Nguyễn Quang Lập - Rất nên quan tâm tới… lưu manh

  • Bởi Admin
    02/01/2012
    5 phản hồi

    Nguyễn Quang Lập

    Mình đọc bài Rất nên quan tâm tới… lưu manh của bác Vương Trí Nhàn thấy vui vui. Bác Nhàn viết bài này vì việc giải thích sự biến nghĩa hai chữ đểu cảng và lưu manh họa sĩ Phan Cẩm Thượng (ông này cũng giỏi): ”Ngày xưa đi buôn, thường phải thuê người gánh hàng, một người gánh hai thúng gọi là Đểu, hai người gánh chung một thúng hoặc một kiện hàng gọi là Cáng. Dân gánh thuê Đểu Cáng thi thoảng có trộm hàng của chủ buôn, nên chữ Đểu Cáng dần mang nghĩa xấu, cũng như chữ Lưu manh – người mù đi lang thang, đôi khi cũng trộm cắp, nên chữ này cũng mang nghĩa xấu”. Bác Nhàn nói lại với PCT về chữ lưu manh, manh không phải là mù, mà là “mắt không có con ngươi, tối tăm”. Hi hi thì cũng như nhau chắc, dân mình gọi mấy kẻ mắt không có tròng đều là mù tuốt.

    Nhưng có vẻ như bác Nhàn thiên về nghĩa bóng cái sự ”mắt không có tròng” thì phải, bác tán chữ lưu manh từ câu thơ của Nguyễn Trãi: “Yết can vi kỳ, manh lệ chi đồ tứ tập” - (Dựng gậy làm cờ, dân chúng bốn phương tụ họp) rồi bảo chữ manh là ở nghĩa ấy, hạng lưu manh “ban đầu chỉ dân lang thang vô nghề nghiệp, sau chỉ kẻ “bất vụ chính nghĩa, vị phi tác đãi’, tức là kẻ không biết chính nghiã là gì, dám làm mọi việc phi pháp xấu xa.

    Bác viết:

    Lưu manh du đãng… ở ta đóng vai trò lớn trong các cuộc chiến tranh kể cả nội chiến lẫn chống ngoại xâm. Nhiều bộ sách cũ tôi đọc được có ghi những người theo Đinh Bộ Lĩnh cờ lau tập trận là du đãng, mà sau này Quang Trung mạnh cũng là nhờ tập hợp và phát huy sức mạnh đám người này.

    Trong lịch sử Trung quốc, những Lưu Bang Hán Cao Tổ, Chu Nguyên Chương Minh Thái Tổ cũng mang đậm trong mình chất vô lại, du đãng, lưu manh. Đã có câu tổng kết trí thức chỉ làm đến tể tướng chỉ có lưu manh mới có thể làm vua.

    Nhận xét ấy trong thời hiện đại được chứng nghiệm qua bộ đôi Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai.

    Chết chết chết, bác phạm thượng quá, hi hi. Rồi đây thế nào cũng có người cãi bác chết thôi.

    Nhưng điều này sẽ không ai cãi bác vì nó đúng, không những đúng mà quá đúng: “Trong khi các tầng lớp nhà buôn và quan lại dùng tri thức tổ chức lại đời sống thì tầng lớp lưu manh cũng xuất hiện, thâm nhập vào các tầng lớp khác. Trong xã hội hiện đại, xu thế này chi phối sự hình thành nhân cách từ người lao động đến người có học, làm họ cũng trở nên lười biếng tầm thường tàn ác vô cảm… tức là lưu manh hóa họ. Mặc dù nhiều khi mượn áo trí thức để làm dáng nhưng trong thực tế bản chất của lưu manh là thâm thù căm ghét trí thức chân chính. Và họ căm thù trí tuệ nói chung. Ở tầng lớp lưu manh khóac áo trí thức, cái lõi là vô học, bao nhiêu cái có học bên ngoài chỉ là đắp điếm thêm.

    Đấy là điều bác Nhàn cảnh báo “rất nên quan tâm đến lưu manh”. Nếu cứ chủ quan khinh địch, cao ngạo coi thường, khinh nhờn chúng nó thì thế nào cũng có ngày bị chúng nó làm cho khốc hại. Đối với trí thức, không có gì nguy hiểm bằng lưu manh. Từ cổ chí kim, từ đông sang tây, trí thức ít ai chết vì hòn đạn mũi tên, toàn chết vì bọn lưu manh này thôi.

    Hu hu cảm ơn bác Vương Trí Nhàn đã nhắc nhở.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    cuồng phu viết:
    Yết can vi kỳ, manh lệ chi đồ tứ tập
    Manh 氓 - chỉ chung dân lang thang mưu sinh. Lưu manh dùng manh này
    瞢 - manh này mới là loại mắt không có tròng.
    bất vụ chính nghĩa, vị phi tác đãi’
    Bất vụ chính nghiệp - 不务正业 đây là thành ngữ, không nên sáng tạo thêm.
    Vi phi tác đãi - 为非作歹 đây cũng là thành ngữ.
    Chữ 为 có hai âm, ở đây nó là động từ nên dùng âm "vi" - không phải âm "vị"

    Không biết tiếng TQ, theo google thì 流氓 có nghĩa lưu manh.

    Lưu manh có phải là hạng người thích dùng sức mạnh cơ bắp, sức mạnh trí tuệ, hung khí và bạo lực để ép buộc, lừa đảo hòng thu được lợi nhuận, quyền lực ?

    Có phải hô hào "Độc tài (chuyên chính) vô sản và bạo lực cách mạng" là chiêu bài trá hình của bọn lưu manh XHCN Mac-Le ? Ngày nay chiêu bài này xưa rồi, chúng kết hợp thêm chiêu bài dân chủ, pháp quyền để lừa đảo, bịp bợm. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chánh án Trương Hòa Bình vẫn nói chuyện dân chủ, pháp quyền hơn bất kỳ ai khác

    Yết can vi kỳ, manh lệ chi đồ tứ tập
    Manh 氓 - chỉ chung dân lang thang mưu sinh. Lưu manh dùng manh này
    瞢 - manh này mới là loại mắt không có tròng.
    bất vụ chính nghĩa, vị phi tác đãi’
    Bất vụ chính nghiệp - 不务正业 đây là thành ngữ, không nên sáng tạo thêm.
    Vi phi tác đãi - 为非作歹 đây cũng là thành ngữ.
    Chữ 为 có hai âm, ở đây nó là động từ nên dùng âm "vi" - không phải âm "vị"

    "Rất nên quan tâm tới...lưu manh", nhưng trong hoàn cảnh nước ta thì xác định lưu manh theo nghiã nào? Bọn lưu manh côn đồ sát cánh cùng công an đàn áp người biểu tình yêu nước, rồi xách nhiễu người lương thiện. Có điều là chính bọn lưu manh đang quan tâm tới người lương thiện. Bọn lưu manh quan tâm đến người lương thiện ở hai khía cạnh sau: Một là chúng chờ người ta hở cơ thì đớp, như phạt vạ, lừa bịp. Hai là chúng xách nhiễu theo "chính sách", theo "luật" mà được bảo kê.

    Xin được chia xẻ thêm một số ý trongCảm nhận đầu năm

    *
    Trong nhìn nhận, nên phân biệt giữa “trí thức”, “sỹ phu” và “chính khách” (nhà chính trị).
    Bác Vương Trí Nhàn ghi lại tổng kết hay:
    Đã có câu tổng kết trí thức chỉ làm đến tể tướng chỉ có lưu manh mới có thể làm vua.
    Không ai “trí thức” hơn Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm; Nhưng ông từ quan, không tham chính và chỉ nói những điều “quốc kế, an sinh” khi có người đến hỏi. Cấu trúc xã hội đông phương, vận dụng trong y học thì phân ra 4 cấp: Quân, Thần, Tá, Sứ. (Y học là thứ cẩn trọng mà dân ta gọi sản phẩm của nó là “liều (thuốc)” thì cũng có ý gì chăng?) – Con người trong xã hội lấy cái “LỢI” làm đầu. Vua (quân, nhà chính trị) có mục đích là cái lợi trước mắt, cụ thể cho cá nhân và nhóm nhỏ. Người trí thức, với tri thức của mình, có thể thấy cái lợi chung và lâu dài nên có thể giúp cho một vị vua hay một triều đại trong một giai đoạn nào đó vì ý nguyện hay, nhiều khi, vì tư lợi. (trong vai trò “thần”). Sỹ phu là những người chỉ nghĩ và sống cho cái lợi của toàn thể và lâu dài.
    Từ những đặc điểm ấy, dễ dàng nhận ra hành động của các lớp nhân vật: Chính trị là môi trường “sống chết”: “phi độc bất anh hùng” là vậy! Xin bàn kỹ hơn; Tạm thời xin nêu nhận xét: Những thay đổi xã hội do các chính trị gia thực hiện gọi là “cách mạng”, nó như những cơn sóng cồn khi dựa vào, khi lợi dụng tinh thần “hướng Thiện và hướng Thượng” mang tính nhân bản luôn bàng bạc nhưng phủ khắp lịch sử loài người mà lớp người lãnh sứ mệnh chở mang chính là sỹ phu và trí thức như lời khẳng định của tiền nhân: Hiền tài là nguyên khí quốc gia.

    *
    Con người trong xã hội tiến bộ lên bằng cách “Thử - Sai”, nghĩa là qua thực tế trải nghiệm chứ ít khi bằng tư duy luận lý. Có chữ: “Lao tâm (suy nghĩ, tìm tri thức) trị người; Lao lực (dùng chân tay đào bới dầu mỏ, bauxite, ... đem bán lấy tiền tiêu xài) người trị”.
    Dân ta có lòng nồng nàn yêu nước, ... Mỗi khi đất nước bị xâm lăng ...” (HCM) – Nghĩa rằng khi Đất nước chưa bị xâm lăng thực sự, thì cứ tự nhiên chen lấn, giẫm đạp lên nhau mà mưu lợi riêng chăng?
    Thôi đành cho những ngu tối cũng là thứ “cộng nghiệp” của dân Việt chăng?
    Bước chân lịch sử đi không vội” (Nguyễn Hữu Đang) lại chua xót thế chăng?
    Nghĩ như thế thì muốn vui mà vẫn lại buồn chăng?
    – Quo vadis, 2012 ?

    Thân mến.

    Thằng trí thức lưu manh làm lãnh đạo có thể đày ải, giết chết hàng triệu người,thậm chí cả một dân tộc, nguy hiểm gấp bội thằng lưu manh vô học du thủ du thực!