Nguyễn Gia Kiểng - Theo lộ trình Nga một lần nữa?

  • Bởi Admin
    21/12/2011
    12 phản hồi

    Nguyễn Gia Kiểng

    LTS eThongLuan: Nhân dịp đăng tải bài xã luận "Công thức Putin đang phá sản" trên báo Tổ Quốc số 125 chúng tôi cũng thấy nên đăng lại bài này của ông Nguyễn Gia Kiểng về nước Nga của Putin. Bài này đã được viết vào cuối tháng 8-2008 trong một hoàn cảnh đặc biệt. Đó là sau vụ quân đội Nga tấn công vào lãnh thổ Georgia báo Tổ Quốc đã có một bài xã luận lên án hành động này. Một số các tướng tá hồi hưu vốn ủng hộ bán nguyệt san Tổ Quốc đã không hài lòng và yêu cầu được giải thích vì họ vốn quí trọng nước Nga và Putin mà họ cho là đã vạch ra một con đường mà Việt Nam có thể theo. Ban biên tập Tổ Quốc đã nhờ ông Nguyễn Gia Kiểng viết bài này. Tuy bốn năm đã trôi qua nhưng bài báo vẫn phản ánh trung thực tình trạng nước Nga và chế độ Putin.

    Phạm Đỉnh

    Các biến cố tại Georgia là một dịp để chúng ta nhận định về nước Nga và con đường mà nó đang theo đuổi. Đó là một việc rất cần thiết bởi vì, dù chưa hề có một cuộc thảo luận nào nhưng một cách lặng lẽ chế độ cộng sản Việt Nam ngày càng có dấu hiệu tiến gần đến mô hình Nga và diễn biến này có vẻ được một số trí thức Việt Nam ngày càng đông hơn chấp nhận, ít nhất như một bước đầu của tiến trình dân chủ hóa. Phải nói ngay đó sẽ là một sai lầm kinh khủng. Cần nhận xét một nghịch lý: Việt Nam đã du nhập mô thức cách mạng cộng sản Nga một cách cuồng nhiệt, với cái giá và những hậu quả mà mọi người đã thấy, nhưng cho tới nay chưa hề có một nghiên cứu nghiêm chỉnh nào về đất nước này cả. Ngày trước cũng như bây giờ những người muốn theo gương Nga đã chỉ kết luận trên một cảm giác.

    Nhưng trước hết hãy nói qua về trường hợp Georgia vì nó có thể cho ta nhiều hiểu biết cần thiết và giúp ta rút ra một vài kết luận. Georgia là một nước nhỏ bé, nằm ở phía cực Nam của Nga, trên bờ phía Đông của Biển Đen, với năm triệu dân và một lịch sử chật vật. Nó bị đế quốc Nga của Peter I (Peter the Great, Pierre le Grand) khuất phục làm một chư hầu vào thế kỷ 18, giành lại được độc lập sau thế chiến I, rồi lại bị chinh phục bằng vũ lực năm 1921 để trở thành một trong 15 nước cộng hòa trong Liên Bang Xô Viết. Năm 1991 nhờ sự tan vỡ của Liên Xô, Georgia lại được độc lập với hai tỉnh tự trị Abkhazia và Nam Ossetia. Sự hiện diện của hai tỉnh tự trị trong một nước nhỏ đáng chú ý vì nó là nét đặc thù không phải của riêng Georgia mà của cả vùng Tây và Trung Á, bao gồm Nga và các nước chung quanh. Ở một mức độ nào đó địa lý chính trị và nhân văn của vùng này đã là sản phẩm của nhà Hán của Trung Quốc. Lưu Bang (Hán Cao Tổ) không hề biết tới đế quốc La Mã nhưng có lẽ ông đã góp phần quyết định làm sụp đổ đế quốc này. Cho tới triều nhà Hán các nước trong vùng đất được gọi là Trung Quốc hiện nay sống trong sự sợ hãi các sắc dân hiếu chiến ở phương Bắc, đặc biệt là Hung Nô và Mông Cổ, mà họ gọi là các "rợ". Phương pháp tự vệ của họ là xây tường ngăn chặn những xâm lấn. Tần Thủy Hoàng sau khi gồm thâu các nước cũng không hành xử khác, ông tăng cường các bức tường phòng thủ sẵn có và nối chúng lại thành Vạn Lý Trường Thành. Sau khi diệt nhà Tần, Lưu Bang theo đuổi một chính sách khác: tấn công thay vì phòng thủ. Lúc đó Trung Hoa đã khá đông đảo và có tổ chức, chiến lược này tỏ ra khá thành công. Từ đời Vũ Đế trở đi thì các cuộc Bắc phạt trở thành dữ dội và các sắc dân hiếu chiến phương Bắc bắt đầu phải triệt thoái sang phía Tây Nam. Kể từ đó bắt đầu một cuộc chuyển động dữ dội từ Đông sang Tây kéo dài trong nhiều thế kỷ. Thêm vào đó các sắc dân hiếu chiến Bắc Âu cũng bắt đầu thèm muốn sự sung túc ở phía Nam và tràn xuống vừa để cướp bóc vừa để tìm những vùng đất định cư mới. Sắc dân nọ cướp bóc, tàn sát và xô đẩy sắc dân kia. Các "rợ" này trong cuộc hành trình dài và đẫm máu về phía Tây và phía Nam đã làm sụp đổ đế quốc La Mã và làm thay đổi hẳn địa lý chính trị của các vùng Tây Á và Đông Âu. Một thí dụ là nuớc Thổ (Turkey) đã do người di dân Mông Cổ thành lập ra. Hậu quả quan trọng và rõ rệt nhất của cuộc xô đẩy hỗn loạn và kinh hoàng kéo dài nhiều thế kỷ này là trong mỗi thực thể sau này được nhìn nhận là một nước thường có nhiều chủng tộc khác nhau, với những ngôn ngữ và phong tục khác và không hội nhập được với nhau, có khi còn thù ghét nhau. Nhiều sắc dân vẫn còn giữ truyền thống hiếu chiến và trộm cướp. Liên Bang Nga, tức là nước Nga hiện nay, dù đã nhỏ lại rất nhiều sau khi Liên Bang Xô Viết tan rã vẫn gồm 21 nước cộng hòa, 46 vùng, 9 lãnh thổ và 4 huyện tự trị. Tình hình cũng tương tự trong tất cả 15 nước cộng hòa thành viên của Liên Bang Xô Viết cũ nay đã trở thành những quốc gia riêng biệt. Các quốc gia ở đây không phải là những quốc gia như người ta thường hiểu, nghĩa là một tập thể những con người nhiều hay ít chia sẻ cùng một ngôn ngữ, một văn hoá và một lịch sử. Tại đây trong một nước có thể có những dân tộc rất khác nhau, ngược lại một dân tộc cũng có thể ly tán thành nhiều cụm trong nhiều nước khác nhau. Stalin còn phức tạp hóa tình trạng phân rã này bằng cách di chuyển cưỡng ép nhiều thành phần của nhiều dân tộc đi rất xa khỏi vùng cư trú trước đó của họ. Cần biết như thế để ý thức rằng việc Nga tấn công Geogia không thể nhân danh một chính nghĩa nào -thí dụ như một tình cảm dân tộc hay một chủ quyền lịch sử- ngoài ý đồ bá quyền khu vực. Vả lại dân cư hai tỉnh Abkhazia và Nam Ossetia không phải là người Nga. So với các nước khác trong vùng thì Georgia là một trong những quốc gia đúng nghĩa nhất. Họ có lịch sử và biên giới lâu đời và cũng có sự thuần nhất tương đối về ngôn ngữ và chủng tộc. Ngay trong hai tỉnh tự trị Abkhazia và Nam Ossetia người Georgia cũng rất đông đảo trước cuộc nội chiến 1991-1992; tại Abkhazia người Georgia chiếm 48% dân số trong khi sắc dân Abkhazia chỉ là 17%, tại Nam Ossetia người Georgia chiếm 30%, người Ossetia chiếm phần còn lại của tổng số gần 100.000 dân. Trong cả hai tỉnh người Nga hầu như không có. Tình thế đã thay đổi từ sau cuộc nội chiến. Nguyên nhân cuộc nội chiến này là do tổng thống Georgia lúc đó, ông Gamsakhurdia, tuyên bố hủy bỏ qui chế tự trị của hai tỉnh này. Gamsakhurdia có thể có lý nhưng đã hành động một cách ngu xuẩn. Có lý vì "chính quyền" tự trị của cả hai tỉnh này đều nằm trong tay những đảng cướp và buôn lậu; nhưng ngu xuẩn vì cả hai đảng cướp này đều rất giầu, rất thiện chiến và lại còn được Nga yểm trợ trong khi quân đội Georgia còn rất yếu và chưa có tổ chức. Cuộc nội chiến đã đưa đến sự thảm bại nhanh chóng của quân đội Georgia và rất nhiều người Georgia đã bị xua đuổi khỏi hai tỉnh này. Các chính quyền Abkhazia và Nam Ossetia, thực tế là những đảng cướp và buôn lậu, tuyên bố độc lập nhưng không được nước nào nhìn nhận, đối với thế giới hai tỉnh này vẫn là lãnh thổ của Georgia. Cũng từ đó Nga bắt đầu mua chuộc cả chính quyền lẫn dân chúng ở hai tỉnh này một cách trắng trợn: cho tiền những ai nhận quốc tịch và hộ chiếu Nga. Theo một bài báo của Ivan Soukhov trên báo Vremia Novostieï xuất bản tại Moskva thì chỉ riêng trong năm 2008 chính quyền Nga đã chi cho một mình tỉnh Nam Ossetia 450 triệu USD, tương đương với 6500 USD trên mỗi đầu người, cả một tài sản đối với một người Nga trung bình. Họ còn dự định sẽ chi cùng một số tiền trong năm tới. Chính sách mua chuộc để dành dân lấn đất theo nghĩa đen cũng diễn ra tại tỉnh Abkhazia từ 1992. Việc một nước cấp quốc tịch và hộ chiếu cho công dân của một nước khác đang sống ngay trên nước này là một vi phạm công pháp quốc tế chưa bao giờ thấy. Tháng 8 vừa qua khi quân đội Georgia tấn công loạn quân Ossetia thì lộ quân 58 của Nga, đã chực sẵn tại biên giới, ồ ạt tràn vào và chỉ trong một vài ngày lọai quân lực nhỏ bé của Geogia ra ngoài vòng chiến và tiến sâu vào bên trong lãnh thổ Georgia, tới sát thủ đô Tbilissi. Một câu hỏi cần được đặt ra: tại sao Nga lại hành động một cách đặc biệt thù địch với Georgia, nước thành viên cũ của Liên Bang Xô Viết mà đáng lẽ ra Nga ít có lý do để can thiệp nhất? Geogia không có tài nguyên nào đáng kể và cũng không có người Nga. Lý do chỉ giản dị là Georgia đã dân chủ hóa một cách thực sự và quả quyết (Georgia là nước thuộc Liên Xô cũ có bầu cử tự do đầu tiên) và đã phát triển nhanh chóng; sự thành công của nền dân chủ Georgia có tác dụng khuyến khích các lực lượng dân chủ tại Nga và là một đe dọa cho chính quyền Putin. Hơn nữa tổng thống Georgia, Saakashvili còn tỏ ra thân Mỹ và khiêu khích Nga một cách lộ liễu. Trước sự lên án mạnh mẽ của thế giới Nga bằng lòng rút quân khỏi Georgia, trừ hai tỉnh Nam Ossetia và Abkhazia. Vài ngày sau Nga nhìn nhận hai tỉnh ly khai này như hai quốc gia độc lập.

    Điều phải đặc biệt lưu ý để cảnh giác là một cuộc xâm lược tương tự cũng có thể xẩy ra đối với Việt Nam. Tại hai tỉnh Cao Bằng và Lạng Sơn giáp với Trung Quốc có gần ba triệu người thuộc các sắc tộc chưa hội nhập hẳn vào Việt Nam và có nhiều quan hệ với Trung Quốc. Người Tày (1,5 triệu người) và người Nùng (900.000), người Sán Chay (150.000), người Sán Dìu (125.000) còn nói tiếng Quảng Đông và viết chữ Hán. Đối với Trung Quốc mua chuộc những sắc dân này rất dễ. Trên thực tế họ đã mua chuộc được khá nhiều nhóm sắc tộc theo họ, tự nhận là người Hoa và dời mốc biên giới vào trong lãnh thổ Việt Nam. Trung Quốc có thể làm đối với Việt Nam tại Cao Bằng và Lạng Sơn những gì mà Nga đã làm đối với Georgia tại hai tỉnh Nam Ossetia và Abkhazia.

    Sau cuộc xâm lược Georgia nhiều người lo ngại thế giới sẽ phải chứng kiến một cuộc chiến tranh lạnh mới. Nhưng cuộc chiến tranh lạnh này nếu có sẽ chỉ giản dị là sự cô lập và bế tắc của Nga mà thôi vì lực lượng hai bên quá chênh lệch. Cả lẽ phải lẫn sức mạnh đều ở cùng một phía. Trọng lượng kinh tế của Nga, dù đã tăng lên nhiều nhờ dầu lửa và khí đốt, không bằng Nam Hàn, quân đội Nga, dù có tới hơn một triệu người, là một trong những quân đội dở nhất thế giới. Nga có 5000 bom và đầu đạn nguyên tử nhưng chiến tranh nguyên tử là điều không ai nghĩ tới. Không nên nghĩ là Hoa Kỳ và Châu Âu sẽ chỉ có thể phản ứng bằng miệng chứ chẳng làm được gì. Dĩ nhiên họ sẽ không tấn công Nga bằng quân sự và cũng chẳng cắt đứt quan hệ ngoại giao với Nga. Họ chỉ cần giảm thiểu quan hệ hợp tác là đủ để chế độ Nga khốn đốn. Liên Bang Xô Viết trước đây vững mạnh hơn nhiều nhưng cũng đã sụp đổ chỉ vì sự cô lập này. Vả lại Nga đã chấp nhận giải thể Liên Bang Xô Viết là vì không thể và cũng không còn muốn đối đầu với phương Tây nữa. Họ không thể chấp nhận một cuộc đối đầu mới. Cả Putin và Medvedev đều biết như vậy. Có mọi triển vọng là họ sẽ tìm cách để nhượng bộ mà không mất mặt. Cũng không nên nghĩ rằng Châu Âu lệ thuộc vào Nga về năng lượng. Châu Âu cần mua dầu lửa và khí đốt của Nga nhưng Nga còn cần bán hơn vì đó là hai nguồn thu nhập chính của Nga. Đó là một lệ thuộc hai chiều và như trong mọi lệ thuộc hai chiều kẻ yếu hơn là kẻ lệ thuộc hơn.

    Tại sao có những người thấy Việt Nam nên đi theo con đường của Nga?
    Phải chăng là vì những thành quả mà Nga đã đạt được? Chắc chắn là không. Mới cách đây không lâu một trong những lập luận chính của Đảng Cộng Sản Việt Nam để từ chối dân chủ là "hãy nhìn những gì đang xảy ra tại Nga!". Chế độ Nga hiện nay ít ra về mặt hình thức cũng đã có dân chủ. Chỉ phiền một điều là những nhà báo và người đối lập "nguy hiểm" có thể bị đánh hoặc bị giết bởi những băng đảng mafia được đảng cầm quyền sử dụng như một dụng cụ khủng bố. Chính quyền ở trong tay đám tài phiệt mới và những phần tử cốt cán của đảng cộng sản cũ, đặc biệt là ngành an ninh và tình báo. Một cách điển hình Putin là một cựu đại tá tình báo, Medvedev là cựu tổng giám đốc tổng công ty dầu khí Gazprom. Đảng Nước Nga Thống Nhất của Putin còn tham nhũng và cướp bóc gấp nhiều lần đám nomenklatura cộng sản trước đây, và cướp bóc một cách trắng trợn, công khai, thách đố. Những khách hàng sộp nhất của các cửa hàng xa xỉ phẩm danh tiếng nhất thế giới là người Nga. Những người mua nhiều nhất những biệt thự đắt tiền tại các bờ biển Địa Trung Hải cũng là đám tỷ phú mới người Nga, chỉ gần đây họ mới bị cạnh tranh bởi đám tài phiệt Trung Quốc. Để có một ý niệm về tình trạng bất công xã hội, lợi tức bình quân trên mỗi đầu người tại Nga là 13.000 USD mỗi năm nhưng một thanh niên Nga tốt nghiệp đại học sẵn sàng sang các nước Tây Âu làm thợ nề chui để có được 1000 USD mỗi tháng, một công nhân Nga sẽ rất hài lòng nếu kiếm được 300 USD mỗi tháng để nuôi cả gia đình. Điều này không có nghĩa là lợi tức quốc gia được giữ lại trong tay nhà nước và dùng cho công ích. Nó lọt vào tay đám thủ hạ của Putin. Theo một vài ước lượng tài sản cá nhân của Putin là vào khoảng 40 tỷ USD. Còn xã hội Nga? Đó là một xã hội hỗn loạn và bi quan, tệ nghiện ngập gia tăng, tỷ lệ sinh đẻ đã rất thấp còn tiếp tục giảm đi; trong vòng 25 năm nữa Việt Nam sẽ qua mặt Nga về dân số. Nga cũng là nước duy nhất trên thế giới mà tuổi thọ trung bình giảm đi thay vì tăng lên. Tóm lại, chế độ "dân chủ" của Nga là một chế độ trong đó các băng đảng xã hội đen trở thành cánh tay nối dài của nhà nước và chính nhà nước cũng hành xử không khác xã hội đen, trong nhiều trường hợp chính công an cũng trấn lột; một thiểu số cầm quyền bóc lột và vơ vét thẳng tay, ăn xài phung phí hay đem tiền ra cất dấu ở những ngân hàng nước ngoài. Một chế độ dân chủ đạo tặc.

    Có lẽ ngoai trừ đám tư sản đỏ những người Việt Nam muốn theo mô hình của Nga đã chỉ coi nó như là bước đầu của tiến trình dân chủ hóa. Nhưng đây chính là điều cần được xét lại.

    Tôi vẫn thường nghĩ rằng những người chống cộng cực đoan không thể hiểu chủ nghĩa cộng sản. Lý do là vì họ chống cộng ngay từ đầu và chỉ tìm lập luận để phản bác nó, trong khi muốn hiểu chủ nghĩa cộng sản, hay muốn hiểu bất cứ gì, thì phải khảo sát nó một cách an nhiên với tâm lý sẵn sàng chấp nhận nếu thấy đúng, gần như phải yêu thích nó, ít nhất như một đối tượng nghiên cứu. Điều này cũng đúng với nước Nga và dân chủ. Ngoại trừ một thiểu số trí thức ưu tú rất ít ỏi, tâm lý của người Nga là tâm lý chống phương Tây. Lịch sử của họ là một chuỗi những cố gắng chống lại phương Tây và văn hóa phương Tây trong đó dân chủ là yếu tố cốt lõi. Họ đã chỉ học hỏi những kỹ thuật của phương Tây chứ không chấp nhận văn hóa phương Tây. Họ đã chỉ nghiên cứu văn hóa phương Tây trong mục đích tìm cách phản bác. Trước khi có một thay đổi tâm lý lớn Nga không thể là một nước dân chủ thực sự. Tâm lý chống phương Tây này chủ yếu do sự ghen tức nhưng cũng có lý do lịch sử của nó. Trong suốt bốn thế kỷ rưỡi, từ đầu thế kỷ 16 đến thế chiến II người phương Tây đã là những kẻ xâm lược ức hiếp, dầy xéo và làm nhục phần còn lại của thế giới. Chỉ từ cuối thập niên 1970 trở đi, sau một giai đoạn chuyển tiếp kéo dài hơn ba thập niên và chủ yếu là nhờ chính sự trỗi dậy phản kháng của thế giới, họ mới trở thành khối chuyên chở những giá trị dân chủ, nhân quyền, hợp tác và thị trường. Nhiều dân tộc đã không thể quên đi những nhục nhằn và mất mát mà người phương Tây đã gây ra cho họ. Nhưng Nga là nước đã va chạm với phương Tây một cách đặc biệt nhất, không giống với bất cứ nước nào. Do sự gần gũi Nga đã biết đến và đụng độ với phương Tây sớm nhất và đã mất mát nhiều nhất, một thí dụ là thủ đô lịch sử của Nga không phải là Moskva mà là Kiev, nay thuộc Ukraine. Nga đã thường xuyên bị đánh bại và bị đẩy dần về phía Đông. Nhưng do hoàn cảnh địa lý khắc nghiệt không một kẻ xâm lược nào có chiếm đóng hoàn toàn được Nga hay ở lại lâu trên nước Nga để có thể áp đặt được văn hóa của mình. Kết quả là Nga tuy đã chịu nhiều thiệt hại nhất trong thời gian dài nhất vì phương Tây nhưng lại chưa bao giờ tiếp thu văn hóa phương Tây một cách đầy đủ. Sau cùng Nga vẫn là Nga và hơn thế nữa, vì bị đẩy lùi về phía Đông Bắc, nó còn trở thành một nước lục địa không có bờ biển nước ấm và rất ít tiếp xúc với bên ngoài. Tình trạng này khiến Nga về tâm lý và văn hóa vẫn chưa vượt thoát được khỏi những nhân tố bẩm sinh đã khiến nó được thành lập trong đó bạo lực và bạo quyền là hai yếu tố nền tảng. Các phi thuyền không gian vẫn chưa đưa Nga ra khỏi hẳn được tâm lý Trung Cổ. Chính quyền Nga đầu tiên đã do quân cướp từ Bắc Âu tới lập ra, vị Nga Hoàng được biết đến và được tôn sùng như một anh hùng lập quốc, Vladimir, thuộc dòng dõi Viking. Trong suốt dòng lịch sử của nó nước Nga đã chỉ có những chế độ cực kỳ bạo ngược. Một chi tiết: người Nga thuộc chủng tộc Slave, trong hầu kết các ngôn ngữ châu Âu "slave" có nghĩa là nô lệ và đây không phải là một sự tình cờ. Người Nga chưa hề có một kinh nghiệm dân chủ nào. Nếu muốn xây dựng dân chủ thi Nga không phải là nước để ta học hỏi.
    Một đặc điểm quan trọng khác của người Nga, do đã chỉ có những chính quyền độc đoán hung bạo, là họ chỉ tiếp thu các văn hóa khác một cách phiến diện và thực dụng, do đó thường hiểu sai và đi lạc hướng. Hậu quả là tuy đã có một số trí thức lỗi lạc nhưng tư tưởng chính trị, nếu không muốn nói là tư tương nói chung, của những người đã kế tiếp nhau cầm quyền tại Nga rất kém. Trong tất cả những gì Nga đã tiếp thu của văn hóa phương tây Thiên Chúa Giáo có lẽ là yếu tố lành mạnh nhất, nhưng chính nó cũng được du nhập một cách hoàn toàn thực dụng. Nga hoàng Vladimir, cũng ông Vladimir được đề cập tới ở đoạn trên, sau khi mở mang bờ cõi và ổn định quyền lực vào cuối thế kỷ thứ 10, muốn tìm một tôn giáo để làm nền tảng cho quyền lực của ông. Sau khi nghiên cứu các tôn giáo ông chọn Hồi Giáo nhưng vào phút chót ông khám phá ra là Hồi Giáo cấm uống rượu và chuyển qua Công Giáo, nhưng cũng chỉ chấp nhận Công Giáo phương Đông, nghĩa là đạo Cơ Đốc thuộc tòa thánh Constantinople chứ không chấp nhận Công Giáo phương Tây vì thấy nó quá cởi mở và nguy hiểm cho chính quyền. Và đạo Cơ Đốc được áp đặt làm quốc giáo.

    Cũng một cách hời hợt và thực dụng như thế mà chủ nghĩa cộng sản được du nhập vào Nga và trở thành một thảm kịch cho Nga và nhiều dân tộc khác. Khi Lenin mới được năm tuổi thì chủ nghĩa Marx chính thức bị bác bỏ tại đại hội Gotha của Đảng Dân Chủ Xã Hội Đức, xương sống của phong trào cộng sản châu Âu, năm 1875. Thực ra những tranh luận đã ngã ngũ từ lâu rồi. Lý thuyết của Marx không những đã chứng tỏ sự yếu kém về mặt lý luận mà còn bị cả thực tế phủ nhận. Hai năm sau tờ báo chính thức của đảng Dân Chủ Xã Hội Đức ngừng đăng từng kỳ tác phẩm Chống Dürhing -do Marx và Engel cùng viết và cũng là cuốn sách trình bày chủ nghĩa Marx một cách đầy đủ nhất- với lý do là "cuốn sách hoàn toàn vô giá trị và gây ra một sự nhàm chán cùng độ trong các đảng viên". Dĩ nhiên vẫn có những người theo Marx, nhưng về cơ bản chủ nghĩa Marx đã bị bác bỏ. Nếu Lenin có học thức hơn thì đã không có chủ nghĩa cộng sản tại Nga. Cuộc Cách Mạng Tháng Mười Nga 1917 đã thành công gần nửa thế kỷ sau khi lý thuyết Marx đã bị loại bỏ tại chính quê hương Tây Âu của nó, và thành công vì một đội ngũ nhỏ có tổ chức chặt chẽ đã hành động táo bạo và cướp được chính quyền chứ không phải vì có hậu thuẫn quần chúng. Chủ nghĩa Marx cũng đã chỉ được chấp nhận như một dụng cụ tuyên truyền để trấn an và trấn áp tinh thần cho một chế độ khủng bố. Lenin đã chỉ giữ lại những yếu tố mị dân của nó mà ông thấy có lợi cho việc cướp và giữ chính quyền. Vả lại ông cũng giải thích lý thuyết Marx theo cách riêng, chủ quan và lệch lạc, của mình và đóng góp thêm những lý thuyết của riêng mình để biến nó thành chủ nghĩa Mác- Lênin. Những lý luận của Lenin có thể đúng nếu được hiểu như là một kỹ thuật cướp vả giữ chính quyền của một đảng khủng bố nhưng hoàn toàn không có một giá trị triết học và tư tưởng nào. Việc chủ nghĩa Mác-Lênin sau này đã có sức thuyết phục đối với nhiều người, kể cả nhiều trí thức khoa bảng, có một lý do khác : đó là ví Lenin, và Stalin sau đó, đã áp dụng chính sách khủng bố đến mức toàn diện và tuyệt đối không ai ngờ được. Họ xóa bỏ toàn bộ thông tin và thay sự thực bằng tuyên truyền dối trá. Chế tạo sự thực là quan tâm số 1 của chính quyền Xô Viết. Cơ quan ngôn luận của đảng và nhà nước là tờ báo mang tên là Sự Thực (Pravda). Nhờ vậy mà những tội ác đã được hoàn toàn che dấu, thay vào đó là những thành quả lộng lẫy đã làm say sưa vô số người sống ngoài bức màn sắt. Tâm lý thông thường là khi đã tin thì người ta tìm mọi lý luận để tin, ngụy biện nếu cần; có ai nhìn thấy thiên đường và niết bàn đâu nhưng vẫn có hàng tỷ người sùng đạo. Ngay cả những người rất xuất sắc cũng khó thoát khỏi tâm lý này. Việc một số đông đảo trí thức trên khắp thế giới cố gắng hành hạ trí tuệ của mình trong hàng thập niên để tin và thuyết phục người khác tin về sự ưu việt của chủ nghĩa cộng sản, để tự đánh lừa mình và đánh lừa người khác, có thể giải thích được về mặt tâm lý nhưng cũng là một giai đoạn buồn trong lịch sử thế giới.

    Tôi đã rất bối rối khi tìm một từ tiếng Việt để dịch tính từ pervers của tiếng Pháp (perverted trong tiếng Anh). Các từ điển dịch là bệnh hoạn, đồi bại v.v. Chỉ đúng một phần thôi. Pervers bao hàm sự biến chất và hủy hoại một khái niệm do một cách sử dụng sai trái dẫn đến hậu quả độc hại. "Hoại loạn" có lẽ thích hợp hơn. Những người cầm quyền tại Nga trong suốt dòng lịch sử của họ luôn luôn du nhập một cách hoại loạn những yếu tố của văn hóa phương Tây cho những mục tiêu thực dụng trái ngược với tinh thần của chúng. Cuối thế kỷ 10 Nga hoàng Vladimir đã du nhập Thiên Chúa Giáo, một tôn giáo có mục tiêu giải phóng con người, để làm nền tảng cho một trong những chế độ nô lệ tồi tệ nhất thế giới. Cuối thế kỷ 17 Peter I đích thân sang tận Tây Âu để học hỏi cách tổ chức và làm việc của người phương Tây, kể cả trá hình đi làm thợ, nhưng khi về nước lại chỉ áp dụng những kỹ thuật của phương Tây và cai trị một cách cực kỳ tàn bạo; trên 200.000 người đã chết vì kiệt sức và đói lạnh chỉ để xây một cung điện Petrograd cho ông. Hai thế kỷ sau đến lượt Lenin du nhập chủ nghĩa Marx, một chủ nghĩa mặc dù những sai lầm về phương pháp và lý luận cũng nhắm mục tiêu giải phóng con người, để xây dựng một trong những chế độ khủng bố bạo ngược nhất trong lịch sử nhân loại. Hoại loạn là đặc tính chính trị thường trực của Nga.

    Vladimir Putin cũng không khác. Sau sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết ông ta áp dụng một cách hoại loạn mô hình dân chủ, mà ông ta đã quan sát khi làm gián điệp tại Đức, cho một chế độ độc tài tham nhũng và gian ác. Phương pháp của ông ta là ám sát. Ám sát cả đối lập trong nước lẫn đối lập lưu vong. Ám sát nhân phẩm bằng cách vu cáo, bôi bẩn và ám sát thực sự bằng súng, dao, chất nổ, tai nạn giao thông, thuốc độc, kể cả bằng phóng xạ nguyên tử. Nếu có một kỹ thuật trong đó các chính quyền Nga tỏ ra đặc biệt sáng tạo thì đó là kỹ thuật ám sát. Mỗi dân tộc đều được nhào nặn trong những điều kiện địa lý và lịch sử riêng. Người Nga, cũng như người Hoa Lục, chưa bao giờ được thử nghiệm dân chủ. Họ có thể thấy Putin là một tiến bộ so với chế độ cộng sản. Chúng ta chỉ có thể chúc họ may mắn chứ không thể học hỏi gì ở họ về dân chủ cả.

    Những trao đổi gần đây với một số người, trong đó có những người dân chủ, khiến tôi rất lo âu. Họ cho rằng chuyển hóa về một chế độ như Nga là có thể chấp nhận được, có người còn khen Putin. Càng đáng lo âu khi có những dấu hiệu cho thấy chính quyền cộng sản Việt Nam cũng chuẩn bị cho một chế độ dân chủ kiểu Nga như là cái giá phải trả để ra khỏi ảnh hưởng Trung Quốc và sáp lại với Hoa Kỳ. Bọn đầu gấu đã hành hung những người đối lập và các giáo dân cầu nguyện ở Thái Hà. Phải rất cảnh giác.

    Chúng ta có những điều kiện thuận lợi hơn nhiều so với Nga và Trung Quốc để xây dựng dân chủ. Nước ta khá thuần nhất về ngôn ngữ và văn hóa. Có những sắc tộc thiểu số đã từng là nạn nhân của những bất công cần được sửa chữa nhưng chúng ta không còn những xung đột gay gắt đến nỗi khó có thể giải quyết được một cách êm đẹp, hợp lý, hợp tình. Chúng ta đã tiếp xúc nhiều và lâu với các nước dân chủ lớn. Và chúng ta cũng đã có kinh nghiệm dân chủ. Điều khác biệt căn bản giữa Việt Nam và hai nước Nga và Trung Quốc là Việt Nam có thể trở thành một nước dân chủ đúng nghĩa với lãnh thổ và dân chúng hiện nay trong khi Nga cũng như Trung Quốc có rất nhiều khả năng sẽ tan vỡ nếu dân chủ hóa thực sự. Thực là vô lý khi chúng ta cứ lẽo đẽo chạy theo hai nước này.

    Trước thế chiến II chúng ta ở một mức độ phát triển tương đương với Hàn Quốc và Thái Lan và hơn hẳn Mã Lai. Ngày nay họ là những nước dân chủ và giầu mạnh hơn hẳn ta. Thái Lan phát triển gấp năm hay sáu lần ta, Mã Lai từ 10 tới 15 lần, Hàn Quốc từ 20 đến 30 lần, tùy cách nhìn. Tại sao? Hãy thử đặt câu hỏi: "Nếu không có ông Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản thì bây giờ Việt Nam sẽ ra sao, sẽ hơn hay sẽ kém tình trạng hiện nay?"

    Đầu thế kỷ trước Nga đã được lấy làm mẫu mực và hậu quả đã là một thảm kịch. Chúng ta có nên bắt chước Nga một lần nữa để chuốc lấy một thảm kịch khác hay không?

    Nguyễn Gia Kiểng
    (10/2008)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Phan Sơn viết:
    Trong mỗi thời đại lịch sử, sản xuất kinh tế và cơ cấu xã hội - cơ cấu này tất yếu phải do sản xuất kinh tế mà ra - cả hai cái đó cấu thành cơ sở của lịch sử chính trị và lịch sử tư tưởng của thời đại ấy

    Câu này sai phè phè chứ phản biện làm gì . Phan Son không thấy trên thế giới này có LHQ có 193 Quốc gia với đủ các loại cơ câu xã hội chẳng ăn nhập gì với sản xuất kinh tế. Thì sao nào . Sản xuất kinh tế theo công nghệ , kỹ thuật thế kỷ 21 , còn cơ cấu xã hội thì theo Brunei , Vương quốc A Rập ....

    thichkhach viết:
    tăng cường phối hợp và ủng hộ lẫn nhau trong việc giữ gìn ổn định trong nước của mình”.

    Câu này không có gì là to tát . Tăng cường , phối hợp lẫn nhau giữ ổn định trong nước của mình là 1 câu không có mang thông điệp gì cả . Với câu hỏi của Ông NTG thì lại càng xa vấn đề khi Không cho VN sang Trung quốc dẹp loạn , nhân tiện sống sót thì ở lỳ luôn . Hoặc hiểu ngược lại Ai ( người TQ nào) cho phép phía Trung Quốc sang VN giữ gìn ổn định .... Hoặc hiểu heo kiểu VN à VN mờ Trung Quốc sang giữ ổn định giùm về kinh tế, chính trị ... còn xã hội mà giữ ổn định thì không hợp mà phải thêm từ giữ trật tự .
    Nhưng vỀ nguyên tắc thì không thể làm đơn phương . Chẳng có gì mà liên hệ giông Ukraina cả

    PVĐ viết:
    So sánh Nga hành xử ở Urraina với việc TQ sẽ hành xử như vậy với VN là hoàn toàn vô căn cứ / Nga có quyền hiện diện quân sự trong 1 số vùngthuộc chủ quyền của Ukrain chứ không như TQ không có quyền gì cả trong các vùng của VN.

    Đây đây, đọc đi nhá, trong bài kịch bản Ukraina cho Việt Nam, cụ Giang đã viết dzư thế lày:

    Nguyễn Thanh Giang viết:
    Càng tệ haị hơn khi TBT ĐCSVN chủ trương mở đường cho Trung Quốc vào Việt Nam dẹp loạn.

    (Văn bản ký kết giữa Nguyễn Phú Trọng với Hồ Cẩm Đào ngày 15-10-2011 ghi: “Năm là, đi sâu hơn nữa hợp tác giữa hai nước trong lĩnh vực thi hành pháp luật và an ninh … cùng phòng ngừa và tấn công các hoạt động vi phạm pháp luật, tội phạm xuyên biên giới; tăng cường phối hợp và ủng hộ lẫn nhau trong việc giữ gìn ổn định trong nước của mình”. Và tôi đã chất vấn: “Ai cho phép ông Trọng đem tài sản và xương máu của công an Việt Nam sang tăng cường phối hợp để giữ gìn ổn định trong nước Trung Quốc? Ai cho phép ông Trọng mở đường cho Trung Quốc vào Việt Nam để “tăng cường phối hợp và ủng hộ lẫn nhau” trong cái gọi là “giũ gìn ổn định trong nước” của ta?).

    So sánh Nga hành xử ở Urraina với việc TQ sẽ hành xử như vậy với VN là hoàn toàn vô căn cứ / Nga có quyền hiện diện quân sự trong 1 số vùngthuộc chủ quyền của Ukrain chứ không như TQ không có quyền gì cả trong các vùng của VN.
    Thực ra thì TT Putin và Nga đã bỏ mặc cho Ukraina và không muốn can thiệp (mặc dù nhiều nước lớn khác cũng đã can thiệp không cách này thì cách khác) Nhưng trước những hành vi quá khích và bộc lộ chủ nghĩa , tư tưởng phát xít và những cầu mong của những người thân Nga , gốc Nga nên TT Putin đã ra tay, không ai thay đổi được vì theo nguyên tắc , sự việc xảy ra phải đi theo hướng đó . Nga như một nước ôm rơm nặng bụng . Nhưng với ý đồ chính trị thì có lẽ đang có 1 âm mưu phơi mặt các chính khác ở Kiev là một nhóm ô hợp để người Đông Ukraina không thể tin tưởng và sẽ sinh ra cuộc đối đầu Đông Tây lâu dài để Nga luôn phải canh chừng vì thung súng ngay ngang mũi . Phương Tây chỉ cần góp vài đồng tiền lẻ thì sẽ thành hàng tỷ $ cho cách chính khách tiều dùng để giữ Chính phủ không có đường lùi Ukraina THÌ cũng làm cho Nga mất ăn , mất ngủ . Đúng là tai bay , vạ gió cho nước Nga và dân Ukrainan

    Đọc lại bài này thấy rõ hơn chân dung Putin. Tuy nhiên, lần này tôi lại thấy một số người Việt Nam có thể có lý khi ủng hộ kiểu hành xử của nước Nga Putin: có lẽ họ mong đến một ngày nào đó, lính Việt Nam mang mặt nạ có thể tràn ngập đảo Phú Lâm?

    Phan Sơn viết:
    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    "Tôi vẫn thường nghĩ rằng những người chống cộng cực đoan không thể hiểu CNCS. Lý do là vì họ chống cộng ngay từ đầu và chỉ tìm lập luận để phản bác nó, trong khi muốn hiểu CNCS, hay muốn hiểu bất cứ gì, thì phải khảo sát nó một cách an nhiên với tâm lý sẵn sàng chấp nhận nếu thấy đúng, gần như phải yêu thích nó, ít nhất như một đối tượng nghiên cứu.

    Thực ra những tranh luận đã ngã ngũ từ lâu rồi. Lý thuyết của Marx không những đã chứng tỏ sự yếu kém về mặt lý luận mà còn bị cả thực tế phủ nhận. Dĩ nhiên vẫn có những người theo Marx, nhưng về cơ bản chủ nghĩa Marx đã bị bác bỏ."

    Chào ông Nguyễn Gia Kiểng,

    Nếu ông cho rằng “lý thuyết của Marx không những đã chứng tỏ sự yếu kém về mặt lý luận mà còn bị cả thực tế phủ nhận” thì ông hãy cho tôi sự chính minh bằng phản biện khoa học lời nhận định của Engels.

    Trong lời tựa cho bản Communist Manifesto năm 1883, Engels nhận định: “Trong mỗi thời đại lịch sử, sản xuất kinh tế và cơ cấu xã hội - cơ cấu này tất yếu phải do sản xuất kinh tế mà ra - cả hai cái đó cấu thành cơ sở của lịch sử chính trị và lịch sử tư tưởng của thời đại ấy”.

    Nhân tiện ông Phan Sơn cũng nên phân tích mối tương quan giữa sản xuất kinh tế và cơ cấu xã hội Việt nam hiện nay ra sao xem nó đúng với nhận định của Engels đến mức độ nào?

    Về bài Theo Lộ Trình Nga Một Lần Nữa?
    Thật tình tôi không dám có ý phản bác toàn bộ ý kiến trong bài Theo Lộ Trình Nga Một Lần Nữa? (TLTN) của của ông NGK, bởi vì một cách căn bản tôi đồng ý với ông K. rằng VN chúng ta không thể đi theo lộ trình của người Nga hiện nay. Nhưng vì sự đồng ý ấy của tôi lại xuất phát từ một lý do khác, đơn giản và tổng quát hơn, nên sau đây tôi xin được trình bày vắn tắt những khác biệt ấy để rộng đường dư luận về đề tài khá thích thú này mà ông K. đã đưa ra.
    Trước hết, xin tạm gác lại nhận định về " Công thức Putin đang phá sản" của báo TQ số 125, sẽ bàn sau, trong một dịp khác, để xem thế nào là " Công thức Putin" và có thật sự công thức đó có " đang phá sản" không. Ở đây chỉ xin đi vào từng điểm trong bài TLTN.
    Trong đoạn đầu ông K. viết rằng: " Việt Nam càng ngày càng có dấu hiệu tiến gần đến mô hình Nga". Thú thật câu đó không thuyết phục tôi, hay nói nôm na như người Mỹ là " I don't buy it". Không hiểu ông K. đã căn cứ vào thực tế phát triển nào của hai nước Nga-Việt trong những năm qua để đi đến một nhận định có tính chất khẳng định như đinh đóng vậy. Không hiểu những " dấu hiệu" mà ông K. nói đó là những " dấu hiệu" nào. Nếu hiểu " mô hình Nga" của ông K. là cơ cấu chính trị-kinh tế của nước Nga từ năm 1991 đến nay thì mô hình đó, một cách đại thể, có những điểm chính như: đảng CS không còn cầm quyền, mà chỉ còn là một chính đảng thông thường, chiếm cao nhất được chừng 17% số phiếu trong kỳ bầu cử vừa qua. Nga theo Tổng Thống Chế, có tự do báo chí, tuyển cử theo hệ thống đa đảng, theo kinh tế thị trường, vai trò chủ đạo của kinh tế quốc doanh không còn,v.v... Trong khi đó thì VN,chính danh vẫn là một nước theo chế độ CS, đảng CSVN độc quyền lãnh đạo, kinh tế thị trường nhưng theo định hướng xã hội chủ nghĩa, kinh tế quốc doanh vẫn là chủ đạo, v.v... So sánh tổng quát như vậy thì chẳng thấy ở đâu " dấu hiệu" của VN đang tiến gần đến mô hình Nga cả. Người đọc như tôi không tránh khỏi nghĩ rằng ông K. ,có lẽ, đã " chỉ kết luận trên một cảm giác"!
    Kế đến, khi đề cập đến lịch sử hình thành nước Nga, ông K. đã tỏ ra có định kiến, không giữ được thái độ khách quan cần thiết khi nhận định về nước Nga: người dân, lịch sử và văn hóa. Chẳng hạn Ông viết, trong một đoạn (paragraph) trường thiên, rằng "một nước thường có nhiều chủng tộc khác nhau, với những ngôn ngữ và phong tục khác và không hội nhập được với nhau, có khi còn thù ghét nhau.", hoặc " Các quốc gia ở đây không phải là những quốc gia như người ta thường hiểu, nghĩa là một tập thể những con người nhiều hay ít chia sẻ cùng một ngôn ngữ, một văn hoá, và một lịch sử". Những nhận định đó được ông K. dùng để nói về nước Nga, ám chỉ rằng sự hình thành quốc gia Nga chẳng có gì tốt đẹp. Nhưng trình bày như vậy, ông K. quên rằng không chỉ nước Nga là quốc gia duy nhất chịu tình trạng đó, mà nhiều quốc gia hiện đại khác cũng có tình trạng tương tự, như các quốc gia Ả Rập ở Trung Đông chẳng hạn là nơi mà sự phân chia ranh giới quốc gia là rất tuỳ tiện, hoặc như Thuỵ Sĩ, Malysia, v.v.... Đáng nói nhất là Mỹ, một quốc gia hổn chủng nổi tiếng, ở đó các sắc dân tứ phương, có nguồn gốc lịch sử, văn hoá khác biệt chung sống với nhau. Điều đó có nghĩa rằng sự ám chỉ của ông K. về nguồn gốc hình thành không mấy tốt đẹp của nước Nga rõ ràng nặng tính chất thiên vị, không khách quan.
    Cũng trong paragraph trường thiên đó, ông K., để nêu lên một khía cạnh xấu khác của nước Nga, đã cho rằng: " việc Nga tấn công Georgia không thể nhân danh một chính nghĩa nào- thí dụ như một tình cảm dân tộc hay một chủ quyền lịch sử-ngoài ý đồ bá quyền khu vực", và Ông cho rằng dân cư hai lãnh thổ tự trị Abkhazia và South Ossetia "không phải là dân Nga, người Nga hầu như không có". Việc người Nga có hay không, đông hay ít ở hai tỉnh tự trị đó, thiết nghĩ không quan trọng và cũng dễ xác nhận thực hư. Nhưng còn việc Nga tấn công Georgia mà không " nhân danh được một chính nghĩa nào" cũng chỉ là một việc bình thường, bởi vì cũng như Mỹ tấn công Iraq, hay khối NATO do Mỹ lãnh đạo không tập, và lén đưa chuyên viên-vũ khí vào Libya để lật đổ Gadhafi vậy, người sáng suốt có ai màng đem vấn đề chính nghĩa ra mà bàn đâu, người ta đều hiểu rằng trong chính trị quốc tế chỉ có những ai ngây thơ, hay yếu thế, mới bám víu vào công lý, còn kẻ mạnh và cường quốc thì chỉ tin vào sức mạnh và khả năng áp dụng vũ lực cho việc thành đạt mục tiêu của mình mà thôi. Chưa kể là trên thực tế, Georgia do TT Saakashvili lãnh đạo, đã do cậy trông quá nhiều vào sự hậu thuẩn của Mỹ, ỷ lại rằng Georgia đã gởi 2000 quân tham chiến ở Iraq, nên chủ động tấn công vào Nam Ossetia trước, giết hại hàng ngàn thường dân, trong đó có nhiều công dân Nga, và giúp cho chính phủ Nga có lý cớ để xua quân qua đánh trả. Về mặt này thì dường như, do thiên kiến, ông K. đã không trình bày đầy đủ sự thật như đã xảy ra, rằng Georgia, do tính toán sai lầm, đã vô tình trở thành con chốt thí trong tay siêu cường trên bàn cờ quốc tế. Đáng ra ông K. nên khách quan tường trình sự thật, giúp giới lãnh đạo các quốc gia nhỏ yếu rút ra bài học là đừng quá trông mong vào những cam kết suông của siêu cường mà có lúc mang hoạ, như VNCH trước đây từng phú thác vận mệnh mình vào tay Mỹ; đừng vội tin rằng hễ nước mình bắt tay thực hiện DC " một cách thực sự và quả quyết" là ngay tức khắc sẽ đương nhiên trở thành đồng minh của cường quôc lãnh đạo thế giới tự do và được bảo vệ khỏi mọi hiểm hoạ ngoại xâm. Georgia của Saakashvili, mặc cho mọi cam kết suông của Mỹ, đã bị quân Nga đập phá tan hoang, trong khi chính phủ Bush, và khối NATO, chỉ phản đối bằng... miệng! Đơn giản chỉ vì Saakashvili, tuy tốt nghiệp Luật ở Mỹ, đã quên một điểm hết sức sơ đẳng rằng nền tảng của bang giao quốc tế không phải là lý tưởng hay đạo đức, mà chỉ có quyền lợi quốc gia. Nước Mỹ sẽ không đổ xương máu ra để bảo vệ một nước Georgia nhỏ bé, xa xôi chỉ vì Georgia là quốc gia DC, mà chỉ can thiệp khi Georgia, bất kỳ thuộc chính thể nào, hứa hẹn đem lại những lợi ích quốc gia cho Mỹ lớn hơn hậu quả gây ra do một sự can thiệp như vậy.
    Ở những đoạn kế tiếp, ông K. tiếp tục phê phán cá nhân ông Putin và chế độ chính trị hiện nay của nước Nga. Bản thân tôi rất mong đợi có những phân tích sâu sắc, với chứng liệu cụ thể và lối lập luận vững chắc về hiện tình nước Nga để có thể học hỏi thêm được thực chất của những diễn biến đã xảy ra tại một cường quốc quan trọng của thế giới trong suốt mấy thập niên qua kể từ ngày chế độ cộng sản ở đó sụp đổ. Tiếc rằng, cũng như những đoạn trước, ông K. với thái độ chủ quan, thiên vị như cũ, đã chỉ liên tiếp đưa ra những lời công kích mà không hề trưng dẩn lấy được số liệu hay chứng cứ nghiên cứu có giá trị nào về thực trạng các mặt của xã hội Nga để chứng minh, hay chí ít support cho sự công kích của Ông. Chứng cứ nhiều nhất mà ông K. có liên quan đến nhân thân của Putin là việc Putin là cựu sĩ quan tình báo cao cấp dưới thời CS. Còn lại những điều như Đảng Nước Nga TN, của Putin, tham nhũng và cướp bóc gấp nhiều lần đám CS trước kia, hay tài sản của Putin đến 40 tỉ dollars, hoặc chế độ DC ở Nga hiện nay là chế độ trong đó băng đảng xã hội đen trở thành cánh tay nối dài của nhà nước, một chế độ DC đạo tặc, v.v...Tất cả những phê phán đó, ông K. đã toàn đưa ra dưới dạng statements, lập lại luận điệu của giới truyền thông Âu-Mỹ, mà không trưng dẩn lấy bất kỳ một số liệu hay nguồn tin nào để support hết. Có thể nói rằng ông K. đã tin tưởng mạnh mẽ rằng nước Nga trước đây là xấu, thời CS cũng xấu, và hiện nay cũng xấu luôn,không có gì đáng cho người VN chúng ta noi theo cả. Phải nói rằng Ông đã tuyên xưng đức tin của Ông về tình hình nước Nga khá mạnh mẽ; giống như một tín hữu vậy, Ông không thấy cần thiết chứng minh điều mình tuyên xưng, cứ viết ra là đủ rồi!
    Nhưng độc giả, sau khi đọc những khẳng định trên của ông K., chắc sẽ trở nên lúng túng khi đọc từ những nguồn khác, những nguồn tương đối đứng đắn, về tình hình nước Nga, kể từ năm 1991, đến nay. Nhìn chung thì thông tin từ những nguồn đó cho thấy tình hình của nước Nga không phải là hoàn toàn tồi tệ như ông K. khẳng định, xét về mức độ xây dựng DC và cải thiện kinh tế.
    Về chính trị, một cách tổng quát, việc chuyển từ một chế độ độc tài, do đảng CS cầm quyền,qua một chế độ đa đảng và phân quyền, tuy chưa đạt được mức độ cao như các quốc gia Âu-Mỹ, chắc chắn phải được đánh giá, một cách công bằng, là một bước tiến lớn, nếu không nói là rất lớn, so với những quốc gia trước đó thuộc khối CS, như so với Trung Quốc và VN chẳng hạn.
    Nói đến DC thì một trong những sinh hoạt quan trọng luôn được chú ý là sự tuyển cử. Về mặt này thì nước Nga đã có những tiến bộ đáng kể. Kết quả tuyển cử vào viện Duma tháng 12/2003 cho thấy rằng nước Nga có nhiều chính đảng tham gia, trong đó đảng CS chỉ đứng ở hàng thứ 2 và chỉ chiếm được 52 ghế trên tổng số 450 ghế của Viện. Chỉ nội một kết quả đó thôi cũng đủ để thấy rằng VN chẳng có được " dấu hiệu" gì tiến gần đến mô hình Nga cả.
    Table 1.- Kết quả bầu cử Viện Duma tháng 12/2003
    CHÍNH ĐẢNG % Vote List Tổng số ghế
    United Russia 37.57 224
    Communist 12.61 52
    Motherland 9.02 36
    Liberal Democratic 11.45 36
    Independents Unknown 32
    Other parties 24.65 67
    Total 100% 450
    Nguồn: Trích từ CRS Report for US Congress năm 2006
    Ngoài ra, cuộc bầu cử TT năm 2008 của Nga cũng tỏ ra có những chỉ dấu rất tích cực của nền DC đang còn phôi thai của nó. Đó là bách phân cử tri tham gia đầu phiếu (voter turnout) khá cao so với các nước DC tiên tiến khác; bách phân của Nga hơn hẳn bách phân tham gia bầu cử của Mỹ cùng trong năm đó: Ở Nga có đến 69% ; trong lúc ở Mỹ chỉ có 56.8% . Điều đó cho thấy rằng công dân Nga đã thể hiện ý thức DC và tích cực thực hiện quyền đầu phiếu của mình. Sự thể hiện ý thức đó của cử tri, cộng với cơ cấu chính đảng hiện nay trong sinh hoạt bầu bán ở Nga, diễn đạt mạnh mẽ sự tiến bộ đáng kể của nước Nga trong quá trình xây dựng DC.
    Trong những ngày này dư luận, do hệ thống truyền thông của Mỹ tạo ra, đã dựa vào kết quả bầu cử viện Duma hôm 4/12 và vào những cuộc biểu tình trên nhiều thành phố ở Nga, đưa ra một số dự đoán tiêu cực về tương lai chính trị của ông Putin, và phê phán đường lối lãnh đạo của ông ta và chế độ DC của Nga. Kết quả cuộc bầu cử ấy được tóm tắt theo bảng sau đây:
    Table 2.- Kết quả bầu cử Viện Duma 4/12/2011
    Chính đảng Seats (Số ghế) % số phiếu
    United Russia 238 49.5%
    Communist (CPRF) 92 19.16%
    Liberal Democratic 56 11.66%
    A Just Russia 64 13.22%
    Yabloko 0 3.3%
    Các đảng nhỏ khác 0 1.6%
    Tổng cộng 450 100%

    Kết quả trên cho thấy rằng đảng United Russia của Putin vẫn tiếp tục chiếm đa số ở viện Duma, tuy không còn giữ được đa số 2/3 như trước; trong khi đó đảng CS lại chiếm thêm nhiều ghế hơn, còn đảng Liberal Democratic lại tỏ ra sa sút. Và tuy đảng CS chiếm thêm 35 ghế, nhưng đảng đó không đòi hỏi sự phục hồi các điều kiện độc tài của thời Soviet, mà chỉ tập trung vào những đòi hỏi về an sinh xã hội, hưu bổng và tái quốc hữu hoá một số lãnh vực của nền kinh tế. Riêng đảng A Just Russia thì lại là một đảng thân chính quyền. Ngoài ra, một số chính đảng nhỏ biến mất trên chính trường, thay thế bằng những đảng mới. Những biến thiên trong kết quả bầu cử của các giai đoạn, cũng như sự hình thành hay mất đi một chính đảng do sự thay đổi của tình hình kinh tế-chính trị của các giai đoạn đó, là một điều bình thường và là triệu chứng lành mạnh của một nền DC đang tiếp tục phát triển.
    Chỉ dựa trên sinh hoạt bầu bán mà xét một cách khách quan, có lưu ý đến quá khứ lịch sử, thì phải thừa nhận rằng người dân Nga đang đạt được nhiều tiến bộ trong việc xây dựng DC, dần dần đi vào nề nếp sinh hoạt của một quốc gia DC bình thường như nhiều quốc gia khác trên thế giới. Tiến bộ đó cho thấy rằng nước Nga hiện nay không quá xấu như ông K. liên tiếp khẳng định trong bài viết của mình. Trái lại những biến chuyển ở đó đáng cho chúng ta theo dõi, quan sát và học hỏi. Tất nhiên nói vậy không có nghĩa là VN nên rập theo khuôn mẫu của Nga.
    Việc giới truyền thông Âu-Mỹ cứ tìm cách công kích chính tình nước Nga có những lý do chính trị quốc tế riêng của nó, chứ không hẳn là xuất phát từ những nhận định khách quan mang tính xây dựng. Xin mở ngoặc ở đây là nhiều người trong chúng ta vẫn luôn gỉa định (assume) về sự trung thực của truyền thông Tây Phương, và vì vậy hay nhắm mắt nghe theo. Những công kích đó không giúp ích cho người VN chúng ta trong việc tìm hiểu sự thật về nổ lực xây dựng DC của nước Nga. Tiếc rằng nhiều người VN, cả ở trong Nước lẫn ở hải ngoại, vẫn còn nặng mang não trạng của thời chíến tranh lạnh (The Cold War mentality), bị chi phối bởi định kiến rằng ngoài Tây Phương, Âu-Mỹ ra, không dân tộc nào có chế độ chính trị tốt, kể cả những dân tộc lớn, như dân Nga, vốn đã cống hiến nhiều nhân tài lừng lẫy cho nhân loại trong các lãnh vực văn học (Leon Tolstoy, Ivan Turgenev, Solzhenitsyn...), khoa học-kỹ thuật (Pavlov, Mendeleev...), âm nhạc (Tchaikovsky, Vavilov...), điêu khắc (M. Antokolsky...) , v.v...
    Những ai theo dõi tình hình Nga đều nhớ rằng cũng chính giới truyền thông Tây Phương trước đây đã không ngớt lời tán tụng dành cho Boris Yeltsin, mặc dầu chính dưới thời của Yeltsin mà đặc quyền của giới Oligarch Nga lên đến mức cao nhất, và mức độ thối nát là vô cùng trầm trọng, nếu không nói là tệ hại hơn những năm sau này dưới thời Putin và Medvedev. Chính Borsi Yeltsin đã dùng tiền ủng hộ của các Oligarch để tạo ra gian lận trong các cuộc bầu cử. Sự thối nát của tập đoàn Yeltsin đã bị ứng cử viên đảng CS, ông Gennady Zyuganov, trong cuộc bầu cử hồi năm 1996 vạch trần. Cũng chính dưới thời Boris Yeltsin mà nguồn tài nguyên dầu hoả và khí đốt của Nga đã bị tư bản Tây Phương thao túng, và vùng ảnh hưởng của Nga bị khối NATO thu hẹp dần. Có lẽ đó là lý do khiến truyền thông Tây Phương đã ca ngợi Yeltsin!
    Trong một đoạn văn khác, ông K. đã viết nguyên văn:" Trong suốt bốn thế kỷ rưỡi, từ đầu thế kỷ 16 đến thế chiến II người phương Tây đã là những kẻ xâm lược ức hiếp, dầy xéo và làm nhục phần còn lại của thế giới. Chỉ từ cuối thập niên 1970 trở đi, sau một giai đoạn chuyển tiếp kéo dài hơn ba thập niên và chủ yếu là nhờ chính sự trỗi dậy phản kháng của thế giới, họ mới trở thành khối chuyên chở những giá trị dân chủ, nhân quyền, hợp tác và thị trường." Đó là một câu rất đáng chú ý vì hai điểm. Thứ nhất là nó nêu lên thắc mắc tại sao sau " bốn thế kỷ rưỡi" xâm lăng, bóc lột Á-Phi và Mỹ Latin tàn tệ, mà rồi đùng một cái, chỉ vì sự trỗi dậy phản kháng trong vòng có mấy mươi năm của thế giới, từ thập niên 1970 đến nay người Phương Tây lại trở thành kẻ chuyên chở những giá trị dân chủ, nhân quyền,hợp tác và thị trường. Thứ hai là ông K. đã có chủ ý gì khi viết ra câu đó sau khi đã dùng cả một đoạn rất dài để chê bai nước Nga và tình hình chính trị ở đó hiện nay.
    Cho rằng "nhờ chính sự trỗi dậy phản kháng của thế giới" mà người Tây Phương thay đổi hành vi thống trị của họ thì chắc chắn là không đúng, bởi lẽ không có phép lạ nào của Chúa hoặc của Phật có thể giúp kẻ chuyên đi ăn cướp lại tức thời " đốn ngộ" mà buông dao đồ tể cả. Hình thái bên ngoài có thể thay đổi, nhưng bản chất của kẻ mạnh lấn hiếp kẻ yếu thì vẫn nguyên vẹn. Phương thức của những thuyền chiến nổ đại bác thị uy bắt người ta phải mở cửa giao thương, hay mang quân và quan cai trị đến chiếm cứ xứ người để khai thác tài nguyên nhân lực phục vụ cho sự phát triển kỹ nghệ mẫu quốc đã không còn. Nhưng điều ấy không có nghĩa là Phương Tây đã trở nên nhân đạo hơn, tôn trọng nhân quyền hơn trước. Tất nhiên sự phản kháng của kẻ bị áp bức có vai trò của nó. Nhưng chính yếu là vì có những phương thức mới tinh vi hơn, với hiệu năng cao hơn thay thế cho những phương thức đã cũ, không còn thích hợp. Việc đem quân chiếm đóng, cử người cai trị, là rất tốn kém; ngay cả với chế độ thuộc điạ hiệu năng cao nhất như của Anh Quốc: chỉ cần 100,000 quân sĩ và viên chức, mà cai trị được cả một Ấn Độ đông đến 300 triệu, cũng không còn được xem là phương thức tối ưu. Bằng cách nào mà không cần chiếm đóng, nhưng vẫn khai thác được tài nguyên-nhân lực của nước khác phục vụ cho nền kinh tế của chính quốc thì đó mới là giải pháp cao nhất. Đó chính tư tưởng nền tảng làm xuất phát điểm cho sự ra đời một trật tự thế giới mới, thay cho chế độ thuộc địa cũ trước Đệ Nhị TC.
    Thử nhìn về VN thôi sẽ thấy sự thay đổi vưà nêu. Mỹ không cần phải chiếm đóng VN, nhưng dầu thô, hải sản, lâm sản của VN, do người VN khai thác, vẫn bằng cách này hay cách khác tuôn vào thị trường của Mỹ, phục vụ cho nhu cầu tiêu thụ ở đó. Không cần có đốc công Mỹ, người thợ may VN vẫn cần cù ngày đêm may những bộ áo quần thật đẹp cho người dân Mỹ, đổi lấy những đồng tiền công ít ỏi. Đã vậy, người VN còn cảm thấy sung sướng được bán hàng vào nước Mỹ, cảm thấy hảnh diện rằng càng ngày nước mình càng có quan hệ kinh tế chặt chẻ hơn, khối lượng mậu dịch gia tăng, càng bán được nhiều cho Mỹ, mà mua về thì ít. Nhưng có lẽ không mấy ai đặt ra câu hỏi rằng, trong mối quan hệ mậu dịch Mỹ-Việt ấy, như với dầu thô chẳng hạn, ai là kẻ định giá, hoặc có thật sự là " thuận mua, vừa bán" chăng, hay là có một cơ chế định giá phức tạp mà ở đó phía VN, tuy có sự " lãnh đạo tài tình của Đảng bách chiến", vẫn chỉ đóng vai phụ thuộc? Để suy tư thêm về vấn đề đó xin lưu ý rằng dollars là tiền tệ quốc tế, dù rằng chế độ kim bản vị ( giá dollar căn cứ trên vàng) đã không còn, và mọi quốc gia trên thế giới, kể cả VN, đều luôn luôn dự trữ một lượng lớn dollars trong ngân hàng trung ương của mình, xem đó không khác gì vàng; hơn nữa có những hàng hoá, như dầu hỏa chẳng hạn, bị bắt buộc phải bán và mua bằng dollars, không mua được bằng bất kỳ một loại tiền tệ nào khác. Ngoài ra, bốn chữ "tiền tệ quốc tế", còn có nghĩa rằng hầu hết mọi giao dịch, thanh toán quốc tế: vay nợ, trả nợ, mua bán, v.v... đều bằng dollars.Và khỏi nói ai cũng biết Mỹ là quốc gia có toàn quyền in thêm dollars; nghĩa là có quyền làm giảm giá trị số lượng dự trữ ngoại hối của mọi quốc gia trên thế giới! Như vậy quyền lực tài chánh thuộc về ai thì đã rõ.Và quyền lực tài chánh ấy, cùng với cơ chế gồm 3 trụ cột: IMF, World Bank, và WTO, chính là phương thức tối ưu hiện đại thay thế cho chế độ thuộc địa xưa cũ kia. Thiết nghĩ việc tìm hiểu sâu hơn về ba định chế quốc tế đó là đề tài đáng cho các bạn trẻ trong Nước quan tâm nghiên cứu để có một cái nhìn đúng đắn hơn về chính trị quốc tế.
    Trình bày những điểm như trên, một cách sơ lược, để thấy rằng nhận định của ông K. rằng " nhờ chính sự trỗi dậy phản kháng của thế giới" mà Tây Phương thay đổi hành vi thống trị thế giới là không chính xác; có vẻ như Ông đã lờ đi mặt tiêu cực nhất, mặt thống trị, của Tây Phương để dễ dàng hơn cho Ông trong việc ca tụng và đề cao vai trò " chuyên chở những giá trị DC, nhân quyền, hợp tác và thị trường" của khối các quốc gia đó. Thật ra, Tây Phương đã xây dựng chế độ DC trong nội bộ mỗi nước của họ đồng thời với việc xâm chiếm thị trường ở Á-Phi và Mỹ Latin để phát triển kỹ nghệ. Nghĩa là một mặt Tây Phương xây dựng DC, nhân quyền cho dân của họ, nhưng lại cùng lúc bóp chết DC và chà đạp nhân quyền của dân thuộc điạ.
    Đến đây có lẽ chúng ta đã hiểu được lý do của những phê phán ông K. viết dành cho chế độ DC ở Nga hiện nay. Mục đích duy nhất của sự phê phán đó là để củng cố cho sự tán tụng Tây Phương như là mẫu mực của DC và Nhân quyền, và chính yếu là để chứng minh cho luận điểm toàn bài viết của Ông: VN không nên noi theo mẫu mực DC của Nga!
    Trước khi bàn tiếp về một đoạn quan trọng khác trong bài viết của ông K. xin đề cập một chi tiết nhỏ ở câu ông K. viết rằng:" Trước Thế Chiến II chúng ta ở một mức độ phát triển tương đương với Hàn Quốc và Thái Lan và hơn hẳn Mã Lai" Điểm đáng thắc mắc là trước Thế Chiến II thì VN chúng ta là một thuộc điạ của Pháp, chứ không là một nước độc lập như Thái Lan, vậy thì làm thế nào để xác định mức phát triển kinh tế của tình trạng lệ thuộc đó. Và nếu nói như vậy thì sự độc lập của Thái Lan lại chẳng có ý nghĩa gì hơn một VN thuộc địa sao? Và không hiểu ông K. đã dùng chữ Phát triển ở đây theo nghĩa nào? Hơn nữa, ở đây một lần nữa ông K. cũng đã chỉ nhận định mà không có chứng liệu gì đi kèm.
    Trong một đoạn khác, ông K. đã khẳng định một điều rất thú vị; đó là Ông cho rằng so với TQ và Nga thì "VN có thể trở thành một nước DC đúng nghĩa", nhưng "Nga cũng như TQ có rất nhiều khả năng sẽ tan vỡ nếu dân chủ hoá thực sự". Nếu đúng như vậy, thì không hiểu tại sao chúng ta lạ mất thì giờ phê phán chế độ DC của Nga hiện nay? Bởi vì nếu Nga sẽ bị tan vỡ nếu đi vào DC hoá thật sự thì đúng rồi tốt nhất họ đừng có bày đặt đa đảng và bầu bán làm gì cho mất công, cứ trở lại thời CS Soviet không hay hơn sao? Và cả Trung Quốc cũng vậy, nếu nhận định của ông K. là đúng thì không trách đảng CSTQ, và cả nhân dân TQ, cứ cố sống cố chết bám theo chế độ toàn trị. Với khẳng định như vậy, ông K. đã vô tình bào chữa cho chế độ hiện thời ở Trung Quốc. Điều này thật khó hiểu đối với tôi, một độc giả trung bình.
    Cũng cùng trong đoạn đó, ông K. nêu lên những điều kiện thuận lợi của VN trong việc xây dựng DC. Trước hết Ông nêu lên yếu tố về thuần nhất ngôn ngữ và văn hoá. Đúng là VN chúng ta có ưu điểm về đồng nhất ngôn ngữ. Nhưng còn về văn hoá, một yếu tố quan trọng nhất trong sự định hình một nền DC, thì có nhiều điểm phải bàn. Cho đến nay người VN chúng ta dường như chưa có những thảo luận, nghiên cứu kỹ càng về mối tương quan giữa Văn hoá-DC. Ở Á Châu, người nêu lên mối tương quan Văn hoá-DC được biết đến nhiều là ông Lý Quang Diệu. Một số tác giả Tây Phương đã không đồng ý với ông Diệu, cho rằng Ông đã dùng đặc trưng văn hoá Trung Hoa để bào chửa cho một số bất cập trong nền DC của Singapore. Tóm lại tương quan văn Văn hoá-DC là một đề tài lớn vượt rất xa khuôn khổ kiến thức của một cá nhân, một bài viết; nhưng một cách vắn tắt , dựa vào kinh nghiệm của Miền Nam trước đây cũng như sinh hoạt của cộng đồng người Việt trên đất Mỹ, thì văn hoá VN e rằng chính là một trong những trở ngại cho tiến độ của quá trình xây dựng DC, chứ không là một thuận lợi như ông K. đã khẳng định.
    Sự khẳng định của ông K. rằng VN chúng ta đã "tiếp xúc nhiều và lâu với các nước DC lớn" và " đã có kinh nghiệm DC" và xem đó như những thuận lợi nghe có vẻ như " chỉ kết luận trên một cảm giác" hơn là những luận cứ được chứng minh vững vàng, có sức thuyết phục. Vắn tắt thì chúng ta đã bị Pháp đô hộ trong hơn 80 năm, và có lẽ không ai nghĩ rằng thời kỳ thuộc điạ đó có thể giúp dân ta học hỏi được gì về DC, dù rằng người Phú-Lang-Sa đã không ngớt tuyên truyền về công lao " khai hóa" của họ dành cho đám An-nam-mit. Còn người Mỹ thì đã đến Miền Nam trong tình trạng chiến tranh, họ cũng không dạy cho chúng ta bao nhiêu về DC nhiều hơn là dạy đảo chánh và ám sát lãnh tụ, sau đó là cách mua phiếu "thân chính" và thực hiện việc " Mỹ cử, dân bầu" ( Hội Đồng Quân Lực đã phải tham khảo ý kiến của các giới chức Mỹ trong việc nên chọn ai trong hai người NVT và NCK ra ứng cử TT) không khác gì kiểu" Đảng cử, dân bầu" hiện nay, rồi cuối cùng thì " Đồng Minh tháo chạy". À quên người Mỹ có giúp chúng ta sao chép hiến pháp của họ với Lưỡng viện QH, Tối Cao PV, và Tổng Thống; tiếc rằng chúng ta đã sao chép nguyên xi cơ cấu đó mà không chú ý gì đến những khác biệt về địa lý, lịch sử, văn hoá của hai quốc gia: Hoa Kỳ và VNCH cả!
    Tóm lại, mặc dù với những điểm bất đồng được trình bày ở trên, tổng quát tôi đồng ý với ông K. rằng VN chúng ta không thể "noi theo lộ trình Nga một lần nữa" được. Nhưng lý do của tôi về sự không thể noi theo lộ trình của Nga trong việc xây dựng DC không phải là vì cho rằng mô hình DC của Nga thì xấu, không bằng mô hình DC của Tây Phưong,nhưngchỉ đơn giản như sau.
    Trước hết, chúng ta không thể noi theo Nga vì giữa VN và Nga có quá nhiều khác biệt về văn hoá, lịch sử, địa lý, trình độ khoa học kỹ thuật và mức độ phát triển kinh tế. Chúng ta có thể quan sát, theo dõi và rút tiả kinh nghiệm từ người Nga, nhưng do những khác biệt vừa nói, quá trình xây dựng DC của VN chắc chắn sẽ không giống với của Nga. Mặt khác, Tây Phương tuy có lịch sử DC lâu dài, cũng không giúp cung cấp cho VN một khuôn mẫu DC để rập theo. Vắn tắt thì nền DC của một quốc gia là nét đặc thù của quốc gia đó, kết tinh do mối tương quan của các yếu tố văn hoá, lịch sử, địa lý, kinh tế, tâm lý, dân số và bối cảnh chính trị quốc tế của từng thời kỳ nhất định. Do sự khác biệt giữa các quốc gia về những yếu tố định hình DC ấy, sẽ không có hai nền DC hoàn toàn giống nhau ở hai quốc gia khác nhau; ngay cả khi hai quốc gia đó cùng ở chung trên một lục điạ và chia sẻ biên giới với nhau. Vì vậy, việc mong đợi để noi theo một mô hình DC nào đó làm mẫu mực cho việc xây dựng DC cho quốc gia mình là điều không thực tế. Mỗi dân tộc, mỗi quốc gia phải tự mình kiến tạo riêng nền DC cho mình, dựa trên chính những đặc điểm văn hoá, lịch sử, điạ lý, và kinh tế của mình.
    Đó là lý do khiến tôi đồng ý với ông K. rằng chúng ta không nên theo lộ trình Nga một lần nữa.

    Sunnyvale, 22/12/2011
    TRƯƠNG ĐÌNH TRUNG.

    Phan Sơn viết:
    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    "Tôi vẫn thường nghĩ rằng những người chống cộng cực đoan không thể hiểu CNCS. Lý do là vì họ chống cộng ngay từ đầu và chỉ tìm lập luận để phản bác nó, trong khi muốn hiểu CNCS, hay muốn hiểu bất cứ gì, thì phải khảo sát nó một cách an nhiên với tâm lý sẵn sàng chấp nhận nếu thấy đúng, gần như phải yêu thích nó, ít nhất như một đối tượng nghiên cứu.

    Thực ra những tranh luận đã ngã ngũ từ lâu rồi. Lý thuyết của Marx không những đã chứng tỏ sự yếu kém về mặt lý luận mà còn bị cả thực tế phủ nhận. Dĩ nhiên vẫn có những người theo Marx, nhưng về cơ bản chủ nghĩa Marx đã bị bác bỏ."

    Chào ông Nguyễn Gia Kiểng,

    Nếu ông cho rằng “lý thuyết của Marx không những đã chứng tỏ sự yếu kém về mặt lý luận mà còn bị cả thực tế phủ nhận” thì ông hãy cho tôi sự chính minh bằng phản biện khoa học lời nhận định của Engels.

    Trong lời tựa cho bản Communist Manifesto năm 1883, Engels nhận định: “Trong mỗi thời đại lịch sử, sản xuất kinh tế và cơ cấu xã hội - cơ cấu này tất yếu phải do sản xuất kinh tế mà ra - cả hai cái đó cấu thành cơ sở của lịch sử chính trị và lịch sử tư tưởng của thời đại ấy”.

    Em không bao giờ bảo người khác mù, ngu hay kém hiểu biết!!!!

    Trong chỗ em làm, nếu có bác nào đó đã đọc và có thể đã hiểu bài tường trình của em, nhưng giả vờ căn vặn vớ vẩn. Câu trả lời của em luôn luôn là:

    Bác chưa đọc bài của tôi hả?

    Rồi tùy theo câu trả lời của đương sự:

    1. Nếu chưa đọc. Mời bác đọc xong sẽ thảo luận.

    2. Nếu đã đọc rồi, câu trả lời là: Thế bác không thấy, hay không hiểu em đã viết gì à?. Cái em viết có gì khó hiểu?

    Tương tự vậy, trên đường " bát phố ". Nếu có ai đó tông nhầm em mà không xin lỗi, không xin lỗi nhé (nếu xin lỗi thì em chỉ cười nhẹ, không có chi!). Em không bao giờ la toáng lên : Bác mù à?.
    Em chỉ rất nhẹ nhàng hỏi: Bác không trông thấy tôi à?

    Vậy thôi.

    PS: Em chỉ kể kinh nghiệm sống của em thôi, chứ " rất thật tình " không ám chỉ ai cả. Nếu có người nhột, thì lỗi " không phải tại em " mà tại người thôi.

    Cần quái gì mất thời giờ giải thích ba câu trích thuật nửa vời lăng nhăng của Engels đó. Thực tế đã chứng minh rồi.

    Và thực tế cũng cho thấy : Kẻ gian manh chỉ nói nửa sự thật. Đứa lưu manh thì thích sửa câu viết của người khác hay nói dối bằng cách trích thuật nửa vời .

    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    "Tôi vẫn thường nghĩ rằng những người chống cộng cực đoan không thể hiểu CNCS. Lý do là vì họ chống cộng ngay từ đầu và chỉ tìm lập luận để phản bác nó, trong khi muốn hiểu CNCS, hay muốn hiểu bất cứ gì, thì phải khảo sát nó một cách an nhiên với tâm lý sẵn sàng chấp nhận nếu thấy đúng, gần như phải yêu thích nó, ít nhất như một đối tượng nghiên cứu.

    Thực ra những tranh luận đã ngã ngũ từ lâu rồi. Lý thuyết của Marx không những đã chứng tỏ sự yếu kém về mặt lý luận mà còn bị cả thực tế phủ nhận. Dĩ nhiên vẫn có những người theo Marx, nhưng về cơ bản chủ nghĩa Marx đã bị bác bỏ."

    Chào ông Nguyễn Gia Kiểng,

    Nếu ông cho rằng “lý thuyết của Marx không những đã chứng tỏ sự yếu kém về mặt lý luận mà còn bị cả thực tế phủ nhận” thì ông hãy cho tôi sự chính minh bằng phản biện khoa học lời nhận định của Engels.

    Trong lời tựa cho bản Communist Manifesto năm 1883, Engels nhận định: “Trong mỗi thời đại lịch sử, sản xuất kinh tế và cơ cấu xã hội - cơ cấu này tất yếu phải do sản xuất kinh tế mà ra - cả hai cái đó cấu thành cơ sở của lịch sử chính trị và lịch sử tư tưởng của thời đại ấy”.

    Bác Kiểng phân tích rất đích đáng, rất đúng.

    Tự cho là một người có chút hiểu biết về nước Nga, nhờ bài viết này tôi nhận thấy nên nhìn nước Nga một cách tỉnh táo như bác Kiểng, thay vì nhìn bằng cảm xúc như đại đa số người Việt hiện nay, trong đó có tôi.

    Và cảm xúc đó là gì? Là nước Nga rất lớn, hơn cả TQ, nhưng vô hại với VN. Cái sợ TQ ngàn năm ngay lập tức biến thành cái thân quí với Nga. Còn Mỹ ư? Họ cũng lớn, cũng "vô hại" nữa, nhưng vẫn "có hại" với... chế độ cộng sản, vì họ dân chủ. Thế là tiếp tục: Sợ Tàu, tránh Mỹ, nhìn Nga...

    Nhưng có một điều tôi cho rằng cần nhìn rõ: nuóc Nga không có lộ trình, chỉ có mưu đồ cá nhân của Putin. Và bản thân Putin thì rất ghét VN, chỉ vì cả Pu và VNCS đều thực dụng như nhau, chả ai thực lòng yêu quí ai. Họ đề là đệ tử biến thái của Lênin - sẵn sàng "xử lý" cả Lênin theo cách của Lenin để cầm quyền như Lênin.

    Người Nga, luôn có chút ảo tưởng và tự mâu thuẫn về mình và thế giới, có lẽ do bị cách biệt ngoại biên và là "nước lớn" bị coi là nước nhỏ, hôm nay đã bị chế độ CS gần trọn thế kỷ 20 làm cho phân rã hoàn toàn. Và đúng như bác Kiểng nhận định, nếu có dân chủ, họ sẽ mạnh lên nhưng sẽ phân rã thành những nước nhỏ, giống như TQ.

    Như vậy, lộ trình khách quan tất yếu của Nga và TQ là lộ trình phân rã. Trong khi đó, lộ trình tất yếu đến thịnh vượng của dân tộc ta lại là thống nhất.

    Xin có vài lời góp thêm như một cách cảm ơn bác Kiểng và DL.

    Đông Âu.

    Bác NGK phân tích hay, trình bày nhiều kiến thức sâu rộng.
    Tuy vậy bác viết

    Trích dẫn:
    Một chi tiết: người Nga thuộc chủng tộc Slave, trong hầu kết các ngôn ngữ châu Âu "slave" có nghĩa là nô lệ và đây không phải là một sự tình cờ.

    Theo http://en.wikipedia.org/wiki/Slavic_peoples
    thì từ "slavic" (tiếng Anh) = "slaves" (tiếng Pháp) có gốc "slovo" (nói, tiếng Nga và các tiếng slavic) chứ không phải slave (nô lệ, tiếng Anh..)= esclaves (tiếng Pháp).