Lê Nguyên Hồng - Chống Đảng và lật đổ Đảng có phạm pháp hay không?

  • Bởi Admin
    09/12/2011
    9 phản hồi

    Lê Nguyên Hồng

    Đảng có thể kết tội tôi phản Đảng. Tội ấy tôi xin nhận.

    Nhưng đừng suy diễn rằng phản Đảng là phản quốc và kết tội tôi chống lại đất nước. Đó là sự xúc phạm ghê gớm nhất đối với mỗi con người Việt Nam còn giữ trong mình lòng tự hào và sự khắc khoải chờ mong về tương lai dân tộc.

    Trương Hùng - Phản động là gì?

    Trong Bộ luật Hình sự Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN), Chương XI về “Các tội xâm phạm an ninh quốc gia” từ Điều 78 đến hết Điều 92 đã quy định khá chặt chẽ về các hành vi xâm phạm độc lập chủ quyền, xâm phạm sự thống nhất toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, xâm phạm chế độ chính trị của Nước CHXHCNVN. Trong Chương XI này không có điều khoản nào quy định các tội chống Đảng (Đảng Cộng Sản). Vậy chống Đảng hay cao hơn nữa là giải thể, lật đổ Đảng có phải là hành vi phạm pháp hay không?

    Các tội xâm phạm an ninh quốc gia được hiểu là bao gồm tất cả các tội cố ý trực tiếp nhằm lật đổ hoặc làm suy yếu chính quyền nhân dân (đây là dấu hiệu bắt buộc phải có để cấu thành tội danh này).

    Mở đầu Chương XI là Điều 78 quy định về “tội phản bội tổ quốc”, vậy thế nào là Tổ quốc? Theo nghĩa chung nhất, Tổ quốc (đất nước, giang sơn, sơn hà) nằm trong phạm vi quốc gia, có đường biên giới cụ thể, Tổ quốc thực chất là một quốc gia được hình tượng hóa theo (cách hiểu) văn hóa Trung Hoa. Tổ quốc bao gồm lãnh thổ lãnh hải, con người, tài sản, và tất cả các giá trị phi vật chất khác mà nó mang trong mình. Hình tượng Tổ quốc chỉ có người dân của quốc gia đó sử dụng mà thôi.

    Ông Hồ Chí Minh định nghĩa Tổ quốc như sau: “Từ khi Đảng Cộng sản Đông Dương thành lập, nhân dân Việt Nam ta luôn hướng về Liên Xô, đất nước của Lênin vĩ đại và coi Liên Xô là Tổ quốc của cách mạng, Tổ quốc thứ hai của mình” (Hồ Chí Minh toàn tập, Nxb Chính trị Quốc gia, Hà Nội, 2000, tập 11, trang 166). Nhưng có vẻ đây là một định nghĩa mở rộng, thậm chí là hài hước, vì ông Hồ coi Liên Xô là một (thứ) Tổ quốc của mình!

    Điều 78 quy định cụ thể về tội danh phản bội tổ quốc: “Công dân Việt Nam nào câu kết với nước ngoài nhằm gây nguy hại cho độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, lực lượng quốc phòng, chế độ xã hội chủ nghĩa và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình. Phạm tội trong trường hợp có nhiều tình tiết giảm nhẹ thì bị phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm”. Vậy chỉ khi nào công dân có hành vi “câu kết với nước ngoài để gây nguy hại cho tổ quốc” mới bị coi là phản bội tổ quốc.

    Một thời gian dài, Đảng đã lập lờ đánh đồng khái niệm Đảng và khái niệm Tổ quốc. Như vậy mặc nhiên những ai chống Đảng, phản lại Đảng, đều đồng nghĩa với việc họ đã phạm tội “phản bội tổ quốc”. Ngày nay chỉ cần một em học sinh cấp II cũng có thể khẳng định: Đảng không đồng nghĩa với Tổ quốc, mặc dù học sinh đó có thể chưa hiểu trọn nghĩa thế nào là Tổ quốc. Như vậy chống Đảng không phải là chống Tổ quốc, hay phản bội tổ quốc!

    Nếu lập luận theo lối bắc cầu, tức là, chống Đảng là chống Nhà nước, vì “Đảng đang lãnh đạo nhà nước”, là lập luận theo lối đường vòng. Ví dụ người ta chống lại một Hội đồng quản trị một công ty, không có nghĩa là họ chống lại cái công ty đó. Một ví dụ khác, giả sử người ta chống lại một tôn giáo nào đó, không có nghĩa là người ta chống lại bộ máy điều hành của tôn giáo ấy tại các nhà thờ hay chùa chiền. Cốt lõi vấn đề là chống lại chủ trương làm việc hoặc tư tưởng chỉ đạo. Việc chống Đảng cũng không nằm ngoài yếu tố đó. Chưa kể đến, hiện chưa có bất kỳ một văn bản pháp luật nào quy trách nhiệm dân sự hay trách nhiệm hình sự cho hành động chống Đảng.

    Điều 79 quy định về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” (không diễn giải thế nào là chính quyền nhân dân). Chúng ta có thể hiểu “chính quyền nhân dân” là nhà nước do dân lập ra bằng đầu phiếu phổ thông, nhà nước đó làm việc vì dân, họ là những đại diện ưu tú của nhân dân (của dân, do dân và vì dân). Nhà nước (hiện đại) cấu thành bao gồm 3 cơ quan là Lập Pháp, Hành Pháp và Tư Pháp. Vậy nếu công dân nào hoạt động nhằm lật đổ nhà nước thì chắc chắn họ đã phạm tội theo điều 79 Bộ luật hình sự.

    images (1).jpg

    Người dân có quyền tự do: Theo Đảng CS hoặc chống lại ĐCS

    Điều 88 Bộ luật hình sự quy định cụ thể về phạm vi “nhà nước” như sau: “Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm: a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm”. Trong Điểm a có ghi rõ “chính quyền nhân dân”, Điểm a lại nằm trong Khoản 1 nội dung “chống nhà nước”.

    Như vậy trong 3 điều quan trọng của Bộ luật hình sự Nước CHXHCNVN mà nhà nước Việt Nam hiện nay thường xuyên lấy ra để quy chụp tội trạng cho rất nhiều cá nhân và tổ chức đấu tranh chính trị ôn hòa, ngoài việc đã thể hiện rõ nhà nước chính là chính quyền, thì không có bất kỳ khía cạnh nào nhắc đến Đảng. Điều đó đương nhiên là đúng, vì Đảng chỉ là một tổ chức chính trị xã hội, hoàn toàn không đồng nghĩa với nhà nước.

    Cũng cần nhắc đến một “cơ quan” khác cũng được gọi là “nước”, có hẳn các vị trí như chủ tịch nước, phó chủ tịch nước hẳn hoi (hiện nay chủ tịch nước là Trương Tấn Sang, phó chủ tịch là Nguyễn Thị Doan). Tuy những người đứng đầu nhà nước có vị trí cao hơn Quốc hội, Chính phủ và Tòa án (trong khi hiến pháp lại xác quyết Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất), nhưng công việc của họ chỉ là thăm ngoại giao chiếu lệ, ký vài quyết định ân xá cho tội phạm, ký lệnh thăng quân hàm cho tướng tá vv… Đây chỉ là cơ quan "nối dài" nhằm làm gia tăng quyền khuynh loát của Đảng, vì vậy họ thực chất không có quyền lực.

    Một điều trớ trêu là Đảng, hiện nay (về danh nghĩa) lại đang lãnh đạo đất nước (nhà nước và xã hội). Nhưng dù Hiến Pháp quy định quyền lãnh đạo, và Đảng ở vị trí chính trị thượng tầng, Bộ luật hình sự lại không có chương, điều, khoản, nào quy định bảo vệ cho Đảng. Vậy có thể hiểu: Đảng đang đứng ngoài vòng pháp luật. Mà đã đứng ngoài vòng pháp luật thì tất nhiên pháp luật không thể với tới, hoặc không thể bảo vệ họ.

    Không cần phải diễn giải quá dài dòng, Đảng (xin nhắc lại là Đảng Cộng Sản Việt Nam) đã gây ra biết bao đau thương tang tóc cho nhân dân Việt Nam bằng cuộc “Cải cách ruộng đất” (1953 -1955), bằng cuộc chiến tranh vô nghĩa 1954 -1975; và ngày nay chính họ gây ra sự thụt lùi của cả một đất nước: Nợ nần chồng chất, tham nhũng tràn lan, tội ác lộng hành, không có tự do dân chủ vv… Vậy người dân có đủ cơ sở để kết luận là: Đảng chính là nguyên nhân gây nên thảm sát, chiến tranh, đói nghèo lạc hậu. Họ có quyền chống Đảng, lật đổ Đảng, trong khi không cần chống nhà nước, không cần lật đổ nhà nước hiện hành. Điều này pháp luật không cấm!

    Vấn đề là ở chỗ, những người đấu tranh ôn hòa phải làm sao tách bạch được Đảng và Nhà nước ra để mà chống Đảng, tránh bị coi là phạm pháp vì can tội “chống nhà nước” hoặc “lật đổ chính quyền”. Thực tế những người có thực quyền trong bộ máy Đảng trị hiện nay đều đã xa rời chủ nghĩa nền tảng của Đảng, là Chủ Nghĩa Cộng Sản. Những thành phần này coi Đảng chỉ là bình phong nhằm giữ độc quyền chính trị và duy trì chế độ Độc tài để vơ vét tài sản, làm giàu cho các cá nhân. Như vậy lật đổ Đảng cũng là cách giải thoát cho họ ra khỏi tiếng xấu, và ra khỏi vị trí bù nhìn, hữu danh vô thực!

    Lê Nguyên Hồng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Theo định nghĩa của ĐCSVN thi hiện nay tại Vn thì nếu thay cái cũ bằng cái mới (nếu Đảng CS không là người khởi xướng) = phản động. Vậy tôi đề nghị tại Vn phải thay toàn bộ những tên phố liên quan đến đời Trần (Trần Quang Khải, Trần Nhật Duật, Trần Hưng Đạo, Yết Kiêu, Dã Tượng ...)vì nhà Trần cướp ngôi nhà Lý hoặc những phố khác như Hoàng Diệu (vì Ông là tướng của nhà Nguyễn, mà nhà Nguyễn lật đổ nhà Tây Sơn) v.v...Vì vây không có một lý do gì tại nước CHXHCN Việt nam tươi đẹp và anh hùng lại có thể có những phố mang tên những kẻ phản bội hoặc phục vụ cho những triều đình phản động cả. Điều này chính ĐCSVN đã thực hiện khi đổi phố Phan Thanh Giản tại Hà nội thành phố Nguyễn Hữu Huân
    Mong các bác đừng vội mắng tôi là kẻ bôi nhọ lịch sử. Tôi chỉ phân tích hiện tượng theo lập luận của ĐCSVN mà thôi.

    Người phản đảng mà ra nước ngoài thì đảng chịu thua. Còn người trong nước không phải là đảng viên nên không phản đảng mà chống đảng thì đi tù. Nói chung hai số này rất ít, nhưng số người ghét đảng, chửi đảng và căm thù Đảng thì nhiều vô kể gần bằng dân số Việt Nam, nếu cộng với số này trên thế giới thì có tới mấy tỷ. Thế nhưng Đảng vẫn đứng vững, khách quan mà nói thì Đảng cũng tài đấy chứ. Đến con chó bị người ta ghét còn biết tìm đường mà tránh. Còn Đảng thì muối mặt phớt lờ. Tài, tài thật, tài đến thế là cùng.

    Đảng có thể kết tội tôi phản Đảng. Tội ấy tôi xin nhận.

    Câu này cho thấy tác giả Trương Hùng là một đảng viên CS.

    Nhưng phản Đảng là ra sao ? Có phải là khi đảng viên không trung thành với đảng ? Người ngoài đảng thì không thể là phản Đảng được

    Tác giả nhận tội, có nghĩa là tác giả vi phạm điều lệ đảng chứ không nhất định là vi phạm pháp luật

    Nếu dựa vào luật hiện tại ở Việt Nam thì các lảnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam là những người mang tội phản bội tổ quốc. Đều đó thấy được qua việc bán đất bán rừng cho nước ngoài (điển hình là Trung Quốc), qua việc tham nhũng để tạo điều kiện cho nhiều công ty nước ngoài (đại đa số là các công ty từ Trung Quốc) xâm nhập cạnh tranh với nền kinh tế trong nước, và qua việc làm ngơ trước sự xâm lăng của nước ngoài (lại điển hình là Trung Quốc). Đều quan trọng hiện nay là làm sao có thể khởi tố các nhà lảnh đạo đảng Cộng Sản và xét xử họ theo đúng những đều luật do chính họ tạo nên nhằm khống chế người khác.

    Trước hết phải định nghĩa cụ thể các chữ "chống", "lật đổ", “chính quyền nhân dân” là gì, trong bối cảnh gì, rồi mới bàn luận tiếp được.

    “Chính quyền nhân dân” khác "Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam" ở chỗ nào ?
    ...

    Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các quan chức khác, khi làm việc ở QH cứ ê a lôi nghị quyết của đảng, biết ơn đảng, vậy thủ tướng và các bộ trưởng có chà đạp “Chính quyền nhân dân” hay không ?

    Trích dẫn:
    Điều 78 quy định cụ thể về tội danh phản bội tổ quốc: “Công dân Việt Nam nào câu kết với nước ngoài nhằm gây nguy hại cho độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, lực lượng quốc phòng, chế độ xã hội chủ nghĩa và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình. Phạm tội trong trường hợp có nhiều tình tiết giảm nhẹ thì bị phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm”. Vậy chỉ khi nào công dân có hành vi “câu kết với nước ngoài để gây nguy hại cho tổ quốc” mới bị coi là phản bội tổ quốc.

    Điều 78 này rất mơ hồ trong quy định án. Khi nào bị 12 năm và khi nào tử hình ? "Tổ quốc" là của chung, chẳng có liên quan gì đến "chế độ xã hội chủ nghĩa". Một người yêu tổ quốc nhưng không thích "chế độ xã hội chủ nghĩa" thì có thể phải bị tử hình ?
    Điều 78 dã man và khủng bố như vậy sao ? Nó chà đạp và lê máy chém mọi công dân và “Chính quyền nhân dân” rồi.
    Một đảng viên Cộng sản VN, là công dân VN, muốn có một chế độ cộng hòa, dân chủ, cũng bị tử hình ? Tại sao Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng ... lại đưa dây thòng lọng vào cổ của chính mình vậy ?

    Có người nêu câu hỏi "vì sao Đảng CS cấm người ta lập ra đảng khác?" và điều nào, luật nào cấm người ta lập ra đảng khác?" nhưng không thấy ai trả lời. Làm thế nào chuyển 2 câu hỏi này tới các ông chóp bu của đảng CS xem các ông ấy trả lời ra sao? Đảng cướp này có cấm đảng cướp khác đâu.

    Một bài viết phân tích xuất sắc ,rất có lý. Từ đó ta càng thấy bộ mặt thật của đảng cầm quyền- đảng cs.
    Tôi nghĩ đây là một bài viết giúp cho dân trí thêm mở mang hiểu rõ là lũ quan đó đã đang bóp đè nhân dân qua việc ngu dân bằng cách mập mờ giữa đảng cầm quyền và Tổ quốc.
    Rõ ràng nhân dân chúng ta có lý khi nói rằng có quyền phản đối chống đảng cầm quyền -chống đảng cs ,nhưng vẫn bị bọn lãnh đạo đe dọa bắt bớ. Đáng ra theo cách "hót" của tướng Vịnh rằng: "chúng ta có lý thì không phải sợ" ,thì nhân dân chúng ta không việc gì phải sợ đảng cầm quyền-đcs . Thật trớ trêu! Chỉ vì một điều : quân đội nd VN đã trót "trung với đảng" rồi nên đảng có súng và muốn gí vào đâu cũng được , nên ND VN sợ vãi cả ra ,đến mức cũng phải câm lặng nghe tên nghị rởm HHP và bè lũ nhục mạ nhân dân coi ND VN có dân tri chưa cao, thậm chí nhiều người dân VN cũng không dám lên án những hành động bất nhân của bọn cầm quyền đối với những người dân dám lên tiếng khác với đảng cs!
    Thật ko có gì khốn nạn hơn và nhục nhã như cảnh ND VN : vẫn phải đóng thuế nuôi cái lũ hà hiếp nhục mạ mình ! ( chảng có ngôn từ đủ xấu nào để có thể diễn tả hết được nghịch cảnh của dân VN)
    Ôi kiếp nô lệ ! Có lẽ súc vật cũng phải khóc thương cho nghịch cảnh của ND VN !!!

    tb: ko hiểu trong dân VN còn bao nhiêu người sống đúng nghĩa (ko tính kẻ quằn quại nhé) ?

    Ông LÊ NGUYÊN HỒNG ơi, điều ông viết thì ai cũng biết rồi. Nhưng cái khó là ở nước ta,luật ít khi được sử dụng. Người ta đã quen dùng tam đoạn luận của Aristot rồi. Này nhé: bảo vệ tổ quốc (có nhiều nội dung)là bảo vệ chế độ XHCN do ĐẢNG lãnh đạo, suy ra chống ĐẢNG là chống lại chế độ,suy tiếp chống lại chế độ là chống TỔ QUỐC. Ông phải cắp sách đi học lại Logic hình thức của Aristot đi rồi hãy giao giảng cho người khác nhé. Cứ nói như ông là đẩy con em vào tù đấy ông ạ...Ko biết ông có ở trong nước ko mà cứ mạnh mồm xui dại con người ta thế?

    Ở các nước dân chủ , có nhiều đảng phái thì việc đảng nọ chống đảng kia là chuyện bình thường, không phạm tội. Đảng chỉ là một tổ chức quần chúng tập hợp những người cùng khuynh hướng, không do người này lập ra thì người khác lập ra, anh có quyền lập ra đảng của anh thì tôi có quyền lập ra đảng của tôi. Đó là quan điểm của những nước dân chủ đa đảng. Còn ở ta thi nên nhớ nhà nước ta là nhà nước XHCN do Đảng CS lãnh đạo, điều 4 Hiến pháp ghi rõ, như thế có nghiã là chống Đảng tức chống nhà nước, thậm chí việc chống Đảng còn nặng hơn chống nhà nước. Sống trong nhà nước có Đảng CS lãnh đạo thì phải nhậy cảm, nhiều khi văn bản luật chỉ để "trang trí" thôi, còn phải hiểu ngầm mà người ta hay gọi là "nhậy cảm" (giống như bộ phận kín của phụ nữ cũng gọi là bộ phận "nhậy cảm"). Như vậy đừng có lý luận với nhà nước có Đảng nếu như muốn sống yên ổn, còn muốn chống hay muốn lật lại là chuyện khác. Một bọn cướp tập hợp lại cũng có thể thành đảng, trước đây các cụ vẫn thường nói đảng cướp và thường mắng nhau là kéo bè kéo đảng. Đã là đảng thì ít nhiều mang tính bất chấp luật pháp mà chỉ nghĩ đến quyền lợi của mình thôi. Từ ngày Đảng CS lên ngôi thì giáo dục và tuyên truyền thần thánh hóa về đảng, nên nhiều người cho đây như một thứ gì đó thiêng liêng, lẽ tự nhiên là phải tôn sùng. Gần dây thì tình hình dân trí được nâng lên nên nhiều người đã nhận thức lại. Mặt khác Đảng ta làm nhiều điều độc ác, mất lòng dân và có hiện tượng khuất tất trong quan hệ với Trung quốc, nên dân nghi ngờ Đảng CS bán nước nên người ta còn coi thường và coi khinh Đảng CS, cụ thể là coi khinh một số đảng viên khoác áo đại biểu quốc hội hay làm quan to mà nói năng ba lăng nhăng.