Lê Anh Hùng - Đảng “coi trọng đội ngũ doanh nhân” như thế nào?

  • Bởi Admin
    22/12/2011
    7 phản hồi

    Lê Anh Hùng

    Ngày 17/12 vừa qua, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đã có buổi làm việc tại Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), nội dung chủ yếu liên quan đến Nghị quyết 09-NQ/TW ngày 9/12/2011 của Bộ Chính trị về việc xây dựng và phát huy vai trò của đội ngũ doanh nhân Việt Nam trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế. Tại đây, Tổng Bí thư đã phát biểu: “Trước đây, ở Đại hội 9, doanh nhân còn bị xếp sau cả công nhân, nông dân, trí thức, hội người cao tuổi. Nhưng đến nay chỉ xếp sau công nhân, nông dân, trí thức, cho thấy Đảng coi trọng đội ngũ doanh nhân như thế nào.”[1]

    Giới doanh nhân Việt Nam hẳn không ít người “hể hả” trước sự ra đời của Nghị quyết cũng như trước lời phát biểu “mát lòng mát dạ” của Tổng Bí thư. Tuy nhiên, theo sự “xếp hạng” nói trên thì doanh nhân chỉ mới là “công dân” hạng 4 trong xã hội thôi. Vì vậy, để biết rồi đây Đảng sẽ coi trọng đội ngũ doanh nhân như thế nào, thiết nghĩ chúng ta cũng cần phải điểm lại xem Đảng đã “coi trọng” tiếng nói của công nhân, nông dân và trí thức, những “công dân” hạng 1-2-3 của xã hội “xã hội chủ nghĩa” ở Việt Nam hiện nay, đến đâu đã.

    1. Công nhân

    Xin dẫn ra đây câu nói của bà Nguyễn Thị Dân, Trưởng phòng Lao động - Tiền lương - Tiền công (Sở Lao động - Thương binh và Xã hội TP HCM) về hình ảnh của giai cấp công nhân Việt Nam hiện nay: “Tôi vào các khu công nghiệp, khu chế xuất thấy công nhân gầy gò, xanh xao quá. Đó là hậu quả của việc làm thêm quá nhiều giờ trong khi mức sống không được cải thiện. Nhiều em không muốn nhưng công ty vẫn bắt các em làm thêm.”[2]

    Trong khi đó, mặc dù đình công xưa nay vẫn được xem là thứ vũ khí hữu hiệu nhất của người công nhân trong việc gây sức ép với giới chủ để đòi quyền lợi cho mình song cho đến nay hầu hết các cuộc đình công ở Việt Nam đều là bất hợp pháp, tất cả là do quy định của pháp luật: “Quy định về trình tự bắt buộc của một cuộc đình công hợp pháp trong Bộ luật Lao động, trước tiên phải thông qua hội đồng hòa giải (DN thành lập) hoặc hòa giải viên cấp quận, huyện (do Phòng Lao động Thương binh & Xã hội cử ra); tiếp đó mới đưa ra hội đồng trọng tài cấp tỉnh. Tại hội đồng trọng tài, nếu các bên vẫn không đồng ý với nhau thì tổ chức công đoàn mới tổ chức đình công. Nhưng hiện nay, hàng ngàn cuộc đình công đều không qua khâu đầu tiên vì người lao động không tin vào hội đồng hòa giải cũng như hòa giải viên. Theo quy định của Luật, không qua được khâu này thì không lên được hội đồng trọng tài (hiện nay, 63 tỉnh thành đều có hội đồng trọng tài). Nhìn vào đây, chúng ta dễ dàng nhận thấy, con đường của một cuộc đình công hợp pháp phải đi qua 3 ‘cây cầu’ là hội đồng hòa giải hoặc hòa giải viên, hội đồng trọng tài, rồi mới đến sự tham gia của tổ chức công đoàn. Vì vậy, nếu cây cầu thứ nhất mà bị sập sẽ không còn đường để đi đến cầu thứ 2, cầu thứ 3.”[3]

    Bên cạnh đó, mặc dù nguyên nhân chủ yếu của các cuộc đình công là do mức lương quá thấp, song: “Giữa lúc đang xảy ra hàng loạt các cuộc đình công đòi tăng lương, giảm giờ làm, đòi cải thiện bữa ăn, đòi trợ cấp thâm niên... khắp Nam chí Bắc thì Bộ LĐ-TB&XH đề xuất với Chính phủ tăng lương tối thiểu vùng. Mức lương tối thiểu đang được Bộ LĐ-TB&XH đề xuất, là 1,9 triệu đồng/tháng vùng 1 (cao hơn mức hiện nay 350.000 - 550.000 đồng/tháng). Tuy nhiên, theo ông Trần Văn Tư - Ban chính sách pháp luật, Tổng LĐLĐ Việt Nam, đề xuất của Bộ LĐ-TB&XH rất lạc hậu so với mức chi trả của doanh nghiệp hiện nay. Với mức lương tối thiểu mà Bộ LĐ-TB&XH đề xuất, lao động chưa tiếp cận được mức sống tối thiểu chứ chưa nói đến chuyện sẽ khấm khá hơn.”[4]

    2. Nông dân

    Hiện tượng nhức nhối nhất ở nông thôn Việt Nam hiện nay chính là tình trạng tịch thu đất đai một cách tuỳ tiện rồi đền bù với giá rẻ mạt, khiến người nông dân không còn cách nào khác mà thường phải khiếu kiện vượt cấp. Đây là vấn nạn phổ biến đã kéo dài suốt mấy chục năm qua, kể từ khi đất nước tiến hành “đổi mới” về kinh tế, mà mấu chốt là do chế độ sở hữu mù mờ đối với đất đai.[5] Song mới đây, tại cuộc làm việc với Trung ương Hội Nông dân Việt Nam ngày 13/9/2011, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn phát biểu là “vấn đề sửa Luật Đất đai sẽ cần phải được nghiên cứu thận trọng. Nhiều vấn đề đang còn tranh luận, chẳng hạn, khái niệm về sở hữu toàn dân... Cho dù Quốc hội đã nhiều lần đề xuất đưa vào chương trình xây dựng luật, pháp lệnh nhưng thảo luận mãi vẫn chưa chốt lại được” (?!).[6]

    Ngày 27/11/2011 vừa qua, một nông dân đã gửi thư ngỏ tới Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, trong đó ông nêu lên những thực trạng đáng báo động của nông dân như: Chính phủ bỏ rơi nông dân; nông dân đang tự bơi; nền nông nghiệp Việt Nam đang phát triển tự phát; các hiệp hội ngành hàng tước đoạt hết lợi nhuận của nông dân; Hội Nông dân là của Nhà nước nên chẳng quan tâm gì đến nông dân. Rồi ông đề nghị Tổng Bí thư thay đổi tư duy của Chính phủ; thay đổi cơ chế mua bán gạo bất nhân, bất trí và bất lương hiện nay; trả lại Hội Nông dân cho nông dân; xoá bỏ độc quyền của các hiệp hội ngành hàng đối với lúa gạo và nông sản; yêu cầu Chính phủ đưa ra các chính sách phát triển nông nghiệp và xuất khẩu nông sản hiệu quả; cho phép nông dân sở hữu ruộng đất của mình.[7] Tiếng kêu này, như bao tiếng kêu khác, rồi cũng sẽ rơi tõm vào trong im lặng, bởi cho đến nay vẫn chưa thấy ai lên tiếng trả lời cả.

    3. Trí thức

    Tại buổi tổng kết đánh giá hoạt động tư vấn, phản biện và giám định xã hội của Liên hiệp các Hội khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (VUSTA) sáng 10/12/2011 ở Hà Nội, ông Nguyễn An Lương, Chủ tịch Hội Khoa học Kỹ thuật An toàn và Vệ sinh Lao động Việt Nam, ví von là việc góp ý kiến nhiều khi trở thành kiểu “đánh vào chỗ không”, chưa được trân trọng và ghi nhận. Còn Giáo sư Chu Hảo cho biết là từ năm 2004 đến nay, các tổ chức đã gửi ít nhất 4 bản kiến nghị về giáo dục nhưng tuyệt nhiên không nhận được câu trả lời nào.[8] Rồi bản Kiến nghị về quy hoạch và các dự án khai thác Bauxite ở Việt Nam ngày 12/4/2009, Kiến nghị về dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên, với tấm gương về thảm họa vỡ hồ bùn đỏ ở nhà máy Ajka Timfoldgyar, Hungary ngày 9/10/2010, Kiến nghị về việc bảo vệ và phát triển đất nước trong tình hình hiện nay ngày 10/7/2011 của các nhân sĩ, trí thức Việt Nam, v.v., tất cả những gì mà giới trí thức nhận được là sự im lặng đáng sợ, là sự thờ ơ vô cảm đặc trưng, là thái độ bất chấp tất cả của những người có trách nhiệm.

    Xem thế đủ hiểu là tại sao tiếng nói của bà Phạm Thị Loan, đại diện cho giới doanh nhân ở Quốc hội, “cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước CHXHCN Việt Nam”, khi góp ý cho Dự thảo Văn kiện Đại hội XI của Đảng CSVN, lại bị gỡ ra khỏi mặt báo:

    … Cương lĩnh viết “Đảng phải nắm vững, vận dụng sáng suốt, góp phần phát triển chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh”. Tư tưởng Hồ Chí Minh thì đương nhiên rồi, nhưng chủ nghĩa Marx-Lênin liệu có còn là kim chỉ nam, là lý tưởng pháp lý mà chúng ta đi theo không? Cần phải xem lại lý luận này, nên chăng xuất phát từ thực tiễn, tôn trọng những quy luật phát triển khách quan của xã hội, kinh tế phù hợp với thực tiễn của Việt Nam.

    Các văn kiện cũng chưa giải thích rõ khái niệm “nền kinh tế thị trường định hướng XHCN”, có mâu thuẫn gì với nhau không, phát triển nó bằng cách nào. “Nền kinh tế thị trường” cũng mâu thuẫn với “kinh tế nhà nước là chủ đạo”. Chúng ta nên xác định kinh tế toàn dân, trong đó có kinh tế tập thể và kinh tế tư nhân, mới là chủ đạo, kinh tế nhà nước là định hướng. Nhà nước đóng vai trò quản lý, kiểm soát tất cả nền kinh tế, các DNNN chỉ đóng vai trò dẫn đường. Thử hỏi các công ty NN hiện đóng góp bao nhiêu phần trăm GDP, giải quyết bao nhiêu công ăn việc làm mà gọi là chủ đạo?

    … Những gì mà kinh tế toàn dân không làm được thì DNNN mới đứng lên gánh vác, hỗ trợ, bù đắp. Phải xác định vai trò của họ, giao nhiệm vụ và có kiểm soát, xác định trách nhiệm là họ phải đóng góp thế nào cho xã hội, nền kinh tế, ngân sách với những phương tiện họ có trong tay.[9]

    Vì vậy, trước khi gửi gắm hy vọng vào bất cứ lời “đề đạt” và “kiến nghị” nào tới các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước, thiết tưởng giới doanh nhân Việt Nam cũng nên “chiêm nghiệm” số phận hẩm hiu của bản kiến nghị 10 điểm mà Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội khoá XII và Viện Khoa học Xã hội Việt Nam gửi đến Quốc hội khoá XIII cuối tháng 7 vừa qua trong bối cảnh bất ổn kinh tế vĩ mô đã trở thành thách thức lớn nhất đối với nền kinh tế Việt Nam năm 2011, đáng chú ý là Kiến nghị thứ 7: “Tái cấu trúc khu vực doanh nghiệp Nhà nước để bảo đảm nhiệm vụ cơ bản là khắc phục những khiếm khuyết của thị trường và cung cấp hàng hóa, dịch vụ công cộng thay vì đóng vai trò chủ đạo bằng cách đầu tư dàn trải và kém hiệu quả như hiện nay… Trên thực tế hiệu lực và hiệu quả quản lý nhà nước về kinh tế còn nhiều bất cập do sự can thiệp của Nhà nước chưa phù hợp với sự vận động của thị trường.”[10] Còn đây là câu trả lời dứt khoát từ phía người đứng đầu Chính phủ dành cho bản kiến nghị đầy tâm huyết và trách nhiệm đó:

    … Mục tiêu thời gian tới được Thủ tướng nhấn mạnh: Sắp xếp DNNN phải bảo đảm nâng cao hiệu quả hoạt động, giữ được vai trò chủ đạo đối với nền kinh tế. “Phải kiên định điều này, không thể tư nhân hóa hết mọi thứ.”[11]

    “Việc tổng kết nhằm có cơ sở hoàn thiện đề án tái cơ cấu DNNN trong 5-10 năm tới phải bảo đảm 2 mục tiêu: Thứ nhất, DNNN là công cụ vật chất để Nhà nước can thiệp vào thị trường, đảm bảo phúc lợi và an sinh xã hội…”[12]

    Rõ ràng, lợi ích là động cơ đằng sau mọi hành động. “Ngoài lợi ích của dân tộc, của Tổ quốc, Đảng không có lợi ích gì khác”[13] – câu nói ấy dường như chỉ còn “vang vọng” đâu đó trong núi rừng Việt Bắc thôi. Và nếu như mỗi người Việt Nam chân chính đều cảm thấy là “không thể bỏ mặc đất nước này cho những kẻ mà ta khinh bỉ”[14] thì chúng ta chỉ còn một lựa chọn ở đây: Hãy lên tiếng và lên tiếng nhiều hơn nữa, hãy hành động và hành động nhiều hơn nữa./.

    Quảng Trị, 20/12/2011

    L. A. H.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

    [1] Báo Sài Gòn Tiếp Thị ngày 17/12/2011: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: Đảng coi trọng đội ngũ doanh nhân (sgtt.vn).

    [2] Báo VnExpress ngày 30/8/2011: “Đình công tăng vọt là do lương quá thấp” (vnexpress.net).

    [3] Báo Đời sống & Pháp luật ngày 13/10/2011: Nhiều cuộc đình công bất hợp pháp… vì luật bất cập (doisongphapluat.com.vn).

    [4] Báo Tiền Phong ngày 11/7/2011: Lương & đình công (tienphong.vn).

    [5] Báo Công An Tp HCM ngày 7/7/2011: Tình trạng khiếu kiện vượt cấp vẫn còn phổ biến (congan.com.vn).

    [6] Báo Vietnamnet ngày 13/9/2011: Tổng Bí thư: Sửa Luật Đất đai cần thận trọng (vietnamnet.vn).

    [7] Bauxite Việt Nam ngày 27/11/2011: Thư của một nông dân gửi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (boxitvn.net).

    [8] Báo Vietnamnet ngày 11/12/2011: Phản biện giống như “đánh vào chỗ không” (vietnamnet.vn).

    [9] Báo Vietnamnet ngày 29/10/2010: “Đảng không nên quyết tất cả” (vietnamnet.vn). Bài báo sau đó đã bị gỡ xuống.

    [10] Thời báo Kinh tế Việt Nam ngày 27/7/2011: 10 kiến nghị ổn định kinh tế vĩ mô (vneconomy.vn).

    [11] Báo Vietnamnet ngày 9/12/2011: Thủ tướng: Vụ Vinashin, tôi không ra quyết định nào sai (vietnamnet.vn).

    [12] Chương trình thời sự VTV 19h ngày 8/12/2011.

    [13] Trích tác phẩm Sửa đổi lề lối làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh năm 1947.

    [14] Bauxite Việt Nam ngày 17/12/2011: Giọt nước mắt của lề phải (boxitvn.net).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    Nếu không thấy các bác giải thích về từ doanh nhân mà chỉ nghe đảng nói thì không biết đảng liệt doanh nhân vào giai cấp nào? Còn thì thời trước vẫn có quan niệm "sĩ nông công thương" là những tầng lớp nòng cột của xã hội, "phi thường bất hoạt", cụ Lê Quý Đôn đã đánh giá như vậy. Trước kia ta tiêu diệt thành phần này vì sợ tự phát tiến lên chủ nghĩa tư bản, kết quả là phân phối từ cái kim sợi chỉ mà đời sống cực kỳ khốn khó. Từ ngày ta thừa nhận kinh tế thị trường (thực chất là kinh tế tư bản) thì đời sống khá hẳn lên. Trước kia ta có những nhà tư sản dân tộc rất đáng tự hào, nay cũng nhờ tầng lớp doanh nhân mà đất nước đã khá hẳn lên, chấm dứt tình trạng phân phối. Họ giải quyết được phần lớn nạn thất nghiệp triền miên trong nhiều năm. Còn cứ nói kinh tế quốc doanh nắm phần chủ đạo, thực tế kinh tế quốc doanh làm cho các cụ giầu lên nhanh chóng nhờ tham nhũng chứ có chủ đạo được đâu. Thử xem nhờ kinh tế ngoài quốc doanh tức kinh tế tư nhân mà những người chủ của nó là doanh nhân đã giải quyết được bao nhiêu khó khăn cho dân như giao thông vận tải, phân phối hàng hoá, xuất khẩu...Có người đã nói là Đảng vừa phát triển kinh tế tư bản vừa định hướng XHCN là vừa đánh đĩ vừa sợ mất trinh. Họ phê phán cái thái độ lãnh đạo nửa vời chứ không phải họ chê kinh tế tư nhân. Có điều cần phải hủy bỏ ngay kiểu cửa quyền, gây khó dễ cho những người trong thanh phần kinh tế này, mà biểu hiện cụ thể là bệnh đút lót.

    Phản hồi: 

    Kính thưa các bác đã comment bài này của tác giả Lê Anh Hùng,

    Tôi đọc bài này trên Dân làm báo và thấy nó nói đến vấn đề rất quan trọng với tương lai đất nước ta, muốn mà không vào comment được, nay thấy Dân Luận đăng lại nên viết luôn ý của mình đã nung nấu về đề tài Doanh nhân Việt Nam.

    Tôi cảm ơn các bác đã đánh giá cao ý kiến của tôi (như bác Nguyễn Ngọc Già, người mà tôi rất kính trọng và không bỏ qua bài viết nào của Bác cả), và xin lỗi vì đã viết vội nên có vài sai sót đánh máy.

    Về các sai sót, xin thứ lỗi và hãy đính chính như sau: "bộ luật" thay vì "bột luật", "khá thông thoáng" thay vì "thông khá thoáng", "các DNNN" thay vì "ccs DNNN", "đuôi XHCN" thay vì "đôi XHCN"...

    Là một doanh nhân trong nước, tôi vô cùng phẫn nộ khi thấy tinh thần doanh nhân đích thực (đam mê + sáng tạo + cạnh tranh bình đẳng) mới được nhân dân ta nhen nhóm mong manh trong khó khăn từ 1986 đến 2004 thì từ 2005 lại bị những kẻ lưu manh mang danh DNNN chà đạp. Họ không chỉ nhẩy vào chiếm sân chơi tự do kinh doanh mà còn chiếm luôn tên gọi Doanh nhân bình dị nhưng đáng tự hào cho họ - những vị cán bộ CS trong các DNNN để dùng cho mình. Thật là ngộ nhận thô bỉ, bởi với tinh thần ăn cướp + ăn cắp + ăn hiếp nhau trong kinh doanh của họ (vì tham lam + ngu dôt + bất công), họ đâu phải Doanh nhân.

    Hàng năm, CP VN chọn phong 100 Doanh nhân và Doanh nghiệp thành công tiêu biểu, nhưng tôi chẳng nhìn thấy Doanh nhân đích thực nào trong số đó. Có một vài vị từng là Doanh nhân đích thực thôi...Tinh thần Doanh nhân trong họ đã chết.

    Đau xót là cả xã hội VN hiện nay, đa số đang bị ngộ nhận về hai chữ Doanh nhân như vậy, vì đảng và CP dựng lên lớp "doanh nhân" giả như vậy để họ chen vào cướp công, chiếm cỗ, xí phần trong tương lai đất nươc. Họ rất giỏi cướp công nhân dân lao động luôn hy sinh cho họ từ những năm 30, 45, 75 và 86 đến nay rồi mà!

    Nhưng Tinh thần doanh nhân thì họ không hề có nên họ không thể lừa nhân dân ta mãi được. Họ sẽ phải trả lại cái tên Doanh nhân cho hàng triệu doanh nhân đích thực đang thầm lặng chuẩn bị cho ngày cống hiên tài năng và tấm lòng cho dân nước Việt Nam.

    Đông Âu.

    Phản hồi: 

    Tôi xin phát hiện ra một điều mâu thuẫn nữa trong câu "ta theo chủ nghãi Mác -Lê nin và tư tưởng Hồ chí Mình", các ông nhớn đã giải thích "tư tưởng HCM là độc lập dân tộc gắn với CNXH". Độc lập dân tộc thì ai cũng biết là thế nào rồi, nghiã là nó bó hẹp trong phạm vi một quốc gia. Còn CNXH là "vô sản toàn thế giới liên hiệp lại", là thế giới đại đồng, nghiã là nó phá vỡ biên giới quốc gia mà chỉ thấy giai cấp. Điều này thì đã được "tụng" rất nhiều lần từ trước đến nay ở trường Đảng cũng như ở các lớp chính trị hay ở khoa triết của các trường đại học. Nhưng không biết ông tổng Nguyễn Phú Trọng có thuộc bài và có động não hay không mà vẫn nhai lại cái khẩu hiệu vớ vẩn ấy để lừa dân? Mong Dân luận để hẳn những điều giải thích hợp lý về cái khẩu hiệu này (nếu thấy ai giải thích hợp lý thì đăng) để cho dân mình biết và để các ông nhớn thuộc bài.

    Phản hồi: 

    [quote]Vì vậy, để biết rồi đây Đảng sẽ coi trọng đội ngũ doanh nhân như thế nào, thiết nghĩ chúng ta cũng cần phải điểm lại xem Đảng đã “coi trọng” tiếng nói của công nhân, nông dân và trí thức, những “công dân” hạng 1-2-3 của xã hội “xã hội chủ nghĩa” ở Việt Nam hiện nay, đến đâu đã.
    [/quote]

    Dân làm chủ rồi thì nên để dân cùng với QH ra luật, ra nghị quyết. Đảng, thay chính phủ, ra nghị quyết rồi bắt dân phải theo để làm gì ? Đảng thuộc loại phản động rồi.
    Nhà nước phải coi trọng dân chứ không phải chỉ coi trọng một giai cấp nào

    Cái gọi là đảng CSVN thuộc loại cắc kè, hổ lốn. Đảng chỉ coi trọng giai cấp thống trị trong đảng (BCT, trung ương đảng) chứ chẳng coi trọng giai cấp nào cả

    Bài của bác Đông Âu hay. DL sửa lỗi gõ "bột luật" và chú thích nghĩa ccs (ccs DNNN) là gì

    Phản hồi: 

    Phản hồi của khách "Đông Âu" rất hay và có giá trị. Nếu được, đề nghị DL đăng thành bài riêng. Cám ơn.

    Phản hồi: 

    Với 3 bột luật Doanh Nghiệp thông khá thoáng và tiến bộ ra đời năm 1990, 1996 và 2000, đảng đã 'thử" và phải để thả trói xã hội cho ra đời một thế hệ doanh nhân mới đích thực với ba đặc điểm chính mà tinh thần Doanh nghiệp trên toàn thế giới công nhận và khuyến khích và bảo vệ bàng luật pháp, đó là:

    1- Có tham vọng kinh doanh làm giàu chính đáng vì có quyền sở hữu cá nhân;
    2- Có sức và đam mê sáng tạo các giá trị mới tư kinh doanh cho tham vọng của mình và góp phần cho cả xã hội;
    3- Có sân chơi bình đẳng, cụ thể, rõ ràng, công bằng giữa những người tham gia kinh doanh.

    Ở VN, dù điều kiện thứ ba trên (sân chơi bình đẳng) những năm 1986-2004 còn rất hẹp và chưa phẳng chưa fairplay, nhưng chừng đó cũng đã đủ để nhân dân ta cho ra đời một lớp doanh nhân mới góp phần quan trọng và quyết định sự phục hồi và phát triển nền kinh tế đa thành phần của đất nước hiện nay. Khát khao làm giàu chính đáng của nhân dân ta sau hơn 60 năm không được làm giàu thật là sâu thẳm, lớn lao!

    Nhưng công tích này của trên 500 000 doanh nghiệp tư nhân non trẻ và hàng triệu hộ kinh doanh giá đình, cá thể suốt gẩn 20 năm sau đổi mới đã bị cướp trắng và gán cho đảng, chính phủ và các DN nhà nước - nhưng nhân dân ta cũng có ai dám đứng lên dòi ghi công trạng đó đâu! Được kinh doanh để sống là hạnh phúc gần trăm năm nay mới có lại, ai dám phá nó đi...

    Nhưng đảng và chính phủ thì ngoài cướp công khối kinh tế tư nhân con ghi nhận thêm hai yếu tố khác:

    a- Kinh tế thị trường là một mỏ vàng, phải để cho ccs DNNN vào chơi trong sân chơi đó để khai vàng cho đảng và CP. Thế là luật Doanh nghiệp 2005 ra đời trộn Công ty TNHH tư nhân với DNNN vào một!

    b- Kinh tế thị trường tư nhân tự do là nguy cơ cho "diễn biến hoà bình" của "các thế lực thù địch" nên phải định hướng nó theo đuôi XHCN, phải giao nhiệm vụ định hướng này cho DNNN làm chủ đạo!

    Hai cải cách trên của Luật DN 2005 đã xoá sổ điều kiện thứ ba của thị trường tự do: sân chơi bình đẳng, công bằng cho mọi doanh nhân, bất kể họ có bao nhiêu tiên và đồng tiền đó màu xanh hay màu đỏ. Và luật chơi (kinh doanh)vì thế cũng thay đổi hoàn toàn về bản chât.

    Vậy là từ 2005 sân chơi kinh tế VN hoàn toàn do những gã khổng lồ đầy túi tiền đỏ, không biết kinh doanh nhưng rất tham lam và tàn tệ, mới tỉnh dậy từ cơn đói hấp hối hậu CNXH, thao túng.

    Từ 2005 tinh thần doanh nhân với khát khao làm giàu và đam mê sáng tạo giá trị cho mình và cho xã hội của hàng triệu doanh nhân VN non trẻ nhưng đích thực bị bóp chết trên sân chơi định hướng XHCN không đạo đức và không hề fairplay mà những con quái vật như Vinashin nhẩy múa!

    Từ 2005 nền kinh tế tư nhân Việt Nam như đi một bước hẫng trở về năm 1986. Hàng triệu doanh nhân mới với tinh thần doanh nhân đích thực trên (đam mê - sáng tạo- bình đẳng) bị mất bình đăng, phải từ bỏ đam mê và sáng tạo cao đẹp của Con người, và đứng trước câu hỏi Hamlet: tồn tại hay là chết?

    Tồn tại là không thực sự tham gia vào cuộc chơi "kinh ranh" định hướng XHCN được nữa vì trong đó con người doanh nhân đích thực phải chết, vì đạo đức, đam mê và sáng tạo của Doanh nhân phải chết!

    Chết là tham gia vào vòng quay kinh tế định hướng XHCN chủ nghĩa của Luật DN VN 2005 của đảng và CP trong đó mọi doanh nhân đích thực đã phải chết vì phải từ bỏ đạo đức kinh doanh của mình, từ bỏ đam mê kinh doanh làm giàu cao đẹp chính đáng của mình, và bóp chết sức sáng tạo giá trị vô giá của mình, chỉ cần giữ lại và thổi phồng lòng tham, chỉ cần lấy sự gian manh luồn cúi thay đam mê và sáng tạo, chỉ cần đổi nhân cách lấy tiền tài.

    Từ 2005, đội ngũ doanh nhân VN đã phải tự sàng lọc cay nghiệt như thế, từ bên trong, trong sâu thẳm mỗi tấm lòng Doanh nhân Việt... Tồn tại hay là chết?!

    Ai là người thắng người thua trong cuộc sàng lọc đau đớn này của những Doanh nhân đích thực, đất nước ta đang nhìn thấy, rõ ràng.

    Hàng triêu doanh nhân VN vẫn đang tồn tại. Tôi yêu quí kính trọng họ và đất nước ta đã đặt hy vọng tương lai hoá rồng vào họ!

    Hàng trăm nghìn doanh nhân đích thực đã chết, dù chúng ta thấy họ hàng ngày trên TV hay trên xe đời mới, trong các toà nhà lỗng lẫy hay trên cả máy bay riêng của họ... Tôi xót thương cho một thời oanh liệt cao đẹp của họ bị đánh mất, đánh cắp! Ai đánh cắp? Đảng và chính phủ và chính họ là đồng loã!

    "Đảng “coi trọng đội ngũ doanh nhân” như..." thế đấy!

    Nhưng đội ngũ doanh nhân VN đích thực hàng triệu người vần đang thầm lặng phát triển vì Doanh nhân trước hết là Con người tự trọng, luôn biêt tự coi trọng mình vì một ngaỳ mai hoá rồng của nền kinh tế Việt Nam (không có đôi XHCN)!

    Phản hồi: 

    Bài này nêu lên một thực trạng mâu thuẫn trong xã hội mà nhiều người không giải thích nổi. Có người thì cũng chẳng thèm để ý nữa mà chỉ cho thoảng qua. Có điều vô lý, người suy nghĩ sâu xa thì chịu, không biết gải thích thế nào, người nghĩ cạn thì lại không phát hiện ra những điều vô lý, mâu thuẫn mà Đảng tự nói ra. Nếu có hỏi chính ông Nguyễn Phú Trọng là tổng bí thư những điều ông ta nói thì tôi chắc chắn 100% là ông ta chỉ biết nói mà không biết giải thích câu mình nói, giống hệt tác giả bài này. Tôi sẽ chứng minh sau. Nay tôi nêu ra một số mâu thuẫn mà đã có người nêu, nhưng tuyệt nhiên không thấy ai giải đáp, kể cả các vị trí thức tiếng tăm, các nhà chuyên sâu lý luận. Có hai hội nghị họp ở 2 hội trường trong cùng một nhà văn hóa to đùng, một hội nghị tôn vinh các chiến sĩ cộng sản (tên khác là vô sản) một hội nghị tôn vinh doanh nhân. Vậy doanh nhân là gì? Doanh nhân theo tiếng Anh hay tiếng Pháp là entrepreneur tức là tư bản. Thế tức là ta vừa tôn vinh chiến sĩ cộng sản, lại vừa tôn vinh tư bản, hai giai cấp này đối lập nhau, mâu thuẫn nhau và muốn tiêu diệt nhau. Trước kia thì đánh nhau đổ mấu , nay cả hai đều được một nhà nước công nông tôn vinh. Nhà nước XHCN là nhà nước công nông nhưng trong quốc hội tuyệt nhiên không có một đại biểu nào là công nhân thực thụ nhưng có đến 38 đại biểu là doanh nhân, tức tư bản chính cống. Đây là một mâu thuẫn chưa thấy ai lên tiếng giải thích. Nay xin nêu mâu thuẫn ngay trong bài viết này (để tác giả bài viết thấy là điều chính). Tác giả nêu một câu trong Cương lĩnh: "Đảng phải nắm vững, tận dụng sáng suốt, góp phần phát triển chủ nghĩa Marx-Lê nin và tư tường Hồ Chí Minh". Rồi tác giả bình: "Tư tưởng Hồ Chí
    Minh thì đương nhiên rồi nhưng chủ nghĩa Marx-Lênin liệu có còn là kim chỉ nam..." Nếu tác giả xem lời giải thích về tư tưởng HCM thì sẽ phát hiện ra câu nói này là luẩn quẩn: Tư tưởng HCM là độc lập dân tộc gắn với CNXH. Như vậy ta theo hai chủ nghĩa hay sao? Vừ theo chủ nghĩa Mác- Lê nin lại vừa theo CNXH? Ai mà chẳng biết CHXN và chủ nghiã Mác Lênin là một. Liệu chính ông NPT có phát hiện ra điều này không? Hay ông thấy người nào đó nghĩ ra thì ông cũng "vẹt" theo rồi lừa người khác. Nói luẩn quẩn và dùng từ có vẻ tốt để thay từ khác có vẻ không tốt là bản chất lừa bịp của những nhà tuyên huấn CS. Ví dụ thay từ độc tài bằng từ chuyên chính, thay từ điạ chủ bằng chủ trang trại, thay từ tư bản bằng doanh nhân, thay từ đĩ điếm bằng từ ca ve, gần đây lai có ông tướng công an thay từ "bắt" bằng từ "mời", rồi báo chí thay từ biểu tình bằng tụ tập tự phát... Nếu suy nghĩ thì còn thấy CS nói nhiều câu phi logique và vô nghĩa. Mong các nhà trí thức hãy thức tỉnh nhân dân bằng cách bóc trần lối nói kiểu CS.