Trần Minh Khôi - Trực giác công lý và trường hợp Bùi Minh Hằng

  • Bởi Admin
    15/12/2011
    5 phản hồi

    Trần Minh Khôi

    Những người quan tâm nên hệ thống pháp lý Việt Nam có lý do để lo ngại cho nó về trường hợp Bùi Minh Hằng. Những người quan tâm đến tương lai của Việt Nam có lý do để bi quan về triển vọng của những thay đổi nền tảng về các ý niệm công lý và quyền lực nhà nước trong trường hợp này.

    Bùi Minh Hằng bị bắt và bị giam giữ trong hai năm tới mà không đi qua một tiến trình pháp lý nào. Bổng chốc, người ta có cảm giác là đang sống trong những năm ’70, ’80 của thế kỷ trước khi quyền lực tuyệt đối của nhà nước luôn là sự đe dọa thường trực lên đời sống của công dân. Tất cả những cố gắng xây dựng hệ thống pháp quyền, một hệ thống mà trong đó nhà nước phải chịu sự chi phối của quyền lực pháp lý, trong hơn hai mươi năm qua, chỉ qua một trường hợp giam người vô tội vạ này, đã trở nên vô nghĩa: bước vào thập niên thứ hai của thế kỷ mới, nhà nước Việt Nam vẫn hành xử như một nhà nước của bạo lực, bất chấp ngay cả những giới hạn pháp lý mà chính nó đã đẻ ra.

    Tính hiện đại của một hệ thống pháp lý không ở chổ là nó đã cho ra đời bao nhiêu đạo luật mà ở chỗ nó có chức năng nào trong vai trò giới hạn quyền lực của nhà nước. Quốc hội Việt Nam có thể đưa ra hàng trăm đạo luật nhưng nếu nhà nước Việt Nam vẫn có thể dùng quyền lực tuyệt đối của nó để bắt và giam giữ người bất cứ khi nào nó muốn thì hệ thống pháp lý Việt Nam vẫn chưa bước ra khỏi cái bóng đè của tư duy mông muội.

    Trường hợp của Bùi Minh Hằng là trường hợp của bạo lực nhà nước chà đạp các quyền tối thiểu của công dân, ở đây là quyền được xét xử bởi tòa án. Một nhà nước văn minh không tự cho mình cái quyền bỏ tù công dân khi chưa có quyết định của tòa án.

    Nhà nước Việt Nam có thể tự cho phép nó hành xử như thế là vì nó không gặp phải bất cứ sự phản kháng nào từ phía xã hội dân sự đối với những hành xử ngang ngược của nó. Xã hội dân sự Việt Nam quá yếu để trực giác công lý của tập thể công dân có thể trở thành một xung lực ngăn chặn sự hiếp đáp của nhà nước đối với nó. Hoặc trực giác công lý của mỗi công dân quá yếu để có thể cộng hưởng thành một xung lực đủ mạnh làm ngần ngại những toan tính bạo lực từ phía nhà nước?

    Đâu đó trên các trang blogs, người ta đọc thấy những ý tưởng mà ở đó tác giả bám víu vào những suy luận cảm tính dựa trên tư cách cá nhân của Bùi Minh Hằng để biện minh cho hành xử ngang ngược của nhà nước. Đây là trường hợp điển hình của sự lẩn tránh trực giác công lý ở cá nhân, đưa đến sự lẩn tránh trực giác công lý của xã hội. Cho đến khi Bùi Minh Hằng bị tòa án phán quyết là có tội, Bùi Minh Hằng vẫn là một người vô tội, cho dù nhà nước và quyền lực tuyệt đối của nó muốn thế nào đi nữa.

    Nếu nhà nước Việt Nam thành tâm trong cố gắng xây dựng một nhà nước pháp quyền thì việc đầu tiên nó cần phải làm là xóa bỏ những nghị định tự cho phép nó hành xử với quyền lực vô hạn đối với xã hội dân sự. Người ta không tìm thấy những từ ngữ như “cải tạo” trong Nghị Định 76/2003/NĐ-CP mà chỉ có những mỹ từ như “giáo dục”, “văn hoá”, “học nghề”. Nhưng những mỹ từ không che được tính man rợ của nó: nhà nước tự cho phép nó phán xét nhân cách của công dân và bỏ tù họ bất cứ khi nào nó muốn.

    Một khi nhà nước vẫn tự cho nó cái quyền bắt bớ và giam giữ bất cứ ai thì không ai được an toàn cả, trừ khi người ta từ chối sống như những người tự do. Sự im lặng trước hành xử chà đạp công lý của nhà nước đe dọa toàn bộ xã hội dân sự, trong đó đương nhiên có cả những người đang muốn biện minh cho sự chà đạp này. Nó đe dọa ngay cả những người đặt bút ký lên cái nghị định kia. Bài học của Thương Ưởng còn đó.

    Cho đến khi nhà nước Việt Nam biết hành xử như một nhà nước văn minh, người ta không có lý do gì để hy vọng ở nó. Nhưng nó sẽ không hành xử như một nhà nước văn minh cho đến khi mỗi thành viên của xã hội dân sự có đủ ý thức để hành xử theo trực giác công lý của mình.

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Thật thảm hại cho cái lời bình của xà lim:
    Nhà nước Việt Nam được nhân dân trao cho quyền lực để bảo vệ lợi ích của toàn thể nhân dân do đó nó có quyền thay nhân dân để thực hành pháp lý bảo vệ lợi ích chung của các giai tầng trong xã hội, trấn áp và xét xử những hành vi xâm phạm đến lợi ích chung của cộng đồng, xã hội.

    Ai cũng biết là Đảng cộng sản cướp chính quyền chứ nhân dân nào trao quyền? Bảo vệ lợi ích chung của xã hội? Ngây thơ hay giả vờ ngây thơ? Đố cậu đi xin được việc làm mà không mất đồng nào đấy. Kể cả cậu là giáo viên, bác sĩ, kỹ sư... chứ đừng nói lao động chân đất mắt toét.

    Về Bùi Hằng, nếu chị ta có tội tại sao không dám truy tố, xét xử trước tòa án mà phải bắt cóc rồi bỏ tù một cách mờ ám?

    Chế độ này sợ từ câu nói, dòng chữ chứ đừng nói đến một con người cụ thể. Chính quyền thay mặt nhân dân tại sao cái gì cũng sợ, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù???

    nhà nước Việt Nam có nhiều điểm khác so với các nước có thể chế chính trị khác với Việt Nam.

    Cái này thì đúng: Điểm khác lớn nhất là Nhà nước (chế độ) này khác người ta ở chỗ nó có đám cầm đầu là dân lưu manh chuyên nghiệp.

    Luật pháp bọn tư bản giãy chết

    "Dư luận Hàn Quốc ngày 13/12 đưa tin rầm rộ về vụ việc ngư dân Trung Quốc đâm chết cảnh sát biển Hàn Quốc, có người biểu tình còn lăng nhục quốc kỳ Trung Quốc trước Đại sứ quán Trung Quốc tại Hàn Quốc"

    http://anhbasam.wordpress.com/2011/12/15/564-han-quoc-khong-can-chung-minh-minh-khong-de-bi-bat-nat/#more-38363

    Bà Hằng tụ tập đông người ủng hộ chính phủ VN, đi cải tạo là phải .

    Hy vọng bà đi cải tạo xong nghiệm ra rằng nếu đi tụ tập đông người, đừng nên ủng hộ chính phủ .

    Gửi Khách xalim (khách viếng thăm) gửi lúc 17:31, 15/12/2011 - mã số 47202
    Thưa ông Xàlim .Xin lỗi trước khi nói ông cần phai có vốn hiểu biết tối thiểu về Luật pháp it nhất là A bờ cờ.Nêu không ông dễ bị mọi người nghĩ rằng ông là "EM GIAI" ông Hoàng Hữu Phước đó.Xin lỗi ông một lần nữa:NẾU CHUNG TA NGỒI Ở ĐÁY GIẾNG THÌ BẦU TRỜI HÌNH TRÒN TO NHƯ CÁI MÂM ông Xàlim ạ. Chúc ông sức khỏe-Chào ông-Tôi Nông phu xóm

    Khách xalim viết:
    ...Như vậy là nhà nước có quyền và quyền đó là do nhân dân trao cho chứ không phải là tự cho phép ngốc ạ.

    Vậy thì làm một cuộc trưng cầu hỏi dân xem có đúng như vậy không? phét ạ...!!!

    Từ ngày lập quốc đến giờ chưa hỏi dân bao giờ mà!!!

    Luật thì do hành pháp làm ra rồi buộc lập pháp thông qua để tư pháp sử dụng thì dân còn cái quyền đếch gì mà trao cho nhà nước nữa, phọt phẹt ạ...!!!

    Nếu đưa những nhà nước Mỹ, Anh, úc, Hàn Quốc, Nhật Bản...đến Việt Nam thì không bao giờ Việt nam có những trường hợp vớ vẩn như của Bùi Minh Hằng, Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Văn Hải, Trần Huỳnh Duy Thức…

    Anh bạn trẻ Trần Minh khôi khi viết bài này đã cố gắng thể hiện trình độ và sự hiểu biết tối đa về những kiến thức chung về nhà nước, bản chất của nhà nước, quyền lực của nhà nước tuy nhiên những sự cố gắng đó dường như không đáng là bao nhiêu bởi nó còn quá hạn chế nên mới có nhận xét rằng: “Nhà nước Việt Nam có thể tự cho phép nó hành xử như thế là vì nó không gặp phải bất cứ sự phản kháng nào từ phía xã hội dân sự đối với những hành xử ngang ngược của nó. ” hay “nhà nước tự cho phép nó phán xét nhân cách của công dân và bỏ tù họ bất cứ khi nào nó muốn”. Nói nhà nước Việt Nam có thể tự cho phép hành xử như thế … hay tự cho phép phán xét nhân cách …là không đúng. Bản chất sự ra đời của nhà nước là để điều hoà mối quan hệ giữa các giai tầng trong xã hội và bảo vệ lợi ích của giai cấp thống trị, trong trường hợp này nhà nước Việt Nam có nhiều điểm khác so với các nước có thể chế chính trị khác với Việt Nam. Nhà nước Việt Nam được nhân dân trao cho quyền lực để bảo vệ lợi ích của toàn thể nhân dân do đó nó có quyền thay nhân dân để thực hành pháp lý bảo vệ lợi ích chung của các giai tầng trong xã hội, trấn áp và xét xử những hành vi xâm phạm đến lợi ích chung của cộng đồng, xã hội. Trường hợp của Bùi Minh Hằng, Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Văn Hải, Trần Huỳnh Duy Thức… là những trường hợp vi phạm pháp luật Việt Nam, xâm hại đến an ninh, trật tự an toàn xã hội một cách rõ ràng, có đầy đủ bằng chứng, tang chứng, vật chứng thì bị xét xử, bỏ tù là chuyện đương nhiên đâu cần phải bản cãi. Nếu đặt những con người này ở các quốc gia khác như Mỹ, Anh, úc, Trung Quốc,Hàn Quốc, Nhật Bản … với tư cách là một công dân ở những nước này thì với những hành vi như vậy có lẽ họ còn bị xử với tôn danh năng nề hơn nhiều chứ đâu chỉ đơn giản là cải tạo, giáo dục phục hồi nhân phẩm. Như vậy là nhà nước có quyền và quyền đó là do nhân dân trao cho chứ không phải là tự cho phép ngốc ạ.