Hồ Cương Quyết - Thư gửi Chủ tịch UBND TP.HCM và UBND TP.HCM

  • Bởi Admin
    06/12/2011
    12 phản hồi

    Hồ Cương Quyết, André Menras

    Kính gửi: Chủ Tịch UBND TP Hồ Chí Minh, Ông Lê Hoàng Quân và các ủy viên Ủy ban nhân Dân TP HCM

    Thưa ông Lê Hoàng Quân và các bạn,

    Chắc quý vị đã biết về sự cố nghiêm trọng mới xảy ra vào chiều và tối ngày 29 tháng 11 năm 2011 tại khu du lịch Văn Thánh của TP HCM.

    Cụ thể là: lực lượng An ninh của Thành Phố, quận và phường, khoảng gần hai mươi người mặc thường phục đã ra lệnh cấm, ngăn chặn một cách bất ngờ và thô bạo buổi chiếu phim tài liệu « Hoàng Sa Việt Nam: nỗi đau mất mát » của tôi tại Khu Du lịch Văn Thánh.

    Hành vi mang tính uy hiếp tinh thần những người bạn của tôi đến xem phim bằng việc quay phim, chụp ảnh và ghi âm. Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn bị sốc và rất phẫn nộ về hành động này !

    Với tư cách là công dân Việt Nam, tôi khẳng định rằng những hành động đó là vi phạm các điều 69 và 77 của Hiến Pháp nước Việt Nam Xã hội Chủ Nghĩa.

    Đặc biệt những điều về tự do ngôn luận, báo chí, quyền được thông tin của mỗi công dân.

    Hành động ấy hoàn toàn đi ngược lại tuyên bố của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trước quốc hội khi Ông khẳng định: « Chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà Nước ta và Chính Phủ là luôn luôn trân trọng, biểu dương, khen thưởng xứng đáng đối với các hoạt động, đối với tất cả những việc làm của tất cả mọi người dân của chúng ta thật sự vì mục tiêu yêu nước, thật sự vì mục tiêu bảo vệ chủ quyền quốc gia. »

    hcq.jpg

    André Menras Hồ Cương Quyết (phải) trong cuộc biểu tình tại Parsi, tháng 6/2011, chống Trung Quốc gây hấn.

    Như các bạn đã biết, phim tài liệu của tôi chủ yếu là tiếng nói của các đồng bào ngư dân Bình Châu và Lý Sơn đã và đang gặp khó khăn ngày càng lớn, thậm chí nguy hiểm cả tính mạng khi họ ra khơi đánh bắt cá tại ngư trường truyền thống Hoàng Sa thuộc về chủ quyền Việt Nam.

    Tôi cho rằng, chính họ nằm ở tiền tuyến để khẳng định chủ quyền.

    Vậy, tại sao những người làm công tác bảo vệ sự an toàn cho dân lại dám bịt miệng họ bằng cách cấm chiếu bộ phim của tôi?

    Làm sao chúng ta « quốc tế hóa » vấn đế về Biển Đông để được thế giới ủng hộ bằng hành động phi nghĩa như vậy?

    Làm sao các công dân Việt Nam yêu nước vẫn còn bị coi thường như thế?

    Nhiều người cho rằng tôi quá ngây thơ và quá tin vào tính bất nhất của chính sách. Chủ trương Chính phủ đúng nhưng các cấp bên dưới lại thực thi theo ý của mình.

    Tôi không tin nhưng hôm nay, sau khi có những tuyên bố dứt khoát và bản lĩnh của Thủ tướng tại kỳ họp Quốc hội, TP.HCM lại để xảy ra tình trạng này, thì tôi tin.

    Và đây là sự xúc phạm không chỉ đối với một công dân bình thường như tôi mà là xúc phạm và coi thường vị đứng đầu Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

    Phim của tôi, cả về nội dung và bình luận chưa thể hiện cụ thể điều mà Thủ tướng mới tuyên bố là sẽ « đòi lại Hoàng Sa từ Trung Quốc bằng biện pháp hòa bình».

    Phim chỉ giới thiệu về hoàn cảnh địa lý, lịch sử, văn hóa, kinh tế của cộng đồng ngư dân tại vùng đó để dư luận hiểu biết, thông cảm thậm chí chia sẻ với họ.

    Bộ phim hoàn toàn nhân văn, hoàn toàn khách quan, tuyệt đối loại trừ bất cứ những lời phát biểu chính trị nào.

    Chính vì đó, Bộ ngọai Giao đã cho phép quay và mang ra nước ngoài. Chính vì đó, Ông Nguyễn Minh Triết, lúc đó còn là Chủ Tịch nước, đã tạo điều kiện cho tôi được quay phim ấy. Chính vì đó, ông giám đốc hãng phim TFS của TP HCM đã giúp đỡ tôi thực hiện phim tài liệu rất quý ấy như chưa từng được thực hiện tại Việt Nam.

    Như các bạn đều biết, tôi đã giới thiệu phim này tại Paris rồi. Ông Đại sứ Việt Nam tại Pháp đã hứa với tôi là ông sẽ giúp tôi giới thiệu phim tại nhà văn Hóa Việt Nam tại Paris vào tháng Giêng năm 2012 sắp tới.

    Tôi có một chương trình để chiếu phim này tại các thành phố lớn như Lyon, Bordeaux, Marseille, Toulouse, Montpellier…

    Điều đó, các lãnh đạo Việt Nam đều công khai hoan nghênh.

    Tại sao các công dân Pháp có quyền biết các vấn đề ấy trong khi các công dân Việt Nam, những người trong cuộc, lại không? Tôi thấy điều đó hoàn toàn vô lý.

    Hơn nữa, các bạn đều biết rằng, ngoài mục đích giúp đỡ dư luận ý thức về vấn đề chủ quyền tại Biển Đông trong khi tuyên truyền của Trung Quốc mạnh lên và tràn lan trên các phương tiện thông tin quốc tế, bộ phim này còn nhằm lập một quỹ hỗ trợ các ngư dân đã mất tài sản do thiên tai và nhân tai tại vùng biển đảo Hoàng Sa, mà họ đang đối diện với nhiều món nợ khổng lồ. Quỹ ấy chủ yếu để giúp đỡ các vợ góa, các cháu mồ côi cha tại Bình Châu và Lý Sơn.

    Như vậy việc lực lượng An ninh TP. HCM (tôi không biết chính xác là ai vì không ai đứng ra tự chịu trách nhiệm và giới thiệu rõ ràng để làm việc với tôi khi tôi yêu cầu) ngăn cấm chiếu phim này hoàn toàn ngược lại hướng cư xử của Đảng, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam.

    Công an hay cơ quan an ninh TP.HCM đã vi phạm Hiến pháp Việt Nam một cách nghiêm trọng, không cho chiếu phim, đồng nghĩa không cho đồng bào ngư dân Miền Trung nói, ngăn chận sự hỗ trợ đa phương mà họ đang rất cần.

    menras2.jpg

    Ông André Menras phỏng vấn vợ một ngư dân mất tích, trước ngôi mộ gió ở Bình Châu (Quảng Ngãi) - Ảnh: Lê Hưng-TN

    Hành động là phương hại cho Việt Nam, không tôn trọng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, làm hại đồng bào ngư dân và có nguy cơ ảnh hưởng xấu uy tín của Đảng và Chính Phủ đối với nhân dân trong nước và ở nước ngoài.

    Xin cho tôi hỏi thẳng các bạn: các lực lượng an ninh đã ngăn cản chúng tôi chiếu phim đang phục vụ cho ai? Ai đã ra lệnh cho họ hành động tồi tệ như vậy?

    Họ đã đối xử với tôi và các bạn bè của tôi như là kẻ thù. Trong khi chúng tôi đang cố gắng bỏ tiền từ túi của mình, dành thời gian để tổ chức buổi chiếu phim tốt đẹp cho những người bạn tốt trong một không khí rất hợp pháp, hòa bình, văn hóa, hết sức xây dựng và đầy trách nhiệm. Ai đã cho phép họ phá không khí này, phá hoại những gì tôi và các bạn tôi đang làm chỉ vì mục đích chính là yêu nước và bảo vệ tổ quốc.

    Chính họ đã tạo một không khí rất căng thẳng, mất đoàn kết. Họ đe dọa phó giám đốc Khu du lịch Văn Thánh là sẽ đóng cửa khu du lịch và cách chức ông ta nếu ông ta không đuổi chúng tôi (!?). Trong khi họ rất biết việc ấy nằm ngoài khả năng của ông ta. Họ không chịu gặp tôi để trao đổi bình tĩnh về bộ phim, nội dụng của nó, các giấy phép chính thức… Họ không thèm trả lời khi tôi yêu cầu văn bản chính thức từ cấp trên để biện minh sự can thiệp của họ…

    Thưa ông Lê Hoàng Quân, Chủ Tịch UBND TP HCM, thưa các bạn, chúng ta biết nhau từ lâu rồi. Có ai dám nói với tôi rằng tôi là một kẻ phản động? Có ai dám nói với tôi rằng tôi không yêu nước Việt Nam?

    Các bạn biết rõ tôi là ai, biết sự gắn bó thiêng liêng của tôi với dân tộc và đất nước này. Tôi đã không bao giờ phản bội một chút các giá trị mình đã phải hy sinh để nước Việt Nam được giải phóng, thống nhất và phát triển hiện nay trong hòa bình và độc lập.

    Hôm nay, tôi nói rất rõ với các bạn: không có một thế lực nào có thể cấm được tôi hỗ trợ giúp đỡ đồng bào ngư dân Miền Trung, không có một thế lực nào có thể bịt miệng tôi về tình trạng bi thương, bất công, đau khổ họ phải chịu hàng ngày. Đó là một điều mà tôi có thể bảo đảm với các bạn.

    Tôi vẫn còn hy vọng Ông Chủ tịch UBND TP Hồ Chí Minh và các bạn sẽ xử lý sự cố vừa qua một cách khách quan và tỉnh táo, cân nhắc đúng những hậu quả của sự mất đoàn kết giữa chúng ta, giữa các bạn bè ủng hộ Việt Nam trên trường ngoại giao nhân dân quốc tế, không nên đặt chúng tôi phải đối mặt với những thách thức mới.

    Trong tinh thần ấy, tôi xin các bạn vui lòng xét lại vụ việc vừa qua và nên tạo điều kiện tốt để bộ phim được chiếu tại TP HCM một cách công khai, lành mạnh, trong một không khí văn hóa, nhân văn và hòa bình. Tôi cũng yêu cầu các bạn cho phép chính thức để tôi có thể giới thiệu phim này tại IDECAF trước cộng đồng người Pháp tại TP HCM. Để họ có thể đánh giá đến mức nào về mặt nhân đạo mình phải hỗ trợ các ngư dân Miền Trung.

    Trân trọng cảm ơn Ông Chủ Tịch thành phố và các bạn.

    Hồ Cương Quyết, André Menras, (Đạo diễn phim « Hoàng Sa Việt Nam : nỗi đau mất mát » và Chủ tịch Hội ADEP Pháp-Việt).

    TP HCM Ngày 2 Tháng 12 năm 2011

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Nhân đọc 1 bài của HCQ có 1 đoạn như sau :

    “một số lãnh đạo của chế độ hiện đang chui vào cùng một rọ với bọn du thủ du thực vô tổ quốc của chế độ cũ”

    Tớ thấy quả là tội nghiệp cho người thích chơi nổi dựa vào các biến động chính trị .

    Hết sức cảm phục về việc ông đã làm nhưng nếu việc làm ấy chỉ để cốt chơi nổi thì lại mất đi giá trị rất nhiều .

    Bài viét của HCQ rất hay và theo tôi đoán, chính vì lá thư này mà công trình có thẻ nói là hơn người này bị ngăn cản trình chiếu ...

    Có người bảo ông nóng; tôi thì đồng ý với 1 lời phán đã phổ biến nhiều trên mạng để đáp lại lời ông cho rằng chúng tôi là : bọn du thủ du thực vô tổ quốc của chế độ cũ

    Câu đó như sau : Cái cà vạt màu đỏ và sự khúm núm cũng không đủ để ĐCS cho ông Hồ Cương Quyết tự do đâu!

    Lại tiện đọc tiếp bài này, tự nhiên cũng nóng mắt lên, máu du thủ du thực vô tổ quốc của mình nổi lên nhưng bằng 1 phong cách lịch sự hơn HCQ, xin tặng ông bài hát sau, hứng lên từ tiêu đề trong lá thư của ông:
    Un goût de sang à la bouche, une larme de colère dans les yeux

    http://www.youtube.com/watch?v=CVk0-pJSolE

    Các luật khác phải tôn trọng và bảo vệ HP viết:
    Bác NiNi, bị tẩu hỏa nhập ma rồi a ?

    HP là luật mẹ, luật khung cho các luật khác. Các luật khác phải tôn trọng và bảo vệ HP
    Tại sao HP lại phải theo quy định của pháp luật ? Lại dở trò phép vua thua lệ làng sao ?

    Nếu vậy tại sao không đổi mấy cái luật này lên thành HP luôn cho tiện ?

    Con gà phải có trước trứng gà chứ ? Nghe nói có bằng chứng khoa học về việc này

    NiMarxNiJesus viết:
    Bình tĩnh phân tích chút xíu đi .

    Tóm lại là ông HCQ yêu tác phẩm của mình, muốn được đem trình chiếu ở bất cứ nơi nào ông ta muốn và dựa vào Hiến Pháp .

    Việc bỏ công và đầu tư cho ra 1 tác phẩm có lợi cho đất nước là 1 việc làm rất đáng hoan nghênh nhưng dựa vào HP hay dựa vào thành tích trong quá khứ , dựa vào cái thế của 1 anh Tây quốc tịch Việt để đòi dâm lên luật lệ và nguyên tắc thì ông HCQ cần suy nghĩ lại . Đúng là HP quy định rất rõ quyền công dân nhưng đều có câu : Theo quy định của pháp luật . Không phải dựa vào 1 đoạn trong HP để rồi suy diễn theo ý mình rồi muốn làm gì cũng được .

    Thực sự ở đây, ông HCQ muốn gì ? Nhân cơ hội này đánh bóng tác phẩm và tác giả ? Thực sự vì ngư dân ? Thực sự vì muốn bảo vệ đảo; biển VN ? Có thể là tất cả .

    Trong trường hợp đó, thiết nghĩ ông HCQ nên tìm 1 giải pháp với những lời lẽ nhẹ nhàng và lịch sự hơn vốn có trong tâm hồn người Pháp . Đọc những phát biểu của ông trên các thông tấn nước ngoài , tôi có cảm giác ông thích hét to cho thiên hạ chú ý đến ông hơn là vì đại cuộc và nếu tôi có quyền giải quyết, tôi sẽ mời ông đến văn phòng ủy ban, yêu cầu ông theo đúng trình tự xin phép theo quy định .

    Chỉ sợ lúc ấy ông HCQ lại mất hứng vì không còn cơ hội khua trống !!!

    Hehe .. chắc bạn bị làm sao í ... tôi tuy dốt nát nhưng cũng nghiên cứu về luật Hiến Pháp mấy chục năm trước nên đã nói là cấm có sai .. hehe

    Mời bạn đọc tí điều ghi trong chương V của HP 1992 quy định về quyền công dân nhé :

    Ðiều 68
    Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật.

    Ðiều 69
    Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.

    Bây giờ thì bạn còn thắc mắc không bởi vì theo tôi, cái này quá đơn giản để hiểu .

    Bác NiNi, bị tẩu hỏa nhập ma rồi a ?

    HP là luật mẹ, luật khung cho các luật khác. Các luật khác phải tôn trọng và bảo vệ HP
    Tại sao HP lại phải theo quy định của pháp luật ? Lại dở trò phép vua thua lệ làng sao ?

    Nếu vậy tại sao không đổi mấy cái luật này lên thành HP luôn cho tiện ?

    Con gà phải có trước trứng gà chứ ? Nghe nói có bằng chứng khoa học về việc này

    NiMarxNiJesus viết:
    Bình tĩnh phân tích chút xíu đi .

    Tóm lại là ông HCQ yêu tác phẩm của mình, muốn được đem trình chiếu ở bất cứ nơi nào ông ta muốn và dựa vào Hiến Pháp .

    Việc bỏ công và đầu tư cho ra 1 tác phẩm có lợi cho đất nước là 1 việc làm rất đáng hoan nghênh nhưng dựa vào HP hay dựa vào thành tích trong quá khứ , dựa vào cái thế của 1 anh Tây quốc tịch Việt để đòi dâm lên luật lệ và nguyên tắc thì ông HCQ cần suy nghĩ lại . Đúng là HP quy định rất rõ quyền công dân nhưng đều có câu : Theo quy định của pháp luật . Không phải dựa vào 1 đoạn trong HP để rồi suy diễn theo ý mình rồi muốn làm gì cũng được .

    Thực sự ở đây, ông HCQ muốn gì ? Nhân cơ hội này đánh bóng tác phẩm và tác giả ? Thực sự vì ngư dân ? Thực sự vì muốn bảo vệ đảo; biển VN ? Có thể là tất cả .

    Trong trường hợp đó, thiết nghĩ ông HCQ nên tìm 1 giải pháp với những lời lẽ nhẹ nhàng và lịch sự hơn vốn có trong tâm hồn người Pháp . Đọc những phát biểu của ông trên các thông tấn nước ngoài , tôi có cảm giác ông thích hét to cho thiên hạ chú ý đến ông hơn là vì đại cuộc và nếu tôi có quyền giải quyết, tôi sẽ mời ông đến văn phòng ủy ban, yêu cầu ông theo đúng trình tự xin phép theo quy định .

    Chỉ sợ lúc ấy ông HCQ lại mất hứng vì không còn cơ hội khua trống !!!

    Hôì trươc´ ông âý sông´bên Pháp, Tây Âu thì thoải mái rôì. Thôi để ông ta có kinh nghiệm làm công dân trong chê´ độ cộng sản đi.

    Trích dẫn:
    Thứ bảy 26 Tháng Mười Một 2011

    Toà nhà Quốc hội Hungary tại Budapest (Reuters)

    ....

    Theo quan điểm của Budapest thì dường như tòa án nhân quyền châu Âu đã mù mờ về những tội ác của chủ nghĩa cộng sản ?

    Ðó là ý kiến của Quốc vụ khanh Bộ Hành chính và Tư pháp Hungary Rétvári Bence, khi nhắc đến phán quyết năm 2008 của Tòa án Strasbourg. Trong Ngày tưởng niệm các nạn nhân của các thể chế độc tài toàn trị (tổ chức lần đầu vào tháng 8 năm nay), ông Rétvári tuyên bố: Hungary phải thất vọng vì Strasbourg đã tha bổng kẻ bị nước này kết án do phạm tội sử dụng biểu tượng độc tài....

    Theo chia sẻ của ông Rétvári, khi những vụ án này được khởi động, giới tư pháp Hungary nghĩ rằng đối với tất cả mọi người, ngôi sao đỏ là biểu tượng của độc tài, CNCS là điều kinh hoàng và không cần phải giảng giải cho bất cứ ai rằng với tinh thần của những biểu tượng này, bao nhiêu điều khủng khiếp đã được thực hiện ở vùng Ðông Âu.

    Quốc vụ khanh Rétvári Bence cho rằng, quan điểm của Tòa án Strasbourg cho thấy rõ rằng Phương Tây không hề biết chính xác về những tội ác của CNCS, không hề rành về những gì các các dân tộc trong vùng Ðông Âu phải chịu đựng, đây là điều không thể chờ được ở Phương Tây. Do đó, ông nhấn mạnh, “bổn phận của chúng ta là để họ phải nhận biết được điều này”.

    Phát biểu trên Kênh truyền hình HírTV, Chủ tịch Quốc hội Hungary Kövér László cũng có ý kiến rất thẳng thừng về phán quyết mới nhất của Tòa án Strasbourg: theo ông, không cần để tâm quá mức đến những gì xảy ra ở Châu Âu và ở Strasbourg. Ông khẳng định một cách bức xúc: “Tại Strasbourg, vài kẻ ngu si không hề có chút khái niệm gì về những gì đã diễn ra tại đất nước chúng ta trong 50 năm qua ...

    http://www.viet.rfi.fr/quoc-te/20111126-hungary-luat-cam-deo-huy-hieu-cua-cac-che-do-doc-tai-gay-tranh-cai

    Bình tĩnh phân tích chút xíu đi .

    Tóm lại là ông HCQ yêu tác phẩm của mình, muốn được đem trình chiếu ở bất cứ nơi nào ông ta muốn và dựa vào Hiến Pháp .

    Việc bỏ công và đầu tư cho ra 1 tác phẩm có lợi cho đất nước là 1 việc làm rất đáng hoan nghênh nhưng dựa vào HP hay dựa vào thành tích trong quá khứ , dựa vào cái thế của 1 anh Tây quốc tịch Việt để đòi dâm lên luật lệ và nguyên tắc thì ông HCQ cần suy nghĩ lại . Đúng là HP quy định rất rõ quyền công dân nhưng đều có câu : Theo quy định của pháp luật . Không phải dựa vào 1 đoạn trong HP để rồi suy diễn theo ý mình rồi muốn làm gì cũng được .

    Thực sự ở đây, ông HCQ muốn gì ? Nhân cơ hội này đánh bóng tác phẩm và tác giả ? Thực sự vì ngư dân ? Thực sự vì muốn bảo vệ đảo; biển VN ? Có thể là tất cả .

    Trong trường hợp đó, thiết nghĩ ông HCQ nên tìm 1 giải pháp với những lời lẽ nhẹ nhàng và lịch sự hơn vốn có trong tâm hồn người Pháp . Đọc những phát biểu của ông trên các thông tấn nước ngoài , tôi có cảm giác ông thích hét to cho thiên hạ chú ý đến ông hơn là vì đại cuộc và nếu tôi có quyền giải quyết, tôi sẽ mời ông đến văn phòng ủy ban, yêu cầu ông theo đúng trình tự xin phép theo quy định .

    Chỉ sợ lúc ấy ông HCQ lại mất hứng vì không còn cơ hội khua trống !!!

    Phan Sơn viết:
    un visiteur viết:
    L’interdiction frappée par les autorités vietnamiennes sur la diffusion publique du film “la meurtrissure” d’André Menras - Hồ Cương Quyết, le 29 Novembre 2011 dans l’arrondissement de Bình Thạnh (HCM, Vietnam) est, à mon avis, un autre signe de panique venant du pouvoir suprême d’une oligarchie despotique qui ne sait pas où donner avec toutes les revendications politiques durant ces derniers temps.

    Cafouillage, diffamation médiatique, coupure de courant, garde à vue, tabassage, campagne de souillure à la CHHV, etc. et c’est secret de polichinelle qu’on ne connait que trop bien, litanie des mêmes soi-disant procédures civiles qui ont comme font le maintien de l’ordre social (quel ordre? quelle société!)...

    Mais quel ordre? Quoi de plus naturel la diffusion d’un documentaire portant sur le sort peu enviable de quelques pêcheurs des archipels de Hoàng Sa et Trường Sa! Il aurait fallu l'intervention (et le culot!), par sucroît, d'un naturalisé pour clamer tout haut ce que tout un peuple pense tout bas!

    Réalisé par un vieux prof retraité. On est loin de la formidable machine propagandiste à la Eisenstein d’autrefois. Carrément l’œuvre d’un profane, quoi.

    Et parmi les commentaires dernièrement émis, très juteux et à-propos, celui du poète Đỗ Trung Quân, que je cite: “...entre la diffusion officielle du film Lý Công Uẩn: le chemin menant à Thăng Long, (une oeuvre bâtarde, sorte de péplum mélodramatique propagandiste mi-chinois mi-vietnamien) et l’interdiction de “la meutrissure”, je me retiens...”

    Évidemment, face à cela, nous éprouvons un seul sentiment: le dégoût.Autant dire qu’on a peur que les échos du film de Menras se feront sentir jusqu’au Zhong Nam Hai! Il y a presqu’un demi-siècle, cet enseignant engagé s’est lui-même porté volontaire pour revendiquer les droits de liberté politique à Saigon et il les a payées, ses doléances, à l’époque, par son propre emprisonnement.

    L’ironie, c’est que tout cela a servi comme piédestal afin de porter au pouvoir cette autorité fantoche représentée par certains de ces hommes qu’André Menras a failli laisser sa peau pour les avoir défendus!

    C’était une tache. Et elle reste imprégnée à tout jamais, liant Menras au destin de l’ancienne colonie de sa patrie.

    Or, qui dit tache, dit marque, trace. Ou encore, coup. De là, blessure,et qui est synonyme avec...meurtrissure. Voilà le triste parcours d’un idéaliste peu commun.

    Comme quoi, “le destin nous suit comme un dément avec son rasoir”, disait jadis Santayana.

    Le destin qui lie André Menras - Hồ Cương Quyết à cette terre à la forme d’un s qu’il chérit tant.

    À cela, je dis: saluons le courage de monsieur Menras - Hồ!

    “Người ta cũng đánh giá cao tầm nhìn, các nước cờ đang đi đúng hướng, và vai trò của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa qua liên tục công du các nước như Ấn Độ, Nam Hàn, Phi Luật Tân và ký kết với các nước này cũng như chuyến đi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghi cấp cao Aisan. Các cuộc thương thuyết của các vị này đã phủ mờ hoàn toàn giá trị chuyến đi của TBT Nguyễn Phú Trọng tới Bắc Kinh vừa qua. Người ta cho rằng những ai ở Việt Nam có tư tưởng thân Bắc Kinh nay đang tự thấy đơn độc, uy tín giảm sút nghiêm trọng và như trò chơi dao sắc trong tay vậy.”

    "Hổ - Rồng Tranh Hùng"

    " Hổ Rồng tranh hùng " : Tác giả: Đình Ngân dịch từ World
    Bài đã được xuất bản.: 05/12/2011 05:00 GMT+7:

    " Người ta " nào ở đây?

    " World " nào ở đây?

    " un visiteur " nào? tên gì?

    Bài dịch của ông (bà) Ngân được xuất bản hay nguyên bản (của tác giả nào?) được xuất bản?

    Những người có chủ trương thân Trung cộng không hề " đang tự thấy đơn độc, uy tín giảm sút nghiêm trọng và như trò chơi dao sắc trong tay vậy.” mà họ còn đang cố sức gia tăng các trò khủng bố tinh thần những người biểu lộ tinh yêu nước cách này hay cách khác. Chuyện bắt em Nhân và bạn của em, (con cô Bùi Hằng), tăng cường theo dõi các bloger ... chứng tỏ suy luận của " người ta " của " un visiteur " trật lất. Những suy luận của những " nhà quan sát Quốc Tế " vô danh.

    Rõ chán.

    un visiteur viết:
    L’interdiction frappée par les autorités vietnamiennes sur la diffusion publique du film “la meurtrissure” d’André Menras - Hồ Cương Quyết, le 29 Novembre 2011 dans l’arrondissement de Bình Thạnh (HCM, Vietnam) est, à mon avis, un autre signe de panique venant du pouvoir suprême d’une oligarchie despotique qui ne sait pas où donner avec toutes les revendications politiques durant ces derniers temps.

    Cafouillage, diffamation médiatique, coupure de courant, garde à vue, tabassage, campagne de souillure à la CHHV, etc. et c’est secret de polichinelle qu’on ne connait que trop bien, litanie des mêmes soi-disant procédures civiles qui ont comme font le maintien de l’ordre social (quel ordre? quelle société!)...

    Mais quel ordre? Quoi de plus naturel la diffusion d’un documentaire portant sur le sort peu enviable de quelques pêcheurs des archipels de Hoàng Sa et Trường Sa! Il aurait fallu l'intervention (et le culot!), par sucroît, d'un naturalisé pour clamer tout haut ce que tout un peuple pense tout bas!

    Réalisé par un vieux prof retraité. On est loin de la formidable machine propagandiste à la Eisenstein d’autrefois. Carrément l’œuvre d’un profane, quoi.

    Et parmi les commentaires dernièrement émis, très juteux et à-propos, celui du poète Đỗ Trung Quân, que je cite: “...entre la diffusion officielle du film Lý Công Uẩn: le chemin menant à Thăng Long, (une oeuvre bâtarde, sorte de péplum mélodramatique propagandiste mi-chinois mi-vietnamien) et l’interdiction de “la meutrissure”, je me retiens...”

    Évidemment, face à cela, nous éprouvons un seul sentiment: le dégoût.Autant dire qu’on a peur que les échos du film de Menras se feront sentir jusqu’au Zhong Nam Hai! Il y a presqu’un demi-siècle, cet enseignant engagé s’est lui-même porté volontaire pour revendiquer les droits de liberté politique à Saigon et il les a payées, ses doléances, à l’époque, par son propre emprisonnement.

    L’ironie, c’est que tout cela a servi comme piédestal afin de porter au pouvoir cette autorité fantoche représentée par certains de ces hommes qu’André Menras a failli laisser sa peau pour les avoir défendus!

    C’était une tache. Et elle reste imprégnée à tout jamais, liant Menras au destin de l’ancienne colonie de sa patrie.

    Or, qui dit tache, dit marque, trace. Ou encore, coup. De là, blessure,et qui est synonyme avec...meurtrissure. Voilà le triste parcours d’un idéaliste peu commun.

    Comme quoi, “le destin nous suit comme un dément avec son rasoir”, disait jadis Santayana.

    Le destin qui lie André Menras - Hồ Cương Quyết à cette terre à la forme d’un s qu’il chérit tant.

    À cela, je dis: saluons le courage de monsieur Menras - Hồ!

    “Người ta cũng đánh giá cao tầm nhìn, các nước cờ đang đi đúng hướng, và vai trò của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa qua liên tục công du các nước như Ấn Độ, Nam Hàn, Phi Luật Tân và ký kết với các nước này cũng như chuyến đi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghi cấp cao Aisan. Các cuộc thương thuyết của các vị này đã phủ mờ hoàn toàn giá trị chuyến đi của TBT Nguyễn Phú Trọng tới Bắc Kinh vừa qua. Người ta cho rằng những ai ở Việt Nam có tư tưởng thân Bắc Kinh nay đang tự thấy đơn độc, uy tín giảm sút nghiêm trọng và như trò chơi dao sắc trong tay vậy.”

    "Hổ - Rồng Tranh Hùng"

    Tại sao ...??? Chính quyền VN họ lại giun sợ ??? Trước thái độ của người dân VN thể hiện lòng yêu nước, yêu biển đảo,đất nước của mình nhỉ ...???

    Phan Sơn viết:
    André Menras viết:
    "Tại sao các công dân Pháp có quyền biết các vấn đề ấy trong khi các công dân Việt Nam, những người trong cuộc, lại không? Tôi thấy điều đó hoàn toàn vô lý."

    Các biểu thị thái độ tự phát có thể phù hợp lúc này và phản tác dụng lúc khác, thậm chí nhiều khi góp phần phá hỏng những cố gắng của Chính phủ (Bộ Ngoại giao) trong thương lượng đấu tranh ngoại giao.

    Các tranh chấp về chủ quyền hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa đã đặt người Việt vào một cuộc xung đột trực tiếp với nhau.

    Security Agency

    " Các tranh chấp về chủ quyền hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa đã đặt người Việt vào một cuộc xung đột trực tiếp với nhau."

    Bác trích dẫn câu của người khác có nghĩa là bác đồng thuận với ý tưởng này. Bác chỉ biết mượn tư duy của người khác, rồi nghĩ đó là tư duy của mình. Cái tư duy này là cái tư duy đánh lận con đen, nhập nhằng.

    Em sửa lại câu phát biểu trên như thế này nhé:

    " Các thương lượng ngấm ngầm về chủ quyền hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa với người láng giềng " răng hở môi lạnh" đã đặt người dân Việt vào một cuộc xung đột trực tiếp với " cái gọi là " chính quyền nước CHXHCNVN ".

    Phan Sơn viết:
    André Menras viết:
    "Tại sao các công dân Pháp có quyền biết các vấn đề ấy trong khi các công dân Việt Nam, những người trong cuộc, lại không? Tôi thấy điều đó hoàn toàn vô lý."

    Các biểu thị thái độ tự phát có thể phù hợp lúc này và phản tác dụng lúc khác, thậm chí nhiều khi góp phần phá hỏng những cố gắng của Chính phủ (Bộ Ngoại giao) trong thương lượng đấu tranh ngoại giao.

    Các tranh chấp về chủ quyền hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa đã đặt người Việt vào một cuộc xung đột trực tiếp với nhau.

    Security Agency

    Bạn có thể chỉ rõ vài điều về việc khi người dân có quyền biết các vấn đề ấy lại phá hỏng trong thương lượng đấu tranh ngoại giao không ?

    Tại sao dân Phi, dân TQ, dân Đài Loan có quyền bày tỏ ý kiến của họ về HS và TS mà VN lại không thể ?

    Có đạo luật nào ngăn cấm dân VN có quyền biết các vấn đề về HS và TS không ?

    L’interdiction frappée par les autorités vietnamiennes sur la diffusion publique du film « la meurtrissure » d’André Menras-Hồ Cương Quyết , le 29 novembre 2011 dans l’arrondissement de Bình Thạnh (Thành phố Hồ Chí Minh, Vietnam) est, à mon avis, un autre signe de panique venant du pouvoir suprême d’une oligarchie despotique qui ne sait pas où donner avec toutes les revendications politiques durant ces derniers temps.
    Cafouillage, diffamation médiatique, coupure de courant, garde à vue, tabassage, campagne de souillure à la Cù Huy Hà Vũ, etc. et c’est secret de polichinelle qu’on ne connait que trop bien, litanie des mêmes soi-disant procédures civiles qui ont comme font le maintien de l’ordre social (quel ordre ? quelle société!)...
    Mais quel ordre ? Quoi de plus naturel la diffusion d’un documentaire portant sur le sort peu enviable de quelques pêcheurs des archipels de Hoàng Sa et Trường Sa !
    Il aurait fallu l'intervention (et le culot!), par sucroît, d'un naturalisé pour clamer tout haut ce que tout un peuple pense tout bas !
    Réalisé par un vieux prof retraité. On est loin de la formidable machine propagandiste à la Eisenstein d’autrefois.
    Carrément l’œuvre d’un profane, quoi.
    Et parmi les commentaires dernièrement émis, très juteux et à-propos, celui du poète Đổ Trung Quân, que je cite : « ...entre la diffusion officielle du film Lý Công Uẩn :le chemin menant à Thăng Long, (une oeuvre bâtarde, sorte de péplum mélodramatique propagandiste mi-chinois mi-vietnamien) et l’interdiction de « la meutrissure », je me retiens...(sic) » .
    Évidemment, face à cela, nous éprouvons un seul sentiment : le dégoût.
    Autant dire qu’on a peur que les échos du film de Menras se feront sentir jusqu’au Zhong Nam Hai !
    Il y a presqu’un demi-siècle, cet enseignant engagé s’est lui-même porté volontaire pour revendiquer les droits de liberté politique à Saigon et il les a payées, ses doléances, à l’époque, par son propre emprisonnement.

    L’ironie, c’est que tout cela a servi comme piédestal afin de porter au pouvoir cette autorité fantoche représentée par certains de ces hommes qu’André Menras a failli laisser sa peau pour les avoir défendus !
    C’était une tache. Et elle reste imprégnée à tout jamais, liant Menras au destin de l’ancienne colonie de sa patrie.
    Or, qui dit tache, dit marque, trace. Ou encore, coup. De là, blessure,et qui est synonyme avec...meurtrissure.
    Voilà le triste parcours d’un idéaliste peu commun.
    Comme quoi, « le destin nous suit comme un dément avec son rasoir », disait jadis Santayana.
    Le destin qui lie André Menras-Hồ Cương Quyết à cette terre à la forme d’un s qu’il chérit tant.

    À cela, je dis: saluons le courage de monsieur Menras-Hồ !

    André Menras viết:
    "Tại sao các công dân Pháp có quyền biết các vấn đề ấy trong khi các công dân Việt Nam, những người trong cuộc, lại không? Tôi thấy điều đó hoàn toàn vô lý."

    Các biểu thị thái độ tự phát có thể phù hợp lúc này và phản tác dụng lúc khác, thậm chí nhiều khi góp phần phá hỏng những cố gắng của Chính phủ (Bộ Ngoại giao) trong thương lượng đấu tranh ngoại giao.

    Các tranh chấp về chủ quyền hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa đã đặt người Việt vào một cuộc xung đột trực tiếp với nhau.

    Security Agency