Mạnh Quân - Lộ kịch bản chương trình "Gặp nhau cuối năm"

  • Bởi Admin
    30/11/2011
    1 phản hồi

    Mạnh Quân

    Lời mở đầu:

    Chương trình hài kịch "Gặp nhau cuối năm" đang được xúc tiến chuẩn bị hoàn thành nhưng có nguồn tin cho rằng, chương trình có bị lộ một ít phẩn kịch bản. Không biết bản sau đây có phải là một phần trong kịch bản đó không, anh em cho đánh giá:

    Lộ kịch bản “Gặp nhau cuối năm”…

    Ngọc Hoàng đang mơ màng ngủ, Nam Tào, Bắc Đẩu cũng đứng gật gù 2 bên…(vì mới sáng, chưa thiết triều). Bỗng âm thanh chát chúa: “Đùng đùng”, “đoàng”…

    Ngọc Hoàng (Choàng dậy, ngơ ngác): Cái gì cái gì thế…

    Nam Tào, Bắc đẩu: (cũng giật mình) Dạ, thần thần ko biết…

    Ngọc Hoàng: Thiên lôi đâu, vào đây…?

    Thiên Lôi (ra bộ sợ sệt) chạy vào…

    Ngọc Hoàng: Cái gì mà cứ ầm ầm, ĩ ĩ ngoài kia đấy…

    Thiên Lôi: Dạ, có mấy Táo lên chầu cuối năm, có anh Táo Giao thông to mồm, chém gió ầm ầm ạ... Thần ngăn bảo không nổi.

    Nam Tào: Chưa đến giờ chầu, phải nói các táo giữ trật tự chứ. Đây là Thiên đình chứ có phải chợ đâu.

    Ngọc Hoàng (kéo quần áo, ngồi lại ngay ngắn): Thôi, cho các Táo vào. Gọi ngay Táo Giao thông vào đây!

    Thiên Lôi: Dạ dạ…cúi người, đi giật lùi ra ngoài

    Táo Giao thông nghênh ngang đi vào, vừa đi vừa hét vào điện thoại di động: Tao là tao cách chức, sa thải, đuổi việc hết…

    (Coi bộ như vẫn đang nói bên ngoài).

    Tào, Đẩu (ra vẻ tức giận), đồng thanh quát: - Này, mày bảo cách chức, đuổi việc ai thế hả, thằng kia…?

    Ngọc Hoàng cằn nhằn: Đuổi việc ai mà ầm ĩ thế, Táo Giao thông?

    Táo Giao thông: (ra vẻ sợ sệt) Dạ dạ, thần không dám. Vừa rồi là thần quát bảo mấy thằng trưởng ban quản lý công trình giao thông của thần ở dưới hạ giới ạ. Chúng nó làm ăn bậy bạ quá, gần đến tết rồi mà đường xá mãi chưa xong, có cái xong thì đi mấy hôm đã hỏng…mặt đường rỗ băm rỗ bổ cả. Bực quá nên dọa kêu cách chức mấy thằng cho chúng nó làm cho nhanh.

    Nam Tào: Này, anh Táo giao thông, anh cứ cách chức, đuổi việc hết người này người kia thế, ai làm cho anh ?. Như Ngọc Hoàng đây, từ hồi mới lên làm thiên đế, đã kỷ luật, đuổi việc ai bao giờ đâu mà công việc vẫn cứ trôi…

    Bắc Đẩu: (tiếp lời) Như là bánh trôi trôi vào cổ họng ấy…

    Táo Giao thông (vái dài): Dạ, tâu Ngọc hoàng và các anh Tào, Đẩu. Không cách chức không được ấy ạ. Không những cách chức, đuổi việc bớt làm nghiêm đi, hạ thần còn phải cấm các thuộc hạ chơi bời trong giờ làm việc ấy ạ nhất là cái món chơi golf ấy ạ. Mất thời gian lắm. Ai đời, giờ cuối năm rồi, công việc gấp rút mà nhiều anh cứ mắt trước mắt sau là lỉnh lên xe đi chơi golf. Mà chơi trò ấy là cứ mất cả ngày, thậm chí mấy ngày…mới thấy vác mặt về công trường chỉ đạo. Làm sao công việc không bê trễ.

    Đẩu: Bẩm tấu Ngọc Hoàng, anh Táo Giao thông cấm thế cũng là đúng đấy ạ. Hơi tý là các Táo bỏ việc hạ giới hoặc gọi điện rủ chúng hạ thần đi chơi golf, thi thố có thưởng…

    Ngọc Hoàng: Ta những tưởng trò đó hay lắm chứ. Hồi cuối năm ngoái, có Táo nông dân có dạy ta chơi golf, ta rất lấy làm thích. Nhưng chơi golf, thi thố có thưởng ta không biết thế nào?

    Nam Tào: Dạ, là thế này ạ, các táo mời chơi golf. Ví dụ hạ thần thắng, thì Táo dành cho mấy khi biệt thự, resort ở những nơi non xanh nước biếc dưới hạ giới. Còn nếu hạ thần thua thì thần phải có trách nhiệm, lựa lúc Ngọc Hoàng vui vẻ, thoải mái thì lấy mấy bản trình của Táo xin cấp đất trên thiên đình chỗ nọ, chỗ kia… cho các táo. Đơn giản thế thôi ạ.

    Đẩu: Dưới dân gian họ gọi thế là: “hối lộ biến tướng” đấy thưa Ngọc Hoàng.

    Ngọc Hoàng (giận dữ): To gan, to gan thật. Thảo nào mà sao cứ lúc đang ta vui vẻ, nhàn rỗi, vui đùa với cung nữ... thì y như rằng, hết tờ trình nọ, bản tấu kia. Đến lúc ta ra thiết triều thì cứ là im thin thít như thịt nấu đông cả lũ.

    Quay sang nói với Táo Giao thông: Vậy khá khen cho Táo, cứ làm thế cho ta. Nhưng nhớ nếu đuổi việc đứa nào ở dưới đó thì xem nếu trống việc, để ta cử mấy đứa đàn em của ta trên này xuống thay thế. Chúng nó làm tốt lắm.

    Nhưng mà ta nghe nói, ngươi cũng chỉ được cái việc đó thôi. Còn từ hồi người lên thay Táo cũ, ta nghe nói, ngươi làm đảo lộn tùng phèo mà không việc gì ra việc gì, chỉ làm rối thêm..

    Nam Tào (ghé tai Ngọc Hoàng): Dạ, thưa Ngọc Hoàng. Ở dưới hạ giới, mấy cái thằng "sát thủ đầu mưng mủ" nó còn đặt cho Táo Giao thông mấy cái tên hay lắm đấy ạ... Nào là "Hòa thượng thích nổ tung", nào là "Táo lựu đạn", rồi "hung hăng như táo Giao thông"...

    Bắc Đẩu: Vâng, bẩm báo Ngọc Hoàng. Chuyện ách tắc giao thông thì thấy nào là đổi giờ làm, giờ học, nào là tung lưới bắt xe vi phạm như ngư ông bắt cá, nào là chặn ngã tư, ngã năm…mà đường tắc vẫn hoàn tắc. Ngọc Hoàng mà có giả làm dân hạ giới, vi hành thì hạ thần dám chắc là bây giờ đi bộ cũng khó mà đi nổi…

    Táo Giao thông: Dạ phải làm thế chứ rồi dần dần nó khác. Nếu đỡ hơn thì tốt mà tắc hơn nữa thì cho thấy là chính sách của thần cũng có tác dụng. Chứ ngồi đấy mà không làm gì như các anh Táo khác, Ngọc Hoàng lại chẳng đuổi việc thần đi hay sao?

    Ngọc Hoàng: Thôi, ngươi nói lằng nhằng quá. Làm thì phải mong cho tốt lên chứ lại bảo kém hơn cũng tốt như thế ai ngửi được. Cho ngươi lui.

    Cho gọi Táo điện lực vào…

    Tào, Đẩu (đồng thanh): Mời táo điện lực vào

    Táo điện lực, đi vào, vừa đi vừa kéo đàn, ca bài ca lương thấp….

    Táo điện lực (nghêu ngao hát):

    Đã đến lúc lĩnh lương rồi/ Sao cho hết nỗi chua cay này…Ta say ta hát, với nỗi đau-nỗi đau- mức lương ta ôi đượm buồn…

    Ngọc Hoàng: Táo điện lực, hát gì mà chua chát đến thế…

    Táo Điện lực: Dạ bẩm Ngọc Hoàng, không chua chát sao được ạ. Chúng hạ thần ngành điện dưới hạ giới một sương, hai nắng, đầu trần ra ngày ngày kéo dây điện xuôi ngược, mang ánh sáng đến cho mọi nhà. Ấy thế mà cứ đến cuối tháng, lĩnh đồng lương mà đau thắt cả ruột...

    Nam Tào (bĩu môi): Thắt cả ruột. Gớm cho miệng lưỡi của nhà Táo. Mức lương nhà tào gấp 3 lần chúng tớ đây đấy. Hầu cận Ngọc Hoàng cả năm, từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt. mòn hết cả giầy cả tất… mà mấy năm nay, tăng lương nhỏ giọt. Cũng tự cho là tạm đủ ăn. Chứ còn hàng vạn, triệu người các táo khác quản lý dưới hạ giới, lương còn chẳng đủ ăn mà người ta còn chẳng kêu…

    Bắc Đẩu (nguýt dài): Ấy là chị Táo điện lực cho là, mình chị ấy là có công, có việc quan trọng lên lương cũng phải cao hơn các ngành khác. Ôi, mai lĩnh lương rồi. Nghe chị Táo nói lương của ngành chị ấy mà tôi thấy tôi đau lòng quá, đau lòng quá…

    Táo Điện lực (làm mặt giận): Này Đẩu, còn không nhớ vụ cắt điện năm ngoái hay sao thế nhỉ? (giả vờ cầm điện thoại lên gọi: Này, các em. Ai trực cầu giao điện khu vực nhà ở của Bắc Đầu thế…?).

    Đẩu (sợ hãi, chạy ra bám tay Ngọc Hoàng): Ối, cứu thần với Ngọc Hoàng ơi. Nó lại dọa cắt điện nhà thần kia kìa…

    Ngọc Hoàng (giận dữ): Táo điện lực! Ngươi định làm gì thế? Cái tội năm ngoái đang thi Idol Táo 2010 mà cắt điện, ta còn chưa quên đâu…?.

    Táo Điện lực (nhe răng cười): Dạ thần cũng chỉ định dọa anh Đẩu tý cho vui thôi ạ. Chứ thần đâu dám cắt hầu cận của Ngọc hoàng thượng đế. Lúc nào nhỡ có thiếu điện, thần còn phải mang cả máy phát điện tận nhà anh ấy, đổ dầu ra mà chạy, dù biết là lỗ chỏng chơ ấy chứ ạ.

    Nhưng thú thực Ngọc Hoàng là lương bổng thế là thấp lắm ấy ạ. Mấy anh Tào, Đẩu hầu Ngọc Hoàng anh ấy nói thế chứ, các anh ấy lương kêu thấp nhưng còn đủ các khoản thu mà Ngọc Hoàng không biết. Chứ hạ thần biết là anh Tào nào lên đây, muốn vào hầu Ngọc Hoàng cũng phải thế này, thế kia ạ. Ăn đủ đấy ạ. Chuyện nhỏ nhất như là anh Táo Văn hóa mà làm phỏng vấn Ngọc Hoàng cho số báo Tết, có nhuận bút, à quên, nhuận mồm thì các anh Tào, Đầu đút túi cả chứ có giả Ngọc Hoàng đâu?

    Chứ còn chúng hạ thần dưới hạ giới, giờ lương thế chứ cao hơn nữa cũng chẳng đủ chi tiêu đâu ạ. Lạm phát cứ tăng mãi,hôm nay lương thế gọi là cao, mai đã trở thành thấp rồi ạ, Nó tương đối lắm. Nên khẩn khoản xin Ngọc Hoàng năm sau cho anh em nhà điện chúng con lại được tăng lương ạ?

    Tào, Đẩu: (quay sang nói chuyện với nhau) Ơ cái con này, sao cái chuyện gì nó cũng biết thế nhỉ?

    Đẩu quay sang quát: Này, đừng có vu khống thế nhé. Lương lương lậu lậu cái gì? Ta còn chưa kể tội ngươi bao nhiêu công trình điện lực ở dưới, nhà ngươi ăn hàng mấy chục cái phần trăm để cho mấy thằng chủ thầu xây dựng nhà máy điện ở thiên đình bên cạnh sang thi công, làm biếng. Chúng nó làm kém quá nên nhà máy điện làm quá chậm. Thiếu điện, cắt điện khắp nơi rồi thì xả lũ thủy điện bừa bãi, làm chết hại bao nhiêu rau màu, gia sức của dân…để dân gian oán thán vọng lên cả Thiên đình. Ngọc Hoàng nghe điếc hết cả tai rồi đấy…

    Táo Điện lực: Ơ cái anh này… Tôi chỉ nói đúng chứ nói sai đâu? Anh lại không sợ mất điện phỏng?(li giả bộ rút điện thoại ra gọi trực, cắt điện)

    Ngọc Hoàng: Thôi thôi, các người đừng có cái nhau nữa. Táo điện lực. Ngươi làm như thế ta cũng còn không chịu nổi. Ngươi hãy mau mau về hạ giới, thúc giục người trong ngành làm cho tốt. Ngươi có làm tốt thì ta mới bằng lòng việc tăng lương. Bằng không, giờ này sang năm, ngươi hãy giả lại cái chức Táo điện lực để ta giao người khác làm. Nghe chưa !

    Tào, Đẩu (đồng thanh): Nghe chưa, nghe chưa!

    Táo điện lực (sợ hãi): Dạ dạ… rồi đi giật lùi ra ngoài …

    (Tiếp theo sẽ có Táo Y tế và Táo Văn hóa)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Nếu có thể thì ở phần sau nên cho Táo Y tế đối mặt với đơn thư khiếu nại tố cáo của các bệnh nhân đã chết ở dưới âm phủ hoặc suýt chết vẫn còn ở dương gian vì nghèo không có tiền phong bì cho bác sĩ.