Trương Nhân Tuấn - Ký giả Hoàng Khương phạm tội "đưa hối lộ"?

  • Bởi Hồ Gươm
    06/01/2012
    8 phản hồi

    Trương Nhân Tuấn

    Ký giả Hoàng Khương của báo Tuổi Trẻ vừa bị bắt tạm giam 4 tháng về tội “đưa hối lộ” hôm qua (3 tháng 1). Việc qui vào tội “đưa hối lộ” có đúng hay không thì sẽ bàn ở dưới.

    hoang khuong.JPG
    Nhà báo Hoàng Khương. Nguồn ảnh: Báo GDVN

    Nhưng nếu đọc qua một số bài phóng sự của nhà báo này, với những bằng chứng là hình ảnh, tiếng nói... không thể chối cãi đính kèm, đã đăng nhiều kỳ trên báo Tuổi Trẻ, người ta thấy được phần nổi của tảng băng chìm về tình trạng nhũng nhiễu trắng trợn đến mức hết thuốc chữa của những kẻ có quyền trong tay hiện nay tại Việt Nam. Các bài phóng sự công phu của Hoàng Khương nói về những chuyện làm tiền thường ngày của một lớp người có quyền, cho dầu chỉ là quyền thừa hành nhỏ nhất trong bộ máy nhà nước, là giới “cảnh sát giao thông”. Nhưng trớ trêu những người này lại có ảnh hưởng vô cùng lớn đến (đời sống) người dân. Đơn giản vì họ là gạch nối giữa người dân với nhà tù. Đối mặt với công an đồng nghĩa đối mặt với pháp đình, tù tội. Vì vậy, việc hạch sách làm tiền của người dân ở thành phần này rất lộ liễu, không khác gì bọn « đạo tặc” đòi tiền “mãi lộ” ở các xã hội còn sơ khai, vô chính phủ ngày xưa. Ngày xưa, cướp đêm là giặc cướp ngày là quan. Ngày nay, ngày hay đêm gì các “quan” cũng “cướp”. Điều này cho thấy, tình trạng xã hội Việt Nam đã rệu rã, giòi đã đục từ trong xương, hậu quả của việc trên bất chánh thì hạ tất loạn.

    Nhiều tiếng nói đã cảnh báo rằng Hoàng Khương sớm muộn gì cũng đi theo dấu chân của các anh Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Văn Hải. Hoàng Khương vẫn gan lì làm việc, với sự đồng tình của cấp trên trong ban lãnh đạo báo Tuổi Trẻ, tiếp tục tác nghiệp, làm điều tra, viết phóng sự để vạch mặt bọn sâu bọ, làm trong sạch bộ máy nhà nước, đúng theo qui định khoản 1 điều 25 bộ Luật Hình Sự Tố Tụng. Nhưng trong một xã hội mà lương tâm xã hội đã bị sụp đổ trên đống tro tàn luân lý, thì công lý phải nhường chỗ cho cường quyền bạo lực. Những người có công với đất nước nhiều nhất đôi khi lại là người có tội nặng nhất.

    Việc phải đến đã đến. Hoàng Khuơng bị bắt. Có người ví Hoàng Khương là một “hiệp sĩ”. Tôi hoàn toàn đồng ý. Chỉ có “hiệp sĩ”, hay hơn cả hiệp sĩ, mới điên cuồng làm những việc mà Hoàng Khương đã làm. Nhưng đất nước này cần rất nhiều “hiệp sĩ”. Ít ra trong thời điểm và hoàn cảnh này. Vì ở những góc tối khác của xã hội, ở những chức vụ lớn hơn, không ai thấy được, mà cũng không ai có thể kiểm soát được. Mức tàn hại của nó đối với xã hội và đất nước sẽ lớn biết bao nhiêu!

    Hoàng Khương mới bị công an dẫn đi hôm qua, nhưng sự lên tiếng đồng loạt và đông đảo của bạn bè, đồng nghiệp trên các trang web, cũng như sự quan tâm của dư luận trong và ngoài nước, nói lên tính nghiêm trọng của vấn đề. Bởi vì cơ quan điều tra chưa lên tiếng, Viện kiểm sát chưa có ý kiến, thì báo chí bên Công An – tức cùng phe với bên “nhận hối lộ” - đã kết luận Hoàng Khuơng phạm tội “đưa hối lộ”. Hành vi này phạm luật, chiếu theo các điều 9 và 13 bộ Luật Hình Sự Tố Tụng. Theo điều 9 chỉ có tòa án mới có thẩm quyền kết tội hay không kết tội (nhà báo Hoàng Khương“đưa hối lộ”). Ở đây các báo Công An đã kết luận “có tội” trước khi tòa thụ án, trước luôn cả cơ quan điều tra vụ án. Về nội dung điều 13, chưa thấy có dấu hiệu phạm tội của ký giả Hoàng Khương, sẽ nói ở dưới, cơ quan điều tra chưa có động tĩnh, thì các báo công an đã kết tội trước.

    Hơn nữa, người “nhận hối lộ” cùng phe với Công An. Nếu bên Viện Kiểm Sát không can thiệp để thay đổi nhân sự phe điều tra, theo điều 42, điều 44 BLHSTT, hay theo các phần b và h khoản 2 điều 36, quá trình thụ án đã có vấn đề ngay từ đầu. Bởi vì phe công an và người “nhận hối lộ” có liên quan với nhau; ký giả Hoàng Khuơng đã có khoảng 50 bài viết về tình trạng hối lộ của bên công an, do đó công an là “một bên” trong vụ án; nếu không thì họ là những người “có quyền lợi và nghĩa vụ” trong vụ án. 50 vụ thì không còn là tình trạng lẽ loi của cá nhân mà là tình trạng chung trong giới công an. Trường hợp đặc biệt này, vì tính công bằng và trung thực của pháp lý, nhân sự của ban điều tra cần phải được đề cử từ Tối cao pháp viện hay từ Quốc hội.

    Người ta đã kết tội ký giả Hoàng Khương vào tội “đưa hối lộ”. Theo tôi thì không có gì chắc chắn. Theo tôi người ta chụp mũ Hoàng Khương vào tội này vì không thể “bói” ra tội nào khác. Hoàng Khương là cây gai trong mắt của tập thể “còn đảng còn mình”.

    Hoàng Khương có “đưa hối lộ” hay không thì trước tiên nên hiểu thế nào là “hối lộ”?

    Theo định nghĩa, hối lộ là hành vi đưa tiền bạc hoặc đổi một lợi ích bất kỳ nào đó (như của cải, gái...), cho người có quyền hành, để người này làm (hoặc không làm) một việc gì đó, có lợi ích cho người đưa hối lộ. Việc làm (hay không làm việc gì đó) của người nhận hối lộ có gây thiệt hại cho xã hội hay quyền lợi của người khác.

    Người “đưa hối lộ” kết vào tội “đưa hối lộ” ở Điều 289 Bộ Luật Hình Sự.

    Người “nhận hối lộ” kết vào tội “nhận hối lộ” ở Điều 279 Bộ Luật Hình Sự.

    Nên phân biệt tiền đưa (hay nhận) “hối lộ” với việc trả (hay nhận) tiền “huê hồng”. Hai hành vi này khá giống nhau nhưng hành vi “hối lộ” thì phạm tội còn “huê hồng” thì được phép theo qui định của pháp luật.

    Tiền trả huê hồng là tiền trả công cho một người để người này làm một việc gì đó cho lợi ích của người đưa tiền. Thí dụ: tôi không có thì giờ làm visa du lịch Việt Nam. Tôi nhờ cửa hàng bán vé máy bay “lo trọn gói”, với chi phí thêm là 100 $. 100$ này là tiền huê hồng. Còn gọi là chi phí dịch vụ. Hành vi này không làm thiệt hại cho ai.

    Trong khi đó, hành vi đưa hối lộ, cũng là hành vi đưa tiền để người đó làm (hay không làm) việc đó cho mình, nhưng việc này có gây thiệt hại cho xã hội (hay cho người khác). Thí dụ: luật cấm đua xe nhưng tôi vẫn đua. Kết quả xe tôi bị CSGT tịch thu. Tôi tìm mai mối, nhờ đưa tiền cho người có quyền hành trong CSGT để lấy xe ra.

    Trong quá trình lo lót (hối lộ) để lấy xe ra, rõ ràng xã hội có thiệt hại vì mất khoản thuế mà lẽ ra tôi phải đóng phạt. Về phương diện nhà nước, luật pháp không được tôn trọng vì hành vi đua xe của tôi vi phạm luật giao thông. Đáng lẽ tôi phải ra tòa lãnh án vì vi phạm luật lệ (ở Việt Nam là ra kiểm điểm trước tổ dân phố), thì tôi không làm các việc đó.

    Hành vi của người nhận hối lộ có làm thiệt hại đến công quĩ nhà nước. Người nhận hối lộ là nhân viên nhà nước, lãnh lương (từ tiền thuế của dân), đã không làm nhiệm vụ của họ là thực thi luật pháp và bảo vệ luật pháp.

    Theo bộ Luật hình sự, người ta còn phân biệt người đưa hối lộ trực tiếp và đưa hối lộ gián tiếp (tức nhờ trung gian).

    Hành vi bị qui vào tội “đưa hối lộ” khi hành vi này bao gồm hai yếu tố:

    1/ đưa tiền (hay của cải) cho người có quyền hành làm (hay không làm) những điều có lợi cho người đưa tiền;

    2/ việc làm người có quyền hành thì có gây thiệt hại cho xã hội hay cho người khác.

    Hành vi của Hoàng Khương không thể qui vào tội “đưa hối lộ” vì không đủ yếu tố kết tội:

    Trong vụ án “lấy xe”, Hoàng Khương không có lợi lộc trực tiếp. Người có lợi lộc trực tiếp phải là chủ xe, sau đó là báo Tuổi Trẻ. Không có “lợi lộc” thì làm sao có đưa “hối lộ”?

    Trong vụ án này Hoàng Khương chỉ có một vai trò trung gian mờ nhạt (không hưởng huê hồng), không phải là chủ xe, cũng không phải là “một mắc xích” trong quá trình phạm tội. Hoàng Khương chỉ dính dáng vào quá trình phạm tội “đưa và nhận hối lộ” như là một “quan sát viên chủ động” để làm phóng sự cho báo Tuổi Trẻ. Việc “làm phóng sự” có thể xem là “lợi lộc” của Hoàng Khuơng, để cấu thành tội hay không?

    Hoạt động “điều tra” của Hoàng Khương được sự cho phép của người trách nhiệm BBT báo Tuổi Trẻ và kết quả phóng sự điều tra này được đăng trên báo Tuổi Trẻ. Nếu không có sự đồng ý của ban lãnh đạo Tuổi Trẻ, nếu các bài phóng sự không đăng, Hoàng Khương sẽ không tham gia vào quá trình phạm tội “đưa hối lộ” trong vụ án “lấy xe”.

    Nếu hành vi của Hoàng Khuơng thể hiện trong vụ án “nhận và đưa hối lộ” là có tội (phải chứng minh) thì tội đó là của báo Tuổi Trẻ. Báo này có lợi ích nhiều nhất, vì bán được báo nhiều hơn do tính nóng của các bài phóng sự.

    Điều 15 của bộ Luật báo chí, nói về nghĩa vụ của nhà báo, khoản đ) ghi: nhà báo “Chịu trách nhiệm trước pháp luật và trước người đứng đầu cơ quan báo chí về nội dung tác phẩm báo chí của mình và về những hành vi vi phạm pháp luật về báo chí”.

    Tức là Hoàng Khuơng chỉ chịu trách nhiệm về nội dung các bài viết của mình trên Tuổi Trẻ. Các bài viết này đều có bằng chứng đính kèm, không vu cáo, không có điểm nào vi phạm luật pháp hay về đạo đức xã hội. Hoàng Khuơng cũng không hề có hành vi “vi phạm pháp luật về báo chí”. Phương pháp tác nghiệp của Hoàng Khuơng, nhiều người gọi là “gài bẫy”, thì ở các nước tiên tiến người ta vẫn làm như thế. Pháp luật các nước này bảo vệ đời tư cá nhân nhưng khi cá nhân là nhân viên công lực, hay là người của công chúng, thì các việc quay phim lén ở các trường hợp này lại được công nhận (hay không ghép thành tội). Vấn đề đạo đức nghề nghiệp sẽ không đặt ra ở đây vì đối tượng tác nghiệp là người đại diện cho phép nước, tức là về pháp lý lẫn đạo đức của xã hội. Trong các trường hợp bảo vệ quyền lợi người dân hay bảo vệ rường cột xã tắc quốc gia, mọi hành vi nhắm tới mục đích đó đều mang tính đạo đức. Hành vi tác nghiệp của Hoàng Khuơng nếu luật pháp không cấm thì Hoàng Khuơng không có tội.

    Ký giả Hoàng Khuơng bị Tuổi Trẻ sa thải trong khi ban lãnh đạo báo này không (hay chưa) chứng minh tội trạng của Hoàng Khương. Trong khi đó, báo Tuổi Trẻ đã hưởng lợi lớn lao từ hơn 50 bài phóng sự trước của Hoàng Khuơng. Sa thải Hoàng Khuơng Đây là một hành vi vi phạm luật lao động. Ban lãnh đạo báo Tuổi Trẻ lạm dụng quyền lực quá đáng, chà đạp lên tình đồng nghiệp và đạo đức nghề nghiệp.

    Mặt khác, quan trọng hơn hết, Điều 25 BLHSTT về Trách nhiệm của các tổ chức và công dân trong đấu tranh phòng ngừa và chống tội phạm.

    Khoản 1 qui định : “Các tổ chức, công dân có quyền và nghĩa vụ phát hiện, tố giác hành vi phạm tội; tham gia đấu tranh phòng ngừa và chống tội phạm, góp phần bảo vệ lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân, tổ chức.”

    Như thế hành vi của Hoàng Khương không những được pháp luật khuyến khích mà còn là nghĩa vụ của mọi công dân. Hoàng Khuơng do đó là công dân gương mẫu. Phương pháp đặc biệt có hiệu quả nhằm đấu tranh “phòng ngừa và chống tội phạm” của Hoàng Khuơng cần được nhà nước tuyên dương và tưởng thuởng.

    Trở lại vấn đề, việc Hoàng Khuơng bị bắt với lệnh tạm giam 4 tháng người ta dễ dàng kết luận là do sự chỉ đạo của Công An, qua các bài báo “nháy đèn xanh” trước đó của các báo thuộc ngành này. Việc tạm giam 4 tháng Hoàng Khuơng để “điều tra” là lạm dụng pháp luật. Không ở đâu mà có tình trạng như thế này, tức công an chỉ đạo mọi việc, kể cả pháp lý. Chiếu theo khoản a, phần 1 điều 88 BLHSTT, sự dính líu của Hoàng Khuơng trong vụ án không phải là “rất nghiêm trọng” hay “đặc biệt nghiêm trọng”. Hoàng Khương cũng không có khả năng “trốn” hay “cản trở điều tra”, theo khoản b, phần 1 của điều luật trên. Trong khi tư cách Hoàng Khương chỉ là thừa hành, tức người làm công cho báo Tuổi Trẻ, không có lợi lộc với trong quá trình “đưa hối lộ”.

    Giả sử, nếu Điều 25 BLHSTT không áp dụng, và nếu hình thức “tác nghiệp” của Hoàng Khương là có tội, thì việc bắt một mình Hoàng Khương, với tư cách là kẻ làm mướn, mà bỏ qua kẻ chủ mưu là báo Tuổi Trẻ, là phía có lợi lộc nhiều nhất, thì luật pháp ở đây có vấn đề.

    Vụ án Hoàng Khuơng vì thế sẽ là sự thách thức của lương tâm xã hội đối với một nền pháp lý mà luật được diễn giải tùy tiện bởi kẻ nắm quyền. Vụ án này sẽ không phải chỉ là vụ án của “Hoàng Khương”, mà là vụ án giữa công lý với tà quyền, giữa sự thật với ngụy biện, giữa sự lương thiện với nền luân lý xã hội đảo điên.

    Và bi kịch chỉ mới bắt đầu.

    Trương Nhân Tuấn

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Đưa hối lộ và nhận hối lộ

    Mọi người nhân chuyện anh PV Hoàng Khường mà bàn tán xôn xao tội danh "hối lộ". Có lẽ các bác quên rằng hình thức "hối lộ" là một căn bệnh trầm kha của bất kỳ xã hội có dân trí thấp. Đây chẳng qua là một hình thức "bôi trơn" guồng máy công chức chính phủ để cho mọi sự trót lọt, mọi tính toán làm ăn không bị trắc trở. Tôi không bao giờ đưa hối lộ, tuy rằng tôi biết dư rằng hình ảnh kẹp kín đáo tờ giấy "hình cụ Hồ" vào sổ thông hành, hay giấy tờ, đơn từ, chính là cung cách hành xử thông thường của người dân thấp cổ bé miệng trưóc một guồng máy cồng kềnh hành dân là chính. Rồi sau đó tiếp đến "văn hoá phong bì" gần như điều kiện tiên quyết trong hàng ngũ cán lớn, cán bé. Đó chính là hình thức hối lộ không hơn không kém.

    Nguyên nhân chính của tệ nạn trầm kha "hối lộ tham nhũng" là tình trạng dân trí thấp, nghèo nàn, không biết xoay sở bằng trí óc KHKT sáng tạo, hay tổ chức nhân sự kỷ luật. Họ chỉ nghĩ đến "thủ tục đầu tiên" là phương châm duy nhất để gỡ rối khó khăn. Khi kẻ "đưa hối lộ" dễ dàng thì người "nhận hối lộ" cũng không thể nhắm mắt mãi, rốt cuộc cả hai vô tình phạm sai lầm nhỏ nhưng nếu không chấm dứt sớm, nó sẽ trở thành thông lệ trong xã hội. Tôi thường nghe câu thành ngữ "Nhất Thế, Nhì Thân ..." từ khi đất nước "bị giải phóng" đến nay, bao nhiêu đó đủ nói lên bản chất xã hội VN từ 35 năm qua.

    Chúng ta muốn giải quyết vấn nạn hối lộ tham nhũng tận gốc, hay chỉ muốn làm chuyện "tỉa ngọn, cắt lá" cho một cây cổ thụ thúi rễ?

    TN Tuấn viết:
    Tôi xin trả lời bạn NiMarxNiJesus, có 2 điều :
    1/ « Về mặt từ ngữ; tác giả Trương Nhân Tuấn viết thiếu chính xác. »
    Để chứng minh bạn đưa link của báo CAND : viết « Báo Tuổi Trẻ cho rằng phóng viên Hoàng Khương chỉ sai sót về mặt nghiệp vụ và tạm đình chỉ công tác phóng viên này để xử lý nội bộ chứ không đồng tình việc rút thẻ nhà báo. »
    Không phải tôi không tin báo CA hay báo TT, nhưng theo tôi, bên CA hay bên báo TT đều là « hai bên » trong vụ án. Tại sao không nghe « bên khác » nói ?
    Tôi viết như thế vì lấy nguồn từ blog FaceBook của Hoàng Khuơng và Cô Gái Đồ Long (6-12-2011).
    2/ Về « động lực để HK làm trung gian cho vụ án hối lộ ».
    Theo tôi thì vụ này, cũng như khoảng 50 vụ khác, HK tác nghiệp vì lợi ích công chúng. Các giả thuyết bạn đưa ra không thuyết phục.
    Bởi vì, nếu HK làm vì lợi ích cho cá nhân ( hay cho em vợ) mình, thì HK đã không đưa bài này lên mặt báo. Khi đưa lên báo, HK đã chấp nhận « hy sinh » lợi ích của mình (và của người thân) cho lợi ích lớn lao của nhân quần, xã hội. Không những thế HK chấp nhận những rủi ro có thể xảy ra cho mình (và cho em vợ).
    Khi đã « hy sinh » lợi ích của cá nhân (và của người thân), thì HK còn « lợi ích » nào để mà ghép vào tội « đưa hối lộ » ?

    Kính anh .

    Ở đây cũng như trên các trang mạng khác, một số có khuynh hướng bênh vực và 1 số có khuynh hướng kết tội việc làm của anh Hoàng Khương .

    Tôi thì chỉ muốn phân tích dưới góc độ pháp lý và tìm những điểm nào có lợi cho bị can chứ mọi đả kích cho thỏa sự uất ức cá nhân sẽ không giúp ích gì chi anh HK vào lúc này .
    Và để bênh vực dưới góc độ pháp lý, hay hơn hết là phải tỉnh táo đọc, nhận định về phía những người kết tội .

    Nếu chúng ta cứ bênh lấy được mà không chịu nghiên cứu những nguồn tin thu thập; tôi e rằng phía bảo vệ anh HK sẽ không đủ lập luận để phản biện những bằng chứng do phía VKS đưa ra .

    Có những tin trên báo cho là vì thượng úy Đức chỉ trả được xe mà lại không đưa được giấy chủ quyền ( do thượng cấp còn giữ ) vì thế mà HK đã đưa lên báo và 1 tờ báo khác nói rằng số tiền đưa trước mới là 10 triệu ... ; đây là những chi tiết rất bất lợi cho PV HK nếu không đủ lý lẽ hóa giải để bênh vực bị can .

    Nhiều người có vẻ bênh tay nhà báo này quá nhỉ.Đúng theo kiểu bới ra cho bõ tức.Bới bất kể đúng sai chỉ để chửi mấy tay CA...
    --HK không là 1 mắt xích trong quá trình phạm tội thì làm sao mà có vụ nhờ lấy xe ra.Chính HK nhờ tay giám đốc còn gì nữa.Dù nói thế nào cũng không chối được.Vả lại ở đời làm gì có chuyện ngon ăn,lợi đủ đường như thế.Xe thì ông được lấy ra,báo thì ông viết đăng lên.Có khéo êm ả cuối năm còn được CQ khen thưởng là chống tiêu cực giỏi cũng nên.Thế thì mấy tay nhà báo cũng muốn ngồi xổm trên đầu thiên hạ rồi còn gì nữa...
    ---Cái danh giới mỏng manh giữa dùng biện pháp nghiệp vụ để viết báo với lợi dụng công việc đó để trục lợi thì có trời mới biết.Đấy là chưa nói về mặt đạo đức con người (chứ không phải nhà báo-vì nhà báo cũng là người bình thường).Biết việc đưa hối lộ là phạm tội,vậy nhưng chỉ vì viết báo vẫn đưa người quen biết và cả em vợ mình vào cùng 1 quá trình gài bẫy tay CA để lấy chứng cứ.Ai muốn phản đối cứ thử tưởng tượng ra xem.Khi thằng bạn mình nó dùng mình làm phương tiện tác nghệp (mà nó biết trắc là phạm tội) thì cảm giác của mình như thế nào.Chưa cần đến việc tù đầy.Nội cái việc bị CA gọi hỏi khi xảy ra chuyện thôi đã phiền hà rồi.Đừng có la làng lên là vì chống tiêu cực nên phải hy sinh tất cả đấy nhé.Toàn võ mồm cả thôi.Chứ có loại bạn bè như thế thì đen đủi đường đời...

    Tôi xin trả lời bạn NiMarxNiJesus, có 2 điều :
    1/ « Về mặt từ ngữ; tác giả Trương Nhân Tuấn viết thiếu chính xác. »
    Để chứng minh bạn đưa link của báo CAND : viết « Báo Tuổi Trẻ cho rằng phóng viên Hoàng Khương chỉ sai sót về mặt nghiệp vụ và tạm đình chỉ công tác phóng viên này để xử lý nội bộ chứ không đồng tình việc rút thẻ nhà báo. »
    Không phải tôi không tin báo CA hay báo TT, nhưng theo tôi, bên CA hay bên báo TT đều là « hai bên » trong vụ án. Tại sao không nghe « bên khác » nói ?
    Tôi viết như thế vì lấy nguồn từ blog FaceBook của Hoàng Khuơng và Cô Gái Đồ Long (6-12-2011).
    2/ Về « động lực để HK làm trung gian cho vụ án hối lộ ».
    Theo tôi thì vụ này, cũng như khoảng 50 vụ khác, HK tác nghiệp vì lợi ích công chúng. Các giả thuyết bạn đưa ra không thuyết phục.
    Bởi vì, nếu HK làm vì lợi ích cho cá nhân ( hay cho em vợ) mình, thì HK đã không đưa bài này lên mặt báo. Khi đưa lên báo, HK đã chấp nhận « hy sinh » lợi ích của mình (và của người thân) cho lợi ích lớn lao của nhân quần, xã hội. Không những thế HK chấp nhận những rủi ro có thể xảy ra cho mình (và cho em vợ).
    Khi đã « hy sinh » lợi ích của cá nhân (và của người thân), thì HK còn « lợi ích » nào để mà ghép vào tội « đưa hối lộ » ?

    Trước tiên ; phải xác nhận rằng về mặt xã hội, tôi bênh vực việc viết bài tố giác hối lộ của anh Hoàng Khương; xét về mặt đạo đức xã hội và trước những tệ nạn, các bài viết này có 1 giá trị lớn lao và chắc chắn là người dân cần ủng hộ anh ta .

    Nhưng về lý thì lại là vấn đề cần bàn cãi ; ở đây; cũng lại xác nhận rằng chúng ta bàn cãi cho sáng tỏ chứ không ai có quyền kết án anh HK trừ quan tòa .

    Trong đoạn này : Trong khi đó, báo Tuổi Trẻ đã hưởng lợi lớn lao từ hơn 50 bài phóng sự trước của Hoàng Khuơng. Sa thải Hoàng Khuơng Đây là một hành vi vi phạm luật lao động. Ban lãnh đạo báo Tuổi Trẻ lạm dụng quyền lực quá đáng, chà đạp lên tình đồng nghiệp và đạo đức nghề nghiệp.

    Về mặt từ ngữ; tác giả Trương Nhân Tuấn viết thiếu chính xác .

    http://www.cand.com.vn/vi-VN/phapluat/2012/1/163162.cand

    Báo Tuổi Trẻ cho rằng phóng viên Hoàng Khương chỉ sai sót về mặt nghiệp vụ và tạm đình chỉ công tác phóng viên này để xử lý nội bộ chứ không đồng tình việc rút thẻ nhà báo.

    Dựa theo những gì thu thập trên báo chí, Tôi đồng ý với quan điểm này :

    Trong vụ án này Hoàng Khương chỉ có một vai trò trung gian mờ nhạt (không hưởng huê hồng), không phải là chủ xe, cũng không phải là “một mắc xích” trong quá trình phạm tội. Hoàng Khương chỉ dính dáng vào quá trình phạm tội “đưa và nhận hối lộ” như là một “quan sát viên chủ động” để làm phóng sự cho báo Tuổi Trẻ. Việc “làm phóng sự” có thể xem là “lợi lộc” của Hoàng Khuơng, để cấu thành tội hay không?

    Việc cơ quan điều tra tạm giữ PV HK theo tôi đoán thì cũng là cốt để làm sáng tỏ ĐỘNG LỰC trung gian đó chứ nếu kết tội đưa hối lộ thì đúng là vội vã và thiếu khách quan .

    Vậy thì động lực để HK làm trung gian cho vụ án hối lộ là gì ?

    1/ Chỉ để giúp 1 người vi phạm luật giao thông tránh khỏi những chế tài ?

    2/ Để hưởng quyền lợi chia chác ?

    3/ Để có cái mà viết nhằm :

    3a: lãnh lương, nhuận bút .

    3b: Để nổi danh ...

    3c: Để góp phần vào việc làm sạch xã hội .

    Và còn khá nhiều câu hỏi khác cần đặt ra trước tòa để người cầm cân nảy mực cân nhắc trước khi xét xử .
    Đấy là chưa kể những giả thuyết quanh co trong vụ này mà chỉ cơ quan điều tra mới có đủ thông tin .

    Tôi ủng hộ việc cứu xét cho anh HK được tại ngoại vì bản chất của vấn đề hoàn toàn không gây ảnh hưởng nguy hại đến trật tự trị an trừ phi VKS lại quá lo xa kiểu bắt giam là để giữ an toàn sinh mạng hay sợ anh ta lại hối lộ chạy án .

    Công việc của vị chánh án không hề đơn giản khi tìm cách xác định động lực nhằm xét xử công bằng; bên TLVN vừa có bài :
    http://www.thaoluanvietnam.com/forum/showthread.php?t=1687

    1 anh chồng rạch bụng vợ cứu con và bà vợ chết, nếu xét theo luật, anh này chắc chắn là phải truy tố , kết án nhưng với động lực tốt thì pháp luật vẫn khoan hồng .