Mẹ Nấm - Bốn năm sau ngày "Vì Hoàng Sa - Trường Sa thân yêu" - 9/12/2007

  • Bởi Admin
    10/12/2011
    0 phản hồi

    Mẹ Nấm

    Vậy là tròn 4 năm, kể từ ngày có cuộc xuống đường Vì Hoàng Sa - Trường Sa thân yêu, 9/12/2007 - 9/12/2011.

    Bốn năm qua, có thay đổi gì không?

    * Với sự kiện năm 2007:

    Điếu Cày, Anh Ba SG, Tạ Phong Tần,... - các thành viên trong Câu lạc bộ Nhà báo Tự do - những người có thể được xem là tiên phong trong những lần xuống đường đầu tiên phản đối hành vi xâm lược ngang ngược của Trung Quốc - đã bị bắt giam.

    Những người đã tham gia và ủng hộ cuộc biểu tình ngày đó như blogger Hồ Lan Hương, Đông A SG, Trăng Đêm, Uyên Vũ, Thiên Sầu, Bùi Chát... vẫn tiếp tục bị hỏi thăm, sách nhiễu, đe dọa...

    Ngày hôm nay, Điếu Cày, Anh Ba SG, Tạ Phong Tần vẫn bị bắt giam.

    Khẩu hiệu Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam mà anh Điếu Cày hiên ngang vẽ lên nón, viết lên áo, khắc vào tim được tuyên bố bởi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng - 4 năm sau.

    Ngày 9 tháng 12 năm ấy cũng đã đánh dấu một bước ngoặt lịch sử: một cuộc xuống đường rộng lớn chưa từng có trong lịch sử cầm quyền của đảng Cộng sản Việt Nam đồng thời chứng minh rằng: chính người dân chứ không phải các quan chức, các đảng viên của đảng Cộng sản, đã bằng hành động dứt khoát của mỗi cá nhân khi tham gia biểu tình để khẳng định:

    "Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam"

    * Năm 2011:

    Những người tham gia xuống đường chống Trung Quốc tại Sài Gòn vẫn tiếp tục bị đe dọa, bị trấn áp bằng nhiều hình thức như: đánh nguội, bắt nguội, áp lực với nơi đăng ký tạm trú, hăm dọa gia đình, bị tung xe, bị mất việc làm...

    Bản thân cũng tôi bị giữ gần 36 tiếng tại Công an phường Tân Thới Nhất, quận 12 vì tuyên bố: "Tôi sẽ đi biểu tình!" trên blog mình.

    Năm 2011, những người yêu nước còn bị bao vây trước cửa nhà, bị nhấc bổng, bẻ quặt tay, bị đạp vào mặt, bị hốt lên xe buýt, bị đưa vào trung tâm phục hồi nhân phẩm.

    Những nhà văn lão thành, các bác cựu chiến binh bị đưa lên truyền hình, bị bôi xấu là những kẻ phản động, là những người bị giật dây và bị kích động bởi thế lực thù địch vô hình bên ngoài.

    Tệ hơn là có người mất tích ngay trong đồn công an như chị Bùi Hằng.

    Thảm hại hơn, người con đi tìm mẹ cũng bị bắt một cách ngang nhiên, vô cớ, bất chấp luật pháp và đạo lý con người.

    Năm 2011, nhiều người bị giam giữ 2 ngày, 3 ngày, 5 ngày ở trại giam Hỏa Lò, để hiểu, để thấm thía hơn tình yêu Tổ quốc của mình.

    Chua chát làm sao?

    Phải hiểu thế nào cho đúng cụm "Độc lập - Tự do - Hạnh phúc"???

    Năm 2011, ngư dân vẫn bị bắn, bị đánh, bị uy hiếp trên chính ngư trường Việt Nam. Họ vẫn tiếp tục bám biển bằng máu và nước mắt. Bám cả vào niềm tuyệt vọng khi biển mặn sóng xanh là mạng sống của chính mình.

    Bốn năm qua đi,

    Khái niệm "đi ngang đường", "đám đông tụ tập tự phát", lần đầu tiên được công khai thừa nhận trên báo chí là những cuộc biểu tình bày tỏ lòng yêu nước. Và gắn liền với sự thừa nhận này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giao cho Bộ công an soạn luật biểu tình và sau đó trước Quốc hội tuyên bố sẽ ban hành luật biểu tình.

    Bốn năm qua đi, có thêm nhiều người, đối diện với sự thật, đã nhận thức được quyền và trách nhiệm của mỗi công dân khi bày tỏ lòng yêu nước của mình. Họ cũng đã đối diện với đe dọa, trần áp, tù đày như là một cái giá phải trả cho lòng yêu nước.

    Bốn năm qua đi, những con người yêu nước nồng nàn ấy vẫn là những người vô danh, vô hình, vô bóng trên các mặt báo lề phải.

    Từ khung màn hình, 90 triệu người dân chưa bao giờ được nghe tiếng hô uất hận nhưng kiêu hãnh Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam của những công dân Việt Nam yêu nước ở Hồ Gươm Hà Nội, ở công viên 30/4 Sài Gòn.

    Bốn năm sau "Ngày vì Hoàng Sa - Trường Sa thân yêu" (xin được đặt tên cho ngày 9/12 hàng năm là thế) vẫn có nước mắt rơi và cả máu phải đổ vì biển đảo của tổ tiên.

    Tôi nghĩ rằng, đến giờ đã có rất nhiều người có câu trả lời cho câu hỏi: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta có quyền làm gì cho Tổ quốc hôm nay?", sau 4 năm.

    Và đó, hoàn toàn không phải là một câu trả lời nhẹ nhàng.

    ________________________

    tuoitre.jpg

    Báo Tuổi Trẻ số ra ngày 10.12.2007, là tờ báo [in] duy nhất đưa tin về việc người dân biểu tình phản đối Trung Quốc

    Lời dẫn của TS Nguyễn Xuân Diện: Nhân kỷ niệm 4 năm nổ ra các cuộc biểu tình tự phát đầu tiên của quần chúng tại hai thành phố Hà Nội và HCM để phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa, bao gồm cả quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Khi ấy, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Dũng đã lên tiếng phản đối.

    Hai năm sau, ngày 17.03.2009, tại Hội nghị quốc gia lần thứ Nhất về Biển Đông, tổ chức tại Học viện Ngoại giao Việt Nam, GS. TS, Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược và Khoa học, Bộ Công An đã phát biểu: Khi cần thiết, ví dụ như sau sự kiện TQ lập huyện đảo Tam Sa chẳng hạn, phải cho hàng triệu người xuống đường ở Hà Nội và Tp HCM.

    Nhân dịp này, xin giới thiệu lại bài viết trên VietNamnet, được post lên vào sáng 10.12.2007, cách nay đúng 4 năm:

    Lời dẫn của Anh Ba Sàm: Nhân kỷ niệm 4 năm nổ ra các cuộc biểu tình tự phát đầu tiên của quần chúng tại hai thành phố Hà Nội và HCM chống Trung Quốc xâm phạm chủ quyền Hoàng Sa-Trường Sa, Ba Sàm xin đăng lại một bài báo hiếm hoi cùng lời bình của BS khi đó. Bài viết thể hiện lòng yêu nước, chống bá quyền Bắc Kinh, nhưng lại phải chịu sức ép ghê gớm từ những cá nhân nắm quyền sinh sát trong các cơ quan quản lý báo chí và cả Bộ Ngoại giao. Chỉ tới khi có ý kiến của ông cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh, tác giả bài viết và ông Tổng biên tập mới tạm tai qua nạn khỏi.

    Và một hiếm hoi khác. Một tuần sau, trên tờ Sài Gòn Giải phóng của đảng tại TPHCM, một tiểu phẩm biếm ám chỉ những hành động bán nước, bán chủ quyền quốc gia và đủ thứ cũng lặng lẽ được lên trang. Mời đọc bản sao chụp bài báo được đăng lại trên blog Ba Sàm khi đó.

    (Xin mở mục phản hồi cho bài viết này, kính mời bà con).

    * * *

    Tin vắn từ Thông-tấn-xã-Vỉa-hè

    Chống Ngoại xâm: định cách chức vì bài báo yêu nước.

    Chống Nội xâm: đổ Tàu E1, thối PMU18, nát Đề án 112, sập Cầu Cần Thơ v.v.. cách chức ai không ?!

    Bài (gồm cả hai bức ảnh) đăng trên VietNamNet ngày 10/12/2007
    nhưng sau khoảng sáu tiếng đồng hồ thì bị rút xuống.

    VietNamNet - Sức mạnh đồng thuận Việt Nam: Nhìn từ Hoàng Sa -Trường Sa

    Cho dù nhiều giá trị có thể bị lẫn lộn, nhiều đường biên quốc gia mờ nhoà trong thời toàn cầu hoá thì lòng yêu nước sẽ và mãi là những giá trị trường tồn. Và mỗi khi chủ quyền dân tộc, sự toàn vẹn lãnh thổ đất nước bị xâm phạm, là lúc những người Việt, trong và ngoài nước, ở mọi thành phần, mọi lứa tuổi, bằng cách này hay cách khác đã lên tiếng!

    Tình yêu nước và ý thức dân tộc không phải của riêng ai. Và mỗi người, khi mang trong mình dòng máu Việt, đã chọn cách không im lặng.

    Trong hàng nghìn lá thư của độc giả trong và ngoài nước gửi về Tuần Việt Nam – VietNamNet những ngày qua, kể từ khi sự kiện Hoàng Sa – Trường Sa xảy ra, thấy gì?

    Trên các diễn đàn mạng tràn ngập cờ Tổ quốc và những bài viết về Trường Sa, Hoàng Sa của cộng động mạng Việt Nam, thấy gì?

    Trong cuộc biểu tình hoà bình của người dân hôm qua (8/12), thấy gì?


    Chiến sĩ ở đảo Trường Sa (Ảnh: Phạm Tuấn)

    Đó là lòng yêu nước cháy bỏng, sục sôi trong từng lời từng chữ. Là nỗi đau đớn khi chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc bị xâm phạm. Là sự đau đáu đến vận mệnh đất nước, ở ngay những người trẻ, mà những tưởng cuộc sống bộn bề lo toan và đề cao hưởng thụ cá nhân này đã làm phai nhoà.

    Và sau mỗi dòng thư, đó còn là lời khẳng định ý sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc.

    Không cần một lời hiệu triệu. Cũng chẳng cần những sự hô hào. Bạn và tôi, bất kể quá khứ hay chính kiến khác nhau, đã cùng nhìn về một hướng. Để nói lên rằng: Tình yêu với đất nước này, dân tộc này, ngôn ngữ này là vĩnh cửu. Để nói rằng: khi chủ quyền bị xâm phạm, mọi người Việt, dù đứng ở vị trí nào sẵn sàng đoàn kết một lòng vì sự tồn vong của dân tộc!

    Trong những dòng thư tâm huyết gửi về, nhiều nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước thiết tha kêu gọi, hơn lúc nào hết, người Việt hãy cùng nhau đoàn kết một lòng vì lợi ích dân tộc. Chính những người Việt ở nước ngoài sẽ là những đại sứ góp phần vận động bạn bè thế giới hiểu và ủng hộ Việt Nam. Vượt qua những khác biệt và quá khứ, rất nhiều người đang âm thầm tự nhận lãnh sứ mệnh “bảo vệ Tổ quốc từ xa” như lời cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh nói về họ.

    Chỉ người Việt Nam mới thương lấy nhau, mới thiết tha và sẵn sàng xả thân bảo vệ lợi ích dân tộc. Chân lý bất biến đó, phải qua nhiều trả giá đau đớn mới được vỡ lẽ.

    Trong suốt thế kỷ XX đầy bão táp, đã chứng kiến bao nhiêu cuộc móc ngoặc, mặc cả và chia chác của các nước lớn trên lưng dân tộc nhỏ bé này?

    Khi hai cuộc chiến tranh khốc liệt bước vào giai đoạn kết thúc, khi các bên đã ngồi vào bàn đàm phán cho một kết cục hoà bình thì phía hậu trường, những đồng minh tưởng như thân tín cũng bước vào cuộc mặc cả sau lưng chúng ta.


    Trường Sa – đảo thuộc chủ quyền Việt Nam (Ảnh: Phạm Tuấn)

    Đương nhiên, chẳng có gì là khó hiểu khi các nước lớn sẵn sàng hy sinh lợi ích của nước khác, vì lợi ích của chính mình. Lợi ích quốc gia đã biến những khẩu hiệu về tình đoàn kết thuỷ chung như nhất, những mỹ từ của đồng minh duy nhất, đồng minh truyền thống trở thành sáo rỗng.

    Ngày nay, không còn dễ dàng cho một nước, cho dù quyền lực có lớn mạnh đến đâu có thể xâm lược các nước khác. Nhưng trong một thế giới toàn cầu hoá, khi chủ nghĩa nước lớn ngày càng có nhiều hình dạng mới, khi những hành động xâm phạm chủ quyền dân tộc ngày càng trở nên tinh vi hơn, sự nghiệp bảo vệ chủ quyền và độc lập toàn vẹn (về cả lãnh thổ cũng như về tinh thần) của một quốc gia nhỏ, yếu vì thế phải đối mặt với những khó khăn khôn lường.

    Yếu thực lực thì luôn bị chèn ép, lấn lướt. Yếu thực lực đồng nghĩa với chấp nhận thiệt thòi trong mọi tranh chấp. Đó là thực tế hiển nhiên dù vô cùng cay đắng.

    Một nhà lãnh đạo thuộc cấp cao nhất Việt Nam, khi nói về thực tế này, đã kết luận: Muốn thoát khỏi mọi uy hiếp, muốn phát triển được để tồn tại trong thế giới này, muốn bảo vệ được chủ quyền và độc lập dân tộc thực sự, toàn vẹn, nhất thiết dân tộc này phải phấn đấu bằng mọi giá thoát ra khỏi nỗi nhục nghèo, hèn.

    Đất nước này phải mạnh lên!

    Đột phá để phát triển, giải phóng mọi nguồn lực, trong đó có tiềm lực con người để thoát khỏi thân phận nghèo hèn, chính là sứ mệnh lịch sử của những thế hệ ngày hôm nay.

    Hãy để sự kiện hôm nay, như lời giục giã đối với mọi người dân Việt lên đường cho cuộc dấn thân vĩ đại đó.

    Minh Anh
    (Nguồn: Tuần Việt Nam – VNN/Viet-Studies)
    Nguồn: Ba Sàm.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi