Cô Gái Đồ Long - Những ngày dài

  • Bởi Admin
    06/01/2012
    0 phản hồi

    Cô Gái Đồ Long

    392691_2306756003060_1674099665_1496405_166042091_n.jpg

    Xin lỗi anh! Tối nay trên đường về, em đã rẽ vào Hòa Hưng đứng trước cửa Trại tạm giam Chí Hòa và khóc tới gần 1h sáng mới chạy tới nhà được. Nhìn qua cánh cổng sắt tối tăm đèn đóm đó, nghĩ tới Hoàng Khương, và rồi tất cả những gì em từng trải qua đều tưng bừng sống dậy. Hai ngày nay, không ngủ cũng không ăn uống gì được; em nhớ từng chi tiết từ cái đêm đầu tiên vào T.17 sống chung với hai chị giang hồ tới những ngày dài biệt giam tù túng ở B.34, phải vất vả vượt qua khúc quanh định mệnh, phải mạnh mẽ chiến đấu và chiến thắng bản thân mình. Có thể, trong rủi ro của em còn gặp được vài công an tốt và hiểu chuyện, những người mà ngày hôm nay đã trở thành bằng hữu; nhưng Hoàng Khương không chắc có được cái may mắn đó. Khi nghe chuyện ông Hải hỏi ý kiến, và Ba Đua trả lời: “Thôi, cứ để anh em ấy làm việc!”. Thì em thấy 4 tháng tạm giam của Hoàng Khương chẳng còn hy vọng gì sáng sủa sau đó. Giá như Tuổi Trẻ mạnh mẽ hơn, có những động thái tích cực, và bày tỏ bản lĩnh, lên tiếng với bạn đọc rằng: “Chúng tôi xin lỗi, dù không ủng hộ việc Hoàng Khương gài bẫy để điều tra, nhưng tất cả những gì Hoàng Khương làm, cuối cùng chỉ nhằm mục đích duy nhất là hoạt động nghiệp vụ, thu thập thông tin, chứng cứ chứ không hề có động cơ vụ lợi cá nhân nào khác”. Thay vì đăng vụ việc Hoàng Khương và Đông Anh một cách bàng quan như kiểu mấy mẩu tin xe cán chó, chó cán xe; chả khác nào vào hùa với các báo kia khẳng định những gì vừa xảy ra là đúng người đúng tội; mặc dù vẫn nhờ luật sư, vẫn bỏ cả đống tiền để thuê cãi cho Hòa, cho Khương, cho Anh. Thái độ Tuổi Trẻ hai ngày nay, khiến ông già Hoàng Khương phải làm đơn kêu xin gửi ra cho chủ tịch nước, ông cũng từ Nha Trang nằng nặc đòi vào Sài Gòn đến trước cửa báo tự thiêu. Ngọn lửa nếu bùng cháy, có thể sẽ thêu trụi cả uy tín bao năm gầy dựng của thương hiệu báo chí mạnh nhất Việt Nam này!

    Tuổi Trẻ thừa hiểu, đây không phải là án kinh tế hay hình sự; vậy thì 10 Phan Trung Hoài cũng chẳng nghĩa lý gì, nói chi luật sư đi xe hơi ở biệt thự này thật ra chỉ có cái tiếng…. Lúc sáng nghe đồng nghiệp Tuổi Trẻ bảo, hai hôm nay không ai làm việc gì cho ra hồn hết, mọi người đều buồn, nghĩ đến thân phận mình và ngậm cười về câu chuyện “15 triệu đồng hối lộ của Hoàng Khương”. Tại sao lại phó thác sinh mệnh một phóng viên đã viết hơn 50 bài tiêu cực về công an cho công an định đoạt. Cho dù tiếng nói em lạc lõng khi nhiều bạn bè từng anh anh em em với Hoàng Khương sợ hãi tránh né, thậm chí quay lưng đạp thêm cho mấy cái chí mạng; cho dù mấy anh công an cứ luôn gọi hỏi thăm, nhắc nhở; nhưng em tin mọi người sẽ hiểu: Tại sao khi Hoàng Khương bị dẫn lên xe về Chí Hòa, anh đã gọi vợ lại cho số của em và bảo: “Hãy gọi cho người này vào bất cứ lúc nào và bất kể chuyện gì”. Hoàng Khương biết rõ, mình vừa trải qua những ngày ra sao và sắp sửa phải băng qua những đoạn đường xóc xổ như thế nào. Trong trại Chí Hòa đó, em biết rõ Hoàng Khương ắt hẳn chẳng bao giờ hối hận việc mình đã làm, nếu có thì anh ấy chỉ nghĩ về thằng con 5 tuổi bị bệnh máu trắng và đứa con gái sắp ra đời hai tháng nữa mà không có cha bên cạnh; nghĩ về mẹ đang bị thoái hóa khớp nằm một chỗ ngoài Nha Trang chưa biết con mình bị bắt. Hay cùng lắm là nghĩ về ngôi nhà trong hẻm nhỏ chưa trả hết tiền góp và một đống bệnh anh đang mang trong người. Hoàng Khương giờ đây đang sống lại những ngày em từng trải qua, nhưng chưa chắc may mắn bằng… Có một nhà báo vừa bảo: Hoàng Khương là người sót lại của rừng cười. Cánh rừng ấy sau vụ mùa này sẽ phải trụi lá. Và, em biết rằng, ai ai cũng nhớ tới nụ cười của Hoàng Khương vào buổi trưa đầu năm chói gắt 2.1.2012. Nụ cười của một người dám trả giá và tận hiến…

    _______________________

    Nhà báo Hoàng Khương và “dấu ấn” Tổng biên tập Tuổi Trẻ Phạm Đức Hải

    Sang ngày thứ 3 – nhà báo Hoàng Khương (Tuổi Trẻ) bị tạm giam. Dư luận – mà nhất là giới báo chí – vẫn còn “giữ nguyên” tính thời sự khi câu chào lúc gặp nhau, được thay bằng câu hỏi: Có tin tức gì (về Hoàng Khương) mới không?

    Chưa bao giờ các trang blog cá nhân nhà báo lại đón nhận lượt truy cập cao như lúc này. Mỗi trang blog nhà báo là một chính kiến.
    Thế nhưng trên mặt báo chính thống, các Tổng biên tập này hầu như im lặng…
    Không đả kích các cơ quan chức năng, nhưng đa phần tin vào sự trung thực của nhà báo này. Tức không tin Hoàng Khương “dính chàm” chỉ vì một món lợi – món lợi mà một nhà báo nội chính như Hoàng Khương – không dễ dính vào!

    Nếu vậy thì cớ gì Hoàng Khương lao thân để bị bắt?

    Câu trả lời về phía Hoàng Khương trong bảng giải trình của anh đã rõ: Tác nghiệp.

    Nhưng câu trả lời của pháp luật thì chưa. Và chúng ta cần phải đợi. Phải chăng vì đợi (câu trả lời cuối cùng của cơ quan điều tra), nên mới có chuyện báo im, blog lên tiếng. Dù báo hay blog cũng là của những nhà báo ấy?

    Những diễn tiến trên mạng cho thấy, các nhà báo quá khó khi “im lặng” trước vụ Hoàng Khương bị bắt. Nhưng sự nóng lòng ấy của các nhà báo đồng nghiệp, có người chưa biết mặt Hoàng Khương, khiến dư luận đưa mắt về tờ Tuổi Trẻ nhiều hơn. Người ta muốn biết một tờ báo vốn đăng hơn 50 bài báo về sai phạm trong ngành giao thông của Hoàng Khương, chí ít cũng có một “cáo phó tử tế” cho người đã góp phần mang về lượng độc giả cho Tuổi Trẻ, hay ít ra cũng là bảng giải trình của anh. Thế nhưng, tờ báo này xuyên suốt sự việc chỉ đăng ba cái tin nhỏ xíu, và đăng thật chậm so với các báo bạn. Bình luận về “hờ hững” này của Tuổi Trẻ, có nhà báo cho rằng đó là kiểu xử sự như không phải chuyện của mình, mà là chuyện ở… Campuchia. “Bức xúc” nhà báo Huy Đức cho rằng cái Hoàng Khương cần không hẳn là luật sư, mà bên cạnh anh là một cơ quan truyền thông (tức phải báo Tuổi Trẻ).

    Nhắc tới Tuổi Trẻ, ai cũng cho rằng nó gắn với Kim Hạnh, với Lê Văn Nuôi và cả với Lê Hoàng trong buổi sáng hầu tòa vụ PMU18 nữa.
    Lần này là với Tổng biên tập Phạm Đức Hải. Người vốn “bỗng dưng làm Tổng biên tập”. Tôi tin rằng “giấu quan điểm kín tới mức không ai biết là quan điểm gì” là cách mà ông Hải tạo “dấu ấn” riêng. Một “dấu ấn” mà dù cho tới giờ này, quân của ông trong trại tạm giam và trên mạng đang nhen nhóm một sự “tẩy chay” tờ Tuổi Trẻ, thì ông vẫn trung thành.

    Tân Châu
    Theo blog Quê Choa

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi