Hoa Mặt Trời - Bắt người biểu tình yêu nước, chính quyền được gì và mất gì?

  • Bởi Admin
    14/12/2011
    4 phản hồi

    Hoa Mặt Trời

    Cuối cùng thì những lời đồn đoán về tình trạng hiện tại của chị Bùi Hằng cũng đã có câu trả lời chính thức từ phía nhà cầm quyền Hà Nội, nhưng sự thật này lại gây sốc không kém những cuộc bắt bớ hết sức vô lý đã xảy ra: tập trung cưỡng bức vào trại giam không cần thông qua một tòa án. Nó làm người ta nhớ đến những kiểu tập trung cải tạo sau khi quân đội cộng sản chiếm đóng Sài gòn vào năm 1975, nó cũng gợi lại hình ảnh của những cuộc bắt bớ dưới thời Sô Viết của nước Nga cộng sản, và bóng ma trong những thể chế độc tài ở vùng Châu Mỹ Latinh với những vụ mất tích đầy bí ẩn những thập niên 1970 đã trở lại. Nhưng điều làm người ta bàng hoàng nhất là tình trạng tồi tệ này đang xảy ra ở một đất nước “dân chủ vạn lần dân chủ tư sản”, nơi mà các lãnh đạo hót không ngừng nghỉ một bài ca có tên gọi là xây dựng nhà nước pháp quyền.

    Chuỗi hành động này xảy ra trong thời điểm khi mà sự truyền tin nhanh đến chóng mặt có thể chuyển tải trong nháy mắt đến toàn thế giới những chuyện xảy ra ở nửa bán cầu . Đàng khác, vấn đề nhân quyền, dân chủ là những đề tài rất thời sự, luôn được đề cập như những tiêu chuẩn của một xã hội văn minh và như những điều kiện cho sự cộng tác hay đánh giá vị trí của các quốc gia trong trường quốc tế, thì những vi phạm nghiêm trọng của chính quyền Việt Nam như một thách thức ngạo ngược của bạo quyền trước lương tâm nhân loại và thời đại.

    Nói như nhà khoa học Ngô Bảo Châu, muốn làm xấu mặt chính quyền Việt Nam thì không cần phải làm gì hơn. Điều này cũng có nghĩa là nhà cầm quyền Việt Nam đang tự rạch lên mặt của mình để xuất hiện với bạn bè thế giới bằng bộ mặt của một tên côn đồ hằn vết sẹo. Tất cả tin tức về những cuộc bắt bớ vi hiến và bất hợp pháp đều xuất hiện trên những mạng truyền thong quốc tế. Điều này sẽ để lại điều gì nếu không ngoài sự nghi ngờ về những cam kết cải tạo nhân quyền, về khả năng cộng tác của chính quyền Việt Nam trước những bạn bè quốc tế. Không lạ gì mà quốc tế luôn nhìn Việt Nam dưới con mắt dè dặt và sự nghi ngờ vào thiện chí của chính quyền Việt Nam này không dễ gì xóa bỏ một sớm một chiều trong suy nghĩ của họ.

    Trở lại trường hợp của chị Bùi Hằng, dù trong thư thông báo cho gia đình không nói đến lý bị cưỡng bức cải tạo là gì, nhưng mọi người đều biết là do sự tham gia tích cực của chị trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc và bày tỏ sự đồng tình cuộc biểu tình ủng hộ luật biểu tình. Điều này nói lên nỗi sợ hãi thực sự của chính quyền vào những cuộc tụ họp của nhân dân, và mặt khác, nói lên sự tráo trở của chính quyền cộng sản. Không ai có thể ngây thơ tin vào những gì giới cầm quyền cộng sản nói, với những phản ứng của họ. Điều này cũng gói ghém một thông điệp : sẽ không bao giờ có chuyện đối thoại hay lắng nghe tiếng nói của người dân đối với chính quyền Việt Nam. Thiết nghĩ không có bằng chứng hùng hồn nào để chứng minh sự độc tài cai trị của Đảng cộng sản bằng việc bắt giữ những người yêu nước.

    Việc bắt giữ người không cần phải xét xử và đặc biệt đối xử với những người bày tỏ ôn hòa tình yêu nước, yêu chuộng công lý và sự thật đã lộ rõ dã tâm của nhà cầm quyền. Họ quyết tâm bảo vệ sự độc tài cai trị và nhất nhất thực hiện quyết tâm này bất chấp mọi thủ đoạn. Điều mà Đảng cộng sản Việt Nam muốn đó là mãi mãi cai trị người dân, dù cho tương lai và vận hội của dân tộc có như thế nào, điều ấy không quan trọng bằng sự vững vàng cai trị của Đảng cộng sản. Những câu khẩu hiệu “vì nhân dân”, “chính quyền nhân dân” chỉ là những khẩu hiệu dối lừa không hơn không kém.

    Nhất thời, sự đàn áp mạnh bạo, bất chấp luật lệ của nhà cầm quyền Việt Nam có thể làm nao núng những khát vọng dân chủ đang được nhen nhóm trong nhân dân. Tuy nhiên, nó cũng có thể làm cho những người thiện chí có thêm sự khôn ngoan khi đối phó với chính quyền. Nó cũng là dịp để những người thao thức với vận mệnh dân tộc gắn kết thêm với nhau trong cách thức mới kín đáo hơn, chuẩn bị nhiều hơn cho những bước tiếp theo. Nhưng điều mà chính quyền cộng sản không bao giờ ngờ tới, và nó cũng chính là sự công phá mạnh mẽ nhất, đó là niềm tin vào tính chính thống của họ đã lung lay ngay tận trong những kết cấu Đảng viên của Đảng. Những vết nứt không thể hàn gắn khi chính những đảng viên tâm huyết nhận ra họ đang trở thành con rối trong màn kịch dã tâm của những kẻ mị dân. Không ai có thể bảo đảm sự vũng bền của một tòa nhà đã mục ruỗng từ bên trong. Điều này đã được kiểm chứng trong lịch sử khi khối cộng sản Đông Âu tan vỡ. Không ai có thể vung tay che lấy mặt trời.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Các nhà nước CS cũng như các triều đại Phong Kiến , coi người dân như 1 loại tài sản, giai cấp thống trị vì muốn làm gì thì tùy vào sự vui buồn của họ: cắt ấp, chia nhân khẩu, hoặc đưa đi cải tạo, đi học tập cả vạn tới cả triệu người.Con người không được tôn trọng vào chân giá trị ,mà chỉ được nhìn vào gốc gác,lí lịch và thái độ sùng kính Đảng và các lãnh tụ của Đảng.Dân ta muốn thực sự trở thành người làm chủ thì phải có lá phiếu trực tiếp, không phải dân chủ tập trung, dân chủ đại biểu như hiện nay.Sự tráo trở, sự ăn cắp này của chế độ CS cần phải được vạch mặt, từng sự việc cần được phơi bày ra công luận trong nước và quốc tế- ở đây cần nhấn mạnh , với trong nước thì có ý nghĩa tuyên truyền nâng cao nhận thức, còn quốc tế có tính chất phân định chế độ-cho dù CS có tự mạo là gì, nhưng những tín hiệu trung thực phát ra từ bên trong chứng tỏ bản chất chế độ, giúp quốc tế chuẩn bị thái độ đối với CS VN và chỉ có đưa ra quốc tế thì CS mới sợ hãi- như Miến đang phải xoay chiều sau nhiều năn bị áp lực từ cả trong ngoài nước .Chúng ta, những trí thức mới đang làm vế 1, vế 2 quan trọng hơn làm rất kém và thiếu 1 sự kết hợp với nhau (Việt Kiều quá đông và trải gần khắp 5 châu mà sao chưa có Đại Hội Người Việt thế giới -bàn cách cứu Dân Tộc Việt) -Người Việt có quá kém thông minh?, chỉ vì thiếu đoàn kết mà nhìn dân tộc và đất nước bị bọn CS u tối dắt đi vô định .Đã tới lúc đưa ra diễn đàn quốc tế các v/d nhân quyền VN và các hội người Việt khắp nơi cần đoàn kết, có tiếng nói gây sức ép trên bình diện quốc tế để ủng hộ những tiếng nói trong nước.

    Cái được lớn nhất là ĐƯỢC LÒNG TRUNG QUỐC, có thể vì thế mà được tiều triệu đô la. Còn mất là nhân dân mất nước. Đơn giản và nghiêm túc thế thôi. Đừng coi chuyện này là một trò hài hước. Có người còn vu bà Hằng là thuộc đảng Việt Tân, người ta muốn ở đảng nào mặc người ta, miễn người ta yêu nước là được. Thái Lan có hàng mấy chục đảng, Nga cũng vậy. Đảng nào phản động là đảng đàn áp dân, bán nước.

    Nhà nước được gì?: ĐƯỢC bắt người biểu tình.
    Nhà nước mất gì? : MẤT tiền trả lương cho người đi bắt biểu tình.Mà tiền là tiền thuế của dân, chứ đâu phải tiền nhà nước.
    NÓI TÓM LẠI NHÀ NƯỚC "ĐƯỢC.... (bắt biểu tình)..CHỨ KHÔNG MẤT."

    Được nhiều chứ, vẫn được làm lãnh đạo, làm cho dân sợ, làm cho dân dễ bảo hơn, làm cho dân ngoan hơn .

    Chả mất gì cả, dân vẫn tin đảng và chính phủ như thường . Cải cách ruộng đất chết nhiều thế dân vẫn còn tin đảng và chính phủ, chuyện này thuộc loại nhỏ như con thỏ .