liều mạng chống trả, chỉ có bản thân các chú và người dân lãnh hậu quả như vừa qua. Nói thật, cũng rất may, không có ai chết. Nếu có, gia đình của các chú là người gánh đau khổ, bọn lãnh đạo cùng lắm truy điệu, tung hô chốc lát và sau đó mọi thứ đều rơi vào lãng quên. Bọn chúng vẫn tiếp tục sống trên nhung lụa bất chấp sự bỏ mạng của các chú, cũng như người dân khốn khổ chúng tôi.

    + Dù biết, các chú chỉ là người thừa hành, nếu không chấp hành mệnh lệnh cấp trên, các chú cũng dễ bị kỷ luật. Vậy nên, khi chấp hành mệnh lệnh, bằng nhiều cách, ví dụ như: đánh động cho người dân biết một cách khéo léo để cả hai bên không đổ máu, hoặc giả trên đường đi tới nơi cưỡng chế giả vờ bệnh tật đột xuất (trúng gió, đau bụng đột xuất, người thân, bạn gái đang gặp chuyện nguy hiểm, lãng công, tâm sự, trao đổi giữa anh em trong đội về những bất công người dân đang nhận lãnh v.v...) Xin lỗi các chú, biết đâu, một ngày nào đó, chính người thân, bạn bè của các chú sẽ rơi vào hoàn cảnh oan khuất như anh Vươn và hàng ngàn dân oan khác?. Lúc đó, các chú có hối hận cũng quá muộn. Đừng chĩa súng và dùi cui vào ngay chính đồng bào mình để bảo vệ lợi ích cho bọn cầm quyền.

    + Sau một "chiến công" cưỡng chế thành công nào đó, giỏi lắm các chú chỉ thêm một ít tiền thưởng, bồi dưỡng không bao nhiêu. Số tiền đó, có đáng để các chú đánh đổi sinh mạng bản thân, cùng sự phẫn hận và khinh ghét của người dân không???

    + Hãy nhìn "gương" các hiệp sĩ đường phố bị bọn xã hội đen trả thù như Nguyễn Tăng Tiên (Bình Dương) và mới đây là anh Trần Nguyên Bảo đã bị trả thù dã man kinh khủng (7). Đó là bọn cướp của, giết người mà dư luận còn không đồng tình khi Nhà nước đẩy dân ra nơi nguy hiểm, huống chi các chú đang cầm súng chống lại người dân lương thiện. Lương bổng các chú cầm hàng tháng cũng của dân. Các chú bị thương tật, hãy nhìn hình ảnh của cấp trên các chú - Đỗ Hữu Ca mà xem! Đừng tiếp tay và bảo vệ bọn tham tàn bán nước, thu vén lợi ích cá nhân. Chúng chỉ biết đẩy đồng đội, cấp dưới của mình ra nơi nguy hiểm và tệ nhất là đẩy các chú ra trực tiếp chống lại dân lành. Đó là sự phi nhân.

    Nếu các chú rảnh, hãy xem lại bộ phim "Chị Tư Hậu", chị Tư Hậu đã nói: "Các anh nỡ nào cầm súng bắn vào đồng bào mình?"

    Nguyễn Ngọc Già
    _______________

    http://vietbao.vn/Xa-hoi/Se-thanh-tra-UBND-tinh-Binh-Duong/20775011/157/ (1)

    http://www.tin247.com/thanh_tra_toan_dien_du_an_khu_lien_hop_cn_dich_vu_do_thi_binh_duong-6-2729.html (1)

    http://www.tin247.com/doan_thanh_tra_sieu_du_an_o_binh_duong_da_vao_cuoc-1-2311.html (1)

    (*) Hiện nay chỉ có Hà Nội, Saigon, Hải Phòng, Cần Thơ và Đà Nẵng là thành phố trực thuộc trung ương.

    http://www.vtc.vn/2-316170/xa-hoi/du-kien-thu-tuong-duoc-tang-nhieu-quyen-han.htm (2)

    http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/472392/Da-Nang-chinh-thuc-tam-dung-dang-ky-thuong-tru.html (2)

    http://vietbao.vn/Xa-hoi/Du-an-Khu-do-thi-moi-Thu-Thiem-Ai-pha-nat-quy-hoach/40226195/157/ (3)

    http://dantri.com.vn/c20/s696-509780/ky-niem-65-nam-ngay-thanh-lap-cong-an-nhan-dan.htm (4)

    www.bbc.co.uk/.../forum/.../111229_sino_viet_protocol_colours.sht...Bản lưu (5)

    (**) Trương Mỹ Hoa có chị ruột là Trương Mỹ lệ trước đây là Bí thư quận ủy quận 3 (đã nghỉ hưu) và em trai Trương Minh Nhựt hiện nay là Bí thư Quận ủy quận 4.

    http://vnexpress.net/gl/phap-luat/2012/01/giam-doc-cong-an-hai-phong-khong-hai-long-ve-vu-cuong-che (6)

    (***) Hãy nhìn cách ngồi khệnh khạng với khuôn mặt bì bì, nụ cười đểu giả, ngón tay chỉ chỏ như một "quan nhất phẩm" của Ca khi trả lời phỏng vấn báo chí, với kiểu này thật khó diễn tả hết sự khinh bỉ của tôi và thật chẳng trông mong gì cho anh Vươn một kết cuộc "trời cao có mắt"!!!

    http://hcm.24h.com.vn/an-ninh-hinh-su/nhom-bao-ve-danh-trong-thuong-2-hiep-si-c51a428745.html?utm_source=24h.com.vn&utm_medium=box-moi-nhat&utm_campaign=click (7)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Để công an điều tra khi chính công an là bên liên quan trong vụ việc thì không công bằng và khách quan.

    Đời nào cũng thế, từ phong kiến đến cộng sản, miệng nhà quan luôn có gang có thép.
    Độc lập, Tự do, Hạnh phúc, ... ha ha đừng có mơ !

    Toàn thể gia đình ông Vươn khó qua khỏi kiếp nạn này !

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120111_tienlang_prosecution.shtml

    Cơ quan cảnh sát điều tra Công an TP Hải Phòng vừa quyết định khởi tố bị can tội Giết người theo Điều 93 Bộ Luật Hình sự đối với bốn người trong vụ cưỡng chế đầm ở Cống Rộc, huyện Tiên Lãng.

    Đó là các ông Đoàn Văn Quý (sinh năm 1966); Đoàn Văn Vươn (sinh năm 1963); Đoàn Văn Sịnh (sinh năm 1957) và Đoàn Văn Vệ (sinh năm 1974).

    Tất cả những người này đều thuộc gia đình ông Đoàn Văn Vươn, chủ khu đầm bị cưỡng chế, và đều đang bị tạm giam.

    Theo Điều 93 Bộ Luật Hình sự, Giết người là một tội nặng với khung hình phạt ít nhất là 7 năm tù giam, trường hợp đặc biệt nghiêm trọng có thể dẫn đến án tử hình.

    Hai thân nhân khác của ông Vươn là Phạm Thị Báu (sinh năm 1982) và Nguyễn Thị Thương (sinh năm 1970) cũng bị khởi tố về tội Chống người thi hành công vụ, theo Điều 257 Bộ Luật Hình sự. Hai người này đồng thời bị cấm đi khỏi nơi cư trú.

    Hôm 7/1, Công an Hải Phòng đã khởi tố vụ án Giết người và Chống người thi hành công vụ sau khi bắt những người liên quan.

    Cơ quan công an cũng đang truy tìm hai người khác là Đoàn Văn Thoại (sinh năm 1970) và Phạm Văn Thái (sinh năm 1977), kêu gọi hai người này ra đầu thú.

    Trong vụ cưỡng chế đất đầm ở Cống Rộc, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, sáu nhân viên công vụ bao gồm bốn cảnh sát viên và hai bộ đội đã bị người trong gia đình ông Đoàn Văn Vươn bắn bị thương bằng súng hoa cải.
    Luật Đất đai bất cập?

    Báo chí Việt Nam những ngày này tràn ngập thông tin về trường hợp mà nhiều người gọi là 'vụ cưỡng chế gây chấn động xã hội' nhất trong những năm vừa qua.

    Ngày 5/1/2012, khi hơn 100 cảnh sát và bộ đội tới thực hiện việc cưỡng chế, thu hồi 38,5 ha đất đầm của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, người trong gia đình ông đã tổ chức chống lại bằng mìn tự chế (không nổ) và súng hoa cải. Trong số những người bị thương có trưởng công an huyện Tiên Lãng.

    Công an thành phố đã điều hai trung đội cảnh sát đặc nhiệm cùng nhiều lực lượng cảnh sát bảo vệ xuống tăng cường và thân chinh giám đốc cùng bốn phó giám đốc Công an Hải Phòng đã trực tiếp tới hiện trường để chỉ đạo.

    Dư luận đang tập trung bình luận, phân tích mâu thuẫn về đất đai dẫn tới cuộc nổ súng.

    Một số người cho rằng đã có sai phạm trong quy trình giao đất và quyết định thu hồi đất của Ủy ban Nhân dân Huyện Tiên Lãng.

    Theo Luật Đất đai Việt Nam 1993, thời hạn các hộ gia đình được giao đất sản xuất, nuôi trồng thủy sản là 20 năm, nhưng chính quyền huyện chỉ giao đất cho gia đình ông Vươn thời hạn 14 năm.

    Diện tích đất giao cũng không đúng với quy định.

    Một số người đặc biệt nhắc tới chi tiết khoảng đất đầm mà gia đình ông Vươn đang khai thác có được là nhờ khai hoang lấn biển, điều khiến cho việc thu hồi đất của họ dường như càng bất hợp lý hơn.

    Tuy nhiên, một luồng ý kiến thì nói rằng, ông Đoàn Văn Vươn không chịu giao đất sau tới 8 lần thương thảo với chính quyền sở tại là vì khu đất này đã được quy hoạch làm sân bay, 'giá đền bù sẽ tăng vọt nên họ "găm" đất lại để chờ đền bù'.

    Các lỗ hổng còn tồn tại và tình trạng thiếu nhất quán trong quy định của luật đất đai Việt Nam cũng bị xem như đã gây ra nhiều lúng túng trong xử lý khiếu nại về thu hồi đất đai.

    Nguyễn Ngọc Già viết:
    BBT DL cho tôi hỏi thăm: Từ sáng đến giờ (11 giờ đêm VN) mới vào được DL? Cám ơn các bạn.

    Bác Nguyễn Ngọc Già,
    Bên Quán nước Dân Luận có thông báo :

    Admin gửi lúc 23:48, 12/01/2012 - mã số 49417

    Hôm nay 12/1/2012 server gặp trục trặc vì phần mềm, phải khởi động lại, nhưng vì tôi ở trên trường không có "khóa bảo mật" để vào làm, mà các bác kỹ thuật khác lại đang ở múi giờ khuya nên không giúp ngay được. Kết quả là bị down mất gần 10 tiếng :(

    Xin thông báo để độc giả biết...

    Giá trị một mảnh đất phần lớn nằm ở công khai phá, ai đổ mồ hôi công sức trên mảnh đất đó thì người ấy phải được hưởng thành quả của mình thế mới là lẻ công bằng. Một chính quyền thực sự của dân phải bảo vệ cái lẻ phải đó. Ai đã từng đổ mồ hôi trên mảnh đất của mình mới thấy giá trị của nó, sẽ rất phẩn nộ khi bị cướp đi. Những kẻ cướp đất chúng chẳng bao giờ khai phá đất nên không thấy được công lao kiến tạo nên ao cá vườn nhà... khó nhọc đến dường nào. Ở đây chưa nói đến luật pháp chỉ nói đến lẽ công bằng đã thấy không ổn rồi.

    Hay quá! Cảm ơn bác Già.

    Bác Già đã nhắc đến vài phe phái lớn trong đảng "cạp sản" VN hiện nay. Chúng đang vội vã chia nhau cát cứ để khẩn truong và quyết liệt cạp sản của dân nước mà thôi.

    Còn có thể kể vài "phe" lớn nữa như:
    - Phe của mụ Ngân ở Hải Dương, Hưng yên với tập đoàn Đại Dương đã và đang khuynh đảo khắp phía Đông HN,
    - Phe khuynh đảo toàn bộ phía Tây thủ đô gồm Hà Tây, Hoà Bình (của cựu UV BCT Hồ Đức Việt và đồng bọn) đang âm thầm gặm nhấm thắng lợi sát nhập Hà tay vào HN (gặm đất Hà Tay, Hoà Bình...), và
    - Phe cự trào (của Thảo, Trọng...) đã khống chế toàn bộ vùng phía bắc HN gồm các tỉnh Bắc Ninh, Bắc Giang đến Lạng Sơn...

    Bên trong và bên dưới hàng chụ hàng trăm phe cánh "cạp sản" lớn đó là hàng trăm hàng nghìn phe cách nhỏ ccủa đảng cạp sản ở cấp huyện thị (trên 500)và cấp sở địa ngành địa phương (trên 500), rồi mới đén "cán bộ cách mạng" ở phưỡng xã (trên 6500 xã phường, mội xã có ít nhất 3-4 phái: đảng uỷ, công an, uỷ ban, đoàn thể...).

    Như vậy, dân Việt ta đang phải chịu không phải "nạn 12 Sứ quân", hay nạn "120 xứ quân", mà là hàng chục nghìn "thứ quân ô hợp" cùng mang tên chính quyền cộng sản dùng các lực lượng lưu manh làm nòng cốt và súng đạn, nhà tù làm sức mạnh "thuyết phục" hay "thuần" hoá nhân dân...

    Có thể nói, một mặt, chúng nó chia rẽ, mâu thuẫn, cạnh tranh "ăn cướp", xâu xé, cắn giết nhau... đúng như bác Già phân tích. Nhưng mặt khác đó là cách chia địa bàn, chia phần ăn và cướp dân, cướp đất đai của dân và của Tổ tiên nhanh chóng và triệt để nhất của chúng, mà bác Già cũng đã nói.

    Và chúng cũng sẵn sàng hợp tác, "nhường nhịn" nhau khi đụng đến các vấn đề nhạy cảm lớn như dư luận xã hội, sự an nguy của thể chế chung... mà quả bom anh Vươn là một tín hiệu nhạy cảm như vậy. Hãy đọc 700 báo "lề phải" thì thấy chúng đang bôi nhọ và xếp anh Vươn cùng hạng các nhóm lưu mạnh và xã hội đen khác để lừa bịp dân cả nước vốn đa số vẫn nhẹ dạ tin chúng... Nên, chỉ có dư luận xã hội và truyền thông không phải của đảng mới có thể cứu gia đình anh Vươn khỏi những cái án nặng nề phi pháp sắp tới.

    Tình hình rất là đáng lo ngại! Cho riêng gia đình anh Vươn và cho cả đất nước chúng ta!

    Tôi rất muốn góp một lời, làm một việc gì đó, hét lên một tiếng thật to cho Đoàn Văn Vươn, mà nghĩ mãi chưa ra phải làm gì?!

    RS

    Trích dẫn:
    Với những người nông dân bình thường, ý chí, mồ hôi và cả nợ nần đã kết tinh vào đất đai thành ý niệm về quyền sở hữu tài sản của họ. Một nền tảng luật pháp tiến bộ, một đường lối chính trị đúng đắn là phải thừa nhận và bảo hộ cho cái quyền thiêng liêng, bất khả xâm phạm ấy.

    Bản tính tự nhiên của con người là "sở hữu tài sản" (trí tuệ và vật chất và tư duy tự do sáng tạo + tư tưởng.

    Phải chăng việc áp đặt chủ nghĩa cộng sản đã hoàn toàn phá sản vì nó đi ngược lại bản chất của con người ? Nếu vậy thì cái gọi là đảng Cộng Sản VN có còn lý do để độc quyền lãnh đạo không ?

    http://sgtt.vn/Goc-nhin/158057/Vu-cuong-che-Tien-Lang-%E2%80%93-dinh-diem-xung-dot-ve-dat-dai.html

    Vụ cưỡng chế Tiên Lãng – đỉnh điểm xung đột về đất đai

    LTS: Vụ việc ở Tiên Lãng (Hải Phòng) đã làm xôn xao dư luận mấy ngày qua. Đây là phản ứng tiêu cực nhất của người dân trước việc thu hồi đất tuỳ tiện ở các địa phương.

    Xung đột đã lên tới đỉnh điểm khi mà bạo lực đã đối chọi cuồng nộ vào công lực. Đây cũng là một hồi chuông để cho chúng ta thấy một thực tế đầy gai góc trong việc xây dựng và thực thi pháp luật đất đai. Gần 20 năm qua, kể từ luật Đất đai 1993, người nông dân vẫn tin rằng sau khi hết thời hạn giao đất, họ sẽ tiếp tục được quyền sử dụng đất đó và tài sản trên đất là tài sản thuộc quyền sở hữu của riêng mình được pháp luật bảo vệ… Sài Gòn Tiếp Thị giới thiệu những phân tích và nhận định về vụ việc từ khía cạnh chính sách đất đai và thực thi pháp luật.

    Lực lượng an ninh tiếp cận khu nhà ông Đoàn Văn Vươn ngày 5.1.2012 tại Tiên Lãng, Hải Phòng. Ảnh: báo Đất Việt

    Trong khoảnh khắc tiếng súng hoa cải loạn xạ ở vùng đầm hồ Vinh Quang huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, những người nông dân nhất quyết bảo vệ tài sản của mình đã trở thành tội phạm. Trước đó những người này đã cho nổ cả mìn tự tạo để ngăn cản lực lượng cưỡng chế đến thu hồi đất đầm nhà họ.

    Sáu nhân viên công lực bị trọng thương.

    Vì thế, sáu người thân của gia đình họ Đoàn đã sa vào lao lý.

    Luật pháp, trong trường hợp này quá rõ ràng, phải đặt dấu chấm nghiêm minh cho những hành động bạo lực nguy hiểm như vậy trong xã hội.

    Nhưng tiếng súng ấy có thể đã không phải vang lên.

    Ít nhất là trong hình dung của đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc Công an thành phố Hải Phòng, “lẽ ra trong vụ cưỡng chế ngày 5.1 ở Tiên Lãng, khi mìn phát nổ, tổ công tác của huyện phải cho rút quân ngay để xin ý kiến chỉ đạo”. Vị đại tá này cho rằng, “trong các vụ giải toả đất đai, lấy lại mặt bằng phải xác định chủ đất hoặc đang thuê đất họ không phải là tội phạm”.

    Cái “ý kiến chỉ đạo” sáng suốt đó đã không được huyện “xin”. Có thể vì như ông giám đốc Công an TP Hải Phòng lý giải: “Từ sau hoà bình đến nay, người dân Tiên Lãng khá thuần nên huyện nghĩ rằng không có việc chống đối như thế”.

    Cái tập tính thuần lương ấy được ghi nhận có cả ở những anh em họ Đoàn trước khi vụ việc xảy ra. Bao nhiêu năm trời, họ chỉ biết rửa mồ hôi khó nhọc thành gia sản. Họ đinh ninh luật pháp sẽ bảo vệ sự thuần lương của họ. Nên khi ao đầm mà họ khai phá bị chính quyền địa phương thu hồi, họ đã phải cậy đến toà án. Khi bản án sơ thẩm tuyên bất lợi cho họ, họ vẫn kiên trì các biện pháp hợp pháp, kháng cáo lên toà cấp trên, để bảo vệ quyền lợi của mình.
    Gần 20 năm qua, kể từ luật Đất đai 1993, người nông dân tin tưởng vào công cuộc đổi mới bởi họ nhất quyết rằng, sau khi hết thời hạn giao đất, họ sẽ tiếp tục được quyền sử dụng đất đó làm tư liệu sản xuất nông nghiệp nếu có nhu cầu và tài sản trên đất là tài sản thuộc quyền sở hữu của riêng mình được pháp luật bảo vệ. Đó là cơ sở chính trị để người dân tiếp tục tin Đảng, theo Đảng.

    Rời chốn công đường ấy, họ tin vào biên bản hoà giải có dấu đỏ của TAND thành phố Hải Phòng với tiêu đề “Biên bản tạo điều kiện để các đương sự thoả thuận với nhau về việc giải quyết vụ án”. Theo đó, đại diện UBND huyện đã thoả thuận: nếu nguyên đơn rút kháng cáo, UBND huyện sẽ tạo điều kiện cho người dân được tiếp tục thuê đất để nuôi trồng thuỷ sản.

    Ngay sau khi họ rút đơn kháng cáo, thẩm phán ra quyết định đình chỉ giải quyết vụ án. Nhờ vậy, UBND huyện liên tục hối thúc chấp hành việc thu hồi đất với lý do bản án sơ thẩm của TAND huyện Tiên Lãng vẫn có hiệu lực. Rồi huyện quyết định cưỡng chế. Đạn hoa cải lên nòng.

    Vụ việc lên đến đỉnh điểm của xung đột, một phần, ở trong quá trình chấp pháp ấy. Điều băn khoăn của ông giám đốc Công an Hải Phòng: “Trong các vụ cưỡng chế, việc chuẩn bị lực lượng cũng như máy móc khá cần thiết. Tuy nhiên từ xưa đến nay các vụ cưỡng chế phải xác định quan điểm giáo dục là chính...” đã không xuất hiện bằng thực tế hiện trường. Cái cơ hội “trước khi cưỡng chế cần giải thích cụ thể để họ tự nguyện bàn giao” thật đáng tiếc chỉ là giả định.

    Thực ra thì với những người nông dân bình thường, những ao đầm nuôi trồng thuỷ sản ấy là sinh mệnh của họ. Ở đó, ý chí, mồ hôi và cả nợ nần đã kết tinh vào đất đai thành ý niệm về quyền sở hữu tài sản của họ. Với họ, một nền tảng luật pháp tiến bộ, một đường lối chính trị đúng đắn là phải thừa nhận và bảo hộ cho cái quyền thiêng liêng, bất khả xâm phạm ấy.

    Gần 20 năm qua, kể từ luật Đất đai 1993, người nông dân tin tưởng vào công cuộc đổi mới bởi họ nhất quyết rằng, sau khi hết thời hạn giao đất, họ sẽ tiếp tục được quyền sử dụng đất đó làm tư liệu sản xuất nông nghiệp nếu có nhu cầu, tài sản trên đất là tài sản thuộc quyền sở hữu của riêng họ được pháp luật bảo vệ. Đó là cơ sở chính trị để người dân tiếp tục tin Đảng, theo Đảng.

    Khu đất của ông Vươn ở vùng bãi bồi, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng. Ảnh: VnMedia

    Vùng bãi bồi xã Vinh Quang ở huyện Tiên Lãng đã được những người nông dân biến thành vùng ao đầm nuôi trồng thuỷ sản cũng trong niềm tin như vậy.

    Nhưng vẫn có một quan niệm khác mà người nông dân tại đây không cho rằng đó là đường lối của Đảng.

    Đó là khi chính quyền địa phương hiểu luật Đất đai 1993 rằng, đất đai vốn là tài sản thuộc sở hữu toàn dân giao cho Nhà nước quản lý, Nhà nước có quyền thu hồi khi hết thời hiệu giao đất. Và vì là luật chỉ cho anh canh tác trong thời hạn giao đất, nên khi “lấy lại” đất, chính quyền không cần phải đền bù. Nôm na là, đất đai của nhà nước giao cho anh sử dụng trong 20 năm, tài sản trên đất ấy tính toán thế nào là chuyện của anh, hết hạn thì nhà nước lấy lại đất không cần quan tâm gì đến tài sản hình thành trên ấy. Thậm chí có trường hợp còn rục rịch, nhân dịp hết thời hạn giao đất, đòi chia lại đất đai.

    Cách hiểu ấy không phải là không phổ biến, nhất là khi cả các cơ quan hướng dẫn thi hành luật cũng chưa có một tín hiệu xác quyết sẽ xử lý thời hạn giao đất 20 năm (hết hạn vào 2013) như thế nào. Ở diễn đàn Quốc hội, và tại nhiều địa phương, không ít lần mối lo này đã được trình bày gay gắt.

    Thêm vào đó, trong quá trình chuyển đổi nền kinh tế sang cơ chế thị trường, cùng với tiến trình công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước, tốc độ đô thị hoá nhanh chóng, đất đai trở thành thị trường có mức chênh lệch giá cả khủng khiếp. Người dân có đất, găm đất để chờ được đền bù theo giá thị trường. Chính quyền địa phương nhắm tới chênh lệch giá đất như một cứu cánh của ngân sách để thực thi ý chí phát triển bằng mọi giá. Nhiều đại gia giàu lên từ đất. Nhiều cán bộ mập lên trên đất. Cái vòng xoáy ấy, nhiều nơi, nhiều lúc đã bứt hệ thống chính trị ở cơ sở chệch khỏi đường lối cơ bản của Đảng là giao cho người nông dân quyền sử dụng đất ổn định lâu dài, tạo nền tảng căn bản cho mục tiêu ổn định chính trị xã hội.
    Với những người nông dân bình thường, ý chí, mồ hôi và cả nợ nần đã kết tinh vào đất đai thành ý niệm về quyền sở hữu tài sản của họ. Một nền tảng luật pháp tiến bộ, một đường lối chính trị đúng đắn là phải thừa nhận và bảo hộ cho cái quyền thiêng liêng, bất khả xâm phạm ấy.

    Có thể ở vùng bãi bồi xã Vinh Quang này, thông tin quy hoạch sân bay Hải Phòng được phê duyệt đã tạo cơ sở cho chính quyền địa phương quan niệm cần sớm thu hồi lại đất nông nghiệp đã giao: đó là cách chuẩn bị tích cực cho quá trình thực hiện quy hoạch giúp cho địa phương đẩy mạnh công nghiệp hoá, hiện đại hoá.

    Có thể, có những vị quan tư lợi, muốn lợi dụng việc thu hồi đất để “chia” lại cho người thân, cánh hẩu của mình, trong khi chờ quy hoạch.

    Cũng có thể, những người nông dân cũng chờ đợi một cuộc lên giá chóng mặt sau cái quyết định quy hoạch ấy.

    Tất cả những điều có thể ấy phải được tìm hiểu thận trọng, chính xác để xem nó đã tạo ra bao nhiêu phần trăm bạo lực trên những phát đạn nã vào những người thực thi công vụ.

    Nhưng những viên đạn hoa cải đã nổ ra sớm hơn năm 2013, thời điểm hết hạn giao đất nuôi trồng thuỷ sản theo luật Đất đai 1993 là một báo động không chỉ dừng lại ở những vướng mắc về pháp lý. Xung đột đã lên tới đỉnh điểm khi mà bạo lực đã đối chọi cuồng nộ vào công lực. Xung đột ấy đưa những khác biệt về quan niệm trong quá trình đổi mới chính sách đất đai lên tới nút thắt không thể thoái thác, rằng phải có định nghĩa rõ ràng về quyền sở hữu với đất đai để tránh sự lạm dụng, tuỳ tiện, bất nhất trong thực tiễn đời sống.

    Ở đó, quyền của người dân trên mảnh đất của mình phải được minh định và phải được bảo vệ chặt chẽ.

    Ở đó, nguyên tắc nhà nước pháp quyền phải là khung thước cho công vụ, chính quyền trước hết phải bảo đảm các quyền lợi hợp pháp của công dân chứ không chỉ bảo vệ lợi ích của nhà nước.

    Tân Dân

    Quá trình cấp và thu hồi đất

    Từ năm 1993, UBND huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng đã quyết định giao đất (bãi lầy cửa sông Thái Bình thuộc xã Vinh Quang) cho một số nông dân các xã Vinh Quang, Đông Hưng, Toàn Thắng... để nuôi thuỷ sản. Thời gian giao từ 10 – 14 năm. Trong số các hộ được giao đất, có gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Sau khi được giao đất, các hộ đã thực hiện đủ nghĩa vụ tài chính với Nhà nước và tiến hành đầu tư cải tạo để nuôi thuỷ sản.

    Từ năm 1999 đến năm 2000, UBND huyện đã triển khai thủ tục cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCNQSDĐ) cho các chủ đầm. Cách tính thời gian sử dụng mà huyện áp dụng là trừ lùi thời gian đã sử dụng đất của các chủ đầm, thời gian sử dụng còn lại bao nhiêu thì ghi vào GCNQSDĐ từng ấy.

    Năm 2001, UBND huyện bắt đầu thông báo sẽ thu hồi đất (đầm) mà không có đền bù tới các chủ đầm.

    Sau khi nhận được quyết định thu hồi đất, hai ông Đoàn Văn Vươn và ông Vũ Văn Luân đã khởi kiện quyết định này của UBND huyện ra toà hành chính. Họ đã thua kiện tại cấp sơ thẩm. Đến cấp phúc thẩm, họ rút đơn kháng cáo sau khi đạt được thoả thuận với đại diện được uỷ quyền của UBND huyện, rằng nếu chịu rút đơn thì huyện sẽ cho tiếp tục thuê đất theo quy định của pháp luật. Thoả thuận này đã không được UBND huyện tôn trọng. Ngày 20.10.2010 và ngày 27.10.2010, hộ ông Vươn, ông Luân đã làm đơn xin được thuê đất nông nghiệp gửi UBND huyện Tiên Lãng, UBND xã Vinh Quang. Tuy nhiên, cho đến nay, hai hộ này vẫn chưa được tiếp tục thuê đất.

    Trong khi đó thì UBND huyện liên tục thúc ép các hộ dân phải bàn giao lại diện tích đầm họ đang sử dụng. Ngày 5.1.2012, việc cưỡng chế thu hồi đất diễn ra, thảm kịch chống đối cũng diễn ra với hậu quả sáu người thi hành công vụ bị thương.

    Quốc Dũng

    Đồng ý với bác Già, phải đánh động dư luận, kêu gọi thế giới mạng đồng lòng lên tiếng đòi làm sáng tỏ vụ án Đoàn Văn Vươn.
    Cứu anh Vươn là cứu cả một tầng lóp nông dân nghèo khổ bị vùi dập trong oan ức và bất công.
    Những người bạn có lương tâm của Dân Luận, mong các bạn cùng lên tiếng, mong các bạn truyền tải thông điệp này của bác Nguyễn Ngọc Già đi khắp mạng lưới internet.
    "Hãy nói một lời cho Đoàn Văn Vươn, cho đất mẹ thiêng liêng."