Phan Châu Thành - Tư duy kinh tế nào đã và đang giết chết từng ngành và toàn diện nền kinh tế Việt Nam?

  • Bởi Admin
    10/01/2012
    10 phản hồi

    Phan Châu Thành

    Đặt vấn đề về Tư duy Kinh tế của Việt Nam

    Từ hơn năm chục năm nay, tức là ngay trong và sau các cuộc chiến tranh, khách quan mà nói, nhà nước XHCN Việt nam đã luôn có những cố gắng tìm cách phát triển nền kinh tế mà họ định hướng là sẽ phải mang tính XHCN. Thế nhưng tại sao kết quả thì “Việt Nam vẫn là nước nghèo”, như TTg NTD mới vừa “hùng hồn” tuyên bố? Thực tế, kinh tế nước Việt ta đang còn lùi xa sau các nước lân cận mà trước đó, ngay cả khi trong những cuộc chiến tranh tàn khốc, nước ta vẫn có Hòn ngọc Viễn đông để vẫy gọi họ.

    Hơn ba chục năm hoà bình ổn định là thời gian đủ dài để hai nước Á Đông lớn trở thành cường quốc kinh tế thế giới là Nhật (số 3 thế giới) và Trung quốc (số 2 thế giới), hoặc để đa số các nước Đông Nam Á hoá rồng, như Hàn Quốc (thứ 13 thế giới) hay Đài loan, Hongkong hay Singapore (tốp Rồng con), Malaysia hay Thái Lan (tốp đầu Đông Nam Á), chỉ riêng trừ Việt Nam XHCN là cứ tự mình “ưu việt” từ tốp đầu ĐNA lùi lại chót!

    Hiện nay, rõ ràng ngay cả Philippine, Myanmar, Lào hay Cămpuchia cũng đã, đang và sẽ có khả năng bứt phá, vượt qua Việt Nam trong 3-5 năm tới, làm câu hỏi trên càng thêm vô cùng nhức nhối lòng mỗi người Việt có tự trọng và tư duy.

    Vậy, các nước đã và sẽ hoá rồng bứt phá bằng những điều kiện ưu việt hơn ta? Không, họ chỉ bứt phá bằng tư duy kinh tế khác. Đó không còn là vấn đề đúng sai của các chiến lược, mô hình hay đường lối kinh tế của đảng và chính phủ nữa, bởi vì vấn đề chiến lược các nước đều có thể học nhau và tự điều chỉnh… Vấn đề là tư duy kinh tế nào của đảng và chính phủ đang là cơ sở cho việc áp dụng các chiến lược kinh tế đó suốt mấy chục năm nay mà không thay đổi?

    Tư duy kinh tế đó đã và đang trói chân buộc cánh nền kinh tế Việt Nam vốn “hứa hẹn cất cánh” từ 1975, rồi lại được kỳ vọng “sẽ cất cánh” sau đổi mới 1986, rồi lại “đang trên đường rồng bay” từ 2000, suốt cả hơn chục năm nay? Để rồi sắp hạ cánh xưống vực thẳm trong 2012-2013?!

    Vậy, cái gọi là Tư duy kinh tế của Việt Nam là gì? Đó là tư duy kinh tế XHCN mang tính thị trường hay Tư duy kinh tế Thị trường định hướng XHCN, duy nhất chỉ Việt Nam có trên thế giới và na ná giống một hệ tư duy kinh tế cũng duy nhất khác: kinh tế Thị trường mang bản sắc TQ…(thực ra thì ta copy cái tên và chế biến đồ cũ dùng lại).

    Thực trạng kinh tế Việt Nam 2011: một câu hỏi lớn

    Cuộc “cất cánh” của nền kinh tế Việt Nam từ 1986 đến 2011 nghe chừng vẫn đang trục trặc chưa tìm thấy “đường băng” đâu, mà chỉ thấy bản thân nó đang bị rụng rơi từng “cánh” một…

    Rụng đầu tiên là “cánh” “quả đấm thép” đóng tàu Vinashin. Nó cũng đã làm tan nát chiến lược kinh tế biển quốc gia đến 2030 mà Vinashin đã được thủ tướng và đảng đặt ở trọng tâm, ảnh hưởng tồi tệ đến không chỉ các ngành kinh tế biển khác (như hàng hải, thuỷ sản, du lịch, dầu khí, năng lượng…) mà cả khoa học biển và an ninh quốc phòng, cả vẹn toàn lãnh thổ quốc gia trên biển.

    Tiếp theo là “cánh” “giấc mơ bốn bánh ô tô” dần tan vỡ âm thầm trước khí lên tiếng chào đời, để cho La Đalạt của CVCH từ trước 1975 vẫn là đỉnh cao ngất ngưởng không thể vượt qua. “Giấc mơ bốn bánh” kết thúc bằng thế giới đệ nhất thị trường xe hai bánh (thị trường lớn nhất) cho 95% dân lao động và thế giới đệ nhất xe sang (nhập ngoại) của quan chức và các đại gia “cùng nhóm” thân hữu. Tóm lại là Việt Nam chắc chắn và mãi mãi sẽ không bao giờ có một mác xe nào của mình ngoài La Đà lạt thân yêu!

    “Cánh” đường sắt thì mới bị gãy trên “giấy”“mồm” sau cơn cuồng ngộ ĐSCT của chính phủ, nay cũng chưa thể nâng cấp đường 1m thành 1,45m…, điều thế giới cơ bản đã làm xong trong thế kỷ trước rồi. Dù vậy, đảng ta vẫn còn đang âm mưu trở lại ước mơ ĐSCT mang màu sắc TQ trong tương lai gần để đưa dân tộc “đi tắt vào tương lai”

    Còn “cánh” ngành vật liệu cơ bản (thép, xi măng…), vốn chỉ biết bán nhân công độc quyền kiếm lời trên sân nhà và xin chế độ bảo hộ thì luôn thua trắng nước ngoài và chỉ biết đổ lỗ cho thị trường nội địa.

    “Cánh” công nghiệp nặng và cơ khí chế tạo “là then chốt” của nên kinh tế đất nước nửa thế kỷ nay thì đã gãy chốt từ trước 1986 mà chưa gắn chốt lại được, và có lẽ kinh tế nước ta sẽ mãi mãi không có then chốt nữa, vì…

    “Cánh” cơ khí-luyện kim-chế tạo máy với hàng trăm hàng ngàn tiến sĩ giáo sư vẫn chưa làm nổi các con bùlong đinh ốc cho chiếc xe máy, chứ chưa nói đến cho các ngành công nghiệp nội địa, và còn phải đi học các bác nông dân đang tự chế tạo máy móc nông cụ cho đến cả trực thăng… vài trăm năm nữa?

    Các “cánh” điện tử, hoá chất, nhựa cũng sẽ sắp tan chảy hay bốc khói … vì chỉ chuyên dùng máy móc và công nghệ cũ của TQ, Đài loan…thải ra, không chế được 1 con chip, lắp đước một cái handphone…

    “Cánh” điện, nước, xăng, dầu, than khoáng sản… thì luôn là hiểm hoạ tăng giá sản xuất và sinh hoạt của xã hội lên không ngừng vì …kinh doanh lỗ! Lạ thế, có tiền vốn, có độc quyền thị trường, có mọi chính sách hỗ trợ và chỉ việc đào tài nguyên đất nước của Tổ tiên để lại lên mà bán mà cứ lỗ triền miên trên “mỏ vàng vô tận” của dân tộc…

    Tôi xin nói riêng về “cánh” dầu khí trong dịp khác, vì khi nó gẫy là thảm hoạ kinh tế sẽ bao trùm tất cả, nền kinh tế quốc gia sẽ sụp đổ, quốc gia sẽ sụp đổ…

    Chỉ có “cánh” buôn bán nông sản, hải sản, và nhân công may mặc, giày da… là có lãi và có nhiều đóng góp tích cực cho nền kinh tế, nhưng người lao động thì ngày càng vô sản và tương lai ngành cũng hoàn toàn phụ thuộc thị trường “tư bản bóc lột” quốc tế mà thôi.

    Các cánh là nông nghiệp và kinh tế dân doanh thì không thể rụng được, vì các nhân dân vẫn luôn còn đó, nhân dân vẫn luôn phải tự nuôi mình, chỉ có điều họ không thể nuôi cả đảng và chính phủ, quân đội chỉ bằng sức lao động của họ mà thôi. Nhung nông dân vẫn thiếu đói, cụ thể là Thanh hoá đang đói rộng (trên 240,000 dân đang thiếu đói 2011!).

    Chỉ có hai điểm sáng le lói cuối đường hầm kinh tế Việt Nam: kinh tế tư nhân và đầu tư nước ngoài.

    Có mẫu số chung nào trong tình trạng đó của nền kinh tế nước ta hiện nay? Đó là tư duy kinh tế định hướng XHCN!

    Thử lý giải hiện trạng và gọi tên nguyên nhân “gẫy cánh”

    Thẳng thắn mà nói, bản thân cách chúng ta phải liệt kê thất bại của các ngành kinh tế Việt Nam như trên cũng đã nói nên nguyên nhân thất bại của nó trong tư duy kinh tế, đó là cách tư duy cục bộ, tư duy chiến tranh và tư duy chuyên ngành của lý thuyết kinh tế XHCN, bắt nguồn từ khái niệm XHCN ảo tưởng, đã quá lỗi thời vì sai lầm và đã bị cha sinh mẹ để của nó bỏ đi, mà Việt Nam ta đã “xin giống về trồng” đến nay vẫn quyết một lòng chăm bón.

    Tư duy kinh tế cục bộ là cách tư duy tách biệt theo đơn vị địa phương nhỏ cấp tỉnh, tách khỏi cả nền kinh tế, không gắn liền và có quan hệ phụ thuộc hữu cơ với các bộ phận khác, như chiến lược chiến tranh du kích vậy. Nó rất tiện cho quan địa phương xâu xé, vì ngân sách quan trọng của nó là quĩ đất địa phương…

    Tư duy kinh tế chiến tranh là cách tư duy xin-cho theo mệnh lệnh, nhiệm vụ cụ thể, riêng biệt của mỗi ngành kinh tế, không cần biết đến mối quan hệ của nhiệm vụ đó với các hoạt động kinh tế khác, giống như trong chiến tranh chỉ đơn vị nào tập trung biết nhiệm vụ của mình giao từ cấp trên…

    Tư duy kinh tế vĩ mô chuyên ngành, tức là từ cấp nhà nước người ta đã chia nhỏ mục tiêu và nhiệm vụ cụ thể rất vật chất và chuyên sâu cho từng bộ ngành, được đo bằng nhiệm vụ chính trị trước rồi mới đến hiệu quả kinh tế sau, rồi phân chia ngân sách (thuế và đi vay) cho từng ngành, để mỗi ngành từ đó tự mà lo hoàn thành nhiệm vụ.

    Tất cả các ngành như một bầy bê con tranh nhau bú từ một bầu sữa bò mẹ, giữa chúng không hề có quan hệ tương tác chung nào khác ngoài cùng bò mẹ, hoặc quan hệ không được điều tiết bằng chính sách, mà chỉ bằng mệnh lệnh của… bò mẹ.

    Đây là cách nhìn kinh tế của Mác, giống như Mác đã chia xã hội thành các giai cấp vậy. Nếu xã hội là một rừng cây, thì theo Mác, các “giai cấp” Lá, Cành, Thân, Rễ, Quả, Hoa… phải đấu tranh sinh tồn với nhau để tồn tại. Và để phát triển, một giai cấp (Lá chả hạn) phải tiêu diệt hết các giai cấp khác, biến họ thành mình… Rừng XHCN sẽ toàn lá?!

    Như vậy, mục tiêu của đảng: “mỗi địa phương phải là một “pháo đài kinh tế” XHCN” (xưa là cấp huyện - hơn 500 pháo đài, nay là cấp tỉnh -hơn 60), “mỗi bộ ngành là một “đầu máy kinh tế” XHCN độc lập” (nay: hơn 20 bộ và gần 20 tập đoàn, tổng cty).

    Từ tư duy đó, mỗi trong hơn sáu chục tỉnh thành đều phải có đủ các ngành “thế mạnh”: công nghiệp địa phương, các khu công nghiệp, các khu tiểu thủ công nghiệp, khu thương mại, du lịch phải có cả trường đại học của tỉnh, có y tế, giao thông riêng…bất chấp chất lượng và hiệu quả kinh tế. Tư duy của bộ máy hành chính tỉnh, thành phố giống như tư duy của nguyên thủ quốc gia thu nhỏ, thành các ông vua con địa phương;

    Từ tư duy đó, mỗi trong hơn ba chục bộ ngành nghề đều phải có đủ các các khu công nghiệp chuyên các khắp các vùng, các tỉnh từ bắc chí nam (Vinashin từng có trên 20 khu công nghiệp đóng tàu!), có các trường đại học chuyên ngành, các viện nghiên cứu khoa học chuyên sâu, các trung tâm tài chính riêng, các ngành công nghiệp phụ trợ riêng, các trường và trung tâm đào tạo lạo động chuyên ngành riêng, hậu cần du lịch, y tế riêng, bảo hiểm riêng…cũng bất chấp chất lượng và hiệu quả kinh tế. Tư duy của bộ máy hành chính các bộ ngành giống y như tư duy của văn phòng chính phủ thu nhỏ, phải có đủ mọi lĩnh vực kinh doanh để “độc lập” (vơ vét): các chính phủ con;

    Tổng cộng, (không tính các lực lượng kinh tế của quân đội, công an, đảng, công đoàn, phụ nữ, thanh niên… rất đông đảo và hùng hậu), trong nhà nước VN XHCN ta có khoảng trên một trăm “quốc gia và chính phủ con” như thế (khoảng trên 120) để thực hiện một mục tiêu kinh tế xã hội bằng trên dưới một trăm cách, một trăm hướng độc lập và cạnh tranh nhau khốc liệt khác nhau, tất cả có đầy đủ các hệ thống cung cấp dịch vụ riêng nội bộ giống như nhau: dịch vụ giao thông, đào tạo, nghiên cứu, nhà ở, tài chính ngân hàng, bảo hiểm, chứng khoán, …như loạn “120 xứ quân” vậy.

    Tôi đã từng nghe các vị chủ tịch nhiều tỉnh thao thao tư duy kinh tế của mình như một vị nguyên thủ quốc gia cao nhất, hay các vị chủ tich TGĐ các tập đoàn thao thao các kế hoạch phát triển biết bao ngành nghề trọn gói chỉ tự cho tập đoàn minh, cứ như một vị đững đầu chính phủ lo cơm áo cho cả quốc gia. Tư duy của họ 120 kẻ đứng đầu “120 xứ quân” như vậy, đáng mừng hay đáng lo? Đảng thì mừng. Tôi thì lo, rất lo, cho dân.

    Ví dụ “thủ tướng con”: Cựu TGĐ tập đoàn Vinashin Trần Quang Vũ từng chiêu đãi chúng tôi một bữa trưa thịnh soạn có món tôm sú hấp và ông giới thiệu đó là tôm tập đoàn Vinashin nuôi trên mấy chục hecta chỉ để cung cấp cho cán bộ công nhân viên các nhà máy đóng tầu ăn cũng không đủ. Tôi xuống nhà bếp nói chuyện hỏi anh em thì họ nói bị tập đoàn ép mua tôm đắt hơn ngoài chợ và họ phảỉ ăn mãi một món tôm đắt cả tuần, hàng ngàn công nhân đều ớn mà không ai kêu đến tai ông tổng được. Cũng ông Vũ bữa khác còn khoe rằng tập đoàn ông đang đầu tư mấy trăm hecta rừng trồng thông để cung cấp…cây thông Noel cho công nhân tập đoàn cả nước! Kết quả của tư duy kinh tế Vinashin đó thế nào ta đã rõ…

    Ví dụ “vua con”: Bí thư một tỉnh trung du duyên hải tầm trung bình như Quảng Ninh nhưng có khá lắm đất nhiều đồi, rất ít ruộng lại quyết tâm mong muốn để mỗi huyện thị phải có ít nhất 2-3 khu công nghiệp, tỉnh có 13 huyện thị vị chi sẽ phải có trên hai chục khu công nghiệp (sẽ lấy đi số lớn đất ruộng nông nghiệp vốn rất ít ỏi của tỉnh) để hy vọng thu hút đầu tư. Với tư duy của các “vua con” như vậy, cả nước đang có trên 300 KCN và con số này sẽ tiến đến 500 trong vài năm tới (đã qui hoạch xong). Trong khi đó, Singapore là quốc gia chỉ có 5 khu công nghiệp nhưng có tổng thu nhập năm 2010 trên 182 tỷ USD, gấp đội VN – 86 tỷ USD). Tư duy tỉnh nào cũng phải có nhiều KCN để thu hút đầu tư làm nước ta có số khu công nghiệp đã quy hoạch gấp 60 lần Singapore nhưng GDP bằng một nửa của họ khi dân số gấp hơn 20 lần, tức hiệu quả kinh tế kém gấp khoảng… hơn hai nghìn bốn trăm lần!

    Cơ sở của tư duy theo ngành và địa phương và rồi của hệ thống tổ chức quân đôiu, chính trị, xã hội trong cả nền kinh tế quốc gia như thế là do lý thuyết kinh tế Mác-Lênin vốn chỉ coi trọng các ngành sản xuất ra sản phẩm vật chất, không coi dịch vụ là ngành cũng làm ra giá trị đóng góp vào tổng thu nhập quốc dân. Nay dù thu nhập quốc dân đã được tính gồm cả giá trị dịch vụ (đến trên 40%) thì cơ cấu tổ chức nhà nước với các bộ ngành của ta, các sở ban ngành của các tỉnh thành vẫn gần nguyên như cũ.

    Hiện trạng của tư duy kinh tế XHCN và kèm theo nó là các tổ chức kinh tế như trên làm:

    - Tổ chức kinh tế nặng nề, bùng nhùng, không có chỉ huy, kém linh hoạt và không hiệu quả: không thực sự đủ sức làm tốt việc gì;

    - Khó hạch toán minh bạch gây nhiều thất thoát, khó kiểm soát gây tham nhũng bùng phát bên trong các tổ chức;

    - Chia quá nhỏ và dàn trải tiềm lực kinh tế, không tập trung được vốn cho các khu vực trọng điểm; không thể chuyên sâu để có trình độ cao, chất lượng tốt để cạnh tranh quốc tế;

    - Nhiều vấn đề các ngành hay các địa phương không thể tự giải quyết được mà phải là liên ngành và cấp trung ương cùng giải quyết như: đào tạo và cung cấp nhân lực lao động phổ thông chất lượng cao, phát triển các ngành công nghiệp phụ trợ chung, đầu tư phát triển các trung tâm nghiên cứu thí nghiệm ững dụng liên ngành, các đơn vị cung cấp dịch vụ chuyên, chung, và độc lập như bảo hiểm, tài chính, y tế, hay nghĩ dưỡng, du lịch…

    - Các vấn đề không được giải quyết vì không được nhìn ra lại càng tự lây lan hay thấm sâu và gây cản trở cho phát triển chung…

    Tư duy kinh tế như vậy có thể gọi là tư duy kinh tế tự sát hay tư duy bị ung thư, mà cái gen ung thư chính là hạt giống XHCN. Muốn khỏi chết, chỉ có cắt bỏ khối ung thư.

    Kinh tế Việt Nam muốn phát triển thành Rồng, chỉ có một con đường: bỏ tư duy định hướng XHCN. Thay nó bằng gì? Chả cần thay gì cả, Tư duy kinh tế thị trường – hạt giống đã có trong khối kinh tế tư nhân và nước ngoài, tự nó sẽ phát triển thay thế và phát huy tác dụng tốt cho cả nền kinh tế và cả xã hội.

    Chủ đề: Kinh tế

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Câu hỏi của tác giả "Tư duy kinh tế nào đã và đang giết..."

    Thực ra, VN chẳng có tư duy nào cả, nên nền kinh tế cứ kẽo cà kẽo kẹt mà tiến lên XHCN. :)

    Khi chúng ta nói đến tư duy, chúng ta nói đến những nghiên cứu chiến lược bởi những tổ chức "think tank" được "staffed" bởi những chuyên viên kinh tế, chính trị thông minh nhất.

    VN đã có tư duy gì từ 1975 ngoài chuyện "tự trói rồi tự mở???" Chẳng lẽ việc "tự trói tự mở" này cũng được cho là một tư duy ư? Hay cái tư duy bắc chước Trung Quốc với việc xây dựng hàng loạt khu công nghiệp cũng được được xem như là một hình thức tư duy?

    Kép Tư Bền viết:
    Công cuộc phát triển của VN khó khăn cũng một phần là vì có quá nhiều những người như cái nhà bác PCT này, không hiểu mô tê gì về kinh tế (về CN Marx thì miễn bàn!) nhưng lại cứ thích lên giọng chê bai, dạy đời, chán như con gián!

    ...

    Những người như bác PCT này, vì chỉ chăm chăm chê bai nên bất chấp logic. Nếu thấy Nhà nước tập trung vốn cho các tập đoàn lớn thì bác ta cũng chửi, mà thấy Nhà nước cấp vốn cho các đơn vị nhỏ, các địa phương thì cũng ngoạc mồm ra chửi là "Chia quá nhỏ và dàn trải tiềm lực kinh tế, không tập trung được vốn cho các khu vực trọng điểm", he he he.....

    Những lý thuyết gia thuộc bài Mác Lê làu làu như Kép Tư Bền dù có vặn vẹo bắt lỗi Phan châu Thành đến từng câu, từng chữ, từng dữ kiện nêu ra trong bài, cũng vẫn không chứng minh được rằng chủ nghĩa Mác Lê là ưu việt, là không đáng bị công kích, và mang lại đời sống ấm no hạnh phúc TRONG THỰC TẾ cho nhân dân VN.

    Không thể nào chối bỏ rằng VN đã và đang tụt hậu thảm hại so với toàn cầu, đời sống đầy dẫy bất công nhũng nhiễu, đường xá tắt nghẽn, tai nạn, trộm cắp như rươi, lạm phát cao vượt, tham nhũng là quốc nạn, thủ tướng long trọng tuyên bố với thế giới VN vẫn còn rất nghèo, TƯ Đảng kêu gọi chỉnh đốn khẩn trương... Có cố gắng chứng minh rằng Phan châu Thành sai lầm hoàn toàn từ lý luận đến dẫn chứng, thì vẫn không có gì chứng minh được rằng nhờ chủ nghĩa Mác Lê mà VN đang tiến triển để có thể sánh vai được hay vượt qua Nhật bản, Hàn quốc, Singapore?

    Thế thì bác Kép Tư Bền phân tích thử vì đâu nên nỗi? Chắc là tại các thế lực thủ địch? Và nếu tiếp tục kiên định với chủ nghĩa Mác Lê thì VN sẽ thoát khỏi tình cảnh hiện tại để tiến lên vị thế hàng đầu thế giới... chỉ trong vòng 100 năm nữa?

    Bác Phan Châu Thành nói hơi quá khi khẳng định rằng nếu chuyển sang một mô hình kinh tế khác với kinh tế XHCN thì Việt Nam "chắc chắn" sẽ thành rồng thành hổ. Mô hình mới chỉ là một chuyện, còn vấn đề nội lực, trình độ của dân tộc, của lãnh đạo nữa.

    Nhưng dùng điểm sai đó của bác PCT để bảo vệ kinh tế XHCN thì cũng sai nốt. Nếu không dùng kinh tế XHCN thì còn có vài % cơ hội thành rồng, chứ dùng nó là chắc chắn 100% không có rồng hổ gì hết :D Chưa có nước nào trên thế giới thành rồng thành hổ với mô hình này, và Việt Nam và TQ chỉ thành rồng thành hổ khi đổi mới, đi lại con đường tư bản chủ nghĩa.

    Bài viết tuyệt vời của PHan Châu Thành.
    tuy nhiên tôi có một vài điểm không hoàn toàn đồng ý với tác giả. Thực ra nền kinh tế Việt nam từ năm 1975 đến giờ là một mớ hổ lốn do các bác nông dân ở rừng về lên nắm chính quyền và tự sáng tác ra, mỗi đời Tổng bí thư một kiểu mà chả có bài bản khoa học gì nên không thể gọi đây là sản phẩm của Chủ nghĩa Mác được. Ví dụ như theo chủ nghĩa Mác kinh tế nhà nước làm chủ đạo để tránh các cuộc khủng hoảng chu kỳ của kinh tế thị trường, nhưng ở ta DNNN thực chất nó có điều tiết gì đâu và Nhà nước thực chất có nắm được các DNNN đâu. một ví đụ nhỏ như chuyện cái cột điện, trong nhà nước với nhau mà có cái cột điện treo dây EVN cũng cãi nhau om sòm với VNPT và Viettel, chả ông nào hợp tác được với ông nào. Rồi là các Tập đoàn kinh tế nhà nước thay vì được tổ chức lao động khoa học, đỉnh cao của phân công lao động xã hội thì lại phát triển theo kiểu mỗi tập đoàn là một quần thể khép kín tự cung tự cấp, ông nào cũng làm BDS, làm xi măng, cán thép, du lich v.v... thật nhốn nháo, đấu đá cạnh tranh nhau loạn xị. Ông Thu tướng, đáng lẽ phải là nhạc trửong của dàn nhạc kinh tế Nhà nước đảm bảo hiệu suất của cả hệ thống thì lại chỉ biết khua khoắng nhộn nhạo, đi đâu cũng hô hào tăng trưởng quyết liệt ( và đút túi phong bì) mà không biết làm như vậy là làm hại cho nền kinh tế đưa đên bờ vực thẳm ngày hôm nay.
    Vậy nên theo tôi cái nguyên nhân đích thực của sự sụp đổ nền kinh tế hôm nay chính là các ông nông dân đang ngồi ở vị trí cao nhất trong bộ máy Nhà nước, nhân danh Đảng, núp sau chiêu bài chủ Nghĩa Mác và tư tưởng HCM để vơ vét làm giàu bất chính, và nguyên nhân thứ hai là sự thờ ơ, lãnh đạm của 80 triệu ngưởi dân bị ngu muội vẫn không nhận ra rằng người cầm quyền hôm nay là con cáo đội lốt cộng sản để vơ vét, phè phỡn đục khoét quốc gia công sản và cưỡng bức dân nghèo mà a Vươn là một trường hợp điển hình.
    Cần phải lột mặt nạ những con cáo đang rao giảng đạo đức và đang ra vẻ năng nổ tái cấu trúc nền kinh tế đứng đầu là tay 3D hèn hạ, trơ trẽn vô liêm sỉ và tham lam vô độ.

    Gửi Kép Tư Bền cái này:
    "...
    Nước Nhật chỉ có khoảng 50 năm lại đây để có toàn bộ cơ sở vật chất như bây giờ: đường xá, nhà cao ốc, hệ thống giao thông, y tế, và những sản phẩm giá trị gia tăng ... mà nhìn đâu cũng thấy chắc chắn qui củ tưởng như vĩnh cửu. Vì họ làm đến đâu được đến đó. Còn mình, mình có thể mong mỏi cho những thứ xây dựng bây giờ ở ta tồn tại nguyên vẹn sau 50 năm nữa không, khi hàng ngày nghe không biết bao nhiêu công trình hỏng ngay vào ngày cắt băng khánh thành? Phải chăng vì từ lớp 1 chúng ta đã quá quen với những câu: "Thôi, thế cũng được" rồi?..."
    Ở đây này: http://danluan.org/node/4815
    Đúng là thế giới có nhiều nước, thành công chỉ một vài, nhưng người ta ngẩng mặt nhìn lên chứ ai lại so sánh để cố bằng người kém? Riêng việc so sánh với ai cũng chứng tỏ Kép Tư Bền là ai rồi.

    Tư duy Kinh tế của Việt Nam thuộc loại mạnh ai nấy làm, bất chấp luật pháp, thấy lợi là tối mắt.

    Đơn giản chỉ có vậy thôi. CN Mac-Le cái quái gì ở đây
    Muốn chỉnh đốn : nhéo tai Nguyễn Tấn Dũng và BCT cái đã

    Kép Tư Bền đúng, chủ nghĩa Marx không phải là thủ phạm duy nhất làm một nước chậm phát triển, but it definitely helps. Đáng lẽ ra tác giả phải lập luận nếu theo kinh tế Marx, chắc chắn chết .

    "điều đó lúc đầu chỉ có thể thực hiện bằng cách xâm phạm một cách chuyên chế vào sở hữu và những quan hệ sản xuất tư sản, nghĩa là bằng những biện pháp, mà về mặt kinh tế thì hình như không được đầy đủ và không có hiệu lực, nhưng trong tiến trình vận động, những biện pháp ấy sẽ vượt quá bản thân chúng và là thủ đoạn không thể thiếu để đảo lộn toàn bộ phương thức sản xuất"

    Tiếc, đảng CSVN nhát như cáy, phải chi kiên định thêm tí ti ông cụ nữa để xem "những biện pháp ấy sẽ vượt quá bản thân chúng và là thủ đoạn không thể thiếu" sẽ ra sao . Hay em và bác Kép ủng hộ đảng các bác mở lại cách mạng "rân" (từ của bác gấu) chủ nhá ?

    Chắc bác thuộc loại người có số má, em thì ra khỏi "tầm phủ sóng" của đảng các bác từ lâu, coi như hổng sợ . Hôm nào đảng ta phát động đánh tư sản mại bản nữa, em với bác lên sân thượng Caravelle cụng ly, em sẽ kéo vĩ cầm bài "Chanson de Printemps" còn bác thì hát "Đảng đã cho ta một mùa xuân" cùng một lúc ở hai tông khác nhau, lâu lâu nghe tiếng khóc ré lên vì có tư sản nhảy lầu tự tử hoặc bị đảng ta bắt đi . That's music to my ears!

    Các bác Admin Dân Luận kính mến,

    Bài này tôi viết năm ngoái, ngay khi đau lòng nghe TT NTD hùng hồn tự hào tuyên bố nước ta là một nước nghèo. Viết xong thấy hơi dài dòng, không gửi đi nữa.

    Nay thấy DL đăng các bài của Gs.Hoàng Tuỵ, của bác Tống Văn Công, của cụ Ng Trọng Vĩnh về các lỗi hệ thống hay cải tổ kinh tế xã hội, cả các bài về chỉnh đốn đảng của nhiều tác giả nổi tiếng nữa, nghe rất rộn ràng như pháo Tết mà tôi vẫn chẳng thấy có một tia hy vọng Xuân nào, tôi rất buồn, và lo.

    Buồn vì chẳng ai dám gọi mặt, vạch tên cái nguyên nhân chung đích thực của mọi vấn đề, mọi đau thương mất mát, mọi tội lỗi tày đình hay nhỏ như con thỏ suốt hơn nửa thế kỷ qua, cái ông vua cởi truồng lồng lộng và còn luôn tự sướng ầm ĩ trước cả dân tộc suốt bao nhiêu năm nay chính là từ chủ thuyết Mác Lê và tư tưởng HCM ra cả!

    Chí sĩ nước ta đã lộ diện (thì mới có danh) là phải lo mạng sống của mình, nên dù có biết rõ mười mươi vẫn ngậm bồ hòn làm ngọt được! Một xã hội mà thực chất tất cả mọi người đều phải lần lượt và lũ lượt xếp hàng "cầm ch... cho thằng khác đ..." tạo nên hàng vạn hàng triệu những cái "dây người quái đản" vô hình như thế, tất cả đều dẫn đến một "kẻ" có một cái "chim bốn khúc" khổng lồ: đảng CS VN và cái học thuyết Mác-Lê-Mao-Hồ đó! Ai bị "cái chim" đó hiếp? Dân tộc VN, Mẹ VN!

    Cắt chim, tất nhiên là đảng chết, nhưng dân tộc được sống làm người, cả dân tộc gần trăm triệu không còn phải nuốt mãi cái nhục "vác chim" kẻ cường quyền hiếp đáp mình và mẹ mình...

    Tôi biết, nói "thẳng" thế này có lẽ các bác chẳng cho đăng com nay của tôi lên, nhưng chả có cách nào nói khác mà nói hết ý tôi cả, đành chịu là kẻ tục tĩu trước mặt các bác, và mọi người.

    Nhưng tôi lo bị hiếp đáp mãi hàng vạn hàng triệu người VN sẽ tự chế bom mà chống trả đảng như anh Vươn thôi! Thà vươn lên sống vinh quang 1 ngày còn hơn tiếp tục sống nhục hơn thú vật! Và máu sẽ lại đổ rất nhiều trên đất nước Việt vốn rất đẫm máu dân lành mất thôi...

    Không thể có con đường khác ư?!

    PCT

    Công cuộc phát triển của VN khó khăn cũng một phần là vì có quá nhiều những người như cái nhà bác PCT này, không hiểu mô tê gì về kinh tế (về CN Marx thì miễn bàn!) nhưng lại cứ thích lên giọng chê bai, dạy đời, chán như con gián!

    Lấy ví dụ từ bài viết trên nhá.

    Bác PCT viết rằng "chỉ cần hơn 30 năm hòa bình ổn định là đủ để một loạt nước tiến lên thành rồng thành hổ", từ đó quy tội VN dốt nát, và chỉ ra nguyên nhân chính là "tư duy kinh tế XHCN". Để Kép tôi phân tích tí chút sự lẩm cẩm của bác PCT nhá.

    Thứ nhất, VN thực sự có thể gọi là hòa bình chỉ từ năm 1990, sau khi rút hết quân khỏi Campuchia, giảm bớt tình trạng căng thẳng chiến tranh biên giới với Tung Của. Tính ra mới 20 năm chứ mấy.

    Thứ hai, lấy Nhật Bản làm ví dụ là rất đần độn. Cứ như thể Nhật Bản từ một nước nghèo nàn, lạc hậu như VN, sau 3 thập kỷ đã thành cường quốc thứ 2 thế giới vậy! Hài vãi!

    Nhắc lại tí kiến thức lịch sử cho bác PCT rõ nhá: Nhật Bản bắt đầu canh tân từ thế kỷ 19, đến đầu thế kỷ 20 Nhật Bản đã rất phát triển, đánh cho Nga thua te tua trong chiến tranh Nga - Nhật 1903. Đến Thế chiến 2 thì Nhật Bản đã hùng mạnh lắm rồi về mọi phương diện. Có cái nền đó thì việc hồi phục kinh tế sau một hai thập kỷ là chuyện không có gì khó khăn. Không riêng gì Nhật, tất cả các nước có trình độ phát triển tương đối cao hồi Thế chiến 2, ví dụ như Liên Xô, Pháp, Đức, Anh v.v... sau đó đều phục hồi rất nhanh.

    Thứ ba, cái kiểu lấy bằng chứng để chứng minh cho lập luận của mình như bác PCT này làm là một kiểu ngụy biện điển hình: chỉ lấy những bằng chứng có lợi cho lập luận, mà lờ đi những bằng chứng chống lại. Hơn nữa, thế giới có gần 200 nước, thì số nước đạt được sự phát triển nhanh, mạnh như bác PCT liệt kê chỉ là thiểu số. Người ta có thể chỉ ra cả trăm ví dụ về các nước sau mấy thập kỷ hòa bình mà vẫn không thành rồng thành hổ, dù rằng chính quyền các nước đó không hề mang tư duy XHCN mà bác PCT nhà ta phê phán, coi đó là nguyên nhân chủ chốt. Nó cho thấy, phát triển là một quá trình phức tạp, không phải cứ có hòa bình ổn định và có một chính quyền phi cộng sản là đương nhiên sẽ phát triển vượt bậc.

    Hay khi bác PCT nhà ta luận về nguyên nhân sự gãy cánh của nền kinh tế VN cũng thế. Ví dụ, bác ta chỉ ra nguyên nhân đầu tiên là "tư duy cục bộ", he he he.... Thử hỏi, có quốc gia nào trên thế giới mà các chủ thể kinh tế, tức là các công ty, lại không tư duy cục bộ, nghĩa là đặt quyền lợi của DN mình lên trên hết, bất cần kế hoạch, lợi ích tổng thể của toàn xã hội ra làm sao? Có CEO nào, nhất là ở các đại công ty, tập đoàn đa quốc gia mà không coi mình là vua con trong phạm vi DN mình mà bác phải dè bỉu tư duy "vua con"?

    Tất nhiên, tư duy cục bộ ở Mỹ thì khác với ở VN ở chỗ: một đằng là các công ty tư nhân sử dụng tiền của mình theo đuổi các lợi ích cục bộ của DN mình, còn một đằng là các ngành, địa phương sử dụng ngân sách Nhà nước để theo đuổi lợi ích cục bộ của ngành, địa phương và cá nhân mình. Về cái hại của tư duy cục bộ của từng ngành, từng địa phương thì báo chí lề phải của VN đã viết mãi rồi, đâu phải là cái gì mới mẻ mà bác PCT vừa phát hiện ra!

    Đã nói mãi rồi, bác PCT nửa chữ về CN Marx cũng không thông thì đừng có phán bừa, Tây nó cười cho thối mũi! Cái kiểu cố gán gép CN Marx vào các hiện tượng tiêu cực để từ đó rút ra kết luận thiên tài về nguyên nhân của mọi sự xấu xa, tệ hại, như cái cách bác PCT nhà ta thích làm, chỉ chứng tỏ sự dốt nát cùng cực mà thôi.

    Phải dốt nát lắm, và liều lĩnh lắm, thì mới có thể phán những câu như:

    Trích dẫn:
    Đây là cách nhìn kinh tế của Mác, giống như Mác đã chia xã hội thành các giai cấp vậy. Nếu xã hội là một rừng cây, thì theo Mác, các “giai cấp” Lá, Cành, Thân, Rễ, Quả, Hoa… phải đấu tranh sinh tồn với nhau để tồn tại. Và để phát triển, một giai cấp (Lá chả hạn) phải tiêu diệt hết các giai cấp khác, biến họ thành mình… Rừng XHCN sẽ toàn lá?!

    hay

    Trích dẫn:
    Cơ sở của tư duy theo ngành và địa phương và rồi của hệ thống tổ chức quân đôiu, chính trị, xã hội trong cả nền kinh tế quốc gia như thế là do lý thuyết kinh tế Mác-Lênin vốn chỉ coi trọng các ngành sản xuất ra sản phẩm vật chất, không coi dịch vụ là ngành cũng làm ra giá trị đóng góp vào tổng thu nhập quốc dân.

    Những người như bác PCT này, vì chỉ chăm chăm chê bai nên bất chấp logic. Nếu thấy Nhà nước tập trung vốn cho các tập đoàn lớn thì bác ta cũng chửi, mà thấy Nhà nước cấp vốn cho các đơn vị nhỏ, các địa phương thì cũng ngoạc mồm ra chửi là "Chia quá nhỏ và dàn trải tiềm lực kinh tế, không tập trung được vốn cho các khu vực trọng điểm", he he he.....

    À, mà về lĩnh vực dầu khí thì Kép tôi cũng có hiểu biết tí chút, xin chờ bài viết đó của bác!

    Bài viết đáng để cho từng đảng viên Đảng CSVN đọc và tâm niệm.

    Cầu mong họ được đọc và nhận thức được cái "khối u" họ đang mắc phải như bài viết đề cập tới.