TS Đặng Dũng Chí - Ðảng, Nhà nước luôn chăm lo bảo đảm và bảo vệ quyền con người

  • Bởi Admin
    10/12/2011
    25 phản hồi

    TS Đặng Dũng Chí (Viện Nghiên cứu quyền con người)

    Quá trình lãnh đạo cách mạng Ðảng ta luôn khẳng định, việc bảo đảm quyền con người là một mục tiêu, động lực của cách mạng, là trách nhiệm lớn của Ðảng và Nhà nước ta. Trong sự nghiệp đổi mới, hội nhập, Ðảng ta chủ trương "Chăm lo cho con người, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mọi người, tôn trọng và thực hiện các điều ước quốc tế về quyền con người mà Việt Nam đã ký kết hoặc tham gia"(1).

    Trong xã hội ta, quyền con người của tất cả mọi người đều được tôn trọng và bảo đảm, không phân biệt giai cấp, tầng lớp nào, quá khứ của họ ra sao. Bảo đảm quyền con người ở Việt Nam nằm trong mục tiêu xây dựng xã hội "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh".

    Quan điểm nhất quán của Ðảng và Nhà nước

    Ở Việt Nam quyền con người gắn với quyền dân tộc và chủ quyền quốc gia. Muốn hiện thực hóa được các quyền con người phải có các tiền đề, điều kiện nhất định. Ðiều kiện trước hết là đất nước phải được độc lập, chủ quyền quốc gia phải được tôn trọng. Thực tiễn lịch sử Việt Nam và nhiều nước vừa trải qua đấu tranh giành độc lập đã chứng minh, đất nước bị nô lệ thì người dân không thể có tự do, các quyền con người bị chà đạp nghiêm trọng. Vì vậy, các dân tộc bị áp bức đã không nề hy sinh, mất mát để giành và giữ nền độc lập. Và quyền dân tộc tự quyết đã trở thành một bộ phận không thể thiếu của nhân quyền. Nói cách khác, độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia là điều kiện tiên quyết để bảo đảm quyền con người. Không có độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, không thể nói đến các quyền con người.

    Bảo đảm quyền con người trước hết và chủ yếu thuộc trách nhiệm của mỗi quốc gia. Trách nhiệm pháp lý này đã được Liên hợp quốc quy định trong các văn kiện nhân quyền quốc tế. Mặt khác, chính Hiến chương Liên hợp quốc cũng nhấn mạnh "Không quốc gia nào, kể cả Liên hợp quốc, có quyền can thiệp vào công việc thực chất thuộc thẩm quyền quốc gia".

    Ngày nay, quyền con người đã được quốc tế hóa về nhiều mặt, nhưng việc bảo đảm quyền con người chủ yếu vẫn thuộc thẩm quyền của các quốc gia. Sự hợp tác quốc tế trên lĩnh vực nhân quyền là rất quan trọng, vì đã bổ sung thêm nguồn lực và kinh nghiệm trong việc bảo đảm quyền con người. Tuy nhiên, các cơ chế nhân quyền quốc tế chỉ nhằm bổ sung chứ không thể thay thế các cơ chế đang vận hành tại các quốc gia. Ðối với việc bảo đảm các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa, trách nhiệm của quốc gia càng rõ - không có bất cứ một quốc gia hay tổ chức quốc tế nào có thể đảm đương được việc bảo đảm các quyền này thay cho các nhà nước. Ðây là những nguyên tắc cần được nhận thức đầy đủ; không được mơ hồ, phân vân.

    Ðộc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia là đòi hỏi hàng đầu trong việc bảo đảm và thực thi nhân quyền, nhưng điều có ý nghĩa cực kỳ quan trọng là nhà nước phải sử dụng các điều kiện này để đem lại cuộc sống hạnh phúc cho mọi thành viên của đất nước. Giành độc lập cho Tổ quốc là một trong những mục tiêu lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhưng vừa đạt được mục tiêu này Người đã chỉ rõ, nước độc lập mà dân không được hưởng hạnh phúc tự do thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì. Ðiều này thể hiện mối quan hệ biện chứng giữa quyền con người với quyền dân tộc tự quyết và trở thành định hướng chính trị quan trọng trong mọi hoạt động bảo vệ quyền con người.

    Quyền con người được pháp luật bảo vệ, gắn liền trách nhiệm, nghĩa vụ công dân. Thực tiễn Việt Nam và thế giới cho thấy, bảo đảm bằng pháp luật là một trong những điều kiện quan trọng nhất để các quyền con người được thực hiện. Mọi nhu cầu hay yêu sách về quyền nếu không được pháp luật ghi nhận và bảo vệ thì không thể có bất cứ một quyền con người nào.

    Trong phạm vi quốc gia, pháp luật bảo vệ quyền con người thể hiện ở việc ghi nhận các quyền trong pháp luật, hoàn thiện các thiết chế, bộ máy... nhằm bảo vệ ngày càng tốt hơn quyền con người. Mặc dù luôn nhấn mạnh "quyền bẩm sinh", nhưng ngày nay, ở mọi quốc gia, quyền con người đều được ghi nhận và bảo vệ bằng các hình thức pháp luật khác nhau.

    Hiện nay đang xuất hiện một số những đòi hỏi cực đoan, rằng nhà nước phải để người dân được tự do bày tỏ quan điểm chính trị, tự do lập hội, hội họp, biểu tình, tự do ra báo tư nhân, nhà xuất bản tư nhân, tự do hoạt động tôn giáo... Nhiều người đã ráo riết tuyên truyền và hoạt động bất chấp những quy định của pháp luật hiện hành. Thậm chí họ cũng không hiểu hoặc cố tình không hiểu rằng, chính Luật Nhân quyền quốc tế cũng ghi rõ một số quyền có thể bị hạn chế vì an ninh quốc gia, trật tự công cộng, sức khỏe cộng đồng và tự do của người khác.

    Trong thời kỳ đổi mới, Nhà nước ta luôn coi trọng việc xây dựng và hoàn thiện pháp luật; củng cố các cơ quan tư pháp và cơ chế nhằm bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền của người dân.

    Phương Tây luôn nhấn mạnh quyền mà không nói đến nghĩa vụ cá nhân. Quan điểm này đã ảnh hưởng mạnh vào Việt Nam. Thậm chí đến nay, trong giới nghiên cứu lý luận nhân quyền ở nước ta, cũng có nhiều người cho rằng, nói đến nhân quyền là nói đến nghĩa vụ của nhà nước, không thể đòi hỏi nghĩa vụ cá nhân ở đây (?!). Ðiều này đã gây nhận thức mơ hồ trong xã hội về trách nhiệm cá nhân khi hưởng thụ quyền.

    Bàn về vấn đề này, Các Mác từng viết: "Không có quyền lợi nào mà không có nghĩa vụ, không có nghĩa vụ nào mà không có quyền lợi"(2). Trên thực tế, Tuyên ngôn thế giới về quyền con người cũng ghi nhận: "Mỗi người đều có những nghĩa vụ đối với cộng đồng mà chính trong đó nhân cách của bản thân có thể phát triển tự do và đầy đủ" (Ðiều 29); các văn kiện nhân quyền khác cũng đều nhấn mạnh, mỗi cá nhân trong khi được hưởng thụ các quyền cần tôn trọng tự do của người khác và tôn trọng lợi ích của cộng đồng.

    Quan điểm này có ý nghĩa hết sức quan trọng, vì nó chỉ ra được cách giải quyết một trong những mối quan hệ cơ bản nhất của vấn đề nhân quyền, khắc phục được cách hiểu phiến diện, cực đoan về vấn đề nhân quyền.

    Các chủ trương, chính sách lớn bảo đảm quyền con người

    Từ các quan điểm cơ bản nói trên, trong quá trình đổi mới Ðảng đã đề ra một số chủ trương, chính sách, công tác, nhiệm vụ để bảo đảm quyền con người trong điều kiện mới.

    Trước hết là công tác tuyên truyền giáo dục trong nhân dân, tùy từng đối tượng cụ thể có nội dung, phương thức phù hợp để mọi người hiểu rõ quan điểm, chính sách của Ðảng, pháp luật của Nhà nước về quyền con người, quyền và nghĩa vụ công dân, nhận rõ bản chất tốt đẹp của chế độ ta là vì con người, vạch trần những luận điểm bịp bợm và thủ đoạn xấu xa của các thế lực thù địch trên lĩnh vực này. Khắc phục tình trạng bị động trong hoạt động tuyên truyền đối ngoại.

    Hệ thống pháp luật, từng bước thể chế hóa các nội dung về quyền con người phù hợp với điều kiện của nước ta, với các tiêu chuẩn về quyền con người đã được cộng đồng quốc tế thừa nhận rộng rãi. Ðiều quan trọng nhất là Ðảng lãnh đạo toàn dân tiếp tục thúc đẩy công cuộc đổi mới kinh tế - xã hội và phát huy dân chủ xã hội chủ nghĩa. Nhiều chính sách, quyết định lớn của Ðảng, Chính phủ về kinh tế - xã hội, xóa đói, giảm nghèo, an sinh xã hội đều nhằm mục tiêu vì con người.

    Ðảng và Nhà nước đặc biệt chăm lo kiện toàn các cơ quan bảo vệ pháp luật trong sạch, vững mạnh, bảo vệ có hiệu quả các quyền công dân, quyền con người. Nghiêm khắc kiểm điểm, uốn nắn, khắc phục những khuyết điểm vi phạm quyền dân chủ của các cơ quan công quyền, cán bộ, công chức.

    Các cơ quan lý luận khoa học, các ban, ngành bảo vệ pháp luật đã tiến hành tổ chức nghiên cứu sâu về quyền con người, phát triển các tư tưởng nhân đạo, giải phóng con người của Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Ðảng ta, làm rõ sự khác nhau giữa các quan điểm đó với quan điểm tư sản về quyền con người. Trên cơ sở đó xây dựng hệ thống quan điểm của Ðảng ta về quyền con người, làm cơ sở cho công tác tư tưởng, cho việc hoàn thiện pháp luật và chính sách về quyền con người, tạo thế chủ động chính trị trong cuộc đấu tranh vì quyền con người trên trường quốc tế.

    Trong hoạt động ngoại giao và tuyên truyền đối ngoại, trên cơ sở thực hiện tốt những quyền cơ bản của con người ở nước ta theo đúng đường lối, quan điểm của Ðảng, hiến pháp và pháp luật của Nhà nước đã chủ động và kiên định nguyên tắc giữ vững độc lập, chủ quyền và bảo đảm an ninh quốc gia, không thỏa hiệp trước những yêu sách gây tổn hại đến chủ quyền an ninh; đồng thời có đối sách linh hoạt, mềm dẻo trong một số vụ việc xét không phương hại đến an ninh và chủ quyền, nhằm đáp ứng yêu cầu đối ngoại, tranh thủ thêm bạn bè, phân hóa các lực lượng thù địch...

    Sau 25 năm đổi mới, trong bối cảnh lịch sử mới, về bảo đảm và bảo vệ quyền con người, Ðại hội đại biểu lần thứ XI (năm 2011) của Ðảng đã khẳng định: Nhà nước Việt Nam tôn trọng và bảo vệ quyền con người, gắn quyền con người với quyền và lợi ích của dân tộc, đất nước và quyền làm chủ của nhân dân; thực hiện tiến bộ và công bằng xã hội ngay trong từng bước và từng chính sách; xây dựng và từng bước hoàn thiện nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, bảo đảm dân chủ được thực hiện trong thực tế cuộc sống ở mỗi cấp, trên tất cả các lĩnh vực; dân chủ gắn liền với kỷ luật, kỷ cương và phải được thể chế hóa bằng pháp luật, được pháp luật bảo đảm...

    Thực hiện Nghị quyết Ðại hội XI của Ðảng, bảo đảm quyền con người trong quá trình đẩy mạnh toàn diện công cuộc đổi mới, chúng ta cần tổ chức tốt công tác tuyên truyền, vận động, giáo dục sát hợp với từng tầng lớp nhân dân, nhằm nâng cao nhận thức cho cán bộ, đảng viên, lực lượng vũ trang và nhân dân về công tác bảo vệ, đấu tranh về nhân quyền trong tình hình mới. Phải nắm vững quan điểm, chủ trương, chính sách của Ðảng, Nhà nước ta, tự hào về những thành tựu to lớn về nhân quyền của Việt Nam đã đạt được trong nhiều năm qua; đồng thời phải nâng cao cảnh giác với những âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Dành mối quan tâm thường xuyên trong giáo dục đối với tầng lớp thanh niên, sinh viên, học sinh, đồng bào theo đạo, đồng bào dân tộc thiểu số về nhân quyền. Tăng cường công tác lãnh đạo, quản lý báo chí, xuất bản.

    Cấp ủy, chính quyền các cấp tập trung lãnh đạo thực hiện thắng lợi các Nghị quyết của Trung ương, Chỉ thị của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Thủ tướng Chính phủ về phát triển kinh tế - xã hội, bảo đảm an ninh, quốc phòng, đặc biệt ở vùng chiến lược trọng điểm. Tăng cường đoàn kết các dân tộc trong cộng đồng dân tộc Việt Nam, giữa cộng đồng trong nước với cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Thực hiện tốt các chủ trương, đường lối, chính sách của Ðảng và Nhà nước về tôn giáo, dân tộc, quy chế dân chủ ở cơ sở, chính sách đất đai, chính sách cán bộ... Kịp thời giải quyết ngay tại cơ sở các vụ việc phức tạp, không để lây lan kéo dài, trở thành "điểm nóng". Cần tiếp tục đầu tư xây dựng hoàn chỉnh hệ thống pháp luật đi đôi với kiện toàn các cơ quan bảo vệ pháp luật. Nghiên cứu ban hành các luật còn thiếu liên quan đến quyền con người; sửa đổi, bổ sung các văn bản pháp luật và điều luật không còn phù hợp. Tổ chức tốt việc thi hành pháp luật, nhất là công tác bắt, xét xử, giam giữ, cải tạo phạm nhân. Phổ biến rộng rãi các công ước và điều ước quốc tế mà Việt Nam tham gia ký kết; nghiên cứu tham gia các công ước quốc tế về quyền con người.

    (1) Ðảng Cộng sản Việt Nam, Văn kiện Ðại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IX, NXB CTQG, Hà Nội, 2001, tr.134.

    (2) Các Mác - Ph. Ăng-ghen, Toàn tập, T16, NXB Chính trị quốc gia, H, 1995, tr. 25.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    25 phản hồi

    Chỉ nói phét, nói phét trằng trợn, phản ngược với thực tế ràng ràng mà vẫn cứ nói. Tiến Sĩ như ông Đặng Thế Dũng, chắc suốt ngày chỉ loanh quanh trong tháp ngà kinh điển của đảng CS, cho nên, ông thành quáng gà khi thực tế Việt Nam hôm nay, cả thế giới biết đảng của ông toàn nói một đàng làm một nẻo. Dối trá đã trở thành quán tính của đảng CSVN, do đó, ông tiến sĩ này được đảng đào tạo và cấp bằng, sau đó được cho ăn ngon mặc đẹp nên nói y như quản giáo. Trí thức đảng như thế này thì đất nước họa có đến tết con thằn lằn thì mới khá được.

    Có người cứ nói theo sở thích của mình nhưng lại không giải thích những câu hỏi mà người ta muốn biết. Admin có thể tìm câu trả lời về quyền con người trong ý kiến của khách BN ở phần dưới, rất ngắn gọn nhưng đầy đủ. Còn không hiểu những việc làm xẩy ra trước mắt là công an bắt bớ, bỏ tù nhiều người mà không có lý do thì có phải Đảng, nhà nước bảo vệ quyền con người không nhỉ? Quyền con người bị chính Đảng, nhà nước xâm hại thì dân làm thế nào? Kiện cáo ở đâu? Khi Đảng, nhà nước bất chấp pháp luật, cứ xâm hại quyền con người thì dân biết làm thế nào? Ai có giải pháp nào thì cho ý kiến.

    Phan Sơn viết:
    Văn hóa quyền con người có được sức mạnh lớn nhất từ những mong muốn hiểu biết của mỗi cá nhân. Trách nhiệm bảo vệ quyền con người là thuộc về các Nhà nước. Nhưng chính những hiểu biết, tôn trọng và mong muốn về quyền con người của mỗi cá nhân là điều mang lại kết cấu và sức bật hàng ngày cho quyền con người”.

    Sérgio Vieira De Mello - Cao uỷ Quyền Con người Liên Hiệp Quốc
    2003.

    Tôi không biết bác dịch có đúng hay không vì không có link để kiểm chứng.
    Cho dù bác dịch đúng hay sai thì,

    Lời bàn của tôi cho câu trên là:

    Nhân quyền = quyền con người không phải là văn hóa và cũng không phải là mong muốn. Nhân quyền là quyền làm người, quyền = lẽ phải, như vậy quyền con người là lẽ phải của con người để được làm người. Đó không phải là mong muốn mà là lẽ phải, lẽ đương nhiên, nếu con người không muốn làm con vật. Đó không phải là văn hóa mà là quy luật tự nhiên. Sự hiểu biết về Nhân quyền không phải là văn hóa mà là nhận thức. Nhận thức được lẽ phải, lẽ đương nhiên mình (con người) có.

    Tôi xin phép bác, được sửa câu bác đã trích dẫn của ông Sérgio Vieira De Mello như sau:

    " Quyền con người có được sức mạnh lớn nhất từ những nhận thức, những hiểu biết của mỗi cá nhân. Trách nhiệm bảo vệ quyền con người là thuộc về các Nhà nước.
    Nhưng chính những hiểu biết, tôn trọng, bảo vệ (thay vì viết chữ bảo vệ, bác viêt chữ mong muốn) về quyền con người của mỗi cá nhân, không trừ một ai, là điều mang lại cấu kết và sức bật hàng này cho quyền con người.

    Nguyễn Jung

    Tôi có đặt câu hỏi trên Facebook cho các bạn của mình: "Các bạn của tôi, các bạn hiểu như thế nào là Quyền Con Người?". Bác Phan Sơn có thể trả lời ngắn gọn theo hiểu biết của mình câu hỏi trên không?

    slinkee viết:
    Có thế mà các bác cũng tranh cãi . Đây này

    "Muốn hiện thực hóa được các quyền con người phải có các tiền đề, điều kiện nhất định"

    Tức là nếu chưa có các tiền đề và điều kiện nhất định thì các bác cứ quên minh là con người và có quyền đi nhá!

    Theo nguyên tắc, quyền con người không cần tiên đề, điều kiện nào cả. Có lẽ tiên đề duy nhất là "bạn là con người" (trong hoặc ngoài bụng mẹ)

    Trích dẫn:
    Ở Việt Nam quyền con người gắn với quyền dân tộc và chủ quyền quốc gia. Muốn hiện thực hóa được các quyền con người phải có các tiền đề, điều kiện nhất định. Ðiều kiện trước hết là đất nước phải được độc lập, chủ quyền quốc gia phải được tôn trọng.

    Đảng CSVN, ở đây Đặng Dũng Chí, hiểu sai về quyền con người.

    Comment số 46757 có nêu về điều 10 :
    Ðiều 10:
    Mọi người đều có bằng nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.

    Có nghĩa là cho dù đất nước bạn đang bị đô hộ, hoặc bạn đang sống ngoài tổ quốc của bạn, ... mọi người đều phải được hưởng quyền này

    Đặng Dũng Chí là tiến sĩ, Viện Nghiên cứu quyền con người, mà lại lý luận sai như thế này thì quan trí VN có vấn đề !

    Đặng Dũng Chí phải cho ví dụ minh họa cụ thể mỗi điều lệ về quyền con người thì mới thuyết phục và đó là cách hay nhất để "vạch trần những luận điểm bịp bợm và thủ đoạn xấu xa của các thế lực thù địch trên lĩnh vực này". Nếu không lý luận của Đặng Dũng Chí chính là lý luận thù địch về quyền con người

    Có thế mà các bác cũng tranh cãi . Đây này

    "Muốn hiện thực hóa được các quyền con người phải có các tiền đề, điều kiện nhất định"

    Tức là nếu chưa có các tiền đề và điều kiện nhất định thì các bác cứ quên minh là con người và có quyền đi nhá!

    Nông Phu Xóm viết:
    Kính gửi TỜ SỜ VẸT Đặng Dũng Chí,
    Chúng tôi không ngạc nhiên khi thấy Nhân dân Việt nam bất hạnh vì có nhiều kẻ Cầm quyền do có nhiều thành tích nằm Rừng lâu.Nhưng chúng tôi rất ngạc nhiên thấy những người có chức danh TỜ SỜ như ông mà cứ nói như con VẸT cho nên tôi nghi ngờ cái TS của ông lắm.Nếu nó là hàng Mã thì không cần nói thêm gì.nếu là hàng XỊN thì CNXH = Cả Nước Xuống Hố quả không sai.
    Ông Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu quyền con người ơi
    Ông nói ông viết mà ông KHÔNG THẤY NGƯỌNG à

    Cái này chả có gì lạ bác à. Nhiệm vụ của mấy ông này chỉ là tìm cách lí luận (nhăng cuội, bóp méo, đánh tráo khái niệm) để cố gắng chứng minh đường lối của Đảng (ông vua tập thể) là luôn luôn đúng. Không bằng mấy ông quan (tôi trung) ngày xưa còn dám can gián vua và vua (hiền) ngày xưa còn dám lắng lời nói nghịch nhĩ.

    Một bài viết ngụy biện đến lố bịch. Chỉ có báo chí đảng mới đăng những bài rẻ tiền này cho dân...chửi! Và hiểu rõ cái gọi là tờ sờ học hàm học vị chẳng đáng giá một xu!

    Ông ến sĩ này là tiến sĩ đỗ đạt cách đây 500 năm nên quan niệm rằng người dân chỉ được hưởng quyền con người do triều đình ban.Mọi ý kiến không đúng với ý của hoàng thượng và của triều đình là phạm thượng, là phạm tội.
    Xin lỗi ến sĩ chữ hoàng thượng không viết hoa đừng khép tôi vào tội phạm húy.

    Văn hóa quyền con người có được sức mạnh lớn nhất từ những mong muốn hiểu biết của mỗi cá nhân. Trách nhiệm bảo vệ quyền con người là thuộc về các Nhà nước. Nhưng chính những hiểu biết, tôn trọng và mong muốn về quyền con người của mỗi cá nhân là điều mang lại kết cấu và sức bật hàng ngày cho quyền con người”.

    Sérgio Vieira De Mello - Cao uỷ Quyền Con người Liên Hiệp Quốc 2003.

    Kính gửi TỜ SỜ VẸT Đặng Dũng Chí,
    Chúng tôi không ngạc nhiên khi thấy Nhân dân Việt nam bất hạnh vì có nhiều kẻ Cầm quyền do có nhiều thành tích nằm Rừng lâu.Nhưng chúng tôi rất ngạc nhiên thấy những người có chức danh TỜ SỜ như ông mà cứ nói như con VẸT cho nên tôi nghi ngờ cái TS của ông lắm.Nếu nó là hàng Mã thì không cần nói thêm gì.nếu là hàng XỊN thì CNXH = Cả Nước Xuống Hố quả không sai.
    Ông Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu quyền con người ơi
    Ông nói ông viết mà ông KHÔNG THẤY NGƯỌNG à

    Trích:
    "quyền con người" và "quyền lợi" (khách viếng thăm) gửi lúc 02:42, 11/12/2011 - mã số 46757:
    " Đặng Dũng Chí và Phan Sơn ngộ nhận hoặc cố tình bóp méo chữ "quyền con người" (right) và "quyền lợi" (interests)".
    ---------------------------------

    Bác Đặng Dũng Chí và bác Phan Sơn không hề ngộ nhận, hoặc cố tình bóp méo 2 chữ này. 2 bác hiểu rất rõ 2 chữ này. Nhưng vì nhiệm vụ nên 2 bác nhập nhằng, đánh lận con đen.

    Hành vi nhập nhằng, không minh bạch, đánh lận con đen này (của bác Phan Sơn) đã được lập đi, lập lại trong suốt quá trình tham gia thảo luận trên Dân Luận (cá nhân tôi đã có kinh nghiệm), với mục đích đánh lạc hướng suy nghĩ của dân chúng.

    Nhân quyền= quyền con người = Human right = Tất cả mọi người, không phân biệt chủng tộc, màu da, ngôn ngữ, đảng phái đều có quyền được sống và mưu cầu hạnh phúc như nhau.

    Quyền lợi và nghĩa vụ = personal interest and Obligation.= phát sinh từ sự muốn có (tư hữu) vật chất, tinh thần của từng cá nhân riêng lẽ trong một tập thể và từ nguyên tắc cho, nhận.

    Hai đề tài này không dính dáng đến nhau bác Phan Sơn và bác Đặng Dũng Chí ạ.

    Nghĩa vụ của dân là đóng thuế. Thế thì quyền lợi của dân là gì? Là nghĩa vụ của nhà nước đúng không?

    Dân đã đóng thuế (nghĩa vụ) thì dân có quyền đòi hỏi quyền lợi. Quyền lợi của dân ở đây là gì? là được ổn định kinh tế, là xã hội bình yên.....

    Câu hỏi được đặt ra ở đây là: Ai đã không chu toàn trong quyền lợi và nghĩa vụ? Dân hay Quan? Hỏi là đã trả lời.

    Tôi không đi xa trong vấn đề này, vì ở đây chúng ta bàn về nhân quyền chứ không bàn về quyền lợi và nghĩa vụ.

    Nguyễn Jung

    Obligation
    personal interest

    Phan Sơn viết:
    “Giới truyền thông luôn nhấn mạnh đến quyền mà không nói đến nghĩa vụ. Quan điểm này đã ảnh hưởng mạnh vào Việt Nam. Thậm chí đến nay, trong giới nghiên cứu lý luận, cũng có nhiều người cho rằng, nói đến nhân quyền là nói đến nghĩa vụ của Nhà nước, không thể đòi hỏi nghĩa vụ cá nhân (?!). Ðiều này đã gây nhận thức mơ hồ trong xã hội về trách vụ công dân khi hưởng thụ quyền.

    Bàn về vấn đề này, Marx đã từng viết: "Không có quyền lợi nào mà không có nghĩa vụ, không có nghĩa vụ nào mà không có quyền lợi." Trên thực tế, Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền cũng đã ghi nhận: "Mỗi người đều có những nghĩa vụ đối với cộng đồng mà chính trong đó nhân cách của bản thân có thể phát triển tự do và đầy đủ" (Ðiều 29); các văn kiện nhân quyền khác cũng đều nhấn mạnh, mỗi cá nhân trong khi được hưởng thụ các quyền cần tôn trọng tự do của người khác và tôn trọng lợi ích của cộng đồng.

    Quan điểm này có ý nghĩa quan trọng, vì nó chỉ ra được cách giải quyết một trong những mối quan hệ cơ bản nhất của vấn đề nhân quyền, khắc phục được cách hiểu phiến diện, cực đoan về vấn đề nhân quyền.”

    Marx đã từng viết: "Không có quyền lợi nào mà không có nghĩa vụ, không có nghĩa vụ nào mà không có quyền lợi."

    Đặng Dũng Chí và Phan Sơn ngộ nhận hoặc cố tình bóp méo chữ "quyền con người" (right) và "quyền lợi" (interests)

    Hai cái này hoàn toàn khác nhau.

    Trích dẫn:
    Ðiều 10:
    Mọi người đều có bằng nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.

    Điều 10 của quyền con người thì có liên quan gì đến nghĩa vụ của người dân, của cá nhân ?

    Ngày nay, quyền con người đã được quốc tế hóa về nhiều mặt, nhưng việc bảo đảm quyền con người chủ yếu vẫn thuộc thẩm quyền của các quốc gia.

    Đặng Dũng Chí và cả Phan Sơn có đề cập đến việc này. Đáng tiếc là nó đúng trong hoàn cảnh hiện nay đấy.

    Bằng chứng là các nước hồi giáo vẫn có luật tôn giáo chặt tay, ném đá cho chết, đánh đập phụ nữ, ... rất kinh hoàng ! Bạn có phản đối việc này thì bọn chúng lại ngoác miệng đó là công việc nội bộ của chúng và là luật của thượng đế.

    Cải cách ruộng đất thời Hồ Chí Minh, bắt tù cải tạo, cũng ác ôn như vậy đấy nhưng đó là công việc nội bộ của Hồ Chí Minh, không liên quan gì đến Liên Hiệp Quốc. Mao, Polpot, Kim giết dân thì cũng thế, công việc nội bộ của ... chúng cả

    Dùng công việc nội bộ để hợp pháp hóa việc giết người, là chiêu bài dễ dùng nhất ...

    Con người là động vật dã man nhất vì tuy có bộ óc thông minh nhưng đôi khi hành động lại như súc vật

    ""Bảo đảm quyền con người trước hết và chủ yếu thuộc trách nhiệm của mỗi quốc gia. Trách nhiệm pháp lý này đã được Liên hợp quốc quy định trong các văn kiện nhân quyền quốc tế. Mặt khác, chính Hiến chương Liên hợp quốc cũng nhấn mạnh "Không quốc gia nào, kể cả Liên hợp quốc, có quyền can thiệp vào công việc thực chất thuộc thẩm quyền quốc gia".""

    In minimum, the translation is not correct. Its meaning is not simple as TS Đặng Dũng Chí write.

    Here is the "Hiến chương Liên hợp quốc" in English:

    CHAPTER I: PURPOSES AND PRINCIPLES
    Article 1
    The Purposes of the United Nations are:

    1. To maintain international peace and security, and to that end: to take effective collective measures for the prevention and removal of threats to the peace, and for the suppression of acts of aggression or other breaches of the peace, and to bring about by peaceful means, and in conformity with the principles of justice and international law, adjustment or settlement of international disputes or situations which might lead to a breach of the peace;
    2. To develop friendly relations among nations based on respect for the principle of equal rights and self-determination of peoples, and to take other appropriate measures to strengthen universal peace;
    3. To achieve international co-operation in solving international problems of an economic, social, cultural, or humanitarian character, and in promoting and encouraging respect for human rights and for fundamental freedoms for all without distinction as to race, sex, language, or religion; and
    4. To be a centre for harmonizing the actions of nations in the attainment of these common ends.

    Article 2

    The Organization and its Members, in pursuit of the Purposes stated in Article 1, shall act in accordance with the following Principles.

    1. The Organization is based on the principle of the sovereign equality of all its Members.
    2. All Members, in order to ensure to all of them the rights and benefits resulting from membership, shall fulfill in good faith the obligations assumed by them in accordance with the present Charter.
    3. All Members shall settle their international disputes by peaceful means in such a manner that international peace and security, and justice, are not endangered.
    4. All Members shall refrain in their international relations from the threat or use of force against the territorial integrity or political independence of any state, or in any other manner inconsistent with the Purposes of the United Nations.
    5. All Members shall give the United Nations every assistance in any action it takes in accordance with the present Charter, and shall refrain from giving assistance to any state against which the United Nations is taking preventive or enforcement action.
    6. The Organization shall ensure that states which are not Members of the United Nations act in accordance with these Principles so far as may be necessary for the maintenance of international peace and security.
    7. Nothing contained in the present Charter shall authorize the United Nations to intervene in matters which are essentially within the domestic jurisdiction of any state or shall require the Members to submit such matters to settlement under the present Charter; but this principle shall not prejudice the application of enforcement measures under Chapter Vll.

    Quá trình lãnh đạo cách mạng Ðảng ta luôn khẳng định, việc bảo đảm quyền con người là một mục tiêu, động lực của cách mạng

    Thời khoảng 1975 - 1985 tôi chỉ nghe đảng ta dạy dỗ tiêu diệt giai cấp tư bản, bắt bỏ tù cải tạo, ... mà chẳng cần xét xử gì cả !
    Chỗ nào cho thấy đảng ta khẳng định và nhất là "thực hiện" việc bảo đảm quyền con người ?

    “Giới truyền thông luôn nhấn mạnh đến quyền mà không nói đến nghĩa vụ. Quan điểm này đã ảnh hưởng mạnh vào Việt Nam. Thậm chí đến nay, trong giới nghiên cứu lý luận, cũng có nhiều người cho rằng, nói đến nhân quyền là nói đến nghĩa vụ của Nhà nước, không thể đòi hỏi nghĩa vụ cá nhân (?!). Ðiều này đã gây nhận thức mơ hồ trong xã hội về trách vụ công dân khi hưởng thụ quyền.

    Bàn về vấn đề này, Marx đã từng viết: "Không có quyền lợi nào mà không có nghĩa vụ, không có nghĩa vụ nào mà không có quyền lợi." Trên thực tế, Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền cũng đã ghi nhận: "Mỗi người đều có những nghĩa vụ đối với cộng đồng mà chính trong đó nhân cách của bản thân có thể phát triển tự do và đầy đủ" (Ðiều 29); các văn kiện nhân quyền khác cũng đều nhấn mạnh, mỗi cá nhân trong khi được hưởng thụ các quyền cần tôn trọng tự do của người khác và tôn trọng lợi ích của cộng đồng.

    Quan điểm này có ý nghĩa quan trọng, vì nó chỉ ra được cách giải quyết một trong những mối quan hệ cơ bản nhất của vấn đề nhân quyền, khắc phục được cách hiểu phiến diện, cực đoan về vấn đề nhân quyền.”

    Ông iến sĩ có viết như thế thì ông mới giữ được ghế trong cái viện nghiên cứu. Nhưng ông viết cho đồng bào mình thì còn tạm được, vì còn có người lên tiếng phản bác, chứ nếu ông viết cho báo chí nước ngoài thì người ta tưởng ông học lớp một và người ta vứt bài của ông vào sọt rác chứ chẳng ai tốn hơi mà bàn. Rất tiếc là nhà nước mình cho ra lò nhiều ông tiến sĩ như ông. Nếu ông có đọc những phản hồi thì ông kiểm lại kiến thức của mình, ông nhé. Người ta biết rõ là ông không đủ trình độ trả lời những câu hỏi đã nêu cho ông.

    Tôi là một đảng viên,đọc bài của TS cũng phải nói với ông thế này: ông đúng là loại "ăn cơm chúa, múa tối ngày". Bài ông viết thì rất hay nhưng ông chẳng hiểu gì về nhân quyền cả. Thứ nhất, độc lập, tự do của dân tộc chỉ là tiền đề để thực hiện nhân quyền. Là một nhà nghiên cứu, ông kô được phép đồng nhất 2 nội dung này. Độc lập, tự do dân tộc; cơm ăn áo mặc là v/đ, là yêu cầu đặt ra từ thời PK, nó có từ mấy nghìn năm nay rồi. Nhưng đó kô phải là lịch sử của nhân quyền. Nhân quyền chưa bao giờ được đặt ra như một nhu cầu của cuộc sống lúc bấy giờ. Để hiểu về nhân quyền ông cần phải có tri thức có tính lịch sử về thực tại người.Khi con người trở thành cá nhân trong sự tồn tại của nó, trong sự chiếm hữu và sở hữu tư nhân của nó phát triển một cách phổ biến dưới chế độ tư bản, xã hội tư sản,thì v/đ nhân quyền cũng dần được đặt ra như một nhu cầu phổ biến và cơ bản. Lịch sử phong kiến VN cũng đã có xuất hiện con người cá nhân, cái cá nhân ở vào thời nhà NGUYỄN, nhưng cùng nắm cũng chỉ đạt được ở mức độ ĐẶC THÙ.Toàn bộ giai đoạn trước đó có thể tóm tắt con người VN là con người TỰ NHIÊN, con người CỘNG ĐỒNG, con người PHỤ THUỘC: tất cả đời sống của nó chỉ là những hình ảnh khác nhau, những mảnh ghép khác nhau của VUA và dưới nữa là của các quan địa phương.
    Do những gập ghềnh của lịch sử, đến những ngày hôm nay v/đ nhân quyền của VN mới được đặt ra như một tiến bộ của tiến trình ĐỔI MỚI nhờ sự thừa nhận và phát triển các thành phần kinh tế- đặc biệt là sự công nhận và có mặt của thành phần kinh tế TƯ NHÂN.Một lần nữa, nhân đây tôi khẳng định với ông TS rằng ở mô hình XHCN cũ (trước 86) chúng ta chưa bao giờ có nhân quyền cả, cùng lắm cũng chỉ có CỘNG ĐỒNG QUYỀN mà thôi. Dĩ nhiên nhu cầu về nhân quyền kô bao giờ TUYỆT ĐỐI HÓA cái cá nhân, phải đặt nó trong quan hệ xã hội. Vì lẽ đó chúng ta cần phải có luật pháp, có định chế để bảo vệ và thực hiện. Tuy nhiên kô được lấy v/đ dân tộc, v/đ xã hội-cái xã hội để đè bẹp nhân quyền. Trên đây chỉ là vài tri thức tôi trao đổi với TS, còn thực tiễn đang diễn ra như thế nào thì TS tự nhận biết. Tôi xin nhắc lại bài viết của TS là hay, tuy nhiên cũng cần xem lại chút nhân cách

    Trình độ TS mà viết thế này ư? Ông thuộc bài nhiều hơn ông suy nghĩ. Ông chỉ đưa ra hai tiêu chí về quyền con người là "độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia" mà ông quên rằng quyền con người là quyền sống và quyền mưu cầu hạnh phúc. Ông TS phòng lạnh này hoàn toàn xa rời thực tế đồi sống, đúng là ông chỉ hàng ngày ngồi trong viện nghiên cứu, học thuộc lòng một số sách (rất ít) cũ mèm. Ông không thấy nông dân (vẫn sản xuất lúa gạo nuôi ông để ông ngồi đọc và viết những điêuf linh tinh lang tang) bị cướp ruộng đất là lấy đi quyền sống của người ta đấy thôi. Lại còn nói không nước nào được can thiệp vào nội bộ dân tộc. Tôi xin thưa với ông nếu ta không can thiệp vào chuyện nội bộ của Cămpuchia thì nạn diệt chủng ở nước này sẽ đi đến đâu. Ta can thiệp vào chuyên nội bộ nước kách thì được, nhưng ta lại khước từ nước khác can thiệp vào chuyện nội bộ của ta. Cả thế giới lên án về tình trạng nhân quyền ở nước ta mà ông còn không sáng mắt ra. Rồi chuyện hiện nay đang diễn ra hàng ngày, bao nhiêu người bị bắt bị tù mà không có lý do, vậy nhan quyền ở đâu. Đây là tình trạng đảng quyền, ông hiểu chưa? Ông tiến sĩ. Mấy lần ông nhắc tới thế lực thù địch, " thủ đoạn xấu xa của các thế lực thù địch trên lĩnh vực này." "Đồng thời phải nâng cao cảnh giác với những âm mưu hoạt động của các thế lực thù địch," Xin hỏi ông: tại sao ta có nhiều kẻ thù tức các thế lực thù địch thế? Singapo, Thái Lan ...có các thế lực thù địch nào không? Làm thế nào để không có các thế lực thù địch? Ông cho biết cụ thể âm mưu của chúng là như thế nào? Cảnh giác thì làm những gì? "Thủ đoạn xấu xa" của chúng biểu hiện cụ thể như thế nào? Trên đường phố thủ đô vao những ngày chủ nhật vừa qua thì điều dễ thấy nhất là "lưu anh quyền" và "côn đồ quyền" nhiều hơn là nhân quyền.

    Đọc không nổi hết bài.Hình như bài của tiến sĩ nào cũng giống tiến sĩ nào. Bài nào cũng y chang bài này.Nó muốn toàn dân là "đàn bò vào thành phố". Giá bài viết này viết vào năm 1975 thì nhiều người đọc mà không chửi.

    Chết cười với bác Đặng Dũng Chí này, đề tài "Bảo đảm quyền con người ở Việt Nam trong bối cảnh toàn cầu húa và hội nhập quốc tế - Vấn đề và giải pháp" của bác nộp muộn 25 tháng:

    http://www.npa.org.vn/Nghi%C3%AAnc%E1%BB%A9ukhoah%E1%BB%8Dc/tabid/81/ctl/Details/mid/445/ItemID/813/Default.aspx

    Cũng chưa ăn thua gì với đề tài quyền con người của Đảng ta, nộp muộn gần 70 năm rồi :D

    Thực thi “quyền được biết” của dân: Báo chí cần có căn cứ cụ thể hơn


    Báo chí là công cụ thực thi “quyền được biết” của người dân.

    Quy chế quy định chế độ phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí nên được bổ sung bằng các chế tài.

    “Trong nhiều phương thức để người dân thực hiện quyền tiếp cận thông tin của mình, báo chí là con đường hữu hiệu nhất. Báo chí là diễn đàn thực thi tiếng nói, là nơi người dân thể hiện “quyền được biết” của mình”. TS Đặng Dũng Chí, Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu quyền con người, phát biểu như vậy tại hội thảo “Quyền tiếp cận thông tin-lý luận và thực tiễn ở Việt Nam” tiếp tục diễn ra hôm qua (8-1).

    Theo thống kê, hiện cả nước có tới 713 ấn phẩm và hơn 1.000 bản tin, 606 đài phát thanh, 10 triệu máy thu hình. Tốc độ tăng trưởng viễn thông Internet trong những năm qua là 32,5%/năm, mức cao nhất trong khu vực ASEAN. Trong tương lai, nhu cầu về thông tin “nóng” có liên quan trực tiếp đến lợi ích của người dân sẽ không ngừng tăng và báo chí chính là chất keo nối người dân với nhà nước thông qua chức năng thông tin của mình, là nơi để dân thể hiện tiếng nói, thể hiện quyền giám sát, kiểm soát chính quyền mà mình bầu nên.

    Tuy nhiên, cơ chế, quy trình thủ tục công khai thông tin hiện chưa cụ thể đã tạo nên những rào cản nhất định đối với việc thông tin của báo chí. “Các cơ quan sở hữu thông tin có xu hướng che giấu hoặc hạn chế việc cung cấp thông tin thuộc loại nhạy cảm. Điều này khiến thông tin về một sự kiện, một vấn đề đôi khi thiếu chính xác. Từ đó, tiếng nói của người dân cũng giảm xuống” - TS Chí nhìn nhận.

    Đề xuất giải pháp cho tình trạng trên, TS Tường Duy Kiên, Viện nghiên cứu quyền con người, cho rằng cần có danh mục cụ thể loại thông tin nào người dân có thể tiếp cận, loại thông tin nào cấm, cách thức hoãn, gia hạn thông tin. Trong khi việc quy định này hiện nằm rải rác ở nhiều văn bản, gây khó khăn cho việc tiếp cận thông tin của báo chí.

    Về khía cạnh quản lý báo chí, TS Đặng Dũng Chí góp ý: Quy chế quy định về chế độ phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí nên được bổ sung bằng các chế tài. Không ít trường hợp trước sức ép của công luận, cơ quan chức năng phản ứng nhanh bằng việc sớm cung cấp thông tin ban đầu nhưng rồi trì hoãn không đưa các thông tin tiếp theo và thông tin cuối cùng. “Trên thực tế, đây là việc bưng bít thông tin khá tinh vi, khiến việc tiếp cận thông tin của báo chí bị ngăn cản” - TS Chí nhận xét.

    Nhà nước cần tạo một hành lang pháp lý rõ ràng, đồng bộ trên tất cả các mặt: xác lập những quy định về trình tự và thủ tục trong việc công khai thông tin của các cơ quan công quyền, các biện pháp chế tài, cơ chế khiếu nại, tố cáo đối với bên cấp thông tin và bên yêu cầu cung cấp thông tin. Đó là yêu cầu cần thiết để báo chí đáp ứng được nhu cầu thiết yếu của người dân trong việc thực hiện “quyền được biết” của mình.

    Nguồn: Báo Pháp luật TP HCM